Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 609: Nguy hiểm không tiếng động

Gặp phải Wall, đối với "Tổ điều tra cũ" chắc chắn được tính là một chuyện ngoài ý muốn.

Tuy Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu đã ngụy trang đầy đủ, khiến mình giống người Hồng Hà, nhưng không dám chắc anh ta không nhận ra hai người đối diện này là thợ săn di tích đã từng "làm việc tốt" ở trên đường lúc trước.

Lần trước, họ có đụng phải tướng quân Forcas, nhưng hai bên không trực tiếp mặt đối mặt, cùng lắm là trao đổi một ánh mắt, hơn nữa khoảng cách còn khá xa.

Mặt khác, lúc ấy có khá đông quý tộc, không thiếu người quen của tướng quân Forcas, Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng chỉ là ba người bình thường ở ngoài rìa, hoàn toàn không khiến đối phương chú ý.

Hiện giờ đang ở vị trí cửa ra vào của phòng quý tộc, ngoại trừ hai nhân viên an ninh kia, thì chỉ có nhóm ba người "Tổ điều tra cũ", trừ phi Wall là loại người đặc biệt qua loa, đặc biệt bất cẩn, nếu không thì chắc chắn sẽ quan sát, chú ý đến họ.

Mà các chi tiết trong lần gặp gỡ lúc trước đã nói cho Tương Bạch Miên biết, Wall không những không qua loa đại khái, mà ngược lại còn cẩn thận nghiêm túc, có kinh nghiệm, là một quản lý trị an có năng lực tương đối khá.

Đồng thời, nhận mặt người cũng tính là một loại năng lực mà phần lớn quản lý trị an đều phải có.

Điều này khiến Tương Bạch Miên hoàn toàn không dám đánh cược Wall sẽ không đặt tâm tư vào bên này, không nhận ra hai quý tộc "xa lạ".

Một khi anh ta phát hiện ra sơ hở, chỉ ra thân phận, thì hành động lần này của "Tổ điều tra cũ" cũng coi như xôi hỏng bỏng không.

Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là hiện giờ mới thất bại, đường lui không còn ổn thỏa như trước nữa.

Quan trọng hơn là, Tương Bạch Miên tin rằng hiện giờ vẫn đang ở trong "thế giới hư cấu", nếu Thương Kiến Diệu thử sử dụng năng lực, tất nhiên sẽ bị người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" đang chú ý về phía này phát hiện ra.

Trong lúc suy nghĩ chạy thật nhanh trong đầu, theo Wall nhìn sang, Tương Bạch Miên giơ tay trái lên, vô cùng tự nhiên vén lọn tóc rũ bên tai lên.

Trên đỉnh của tòa nhà cách sân giác đấu khá xa, Bạch Thần đã tắt điện thoại, đưa mắt vào kính ngắm của súng trường "Quả quýt", quan sát khu vực an ninh của phòng quý tộc.

Đột nhiên, cô thay đổi vị trí, để nòng súng chĩa vào một biển hiệu bằng kim loại ở bên đường.

Tiếng đạn bắn lập tức vang lên, âm thanh lớn truyền đi rất xa trong quảng trường buổi chiều.

Bạch Thần không ngừng lại, bắn liên tiếp thêm ba phát súng nữa, khiến người đi đường chạy toán loạn tìm chỗ trốn, dọa cho những chiếc xe đang lưu thông hoặc thắng gấp, hoặc tăng tốc.

Khu vực an ninh của phòng quý tộc, Wall vừa nhìn về phía mấy người ở chỗ cửa ra vào, thì nghe thấy một tiếng súng rất rõ ràng.

Theo tiếng súng còn có âm thanh rất lớn từ quảng trường cách đó không xa truyền đến.

Là quản lý trị an, là quản lý trị an của khu vực này, là quản lý trị an có bối cảnh, có năng lực, mang theo tham vọng không ngừng nâng cao địa vị của bản thân, vẻ mặt Wall lập tức có sự thay đổi.

Anh ta nghiêng tai lắng nghe, không bỏ qua mấy tiếng súng sau đó.

Cùng lúc đó, Wall rút súng lục "Hồng Hà" của mình ra.

"Hình như xảy ra chuyện..." Vị quản lý trị an này tự nói một câu.

Anh ta không thử hỏi han đám "nhân viên an ninh" và Tương Bạch Miên, làm rõ nguyên nhân cúp điện nữa, lập tức xoay người chạy về phía ô tô điện của mình.

Cấp dưới của anh ta vẫn còn chờ ở bên kia.

"Gần đây không yên ổn lắm..." Thương Kiến Diệu nhìn về phía quảng trường bị bắn phá, cảm khái một câu mà không hề có dấu vết của việc diễn kịch.

Long Duyệt Hồng cũng vô cùng kinh ngạc vì chuyện này.

Hắn hoàn toàn không ngờ sẽ có sự kiện đấu súng xảy ra.

Tuy từ vị trí tiếng súng vang lên, hắn bước đầu phán đoán rất có thể là Bạch Thần làm, nhưng hoàn toàn không hiểu nổi, cũng không dám tin tưởng lắm.

Bởi vì việc này không có trong phương án đã định ra từ trước.

Trong nhận thức của Long Duyệt Hồng, cho dù Tiểu Bạch thật sự muốn nổ súng, cũng là để yểm hộ cho nhóm mình rút lui, chứ không phải bắn vào một nơi lạ lùng.

Tương Bạch Miên thì thở phào một hơi trong lòng.

Trong phương án không thể đề phòng được tất cả chuyện ngoài ý muốn, cô cũng không đặc biệt đặt ra ám hiệu đối với những chuyện tương tự, thời khắc mấu chốt chỉ có thể đánh cược một lần vào suy nghĩ, ký ức và phản ứng của Bạch Thần.

Cô nhớ lúc mình và Thương Kiến Diệu gặp Wall, Bạch Thần phụ trách giám sát từ xa, cho rằng tổ viên này vẫn còn nhớ đối phương, dù sao vóc dáng của quý ngài "bức tường" này khiến người ta có ấn tượng rất sâu.

Sau đó, Tương Bạch Miên dùng tay trái vén lọn tóc vào bên tai để ra hiệu cho Bạch Thần hành động.

Về phần sẽ hành động thế nào, ám hiệu này không thể cho biết, chỉ có thể dựa vào Bạch Thần tự mình đưa ra phán đoán, quyết định.

Mà Bạch Thần không khiến cô thất vọng, không lỗ mãng đấu súng với Wall để gây ra hỗn loạn, mà lựa chọn dương đông kích tây, điệu hổ ly sơn.

Có đồng đội tốt thật sự có thể cứu được nửa cái mạng... Trong lúc Tương Bạch Miên thầm cảm khái, cô giả vờ nói với Thương Kiến Diệu với vẻ sợ hãi: "Chúng ta mau rời khỏi đây đi, ở đây không an toàn lắm."

Thương Kiến Diệu nghiêng đầu, nhìn về phía hai "nhân viên an ninh", mỉm cười xác nhận:

"Chúng tôi đi nhé?"

"Nhân viên an ninh" có đôi mắt màu xanh sẫm không đáp lại, nhưng vị không có đặc điểm gì đặc biệt kia lại gật đầu.

Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng xoay người đi về phía bãi đỗ xe, bước chân rõ ràng nhanh hơn lúc vừa rồi khá nhiều.

Đây là bình thường, quảng trường bên cạnh vừa xảy ra vụ đấu súng, phần lớn mọi người chắc chắn sẽ lựa chọn vội vã rời xa.

Trái tim của Long Duyệt Hồng vẫn treo lên như trước, cảm thấy vẫn chưa đến thời điểm có thể thả lỏng.

Hắn cho rằng dù thế nào đi nữa cũng phải ngồi lên chiếc xe thuê kia, lái ra khu vực trực thuộc sân giác đấu, mới được cho là thoát khỏi cảnh nguy hiểm!

Trong lúc di chuyển, hắn đột nhiên nghe thấy trong bộ đàm của hai "nhân viên an ninh" vang lên tiếng nói.

Bởi vì cách khá xa, hắn không nghe rõ nói gì, nhưng cơ thể thiếu chút nữa khựng lại.

Thời khắc mấu chốt lại có một giọng nói như vậy, khiến hắn có linh cảm không tốt, sợ kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Trong chớp mắt này, Long Duyệt Hồng chỉ hận không thể chạy như bay, nhưng như thế chẳng khác nào chưa đánh đã khai, giấu đầu lòi đuôi.

Họ đi thêm mấy bước, "nhân viên an ninh" có đôi mắt màu xanh sẫm kia đột nhiên cao giọng hô lên:

"Đợi đã!"

Việc này... Trong đầu Long Duyệt Hồng lập tức hiện lên đủ các cảnh tượng chạy trối chết.

Cơ lưng Tương Bạch Miên cũng thiếu chút nữa căng lên.

Thương Kiến Diệu không chút hoang mang xoay người lại, hỏi thăm với vẻ không vui:

"Chuyện gì?"

Hai "nhân viên an ninh" chạy tới, chỉ vào chỗ bị tay áo bên trái của anh che đi:

"Đó là cái gì?"

"Vòng gây mù"... Tương Bạch Miên thầm đưa ra câu trả lời.

Cô đã hiểu đại khái chuyện gì xảy ra: Chủ nhân của "thế giới hư cấu" đã lọc "số liệu" của đám người trong nhà vệ sinh lúc đó, phát hiện cổ tay trái của Thương Kiến Diệu có đeo một vật phẩm trang sức thoạt nhìn có chút kỳ lạ.

Thương Kiến Diệu khẽ nâng tầm, cười nói với vẻ tự đắc:

"Tóc của một số người bện thành, các người hẳn là hiểu tôi đang nói gì."

Anh không hề che giấu, kéo tay áo xuống, bày ra vật phẩm trang sức được bện bằng tóc đen.

Tương Bạch Miên chợt có linh cảm, lập tức phối hợp, hừ một tiếng:

"Ngày nào đó em sẽ thiêu hủy nó!"

Hai "nhân viên an ninh" liếc nhìn nhau một cái, người có đôi mắt màu xanh sẫm nói: "Cho chúng tôi xem."

Thương Kiến Diệu không tình nguyện lắm, cởi "Vòng gây mù" ra, đưa cho họ.

Hai "nhân viên an ninh" lần lượt kiểm tra một hồi, tim Long Duyệt Hồng thoáng đập nhanh hơn, nhưng bề ngoài lại không có vấn đề gì.

Sau đó, "nhân viên an ninh" không có đặc thù kia cầm lấy bộ đàm, ghé vào bên tai, nghe vài giây rồi nói với đám người Thương Kiến Diệu:

"Xin lỗi, lần này hai người có thể đi thật rồi."

"Lần sau đừng như thế nữa." Thương Kiến Diệu trách móc một câu, xoay người lại.

Mãi đến lúc này, Long Duyệt Hồng mới hiểu được vì sao Thương Kiến Diệu thản nhiên như vậy.

Lúc xử lý "Ngọc số mệnh", anh cũng đã chuyển sức mạnh của "Vòng gây mù" vào trong thế giới tâm linh!

Lần này khá mạo hiểm, nhưng so với tầm quan trọng của hành động lần này, thì vẫn đáng giá.

Cho nên, lúc Thương Kiến Diệu giao "Vòng gây mù" ra, quả thực nó chỉ là một vật phẩm trang sức được bện bằng tóc bình thường.

Tương Bạch Miên đã biết anh có cách xử lý tương tự từ sớm, lúc này thuận thế có chút liên tưởng: Thực ra, năng lực "Vòng gây mù' cũng không yếu đến vậy, ít nhất hiện giờ nó vô cùng khắc chế chủ nhân của "thế giới hư cấu"... Chỉ cần không nhìn thấy, chẳng phải tương đương với việc bị giam cầm trong không gian kín hay sao? Chưa biết chừng còn trực tiếp dọa chết ông ta... Đáng tiếc, chúng ta không định vị được vị chí của chủ nhân "thế giới hư cấu"...

Trong lúc suy nghĩ, Tương Bạch Miên theo Thương Kiến Diệu đi xuyên qua từng chiếc ô tô, ngồi vào chiếc ô tô mà "Tổ điều tra cũ" thuê.

Long Duyệt Hồng phụ trách lái xe.

Chiếc xe chậm rãi khởi động, ra khỏi khu vực đỗ xe.

Trong quá trình này, hai mắt Long Duyệt Hồng không dám chớp lấy một cái, nghiêm túc lái xe, đến khi cách xa sân giác đấu, hắn mới hơi thở phào nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy đằng sau lưng đã ra đầy mồ hôi lạnh.

Hắn, Thương Kiến Diệu và Tương Bạch Miên chưa từng có phút giây nào thả lỏng, bởi vì họ còn việc phải làm, để xác nhận đã thực sự thoát khỏi "thế giới hư cấu".

Đúng lúc này, ánh mắt Long Duyệt Hồng đảo qua, dường như nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Hắn nghiêng đầu, nhìn về nơi tương ứng, nhưng đập vào mắt lại là một khoảng không.

Đó là lối vào một con ngõ nhỏ.

Long Duyệt Hồng cân nhắc vài giây, dùng tiếng Hồng Hà nói:

"Hình như tôi nhìn thấy lão Hàn."

Quý tộc thành phố Ban Sơ cũng có thể là người quen biết lão Hàn, việc này không tồn tại bất cứ vấn đề gì.

"Đâu?" Thương Kiến Diệu lập tức kích động.
Bạn cần đăng nhập để bình luận