Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 1017: Thần kỳ

"Có kết quả rồi?" Tương Bạch Miên nhất thời nghi ngờ lỗ tai của mình: "Đã có kết quả về tung tích của tay súng bắn tỉa kia?"

Từ sau khi cô cấy ghép ốc tai sinh học, những chuyện tương tự rất ít khi xảy ra.

Gittis thu lại nụ cười, khẽ nhướng mày, nói:

"Các cô không tin?"

"Tin!" Thương Kiến Diệu nói vô cùng thành khẩn, phát ra từ tận đáy lòng.

Long Duyệt Hồng và Bạch Thần không nói gì, cất giấu sự nghi ngờ trong lòng.

Lúc này mới qua nửa ngày, Gittis đã nghe được tin tức về tung tích của tay súng bắn tỉa kia?

Việc này quả thực không khoa học!

Cho dù nhóm người mình có bỏ qua tất cả những điều cần kiêng kỵ, dốc toàn lực làm, muốn thông qua việc kiểm tra loại trừ trong vòng mấy tiếng đồng hồ để tìm ra tay súng bắn tỉa kia, cũng phải dựa vào vận may, mà việc này xác suất cao không thể hoàn thành trong một hai ngày được.

Gittis lại rút ra một tờ giấy vứt đi, cầm bút mực lên, cúi thấp đầu, soàn soạt viết vào mặt sau của tờ giấy.

Tương Bạch Miên quan sát vài giây, phán đoán không phải cô ta đang viết chữ, mà giống như đang vẽ hơn.

Không biết Thương Kiến Diệu đã sán lại gần từ lúc nào, rướn cổ, quan sát một hồi rồi nói:

"Vẽ đẹp quá!"

"Cô từng học à?"

Có lẽ Gittis không ngờ đối phương lại chú ý đến điểm này, qua một hồi mới rầu rĩ đáp lại: Không có."

"Vậy là cô rất có năng khiếu!" Thương Kiến Diệu nói với giọng sâu xa: "Sau này có cơ hội, nhất định phải học, đừng lãng phí thiên phú của bản thân."

Lúc này đám người Tương Bạch Miên cũng vây quanh quầy lễ tân, thấy Gittis đang dùng cách thức phác họa để vẽ ra một người.

Gnawa thành thật phản bác lời nói của Thương Kiến Diệu:

"Dù vẽ đẹp cũng chẳng có ý nghĩa gì, không thể dùng nó để nuôi sống bản thân."

Gittis không nhịn được nâng mắt lên, ánh mắt di chuyển qua lại giữa Gnawa và Thương Kiến Diệu mấy lần.

Dường như cô ta chưa từng thấy có người máy thông minh nào dám cãi nhau với chủ nhân về chủ đề buồn chán như vậy.

"Lão Gnawa, ông quên rồi sao? Các quý tộc lớn ở thành phố Ban Sơ đều thích nuôi nhạc sĩ và họa sĩ." Thương Kiến Diệu cố gắng cãi lý.

Gnawa sửa lại lời mình:

"Ý của tôi là, ở "Đoàn bạch kỵ sĩ" không có ý nghĩa gì, phong tục nơi này tôn trọng sự đơn giản."

"Ông nhìn nhà của Esther mà xem, đâu có đơn giản?" Thương Kiến Diệu cười nhạt.

Hai người càng nói càng lạc đề, cho đến khi Gittis vẽ xong bức tranh chân dung.

Tương Bạch Miên đưa tay nhận lấy, bên trên tờ giấy là một người đàn ông mặc áo bành tô dài đến đầu gối.

Hắn đeo chéo một hộp gỗ hình chữ nhật, tóc cắt rất ngắn, mũi cao đến mức có chút quái dị, nhưng không quá khoa trương.

Tổng thể mà nói, người đàn ông này không có đặc điểm gì khiến người ta vừa liếc mắt nhìn đã nhớ, nếu thật sự muốn dựa vào ngôn ngữ để diễn tả thì rất khó phác họa hình tượng cụ thể.

"Tóc màu nâu vàng, đôi mắt hơi vàng." Gittis bồi thêm một câu.

"Đây là tay súng bắn tỉa?" Long Duyệt Hồng không dám tin, hỏi ngược lại.

Gittis gật đầu, giơ tay phải ra nói:

"Hai đồng vàng đại kị sĩ."

"Đợi các anh tìm được, xác nhận xong thì trả nốt tám đồng vàng còn lại."

"Cô tính sai rồi." Thương Kiến Diệu sửa lại: "Chúng tôi còn có mười đồng bạc kị sĩ đặt cọc ở chỗ cô, cần phải trừ đi."

Gittis nhất thời nghẹn lời, vẻ mặt lại ngẩn ra.

Tuy Tương Bạch Miên cảm thấy chuyện này có chút thần kỳ, nhưng vẫn lấy ra hai đồng vàng đại kị sĩ đưa cho Gittis.

Cô gặng hỏi:

"Có thể xác định tay súng bắn tỉa kia đi về hướng nào không?"

Gittis lấy lại bức tranh chân dung, một lần nữa cúi thấp đầu, soàn soạt vẽ lên giấy.

Chẳng mấy chốc một tấm bản đồ đơn giản đã hiện ra trước mắt "Tổ điều tra cũ".

"Đại khái là tuyến đường như vậy, cuối cùng chắc hẳn hắn đã vòng vào quảng trường nơi More ở." Gittis dừng bút trong tay.

Cô ta biểu hiện như thể bản thân mình chính mắt chứng kiến toàn bộ quá trình tay súng bắn tỉa kia chạy trốn vậy... Tương Bạch Miên đột nhiên sinh ra một cảm giác như vậy.

Điều này khiến cô không khỏi nghi ngờ, Gittis, hoặc là một gián điệp quan trọng của cô ta có khả năng "Đọc ký ức" ở quy mô lớn, nếu không thì làm sao có thể làm được đến trình độ này.

Đương nhiên, năng lực có thể đạt được hiệu quả tương đương tuyệt đối không chỉ có một loại là "Đọc ký ức".

Kết hợp với việc hôm nay Gittis đi làm, không thể nào ra ngoài, khả năng người hợp tác với cô ta tìm ra tung tích của tay súng bắn tỉa kia càng cao hơn, dù sao năng lực cũng bị hạn chế bởi khoảng cách, khách sạn "Lửa và thép" cách tòa nhà Hội liên hiệp khai thác mỏ khoảng gần một cây số, người thức tỉnh thăm dò đến chỗ sâu trong "Hành lang tâm linh" như Thương Kiến Diệu còn không thể ngồi ở đây ảnh hưởng đến nhân loại bên kia, huống hồ là người khác.

Trừ phi Gittis là cường giả "Thế giới mới", hoặc là có thần ân của Chấp tuế.

"Không ngờ hắn lại vòng trở về quảng trường nơi More ở, vậy mà chúng ta lại không đụng phải!" Thương Kiến Diệu nhất thời bóp cổ tay, thở dài.

Tương Bạch Miên nhìn về phía Gittis, nghiêm túc hỏi:

"Còn có đầu mối khác không?"

Vừa rồi Gittis dường như lại tiến vào thế giới của riêng mình, nghe vậy thì run lên một cái, lấy lại sự tỉnh táo:

"Không có."

"Nhưng tin tình báo mà tôi cung cấp tuyệt đối đáng giá mười đồng vàng đại kị sĩ."

"Nếu như nó là sự thật." Tương Bạch Miên gật đầu.

Tạm biệt người buôn bán tin tình báo vừa thần bí vừa lợi hại này, năm thành viên của "Tổ điều tra cũ" cầm bức tranh chân dung ra khỏi đại sảnh, lên xe jeep.

Sau khi xe khởi động, Long Duyệt Hồng ngồi hàng ghế sau quay đầu liếc nhìn khách sạn "Lửa và thép", khó nén nổi ngạc nhiên:

"Rốt cuộc Gittis lấy được tin tình báo ở đâu?"

"Giống như phần lớn cư dân ở pháo đài Guest đều là gián điệp của cô ta vậy..."

Bạch Thần bên cạnh hắn mím môi một cái rồi nói:

"Năng lực thu thập tin tức tình báo của cô ta đúng là mạnh nhất trong số những người tôi từng gặp."

"Lỡ đâu đa số cư dân trong pháo đài Guest thật sự là gián điệp của cô ta thì sao? Ví dụ như cô ta có "Thiên nhãn thông", vẫn luôn thông qua một số lượng lớn mắt của mọi người để giám sát mọi chuyện trong pháo đài Guest, nắm giữ rất nhiều tin tình báo trong thời gian thực, đúng vậy, chắc chắn là như vậy, chỉ vì cô ta vẫn luôn nhìn camera giám sát do mấy trăm, mấy nghìn "màn hình" thậm chí là nhiều hơn tạo thành, nên bình thường mới hay thất thần, thích đờ ra!" Thương Kiến Diệu đầu tiên là nảy ra ý tưởng, tiếp đó càng nói càng tự tin: "Tất cả đều khớp rồi!"

Nếu không phải đang lái xe anh đã vỗ tay cho bản thân.

Nếu không phải anh chú trọng đạo đức giao thông, nhất định sẽ dùng cách bấm còi để thay cho vỗ tay.

Gnawa thành thật nhắc nhở:

"Thiên nhãn thông cũng bị hạn chế phạm vi, khách sạn "Lửa và thép" cách tòa nhà của Hội liên hiệp khai thác mỏ theo đường chim bay là 973 mét, mà hôm nay Gittis không thể rời khỏi vị trí làm việc."

"Vậy thì gián điệp của cô hẳn là có "Thiên nhãn thông", không..." Thương Kiến Diệu sờ cằm, rơi vào trầm tư.

Gián điệp có "Thiên nhãn thông", không thể nào khiến cho Gittis luôn mất tập trung, thỉnh thoảng lại thất thần được.

Tương Bạch Miên hắng giọng một tiếng, nói:

"Bây giờ không phải là lúc thảo luận vấn đề này, vẫn nên suy nghĩ đến vấn đề của tay súng bắn tỉa kia đi."

"Hắn quả thực sẽ ở gần More. Ban ngày quan sát từ khoảng cách xa, vừa có chuyện thì lập tức bắn tỉa, buổi tối thì sao, lẽ nào bảo More ngủ ở bên cạnh bệ cửa sổ?" Bạch Thần nhớ lại rồi nói: "Lúc đó chúng tôi đã kiểm tra phòng ngủ, không phát hiện phòng ngủ gần cửa sổ."

Long Duyệt Hồng xuất phát từ góc độ của mình, nói:

"Còn có, nếu tay súng bắn tỉa kia chỉ là một người, như vậy ngày qua ngày đêm qua đêm liên tục giám sát, bất kể là cơ thể hay tinh thần chắc chắn đều sẽ sớm sụp đổ, không thể nào kiên trì đến bây giờ, tôi nghi ngờ có ít nhất hai người của viện nghiên cứu Số 8 làm việc này, thậm chí là nhiều hơn, sau đó thay phiên nhau giám sát."

"Không tệ lắm, mọi người phân tích đều rất có lý." Tương Bạch Miên khen ngợi từ tận đáy lòng: "Cho dù không có thông tin của Gittis, chúng ta tìm một hai ngày cũng sẽ từ từ thu hẹp phạm vi điều tra đến tòa nhà trọ của More và những tòa nhà xung quanh."

"Lỗ rồi! Lỗ mất mười đồng vàng đại kị sĩ rồi!" Thương Kiến Diệu vô cùng đau đớn.

Tương Bạch Miên lắc đầu:

"Có thể rút ngắn thời gian điều tra của chúng ta, có thể trực tiếp đưa ra tranh chân dung của tay súng bắn tỉa, mười đồng vàng đại kị sĩ cũng không quá đắt!"

"Ừm, đến gần nhà More hỏi, tuyệt đối phải cẩn thận, chưa biết chừng khắp nơi đều là tai mắt của viện nghiên cứu Số 8, "Này", đến lúc đó cứ trực tiếp "Kết giao bạn bè", kết giao bạn bè xong rồi mới hỏi, nói thấp giọng thôi."

"Được!" Thương Kiến Diệu đã sốt ruột đến mức không kìm nổi.

Long Duyệt Hồng thở hắt ra, đưa ra một nghi vấn:

"Vì sao viện nghiên cứu Số 8 lại muốn làm sự việc trở nên phức tạp như vậy, phái ra hai ba người giám sát More, trực tiếp xóa bỏ trí nhớ của ông ta không phải là được rồi sao?"

"Có lẽ công cụ có ích như More không dễ dàng tìm được, lần nào cũng phải chiêu mộ ông ta cũng rất phiền phức, à, nhiều lần cắt bỏ ký ức chưa biết chừng còn để lại di chứng gì đó, ảnh hưởng nghiêm trọng đến trí nhớ hoặc là năng lực suy nghĩ." Tương Bạch Miên suy đoán: "Hơn nữa, bình thường đến chỗ của Esther hẳn là không điều tra tiếp được nữa, ai biết rằng vị này bị xóa bỏ ký ức, nhưng vẫn có thể thông qua cách thức nào đó xác nhận người ủy thác là More."

"Nói thật, viện nghiên cứu Số 8 thiết lập một bức tường lửa ở chỗ More quả thật là vô cùng, vô cùng cẩn thận."

"Có thể là lo lắng sẽ bị tiết lộ thông tin từ con đường khác?"

Trong lúc trao đổi, xe jeep của "Tổ điều tra cũ" khó khăn đi đến quảng trường chỗ More ở trong làn sóng người tan tầm.

Thương Kiến Diệu và Tương Bạch Miên xuống xe, cầm bức tranh chân dung, lựa chọn mục tiêu là những cửa hàng xung quanh nhà trọ, lần lượt hỏi thăm.

Bị "Cấy ghép tư duy", không ai nghi ngờ họ, không ai cảm thấy việc này cần phải đề cao cảnh giác, đều nghiêm túc trả lời vấn đề của họ.

Sau khi hỏi ba chỗ, một người phụ nữ trung niên mở cửa hàng tạp hóa chỉ vào tòa nhà trọ của More, nói:

"Từng gặp rồi, anh ta ở đối diện, cứ cách một thời gian là đến đây mua khăn giấy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận