Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 650: Lễ quy tịch

Hàn Vọng Hoạch thong thả thẳng người dậy, nghiêng đầu nhìn về phía Gnawa:

"Đây quả là một cách, chỉ là chưa chắc đã tìm được khí tài và bác sĩ tốt."

"Nếu quả thật cần phải gắng gượng thêm một thời gian, có thể cân nhắc."

Lúc nói chuyện, Hàn Vọng Hoạch bất giác liếc nhìn Tăng Đóa.

Bản thân có thể dựa vào máy trợ tim để kéo dài hơi tàn, còn cô ấy thì sao?

"Đêm qua thủ tịch "Giáo phái Ý Thức Thạch Anh" vừa nhảy lầu tự sát, không, là xé rách xác thịt, viên tịch, hôm nay chúng ta lại lật được một tờ giấy nháp ông ta lưu lại trong kinh thư, nội dung phía trên trùng hợp là bí mật mà chúng ta muốn biết, đồng thời còn thân thiết viết hẳn tiêu đề "năm đại thánh địa"..." Tương Bạch Miên nhìn quanh một vòng, hơi cau mày nói: "Mọi người cảm thấy xác suất để chuyện trùng hợp này xảy ra là bao nhiêu?"

Cô dùng tiếng Đất Xám.

Lúc trao đổi trong căn phòng này, phần lớn thời gian "Tổ điều tra cũ" đều dùng tiếng Đất Xám.

Về phần "Đọc tâm đối phương" có bị "cách trở" về ngôn ngữ không thì họ không biết được.

Thương Kiến Diệu lập tức trả lời:

"Có hai đáp án."

"Một, nếu đã xảy ra thì chính là 100%."

"Hai, 0,03% khả năng xuất hiện loại trùng hợp này."

Sau khi nói xong, anh nhanh chóng bồi thêm một câu:

"Tôi đoán."

Bất kể Thương Kiến Diệu có thuận miệng nói lung tung hay không, trong lòng của Bạch Thần và Long Duyệt Hồng, xác suất xảy ra chuyện trùng hợp như thế quả thực thấp đến không đáng kể.

"Chẳng lẽ vị thủ tịch kia cố tình để lại tin tức cho chúng ta ở phương diện này?" Bạch Thần cân nhắc rồi nói với vẻ nghi ngờ.

"Vì sao?" Long Duyệt Hồng bất giác gặng hỏi.

Tương Bạch Miên nhất thời không thể trả lời, Thương Kiến Diệu lại thành thật gật đầu:

"Bởi vì mục tiêu của chúng ta là cứu vớt toàn bộ nhân loại, mà lý tưởng của thủ tịch là phổ độ chúng sinh, mọi người cùng chung chí hướng, giúp đỡ lần nhau là chuyện rất bình thường."

"Làm sao anh biết lý tưởng của thủ tịch là phổ độ chúng sinh?" Long Duyệt Hồng vừa bực mình, vừa buồn cười, hỏi lại một câu.

"Tôi đoán." Thương Kiến Diệu trả lời rất dứt khoát.

Tương Bạch Miên suy nghĩ một chút rồi nói:

"Vấn đề này có lẽ sau này phải hỏi đại sư Thiện Na Già."

Cô không nói sẽ hỏi thế nào, đợi một hồi, thấy Thiện Na Già không "trả lời", lại cười nói:

"Bất kể "năm đại thánh địa" trên giờ giấy có phải là giả hay không, bản thân chúng cũng rất thú vị."

"Mọi người xem..."

Nghe thấy câu "cửa miệng" quen thuộc, Long Duyệt Hồng bất giác co rúm người lại, có xúc động muốn bịt tai lại.

Cũng may, hắn nhanh chóng ngộ ra, lẳng lặng nghe tổ trưởng nói tiếp:

"Công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn, trường cao đẳng Số 1 thành phố Băng Nguyên Đài, dưới gốc cây hòe ngoài cổng làng Lâm Hà, thị trấn Đại Giang là ba nơi chúng ta chưa từng đến, không hiểu biết gì, thậm chí còn không biết hai nơi sau ở đâu, tạm thời chưa thảo luận."

" Xưởng sắt thép liên hợp thành phố Trường Hà hẳn là xưởng sắt thép phế tích ở vùng hoang dã Hắc Trảo, cho nên tăng lữ máy móc Tịnh Pháp mới bỏ công đến đây tham thiền lễ phật."

"Mà trung tâm y tế sản khoa ở khu Fahey rõ ràng có liên hệ với di tích Số 13 khu đất hoang."

"Nói cách khác, hai đại thánh địa này hoặc ít hoặc nhiều có chỗ kỳ dị, cất giấu bí mật rất lớn."

Long Duyệt Hồng gật đầu:

"Nhưng lúc chúng ta ở xưởng sắt thép phế tích, ngoại trừ tìm được bệnh án thì không phát hiện ra cái gì."

"Có lẽ, những thợ săn di tích thăm dò trước đó đã mang đi?"

Xưởng sắt thép phế tích vùng hoang dã Hắc Trảo thuộc về loại di tích đã "khai phá" xong, chỉ có mấy thứ không thể vận chuyển cũng không có giá trị rõ ràng như lò cao này được để lại.

"Cũng có thể chính là bệnh án?" Bạch Thần nghi ngờ hỏi.

Tương Bạch Miên khẽ gật đầu, đồng thời nghiêng đầu nhìn về phía Thương Kiến Diệu:

"Anh có ý kiến gì?"

Thương Kiến Diệu giơ tay lên sờ cằm:

"Hòa thượng lúc trước kia nói năm đại thánh địa lần lượt là nơi Chấp tuế "Bồ Đề" và "Trang Sinh" giáng thế, viên tịch, giảng kinh."

"Điều này chứng tỏ Chấp tuế đã từng sống trên mặt đất? Ít nhất là họ tin là thế."

Tương Bạch Miên "ừm" một tiếng:

"Cho nên, bí mật lớn nhất mà mà năm đại thánh địa che giấu thực ra là hành tung của một vài người?"

"Nếu chúng ta phát hiện thế giới cũ có ai từng đi qua ba hoặc hai năm đại thánh địa này, vậy thì thú vị đây..."

Sau khi im lặng một lúc, Long Duyệt Hồng bỗng nảy ra ý tưởng:

"Phòng thí nghiệm bí mật ở di tích Số 13 khu đất hoang kia không phải là từng là trung tâm y tế sản khoa ở khu Fahey đấy chứ?"

"Không loại trừ khả năng này." Tương Bạch Miên cân nhắc rồi nói: "Có điều, tôi cho rằng mặc dù hai địa điểm có xác suất rất lớn tồn tại quan hệ, nhưng không hoàn toàn trùng khớp. "Giáo phái Ý Thức Thạch Anh" vẫn luôn đến năm đại thánh địa lễ phật, không thể nào bỏ qua cánh cửa nhà này? Họ hẳn là nắm giữ khẩu lệnh thông hành đi vào phòng thí nghiệm bí mật ở di tích Số 13 khu đất hoang kia."

Nói đến đây, Tương Bạch Miên cười nói:

"Sau khi gặp phải tăng lữ máy móc Tịnh Pháp, tôi đã đi đọc một vài kinh phật ở thế giới cũ, kết hợp với chuyện này, có phát hiện ra một điểm rất thú vị."

"Mọi người còn nhớ khẩu lệnh thông hành vào phòng thí nghiệm bí mật di tích Số 13 khu đất hoang kia không?"

Cô không quan tâm Thiện Na Già lúc này có đang dùng "Đọc tâm đối phương" của hắn để nghe lén không.

"Chúa cứu thế." Long Duyệt Hồng trả lời.

Tương Bạch Miên khẽ gật đầu nói:

"Trong kinh phật, có một vị phật tương lai tên là phật Di Lặc."

"Mà "Phật Di Lặc" và "Chúa cứu thế" vốn là một, cũng chính là nói, chúng cùng là một từ của một loại ngôn ngữ nào đó tỏng những năm tháng xa xưa của thế giới cũ, từ các địa phương khác nhau phát triển mà thành."

"Mặt khác, trong giáo lý của giáo đoàn tăng lữ và "Giáo phái Ý Thức Thạch Anh", tất cả phật đà, bồ tát, minh vương ngoài Bồ Đề và Thế Tự Tại Như Lai đều là hóa thân của hai vị Chấp tuế này, gồm cả phật Di Lặc."

Việc này sẽ liên kết một trong năm đại thánh địa trung tâm y tế sản khoa ở khu Fahey và phòng thí nghiệm bí mật di tích Số 13 khu đất hoang lại với nhau.

Đương nhiên, việc này cũng có khả năng là trùng hợp.

Lúc "Tổ điều tra cũ" thảo luận những chuyện này, "Garibaldi" đã dần hồi phục từ cơn nghiện.

Hắn cảm thấy mình có thể hiểu được mỗi câu mỗi chữ, nhưng khi đặt cùng nhau lại không biết là có ý gì.

Đám người Tương Bạch Miên dừng lại, không tiếp tục nói đến chủ đề tương ứng nữa.

Nhưng, chủ yếu là tin tức họ nhận được quá ít.

Bốn giờ chiều, tăng lữ đưa cơm đã gõ cửa phòng của "Tổ điều tra cũ" sớm hơn bình thường.

"Ăn rồi sao?" Thương Kiến Diệu phụ trách mở cửa cúi đầu nhìn hai tay tăng lữ trẻ tuổi, nói.

Hòa thượng trẻ tuổi chắp hai tay trước ngực, tuyên một tiếng phật hiệu:

"Không biết các vị thí chủ có bằng lòng tham gia nghi thức thủ tịch viên tịch không?"

Nghi thức hỏa táng? Long Duyệt Hồng tự động phiên dịch trong đầu.

Nghĩ đến tờ giấy kẹp trong kinh thư, Tương Bạch Miên gật đầu:

"Đây chính là nguyện vọng của chúng tôi."

Sau đó, nhóm bốn người "Tổ điều tra cũ" để lại "Garibaldi" trong phòng, theo hòa thượng trẻ tuổi đi đến tầng dưới cùng của ngôi miếu Sikhara, đi đến một cái sân được bao kín phía sau.

Nơi này có dựng một tòa "tháp" màu sắt đen kỳ quặc.

Lúc này, khá nhiều tăng lữ đã tụ tập trong sân, đều ngồi xếp bằng, hoặc nhỏ giọng nói chuyện với nhau, hoặc nhắm mắt tu hành.

Đám người Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu đi về phía trước một đoạn, cuối cùng cũng nhìn thấy Thiện Na Già.

Thiện Na Già gầy tong teo đứng đó, chuyên chú nhìn "tháp phật".

"Thiền sư." Thương Kiến Diệu rất lịch sự gọi một tiếng.

Thiện Na Già nghiêng người sang, khẽ gật đầu.

Tương Bạch Miên đột nhiên nghĩ tới một chuyện, liền vội vàng hỏi:

"Thiền sư, tôi có chuyện muốn nhờ anh giúp."

Nói xong, cô liếc nhìn xung quanh, ý bảo nơi này không tiện lắm.

Thiện Na Già dựng một tay trước người, một ngón tay chỉ vào ngực, ý bảo "nghĩ" là được.

Ừm, thiền sư, tôi có hai người bạn mắc bệnh nan y, cần phải đều trị ngay, lần này chúng tôi quay về thành phố Ban Sơ là vì vấn đề ở phương diện này. Chúng tôi có cầm theo mẫu máu của họ, muốn đưa đến cơ sở y tế uy tín hoặc là phòng thí nghiệm tương ứng để kiểm tra, hi vọng có thể xác định được bệnh tình một cách chính xác, tìm ra thuốc tốt hơn, hữu hiệu hơn... Tương Bạch Miên nhanh chóng sắp xếp lời lẽ ở trong lòng.

Ý của cô là, hiện giờ "Tổ điều tra cũ" bị canh giữ trong ngôi miếu Sikhara, hoàn toàn không thể làm được chuyện này.

Cứu người như cứu lửa!

Thiện Na Già tuyên một tiếng phật hiệu:

"Việc này có thể giao cho bần tăng."

"Cảm ơn thiền sư." Tương Bạch Miên thở phào một cái, dẫn theo đám người Thương Kiến Diệu tìm một chỗ ngồi xếp bằng xuống.

Thông qua "Giáo phái Ý Thức Thạch Anh" tìm cơ sở y tế có lẽ còn đáng tin cậy hơn họ tự mình tìm hoặc sử dụng mạng lưới tình báo của công ty.

Khi mặt trời ngả về tây, bốn tăng lữ khiêng thi thể của vị lão tăng lúc trước ra.

Đầu của ông ta đã được xử lý, nhìn không còn đáng sợ nữa, có vẻ giữ được sự trang nghiêm, không biết bên ngoài thân bôi cái gì, hiện lên màu vàng kim nhàn nhạt.

Bốn tăng lữ đặt thi thể của thủ tịch lên phía trước ngọn tháp màu sắt đen kỳ quặc, sau đó tản ra xung quanh. tụng phật hiệu.

Nhìn thi thể đang ngồi xếp bằng, tăng lẽ trên quảng trường thấp giọng niệm kinh phật:

"Thế giới cực lạc, thanh tịnh trang nghiêm, không còn đau khổ, không còn khó khăn, không còn ác thú, không còn phiền não, không còn bốn mùa, ngày đêm, nóng lạnh, mưa hạn..."

Trong tiếng tụng niệm kinh phật tưởng đúng mà sai của thế giới cũ, Long Duyệt Hồng theo bản năng chuẩn bị cúi đầu tỏ lòng thành kính.

Trong quá trình này, ánh mắt hắn liếc qua thi thể của vị thủ tịch kia, liếc qua gương mặt của ông ta.

Hắn phát hiện trên gương mặt lấp lánh màu vàng kim, vẫn giữ nét nghiêm trang, có lưu lại vẻ đau đớn không thể rũ bỏ, khó mà diễn tả.

Trong giây phút nhảy lầu ngã xuống đất, nỗi đau đớn sinh lý đã áp đảo ý thức thạch anh? Long Duyệt Hồng vừa hiện lên một suy nghĩ như vậy, đã hoảng hốt nói rằng mình không thể đoán mò nữa.

Trên quảng trường này không biết có bao nhiêu hòa thượng biết "Đọc tâm đối phương"!

Sau nghi thức đơn giản, bốn tăng lữ bên cạnh ngọn tháp màu sắt đen kỳ quặc một lần nữa tiến tới, mở "cửa tháp" nặng nề ra, khiêng thi thể thủ tịch vào trong.

Mãi đến lúc này, Tương Bạch Miên mới nhận ra đây đâu phải là tháp phật, đây là rõ ràng là tháp thiêu!

Thấy thái độ kính lễ phật đà của tăng lữ xung quanh, cô lại cảm thấy tháp thiêu cũng là tháp, không có gì khác biệt về bản chất với tháp luyện sắt thép, cũng có thể nhận được đãi ngộ của "phật".

Rầm!

Cửa chính của tháp thiêu đóng chặt lại, thủ tịch đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.

Đến khi nghi thức viên tịch kết thúc, Tương Bạch Miên một lần nữa tìm Thiện Na Già, hỏi như có điều suy nghĩ:

"Thủ tịch cũng am hiểu "tiên đoán" đúng không?"

Thiện Na Già dựng một tay trước ngực, một tay lần tràng hạt.

Hắn im lặng vài giây rồi nói:

"Đúng vậy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận