Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 627: Hỏi chuyện mèo

Tăng Đóa sợ hết hồn, lùi ra đến cửa theo bản năng, cũng giơ tay rút súng.

Là một thợ săn di tích quanh năm mạo hiểm ở khu phế tích bờ bắc, không phải cô ta chưa từng nhìn thấy sinh vật biến dị, nhưng trong thành phố ban Sơ, đây vẫn là lần đầu tiên.

Phản ứng của Hàn Vọng Hoạch cũng không khác Tăng Đóa là bao, chỉ là không lớn đến mức đấy, bởi vì anh ta thấy đám người Tiết Thập Nguyệt, Trương Khứ Bệnh vẫn giữ nguyên trạng thái lúc trước, cần làm gì thì làm đó, không hề hốt hoảng, thậm chí ngay cả liếc mắt nhìn cũng không.

"Meo meo." Mèo an giấc lại kêu thêm một tiếng, nằm xuống, duỗi chân ra.

Lúc này, Tương Bạch Miên chợt có linh cảm, bỏ con dao thái trong tay xuống, đi về phía sân thượng.

Cô ngồi xuống trước mặt Mèo an giấc, cân nhắc vài giây, mỉm cười bắt chuyện:

"Mày vừa trở về từ khu phế tích bờ bắc à?"

Mèo an giấc liếc cô một cái, không phát ra âm thanh.

"Con đường mày đã đi qua kia, không gặp phải người của thành phố Ban Sơ sao?" Tương Bạch Miên vào thẳng vấn đề.

Cô thấy Mèo an giấc thoải mái quay về từ khu phế tích bờ bắc, chợt cảm thấy việc "Tổ điều tra cũ" và Hàn Vọng Hoạch, Tăng Đóa rời khỏi thành phố Ban Sơ đã có hy vọng.

"Meo meo." Mèo an giấc trả lời.

Tương Bạch Miên ngây ra ở đó, bất giác nở nụ cười lúng túng nhưng không mất lịch sự.

Lúc này cô mới nhớ ra bản thân hoàn toàn không có "kỹ năng" giao tiếp với sinh vật họ mèo.

Biểu hiện lúc trước của Mèo an giấc luôn khiến cô vô tình cố ý quên mất vấn đề này.

Long Duyệt Hồng thấy thế, nghiêng đầu đi, tránh để mình bật cười ra tiếng, mà lúc hắn nghiêng đầu nhìn sang, thấy Bạch Thần đang mím chặt môi.

Thương Kiến Diệu đang chơi game, nghe thấy vậy thì hai mắt sáng lên, định xin tạm dừng, qua đó phiên dịch giúp.

Về phần có phiên dịch đúng hay không thì lại là một chuyện khác.

Lúc này, Tiểu Xung lầm bầm:

"Nó nói mới từ dãy núi bờ bắc về, con đường đi qua không có người thuộc cấp quản lý của thành phố Ban Sơ."

Cậu ta thực sự phiên dịch ra được... Nhưng chỉ một tiếng "meo meo" có thể bao gồm nhiều nội dung như thế sao? Tương Bạch Miên thầm cảm khái, vội vàng nhìn Mèo an giấc, gặng hỏi một câu:

"Con đường kia có thể đi bằng ô tô không?"

"Meo meo!" Trong tiếng kêu của Mèo an giấc đã mang theo chút mất kiên nhẫn.

Tiểu Xung vừa chơi game, vừa trả lời giúp:

"Có thể."

Tương Bạch Miên không che giấu sự mừng rỡ của mình, thản nhiên hỏi:

"Có thể dẫn chúng ta đi bằng con đường đó không?"

"Meo meo!" Tiếng kêu của Mèo an giấc trở nên ngắn hơn.

"Sáu giờ tối đến sáu giờ sáng, chị tự chọn một mốc thời gian đi." Tiểu Xung nhìn màn hình máy tính, nói mà không quay đầu lại.

Nghe đến đó, đám người Long Duyệt Hồng, Bạch Thần lấy lại tinh thần, lúc này mới nảy ra nghi hoặc giống Tương Bạch Miên vừa rồi:

"Một tiếng "meo meo" có thể bao hàm nhiều chuyện thế sao? Đây là tiếng mèo à?"

"À, thật ra Mèo an giấc có thể nghe hiểu tiếng người, Tiểu Xung không cần phải làm phiên dịch cho cả hai bên..."

Mà lúc này, Tăng Đóa và Hàn Vọng Hoạch cũng nhìn ra Tiểu Xung không phải người bình thường, phần nào hiểu ra lý do đội ngũ của Tiết Thập Nguyệt đặc biệt chạy đến đây, quét dọn, nấu nướng trong hoàn cảnh nguy hiểm hiện giờ.

"Vậy bảy giờ tối đi." Tương Bạch Miên hơi trầm ngâm rồi đưa ra câu trả lời.

Thời gian càng muộn, người trên đường sẽ càng ít, xe cộ lui tới cũng không nhiều lắm, họ dễ khiến người ta chú ý, mà trước bảy giờ, mặt trời mùa hè vẫn chưa lặn hẳn, ánh sáng tự nhiên vẫn còn chiếu rọi.

Lần này, Mèo an giấc không phát ra âm thanh nữa, dùng cách ngáp để đáp lại.

"Nó bảo "được, đến lúc đấy đi theo nó"." Tiểu Xung tận chức trách, hoàn thành công việc phiên dịch của mình.

Xác định chuyện này xong, Tương Bạch Miên đứng lên.

Cô đảo mắt qua Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa, vừa cười vừa nói:

"Hai người cũng không thể rảnh rỗi, dọn dẹp phòng ngủ một chút đi."

Cô cố ý không nói "sức khỏe của hai người không tốt, ở bên cạnh nghỉ ngơi đi", chỉ sắp xếp cho họ nhiệm vụ nhẹ nhàng nhất.

Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa lập tức đáp lại.

Lúc màn đêm buông xuống, Narcis - chủ nhân của "thế giới hư cấu" vẫn đợi ở trên tòa nhà cạnh bãi đỗ xe phía tây bắc của phố Antana, chỉ có điều chuyển từ đứng sang ngồi.

"Lời tiên đoán của "Người viên giác" kia chẳng lẽ lại không chính xác?" Trong căn phòng bên cạnh phòng của Narcis, quý ông trung niên Constance chần chừ rồi nói.

Theodore nhìn chăm chăm phía trước:

"Lời tuyên đoán luôn dùng cách thức mà người tiên tri không thể dự đoán để thực hiện, không cần quá để ý."

"Hơn nữa lời tiên đoán của đám tăng lữ kia bình thường đều chỉ là một lời gợi ý mơ hồ, lúc giải nghĩa xảy ra nhầm lẫn là chuyện rất bình thường."

Tuy nếu có thể dựa vào lời tiên đoán, bắt được đội ngũ Tiết Thập Nguyệt, Trương Khứ Bệnh, những lỗi sai nhỏ của Theodore lúc trước chắc chắn sẽ được bỏ qua, nhưng anh ta vẫn có sao nói vậy, không vì mong đợi mà ảnh hưởng đến phán đoán của bản thân.

"Xem ra phải đợi ở đây đến rạng sáng rồi." Constance nhìn quanh một vòng: "Lấy đoạn ghi hình từ camera giám sát xem trước đi, chưa biết chừng có thể tìm được chi tiết mà lời tiên đoán thực sự chỉ đến, dù sao chúng ta cũng không có việc gì làm."

Bởi vì sau khi nghe lời tiên đoán "tiếp quản" bãi đỗ xe này, "Bàn tay trật tự" đã điều phối vật tư, đổi toàn bộ số camera giám sát bị hỏng thành đồ mới.

"Được." Theodore giơ tay lên dụi mắt.

Bởi vì con ngươi không thể chuyển động được, cho nên mắt của anh ta nhanh chóng bị mỏi.

Đúng vào lúc này, quản lý trị an Wall như bức tường từ bên ngoài quay về phòng.

"Thế nào, đầu mối kia của anh có thu hoạch không?" Constance lên tiếng hỏi.

Wall gật đầu một cái:

"Hiện giờ có thể xác định người mà Tiết Thập Nguyệt, Trương Khứ Bệnh cứu trên đường lúc trước thực sự có vấn đề."

"Nhìn từ mọi phương diện, nghi rằng hắn là nhân viên tình báo của một thế lực nào đó."

"Bắt được người chưa?" Theodore mừng rỡ.

Wall thở dài, lắc đầu nói:

"Sáng nay hắn còn xuất hiện, sau đó thì không ai thấy hắn nữa."

"Xem ra đã nhận được lời nhắc nhỏ rồi." Constance khẽ gật đầu.

Wall lại nói:

"Nhưng, tôi tìm được một người có bối cảnh phức tạp quan hệ khá thân thiết với hắn."

"Người kia tên là lão K, có liên hệ với mấy vị nguyên lão và quý tộc, bề ngoài là doanh nhân xuất nhập cảng, có làm ăn với "Đoàn bạch kỵ sĩ", "Công nghiệp liên hợp", "Quân cứu thế", trên thực tế đang làm gì, tôi tạm thời còn chưa biết."

"Người mà Tiết Thập Nguyệt, Trương Khứ Bệnh cứu tên là Giuseppe, từng là trợ lý của lão K, được ông ta vô cùng tín nhiệm, sau đó lên giường với tình nhân của lão K, rồi nhảy sang đối thủ cạnh tranh của ông ta ở chỗ "Quân hồng y"."

"Lão K lại không nghĩ cách giết chết hắn?" Constance quanh năm giao du với giới phu nhân, càng già càng phong độ, mỉm cười trêu trọc một câu.

Wall mỉm cười:

"Anh cho rằng vì sao Tiết Thập Nguyệt, Trương Khứ Bệnh lại phải cứu hắn?"

"Ừm, tôi sẽ mau chóng tìm ra hắn."

Constance gật đầu:

"Có thể biết được thế lực mà hắn đang làm việc, thì mọi chuyện sẽ vô cùng rõ ràng."

Nói đến đây, Constance liếc nhìn Theodore vẫn đang quan sát bãi đỗ xe, giơ tay phải lên nói:

"Ăn gì trước đi đã, sau đó xem đoạn ghi hình của camera giám sát, đợi nhân viên bãi đỗ xe kiểm tra nguồn gốc xe cộ quay lại, ôi, hi vọng có thể có được thu hoạch nhất định."

Bảy giờ tối, "Tổ điều tra cũ" di chuyển toàn bộ vật tư lên xe.

Để bày tỏ sự thẳng thắn của nhóm người mình, họ không tách Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa ra, để đối phương tùy ý lái chiếc xe việt dã màu đen kia, chỉ phải Gnawa đi qua đó hỗ trợ, nếu không thì chiếc xe jeep đã bị nhồi nhét đủ thứ không còn đủ chỗ ngồi.

Liếc nhìn Mèo an giấc khi thì chạy chậm trong bóng tối ven đường, khi thì đi bộ trên nóc nhà, Tương Bạch Miên đạp chân ga, lái xe đi.

Cô không để Bạch Thần lái xe, bởi vì trên đoạn đường kế tiếp, để né tránh con người, Mèo an giấc nhất định sẽ thường xuyên đi về những chỗ người đi đường không nhìn thấy, chỉ có thể dựa vào cảm ứng tín hiệu điện sinh vật và cảm ứng ý thức sinh vật biến dị để định vị.

Cho nên, hiện giờ chỉ có thể do cô và Thương Kiến Diệu thay nhau lái xe.

Hai chiếc xe lái ra khỏi khu Kim Mạch Tuệ, đi về phía đông bắc.

Tương Bạch Miên thấy thế, có phần thở vào nhẹ nhõm, bởi vì cô không rõ điểm kiểm soát tạm thời của "Bàn tay trật tự" được bố trí đến mức độ nào, cô cho rằng nếu đi thêm về phía phố Antana và khu công xưởng, rủi ro bị bại lộ là rất lớn.

Cứ thế, họ đi qua khu Hồng Cự Lang, tiến vào khu Thanh Cảm Lãm, cuối cùng, nhìn thấy một khu vực quen thuộc.

Cảng phía tây!

Càng phía tây của thành phố Ban Sơ!

Lúc này, rất nhiều tàu thuyền đang neo đậu sát bờ sông Hồng Hà, từng kho hàng, từng thùng đựng hàng đều đang nằm lẳng lặng trong bóng tối, xung quanh tỉnh thoảng có đội tuần tra cảnh vệ cảng đi qua.

Mèo an giấc từ bóng tối ven đường chui ra, đi từng bước tao nhã, kiêu ngạo ngẩng cao đầu, hướng về phía bến tàu Số 1.

"Cái mà nó gọi là đường là ở chỗ này sao?" Trong đầu Long Duyệt Hồng chợt lóe lên một suy nghĩ như thế.
Bạn cần đăng nhập để bình luận