Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 407: Bạn nhậu

Means nhận được cứu vớt và tán đồng, có lòng báo đáp, lập tức nói với Thương Kiến Diệu:

"Nếu anh quả thật muốn gia nhập "giáo phái Lò Luyện" của chúng tôi, thì tiện thể đến Tarnan một chuyến, tôi sẽ viết một bức thư nhờ anh gửi cho ngài Lý Triết, nói với ngài ấy về sự thân thiện, thành ý và sự giúp đỡ của các anh."

Thấy đây vốn là nơi muốn đi, Tương Bạch Miên không dùng ánh mắt ngăn Thương Kiến Diệu lại, để mặc anh phát huy.

"Được, được." Thương Kiến Diệu không chút do dự đồng ý ngay.

Lúc nói chuyện, anh thậm chí đã lấy bút và giấy ra, điệu bộ "mau lên, viết luôn bây giờ đi".

Means hơi ngơ ngác, vừa rồi cũng không phải ông ta nói khách sáo, mà là mọi người dường như vẫn đang nói chuyện chính sự, sao bây giờ bảo viết là viết luôn?

Tương Bạch Miên kịp thời hóa giải sự xấu hổ cho ông ta, hỏi:

"Trừ "Liên minh Lâm Hải" của các ông ra, Tarnan còn thế lực lớn nào nữa?"

"Không có." Means gần như không cần suy nghĩ đã trả lời ngay: "Ngoại trừ chúng tôi gần "Thiên đường máy móc", quan hệ cũng tốt, được cho phép tiến vào, thì những thế lực khác hoàn toàn không biết về sự tồn tại của Tarnan, chỉ có thể thông qua một vài thế lực trung và nhỏ được "Thiên đường máy móc" công nhận để giao dịch."

Ví dụ như, chợ Đá Đỏ và thành phố Cỏ Dại tương đối đặc thù trong phạm vi thế lực của thành phố Ban Sơ? Tương Bạch Miên thêm phần lý giải về sự tồn tại của điểm buôn lậu chợ Đá Đỏ này.

Cô cười nói:

"Thiên đường máy móc" cũng rất cẩn thận đấy."

"Thực ra Tarnan cũng không phải là địa phương đặc biệt gì, ngoại trừ người máy, máy móc và sản phẩm điện tử tương đối nhiều." Means không hiểu lắm vì sao "Thiên đường máy móc" phải làm vậy.

Lúc này, gió lạnh lùa qua thung lũng thổi về phía Means và những thành viên khác trong thương xá Thập Phương khiến họ run lên.

Tương Bạch Miên thấy thế, "ôi chao" một tiếng:

"Thật là, chỉ để ý nói chuyện với các ông, quên mất các ông chỉ mặc quần áo phong phanh."

Áo khoác của họ đã bị đám cướp cướp đi sau khi bị bắt làm tù binh.

Nói xong, Tương Bạch Miên hất cằm sang bên cạnh:

"Cũng may không thiếu quần áo và vật tư."

"Ừm, các ông tiện thể chôn thi thể đi, coi như là trả tiền thù lao."

Khu vực này có khá nhiều tên cướp chết dưới đất.

Về phần những người bị thương, trong thời gian ngắn còn chưa chết được, "Tổ điều tra cũ" đi xuống phương nam, vật tư y tế bắt đầu cạn kiệt, cũng coi như chúng đã chết rồi.

Vừa rồi Means cũng để ý đến quần áo của thi thể, nhưng ngại không dám lên tiếng.

Dựa theo quy củ về dải đất giữa "Thiên đường máy móc" và "Liên minh Lâm Hải", chúng đều thuộc về chiến lợi phẩm, chỉ những ai có cống hiến mới được hưởng.

Điều khiến ông ta bất ngờ là cô gái xinh đẹp hiên ngang lẫm liệt đối diện không những bằng lòng dùng quần áo trên thi thể để cứu tế nhóm người của mình, hơn nữa còn tặng luôn số vật tư mà đám cướp kia hốt hoảng chạy trốn không kịp mang theo.

"Làm, làm vậy không ổn." Means do dự một chút, vẫn xua tay nói.

Không phải vì ông ta cao thượng, không muốn lợi dụng người khác, mà là tiểu đội trước mặt có thực lực rất mạnh, nếu nhóm mình đắc tội người ta, tỏ ra không tốt, chưa biết chừng không thoát được thung lũng này.

Tương Bạch Miên mỉm cười:

"Không cần khách sáo."

"Nếu các ông mặc như thế, đêm nay sẽ chết cóng, với cả, các ông cũng không có thực phẩm, không có xe cộ, định đi như thế nào?

"À, số máy móc kia là hàng hóa của các ông phải không?"

Cô chỉ một tiếng xe đựng đầy máy tính tiện cầm tay, chúng rất mỏng, hoặc đen hoặc trắng, chiếc nào cũng sáng lóa.

"Đúng vậy." Means suy nghĩ một chút rồi nói: "Quần áo, thực phẩm và xe thì chúng tôi không khách sáo, thật sự không còn cách này. Số máy tính này các cô cứ lấy đi, coi như là chúng tôi báo đáp."

"Thế này nhiều quá." Tương Bạch Miên suy nghĩ một chút rồi nói: "Dựa theo quy củ của thợ săn di tích, một nhiệm vụ như vậy, chúng tôi lấy 30% vật tư là gần đủ rồi."

Cô không cố gắng tỏ ra hào phóng, bởi vì kế tiếp chỗ Lehman chưa biết chừng còn phải tập hợp vật tư đổi trang bị.

Sau khi "cò kè mặc cả" sôi nổi, thù lao cuối cùng ngừng lại ở "40%".

Đến đây, Means mới thở phào nhẹ nhõm, gọi người trong nhóm đi về phía số thi thể kia.

Lúc ông ta cúi người xuống, đột nhiên hô lên một tiếng:

"Cứ thế đánh mất? Thật không biết quý đồ gì cả!"

Thương Kiến Diệu chạy băng băng tới, tò mò hỏi:

"Thứ gì vậy?"

Means cầm một túi vải màu xanh nhạt lên, là loại một tay có thể cầm được:

"Túi gia vị của tôi, bên trong toàn là đồ tốt!"

"Ngoại trừ "Liên minh Lâm Hải" chúng tôi, nơi khác không tìm được nhiều gia vị như thế."

"Đám cướp này lúc đầu còn tưởng bên trong là vàng, vi mạch hay pin tính năng cao, nên đã lấy đi."

Thương Kiến Diệu hỏi với đôi mắt sáng ngời:

"Dùng để ăn sao?"

"Đúng vậy, có thể dùng để hầm nước dùng, có thể pha chế thành nước chấm, mỗi người dựa theo sở thích của mình, lựa chọn những sự kết hợp khác nhau." Means đáp bằng giọng hơi thần thánh hóa.

Thấy bên này không có chuyện gì, Tương Bạch Miên chuyển ánh mắt về phía Long Duyệt Hồng:

"Có thể tháo thiết bị khung xương quân dụng ra rồi, cứ cảnh giác ở mức độ bình thường là được."

Phải tiết kiệm điện!

Hôm nay không thấy mặt trời đâu, pin dự phòng của họ còn phải dùng cho xe jeep.

Trong lúc Long Duyệt Hồng tháo thiết bị khung xương quân dụng xuống dưới sự trợ giúp của Thương Kiến Diệu, Tương Bạch Miên đi đến bên cạnh Bạch Thần, nhìn mấy tên cướp dưới đất nói:

"Toán cướp của các người tên là "Cáo Núi"?"

"Đúng." "Phải." Mấy tên cướp tranh nhau trả lời.

"Đại ca của các người tên là gì?" Tương Bạch Miên đổi sang dùng một tay xách súng chống tăng "Tử thần", đám cướp và mấy người Means đều líu lưỡi.

Sức mạnh này nhìn không phải là khoa trương, mà trông có vẻ rất nhẹ nhàng.

Một tên cướp tóc vàng lấy lại tinh thần, vội vàng nói:

"Panarnia."

"Hắn có quay lại chuộc các người không?" Tương Bạch Miên nở nụ cười.

Mấy tên cướp im lặng vài giây, sau đó trả lời không đều nhau:

"Hẳn là có."

"Có lẽ."

"Chắc có."

Họ đều từng gặp khá nhiều tù binh không được chuộc về, kết cục của những người đó đều không tốt lắm: hoặc là bị trực tiếp giết chết, tránh lãng phí lương thực, hoặc là mang theo như lương thực dự phòng, bán cho bọn buôn người.

Tương Bạch Miên không ừ hử gì, hỏi lại:

"Đồ các người cướp được, sẽ giao dịch ở đâu?"

"Có thể đi Tarnan thì đi Tarnan, đám người máy kia rất công bằng lại uy tín, còn có thể giữ trật tự." Tên cướp tóc vàng giành trả lời trước đám đồng bọn.

Lúc Tương Bạch Miên hỏi tin tức, Long Duyệt Hồng rốt cuộc cũng tháo được thiết bị khung xương quân dụng xuống, bỏ nó vào ghế phía sau xe jeep.

Tiếp đó, hắn đổi vị trí với Thương Kiến Diệu, một người ôm súng trường, phụ trách canh gác, một người đi đến bên cạnh dòng suối vừa giám định và lấy nước, vừa sử dụng pin năng lượng mặt trời đun sôi nước lên.

Lúc đun nước, Long Duyệt Hồng vừa nôn nóng lại vừa kiên nhẫn đợi nhiệt độ của nước giảm xuống, mới rót nó vào túi đựng nước của nhóm mình.

Làm xong, hắn nâng túi nước lên, uống ừng ực.

Giờ phút này, hắn cảm thấy nước hệt như đồ ăn ngon vậy, khiến người ta đắm chìm vào đó.

Long Duyệt Hồng uống một hơi hết nửa túi, thỏa mãn lau miệng, nhìn quanh một vòng.

Lúc này, đám người Means đã chôn thi thể xong, đổi sang áo khoác của đám cướp, bọc bản thân thêm mấy lớp.

Trong lúc dùng vật tư và than đá của bọn cướp để lại để nhóm lửa nấu cơm, họ cảm nhận được ánh nhìn của Long Duyệt Hồng.

Means cúi đầu trao đổi một hồi, sau đó đi về phía đám người Tương Bạch Miên, vừa cười vừa nói:

"Có muốn ăn cơm cùng nhau không?"

"Đám cướp này có để lại một con dê, một ít khoai tây và khá nhiều nguyên liệu nấu ăn."

Toán cướp đến thung lũng này chính là để chuẩn bị cơm trưa.

Thương Kiến Diệu nháy mắt với Tương Bạch Miên một cái, sau đó đồng ý:

"Được."

"Vừa vặn trải nghiệm tiệc thánh của các ông." Tương Bạch Miên cười nói.

Long Duyệt Hồng bất giác giơ tay lên lau khóe miệng, nhưng lập tức nhớ ra mình không phải là Thương Kiến Diệu.

Tiếp đó, mấy người Tương Bạch Miên đứng ngoài xem nhóm Means thành thạo làm thịt, lấy xương, nấu canh, bỏ các loại gia vị khác nhau vào.

Cuối cùng, mùi thơm ngào ngạt lượn lờ trước mũi họ, gió lạnh lùa qua thung lũng thổi thế nào cũng không tan.

Thấy các thành viên trong nhóm đã xử lý gần xong nguyên liệu, Means hỏi thăm về khẩu vị của đám người Thương Kiến Diệu, cũng nhận hộp cơm từ chỗ họ, kết hợp các loại gia vị khác nhau đã được lựa chọn tỉ mỉ vào canh.

Không lâu sau, Thương Kiến Diệu gắp một miếng thịt dê mỏng vừa chín tới, lăn nó vào trong bát chấm của mình, rồi đưa vào miệng.

"... Ngon, ngon lắm..." Anh vừa nhồm nhoàm nhai vừa khen.

Long Duyệt Hồng nghe vậy thì tim đập thình thịch, cũng gắp ngay một miếng thịt dê, bỏ vào trong nồi sắt đến từ đám cướp.

Lúc này, một nhân viên nữ của thương xá Thập Phương tự mình gắp một miếng thịt dê đã chín vào bát của Long Duyệt Hồng.

"Anh thử đi." Cô vừa cười vừa nói.

"Không cần đâu, không cần đâu." Long Duyệt Hồng nhất thời mất tự nhiên.

Vài nhân viên nữ của thương xá Thập Phương quanh năm bôn ba ở Đất Xám, có thân phận thợ săn, lúc trước tuy bị đám cướp dâm ô, nhưng nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, không còn suy sụp nữa.

Các cô phát hiện ra vị "thiên thần giáng trần" này sau khi tháo thiết bị khung xương quân dụng ra lại là một người đàn ông trẻ tuổi, không thấp, gương mặt sạch sẽ, thiện cảm lập tức tăng lên nhiều, thế là nhân lúc chuẩn bị cơm trưa, đã tìm đủ cơ hội để đến gần Long Duyệt Hồng.

Các cô càng nhiệt tình, Long Duyệt Hồng càng ngại ngùng, thậm chí muốn hỏi vì sao không đi tìm Thương Kiến Diệu.

Lúc đó, Thương Kiến Diệu, Tương Bạch Miên đều đang nghiêm túc học tập kỹ thuật nấu lẩu của Means, nhìn không chớp mắt.

Thịt đã vào trong bát, Long Duyệt Hồng không tiện từ chối nữa, sau khi chấm nước chấm thì bỏ miếng thịt dê vào miệng.

Thịt tươi ngon, đượm vị mặn của muối và các loại gia vị, cả khoang miệng Long Duyệt Hồng bất chợt cảm nhận được cảm giác kỳ diệu, khiến hắn không nhịn được mà ăn ngấu nghiến.

Bữa cơm trưa này cả khách và chủ đều vui mừng, Tương Bạch Miên và Bạch Thần thích món khoai tây nghiền nhất.

Trong quá trình này, họ vẫn liên tục trò chuyện với đám người Means về "Liên minh Lâm Hải", biết được thế lực lớn này khá sung túc vật tư, tuy dân chúng tầng thấp nhất vẫn khó khăn, chỉ khá hơn dân du cư hoang dã ở điểm tụ cư một chút, nhưng tầng ở giữa thì đã bắt đầu chú ý cơm áo.

Đám người Means rốt cuộc đã thoát khỏi miệng hổ, lại ăn một bữa no nê, còn lấy lại được phần lớn vật tư, sau khi ăn xong đều khó mà kiềm chế được lòng cảm kích, lần lượt đi đến chỗ đất trống bên bờ suối, nhảy vũ đạo ca ngợi Chấp tuế.

"Rất ngoan đạo..." Tương Bạch Miên vừa nở nụ cười, liền phát hiện Thương Kiến Diệu không biết đã chui vào đó từ lúc nào, nhảy cũng rất ra dáng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận