Vĩnh Hằng Thánh Vương

Chương 3071: Công lao

"Ý của ngươi nói là, Tô đạo hữu đã hỗ trợ, giết mấy vị Động Thiên Vương Giả à?"
Ly Long Vương quay đầu nhìn Long Ly, lại một lần nữa hỏi.
"Không phải."
Long Ly chăm chú nói: "Hơn một ngàn vị Động Thiên Vương Giả ở bên ngoài, đều bị Tô đại ca giết, chỉ dùng thời gian hơn 100 lần hít thở. Hơn 3000 vị Động Thiên Vương Giả còn lại, còn có đại quân đông tới ức vạn đều bị dọa chạy!"
"? ? ?"
Giờ khắc này, đầu của Ly Long Vương đã hoàn toàn trống rỗng, đôi mắt rồng nháy nháy, mờ mịt không hiểu.
Nếu như không tận mắt nhìn thấy, ai có thể tưởng tượng được, hơn một ngàn vị Động Thiên Vương Giả, đều ngã xuống ở trong tay một Vương Giả phổ thông của Nhân tộc?
Ánh mắt của Ly Long Vương chuyển động, nhìn về phía bọn Linh Long Vương, Xán Long Vương, lộ ra vẻ hỏi thăm.
Linh Long Vương ho nhẹ một tiếng, nói: "Ly nhi nói không sai, trận chiến vừa rồi, may mắn là Tô đạo hữu ra tay, xung phong chém giết, Chúc Long Tinh mới có thể giữ được."
Những Long Vương còn lại đều không lên tiếng, đã ngầm thừa nhận việc này.
Mặc dù trong lòng Ly Long Vương không thể tin được, nhưng vẫn hít sâu một hơi, cố gắng tiêu hóa việc này.
Hồi lâu sau, Ly Long Vương dần dần bình phục lại, giống như là nghĩ tới chuyện gì, nhìn về phía bọn Linh Long Vương, nhíu mày hỏi: "Vừa rồi các ngươi chỉ đứng nhìn, không tiến lên hỗ trợ sao?"
Mấy vị Long Vương bọn Linh Long Vương, Xán Long Vương nghe vậy, đều hơi đỏ mặt, lộ ra vẻ xấu hổ.
"Hổ thẹn."
Linh Long Vương thở dài một tiếng.
"Cũng không thể trách chúng ta."
Một vị Long Vương hơi nhíu mày, nói: "Trận đại chiến này kết thúc quá nhanh, chỉ dùng thời gian hơn 100 lần hít thở, chúng ta có lòng trợ giúp, chỉ là không kịp phản ứng."
"Phi!"
Hầu Tử ở bên canh nghe không vào tai, lúc này cười nhạo một tiếng, mắng: "Bọn Long tộc các ngươi nhát gan sợ chết, thương lượng nửa ngày, cũng không ai dám ra ngoài hỗ trợ, chỉ đứng ở đây nhìn, lúc này giả vờ vô tội cái gì chứ!"
"Con khỉ thúi, ngươi mắng ai đấy!"
"Dị tộc người, nói ai nhát gan sợ phiền phức?"
"Đến lượt con khỉ ngang ngược như ngươi nói Long tộc chúng ta như thế hả!"
Các vị Long Vương vừa rồi đối mặt với đại quân của Mộ Giới thì khúm núm sợ hãi, lúc này lại giận tím mặt, đứng dậy mắng to.
Linh Long Vương, Xán Long Vương nhìn mấy vị Long Vương này, trong lòng đều thầm cảm thấy xấu hổ.
"Các ngươi câm miệng lại cho ta!"
Linh Long Vương quát một tiếng.
"Linh Long Vương, ngươi có ý gì?"
Mấy vị Long Vương vẫn không buông tha, dây dưa không buông.
Nhưng ngay lúc này, Tô Tử Mặc đã thu dọn chiến trường xong, lại một lần nữa hạ xuống Chúc Long Tinh, đi về phía bên này.
Mấy vị Long Vương kia lập tức an tĩnh lại.
"Vừa mới nhao nhao cái gì thế?"
Tô Tử Mặc lạnh nhạt hỏi.
Ánh mắt của hắn hơi chuyển động, rơi lên trên người mấy vị Long Vương kia.
Mấy vị Long Vương im lặng, theo bản năng cúi đầu xuống, ánh mắt trốn tránh, không ai dám đối mặt!
"Đối mặt với kẻ yếu thì giương nanh múa vuốt, đối mặt với cường giả thì khúm núm sợ hãi!"
Thấy cảnh này, mặt mũi Hầu Tử lộ tràn đầy vẻ khinh thường, khẽ gắt một câu.
Các vị Long tộc nghe được lời này, trong lòng cực kỳ không thoải mái, nhưng trong lúc nhất thời cũng không nói nên lời gì.
Long tộc vốn cũng không phải là tình cảnh như thế.
Ly Long Vương hướng về phía Tô Tử Mặc cúi đầu thật sâu, nói: "Tô đạo hữu, đại ân lần này, Long tộc sẽ khắc trong tâm khảm!"
"Không cần phải như thế."
Tô Tử Mặc vung ống tay áo, nhẹ nhàng đỡ, đã nâng thân thể của Ly Long Vương lên.
Ngày đó ở bên ngoài Phụng Thiên Giới, Ly Long Vương đã từng ra tay trợ giúp hắn, những việc này hắn đều ghi tạc ở trong lòng.
Tô Tử Mặc chắp tay nói: "Hôm nay bị ép phải cuốn vào trong trận chiến này, cũng là thân bất do kỷ, đã biết được đạo hữu không có việc gì, chúng ta xin cáo từ."
Mặc dù trợ giúp Chúc Long Vực hóa giải xong nguy cơ, nhưng trong lòng Tô Tử Mặc, vẫn không muốn bị cuốn vào trong trận chiến giữa Long và Phượng này.
Vừa rồi hắn ở bên ngoài đại chiến, bọn Long tộc này chỉ đứng ở bên trong Chúc Long Tinh nhìn, đã làm cho hắn thất vọng đến cực điểm.
Bây giờ, nhìn thấy Long Ly, Ly Long Vương không có việc gì, hắn cũng không có ý định tiếp tục ở lại nơi đây.
Sau này Long tộc có thể tiếp tục tồn tại hay không, đều không có liên quan gì tới hắn.
Nhưng ngay lúc này, có hai luồng uy áp khổng lồ buông xuống, bao phủ ở trên bầu trời Chúc Long Tinh!
Ngay sau đó, hư không vỡ ra, hai bóng người tỏa ra khí tức khủng bố, một nam một nữ xuất hiện, từ trên cao nhìn xuống, nhìn xuống chiến trường phía dưới.
Cường giả Đế Cảnh!
Hơn nữa, còn là hai vị Long Đế!
"Bái kiến Chước Nhật Long Đế, Băng Sương Long Đế!"
Nhìn thấy hai vị Long Đế này, trong lòng hơn 10 vị Long Vương chấn động, vội vàng xoay người hành lễ, cao giọng hô lên.
Trên đầu Chước Nhật Long Đế đầy tóc đỏ, rõ ràng là thuộc về mạch Chúc Long, mắt sáng như đuốc, toàn thân có lửa lớn cháy bừng bừng, chậm rãi hạ xuống.
Băng Sương Long Đế là một bà lão đầu đầy tóc dài màu xám trắng, vẻ mặt lạnh như băng, tay chống một cây quyền trượng băng sương óng ánh sáng long lanh, cũng hạ xuống Chúc Long Tinh theo.
"Sư tôn."
Ly Long Vương tiến lên đón, khom mình hành lễ, hỏi: "Trận Đế Chiến ở Long Đảo bên kia thế nào rồi?"
Băng Sương Long Đế hơi chần chờ, nói: "Tạm thời tính là thắng."
Ly Long Vương nghe ra ở trong giọng nói của Băng Sương Long Đế, vẫn mang theo một tia nặng nề, lập tức suy đoán ra, tình huống ở bên Long Đảo cũng không lạc quan.
Trận Đế Chiến này, sở dĩ cường giả Đế Quân của Long Giới có thể tạm thời đẩy lui Đế Quân của rất nhiều giới diện như Ngô Đồng Giới, Huyết Giới, hoàn toàn là mượn nhờ vào lực lượng long hồn đã mai táng vô tận năm tháng ở trên Long Đảo.
Từ xưa đến nay, Long Đế vẫn lạc, cuối cùng đều sẽ mai táng ở trên Long Đảo.
Mặc dù người chết đạo tiêu tan, nhưng lại còn sót lại một sợi long hồn, không có linh trí, trường tồn bất diệt, bảo vệ lấy nơi ở cuối cùng này của Long tộc.
Ở bên trong trận Đế Chiến này, mặc dù Ngô Đồng Giới bên kia đã tạm thời thối lui, nhưng long hồn bị tiêu hao rất lớn.
Chờ Ngô Đồng Giới bên kia nghỉ ngơi lấy lại sức, điều chỉnh xong, lại một lần nữa nhấc lên Đế Chiến, chỉ sợ là Long Đảo cũng không thủ được nữa!
"Những Long Vực khác thì sao?"
Ly Long Vương lại hỏi.
Băng Sương Long Đế lộ ra vẻ mặt ảm đạm, nói: "Bốn đại Long Vực, đều đã thất thủ."
Lần này mấy trăm giới diện liên kết với Ngô Đồng Giới với đột kích quy mô lớn, rõ ràng là đã có mưu đồ từ lâu.
Băng Sương Long Đế hơi kinh ngạc thoáng nhìn xung quanh, nói: "Thế mà Chúc Long Tinh lại có thể thủ được, đúng là có chút ngoài dự liệu."
Ly Long Vương vội vàng nói: "Đều là vì vị Tô đạo hữu này ra tay, mới bảo vệ được cho Chúc Long Tinh và mấy trăm vạn tộc nhân ở nơi này."
"Ồ?"
Tới tận lúc này, ánh mắt của Chước Nhật Long Đế và Băng Sương Long Đế, mới rơi lên trên người Tô Tử Mặc.
Mới rồi hai vị Đế Quân đều chưa từng liếc nhìn bọn họ một cái.
"Ly Long Vương, ngươi cũng đừng thổi dị tộc này lên tận trời."
Vị Long Vương kia vừa rồi còn giữ im lặng, nhìn thấy Long Đế xuất hiện, lại một lần nữa khôi phục lực lượng, mở miệng nói: "Chúc Long Tinh và mấy trăm vị Long tộc có thể an toàn, hoàn toàn là bởi vì chư vị Long Đế đại nhân, chém giết với Đế Quân của Ngô Đồng Giới ở trên Long Đảo!"
"Nếu như không có chư vị Long Đế đại nhân cố gắng chiến đấu, một Vương Giả dị tộc như hắn, có thể mãnh liệt đến mức nào?"
Hai mắt của Hầu Tử trừng một cái, tức giận tới mức phổi đã sắp nổ tung rồi!
Long Ly cũng không nghe nổi nữa, không nhịn được nói: "Ngươi nói cái gì thé? Ngươi chỉ dăm ba câu, đã xóa sạch công lao của Tô đại ca rồi?"
"Ta nói đúng sự thật."
Vị Long Vương kia cười lạnh một tiếng, nói: "Trận chiến này, công lao của chư vị Long Đế mới là cao nhất! Ý của ngươi muốn nói là, Vương Giả dị tộc này còn hơn cả chư vị Long Đế đại nhân?"
Bọn Linh Long Vương, Xán Long Vương im lặng không nói.
Kỳ thật, trong lòng bọn họ cũng biết là có chuyện gì xảy ra.
Nhưng vị Long Vương này đẩy công lao lên trên người chư vị Long Đế, bọn họ cũng không tiện đứng ra phản bác.
Bây giờ, vị Long Vương này đẩy ra tội danh lớn như thế, Long Ly căn bản là không chịu nổi.
Long Ly còn muốn nói thêm điều gì, nhưngLy Long Vương lại túm nàng trở lại, khẽ lắc đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận