Vĩnh Hằng Thánh Vương

Chương 2086: Tẩu hỏa nhập ma

Thiên Giới, Thần Tiêu Tiên Vực.
Nhật Nguyệt Quận, Quần Tinh Môn, Diêu Quang chủ phong.
Bốn người bọn Tạ Thiên Phong, Lâm Minh, Tả Trúc Hiên, Thượng Quan Thiên tụ tập ở cùng một chỗ, đang tùy ý trò chuyện với nhau.
Tả Trúc Hiên nói: "Tính toán thời gian, chúng ta bái vào Quần Tinh Môn, cũng đã hơn hai ngàn năm rồi."
"Đúng vậy."
Thượng Quan Thiên nói: "Hơn hai ngàn năm qua, trừ tu vi của Vương Vũ đạo hữu có chỗ tinh tiến, bốn người chúng ta đều không hề có đột phá gì."
"Lúc Vương Vũ bái vào tông môn, cảnh giới vốn thấp hơn chúng ta một cấp, hắn có thể đột phá, cũng là chuyện rất bình thường."
Tạ Thiên Phong nhếch miệng, nhắc tới Vương Vũ, giống như là có chút khinh thường.
Hơn hai ngàn năm trôi qua, tu vi cảnh giới của Tạ Thiên Phong và Lâm Minh, vẫn là Địa Tiên cấp bảy.
Tả Trúc Hiên và Thượng Quan Thiên tu vi cảnh giới, vẫn là Địa Tiên cấp tám.
Bốn người đối với loại tình huống này, đều không lưu tâm.
Ở bên trong thượng giới, tu luyện tới cảnh giới như của bọn họ, muốn tiến thêm một bước, sẽ càng ngày càng khó, cũng sẽ tiêu tốn thời gian dài dằng dặc, động một tí chính là trên vạn năm.
Cho nên, một ngàn năm trước, lúc bốn người nghe nói hán tử say tên là Mặc Linh, trong một ngàn năm trăm năm lại có thể tăng liên tục ba cấp, mới có thể khiếp sợ như vậy!
Mà Tạ Thiên Phong, Lâm Minh và Tả Trúc Hiên, lại còn điều động tu sĩ để mắt tới Tô Tử Mặc!
Chỉ là ba người đều không có một chút thu hoạch nào.
Tả gia còn chết mất một vị Địa Tiên cấp sáu.
Lâm Minh nói: "Vương Vũ dẫn theo tộc nhân của Vương thị đã trở về gia tộc từ mấy trăm năm trước rồi, ba vị dự định lúc nào sẽ trở về?"
"Hơn hai ngàn năm đã trôi qua, cũng sắp sửa rồi."
Tạ Thiên Phong lầm bầm nói: "Bí pháp truyền thừa gì đó ở Quần Tinh Môn, ta thấy chỉ là truyền thuyết không có thực, đã trôi qua nhiều năm như vậy rồi, không biết là đã có bao nhiêu tu sĩ đi tới nơi này, nhưng lại chưa từng thấy qua một chút tung tích về bí pháp nào cả."
Kỳ thật, truyền nhân của năm gia tộc lớn đến Quần Tinh Môn lịch luyện, thời gian tối đa cũng chỉ khoảng hai ngàn năm.
Mà bây giờ, bốn người bọn Tạ Thiên Phong đã ở nơi này lâu hơn dự tính năm trăm năm rồi!
Chỉ là, nguyên nhân để bốn người lưu lại cũng không giống nhau.
"Ta cho rằng, tiếp tục dông dài ở chỗ này cũng không có tác dụng gì, truyền thừa của Quần Tinh Môn, có khả năng chính là một loại âm mưu, còn không bằng sớm quay trở về gia tộc."
Lâm Minh quay đầu nhìn về phía Thượng Quan Thiên, hỏi: "Thượng Quan đạo hữu, ngươi cảm thấy như thế nào?"
Thượng Quan Thiên hơi chau mày ngài, có chút do dự.
Nói thật, nàng ở lỳ ở nơi này lâu như vậy rồi, cũng không còn kiên nhẫn nữa.
Nàng muốn chờ hán tử say kia xuất quan, cũng chỉ là xuất phát từ sự tò mò.
Nhưng đã trôi qua thời gian lâu như vậy rồi, dù có lòng hiếu kỳ lớn hơn nữa, cũng đã tiêu hao gần hết.
"Được."
Thượng Quan Thiên gật gật đầu, nói: "Chuẩn bị một chút đi, mấy ngày nữa sẽ trở về."
"Chúng ta cùng lên đường đi!"
Tạ Thiên Phong cũng cười một tiếng, sau đó liếc mắt nhìn Tả Trúc Hiên, hỏi: "Tả đạo hữu không đi thông báo để cùng rời đi sao?"
"Ta còn muốn ở chỗ này tu hành thêm một đoạn thời gian nữa, các ngươi đi trước đi."
Tả Trúc Hiên mỉm cười.
Câu nói này, có chút ra ngoài dự đoán.
Tạ Thiên Phong và Lâm Minh đều cho rằng, Tả Trúc Hiên ở lại Quần Tinh Môn chính là vì Thượng Quan Thiên.
Mà bây giờ, Thượng Quan Thiên đã chuẩn bị rời đi, Tả Trúc Hiên lại còn muốn tiếp tục ở lại Quần Tinh Môn, chuyện này thực sự là có chút kỳ quái.
Tạ Thiên Phong ôm quyền, dùng giọng điệu quái gở nói: "Vậy thì phải cầu chúc cho Tả đạo hữu sớm ngày đạt được loại bí pháp truyền thừa kia của Quần Tinh Môn."
"Không dám."
Tả Trúc Hiên mỉm cười, cũng không thèm để ý.
Ầm!
Đột nhiên!
Một chỗ động phủ bên trên Diêu Quang chủ phong, truyền ra một tiếng vang thật lớn.
Vẻ mặt của bốn người đều thay đổi, theo nơi phát ra tiếng động nhìn lại, chỉ thấy cửa đá của một căn động phủ, bị một luồng lực lượng khổng lồ từ bên trong đánh vỡ, vô số đá vụn bắn ra, bụi mù cuồn cuộn, tràn ngập ra xung quanh.
Tả Trúc Hiên nhìn thấy toà động phủ này, đôi mắt lập tức sáng lên.
Lâm Minh khẽ nhíu mày, đột nhiên nói: "Đây là động phủ của hán tử say kia!"
"Người này thật sự là kiên nhẫn, lần này đã bế quan cả ngàn năm, rốt cục cũng đi ra rồi."
Tạ Thiên Phong hơi cười lạnh, nói: "Đi, chúng ta cũng đi tới đó xem một chút xem, người này bế quan ngàn năm, có phải là lại có đột phá hay không."
Bốn người bọn Thượng Quan Thiên đằng không bay lên, trong nháy mắt, đã hạ xuống trước cửa toà động phủ này, tập trung nhìn lại.
Bên trong bụi mù cuồn cuộn, chỉ thấy một bóng người cao lớn chậm rãi đi ra, chính là hán tử say kia.
Chỉ là, hán tử say này không còn vẻ say sưa và điên khùng giống như lúc bắt đầu thấy năm đó nữa, nhưng sắc mặt lại vô cùng khó coi, không có một chút màu máu nào.
Đôi mắt của hán tử say này nhìn về phía trước, ánh mắt có chút trống rỗng, giống như là hoàn toàn không nhìn thấy sự tồn tại của bốn người bọn Thượng Quan Thiên.
Bốn người cũng nhìn ra được, tình huống của hán tử say này có vẻ không đúng!
Bốn người thúc giục thần thức, quét qua người của hán tử say, vẻ mặt đều thay đổi.
Địa Tiên cấp năm!
Hán tử say này bế quan, vậy mà lại đột phá tiếp!
Bốn người bọn Thượng Quan Thiên đều là nhân vật thiên tài của các đại gia tộc, trong thời gian hơn hai ngàn năm, mặc dù tu vi đều có tinh tiến, nhưng còn chưa tới trình độ đột phá.
Mà vị hán tử say này, vậy mà từ Địa Tiên cấp một, lên đến trình độ Địa Tiên cấp năm!
Xem như là hoàng tử cao cấp nhất của ba Tiên quốc lớn, thiên kiêu của các tông môn lớn, cũng không có khả năng đạt tới loại tốc độ tu luyện như thế này!
"Không đúng!"
Tả Trúc Hiên đột nhiên nhíu nhíu mày, có chút khó hiểu, lẩm bẩm một tiếng: "Địa Tiên cấp sáu?"
Ba người khác cũng đã nhận ra sự việc khác thường.
Lúc này cảnh giới của hán tử say cũng không ổn định, lúc là Địa Tiên cấp năm đỉnh phong, lúc lại biến thành Địa Tiên cấp sáu.
Khí tức trên người hán tử say, cũng đang không ngừng biến đổi.
Hán tử say giống như là không cảm nhận được những thay đổi khác thường ở trong cơ thể, vẫn tự mình đi về phía trước.
Đột nhiên!
Hán tử say dừng bước, há mồm phun ra một ngụm máu tươi lớn, vẻ mặt buồn bã.
Mà tu vi cảnh giới của hán tử say, cũng dần dần ổn định ở mức Địa Tiên cấp năm đỉnh phong.
"Ha ha ha ha!"
Tạ Thiên Phong đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to, nói: "Không nghĩ tới, vậy mà ngươi lại tẩu hỏa nhập ma, đột phá thất bại!"
"Tu vi cảnh giới tăng lên quá nhanh, căn cơ không vững chắc, đây chính là kết cục!"
Lâm Minh cũng hơi hơi cười lạnh, nói: "Không có thiên phú, cũng đừng nghĩ tới chuyện một lần là xong. Thành tựu đời này của ngươi, cũng chỉ giới hạn ở chỗ này rồi."
Thượng Quan Thiên hơi lắc đầu, trong lòng than nhẹ.
Lần này đột phá thất bại, đạo tâm của hán tử say này giống như là đã xảy ra vấn đề, tu vi sau này cũng sẽ khó có thể tăng lên.
Chỉ là trong lòng Thượng Quan Thiên có chút không rõ cho lắm.
Thật chẳng lẽ giống như lời Lâm Minh nói, là do hán tử say này tu luyện quá nhanh, căn cơ không ổn định, mới dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, đột phá thất bại?
Hoặc là có nguyên nhân nào khác?
Hán tử say này từ bên cạnh bốn người đi qua, đi tới một tảng đá ở bên bờ vực, ngồi lên, si ngốc nhìn về phương xa.
Thượng Quan Thiên nhìn vào đôi mắt của hán tử say này.
Trong đôi mắt của hán tử say này, không có một chút men say nào cả.
Ngược lại ở trong đôi đôi mắt này, Thượng Quan Thiên mơ hồ nhìn thấy một loại bi thương đến mức khó có thể hóa giải, làm người ta phải suy nghĩ.
Chẳng biết tại sao, Thượng Quan Thiên nhìn thấy hán tử say này như vậy, đột nhiên cảm thấy hơi đau lòng.
Tả Trúc Hiên giữ im lặng, nhưng khóe miệng, lại hiện ra một nụ cười gằn.
Hắn không quan tâm xem hán tử say này là bị tẩu hỏa nhập ma, hay là đạo tâm bị hao tổn.
Hắn toan tính, là món bảo vật ở trên người hán tử say này!
Coi như là hán tử say đột phá thất bại, bên trong thời gian hơn hai ngàn năm, cũng đã trợ giúp hắn tăng lên bốn cấp.
Bảo vật như vậy, hắn nhất định phải lấy được!
Bạn cần đăng nhập để bình luận