Tu La Võ Thần

Chương 262: Tra tấn Lâm Nhiên

"Ngươi... Ngươi... Ngươi là ai? Dám động thủ với người của Kỳ Lân vương phủ ta!" Cảnh tượng này khiến đám hộ vệ khác kinh hãi, bởi lẽ hộ vệ vừa bị chém giết kia, nói sao thì cũng là một cao thủ Huyền Vũ cảnh, vậy mà bị người ta dễ dàng chém giết, điều này cho thấy kẻ xuất hiện trước mắt tuyệt đối không phải hạng người tầm thường. Lúc này, người kia chậm rãi đứng dậy, từ từ gỡ chiếc mũ rộng vành trên đầu, để lộ ra một gương mặt thanh tú, hắn cười nhạt nói với đám người: "Ta đến đây, chính là muốn giết hết đám người Kỳ Lân vương phủ các ngươi." "Ngươi... Ngươi... Ngươi là Sở Phong!!" Thấy gương mặt ấy, đám hộ vệ lập tức kinh hãi thất sắc, bởi vì lúc này đây, người đang đứng trước mặt bọn họ không ai khác chính là Sở Phong. Thế nhưng bọn họ nhớ rõ, Sở Phong rõ ràng chỉ là Nguyên Vũ thất trọng, vậy mà giờ đây lại tỏa ra khí tức Huyền Vũ nhất trọng, sự biến hóa này thực sự khiến bọn họ không thể tưởng tượng nổi, thậm chí không dám chắc, người trước mắt có đúng là Sở Phong hay không. "Sở Phong?!" Nghe thấy cái tên Sở Phong, Lâm Nhiên liền lập tức chui ra từ trong xe ngựa. Lúc này Lâm Nhiên mồ hôi đầy đầu, sắc mặt tái mét, hốc mắt sâu hoắm, lại thêm mái tóc rối bời, bộ dạng thật sự rất đáng sợ, chủ yếu nhất là, khí tức của hắn vô cùng suy yếu, vậy mà đã rơi xuống Huyền Vũ lục trọng, có thể thấy rõ cấm dược phản phệ thật sự rất lợi hại. Tuy nhiên khi thấy Sở Phong, hắn không những không giật mình, ngược lại lập tức hiện lên sát khí bừng bừng, chỉ vào Sở Phong nói: "Không ngờ ngươi còn dám tự đến chịu chết, cho ta giết hắn!!!". "Giết" vừa ra lệnh, đám hộ vệ còn lại không dám chậm trễ, mỗi người đều phát ra khí tức Huyền Vũ cảnh của mình, âm thầm mang theo uy áp cường đại, hướng Sở Phong ép tới. Đồng thời, hơn hai mươi loại võ kỹ mạnh mẽ cùng nhau oanh kích, không chỉ phong tỏa đường lui của Sở Phong, mà còn muốn đoạt mạng hắn. "Vút vút vút" Thế nhưng, chỉ thấy dưới chân Sở Phong ánh sáng lóe lên, cả người liền hóa thành một đạo lưu quang, nhanh chóng né tránh giữa vô số võ kỹ, trong nháy mắt đã lẻn đến trước mặt đám hộ vệ kia. "Bá bá bá" Sau đó, Sở Phong nắm chặt hai tay, hai thanh đại đao xuất hiện trong lòng bàn tay, hóa thành hai đạo quang nhận màu vàng, không ngừng bay múa. Và khi quang nhận kia dừng lại, hai mươi cường giả Huyền Vũ cảnh của Kỳ Lân vương phủ đều đã đầu rơi xuống đất, bị Sở Phong mạnh mẽ đánh chết. "Ngươi... Khí tức của ngươi, còn có thân pháp võ kỹ kia, ngươi chính là áo bào xám tiên sinh!!" Lúc này, Lâm Nhiên rốt cuộc không thể giữ được bình tĩnh, bởi vì hắn kinh ngạc phát hiện, khí tức hiện giờ của Sở Phong, chiến lực hiện tại, cùng với thân pháp kỳ diệu mà Sở Phong thi triển, đều giống y như áo bào xám tiên sinh truy sát Cung Lộ Vân ngày đó tại Bách Cừ Câu. Điều này khiến hắn đột nhiên liên tưởng đến một khả năng đáng sợ, ngày đó áo bào xám tiên sinh truy sát đám người Cung Lộ Vân, không phải vì áo bào xám tiên sinh có quan hệ gì với Sở Phong, mà là bởi vì Sở Phong chính là áo bào xám tiên sinh, hóa ra từ hơn nửa năm trước, Sở Phong đã có thực lực giết chết Cung Lộ Vân. "Hắc, bị ngươi phát hiện rồi, xem ra ngươi cũng không ngốc lắm." "Nhưng ngươi còn nhớ, ngày đó tại Bách Cừ Câu ta đã từng nói, lần sau gặp mặt, ta nhất định lấy mạng của ngươi!" Sở Phong mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lại toàn là hàn quang. "Hừ, muốn lấy mạng của lão phu, cũng phải xem ngươi có thực lực đó không, ngày đó lão phu có thể giết ngươi chạy trối chết, hôm nay lão phu cũng có thể chém ngươi thành trăm mảnh." Lâm Nhiên tức giận, hắn vừa điên cuồng gào thét, vừa đưa tay vào túi càn khôn, một viên cấm dược màu đen lại xuất hiện trong bàn tay hắn. Đang trong lúc bị cấm dược phản phệ, hắn đã sớm mất đi chiến lực trước kia, cho nên muốn thắng Sở Phong bây giờ, nhất định phải tiếp tục dùng cấm dược, dù việc này sẽ gây tổn thương cực lớn cho hắn, nhưng đó là biện pháp duy nhất lúc này. "Bá" "Ô oa" Nhưng Sở Phong làm sao cho hắn cơ hội, chỉ thấy dưới chân Sở Phong lưu quang lóe lên, đã vọt tới trước người Lâm Nhiên, rồi sau đó đại đao trong tay không chút lưu tình chém xuống, chỉ nghe "Răng rắc" một tiếng, một đạo huyết quang lóe lên, bàn tay đang cầm cấm dược của Lâm Nhiên đã bị Sở Phong chém đứt. Chặt đứt bàn tay, Sở Phong bắt lấy viên cấm dược, nhìn nó tỏa ra một nguồn lực lượng quỷ dị, Sở Phong nhếch mép nói: "Thứ này tuy hại người, nhưng hẳn là đáng giá một ít tiền, ta nhận lấy vậy". Vừa nói, Sở Phong cất viên cấm dược, sau đó nhìn bàn tay đứt lìa của Lâm Nhiên dưới chân, nhổ một bãi nước miếng rồi nói: "Còn thứ này thì thôi, cho chó ăn cũng chả thèm, giữ lại vô dụng". Vừa dứt lời, Sở Phong nhấc chân, một cước đạp nát bàn tay của Lâm Nhiên thành thịt vụn. "A~~~~ Ta thề phải lóc thịt róc xương ngươi!!!" Nhìn bàn tay của mình bị Sở Phong giẫm nát như vậy, Lâm Nhiên quả thật đau thấu tim gan, phát điên lao về phía Sở Phong. Nhưng vì cấm dược phản phệ, tu vi của hắn giờ đã bị trói buộc ở Huyền Vũ lục trọng, hơn nữa còn cực kỳ suy yếu, làm sao có thể là đối thủ của Sở Phong. "Ta xxx" Sở Phong một cước đạp tới, trực tiếp đá Lâm Nhiên ngã nhào trên đất, đồng thời nhìn hắn nói: "Không phải ngươi rất thích nhìn người khác bị chém đứt gân cốt sao, hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy, người khác đạp nát gân cốt ngươi như thế nào." Nói xong, Sở Phong đột ngột nhấc chân lên. "Đừng!! !" Lúc này, Lâm Nhiên thật sự sợ hãi, cuống cuồng hô lên. Nhưng Sở Phong há lại nghe lời hắn? Chỉ thấy chân to của Sở Phong không chút lưu tình giẫm xuống, chỉ nghe "Bụp" một tiếng, hạ bộ của Lâm Nhiên máu me be bét, gân cốt của hắn đã bị Sở Phong giẫm thành tương. "Chậc chậc chậc, sao mà nhỏ xíu vậy, căn bản chả có cảm giác gì cả." Sở Phong tặc lưỡi, nhìn khuôn mặt ngây dại của Lâm Nhiên, trong lòng cảm thấy vô cùng thống khoái. Lúc này, Lâm Nhiên mặt xám như tro tàn, nỗi đau trên cơ thể không thể so được với vết thương trong lòng, con trai không còn, bị Sở Phong chém rụng đầu mà chết, giờ cả "chỗ đó" cũng mất, bị Sở Phong giẫm thành thịt vụn, hắn coi như là muốn tuyệt tự rồi. "Ngươi xem ngươi đấy, uổng công là tổng quản Lâm thị của Kỳ Lân vương phủ, sao mà nghèo vậy, trong người chỉ có mấy chục viên huyền dược thượng phẩm, ngay cả kẽ răng ta còn không đủ nhét." Sở Phong lấy túi càn khôn của Lâm Nhiên, lục lọi bên trong. "Ngươi giết ta đi." Lâm Nhiên u ám, mang theo tử khí nói ra một câu. "Ngươi nói cái gì?" Sở Phong làm bộ không nghe thấy. "Ngươi giết ta đi!!!" Lâm Nhiên lớn tiếng gào thét. "Nha, muốn chết rồi à?" Sở Phong cười hắc hắc, sau đó cúi người xuống, nói nhỏ với Lâm Nhiên: "Là muốn cùng con trai ngươi đoàn tụ một nhà sao?" "Ngươi... Ngươi... Ý lời ngươi là sao?" Nghe Sở Phong nói vậy, Lâm Nhiên lại biến sắc lần nữa, bởi vì cả đời này hắn không có con trai, người con duy nhất của hắn chính là Cung Lộ Vân, nhưng việc này vốn không ai biết, Sở Phong nói như vậy, rõ ràng là đã biết gì đó rồi. "Hắc, không có ý gì, ngươi muốn cả nhà đoàn viên, ta sẽ giúp ngươi, bất quá trước đó, ta vẫn chưa tra tấn ngươi đủ." Sở Phong cười quỷ dị, trong tay liền xuất hiện một con dao găm sắc bén, đâm thẳng vào một con mắt của Lâm Nhiên. "A~~~~~~~" sau đó, trên con đường nhỏ này, đủ loại tiếng kêu đau đớn thê thảm không ngừng vang lên, cho đến sau khi Hứa Cửu Chi xuất hiện thì mới dần dần lắng xuống! (Giấy Trắng: Chúc đạo hữu luôn vui vẻ bên những người đạo hữu yêu quý.)
Bạn cần đăng nhập để bình luận