Võ Đạo Toàn Thuộc Tính

Chương 963: Dáng người không tệ, ngươi đi đằng trước

“Nếu là bí mật quan trọng như vậy, như vậy để an toàn…” Vương Đằng chậm rãi nói, trong mắt lóe lên một tia sáng đỏ yêu dị.
Trong lòng Hồng Bằng đột nhiên toát ra chút dự cảm chẳng lành.
“Đến, nhìn vào mắt ta.” Vương Đằng nói.
“Không cần, ta sẽ nói thật mà…” Vẻ mặt Hồng Bằng sợ hãi.
Hắn cảm thấy bản thân thật oan uổng, rõ ràng đã quyết định nói thật, vì sao còn muốn đối xử với hắn như vậy??
Nhưng Vương Đằng không cho hắn cơ hội giải thích, niệm lực tinh thần phun trào, kỹ năng “hoặc tâm” mở ra, lập tức khống chế được ý thức của Hồng Bằng.
“Đây là??” Ấn đường Saten Rekka nhảy lên, hiển nhiên đã nhận ra, đây chính là chiêu khiến nàng rơi vào tròng kia.
“Nói đi, bí mật quan trọng gì?” Vương Đằng mở miệng nói.
Ánh mắt Hồng Bằng đờ đẫn, chậm rãi nói:
“Giáo tông đã từng chặn được một chiếc phi thuyền ngoài hành tinh, bị hắn giấu dưới núi tuyết, toàn bộ Chân Lý giáo, người biết không hơn mười người.”
Vừa dứt lời, sắc mặt Vương Đằng và Saten Rekka lập tức thay đổi.
“Phi thuyền ngoài hành tinh!”
Vương Đằng kinh ngạc không thôi, Chân Lý giáo lại chặn được một chiếc phi thuyền ngoài hành tinh?
Thật hay giả?
Nhưng Hồng Bằng nói ra chuyện này dưới tác dụng của “hoặc tâm”, cho nên tuyệt đối không thể lừa hắn.
Saten Rekka cũng là đặc biệt khiếp sợ, đồng thời trong lòng không khỏi khẩn trương lên.
Nàng nghe thấy bí mật này, “Diêu Cát” sẽ bỏ qua cho nàng sao??
Nàng không cách nào khẳng định, chỉ cảm thấy miệng đắng chát không thôi, chẳng lẽ hôm nay thật sự phải chết ở đây sao?
Đúng lúc này, Vương Đằng đột nhiên quay đầu nhìn về phía nàng, cười tủm tỉm hỏi: “Hình như ngươi rất sợ ta?”
“Không… Không có!” Miệng Saten Rekka hơi ngậm lại, cố gắng làm mình trấn định, ngượng ngùng nói.
“Yên tâm, sẽ không giết ngươi.” Vương Đằng nói: “Nhưng ngươi phải giao ra ngọn lửa linh hồn.”
“Được, ta giao!” Saten Rekka dứt khoát nói.
“…” Từ ngữ uy hiếp Vương Đằng chuẩn bị kỹ càng trong lòng lập tức không có chỗ để, cảm giác hơi dư thừa.
Đồng ý dứt khoát như vậy à!
Từ lúc nào mà giác ngộ của người phụ nữ này cao như vậy?
Phải biết ngọn lửa linh hồn chính là ở tại căn nguyên của mỗi người, giao nó ra, chẳng khác gì là giao tính mạng vào tay người khác.
Cho dù là thế này, Saten Rekka vẫn đồng ý, hơn nữa còn không dây dưa chút nào.
Việc này nhìn thế nào cũng cảm thấy cực kỳ khác thường.
“Ngươi không do dự nữa?” Vương Đằng nghi ngờ hỏi.
“…” Đến phiên Saten Rekka cạn lời.
Đầu óc tên này bị úng nước à?
Việc đã đến nước này, nàng chảng muốn nói thêm gì, nhắm mắt lại, lẳng lặng cảm nhận chỗ linh hồn căn nguyên trong cơ thể.
Một lát sau, từng sợi vật chất như hỗn độn, phảng phất như ngọn lửa từ ấn đường nàng bay ra.
Ngọn lửa linh hồn!
Mắt Vương Đằng sáng lên, tinh thần lực cuốn ra, giống như mở rộng miệng, nuốt xuống ngọn lửa linh hồn, sau đó lập tức rút về nơi ấn đường của hắn.
Trong thức hải của hắn bây giờ đã tồn tại hai ngọn lửa linh hồn, một ngọn trong đó là của Thiết Giáp Viêm Hạt, mà một ngọn mới này là của Saten Rekka.
Sau khi ngọn lửa linh hồn bị Vương Đằng lấy đi, cả người Saten Rekka run lên, sắc mặt trở nên vô cùng nhợt nhạt, lộ ra vẻ cực kỳ suy yếu.
“Đi thôi!”
Chuyện đã giải quyết, Vương Đằng quay đầu, muốn rời khỏi căn phòng đá này.
Lại chợt nhớ lại, Hồng Bằng còn sống.
Niệm lực tinh thần chợt cuốn, xâm nhập vào thức hải của hắn, lập tức huỷ diệt đi ý thức của hắn.
Mấy bong bóng thuộc tính rơi xuống trên mặt đất, bị hắn nhặt lên.
“Tinh thần Linh cảnh x 210”
“Ngộ tính Linh cảnh x 250”
“Nguyên lực hệ Kim x 860”
“Xá Đao quyết x 350”

“250 điểm ngộ tính, ngươi thật đúng là xuất sắc ghê!” Vương Đằng đung đưa đầu, vẻ mặt có hơi kỳ lạ.
Ngay sau đó hắn nhìn lên Xá Đao quyết trên giao diện thuộc tính!
“Xá Đao quyết”: 260/500 (thuần thục)
Xá Đao quyết thăng cấp đến thuần thục, Vương Đằng cảm giác trình độ nắm vững của bản thân đối với cấm pháp này sâu thêm mấy phần, trong lúc triển khai, hai mắt không khỏi hiện lên một ánh đao sắc bén.
Chỉ mới đạt tới giai đoạn thuần thục mà hắn đã cảm giác, nếu mình thi triển Xá Đao quyết, ít nhất có thể phát huy ra sức mạnh gấp đôi bản thân.
Nói cách khác, hắn được tăng lên trọn một lần.
Cấm pháp này quả thật có chút thú vị!
Ánh mắt Vương Đằng lấp lóe, có chút không rõ, Chân Lý giáo lấy đâu ra loại cấm pháp cao thâm này?
Cho dù mạnh như nước Hạ, cũng không nhất định có vật như vậy.
Giải quyết Hồng Bằng không chút lưu tình, Vương Đằng ném xác hắn vào trong một trang bị không gian, sau đó dẫn đầu ra khỏi phòng Hồng Bằng.
Saten Rekka lại lấy ra mặt nạ đeo lên lần nữa, khôi phục lại thành bộ dáng Mã Phỉ Phỉ, đi theo phía sauVương Đằng.
Nhưng ngay lúc này, Vương Đằng đột ngột dừng bước, suy nghĩ quay cuồng trong đầu Saten Rekka, không biết đang nghĩ gì, nhất thời không chú ý trực tiếp đụng vào trên lưng Vương Đằng.
Bộp!
Dáng người nàng quá mức đẫy đà, một cái đụng này, lồng ngực lấp đầy.
Ừm, là Vương Đằng “bị” lấp đầy!
Hắn cảm nhận được xúc cảm mềm mại kia, vẻ mặt kỳ lạ, quay đầu nói: “Dáng người không tệ, ngươi đi đằng trước.”
“… Được!” Trong mắt Saten Rekka lóe lên một tia xấu hổ giận dữ, nhưng không dám nói gì với Vương Đằng, thành thật đi trước dẫn đường.
Hai người tránh đi cơ sở ngầm của đám người, yên lặng đi vào sâu trong lòng núi.
Bên ngoài lòng núi tuyết.
Sắc trời đã tối xuống, hai người Chu Huyền Vũ và Tiếu Nam Phong từng người ngồi xếp bằng trên một tảng đá kết băng, chờ Vương Đằng trở về.
Xung quanh bọn họ có mấy trận pháp sư đang nói thầm, vẻ mặt có hơi không được tốt.
Nơi này cực kỳ lạnh, cái lạnh thấu xương trực tiếp xâm nhập vào cơ thể, dường như ngay cả máu cũng sắp bị đông lại.
Cho dù là võ giả, cơ thể cũng không chịu được nếu ở đây lâu.
Mà những trận pháp sư này cũng không phải võ giả lấy thân thể làm chủ, chờ ở đây ròng rã một ngày, hiển nhiên đã chịu không nổi.
Nhưng ngại thân phận Vương Đằng, bọn họ không dám nói thêm gì, chỉ có thể ở nơi đó nói nhỏ, khơi thông cảm xúc bất mãn.
Tiếu Nam Phong và Chu Huyền Vũ hiển nhiên thấy được cảnh này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận