Võ Đạo Toàn Thuộc Tính

Chương 1332: Tông Sư Vương Đằng vốn chính là người khác biệt! (3)

Hai thanh chùy luyện tạo cùng nhau làm còn ngại không đủ?
“Tông Sư Vương Đằng, ngươi còn cần mấy thanh chùy luyện tạo nữa vậy?” Tông Sư Maud hơi câm lặng hỏi.
“Có bao nhiêu muốn bấy nhiêu.” Vương Đằng thuận miệng nói.
“???”
Bốn Tông Sư luyện tạo hai mặt nhìn nhau.
Giọng điệu lớn như vậy, Tông Sư Vương Đằng ngươi đang nghiêm túc thật chứ?
“Vậy chùy luyện tạo của chúng ta đều cho ngươi mượn dùng?” Tông Sư Maud chần chừ hỏi.
“Có thể.” Vương Đằng gật đầu nói.
Tông Sư Maud không dài dòng nữa, đưa mắt ra hiệu với ba vị Tông Sư khác, sau đó bốn người đều tự lấy chùy luyện tạo của mình ra.
“Đón lấy!”
Vương Đằng cuốn niệm lực tinh thần, đã thoải mái hút bốn thanh chùy luyện tạo đến.
Chùy luyện tạo của bốn vị Tông Sư luyện tạo còn nặng hơn hai thanh chùy do liên minh cung cấp nhiều, nhưng hình như đều không có vấn đề gì lớn đối với Vương Đằng.
Có thêm gia nhập của bốn thanh chùy luyện tạo, tốc độ lập tức nhanh lên nhiều.
Sau đó, sáu thanh chùy luyện tạo vây quanh điên cuồng nện xuống khối kim loại kia, trong không trung gần như chỉ có thể nhìn thấy các tàn ảnh.
Tuy rằng chùy luyện tạo có đến sáu thanh, nhưng không hề loạn, một chùy nện xuống, một chùy khác xuống ngay sau đó, ở giữa gần như không hề có khoảng cách, nhưng lại không hề ảnh hưởng lẫn nhau.
Thậm chí sáu thanh chùy luyện tạo nện xuống mang theo ý vị nào đó, chứ không phải đập lung tung.
Chỗ khó của thuật Luyện tạo ở chỗ đó, không phải tùy tiện đập là luyện tạo, thứ được chế tạo ra như vậy không khác gì sắt vụn, vốn không có tác dụng gì.
Chỉ có nắm giữ đặc tính của kim loại, trong quá trình đập hoàn toàn dung hợp những đặc tính này lại với nhau, cũng phát huy ra đến trình độ lớn nhất mới là luyện tạo chân chính.
Ánh mắt của bốn vị Tông Sư đều không hề chớp, bọn họ đã hoàn toàn nhìn đến ngây người, bị thao tác này của Vương Đằng chấn động đến thật lâu không nói được gì.
Luyện tạo kiểu kỳ lạ như vậy quả nhiên chưa từng nhìn thấy, cũng chưa từng nghe thấy.
Bọn họ cảm thấy luyện tạo trước kia của mình chính là trò chơi trẻ con, không thể sánh bằng được.
Bốn vị Tông Sư đã bị đả kích đến hoài nghi cuộc đời.
Vương Đằng lại không biết chuyện này. Hắn tập trung khống chế sáu thanh chùy luyện tạo điên cuồng đập khối kim loại dung hợp thành, trong phòng luyện tạo lập tức chỉ còn lại từng tiếng nện búa leng keng leng keng.
Như thế trôi qua hai tiếng, dưới chùy nện của Vương Đằng, khối kim loại không ngừng thu nhỏ lại, khối kim loại sau khi dung hợp mười mấy loại vật liệu vốn có dài rộng ba thước, mà lúc này chỉ lớn nhỏ chừng lòng bàn tay, ngay ngắn chỉnh tề, lại vô cùng hợp quy tắc.
Đây là phôi của Phiên Lôi ấn!
Sau đó cần khắc phù văn mới xem như thành phẩm chân chính.
“Sao ta có cảm giác hình dạng của phôi này và Phiên Lôi ấn… không hề giống nhau nhỉ?” Tông Sư Maud chần chừ nói.
“Quả thật không hề giống, nhưng lại không khác gì viên gạch trước đó của Tông Sư Vương Đằng.” Tông Sư Burke giống như nghĩ đến điều gì, dở khóc dở cười nói.
Vài vị Tông Sư nghe vậy, đều câm lặng.
Chấp niệm sâu như thế!
Tông Sư Vương Đằng rốt cuộc yêu thích cục gạch bao nhiêu vậy?
Nhưng hình dạng là thứ yếu, đều không ảnh hưởng đến tác dụng cuối cùng của Phiên Lôi ấn, cho nên bọn họ tự nhiên sẽ không nói thêm gì.
Vương Đằng cũng không biết vài vị Tông Sư đang nghĩ cái gì, hắn nhìn hình dạng của khối kim loại, tương đối vừa lòng.
Dù sao hắn đã quen dùng cục gạch, lại đổi thành hình dạng khác ít nhiều gì sẽ không thích ứng, cho nên dứt khoát không thay đổi.
Tiếp theo là khắc phù văn, quá trình này vốn cần Phù văn sư đến hỗ trợ, nhưng Vương Đằng chính là Phù văn sư cấp Tông Sư, tự nhiên không cần mượn tay người khác.
Lửa Thanh Ngọc Lưu Ly xuất hiện lần nữa, bao vây lấy phôi Phiên Lôi ấn lớn chừng lòng bàn tay.
Nhưng một lần này ngọn lửa không hòa tan mà tiến hành nuôi dưỡng cuối cùng.
Cùng lúc đó, Vương Đằng khống chế niệm lực tinh thần bắt đầu tiến hành minh khắc phù văn ở ngoài phôi Phiên Lôi ấn.
Niệm lực tinh thần xẹt qua trong lặng yên không một tiếng động, từng đường phù văn xuất hiện theo đó, hình thành lên đường vân kỳ dị trải rộng ngoài mặt phôi.
Nhưng hắn khắc được một nửa, khi đang định minh khắc phù văn hệ Lôi tương ứng, trong lòng đột nhiên lóe sáng.
Phiên Lôi ấn này là vũ khí hệ Lôi, vậy… nếu như thêm một tia lôi kiếp thì như thế nào nhỉ?
Ánh mắt Vương Đằng lóe lên, rất nhanh đưa ra quyết định.
Tia lôi kiếp kia theo niệm lực tinh thần trào ra từ mi tâm của hắn, bị hắn hóa thành phù văn khắc sâu trên phôi…
Mặc dù chỉ là một ý tưởng lâm thời, nhưng Vương Đằng lại không ngại thử nghiệm.
Nếu thất bại, cùng lắm lại luyện tạo một lần.
Nhưng nếu như thành công, có lẽ sẽ có niềm vui bất ngờ.
Dù sao lực lượng lôi kiếp không phải là lực lượng lôi điện bình thường.
Điều khiến Vương Đằng không thể ngờ tới là quá trình thuận lợi thần kỳ, vẫn chưa xuất hiện bất cứ tình huống ngoài ý muốn nào, lôi kiếp tự nhiên sáp nhập vào trong phôi như vậy.
Còn bốn vị Tông Sư hoàn toàn không nhận thấy được lạ thường gì, cho rằng Vương Đằng đang từng bước minh khắc phù văn.
Thời gian lại trôi qua, ước chừng qua nửa tiếng, Vương Đằng cuối cùng dừng minh khắc phù văn.
Đột nhiên, ngoài mặt phôi sáng lên một ánh sáng màu vàng tím cực kỳ chói mắt.
Vài vị Tông Sư chấn động cả người.
Thành công!
Khi trong lòng bọn họ sinh ra ý nghĩ này, nguyên lực trong trời đất kích động, một ánh sáng màu vàng tím phóng lên cao, tạo thành một cột sáng to lớn.
Rầm!
Phiên Lôi ấn trực tiếp phóng lên cao theo cột sáng, vô cùng thô bạo nện thủng trần nhà của kiến trúc liên minh, lộ ra một lỗ hổng lớn, rồi xông ra ngoài.
Ầm ầm ầm!
Trên bầu trời lại có mây đen hội tụ đến, tiếng sấm vang dội không thôi.
Bốn vị Tông Sư Maud nhìn trần nhà bị nện ra một lỗ hổng lớn, sắc mặt đều ngơ ngác.
Binh khí niệm lực này có vẻ… hơi hung dữ!
Trần nhà của bọn họ còn chưa kịp mở ra, nó đã tự lao ra rồi.
Vương Đằng cũng hơi xấu hổ, dù sao đây là bảo bối do hắn rèn ra, lại nện thủng trần nhà của liên minh Phó Chức Nghiệp người ta ra một lỗ hổng lớn như vậy, sẽ không bắt hắn đền tiền đấy chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận