Võ Đạo Toàn Thuộc Tính

Chương 1182: Hôm nay ta tới giết ngươi! (2)

Trên thực tế cho dù không có kỹ năng ‘Hô hấp biển sâu’, lấy thực lực hiện giờ của hắn, tiến vào biển sâu ở Địa Tinh đều không phải việc gì khó.
Nhưng mà ‘Hô hấp biển sâu’ thắng ở tiện lợi, có kỹ năng như vậy, không cần bỏ đó không dùng.
Viên Cổn Cổn cũng phát hiện sự khác thường của Vương Đằng, nó chậc chậc tán thưởng nói: “Kỹ năng này của ngươi không tệ, nếu như bán đi, tuyệt đối có thể bán mạnh ở những tinh cầu có đại dương chiếm diện tích lớn, cũng không biết ngươi lấy đâu ra nhiều kỹ năng cổ quái như vậy, ta đã xâm nhập vào hệ thống internet của Địa Tinh, không phát hiện ra kỹ năng tương tự.”
Nó có phần nghĩ không ra, không khỏi hoài nghi có phải Vương Đằng chiếm được truyền thừa khác không, nếu không giải thích lai lịch của những kỹ năng này như thế nào.
Vương Đằng không để ý đến nó, tiếp tục chui xuống biển sâu, áp lực từ bốn phía không ngừng tăng mạnh, áp bách đến từ bốn phương tám hướng.
Đơn giản vì thân thể Vương Đằng mạnh mẽ, áp lực này chẳng qua là mưa bụi đối với hắn, chỉ có thể coi như đang gãi ngứa cho hắn.
Nhưng mà càng lặn xuống, hải thú ở xung quanh Vương Đằng càng nhiều hơn.
Hơn nữa những tinh thú này đều vô cùng mạnh mẽ, dựa theo tiêu chuẩn võ lực của Địa Tinh, chúng nó đều gần như đã ngoài cấp bát tinh, tất cả đều vĩ đại vô cùng.
Bởi vì Vương Đằng che giấu hơi thở, cho nên những tinh thú này đều không cảm nhận được sự mạnh mẽ của Vương Đằng, ào ào kêu lên đánh tới.
“Muốn chết!”
Vương Đằng cười lạnh, một tia sáng lạnh bay ra từ trong nhẫn không gian của hắn, lập tức hóa thành một nửa vòng tròn kiểu Kim Luân, hình dạng như trăng lưỡi liềm, xoay tròn tốc độ cao.
Xoẹt!
Kim Luân xoay tròn tốc độ cao che chắn Vương Đằng vào bên trong, khiến quanh người hắn tạo thành một khu vực chân không, tất cả tinh thú tới gần đều bị quét nát, nhưng tất cả máu và thịt nát đều bị Kim Luân chặn ở bên ngoài, vốn không thể tới gần Vương Đằng chút nào.
Nguyệt Kim Luân!!!
Binh khí này tên là Nguyệt Kim Luân!
Nó rõ ràng là một binh khí niệm lực tinh thần, hơn nữa phải là thần niệm sư cấp Vũ Trụ mới có tư cách sử dụng binh khí niệm lực tinh thần cấp Vũ Trụ.
Ban đầu là đồ của Nam Cung Việt, hiện giờ bị Vương Đằng đoạt được, dùng vô cùng thuận tay.
Hắn phát hiện binh khí niệm lực tinh thần này không hổ là món đồ cho cường giả cấp Vũ Trụ sử dụng, quả nhiên vô cùng mạnh.
Viên Cổn Cổn nhìn thấy Vương Đằng sử dụng Nguyệt Kim Luân tới giết những hải thú thấp kém này, mắng to lên ở trong đầu Vương Đằng, cảm thấy hắn quả thật đang phung phí của trời!
Đột nhiên, bốn phía yên tĩnh, tất cả hải thú đều biến mất, một rãnh biển vĩ đại phía dưới xuất hiện trước mắt Vương Đằng.
Vương Đằng dừng thân hình lại, ánh mắt hơi nhíu, nhìn xuống dưới, nhìn thấy trong rãnh biển kia có một bóng đen vĩ đại đang phủ phục nghỉ ngơi ở đó.
Cự viên Phong Bạo!
Tên này lại co đầu rụt cổ ở đây!
Vương Đằng cười lạnh trong lòng, chỉ một ngón tay, Nguyệt Kim Luân đã hóa thành một tàn ảnh biến mất ở trước mặt Vương Đằng.
Cự viên Phong Bạo ở phía dưới đột nhiên cảm giác được một luồng nguy cơ trí mạng giáng xuống, lập tức tỉnh lại, phát ra một tiếng gầm giận dữ, trường côn trong tay đập ra.
Xoẹt!
Cây côn lớn vô cùng cứng rắn kia lại bị Nguyệt Kim Luân cắt ra, độ dài bị gãy mất một phần ba, mặt cắt bóng loáng như gương.
Ầm rầm!
Nhưng cự viên Phong Bạo cũng nhân cơ hội này tránh thoát được một kích, nó nhìn thấy Vương Đằng, một luồng ký ức tuôn ra, gầm lên giận dữ:
“Nhân loại, là ngươi!”
“Xem ra còn nhớ rõ ta!” Vương Đằng cười nhạt nói: “Hôm nay ta tới giết ngươi!”
Tiếng nói vừa dứt, tốc độ của Nguyệt Kim Luân tăng vọt, hóa thành một tia sáng vàng lộng lẫy xẹt qua nước biển, đánh về phía cự viên Phong Bạo!
Dưới đáy biển sâu!
Một con cự viên vô cùng khổng lồ đang đứng ở giữa trong một khe biển, nó là bá chủ hải dương, vương giả của vô số hải thú mạnh mẽ.
Ở trên toàn bộ Địa Tinh, nó đi đầu trong tiến hóa, ngay cả nhân loại cũng không phải đối thủ của nó!
Nhưng giờ phút này, trong đôi mắt khổng lồ của nó lại tràn ngập vẻ nghiêm nghị, nhìn vào thứ trái ngược hoàn toàn với nó vô cùng nhỏ bé trước mắt.
Một ánh sáng màu vàng xuyên qua giữa hai người với tốc độ nhanh, rạch ra nước biển, nhìn vào áp lực dưới đáy biển sâu vạn mét khủng bố đến mức có thể đè ép mọi thứ, dường như đang cắt một miếng đậu hũ vậy, nhanh như điện chớp đánh úp về phía Cự Viên Phong Bạo.
Khi ánh sáng màu vàng này cách trước mặt mấy chục mét, đồng tử to lớn của Cự Viên Phong Bạo co lại đến cực hạn.
Rống!
Nó mạnh mẽ phát ra một tiếng gầm thét chấn thiên động địa, sóng âm cuồn cuộn trực tiếp gạt bốn phía nước biển ra xa, sau đó nó bắt đầu hành động, trường côn trong tay ầm ầm đập ra.
Trên trường côn có mấy tia màu tím như điện lóe ra, giống như một cột lôi đình, đột nhiên bổ xuống.
Ầm ầm!
Ánh sáng màu vàng và tia tử sắc Lôi Đình va chạm vào nhau.
Nước biển xung quanh không kiểm soát được cuộn ngược lại, tạo thành một khu vực chân không ở trung tâm của cả hai.
Nước biển cuộn ngược tạo thành dòng nước ngầm khủng bố dưới đáy biển, phá hủy tất cả mọi thứ xung quanh, lắng đọng dưới đáy biển không biết bao nhiêu bụi bặm vạn năm.
May mắn là ở sâu dưới đáy biển không có sinh vật nào khác tồn tại, nếu không chỉ riêng dòng nước ngầm khủng bố này cũng đủ để cắn nuốt tinh thú cấp Lãnh Chúa.
Xa xa, Vương Đằng lẳng lặng nhìn một màn này, biểu tình trên mặt cực kỳ lạnh nhạt.
Cho đến một lúc sau, đáy biển một lần nữa khôi phục lại sự yên bình vốn có của nó, lộ ra thân thể khổng lồ của Cự Viên Phong Bạo dưới rãnh biển.
Nó vẫn không nhúc nhích đứng ở nơi đó, nhưng mà trường côn trong tay đã hoàn toàn bị cắt đứt làm hai đoạn.
Đột nhiên, một mùi máu tươi phiêu tán ra, ngay tại mi tâm của Cự Viên Phong Bạo, một đóa hoa máu lặng lẽ nở rộ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận