Kiếm Lai

Chương 356: Dưới Núi Đều Như Thế (1)

Đối với điều này Trần Bình An đã được thể nghiệm rõ nét nhất, ví dụ như chỉ là từng tận mắt thấy hắn bện giày rơm một hai lần, Vu Lộc rất nhanh thôi đã có thể tự mình bện ra hình ra dáng, đôi đang mang trên chân chính là thành quả của chính bản thân Vu Lộc. Thêm một ví dụ là mỗi khi Trần Bình An câu cá, Vu Lộc thường xuyên đứng ở một bên yên lặng nhìn, nhìn Trần Bình An ở giờ nào, đoạn nước nào thì thả câu, tung cần như thế nào kéo cần như thế nào, câu được cá lớn thì nên rê dây câu như thế nào, để đầu cá cao hơn mặt nước ra sao, lúc cá lớn lần đầu tiên gặp ánh sáng, cẩn thận lắc đầu thoát câu ra sao, vân vân, sau đó có một lần, đợi Trần Bình An có việc khác cần làm, Vu Lộc liền mở miệng, nói có thể để hắn thử chút hay không, sau khi tiếp nhận cần câu từ tay Trần Bình An, Vu Lộc chưa bao giờ có kinh nghiệm thả câu, thế nhưng kết quả thu hoạch cá cũng không tệ lắm.

Đối với tất cả những điều này, Trần Bình An cũng không nói gì, chỉ là mắt nhìn thấy thì ghi nhớ ở trong lòng, cảm thấy thiếu niên cao lớn ngay cả tên họ cũng không biết thật hay giả này, nếu là người tốt, vậy hắn nhất định sẽ rất tốt, nhỡ đâu là người xấu, Trần Bình An thật sự không thể tưởng tượng.

Một đêm bình an vô sự.

Trừ lửa trại dần nhỏ đi ở bên cạnh Trần Bình An, trong thùng xe xa xa đã được thắp lên một ngọn đèn từ lâu, thắp sáng một đêm, không biết thiếu niên áo trắng đang lật xem bộ sách gì mà say mê như thế.

Trời tờ mờ sáng, Trần Bình An bắt đầu nín thở tập trung, tới chỗ tầm nhìn trống trải nhất lưng chừng ngọn Hoành Sơn này, khi mặt trời mọc lên ở phương đông thì bắt đầu đánh quyền, mà Lý Bảo Bình và Lâm Thủ Nhất đều lục tục gia nhập vào, chỉ có Lý Hòe chưa định tính, đánh một lát đã lập tức chạy đi. Vu Lộc và Tạ Tạ nhìn mãi đã thành quen chuyện này, hôm nay thiếu niên áo trắng vén rèm xe, đứng ở trên xe ngựa, nhìn bọn họ đánh quyền có nề nếp, đầu tiên sẽ cười nhạt, liếc xéo một cái rồi tuyệt không ngó nghiêng nữa, chỉ là theo thời gian trôi qua, thời gian vị thiếu niên quốc sư này ở xa xa khoanh tay đứng nhìn càng lúc càng dài.

Đoàn người ăn xong bữa sáng, bắt đầu dọc theo đường núi đi về phía đỉnh núi, đi ngang qua tòa miếu Thanh nương nương được ghi vào huyện chí địa phương kia, cái cây bách già cùng miếu nhỏ sống nương tựa lẫn nhau, nếu là chỉ nhìn kích thước tán cây, không nói cơ duyên sâu cạn, đã có thể sánh được với cây hòe của Ly Châu động thiên.

Lâm Thủ Nhất vốn tưởng Trần Bình An sẽ tiếp tục đi đường, nhưng không ngờ Trần Bình An đi trong miếu nhìn một chút, sau đó gọi cả hắn và Lý Bảo Bình Lý Hòe vào, thì ra trong miếu nhỏ khắp nơi hỗn độn, mùi rượu ngập trời, bức tượng đất nung dựng ở bệ thờ kia, Lý Hòe ngẩng đầu thấy thế nào cũng không giống nữ quỷ cô nương đêm qua chơi cờ với Lâm Thủ Nhất. Lâm Thủ Nhất trên cả hành trình, giao tiếp với vị âm thần kia nhiều nhất, biết được rất nhiều tin tức, liền giải thích cho Lý Hòe nghe, nói rất nhiều dân chúng địa phương, biết ơn thần linh hiển linh phù hộ một phương, lập tượng hiến tế, tòa kim thân đó hưởng thụ hương khói thường thường sai lệch, thậm chí có thể không giống chút nào với dung mạo chân thật, nhưng cái này sẽ không ảnh hưởng đến hương khói cung phụng thần linh.

Tốn non nửa canh giờ, dọn dẹp sạch sẽ bên trong miếu nhỏ, bọn Trần Bình An mới tiếp tục xuất phát. Trước khi rời đi, một mình Lâm Thủ Nhất đứng ở gần bồ đoàn dưới chân thần đàn, chắp tay bái biệt với vị Thanh nương nương đã tặng cho mình một bản sách dạy đánh cờ độc bản.

Cùng lúc đó, thiếu niên áo trắng mang theo Vu Lộc bước qua bậc cửa. Thôi Sàm nhìn quanh, sau đó đi đến trước thần đàn, nhìn lư hương nhỏ chứa đầy tro tàn, là cái lò đồng tính chất bình thường, có thể là trải qua mấy trăm năm thời gian lắng đọng lại, lò đồng sáng bóng rạng rỡ. Trong lò hương khói đã đốt tới cuối, rậm rạp chen chúc với nhau, bởi vậy có thể thấy được miếu nhỏ nơi này, cho dù chưa từng được nhét vào gia phả núi sông Hoàng Đình quốc, thật ra trên ý nghĩa nghiêm khắc thuộc loại từ đường dâm dục phải cấm tiệt, với quy mô chút diện tích đó của miếu nhỏ mà nói, đã có thể xưng là hương khói cường thịnh.

Thiếu niên áo trắng đột nhiên mở miệng nói: “Vu Lộc, gặp miếu gặp từ đường, thì vái một cái, đây là việc thiện kết duyên với sơn thủy.”

Vu Lộc tuy không hiểu nguyên do, vẫn mang tính tượng trưng cúi đầu khom lưng, vái ba cái.

Thiếu nữ Tạ Tạ đứng ở ngoài cửa, bên hông đã buộc cây sáo trúc nọ.

Sau khi rời khỏi địa giới Hoành Sơn, đội ngũ tới một tòa quận thành của Hoàng Đình quốc, mấy người bọn Trần Bình An cũng may trước đó đã từng kiến thức phong mạo hùng vĩ của ải Dã Phu, cộng thêm trấn Hồng Chúc ba sông hợp dòng cũng đủ phồn hoa, hôm nay đối với thành cao trấn lớn của nơi khác đã có chút chuẩn bị tâm lý, nhưng Lý Hòe vẫn có phần luống cuống chân tay, ngay cả rối gỗ vẽ màu thường xuyên cầm trên tay, cũng vụng trộm giấu trở lại trong hòm sách nhỏ.

Hộ điệp của đám người Trần Bình An ghi lại là huyện Long Tuyền vương triều Đại Ly, công việc thủ tục vào thành càng thông thuận nhanh chóng. Thượng quốc của Hoàng Đình quốc, tuy là Đại Tùy Cao thị chứ không phải Đại Ly Tống thị, nhưng khi Đại Ly thâu tóm ranh giới rộng lớn bắc bộ của cả một châu, xu thế nam hạ đã định, Hoàng Đình quốc mấy năm nay đối với văn sĩ Đại Ly ra ngoài du học luôn luôn ưu đãi, chỉ thiếu điều chưa coi là Bồ Tát sống qua đường mà cung phụng, dù sao nói không chừng ngày nào đó đất đai của quốc gia Hoàng Đình quốc này, sẽ biến thành đất một châu của vương triều Đại Ly.

Vương triều Lô thị làm bá chủ lãnh thổ phương Bắc Bảo Bình châu năm đó, hôm nay chẳng những núi sông tan vỡ, ngay cả dòng họ hoàng thất cũng bị biếm thành tù phạm tiện dân, vết xe đổ máu tươi đầm đìa vẫn rõ ràng ở trong mắt.

Trước khi vào thành, Trần Bình An đã cẩn thận hỏi dân chúng nơi đây, trong ngoài thành có phong cảnh danh thắng gì. Bởi vì Trần Bình An hy vọng lần này bọn Lý Bảo Bình phụ cấp du học, trong điều kiện tiên quyết bảo đảm nhân thân an toàn, sẽ có thể tận khả năng thấy nhiều danh sơn đại xuyên, đạo quan chùa miếu cùng di chỉ cổ thành, chứ không phải chỉ cưỡi ngựa xem hoa, dẫn tới cuối cùng đi đến thư viện Đại Tùy, nhưng thật ra cái gì cũng chưa từng thấy, chỉ có màn trời chiếu đất cùng vội vàng chạy đi.

Như lần này vào thành, thì phải đi du lịch tòa miếu thành hoàng được coi là cổ xưa nhất đó của Hoàng Đình quốc, tranh tường nơi đó vẽ cảnh tượng mười tám tầng địa ngục, đồn đại có thể làm người ta như lạc vào cảnh giới kỳ lạ, cực kỳ nổi tiếng.

Đoàn người hỏi đường xong, dọc theo một đường cái rộng lớn, đi về phía tòa miếu thành hoàng đó.

Phía sau mọi người đột nhiên nhốn nháo hẳn lên, Trần Bình An quay đầu nhìn, có chút chấn động, thấy được một hình ảnh mới lạ mà tuyệt đối không thể xuất hiện ở cảnh nội Đại Ly quốc. Chỉ thấy có một đám nam nữ trẻ tuổi diện mạo hiên ngang, ước chừng bảy tám người, mỗi người quần áo phiêu dật, được một lão nhân đầu bạc dẫn dắt, nghênh ngang đi xuyên qua phố chợ, thế mà có người lấy hổ đen to lớn làm vật cưỡi, có người phía sau dẫn theo con rắn lớn đỏ rực dài hơn hai trượng, còn có người đeo một cây cung sừng trâu thật lớn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận