Hoả Chủng Vạn Năng

Chương 607

Chỉ cần là tu sĩ, nghĩ tới đầu tiên sẽ chính là Hắc Ám Giáo Hội.
Ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, để cho Hắc Ám Giáo Hội xuất thủ, ngăn cản Quang Minh Điện, mục đích của Tam Hoàng Tử mới sẽ không thất bại.
Một chiêu này, ánh mắt sâu xa, xem thấu toàn cục, nhất là con cờ Hắc Ám Giáo Hội cuối cùng này, có thể xưng là thần lai chi bút, kinh thiên động địa, vượt qua sự tưởng tượng của mọi người.
Con người...bất cứ chuyện gì cũng đều sợ nghĩ sâu xa, đặc biệt là nếu suy nghĩ sâu sắc theo con đường đã được chỉ ra, một khi tiếp tục suy nghĩ, cái gì cũng đều có thể nghĩ thông.
Vào giờ phút này, từng đạo ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía Tam Hoàng Tử, ánh mắt lấp lóe, lộ ra kiêng kị cùng với kinh nghi thật sâu.
Bọn hắn phát hiện ra chính mình vẫn còn đánh giá thấp tâm cơ cùng với thủ đoạn của vị hoàng tử này, vì đạt được mục đích, vậy mà âm thầm cấu kết cùng với Hắc Ám Giáo Hội, quả nhiên là không kiêng kị gì, vô pháp vô thiên.
"Tam Hoàng Tử điên rồi? Y vậy mà cấu kết cùng với Hắc Ám Giáo Hội? Thật sự là cái gì cũng đều làm được a."
"Nếu không thì người ta làm sao có thể là hoàng tử! Chậc chậc...ngươi cho rằng đây là chuyện tốt? Tam Hoàng Tử bạo lộ ra át chủ bài của chính mình, chỉ sợ rằng sẽ dẫn tới sự kiêng kị của các hoàng tử khác, lọt vào chèn ép điên cuồng."
"Hướng gió rồi cũng sẽ thay đổi, hiện tại nhìn như lợi hại, nhưng một vị hoàng tử vậy mà lại không để ý đến thân phận, vậy mà cấu kết với Hắc Ám Giáo Hội, sợ rằng đối với danh dự của y cũng sẽ có ảnh hưởng, cứ như vậy còn có mặt xuất ra Quân Thần Lệnh? Quả thực là làm nhục thanh danh hoàng tộc."
Vào giờ phút này, bầu không khí trong toàn bộ Đông Lăng Sơn đều thay đổi, ánh mắt các đại thế lực nhìn về phía Tam Hoàng Tử cũng khắc hẳn, âm tình bất định, kính trọng vừa mới rồi dường như ít đi hai phần.
"Thủ đoạn của Tam Hoàng Tử thật đúng là nằm ngoài dự liệu, ngược lại là ánh mắt của lão phu vụng về." Lúc này, một vị bô lão đại tộc lạnh lùng quát, con ngươi đục ngầu mơ hồ lộ ra thần sắc giận dữ.
"Triệu gia có thù truyền kiếp cùng với Hắc Ám Giáo Hội, có không biết bao nhiêu đệ tử chết ở trong tay Hắc Ám Giáo Hội..."
Có người khẽ nói, thần sắc có một ít mất tự nhiên, có thù cùng với Hắc Ám Giáo Hội cũng không chỉ có Triệu gia.
Lúc này, Tam Hoàng Tử cảm thụ được từng đạo ánh mắt oán giận, cả người đều phát mộng.
Trong đầu của y, còn quanh quẩn câu nói kia: Tam Hoàng Tử, ngươi vậy mà cấu kết với Hắc Ám Giáo Hội.
"Ta? Hắc Ám Giáo Hội? Tại nơi này?" Tam Hoàng Tử phát ra chất vấn đến từ linh hồn.
Rốt cục, y tỉnh táo lại, bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào mây đen che trời, mặt quỷ đánh tới, trong con ngươi bộc phát ra dị sắc doạ người, không nhịn được buột miệng nói: "Vương Khung, tổ tông nhà ngươi!"
Đường đường là Tam Hoàng Tử, lại trực tiếp bị chọc giận đến nói tục, giậm chân chửi mẹ.
Y thông tuệ cỡ nào, mặc dù không có chứng cứ trực tiếp, nhưng trực giác nói cho y, gan to bằng trời lại vô sỉ như thế, dám chụp mũ chuyện này lên trên đầu của Tam Hoàng Tử, có thể làm ra loại sự tình này, ngoại trừ Vương Khung, căn bản không có người thứ hai dám.
"Vương Khung, ngươi dám vu oan ta!" Vào giờ phút này, tam thi của Tam Hoàng Tử nhảy loạn, giận sôi lên, vừa sợ vừa giận.
Y không biết Hắc Ám Giáo Hội xuất hiện ở đây có phải là trùng hợp hay không, điều duy nhất y rõ ràng chính là, kẻ Vương Khung này hành sự quỷ quyệt, vô sỉ bỉ ổi, loại sự tình này cũng đều có thể làm được, một khi chưa diệt trừ, tất sẽ thành đại họa.
"Con bà nó, Tam Hoàng Tử thật là lợi hại, vào loại thời điểm này thế mà còn trả đũa! ?"
"Lợi hại a, người ta bị hãm hại còn chưa có thoát ly sinh tử đại hiểm, Tam Hoàng Tử vậy mà nói mình bị hãm hại! ?"
"Sống đến chừng này đây là lần thứ nhất nhìn thấy kẻ mặt dày vô sỉ như thế, người bị hại cũng đều không nói chuyện, y liền hô lên trước...làm người mà có thể làm đến như thế, không hổ là Tam Hoàng Tử a!"
Ở trên Đông Lăng Sơn, các loại tiếng nghị luận nổi lên bốn phía, trợ lực lớn nhất tự nhiên là thành viên Đồ Thần Công Hội cùng với thành viên Bổ Thiên Công Hội, bọn hắn lửa cháy thêm dầu, bản sự dẫn dắt tiết tấu có thể xưng là nhất mạch tương thừa cùng với Vương Khung.
Những lời này rơi vào trong tai Tam Hoàng Tử, suýt nữa khiến cho y tức giận đến thổ huyết!
Ầm ầm! Mây đen nổ vang, buông xuống giống như màn đêm, che đậy thương khung, vòng sáng vàng đó lại sáng lên, như thể ban ngày đang tới gần, chiếu rọi khắp nơi.
"Quang Minh Điện chí cao vô thượng, liền chờ các ngươi đến!"
Thanh âm cuồn cuộn, như trời giảng đạo, ở sâu trong mây đen, hư không mở rộng, một con đường cổ xưa hiển hiện, từng cỗ khí tức cường đại giáng lâm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận