Hoả Chủng Vạn Năng

Chương 332

Mặt khác, ba năm trước, hắn trọng thương ngã gục, lưu lạc đến Tam Dương Trấn.
Trên đời này nào sẽ có sự tình trùng hợp như vậy?
Chẳng lẽ là bởi vì Hỏa Chủng màu đen? Nhưng khi đó hắn còn chưa có thu hoạch được Hỏa Chủng màu đen.
"Ngươi muốn biết tại sao không?" Thúc què lạnh lùng nói.
"Vì sao?" La Tổ buột miệng hỏi.
"Lão Hạt Tử nói, tướng mạo của tên tiểu tử này là một đứa con hiếu thảo, thích hợp làm ma chay chôn cất nhất, cho nên mới giữ hắn lại, mai sau sẽ đưa tang cho chúng ta." Thúc què thản nhiên nói.
"Ta..." Vương Khung há to miệng, những cũng không nói thêm gì.
Nếu như có một ngày như vậy, hắn chắc chắn sẽ uống rượu ăn thịt ở trước mộ phần Lão Hạt Tử, đốt cho y ngọn nến xấu nhất, cho lão già này thèm chết.
"Chúng ta! ?" La Tổ đột nhiên co con ngươi lại, bén nhạy bắt giữ được từ ngữ mấu chốt nhất này.
Như thế mà nói, sau lưng tên tiểu tử trước mặt này không chỉ có một mình Yêu Tượng?
Trên thế gian hiện nay, có thể có tư cách xưng hô "chúng ta" cùng với Yêu Tượng là tồn tại cỡ nào?
"Tên tiểu tử này rốt cuộc có lai lịch gì? Không chỉ thu hoạch được sự coi trọng của Yêu Tượng, sau lưng lại vẫn còn có cao thủ?" La Tổ kinh nghi bất định.
"Chẳng lẽ hắn là con tư sinh của Tần Hoàng? Nếu như dùng quan hệ giữa Yêu Tượng cùng với Tần Cửu mà nói, thật sự là có khả năng..."
La Tổ xoay chuyển tâm niệm, nhìn Vương Khung từ trên xuống dưới, không ngừng suy đoán.
Cùng lúc đó, phân lượng cùng với địa vị của Vương Khung ở trong nội tâm của lão cũng bắt đầu tăng lên nhanh chóng.
Ở trong mắt La Tổ, giá trị của Yêu Tượng là khó mà đánh giá, thậm chí còn ở phía trên Thập Nhị Vương Tọa, bởi vì danh hào của Yêu Tượng đại biểu cho không chỉ là vũ lực, mà còn là kỹ năng rèn độc nhất vô nhị trên thế gian.
"Yêu Tượng, cả đời ngươi đã chế tạo tổng cộng bao nhiêu binh khí?" La Tổ hỏi.
Thúc què hơi suy nghĩ một chút, mới nói: "Những thứ rác rưởi kia không tính, chân chính được xưng tụng là binh khí có tổng cộng 36 thanh."
La Tổ im lặng, 36 thanh binh khí kia không phải đã xưng hùng cả thế gian, uy danh ở bên ngoài?
Chỉ là thế nhân không biết, tất cả chúng nó đều đến từ trong tay của một người.
"Nếu như ta đoán không sai, binh khí ngươi đang chế tạo hẳn là..." La Tổ có một chút dừng lại, chợt dùng ngữ khí điềm nhiên nói.
"Thiên Hạ Bá Đạo Chi Kiếm!"
Ông! Đại não của Vương Khung nổ vang, Hắc Long Đao trong tay ngâm dài một tiếng, vẻn vẹn chỉ là danh hào, liền khiến cho thanh đao này sinh ra địch ý nồng đậm.
"Thiên Hạ Bá Đạo Chi Kiếm! ?" Vương Khung khẽ lẩm bẩm cái tên này.
"Đứng có nói bừa!" Đúng lúc này, Hắc Kiếm Ma nhắc nhở.
Cường giả thiên hạ, chí linh chi vật đều có năng lực cảm ứng khi tên bị đọc lên, nếu như đề cập tới tên của bọn họ, sẽ dễ bị cảm giác từ nơi sâu xa.
Đây cũng là lý do tại sao ở bên trong những năm tháng cổ lão, rất nhiều văn minh kính sợ quỷ thần, nhưng mà gặp tai nạn, liền miệng tụng danh hào, cầu xin phù hộ.
"Binh khí mạnh nhất! ?" Trên gương mặt băng lãnh của Thúc què hiện ra một nụ cười như có như không, y xoay đầu lại, nhìn về phía đao trong tay Vương Khung, chợt lại nhìn về phía Vương Khung.
Cái nhìn này, giống như dung nham trên núi lửa, vô cùng nóng bỏng.
"La Tổ, một ngày nào đó, ngươi sẽ biết rõ cái gì gọi là binh khí mạnh nhất."
Thúc què nói, bước ra một bước, ngọn lửa màu trắng theo sát.
"Kiếm của La gia các ngươi vẫn còn sắc bén, ngươi muốn để cho tên tiểu tử này chữa trị sao?"
Thúc què giống như một đoàn hỏa diễm, đi đến trước người La Tổ.
Lực lượng kinh khủng như cuồng triều trào dâng, càn quét cung điện dưới đất.
Hắc Kiếm Ma sắc mặt đại biến, ngăn cản ở trước người Vương Khung, sóng nhiệt mãnh liệt chấn động khiến cho toàn bộ cung điện dưới đất rung chuyển.
"Đây chính là lựa chọn của hắn..." La Tổ hờ hững nói: "Hắn muốn La Vương Thành coi trời bằng vung, liền phải trả giá đắt."
"Được, ta cũng muốn nhìn xem, thanh kiếm kia...rốt cuộc có thể giống như Đại Kiếm nói hay không, trở thành một trong những phong mang chói mắt nhất thế gian."
Giọng nói của Thúc què biến thành trầm trọng đáng sợ, giống như âm thanh lôi đánh cuồng vũ trong lò rèn kia.
"Đại Kiếm...nam nhân ở bên trong Thập Nhị Vương Tọa tỏ ra không thích sống chung nhất kia..." La Tổ khẽ nói.
Cho dù mai danh ẩn tích mười mấy năm, nhưng thân thể của nam nhân kia lại giống như kiếm quang, khắc thật sâu ở trong trái tim của lão, vĩnh viễn không xóa được.
"Bởi vì y đã từng nói, kiếm giả, vĩnh viễn là cô độc." Thúc què khẽ nói.
Vừa dứt lời, thân hình của y tán diệt, hóa thành hỏa diễm vô tận, dung nhập vào bên trong cửa đồng lớn trước mắt.
"Tiểu quỷ, lạc ấn trong đao đã biến mất, về sau ngươi phải tự dựa vào chính mình, đây là điều cuối cùng mà ta có thể giúp ngươi."
Thanh âm của Thúc què dần dần tiêu tán.
Đột nhiên, cửa đồng lớn phảng phất như kích hoạt, đường vân phía trên bắt đầu nhúc nhích, cơ quan bên trong vận chuyển không thôi.
"Tiểu quỷ, y thật quá coi trọng ngươi, không tiếc hao phí đạo lạc ấn này, gia cường cấm chế nơi đây, bằng không mà nói...ngươi chỉ sợ sẽ không thể tiến tới gần thanh kiếm kia." La Tổ khẽ nói, nhìn Vương Khung thật sâu.
Lúc này, trong nội tâm Vương Khung vô cùng hiếu kì, rốt cuộc là hung kiếm thế nào mà lại lợi hại như thế.
Ầm ầm! Cửa đồng lớn từ từ mở ra, khí lưu trầm trọng xông ra từ bên trong cửa lớn, lộ ra một tia huyết tinh cùng với sát phạt.
"Đây là..." Tràng cảnh bên trong cửa lớn khiến cho Vương Khung kinh ngạc đến ngây người.
Thi thể yêu thú khắp nơi, như là núi nhỏ, không biết rõ là bị lực lượng gì cắt chém toàn bộ thành thịt vụn.
Nơi ánh mắt chiếu tới, giống như là địa ngục.
Bạn cần đăng nhập để bình luận