Cẩm Y Xuân Thu

Chương 960: Huyền cơ phía sau


Giang Mạn Thiên đứng dậy cười nói:
- Điền đông gia, về sau hiệu dược Điền gia các ngươi là một thành viên của Thương hội Đông Hải ta, mục đích của Thương hội Đông Hải chính là để mỗi một thương hộ Đông Hải có thể làm ăn thuận lợi. Về sau nếu hiệu dược Điền gia có khó khăn gì tại Đông Hải, có thể tìm ta bất cứ lúc nào, chỉ cần ta có thể giúp đỡ, tuyệt đối không chối từ.
- Đa tạ Giang Hội trưởng, về sau hiệu dược Điền gia làm phiền Hội trưởng chiếu cố nhiều hơn.
- Điền đông gia, mấy bản văn thư kia chỉ cần ngươi ký tên đóng dấu là có hiệu lực.
Giang Mạn Thiên mỉm cười nói:
- Sau khi ký tên, tự ngươi giữ lại là được. Nếu như Lư lão gia tử đổi ý, lấy văn thư ra, kiện cáo đánh tới đâu cũng không sợ.
Lư Phi Hàng vội vàng cười nói:
- Không dám không dám.
Giang Mạn Thiên lại nói với Tề Ninh:
- Hầu gia, đêm nay hàn xá bày yến, coi như rượu bồi tội với Hầu gia và Điền đông gia, không biết Hầu gia có thể đến dự hay không?
- Giang Hội trưởng, thành ý của các ngươi hôm nay ta đều thấy được, cơm tối thì không cần.
Tề Ninh cười nói:
- Về sau sẽ có cơ hội. Đúng rồi, nghe nói Giang Hội trưởng là bạn cũ của Trác Thanh Dương Trác tiên sinh?
Giang Mạn Thiên gật đầu nói:
- Quả thực đã từng nhận được Trác tiên sinh chỉ điểm, Trác tiên sinh không chê, cũng thường nghỉ ngơi tại hàn xá.
- Trác tiên sinh cũng coi như lão sư của ta.
Tề Ninh cười nói:
- Không biết gần đây Giang Hội trưởng có thư từ qua lại với Trác tiên sinh hay không?
Giang Mạn Thiên lắc đầu nói:
- Nửa năm trước Trác tiên sinh gửi tới một bức thư, hắn là người nhiệt tình, tiến cử khuyển tử với triều đình. Thịnh tình như thế, thảo dân cũng không tiện cự tuyệt, cho nên khuyển tử cũng đã tới kinh thành. Trước khi đi, thảo dân cũng để khuyển tử mang theo một bức thư tới, nhưng sau đó Trác tiên sinh cũng không có gửi thư lại, đến giờ cũng chưa nhận được thư của Trác tiên sinh.
Y dừng một chút mới hỏi:
- Hầu gia, trước đây không lâu khuyển tử gửi một phong thư, nghe nói Trác tiên sinh đi không từ giã, chẳng biết đi đâu, không biết hiện giờ phải chăng đã trở lại kinh thành?
Tề Ninh khẽ thở dài:
- Tiên sinh nhàn vân dã hạc, ta cũng muốn biết hắn đi nơi nào.
- Không sai, Trác tiên sinh là Thái Đẩu văn đàn, nhưng tính tình lại nhàn vân dã hạc.
Giang Mạn Thiên cảm khái nói:
- Nhiều năm qua hắn dạy học ở kinh thành, đã rất lâu rồi chưa từng gặp mặt, hiện giờ đi lần này, cũng không biết bao giờ có thể gặp lại.
Trong giọng nói mang theo sự thương cảm.
Tề Ninh nói:
- Tiên sinh và Giang Hội trưởng là bạn cũ, nếu như ngày nào đó Giang Hội trưởng biết tung tích của tiên sinh, vẫn xin thông báo một tiếng.
- Hầu gia có phân phó, đương nhiên tuân lệnh.
Giang Mạn Thiên đứng dậy, chắp tay nói:
- Hầu gia một ngày trăm công ngàn việc, thảo dân không dám quấy nhiễu. Ngày khác chờ khi Hầu gia rảnh rỗi, lại mời Hầu gia quang lâm hàn xá, thảo dân xin cáo từ trước.
- Đã như vậy, bản Hầu sẽ không tiễn.
Tề Ninh hô một tiếng:
- Người tới, tiễn khách!
Có người bên ngoài đi tới dẫn hai người Giang Mạn Thiên rời đi. Chờ sau khi hai người rời đi, Điền Tuyết Dung mới cau mày nói:
- Hầu gia, Lư gia… Lư gia chuyển tặng cửa hàng, điều này… điều này thực sự không ổn, ta suy nghĩ, vẫn nên cự tuyệt thì thỏa đáng hơn.
Tề Ninh cũng không trả lời, đi tới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh phu nhân, mở một hộp gấm khác, cũng là một hộp tràn đầy trân châu thượng đẳng. Hắn mỉm cười hỏi:
- Phu nhân, trước đó ngươi còn nói bột trân châu thoa mặt có thể làm chậm già yếu. Hiện giờ họ tặng hai hộp trân châu, xem ra hai vị này quả thực là có năng lực biết trước.
Hai ngón tay hắn vân vê một viên trân châu, hỏi:
- Hai hộp trân châu này, có thể khiến ngươi trẻ lại mười tuổi hay không?
- Chớ nói lung tung.
Điền Tuyết Dung trợn mắt nhìn Tề Ninh một cái. Hiện giờ nàng và Tề Ninh đơn độc ở cùng một chỗ, đã không còn sự căng thẳng lúc trước, nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nàng khẽ nói:
- Chỉ là khiến cho da thịt người ta trắng hơn một chút, cũng không phải có thể thực sự phản lão hoàn đồng.
Nàng cau mày nói:
- Thế nhưng những thứ này không khỏi quá quý giá rồi. Hầu gia, đây đều là nể mặt ngài đưa tới.
- Ngươi nói hai hộp trân châu này, nếu thực sự dùng bạc để mua, cần bao nhiêu bạc?
Phu nhân suy nghĩ một chút mới nói:
- Trân châu ta mua qua trước đó, màu sắc kém xa thế này, còn nhỏ hơn nhiều, một viên cũng đã ba bốn lạng bạc. Có một số trân châu tự mình nuôi dưỡng, có một số là trân châu tự nhiên lấy được dưới biển. Trân châu tự nhiên lớn thế này, ở kinh thành cũng rất hiếm thấy, dù là có đều bị các quan lại quý nhân lấy đi, chúng ta muốn mua cũng không tìm thấy.
Nàng đánh giá một chút mới nói:
- Nói ra ít nhất cũng phải bảy tám lạng một viên.
- Bảy tám lạng?
Tề Ninh liếc mắt nhìn:
- Hộp này đại khái hơn sáu mươi viên, hai hộp cộng lại chừng một trăm viên, chính là bảy tám trăm lạng bạc ròng, cũng không tính quý giá.
Phu nhân chỉ biết cười nói:
- Hầu gia, ngài xuất thân phú quý, bạc với ngài đương nhiên không tính là gì. Bách tính bình thường một nhà sáu miệng ăn, hai mươi lạng bạc đủ khiến họ sống một năm giàu có rồi. Tùy tiện lấy ra hai viên trong số này, chính là chi tiêu một năm của họ, ngài còn cảm thấy ít không?
Tề Ninh cười nhẹ một tiếng, mới chỉ vào Huyết San Hô kia nói:
- Cây Huyết San Hô kia giá trị bao nhiêu bạc?
- Mấy năm trước ta cũng nhìn thấy một cây Huyết San Hô ở kinh thành, không lớn bằng cây này, còn lâu mới đẹp bằng cây này, lúc ấy bị người khác bỏ ra ba ngàn lạng bạc mua đi.
Phu nhân nói:
- Cây này của ngài, đưa tới kinh thành, ra giá một vạn lượng sợ rằng sẽ có người mua.
Tề Ninh a một tiếng, đột nhiên nắm tay phu nhân. Phu nhân lấy làm kinh hãi, phản ứng đầu tiên là nhìn ra cửa, thấy ngoài cửa không người, thở phào, nhỏ giọng hỏi:
- Sao vậy?
Tề Ninh lại lôi kéo nàng đi tới chỗ ngồi của mình lúc trước, mở hộp gấp Giang Mạn Thiên đưa cho mình, chỉ vào quyển địa chí Đông Hải kia cười hỏi:
- Phu nhân, ngươi đoán quyển sách này giá trị bao nhiêu bạc?
Phu nhân thản nhiên rút tay lại, nháy mắt lắc đầu. Tề Ninh cầm sách lên khẽ thở dài:
- Ta đoán chừng cũng đáng giá mấy ngàn lạng bạc.
Phu nhân khẽ giật mình, nghĩ thầm Tiểu Hầu gia này có phải phát sốt hay không, coi như tàng thư không xuất bản nữa cũng không có khả năng giá trị nhiều bạc như vậy. Nàng liền thấy Tề Ninh mở sách ra, rút ra mấy tấm ngân phiếu bên trong ra. Phu nhân liếc nhìn, giật nảy mình, giờ mới hiểu được, Giang Mạn Thiên kẹp ngân phiếu trong sách, mà dường như Tề Ninh đã sớm biết rồi. Tề Ninh đưa ngân phiếu cho phu nhân, phu nhân sững sờ không dám nhận, Tề Ninh liền nói:
- Đặt ở chỗ ngươi, lúc ta muốn dùng tìm ngươi đòi.
Phu nhân do dự một chút, lúc này mới nhận lấy. Nàng đếm một chút, không nhiều không ít, vừa vặn một vạn lạng.
Phu nhân cảm thấy hoảng sợ. Mặc dù nàng biết chuyện như vậy trên quan trường là nhiều vô số kể, nhưng Giang Mạn Thiên ra tay quả thực hào phóng. Một cây Huyết San Hô cộng thêm một vạn lạng ngân phiếu, chính là gần hai vạn lạng bạc, cự phú đứng đầu Đông Hải quả nhiên danh bất hư truyền.
- Hầu gia, những thứ này, chúng ta thực sự phải thu sao?
Phu nhân hơi thấp thỏm trong lòng:
- Cộng lại toàn bộ, họ tặng mấy vạn lạng bạc, nếu như… nếu như bị người khác biết, có thể… ?
- Ngươi lo lắng có người tố giác ta nhận hối lộ sao?
Tề Ninh mỉm cười hỏi.
Phu nhân nghĩ thầm đây không phải chuyện rõ ràng sao? Nhưng nàng không tiện nói thẳng, cũng không tiếp lời.
Thần sắc Tề Ninh dần trở nên lạnh lùng, thản nhiên nói:
- Những lễ vật này, không thu không được!
Khuôn mặt hắn không còn biểu lộ nhẹ nhõm lúc trêu đùa với phu nhân. Phu nhân nhìn mặt nói chuyện, đương nhiên nhìn ra, cảm thấy câu này của Tề Ninh không đơn giản, nàng nhỏ giọng nói:
- Hầu gia, ngài… ngài sao vậy? Vì sao nói không thu không được?
- Phu nhân cảm thấy biểu hiện của ta vừa rồi thế nào?
Tề Ninh nhìn chằm chằm vào mắt phu nhân, không chờ phu nhân nói chuyện, hắn tăng thêm một câu:
- KHông cần phụ họa, càng không cần nói dối.
Phu nhân do dự một chút, mới nói:
- Nếu như không biết tính tình của Hầu gia, ta còn tưởng rằng Hầu gia là người tham tiền, vả lại vừa rồi Hầu gia có mấy lời căn bản không cần nói ra.
- Ngươi nói giải thích vì ngươi sao?
Tề Ninh hỏi:
- Dịch độc ở kinh thành, ngươi lập được công lao, cho nên Thái Y Viện mới có thể dùng dược liệu của hiệu dược Điền gia các ngươi?
Phu nhân khẽ giật mình, nàng vốn cho rằng Tề Ninh không phát hiện điểm này, không nghĩ tới Tề Ninh hiểu rõ trong lòng, nàng cau mày nói:
- Hầu gia… nếu Hầu gia biết rồi, vì sao còn nói? Dù sao ngài cũng là Cẩm Y Hầu, không cần phải giải thích những điều này với họ.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Phu nhân nói không sai, thực ra ta căn bản không cần phải đưa ra bất cứ lời giải thích nào với họ.
- Vậy đó là vì Hầu gia hay là vì ta?
Phu nhân hơi hổ thẹn nói:
- Hầu gia làm rất nhiều chuyện cho ta, thực ra không cần vì ta mà giải thích với họ.
- Phải chăng phu nhân cảm thấy ta giải thích với họ có chút trẻ con?
Phu nhân sững sờ, suy nghĩ một chút mới khẽ nói:
- Có một chút, chẳng qua… !
- Nói như vậy, ta làm không tệ lắm.
Tề Ninh cười nhạt một tiếng:
- Hôm nay là lần đầu gặp mặt, ít nhất sẽ khiến họ cảm thấy Cẩm Y Hầu ta chẳng những tham tiền, còn chưa hết ngây thơ, tính tình trẻ con.
Phu nhân dù sao cũng là người khôn khéo, hiểu được điều gì, nàng kinh ngạc nói:
- Hầu gia, chăng lẽ vừa rồi ngài đang diễn trò?
Tề Ninh khẽ nói:
- Vừa rồi Tần Nguyệt Ca đã nói, từ sau khi Kim Đao Hầu bình định Đông Hải, Hàn gia đã thanh trừ gần như không còn, ba gia tộc lớn khác, rất ít qua lại với nhau, ngươi còn nhớ không?
- Nhớ.
Phu nhân gật đầu nói:
- Tần đại nhân nói giữa họ đã không còn thông gia.
- Gần đây ở Quan Triều Lâu, ngươi cũng thấy rõ, lúc hai người Trần Côn và Lư Tử Hằng gặp mặt, cực kỳ thân mật, nhìn như đang chào hỏi, nhưng trong ngôn từ quan hệ của hai nhà cũng không hề xa lánh.
Tề Ninh suy nghĩ, chậm rãi nói:
- Hôm nay Giang Mạn Thiên và Lư Phi Hàng cùng đến đây, ngươi có nhìn ra tình hình thế nào?
Phu nhân suy nghĩ một chút mới nói:
- Lư Phi Hàng dường như không giỏi nói chuyện, hơn nữa nhìn qua nghe lời Giang Mạn Thiên răm rắp.
- Phu nhân quan sát kỹ càng, quả thực như thế.
Tề Ninh khẽ cười nói:
- Chẳng qua Lư Phi Hàng là Gia chủ Lư gia, Lư gia kinh doanh tại Đông Hải, chỉ cần buôn bán kiếm tiền đều sẽ nhúng vào một tay, trở thành cự phú lớn thứ hai tại Đông Hải sau Giang gia. Có thể kinh doanh Lư gia tới mức như vậy, ngươi cảm thấy Lư Phi Hàng này là một người không giỏi nói chuyện sao? Năm đó phu nhân chỉ ở trong thâm khuê, nhưng vì chèo chống hiệu dược Điền gia, tự mình kinh doanh quản lý, hiện giờ nói chuyện với người ngoài, cũng có thể tiến lùi theo thứ tự không rối loạn, nhân vật giống như Lư Phi Hàng, sao có thể không giỏi nói chuyện?
- Hầu gia, ngài nói là Lư Phi Hàng cố ý?
- Hắn chưa chắc cố ý.
Tề Ninh nói:
- Chẳng qua trước khi họ tới đây, chắc chắn đã bàn bạc tốt. Nhìn con biết cha, Lư Tử Hằng ngang ngược, Lư Phi Hàng này dù lớn tuổi, nhưng tính tình chắc chắn cực kỳ ương ngạnh. Loại người này có một nhược điểm lớn nhất, ngươi có biết là cái gì?
- Loại người này tự cho là đúng, lúc nói chuyện, sẽ không bận tâm cảm thụ của người khác.
Phu nhân thận trọng nói.
Tề Ninh gật đầu cười nói:
- Ta đã nói phu nhân mắt sáng như đuốc, nói chuyện đều nói trúng tim đen. Không sai, Lư Phi Hàng có thực lực này ở Đông Hải, thường ngày tiếp xúc với người khác, đương nhiên cũng nóng tính. Bản tính của hắn như thế, dù ẩn giấu, có đôi khi sẽ không cẩn thận mà để lộ nhược điểm.
Hắn nâng cằm lên khẽ nói:
- Chuyến đi hôm nay, Lư Phi Hàng không thể không đến, nhưng Giang Mạn Thiên tới đây cùng hắn, Lư Phi Hàng lại cẩn thận ít lời, đơn giản là Giang Mạn Thiên muốn giúp hắn vượt qua cửa ải này.


Hôm nay Tề Ninh gặp được Giang Mạn Thiên, liền sinh lòng cảnh giác, cũng không phải vì hắn hiểu rõ Giang Mạn Thiên thế nào, mà vì hắn vẫn luôn có cảnh giác đối với Giang Tùy Vân.
Giang Tùy Vân vào kinh thành, mọi người đều tưởng rằng Trác Thanh Dương tiến cử hắn vào kinh thành làm quan, ban đầu Tề Ninh cũng tưởng rằng như thế. Khi Giang Tùy Vân tìm nơi nương tựa bên người Hoài Nam Vương, Tề Ninh cũng coi đây là đầu tư chính trị của Giang gia.
Nhưng chuyện xảy ra ở thư viện Quỳnh Lâm đêm đó, Tề Ninh cũng không quên.
Đêm đó Trác Thanh Dương bị thương mất tích, lưu lại ‘Khúc phổ Địa Tạng’. Giang Tùy Vân cũng xuất hiện ở thư viện Quỳnh Lâm khi màn đêm buông xuống, còn lục tung phòng trúc của Trác Thanh Dương tìm đồ.
Chuyện xảy ra đêm đó, tới giờ vẫn là một bí ẩn.
Trác Thanh Dương gặp phải một đám thích khách lai lịch không rõ tập kích. Lúc Tề Ninh tìm tới, Trác Thanh Dương tổn thương nghiêm trọng. Trác Thanh Dương có Cốt Văn Kiếm đứng thứ hai trong mười danh kiếm lớn, chính là một cao thủ kiếm thuật, lúc ấy cũng khiến Tề Ninh giật nảy cả mình.
Trong mắt thế nhân Trác Thanh Dương là Thái Đẩu văn đàn, thông kim bác cổ, là đại nho được thiên hạ công nhận. Thế nhưng không người nào biết, Trác Thanh Dương còn là một kiếm khách với kiếm thuật cao siêu.
Nhưng trước đó đám thích khách kia đã biết được, còn nắm lấy nhược điểm của Trác Thanh Dương, động tay động chân trong nghiên mực, cho nên mới dẫn tới Trác Thanh Dương bị trọng thương.
Sau đó dưới tình huống bị thương, Trác Thanh Dương mang theo kiếm biến mất không còn hình bóng, chỉ để lại manh mối của ‘Khúc phổ Địa Tạng’. Tề Ninh cũng thuận lợi lấy được ‘Khúc phổ Địa Tạng’, đến giờ vẫn không cách nào giải được bí ẩn trong đó.
Tề Ninh vẫn không quên, vào ban đêm, Giang Tùy Vân cũng mò vào thư viện, tìm kiếm trong phòng trúc. Nếu như không có gì bất ngờ, Tề Ninh tin tưởng Giang Tùy Vân muốn tìm ‘Khúc phổ Địa Tạng’, mà thích khách tập kích Trác Thanh Dương đêm đó, cũng muốn cướp một vật trên người Trác Thanh Dương. Tề Ninh phán đoán nếu không có gì bất ngờ, hẳn cũng có liên quan tới ‘Khúc phổ Địa Tạng’. Nguyên nhân như vậy, Tề Ninh vẫn luôn hoài nghi trong ‘Khúc phổ Địa Tạng’ cất giấu một bí mật kinh người.
Phải chăng Giang Tùy Vân và đám thích khách kia là một đám, Tề Ninh không dám tùy tiện phán đoán. Nhưng mục đích Giang Tùy Vân vào kinh tiếp cận Trác Thanh Dương rõ ràng không đơn giản.
Giang Tùy Vân và Giang Mạn Thiên là quan hệ phụ tử, mục đích Giang Tùy Vân vào kinh, người khác không biết, Giang Mạn Thiên không có khả năng không biết. Thậm chí Tề Ninh hoài nghi Trác Thanh Dương mất tích rất có thể liên quan tới Giang Mạn Thiên.
Trong chuyện này rốt cuộc cất giấu bí ẩn thế nào, Tề Ninh vẫn luôn nghi hoặc trong lòng.
Phu nhân đương nhiên không có khả năng biết được chuyện này, nhưng cũng nhìnn ra trong lòng Tề Ninh đề phòng Giang Mạn Thiên. Nàng nhỏ giọng nói:
- Hầu gia, ngài muốn nói là ba gia tộc lớn cố ý xa lánh, khiến người ta cho rằng họ không liên hệ nhiều, nhưng trên thực tế vẫn luôn âm thầm tiếp xúc?
- Mấy gia tộc lớn này đều sinh sống tại Đông Hải hơn trăm năm, đã từng quan hệ thông gia với nhau, đánh gãy xương cốt liền nối gân, sao có thể nói không liên quan là không liên quan?
Tề Ninh cười lạnh một tiếng:
- Đông Hải chỉ lớn như vậy, kinh mậu lại nằm trong tay ba nhà, nói họ cùng một giuộc cũng không đáng. Bình thường cố ý kéo dài khoảng cách, nhưng thực chất kết nối bên trong chưa từng đứt đoạn, một khi tới thời điểm quan trọng, đương nhiên sẽ đoàn kết nhau lại.
Phu nhân hơi gật đầu, hiểu được vài phần, khẽ nói:
- Hôm nay tại Quan Triều Lâu, bắt Trần Côn đi, Lư Tử Hằng cũng bị quan phủ trông coi. Đối thủ của họ là Hầu gia, với ba gia tộc lớn mà nói, đây đương nhiên là chuyện rất lớn, cho nên thời khắc khẩn cấp này, Giang Mạn Thiên liền đứng ra nói chuyện cho Lư Phi Hàng.
Tề Ninh mỉm cười:
- Phu nhân vừa chỉ là thông, thực sự rất thông minh.
- Vậy vì sao Hầu gia nói những lễ vật hôm nay không nhận không được?
Phu nhân mang theo vẻ nghi hoặc hỏi.
Tề Ninh cười nói:
- Dù sao đây cũng là Đông Hải, mặc dù ta là Hầu gia, nhưng có một câu gọi là cường long không ép nổi địa đầu xà.
Phu nhân khẽ cười nói:
- Hầu gia lợi hại như vậy, đương nhiên không sợ bọn họ.
- Phu nhân, bọn họ vừa ra tay, lập tức là mấy vạn lạng bạc.
Tề Ninh ngồi dựa vào ghế, suy nghĩ nói:
- Mặc dù họ có bạc, nhưng ra tay như vậy thực sự quá mức hào phóng. Mặc dù danh tiếng của Cẩm Y Hầu không kém, nhưng vì giải quyết phiền phức ở Quan Triều Lâu, lập tức ném ra số lượng bạc lớn như vậy, ngươi cảm thấy hợp lý sao?
- Điều này!
Phu nhân do dự một chút, mới khẽ nói:
- Hầu gia, họ quả thực ra tay quá mức hào phóng, vừa rồi… vừa rồi ta cũng lấy làm kinh hãi.
- Số bạc này đương nhiên không phải vì giải quyết chuyện Quan Triều Lâu.
Tề Ninh cười nói:
- Có lẽ họ còn tâm tư khác, nếu ta nhận, họ mới có thể an tâm trong lòng, nếu không… !
Hắn như cười như không, cũng không nói nhiều.
Phu nhân vốn định hỏi thăm ba gia tộc lớn còn có tâm tư gì, nhưng Tề Ninh không nói rõ, nàng cũng không tiện hỏi nhiều. Nàng thấy Tề Ninh dựa vào ghế, dường như đang suy nghĩ điều gì, cũng không dám nói lời nào xáo trộn suy nghĩ của hắn. Sau một lát, thấy Tề Ninh hơi cau mày, nàng không nhịn được nhỏ giọng hỏi:
- Hầu gia, ngài… ngài đang suy nghĩ cái gì?
Tề Ninh lấy lại tinh thần, nhìn về phía phu nhân, khẽ cười nói:
- Ta đang nghĩ, hôm nay có phải nên chúc mừng một chút hay không?
- Chúc mừng?
- Từ nay về sau hiệu dược Điền gia sẽ chính thức mở cửa hàng tại Đông Hải, mục đích chuyến đi này của phu nhân cũng hoàn thành tốt đẹp.
Thân thể Tề Ninh nghiêng tới, lông mày mang theo vẻ mập mờ:
- Việc vui như thế, chẳng phải cần chúc mừng một chút hay sao? Đêm nay phu nhân hãy lưu lại, chúng ta cùng nhau chúc mừng một chút.
Gương mặt phu nhân nóng lên, trong nháy mắt hiểu được ý của Tề Ninh. Nhịp tim nàng đập nhanh, cúi đầu khẽ nói:
- Không… không thể lưu lại, bị người ta biết… bị người ta biết sẽ không tốt.
- Dịch quán không thể lưu lại, hội quán cũng không thể đi. Vậy làm sao bây giờ?
Tề Ninh thở dài, khẽ nói:
- Trăng treo trên đầu, người hẹn sau đêm khuya, nếu không chúng ta tìm nơi khác!
- Hầu gia, không phải… không phải ta nói không được, chỉ là… !
Phu nhân cúi đầu xuống, chiếc cằm gần như chạm vào bộ ngực cao vút:
- Ngài có thể để ta nghĩ lại hay không, chờ sau khi chúng ta… chúng ta trở về!
Câu cuối cùng này của nàng giống như muốn đáp ứng yêu cầu của Tề Ninh, lúc này mặt nàng đã đỏ tới mang tai, chữ sau cùng không tiện nói ra.
Thân thể Tề Ninh nghiêng tới, gần như dán bên tai phu nhân, nhỏ giọng hỏi:
- Trở về làm gì?
Khi nói chuyện hơi thở của Tề Ninh phun vào tai phu nhân. Cảm giác của phu nhân quả thực cực kỳ mẫn cảm, hơi thở kia khiến phu nhân cảm thấy một loại cảm giác nóng rực trên mặt. Nàng muốn mình tùy ý giống như trước đó, thế nhưng vừa chạm tới vấn đề này, dù thế nào cũng không tùy ý nổi. Lúc này nàng căn bản không dám nhìn Tề Ninh, giọng nói cực nhỏ:
- Ngài… tự ngài biết rồi, còn muốn… còn muốn hỏi ta!
- Ta sợ phu nhân nói chuyện khác với ta, cho nên muốn xác định một chút.
Tề Ninh cố ý thổi hơi vào lỗ tai phu nhân:
- Ngươi nói cho ta, sau khi trở về làm chuyện gì?
- Chính như… chính như ngươi nói!
Hai tay phu nhân níu chặt váy, cảm giác bàn tay đã đổ mồ hôi, lắp bắp nói:
- Ngươi… ngươi nói thế nào liền như thế, chỉ là… chỉ là không phải hiện giờ!
Tề Ninh cười ha ha, nhìn mỹ phụ nhân thẹn thùng như thiếu nữ, cuối cùng không nhịn nổi dán tới, hôn mạnh một cái lên gương mặt bóng loáng mịn màng của phu nhân.
Giang Mạn Thiên và Lư Phi Hàng rời khỏi dịch quán, trước sau chia ra ngồi trên hai chiếc xe ngựa. Qua hai con phố, Lư Phi Hàng ở phía sau thấy xe ngựa của Giang Mạn Thiên rẽ vào một con phố yên tĩnh, lão lập tức sai người đuổi theo. Đi vào trong ngõ hẻm, lão liền trông thấy xe ngựa của Giang Mạn Thiên dừng lại phía trước không xa. Lư Phi Hàng xuống xe ngựa, đi thẳng tới xe ngựa của Giang Mạn Thiên. Dáng người của lão béo tròn, động tác lúc này cũng coi như nhanh nhẹn. Lên xe ngựa của Giang Mạn Thiên, hai chiếc xe ngựa lập tức nối đuôi nhau tiến lên, rời khỏi ngõ, xe ngựa của Giang Mạn Thiên rẽ trái, mà xe ngựa của Lư Phi Hàng rẽ phải.
Xe ngựa của Giang Mạn Thiên nhìn qua cũng không thu hút, thậm chí hơi cũ kỹ, có vẻ cổ xưa, nhưng toa xe lại không nhỏ. Lư Phi Hàng đi vào trong toa xe, đặt mông ngồi xuống. Giang Mạn Thiên ngồi dựa vào toa xe, thần sắc bình thản, lườm Lư Phi Hàng một cái, thản nhiên nói:
- Ngươi thấy vị Tiểu Hầu gia này của chúng ta thế nào?
Lư Phi Hàng ngồi đối diện Giang Mạn Thiên, mặt mũi đã sớm không còn thái độ khiêm cung lúc trước, ánh mắt lạnh lẽo, cười lạnh nói:
- Nếu như không phải ngươi ngăn cản, ta nhất định khiến hắn không rời khỏi Đông Hải.
- Không rời khỏi Đông Hải?
Giang Mạn Thiên bình tĩnh cười một tiếng:
- Thế nào, ngươi còn muốn giết hắn sao?
- Không phải ngươi không rõ thương thế của Tử Hằng.
Lư Phi Hàng nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt nắm tay to béo:
- Đến giờ hắn vẫn còn đang hôn mê, từ khi hắn sinh ra đến giờ, đã từng chịu thiệt thòi như thế? Mấy gia tộc lớn chúng ta, đã từng chịu thiệt như thế?
- Ngươi đừng quên, Hàn gia đã không còn mấy người.
Giọng điệu của Giang Mạn Thiên từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh:
- Năm đó Hàn gia uy phong hơn chúng ta nhiều, kết quả thế nào, không phải ngươi không rõ, vậy còn không tính chịu thiệt lớn sao?
Thần sắc Lư Phi Hàng cứng đờ, hừ lạnh một tiếng mới nói:
- Tùy Vân ở kinh thành không phải cũng chịu thiệt bởi tên tiểu tử này sao, bị tên tiểu tử này cướp đi vị trí Thống lĩnh Hắc Lân Doanh. Hiện giờ Tử Hằng bị hắn đánh thành như vậy trước mắt bao nhiêu người, Cẩm Y Tề gia đã kết tử thù với chúng ta, hôm nay chúng ta còn phải quỳ dưới chân hắn!
Nắm đấm của lão nện mạnh xuống, không cam tâm thở dài.
- Lư đại ca, ta chỉ hỏi ngươi cảm thấy Tiểu Hầu gia này thế nào, không nói chuyện khác.
Giang Mạn Thiên chăm chú nhìn vào mắt Lư Phi Hàng.
Lư Phi Hàng nói:
- Cũng không có gì đặc biệt, chẳng qua là tuổi còn trẻ kế thừa tước vị mà thôi. Đồ chúng ta tặng, không phải hắn đều nhận hết sao?
Lão đặt hai tay lên chiếc bụng nhô lên của mình, khinh thường nói:
- Tiểu tử này quả nhiên có quan hệ không rõ ràng với họ Điền, hôm nay vội vàng giải thích với chúng ta, ha ha, vẫn còn quá non.
Giang Mạn Thiên suy nghĩ hỏi ngược lại:
- Ngươi cảm thấy hắn còn quá non?
Y đưa tay vuốt râu nói:
- Tin tức trong kinh thành, người này đối chọi gay gắt với Tư Mã gia, hiện giờ đã hình thành một đảng trong triều. Nếu như hắn tầm thường, sao có can đảm đối địch với Tư Mã gia?
Lư Phi Hàng vung tay nói:
- Chính bởi vì quá non, cho nên nghé con mới đẻ không sợ cọp. Lúc trước Hoài Nam Vương và Tư Mã gia minh tranh ám đấu, Hoài Nam Vương kia là Hoàng thúc, rất có uy vọng trong triều, cuối cùng cũng bị Tư Mã Lam dọn dẹp. Ngươi cảm thấy chỉ một Cẩm Y Hầu, có thể là đối thủ của Tư Mã Lam hay sao? Cẩm Y Tề gia hiện giờ, cũng không phải Cẩm Y Tề gia lúc trước, không có quân đoàn Tần Hoài trong tay, tiểu tử này lấy gì đấu với Tư Mã Lam? Lá gan của hắn quả thực không nhỏ, nhưng đó là lá gan tự tìm đường chết. Mạn Thiên, nếu ngươi không tin, chúng ta đánh cược ở đây, không quá một năm, nhiều nhất hai năm, tiểu tử này chắc chắn chết rất khó coi.


Giang Mạn Thiên khẽ lắc đầu, đưa tay cầm một bản hồ sơ bên cạnh, mở ra khẽ nói:
- Một năm qua, người này tới Tây Xuyên, sau đi sứ Đông Tề, đã làm không ít chuyện. Những chuyện hắn làm, không giống như một người trẻ tuổi chưa tới hai mươi có thể làm được.
Y đưa hồ sơ trong tay cho Lư Phi Hàng. Lư Phi Hàng cũng không nhận lấy, lắc đầu nói:
- Không cần nhìn ta cũng biết những chuyện hắn làm. Cái gọi là nghe danh không bằng gặp mặt, trước đây ta cũng nghe nói một số chuyện của tiểu tử này, cũng cảm thấy không đơn giản, chẳng qua hôm nay gặp mặt, không ra gì cả.
Giang Mạn Thiên liếc Lư Phi Hàng một cái, trả hồ sơ lại, mới nói:
- Nếu như biểu hiện của hắn hôm nay là cố ý diễn cho chúng ta xem thì sao?
- Diễn cho chúng ta xem?
Lư Phi Hàng khẽ giật mình, lập tức bật cười nói:
- Nếu như đúng là như vậy, kỹ thuật diễn của tên tiểu tử này không khỏi quá cao minh rồi. Hắn ra tay đánh người ở Quan Triều Lâu, làm chuyện lớn vì một thương phụ, gặp bảo vật cũng không chối từ. Mạn Thiên, tuy nói không thể khinh thường đối thủ, nhưng đánh giá họ quá cao, ta thấy cũng không cần thiết, trái lại sẽ khiến mình bó tay bó chân, bỏ lỡ rất nhiều cơ hội.
Giang Mạn Thiên cũng không nói gì, từ chối cho ý kiến.
Lư Phi Hàng thấy thế, nhỏ giọng nói:
- Thực ra ta cảm thấy, hành vi của người này trước đó, không phải cao minh, vừa vặn là lỗ mãng, đơn giản là dựa vào tên tuổi Cẩm Y Tề gia xông ngang xông thẳng mà thôi. Cẩm Y Tề gia hiện giờ đã bị hắn đưa tới bên bờ vực. Tự ngươi nghĩ lại, Hoài Nam Vương vừa chết, thực lực Tư Mã gia tăng nhiều, cả triều ai có thể chống đỡ với hắn. Nhưng tên tiểu tử này lại nhảy ra ngay vào thời điểm mấu chốt này, trở thành cái đinh trong mắt cái gai trong thịt của Tư Mã gia. Rất nhiều quan viên trong triều nương tựa vào hắn, đơn giản là vì những người kia không có đường để đi mà thôi. Hiện giờ Cẩm Y Tề gia trở thành cái rui, sau đó Tư Mã gia sẽ đối phó Cẩm Y Tề gia.
Ánh mắt Giang Mạn Thiên thâm thúy, vẫn không nói lời nào.
Thân thể Lư Phi Hàng nghiêng về phía trước, khẽ nói:
- Mạn Thiên, không nói cái khác của ngươi, nhưng ngươi quá mức cẩn thận. Mọi thứ hăng quá hóa dở, hôm nay chúng ta đi một chuyến, đuổi hắn đi cũng sẽ không có chuyện gì lớn. Người này vừa tới Đông Hải, chưa quen cuộc sống nơi này, chuyện gì cũng không biết rõ, ngươi cần gì phải lo ngại hắn? Nếu ngươi thực sự muốn đề phòng hắn, phái người giám thị hành tung của hắn là được, hắn hoàn toàn không biết gì về chuyện của chúng ta, chúng ta… !
Lão còn chưa nói xong, Giang Mạn Thiên bỗng nhiên quay sang, ánh mắt như đao, nhìn thẳng vào mắt Lư Phi Hàng.
Thân thể Lư Phi Hàng chấn động, lập tức ngừng lại, cười ngượng ngùng một tiếng, không dám nhiều lời.
Giang Mạn Thiên đặt một tay lên cửa sổ xe, ngón trỏ nhẹ nhàng gõ bệ cửa sổ, tự lẩm bẩm:
- Để hắn sớm bình an rời khỏi Đông Hải là được rồi, chỉ cần hắn không gây loạn tại Đông Hải, cũng không tính là đối thủ của chúng ta… !
---
Đêm dài đằng đẵng, với rất nhiều người mà nói, chỉ cần nhắm mắt lại ngủ say, một đêm sẽ nhẹ nhõm trôi qua. Thế nhưng đối với một số người, đêm dài đằng đẵng là khó khăn nhất. Hầu Tổng quản phủ Đô Đốc thủy sư Đông Hải vừa tới đêm liền có cảm giác một ngày bằng một đêm.
Hầu Tổng quản ở Đông Hải đã gần hai mươi năm, lúc Kim Đao lão Hầu gia tọa trấn Đông Hãi, Hầu Tổng quản đã là người hầu trong phủ Đô Đốc. Khi Kim Đao thế tử Đạm Đài Chích Lân thay thế cha trở thành Đại Đô Đốc thủy sư Đông Hải, Kim Đao lão Hầu gia đặc biệt giữ Hầu Tổng quản lại bên người Đạm Đài Chích Lân. Thứ nhất là có thể quản lý công việc lớn nhỏ trong phủ Đô Đốc giúp Đạm Đài Chích Lân, ngoài ra cũng để giữ một người thành thục lão luyện bên người Đạm Đài Chích Lân, tùy thời giám sát Đạm Đài Chích Lân.
Qua nhiều năm, Đạm Đài Chích Lân và Hầu Tổng quản danh nghĩa là chủ tớ, nhưng quan hệ lại như người nhà.
Đạm Đài Chích Lân tự sát, đã khiến Hầu Tổng quản đau lòng không thôi. Đạm Đài phu nhân đi theo vong phu, càng khiến Hầu Tổng quản đau đớn trong lòng. Sau khi âm thầm đưa tiểu công tử của Đạm Đài Chích Lân về kinh thành, Hầu Tổng quản đã không còn rảnh rỗi để ý chuyện khác, toàn thân trong tình trạng kiệt sức.
Bởi vì địa vị đặc thù tại phủ Đô Đốc, cho nên Hầu Tổng quản có một gian viện nhỏ riêng tại phủ Đô Đốc. Bóng đêm tĩnh mịch, Hầu Tổng quản nằm trên ghế xích đu, cởi vạt áo, tay ôm vò rượu, mượn rượu giải sầu. Lão đã say sáu bảy phần, trên mặt đất cạnh ghế đu có ba bốn vò rượu nhỏ.
Mượn rượu tiêu sầu càng sầu thêm. Năm đó lão Hầu gia nhắc nhở mình phải chiếu cố thế tử cho tốt, nhưng Đạm Đài Chích Lân rơi vào kết cục như vậy, mình đã phụ lời dặn dò của lão Hầu gia, thực sự không biết sau này nên đối mặt lão Hầu gia thế nào.
Hầu Tổng quản uống cạn chút rượu cuối cùng trong vò rượu, ném vò rượu xuống chân, tay trái sờ vò rượu mới, lại thấy rỗng tuếch. Lão nhớ mang máng ít nhất còn mấy vò rượu, đang muốn ngồi dậy, đột nhiên đầu ngón tay đụng phải vò rượu, lập tức nắm lấy. Nhưng lúc đó lão liền cảm thấy không đúng, vò rượu đặt dưới đất, nhưng độ cao của vò rượu mình chạm phải không đúng, dường như trên không. Lão quay đầu nhìn qua, lại phát hiện một người đứng bên cạnh mình, vò rượu mình chạm phải, là do người kia đưa qua.
Hầu Tổng quản giật mình không nhỏ.
Lão là Tổng quản phủ Đô Đốc, ngoài vợ chồng Đạm Đài Chích Lân, có thể nói thân phận của lão cao nhất trong phủ Đô Đốc, thuộc hạ kính sợ lão có phép, không được lão phân phó và cho phép, đừng nói viện nhỏ của lão, coi như tới gần viện của lão, hạ nhân phủ Đô Đốc cũng không có can đảm này. Cũng bởi vì như vậy, lão ở trong phòng mình hoàn toàn không thèm để ý hình tượng. Lúc này một người lặng yên không tiếng động xuất hiện bên người, sao không khiến lão Tổng quản cảm thấy sợ hãi.
Lão cảm thấy lạnh lẽo sau lưng, dưới sự kinh hãi, đã tỉnh rượu phân nửa. Lão thình lình đứng dậy, dù sao cũng là người giang hồ, lại từng theo lão Hầu gia xông qua núi đao biển lửa, vẫn có đảm lượng, cũng không vì kinh hãi mà kêu to tiếng. Chờ thấy rõ ràng người tới, Hầu Tổng quản càng kinh ngạc vạn phần, thất thanh nói:
- Hầu… Hầu gia!
Xuất hiện trước mặt lão, rõ ràng là Cẩm Y Hầu Tề Ninh.
Lão Tổng quản nghĩ không ra khuya khoắt như vậy vị Tiểu Hầu gia này lại tiến vào phòng mình giống như u linh, mà mình không hề phát giác.
Tề Ninh thần sắc bình tĩnh, kéo một chiếc ghế qua, ngồi xuống bên cạnh Hầu Tổng Quản. Thân thể hắn dựng thẳng, đôi mắt như sao trời, lẳng lặng nhìn lão Tổng quản. Hầu Tổng quản ngây người một lát, cuối cùng lấy lại tinh thần, vội vàng đứng dậy, chỉnh lại quần áo, đang muốn cúi bái, Tề Ninh đã lắc đầu nói:
- Mời lão Tổng quản ngồi!
Hắn nói đơn giản, không dư thừa.
Hầu Tổng quản cũng là người trải qua sóng gió, Tề Ninh đường đường Cẩm Y Hầu, khuya khoắt mò tới, đương nhiên sẽ không rảnh rỗi vô sự.
Lão đương nhiên hiểu được, đêm nay Tề Ninh đi vào phòng mình, chắc chắn là lẻn vào, nếu không đã sớm có người thông báo. Theo lý mà nói, Tề Ninh muốn gặp mình, chỉ cần tùy tiện phái một người đến truyền lời, mình có thể tới dịch quán bái kiến. Nhưng Tề Ninh không lựa chọn làm như vậy, mà tự mình đêm hôm khuya khoắt lẩn vào phủ Đô Đốc, đương nhiên là không muốn bị người khác biết hai người đã vụng trộm gặp mặt.
Hầu Tổng quản đi qua ngồi xuống một chiếc ghế, lại giảm ánh sát ngọn đèn trên bàn, lúc này mới nhỏ giọng nói:
- Hầu gia có gì dặn dò?
- Hầu Tổng quản, ta đã tới đây, đương nhiên là muốn thẳng thắn gặp mặt với ngươi.
Tề Ninh nhìn chằm chằm vào mắt Hầu Tổng quản:
- Ta hi vọng lời tiếp theo của chúng ta, không cần giấu diếm gì, điều này đối với hai chúng ta sẽ không có chỗ xấu.
Hầu Tổng quản khẽ gật đầu, thần sắc cũng trở nên nghiêm túc.
- Đạm Đài Đô Đốc chết, phải chăng có liên quan tới ngươi?
Ánh mắt Tề Ninh như đao, nhìn chằm chằm vào Hầu Tổng quản.
Thân thể Hầu Tổng quản chấn động, sắc mặt biến đổi, lập tức nói:
- Hầu gia, ngài… ngài có ý gì? Chẳng lẽ… ngài hoài nghi lão nô hại Đô Đốc hay sao?
Mắt Tề Ninh không chớp, nhìn chằm chằm vào mắt Hầu Tổng quản một hồi lâu. Sau một lát, cuối cùng hắn nói:
- Ta tin tưởng ngươi sẽ không làm như vậy, cũng không có đạo lý làm như vậy.
- Hầu gia, chẳng lẽ… ngài thực sự cho rằng Đô Đốc bị người khác làm hại?
Sắc mặt Hầu Tổng quản càng thêm nghiêm trọng:
- Thế nhưng hiện trường phát hiện vụ án… !
Tề Ninh giơ tay lên, ngăn Hầu Tổng quản nói chuyện, chậm rãi nói:
- Lão Tổng quản, theo ta được biết, ngươi đã từng đi theo làm việc bên người lão Hầu gia. Sau khi Đạm Đài Đô Đốc thay thế, ngươi cũng lưu lại phủ Đô Đốcc, ít nhất chuyện lớn chuyện nhỏ xảy ra trong phủ Đô Đốc, lão Tổng quản ngươi đều rõ ràng.
Hầu Tổng quản khẽ vuốt cằm, khẽ nói:
- Lão Hầu gia lưu lão nô tại phủ Đô Đốc, những năm này phần lớn thời gian Đại Đô Đốc đều ở quân doanh, bình thường phu nhân cũng rất ít để ý tới chuyện trong phủ, cho nên việc vặt lớn nhỏ gần như đều do lão nô quản lý.
- Không biết phu nhân và Đại Đô Đốc thành thân đã bao nhiêu năm?
Hầu Tổng quản trầm ngâm một chút, mới nói:
- Đến giờ là năm thứ năm.
- Năm thứ năm?
- Tâm tư của Đại Đô Đốc đều đặt trên thủy sư, mặc dù đã sớm tới tuổi thành thân, nhưng lại chậm chạp không kết hôn.
Hầu Tổng quản nhỏ giọng nói:
- Mấy năm trước lão Hầu gia cũng không hỏi nhiều, nhưng Đại Đô Đốc dần lớn tuổi, lão Hầu gia không chờ được. Dù sao Đạm Đài gia cũng phải có hậu nhân, cho nên năm năm trước lão Hầu gia tự mình làm chủ, thành hôn cho Đại Đô Đốc.
- Thành hôn?
- Hầu gia cũng biết, Kim Đao Đạm Đài gia nguyên quán ở Giang Hạ. Năm đó Thái tổ Hoàng đế khởi binh ở Kinh Châu, lão Hầu gia chính là chiến tướng mà Thái tổ Hoàng đế nể trọng.
Hầu Tổng quản chậm rãi nói:
- Tướng lĩnh chủ yếu đi theo bên người Thái tổ Hoàng đế trước kia, phần lớn xuất thân từ Kinh Châu, phân nửa trong đó lại xuất thân từ Giang Hạ.
Tề Ninh khẽ vuốt cằm.
Năm đó thiên hạ đại loạn, Bắc Đường nhất tộc đánh chiếm Lạc Dương, chinh phạt phương bắc. Mà Thái Thú Trường Sa Kinh Châu Tiêu Viêm thừa cơ khởi binh, dẫn đầu đánh hạ toàn bộ Kinh Châu, về sau tranh thủ thời gian với Bắc Đường nhất tộc, chinh phạt phương nam, cuối cùng mới tạo thành bố cục nam bắc giằng co hiện giờ.
Nơi long hưng của đế quốc Đại Sở chính là ở Kinh Châu, cho nên công thần lập quốc gần như đều là phái Kinh Châu, dù là Kim Đao Đạm Đài hay là Cẩm Y Tề gia, đều xuất thân từ Kinh Châu. Chẳng qua Cẩm Y Tề gia thuộc về Giang Lăng Kinh Châu, mà Đạm Đài gia là người Giang Hạ Kinh Châu.
- Lão Hầu gia là người trọng tình trọng nghĩa.
Hầu Tổng quản khẽ thở dài:
- Năm đó thiên hạ còn chưa bình định, lão Hầu gia đã định thân nhi nữ với một vị tướng quân họ Mã. Về sau vị tướng quân họ Mã kia tử chiến trên chiến trường, nhưng lão Hầu gia vẫn tuân thủ lời hứa năm đó, phu nhân chính là con mồ côi của vị Mã tướng quân năm đó. Khi Mã tướng quân tử chiến, phu nhân còn trong tã lót, cho nên chuyện hôn nhân của Đại Đô Đốc, đã định ra từ mấy chục năm trước, chỉ là chậm chạp chưa thành hôn.
- Nói cách khác, chuyện hôn nhân của Đại Đô Đốc và phu nhân, trên thực tế là ước định của tiền bối, lão Hầu gia một tay thúc đẩy?
Tề Ninh hỏi.
Hầu Tổng quản vuốt cằm nói:
- Đúng là như thế.
- Đại Đô Đốc và phu nhân thành thân năm năm, trước đây đã từng có con hay chưa?
Mắt Tề Ninh sáng như đuốc:
- Ta nghe nói nửa năm trước Đại Đô Đốc mới có được một vị tiểu công tử, điều này không sai chứ?

Bạn cần đăng nhập để bình luận