Cẩm Y Xuân Thu

Chương 476: Vây công

Sắc trời đã tối, Ngô Nghị lại đột nhiên mất tung tích, Tề Ninh cảm thấy thắc mắc, mà nghĩ lại liền cảm thấy chuyện hôm nay rất quái dị.
Trước đây hắn cảm thấy Hướng Bách Ảnh đột nhiên rời đi hơi kỳ quái, nhưng nghĩ tới lúc ở Bạch Mã Sơn, Hướng Bách Ảnh chủ động lấy cớ rời đi, liền cảm thấy những chuyện này có lẽ đều là Hướng Bách Ảnh sắp xếp. Lúc này hắn nhớ tới, nếu như Cái Bang thực sự xảy ra chuyện lớn, cần Hướng Bách Ảnh nhanh chóng chạy tới, cũng không có khả năng chỉ phái một đệ tử Cái Bang nho nhỏ tới được.
Cái Bang Tây Phương Thất Túc, có bảy phân đà lớn, Bạch Hổ Trưởng lão thống lĩnh bảy đại phân đà, dù cho bản thân không rảnh, cũng nên phái một Đà chủ tới.
Bang chủ Cái Bang xưa nay đều là Thần Long thấy đầu không thấy đuôi, khó kiếm tung tích. Trưởng lão và Đà chủ Cái Bang biết tung tích của Bang chủ thì thôi, đệ tử bình thường sẽ rất khó biết được tung tích của Bang chủ hiện giờ.
Ngô Nghị đột nhiên mất tích, đương nhiên rất kỳ quặc, vừa rồi chung quanh không có người ngoài, đương nhiên Ngô Nghị không thể bị người khác mang đi, hẳn là tự mình lén chạy đi.
Nếu như gã là đệ tử Cái Bang, vì sao lại nửa đường đột nhiên chạy đi?
Tề Ninh hơi trầm ngâm, cũng không do dự, cởi dây cương, xoay người lên ngựa trở về sơn trang Ảnh Hạc. Hắn không biết Phân đà Khuê Mộc Lang của Cái Bang này rốt cuộc ở nơi nào, mà Lục Thương Hạc chính là cường hào Tây Xuyên, đương nhiên quen thuộc Cái Bang.
Thớt ngựa lao vùn vụt, đi chưa đến năm sáu dặm đường, Tề Ninh bỗng nhiên cảm thấy thân thể trầm xuống, tuấn mã hắn cưỡi ngã quỵ về phía trước. Tề Ninh giật nảy mình, đạp hai chân một cách tự nhiên, toàn thân bay lên, liền thấy tuấn mã ngã ngửa trên mặt đất. Tề Ninh rơi xuống đất, cho rằng tuấn mã bị thừng gạt ngựa ngăn cản, dưới ánh trăng lại không thấy thừng gạt ngựa, chỉ thấy con tuấn mã kia giãy dụa trên mặt đất, miệng phun bọt mép ra ngoài.
Đây là ngựa của Thần Hầu Phủ, to lớn chân dài, sức chịu đựng cực mạnh, tuyệt đối không đến mức chạy chút đường đã mệt mỏi tới như vậy, hắn liền thấy con tuấn mã kia giãy dụa vài cái liền không động đậy nữa. Tề Ninh tiến lên xem xét cẩn thận, mới phát hiện tuấn mã đã sùi bọt mép chết. Hắn dùng tay kéo mí mắt ngựa, phát hiện màu đen trong mắt ngựa.
Tề Ninh cảm thấy run lên, lúc này đã hiểu được, ngựa này không phải mệt mỏi mà chết, mà là trúng độc bỏ mình.
Tề Ninh nhíu mày, hơi suy nghĩ, trong lòng hiểu được, ngựa bị trúng độc, nhất định là Ngô Nghị kia làm, người này chẳng những thừa cơ chạy đi, trước khi đi còn hạ độc ngựa.
Gió đêm lao xao, xung quanh hoang vu, không có dấu người. Tề Ninh ngẩng đầu nhìn trăng trên trời, ánh trăng sáng tỏ, nơi này cách Ảnh Hạc sơn trang mấy chục dặm đường, đến phủ thành Thành Đô còn xa hơn. Trong lòng Tề Ninh biết, mục đích Ngô Nghị hạ độc, đương nhiên là muốn làm chậm trễ thời gian của hắn.
Gã kéo dài thời gian của hắn, là vì mục đích gì?
Nghĩ tới thân phận khả nghi của Ngô Nghị này, Tề Ninh lập tức lo lắng cho Hướng Bách Ảnh, lòng người hiểm ác, không biết trong này có bẫy gì?
Hắn hơi trầm ngâm, cũng không do dự, thuận theo con đường trở lại Ảnh Hạc sơn trang. Thể lực của hắn cực kỳ dồi dào, đi đường không ngừng với tốc độ nhanh như bay.
Chẳng qua đi hơn mười dặm, chợt nghe tiếng vó ngựa vang lên, Tề Ninh lập tức lánh mình trốn trong bụi cỏ ven đường, nhờ ánh trăng hắn thấy phía trước xuất hiện hơn mười kỵ sĩ. Nhóm người này đều mặc áo đen che mặt, còn chưa tới gần, đã thấy người dẫn đường ghìm chặt ngựa, trầm giọng nói:
- Ký hiệu ở nơi này.
Gã kéo dây cương, chạy qua một con đường mòn bên cạnh.
Tiếng vó ngựa từ gần tới xa, nhanh chóng không còn tiếng động.
Tề Ninh thấy nhóm người này che mặt, đằng đằng sát khí, trong lòng biết không phải kẻ lương thiện.
Hắn đang suy nghĩ, lại nghe được tiếng vó ngựa vang lên, thấy dưới ánh trăng lại có ba con khoái mã lao vụt tới. Ánh mắt Tề Ninh sắc bén, nhìn thấy người tới, cảm thấy run lên, hắn vừa nhìn liền nhận ra, trong ba kỵ sĩ có hai người quen, một người là Nhị Hồ Lão Quái Không Sơn Huyền, một người khác ngồi trên lưng ngựa giống như con khỉ, chính là Chu Nho Bạch Hầu Tử.
vài ngày trước Hai người này đi theo Hoa Tưởng Dung cùng nhau chui vào Thiên Vụ Lĩnh, muốn trộm vật trong quan tài băng, sau đó thừa dịp hai đại cao thủ quyết đấu mà đào tẩu. Tề Ninh cũng không biết họ sống chết thế nào, không nghĩ tới lại nhìn thấy hai người này ở nơi hoang vu dã ngoại thế này.
Trong ba kỵ sĩ, một người khác mặc kình y màu xám, cũng che mặt, nhìn không rõ gương mặt.
Ba kỵ sĩ tới chỗ đường nhỏ, cũng không dừng lại, quay đầu ngựa đi về phía đường mòn kia.
Hai nhóm người liên tục tiến vào con đường nhỏ kia, trong lòng Tề Ninh biết chắc chắn có chuyện, nếu chỉ là đám người áo đen kia, Tề Ninh cũng sẽ không để ý nhiều, thế nhưng đám người Không Sơn Huyền đột nhiên xuất hiện, chắc chắn có chuyện lạ, hắn cũng không do dự, đi ra từ trong bụi cỏ, bám theo con đường nhỏ kia.
Đi theo con đường nhỏ khoảng bảy tám dặm đường, phía trước lại xuất hiện một mảnh rừng tùng nhỏ, cũng không thấy tung tích đám người kia. Tề Ninh xuyên qua rừng cây nhỏ, bóng núi thấp thoáng trước mặt, là một vùng thung lũng. Hắn đang suy nghĩ đám người kia đến nơi nào, chợt nghe tiếng kêu thảm thiết vọng tới, Tề Ninh vội vàng bước nhanh theo tiếng kêu, nghe được tiếng đánh nhau, xích lại gần, ẩn thân sau một tảng đá lớn, vươn đầu thăm dò.
Ánh trăng sáng tỏ, chỉ thấy trong sơn cốc có hơn hai mươi bóng người, cao thấp béo gầy khác nhau cùng một đám ngựa tứ tán chung quanh. Có thể thấy thấp thoáng ba bốn cỗ thi thể nằm trên mặt đất, nghe được có một tiếng hét thảm, lại nhìn thấy một bóng người từ trên không bay ra ngoài, lập tức rơi rầm xuống đất. Đám người vội vàng tản ra, cũng không tới gần người kia, người này giãy dụa vài lần trên mặt đất liền không động đậy nữa.
Tề Ninh bị ngựa và bóng người ngăn cản ánh mắt, trong lúc nhất thời cũng nhìn không ra bên kia rốt cuộc xảy ra chuyện gì, đang lúc nghi hoặc lại nghe một người lớn tiếng nói:
- Mọi người tạm dừng động thủ, vây quanh hắn là được, dược tính của hắn đã đến giờ rồi, dù thế nào cũng trốn không thoát.
Tề Ninh nghe được lời người này, mơ hồ hiểu được, dường như họ đang truy giết một người.
Những người này rõ ràng là đám người áo đen bịt mặt nhìn thấy trước đó, loáng thoáng nhìn thấy bóng người Không Sơn Huyền và Bạch Hầu Tử, chỉ là hai người này đứng ở góc, kéo một khoảng cách với đám người áo đen kia.
- Nghe đồn Hướng Bang chủ võ công cao tuyệt, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.
Chỉ có một người cười vang nói:
- Những huynh đệ chúng ta thân thủ coi như không yếu, nếu ở trên giang hồ, khai tông lập phái không phải việc khó, thế nhưng chốc lát Hướng Bang chủ đã đả thương mấy vị huynh đệ chúng ta, họ chết trong tay Hướng Bang chủ, cũng coi như chuyện may mắn.
Tề Ninh nghe được ba chữ ‘Hướng Bang chủ’, giật nảy cả mình, hóa ra đám người này đang đuổi giết Hướng Bách Ảnh.
- Hướng Bang chủ, ngài cũng biết, Cái Bang các ngài chính là thiên hạ đệ nhất bang, hôm nay chúng ta đắc tội Hướng Bang chủ, chính là đắc tội Cái Bang rồi.
Người kia tiếp tục nói:
- Thiên hạ hiện giờ, dám đối địch Cái Bang, không thể nghi ngờ là tự tìm đường chết, cho nên các huynh đệ đã ra tay, hôm nay sẽ không để Hướng Bang chủ còn sống rời đi, nếu không chúng ta không ai có thể sống sót được.
- Không sai, Hướng Bang chủ, mặc dù chúng ta muốn giết ngài, nhưng trong lòng cũng coi như kính trọng ngài.
Lại một người khác nói:
- Nội lực của ngài còn lại không bao nhiêu, sẽ nhanh chóng không điều động được chút nội lực nào, so với vùng vẫy giãy chết, còn không bằng tự vẫn như một người đàn ông. Chúng ta hứa với ngài, sau khi ngài tự vẫn, chúng ta sẽ an táng ngài thực chu đáo, tuyệt đối sẽ không khinh mạn.
Tề Ninh suy nghĩ thực nhanh, thầm nghĩ tại sao Hướng Bách Ảnh lại bị đám người này truy sát tới tận đây?
Sau khi Hướng Bách Ảnh rời khỏi Bạch Mã Sơn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Đám người này rốt cuộc có lai lịch gì? Đám người Không Sơn Huyền xuất hiện ở đây, đám người này đương nhiên cùng một đám với mấy người Không Sơn Huyền, vì sao họ muốn động thủ với Bang chủ Cái Bang?
Cái Bang là thiên hạ đệ nhất bang, ngay cả Thần Hầu Phủ cũng vô cùng kiêng kị Cái Bang. Hướng Bách Ảnh thân là Bang chủ Cái Bang, địa vị trên giang hồ không gì sánh kịp, đám người này truy sát Bang chủ Cái Bang, quả nhiên là ăn tim hùm gan báo.
hiển nhiên Những người này cũng hiểu được, đắc tội Cái Bang, hậu quả khó mà lường được, cho nên tối nay truy sát Hướng Bách Ảnh, mang theo ý chắc chắn phải giết, nếu không để Hướng Bách Ảnh thoát thân, với thực lực của Cái Bang, thân phận của nhóm người này có thần bí, cuối cùng Cái Bang cũng có thể tra ra được chút manh mối, đến lúc đó, đám người này chắc chắn gặp nạn.
Lúc này hắn bị người khác ngăn cản ánh mắt, nhìn không rõ tình trạng của Hướng Bách Ảnh rốt cuộc thế nào, đám người này tay cầm binh khí, cũng không tùy tiện tiến lên, chỉ đi thành vòng tròn.
Chung quanh hoàn toàn yên lặng, lại qua một lát, chợt nghe một tiếng quát chói tai, chợt thấy hai bóng người đột nhiên xông tới, nhanh chóng nghe được một hồi tiếng đánh nhau truyền đến, không lâu lắm liền nghe có người kêu lên:
- Hắn không được rồi, hắn không được rồi… !
Tề Ninh cả kinh, biết lúc này Hướng Bách Ảnh đã rơi vào tuyệt cảnh, chợt nghe một tiếng hét thảm, đám người này không kìm được lui về phía sau một chút, lúc này vừa vặn lộ ra một cái khe, Tề Ninh xuyên qua khe hở nhìn thấy trong đám người, một bóng người loạng choạng, tay cầm một đao chỉ phía trước, chính là Hướng Bách Ảnh.
Hướng Bách Ảnh nhìn qua dường như uống say, bước chân lảo đảo, dường như lúc nào cũng có thể đổ xuống.
Bên chân Hướng Bách Ảnh, hai cỗ thi thể nằm đó, hiển nhiên bị Hướng Bách Ảnh giết chết.
Chợt thấy Hướng Bách Ảnh lui về phía sau hai bước, đột nhiên ngã xuống mặt đất, dường như muốn cố gắng, nhưng căn bản không dậy nổi. Tề Ninh nghe được ngôn ngữ của những người này, biết Hướng Bách Ảnh không phải say rượu, mà là dược tính phát tác.
Hắn kinh hãi, Hướng Bách Ảnh có võ công cao cường, kinh nghiệm giang hồ phong phú, lúc trước đối chọi với Độc Vương Cửu Khê, ngay cả Độc Vương Cửu Khê Thu Thiên Dịch cũng không thể dụng độc với Hướng Bách Ảnh, độc mà Hướng Bách Ảnh trúng phải rốt cuộc từ đâu mà đến?
Khi Hướng Bách Ảnh co quắp ngồi xuống, chung quanh đầu tiên yên lặng một hồi, rất nhanh liền có một tràng cười vang, có người cười nói:
- Hướng Bang chủ, chúng ta vừa khuyên ngài tự vẫn, ngài không nghe lời, hiện giờ muốn tự vẫn, cũng không còn cơ hội cho ngài rồi, hiện giờ ngài đừng nói giết người, ngay cả giết mình cũng không xong rồi.
- Mọi người đừng cướp đoạt.
Lại một giọng cười nói:
- Mỗi người một đao, ai cũng không thiếu, công lao này, mọi người cùng tiếp nhận.
Trong lúc nói chuyện, đám người lúc đầu lui lại, lúc này tay đều cầm binh khí, từng bước hướng về phía Hướng Bách Ảnh, vòng tròn kia ngày càng nhỏ lại. Trong lòng Tề Ninh biết mạng sống của Hướng Bách Ảnh như treo trên sợi tóc, nếu hắn hiện thân cứu giúp, bản thân cũng rơi vào tuyệt cảnh, thế nhưng trơ mắt nhìn Hướng Bách Ảnh bị người khác làm hại, hắn lại thờ ơ, điều này vạn lần không thể được. Hắn cắn răng một cái, đi ra từ sau tảng đá, cười lạnh nói:
- Lấy nhiều lấn ít, quả thực không biết xấu hổ, lão tử sẽ không để cho các ngươi làm càn.
Sau tiếng nói, đám người kia lập tức giật mình, hơn mười đôi mắt đều nhìn về phía Tề Ninh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận