Cẩm Y Xuân Thu

Chương 556: Như lâm đại địch

Điền Phù ngẩn ra một chút, lập tức cười cười quái dị. Tề Ninh thản nhiên hỏi:
- Ngươi không tin?
- Ta là kẻ mù lòa, ngươi không nhìn ra sao ?
Điền Phù hỏi :
- Ngay cả đường đi ta còn không nhìn được, còn có thể tìm được hung hủ hại chết a cha sao ?
- Cho nên hôm nay ta mới tơi, thử chữa mắt cho ngươi. Ngươi đã từng chạy chữa rất nhiều đại phu, vẫn không thể chữa được mắt, cho nên đã mất hy vọng. Ngươi cam chịu, nhưng ngươi có từng nghĩ tới không, có rất nhiều người còn khổ hơn ngươi nhiều, bọn họ vẫn kiên trì, hơn nữa, còn luôn tràn ngập hy vọng vào tương lai.
Điền Phù nhướn nhướn mày, nhưng không nói gì.
- Một lần không được, có thể mười lần. Mười lần không được, thì một trăm lần. Có lẽ chỉ thiếu một chút nữa thôi là có thể thành công. Vì sao phải bỏ bước cuối cùng này?
- Ta…
- Ta biết ngươi nghĩ gì. Hài tử, ngươi mới mười ba tuổi, con đường tương lai còn rất dài, vừa rồi ngươi ăn nói mạo phạm tới mẫu thân ngươi, hoàn toàn cho thấy ngươi cực kỳ quan tâm nàng.
Ngươi còn sợ nàng bị người ta cướp đi khỏi ngươi, có phải không ?
Tuy nhìn bên ngoài hắn không lớn hơn Điền Phù bao nhiêu, nhưng cách ăn nói như trưởng bối đang dạy dỗ vãn bối vậy.
Thân thể Điền Phù chấn động, Điền phu nhân cũng kinh ngạc nhìn cô.
- Ngươi không nhìn rõ lắm, nhưng chính vì vậy ta cảm thấy ngươi lại đặc biệt linh mẫn ở phương diện khác. Haiz. Mẫu thân ngươi vất vả, chắc chắn ngươi không thể hoàn toàn không biết gì. Ngươi biết Điền gia hôm nay đều do mẫu thân ngươi chống đỡ, ngươi cũng biết nàng vất vả thế nào, nhưng ngươi sợ hãi một ngày nàng rời khỏi ngươi, vô luận là về vật chất hay tinh thần, ngươi đều không muốn rời nàng. Cho nên ngươi mới quan tâm như vậy, mới suy nghĩ như vậy!
Điền Phù đột nhiên ôm tay che mặt khóc lớn lên.
Điền phu nhân khôn khéo cỡ nào chứ, nàng lập tức hiểu Tề Ninh vừa nói vậy đã nói toạc hết suy nghĩ trong lòng Điền Phù. Không phá thì không thể xây, hôm nay Tề Ninh đã nói thẳng ra, coi như có trợ giúp sâu sắc cho Điền Phù. Hai hàng lệ châu lăn xuống, nàng bước tới ôm con vào lòng.
Hai mẹ con cứ ôm nhau mà khóc, Tề Ninh đi qua, thỏa dài:
- Mẫu thân ngươi còn yêu ngươi hơn cả mạng mình, cho nên sau này đừng làm nàng bị tổn thương.
Phu nhân, sắc trời đã tối, ngày mai còn có việc, không tiện lưu lại.
Ngày mai phu nhân dẫn Điền Phù tới Hầu phủ tìm Đường cô nương, nói rằng đó là ý của ta. Lát ta về sẽ nói với nàng ấy.
Điền phu nhân vội nói:
- Hầu gia, để ta tiễn ngài ra cửa.
Tề Ninh ừ một tiếng. Điền phu nhân an ủi Điền Phù vài câu mới đi theo Tề Ninh ra ngoài. Chân trời, trăng sáng vằng vặc, ánh trăng như nước vãi khắp mặt đất, tĩnh tĩnh lặng lặng.
Rời tiểu viện, Điền phu nhân mới nói:
- Hầu gia, đa tạ ngài!
Thấy vành mắt nàng hồng lên, Tề Ninh ôn nhu an ủi:
- Phu nhân phải coi sóc sản nghiệp lớn như vậy, còn phải chăm sóc cả Điền Phù, rất không dễ. Về sau có chuyện gì khó xử cứ tới tìm ta.
Tuy đại ân ta không giúp được nhưng chuyện nhỏ thì vẫn có thể giúp một chút.
- Đại ân đại đức của Hầu gia với Điền gia, ta thật sự không biết nên báo đáp thế nào.
Ánh mắt Điền phu nhân đầy cảm kích.
Tề Ninh cười cười:
- Gặp nhau là có duyên, đã kết làm bằng hữu đều nhờ ý trời, không nên nói lời khách khí này.
- Đều nhờ ý trời...
Điền phu nhân lặp lại một lần, khẽ ngẩng đầu, thấy Tề Ninh cười dịu dàng nhìn mình, không hiểu sao da mặt nóng lên, cúi đầu đáp:
- Vâng, Hầu gia là người tốt. Có thể gặp được Hầu gia là phúc phần của ta.
Đưa Tề Ninh ra ngoài, Điền phu nhân nhớ lại cảnh tưởng tối nay, khuôn mặt đang đỏ ửng, trái tim đang nhảy lên dồn dập lập tức lại dâng lên cảm động.
Khi Tề Ninh trở lại Hầu phủ thì trời đã tối, cũng không tiện đi quấy rầy Đường Nặc. Hắn biết Đường Nặc là người thiện lương, ngày mai Điền phu nhân dẫn Điền Phù tới, đương nhiên nàng sẽ không đóng cửa từ khách, bèn gọi Hàn tổng quản đến dặn dò một phen, lại phân phó người chuẩn bị, ngày hôm sau sẽ tới chùa Đại Quang Minh.
Mờ sáng hôm sau, đã chuẩn bị xong xuôi, Tề Ninh liền dẫn Lý Đường và năm sáu tên tùy tùng tới chùa Đại Quang Minh. Hắn đã tới chùa Đại Quang Minh mấy lần rồi, rất quen đường, đi thẳng tới dưới núi Tử Kim, biết rõ quy củ của chùa, bèn cho bọn Lý Đường chờ trong đình nghỉ mát dưới chân núi, còn mình leo theo thang đá lên núi.
Trước khi tới chùa Đại Quang Minh hắn đã chuẩn bị đeo Bì Lô kiếm bên người. Bì Lô kiếm này là hắn được chùa Đại Quang Minh tặng cho, là danh kiếm Đại Quang Minh, mang trên người, nghĩ thầm hẳn là vào chùa Đại Quang Minh sẽ thuận lợi.
Đến cổng chào giữa sườn núi, hắn thấy một gã tăng lữ canh cổng chùa, bèn tiến tới chắp tay trước ngực:
- Cẩm Y Hầu Tề Ninh, cầu kiến Chủ trì Không Tàng đại sư. Kính xin sư phụ thông bẩm!
Tăng lữ kia nhìn Bì Lô kiếm bên hông hắn, không nói gì, quay ngươi đi thẳng. Tề Ninh cố nhịn tò mò, đuổi theo hai bước gọi:
- Sư phụ, người….
- Đi theo bần tăng!
Tề Ninh cũng hơi kinh ngạc. Hắn biết chùa Đại Quang Minh này không phải nơi bình thường, chính là thiên hạ đệ nhất tự, chớ nói là dân chúng bình thường, cho dù là quan lại quyền quý, không được trong chùa cho phép, muốn bước một bước vào trong chùa Đại Quang Minh cũng tuyệt không thể nào. Vậy mà hòa thượng nay lại không hỏi nửa lời, đã dẫn mình lên núi, khá là bất ngờ.
Nhưng đối phương đã cho mình lên núi, hắn cũng không cần nói linh tinh gì, bèn đi theo sau.
Hắn khá quen thuộc chùa Đại Quang Minh, lúc này, mặt trời rực rỡ chiếu rọi khắp nơi, cả tòa núi Tử Kim đều được tắm rửa dưới ánh nắng huy hoàng, các lầu các của chùa hoặc ẩn hoặc hiện, sơn sắc mỹ lệ, lục ý dạt dào, thánh địa Phật môn u tĩnh thần thánh, thật sự khiến cho lòng người tĩnh lặng.
Hòa thượng kia không nói gi, Tề Ninh cũng không tiện nhiều lời, men theo con đường ngoằn nghèo đi vào trong chùa, lại phát hiện không khí trong chùa cực kỳ quỷ dị.
Mỗi một đoạn đường lại có võ tăng chùa Đại Quang Minh cầm giới côn lạnh lùng. Khi hắn đi qua, các võ tăng này không nói gì, nhưng nhìn hắn cực kỳ phòng bị, bộ dáng như lâm đại địch, hơn nữa, tại mỗi đầu đường quan trọng đều có các võ tăng Không Minh Các canh gác.
Tề Ninh đã từng ở trong chùa Đại Quang Minh, biết rõ địa vị của các võ tăng Không Minh Các trong chùa đều vượt quá các tăng chúng bình thường. Từ trên xuống dưới chùa Đại Quang Minh có không dưới hai ngàn người, mà Không Minh Các là nơi tàng giữ bảo tàng võ học của chùa Đại Quang Minh, chỉ lựa chọn các tăng chúng có thiên phú xuất chúng bước vào tu luyện võ học. Có thể tiến vào Không Minh Các chính là ước mơ tha thiết và là vinh hạnh đặc biệt của tăng chúng chùa Đại Quang Minh.
Võ tăng Không Minh Các đều buộc dây lưng vàng ở eo, hơn nữa, cổ tay cầm côn cũng cuốn đai vàng, cực kỳ dễ phân biệt.
Dọc đường đi, bao gồm cả các võ tăng Không Minh Các, Tề Ninh có thể áng chừng có hai trăm đến ba trăm võ tăng canh giữ bên đường, sắc mặt ai nấy đều lạnh lùng, nên rất hiếu kỳ. Nhìn trận thế này hắn cũng biết chắc chắn chùa Đại Quang Minh đang ở trong tình huống cực kỳ không bình thường.
Chùa Đại Quang Minh siêu nhiên vượt qua hết thảy chùa miếu thiên hạ, núi Tử Kinh chính là thánh địa Phật tông thiên hạ. Ở nơi này đã xảy ra chuyện gì, không ai dám hỏi đến, trong chùa này đã phát sinh chuyện gì, thế gian cũng khó có thể biết rõ.
Lòng nghi hoặc nhưng hắn cũng không hỏi gì, đi theo tăng nhân kia gần nửa ngày cuối cùng tới một ngoại viện. Nhìn vào trong viện, Tề Ninh lập tức nhận ra đây là nơi Tịnh Không đại sư thủ tọa Không Minh Các thiện tu. Lúc trước khi rời chùa hắn cũng đã từ biệt Tịnh Không đại sư ở đây.
Tăng nhân kia đưa Tề Ninh đến ngoài viện, ý bảo hắn chờ ở đây, rồi đi vào bẩm báo, rất nhanh đã đi ra đưa tay mời hắn vào.
Vào trong nội viện, chỉ thấy Tịnh Không đại sư đang khoanh chân tọa trên một cái bàn đá xanh bên dưới tán cây bồ đề tơ vàng, ông ta chắp tay trước ngực, mỉm cười nhìn hắn.
Ấn tượng của Tề Ninh về lão hòa thượng này không tệ. Hắn bước nhanh tới hành lễ:
- Tịnh Không đại sư!
- Là lão tăng dặn dò, nếu ngươi lên núi lập tức dẫn tới chỗ lão tăng.
- Đại sư biết ta muốn lên núi sao?
- Nên đến sẽ đến, nên đi rồi sẽ đi.
Tịnh Không cười cười đáp.
Tề Ninh thầm nghĩ, mấy người các ngươi thích nói mấy lời thâm ảo này, nhưng lão tử nghe không hiểu.
- Đại sư, hôm nay tới ta muốn gặp chủ trì Không Tàng đại sư. Không biết đại sư có thể dẫn kiến cho ta không?
Tịnh Không khẽ gật đầu:
- Mấy ngày nay chủ trì sư huynh tham thiền vừa mới xuất quan, ngươi tới cũng vừa đúng lúc.
Ông ta đi như bay:
- Ngươi đi theo lão tăng.
Không nói nhiều, ông ta đi trước dẫn đường. Đừng nhìn ông ta già nua, thực ra bước chân rất nhẹ nhàng, Tề Ninh đi đằng sau, nghĩ thầm, chỉ nhìn bộ pháp của lão hòa tượng cực kỳ cao minh, đủ biết võ công của ông ta cực phi thường.
Lúc trước hắn đã từng được chứng kiến Tịnh Không đại sư giao thủ với Xích Đan Mị, tuy bị Xích Đan Mị dùng quỷ kế mà thắng, nhưng bản thân ả cũng là môn hạ đệ tử của Đảo chủ đảo Bạch Vân Mạc Lan Thương, một trong ngũ đại Tông sư, nếu đấu chính diện chưa chắc đã là địch thủ của Tịnh Không đại sư, đủ biết võ công Tịnh Không đại sư này quả thực rất cao minh. Khó trách ông ta trở thành thủ tọa của Không Minh Các chùa Đại Quang Minh.
Thiên Đức Môn, Tịnh Đô Dao Thai, Ngũ Nguyên Cảnh, Vũ Nhược Viên, Bàn Nhược Thai, dù Tề Ninh chỉ được đi ngang qua nhưng cũng được mở mang thật nhiều. Lần trước hắn lên núi chưa đi qua những nơi này. Chùa Đại Quang Minh quả nhiên là thiên hạ đệ nhất tự, với tư cách là chùa của Hoàng gia Đại Sở, phàm là trước khi cử hành đại điển, triều đình đều phải bỏ một khoản bạc lớn để chuẩn bị cúng bái. Bản thân chù Đại Quang Minh cũng có thực lộc của mình từ lượng lớn đất đai triều đình cấp cho, chẳng những có thể nuôi sống đầy đủ tăng chúng trong chùa mà còn rất dư giả, cho nên từ xưa tới nay, quy mô của chùa Đại Quang Minh, bao gồm ba các, năm lầu, mười điện, mười tám đường, cực kỳ hùng vĩ, cấu trúc tinh lệ, rầm rộ.
Xuyên qua Bàn Nhược Đài, đi qua một mảng rừng trúc, Tề Ninh đã thấy một tòa phòng xây bằng đá lớn vuông vắn chằn chặn, hơi khác với các kiến trúc khác trong chùa. Hắn khá là tò mò, thầm nghĩ, chẳng lẽ đây là nơi ở của Không Tàng trụ trì?
Thiên hạ hiện nay, ngoại trừ ngũ đại Tông sư, Không Tàng đại sư là tuyệt đỉnh cao thủ, lại có địa vị cao chót vót, không ngờ nơi ở lại vắng vẻ đơn sơ như vậy.
Tịnh Không đại sư dẫn Tề Ninh đến trước một căn phòng đá, cầm một tảng đá khẽ gõ gõ ba cái lên cửa đá. Tề Ninh nghe có tiếng ken két vang lên, cửa đá từ từ mở ra, lộ ra một khe cửa chỉ cho một người đi vào thì ngừng lại. Tịnh Không chắp tay trước ngực nhìn Tề Ninh:
- Vào đi thôi!
Tề Ninh đi tới trước cửa, nhìn thấy hình như bên trong có ánh sáng nhàn nhạt mờ mờ ảo ảo, cảm thấy có vài phần không ổn, muốn quay dầu lại, lại cảm giác có một sức mạnh đẩy đằng sau lưng, không kịp phản ứng thân hình đã bị đẩy vào trong cửa đá. Lòng hắn trầm xuống, xoay người lại, cửa đá đã đóng sầm lại. Tề Ninh rùng mình, thầm hỏi không biết lão hòa thượng này muốn làm gì.
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. Thành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con n, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full Đầu tiên ... 4 5 6 7 8 16 56 106 ... Cuối 0ngv0ngan95 Chú ý: 1 Hồ sơ của tôi Thiết lập chung Thoát »
uyện Tiên hiệp - Kiếm hiệp - Huyền huyễn cệhn LCịộcnhg sđửồn -g QuâHno sạựt độngC Dóiễ gnì đmànới? Liên kết Nhanh TìmX kui:ế 2m,7 n4â0ng ca Y Xuân Thu Cẩm Y Xuân Thu (từ 501 đến hết) Trang 7 của 108 Đầu tiên ... 5 6 7 8 9 17 57 107 ...
501 đến hết)
Cuối
Công cụ Chủ đề Tìm Chủ đề ĐáKnếht gqiáu ảC h6ủ1 đđềến 70H icểủn at h1ị07 hương 554.1: Thấy cũng là không thấy

Bạn cần đăng nhập để bình luận