Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1319: Kinh Sử

Hai ngày nay Lễ Bộ Thị Lang Mạc Văn Thùy quả thực hưng phấn khác thường. Một khoảng thời gian trước tâm tình y sầu muộn ngủ không yên vì quân lương chậm chạp không có cách nào vượt sông, hai ngày nay lại không có cách nào ngủ được vì hưng phấn.
Gã bỗng nhiên hiểu được vì sao Hoàng đế lại coi trọng Hộ Quốc Công như thế. Trước kia gã chẳng qua cảm thấy Hộ Quốc Công chỉ là được ấm đức của tổ tiên mà thôi. Nhưng hiện giờ gã thực sự hiểu được, mặc dù Hộ Quốc Công trẻ tuổi, nhưng thủ đoạn quả thực cao minh.
Một trận lửa lớn trong thành, liền phá hủy chủ lực thủy sư Đông Tề, thậm chí mang theo danh tướng thủy quan đứng đầu đầu thiên hạ Thân Đồ La trở về.
Mạc Văn Thùy khó mà ức chế vui mừng trong lòng. Gã biết loại tấu chương khoe thành tích này, vị đại công thần Hộ Quốc Công này tuyệt đối sẽ không đích thân dâng tấu. Hàn Dũ là một võ tướng, càng không biết tìm từ thến ào. Chuyện dâng tấu thỉnh công này ngoại trừ mình ra không ai có thể làm được. Cho nên ngày Thân Đồ La được mang về thành Hội Trạch, gã lập tức viết cẩn thận một bản tấu chương, sai người ra roi thúc ngựa nhanh chóng mang đến kinh thành.
Trong tấu chương, khó tránh khỏi sẽ ca tụng công đức của Hộ Quốc Công một phen. Hộ Quốc Công chẳng những bày mưu nghĩ kế, bố trí mưu kế tỉ mỉ, lại anh dũng đi đầu, một mình vào hang hổ, phá hủy chủ lực thủy sư Đông Tề.
Chuyện Tề Ninh làm lần này, vốn không thể tưởng tượng được. Mạc Văn Thùy khó tránh khỏi càng thêm dốc sức trong tấu chương, bản tấu chương này được duyệt, giống như câu chuyện thần thoại.
Trong mắt Mạc Văn Thùy, trong mấy ngày ngắn ngủi Tề Ninh chẳng nhưng đả thông đường lương, phá hủy chủ lực thủy quân, thậm chí còn khiến Thân Đồ La quy thuận Đại Sở, gần như không hề khác gì thần thoại.
Lương thực chứa đựng trong thành được nhanh chóng vận chuyển tới bờ sông Hoài. Trên thực tế đã sớm chuẩn bị thuyền trên sông, đội lương như kiến, ngày đêm vận chuyển về phía trước. Trước đó họ cũng phái binh mã tới bờ bên kia sông Hoài, còn phái người phi ngựa truyền báo tới Định Đào.
Bên phía quân đoàn Tần Hoài biết được lương thực đã vận chuyển qua sông Hoài, đương nhiên vui mừng quá đỗi, Nhạc Hoàn Sơn lập tức phái binh mã tới tiếp ứng.
Mạc Văn Thùy làm tổng quản kho lúa trong thành Hội Trạch, mấy ngày nay cực kỳ vất vả. Hàn Dũ phụ trách đội hộ tống lương thực, cũng mang theo trọng trách.
Ngoại trừ mấy ngàn binh mã thủ thành tham dự vận chuyển lương thảo, Mạc Văn Thùy còn điều động rất nhiều dân phu. Từ thành Hội Trạch tới sông Hoài cũng không xa xôi, thời gian ba ngày đã chuyển một nửa lương thảo trong thành tới bờ sông Hoài, một nửa trong số đó đã qua sông.
Mặc dù Tề Ninh không tự mình tham dự vận chuyển lương thảo, nhưng Hàn Dũ rời thành, hắn liền gánh vác chức trách giữ trật tự trong thành.
Trước đây thành Hội Trạch thực hành cấm đi lại trong đêm, quản lý nghiêm ngặt, đã tạo thành bầu không khí ngay ngắn trật tự, cho nên Tề Ninh quả thực không cần tốn quá nhiều tâm tư.
Với Tề Ninh mà nói, hiện giờ hắn chỉ chờ Hiên Viên Phá mang Đoàn Thiều trở về thuận lợi.
Thân Đồ La bỏ thuyền lên bờ, cam nguyện đi tới thành Hội Trạch, cuối cùng là bởi vì Đoàn Thiều.
Xưa nay Tề Ninh không cảm thấy thế gian này có kế hoạch tuyệt đối hoàn mỹ.
Mặc dù bố trí chu đáo chặt chẽ, nhưng Hiên Viên Phá có thể làm được không sai sót chút nào, mang Đoàn Thiều trở về bình yên hay không, bản thân Tề Ninh cũng không dám cam đoan. Cũng chính vì như thế, ngay cả Hàn Dũ và Mạc Văn Thùy căn bản cũng không biết Hiên Viên Phá đi nơi nào?
Thân Đồ La có thể theo mình tới thành Hội Trạch, điều này còn thuận lợi hơn so với kế hoạch, nhưng đối với Thân Đồ La mà nói, đây là một ván đánh cược.
Dưới tình huống không thể hoàn toàn xác định Đoàn Thiều chắc chắn rơi vào tay người Sở quốc, y vẫn đi theo mà tới, vốn đã không thèm để ý tính mạng bản thân, liền đi vào thành bảo toàn tính mạng của Đoàn Thiều.
Sau khi tới thành Hội Trạch, Thân Đồ La ở tại căn phòng được sắp xếp cẩn thận cho y mà không bước chân ra khỏi nhà. Y đã không chủ động muốn gặp Tề Ninh, Tề Ninh cũng không chủ động đi gặp y.
Hai người để là người thông minh, biết được mục đích của đối phương.
Một người muốn bảo toàn tính mạng của Đoàn Thiều, một người thì muốn lợi dụng Thân Đồ La giải quyết binh mã tại Bộc Dương. Trước khi Đoàn Thiều chưa tới nơi, Thân Đồ La sẽ không có bất kỳ giao dịch nào với Tề Ninh. Tề Ninh biết rõ điểm này, đương nhiên cũng không có hứng thú tốn nhiều nước bọt với Thân Đồ La.
Lúc hoàng hôn, Mạc Văn Thùy vội vàng cầu kiến Tề Ninh. Vừa gặp Tề Ninh, gã liền vui mừng chắp tay cười nói:
- Quốc Công, có chuyện tốt!
- Ồ?
- Vừa rồi mới biết, một đội thuyền khác của thủy sư Đông Tề ở thượng du bến Hoàng Nham, cách bến Hoàng Nham lộ trình nửa ngày, bỏ neo bất động ở bên kia.
Mạc Văn Thùy nói khẽ:
- Chắc chắn họ nhìn thấy tình hình phía bến Hoàng Nam, chỉ chờ số lương thảo giả mạo ở bến Hoàng Nham vượt sông, sẽ phát động tấn công.
Tề Ninh cười nói:
- Xem ra họ cũng rất kiên nhân. Từ khi bến Hoàng Nham có động tác đến giờ cũng sắp bốn ngày rồi, họ vẫn còn chờ đợi.
- Lương thảo bên này đã vận chuyển qua một nửa, lại có thêm thời gian ba bốn ngày, lương thảo có thể vận chuyển qua hết.
Mạc Văn Thùy nói:
- Nhạc đại tướng quân đã phái người tới tiếp ứng… !
Gã không nhịn được cười nói:
- Cho dù thủy sư Đông Tề kia phát hiện bến Hoàng Nham có trá, muốn chạy về phía này cũng cần hai ngày. Chờ lúc họ chạy tới, đại thế đã mất rồi. Huống chi với tình huống trước mắt, chờ chúng ta vận chuyển tất cả lương thảo qua sông, họ cũng chưa chắc có thể phát hiện.
Tề Ninh hơi gật đầu. Mạc Văn Thùy thở dài một hơi nói:
- Lần này Quốc Công lập được công lao khoáng thế, chắc chắn Hoàng thượng cực kỳ vui mừng. Sợ rằng qua mấy ngày nữa, phong thường của Hoàng thượng sẽ tới rồi.
- Phong thưởng?
Tề Ninh nói:
- Hiện giờ ta đã là Công tước rồi, còn muốn phong thưởng thế nào?
Mạc Văn Thùy ngơ ngác một chút, lúc này bỗng nhiên hiểu được. Phía trên Công tước chính là Vương tước, đối với thần tử khác họ mà nói, Công tước đã là địa vị cực cao. Từ khi Đại Sở lập nước đến nay, còn chưa từng phong Vương khác họ.
Đại Sở lập quốc cũng không dễ dàng, mà yêu cầu phong thực lại rất cao, không phải người lập được công lao hãn mã thực sự khó mà phong tước.
Tứ đại thế tập Hầu của đế quốc đều là công thần khai quốc, công huân vô số. Đã như vậy họ cũng chỉ là Hầu tước, phong Công khác họ, cũng chỉ bắt đầu từ Trấn Quốc Công Tư Mã Lam.
Tề Ninh được phong làm Hộ Quốc Công từ Cẩm Y Hầu, đó đã là long ân bàng bạc rồi. Hiện giờ phong thưởng Công tước không lâu, cũng không đến mức Hoàng thượng hạ chỉ phong Vương chứ.
Tuy nói Tề Ninh ổn định Tây Bắc, đả thông sông Hoài, phá hủy thủy sư đều là công lao cực lớn, nhưng năm đó mấy vị Thế tập Hầu đánh đông dẹp bắc, công huân lập ra đều không hề kém Tề Ninh. Nếu như Tề Ninh được gia phong liên tục trong thời gian ngắn, không phải trước nay chưa từng có, quan trọng nhất chính là sẽ bị ghen ghét.
- Bắc Hán chưa phá, trận chiến này kết quả thế nào, ai cũng không biết.
Tề Ninh nói:
- Nếu thực sự có thể bắc phạt thành công, ta quả thực muốn thỉnh cầu Hoàng thượng ban thưởng mười tám người đẹp mới được.
Mạc Văn Thùy nghe vậy, lập tức bật cười, nghĩ thầm Hộ Quốc Công tuổi còn trẻ, thích người đẹp cũng là chuyện thường tình. Chẳng qua hiện giờ ngươi đã là Quốc Công cao quý, muốn loại người đẹp nào mà không được chứ, cũng không cần thiết phải Hoàng đế ban thưởng.
Tề Ninh nhắc tới người đpẹ, chỉ là thuận miệng nói, nhưng chợt nghĩ tới gia quyến trong kinh.
Sau khi thành hôn không lâu hắn liền rời kinh, chưa vuốt ve an ủi nàng dâu đầy đủ. Trong đầu hắn nghĩ tới Tây Môn Chiến Anh, liền nghĩ tới Tây Môn Vô Ngân, cũng không biết hiện giờ Tây Môn Chiến Anh có biết Tây Môn Vô Ngân đã qua đời hay chưa.
Di thể của Tây Môn Vô Ngân được Hồng Môn Đạo mang về kinh thành, chuyện này chắc chắn phải bẩm báo với tiểu Hoàng đế. Nhưng tin tức Tây Môn Vô Ngân qua đời, triều đình chắc chắn phải giữ bí mật chặt chẽ.
Hiện giờ đang thời điểm bắc phạt, Tây Môn Vô Ngân là tồn tại chấn nhiếp thế lực giang hồ trong nước. Nếu như các phái giang hồ biết Tây Môn Vô Ngân qua đời, mặc dù không đến mức mưu phản, nhưng các môn phái lớn không có Tây Môn Vô Ngân áp chế, chắc chắn sẽ tấn công lẫn nhau thay đổi cách cục giang hồ lần nữa, điều này chắc chắn gây bất lợi rất lớn cho sự nghiệp bắc phạt của Sở quốc.
Chỉ cần các môn phái lớn không thể xác định Tây Môn Vô Ngân qua đời, sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Triều đình chắc chắn là hiểu rõ chuyện này, cho nên tuyệt đối không có khả năng làn truyền tin tức Thần Hầu qua đời, càng không có khả năng xử lý tang sự của Tây Môn Vô Ngân một cách trắng trợn.
Tề Ninh cảm khái trong lòng, khi Tây Môn Vô Ngân còn sống mặc dù uy danh hiển hách, nhưng sau khi chết ngay cả tang sự cũng không thể xử lý quang minh chính đại.
Thần Hầu Phủ như rắn mất đầu. Tuy nói khi Tây Môn Vô Ngân còn sống không nói thẳng Hiên Viên Phá chính là người kế tục, nhưng Hiên Viên Phá đã là người nối nghiệp mà nội bộ Thần Hầu Phủ chấp nhận. Lần này nếu Hiên Viên Phá mang Đoàn Thiều trở về, đó là lập được một công lớn, vị trí Thần Hầu, chắc chắn thuộc về gã.
Nếu như Thần Hầu Phủ đã thông báo tin Tây Môn Vô Ngân chết cho Tây Môn Chiến Anh thì thôi, nếu không cuối cùng chuyện này chỉ có thể do mình nói rõ với Tây Môn Chiến Anh. Vừa nghĩ tới nỗi đau của Tây Môn Chiến Anh sau khi biết được chân tướng, Tề Ninh cũng cảm thấy ảm đạm.
Hắn biết cho dù mình không ở kinh thành, Cố Thanh Hạm cũng sẽ chăm sóc Tây Môn Chiến Anh thật tốt. Đối với sự quan tâm chu đáo của Cố Thanh Hạm, Tề Ninh cũng không có bất kỳ hoài nghi nào.
Hắn và Cố Thanh Hạm như gần như xa, từ lần đầu tiên nhìn thấy Cố Thanh Hạm, hắn đã quyết định muốn tiến tới với nàng. Nhưng hắn cũng biệt thực sự muốn đi tới cùng một chỗ thì không dễ dàng. Ngoại trừ bản thân Cố Thanh Hạm có nhiều cố kỵ, hiện giờ lại thêm Tây Môn Chiến Anh trong đó. Chỉ là hiện giờ đang trong chiến sự, chuyện tư tình nhi nữ này không có cách nào suy nghĩ quá nhiều, chỉ có thể chờ đợi qua khoảng thời gian này, rồi nghĩ ra một phương pháp thích đáng.
Thấy tiểu Công gia giống như có suy nghĩ, Mạc Văn Thùy cũng không dám quấy rầy, lặng lẽ lui xuống.
Lại qua hai ngày, Hiên Viên Phá mà Tề Ninh chờ đợi ngày đêm từ đầu đến cuối lại không trở về. Mặc dù hắn biết Hiên Viên Phá làm việc cẩn thận, nhưng trong lòng vẫn sinh ra chút lo lắng. Dù sao có thể mang Đoàn Thiều trở về thuận lợi hay không, liên quan đến đại nghiệp bắc phạt. Không có Đoàn Thiều, cho dù chết Thân Đồ La cũng sẽ không viết phong thư kia.
Mặc dù không chờ được Hiên Viên Phá, nhưng hắn lại nghênh đón một người quen khác.
Khi Trì Phượng Điển đi tới chỗ ở của Tề Ninh, mặt trời chiều ngả về tây, trời còn chưa xuống núi. Trì Phượng Điển mặc giáp trụ xuất hiện trước mặt Tề Ninh, quả thực khiến Tề Ninh lấy làm kinh hãi.
Trì Phượng Điển là thống lĩnh Võ Lâm Doanh Hoàng gia. Lúc tiên Hoàng đế còn tại vị, Trì Phượng Điển đã thống soái Võ Lâm Doanh thủ vệ hoàng cung. Sau khi tiểu Hoàng đế lên ngôi, vị trí của Trì Phượng Điển tại Võ Lâm Doanh quả thực là không thể quật ngã.
Tề Ninh và Trì Phượng Điển đã từng gặp mặt nhiều lần, biết người này cử chỉ lời nói bình thường hơi láu cá, nhưng mấy lần thời khắc nghiêm trọng, đều không đứng sai đội ngũ, tỉnh táo khác thường.
Hôm nay Trì Phượng Điển đột nhiên tới đây, Tề Ninh cảm thấy kinh ngạc. Trì Phượng Điển nhìn thấy Tề Ninh, liền bước tới chắp tay cười nói:
- Ti tướng Trì Phượng Điển, bái kiến Quốc Công!
Y làm bộ muốn bái, Tề Ninh lại mỉm cười đỡ lấy:
- Trì Thống lĩnh không cần đa lễ, không nghĩ tới thành Hội Trạch nhỏ nhỏ, hôm nay lại có thể nghênh đón Trì Thống lĩnh đại giá quang lâm, đây là chuyện hiếm nha!
- Quốc Công giễu cợt rồi.
Trì Phượng Điển cười lớn nói:
- Ti tướng có thể nhìn thấy Quốc Công ở đây, quả thực vui vẻ không thôi.
Y xích lại gần nhỏ giọng nói:
- Quốc Công mất tích ở Tây Bắc, Hoàng thượng ngày đêm lo lắng. Lúc trước nhận được mật báo của Vi Thứ Sử đưa tới từ Tây Xuyên, biết được Quốc Công tới sông Hoài, lúc này Hoàng thượng mới yên tâm.
Tề Ninh nhìn hai bên thở dài nói:
- Thánh thượng chiếu cố, hoàng ân bàng bạc, khiến Hoàng thượng lo lắng, thực sự là tội lớn của thần!
Hắn mời Trì Phượng Điển ngồi xuống, lúc này mới cười nói:
- Trì Thống lĩnh, hoàng thành trong cung do ngươi thủ vệ, lần này sao ngươi có thể rời đi?

Bạn cần đăng nhập để bình luận