Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1200: Ẩn náu


Đạo Sinh là Liêm Trinh hiệu úy, điều này quả thật Tề Ninh không ngờ.
Hắn qua lại rất nhiều với Thần Hầu phủ, còn cưới con gái của Thần Hầu, nhưng hôm nay, hắn mới biết Thần Hầu phủ nhúng tay vào khắp nơi, vị Liêm Trinh hiệu úy này không chỉ thâm nhập vào Bắc Hán, mà còn ẩn náu ở phủ Trấn Tây đại tướng quân mấy năm, thậm chí lấy được sự tín nhiệm của Khuất Mãn Bảo, sự đột phá của Thần Hầu phủ, đến hôm nay Tề Ninh thật sự được mở rộng tầm mắt.
Điều càng làm cho Tề Ninh cảm khái, đó là từ mấy năm trước, Sở quốc đã có sách lược bất ngờ đánh chiếm Hàm Dương.
Hắn vẫn nghĩ rằng kế hoạch quân sự này được Kim Đao lão Hầu gia suy xét gần đây, nào ngờ việc này không những đã được lên kế hoạch từ sớm, mà tiên hoàng đế và Thần Hầu Tây Môn Vô Ngân đều đã biết, thậm chí đã bố trí trước một cách chu đáo.
Đạo Sinh là Liêm Trinh hiệu úy, như vậy những điều kỳ lạ trước đó đã có thể giải thích rõ ràng.
Đạo Sinh là tâm phúc của Khuất Mãn Bảo, đương nhiên nắm rõ hành tung của Khuất Mãn Bảo như trong lòng bàn tay, hơn nữa cũng biết rõ cách bố trí canh phòng của thành Hàm Dương. Ở Tây Bắc, Thần Hầu phủ không chỉ có một mình Đạo Sinh làm nội ứng, Đạo Sinh cũng trực tiếp thừa nhận, Thần Hầu phủ còn nhiều thám tử ở Tây Bắc, những người đó xem Đạo Sinh là trung tâm, hình thành mạng lưới tình báo ở Tây Bắc. Cũng chính nhờ sự nỗ lực của những thám tử đó trong mấy năm nay, đến nay mới mang lại hiệu quả thật to lớn trong chiến dịch quân sự lần này.
Tề Ninh phải thừa nhận, chỉ riêng việc Đạo Sinh khuyên Khuất Mãn Bảo đi tới Đồng Quan, là đã có công rất lớn rồi, nếu không như vậy, cũng không biết chiến dịch này của quân Sở có thể thành công hay không.
Tề Ninh trả thẻ bài lại cho Hồng Môn Đạo, Hồng Môn Đạo hai tay nhận lấy, cất đi. Tề Ninh giơ tay lên, nói:
Đạo Sinh đứng dậy, chắp tay nói:
- Tước gia, ngài và tiểu sư muội kết hôn, tiểu nhân không có mặt chúc mừng, xin tước gia thông cảm cho.
Y lấy ra một xấp giấy từ trong tay áo, đưa tới:
- Đây coi như là lễ vật tiểu nhân tặng cho tước gia và tiểu sư muội.
Tề Ninh lập tức nghiêm nghị, nhớ tới Hồng Môn Đạo là một trong Bắc Đẩu Thất Tinh của Thần Hầu phủ, theo thứ tự, hẳn là ngũ sư huynh, bèn đứng dậy, chắp tay nói:
- Tạ ơn ngũ sư huynh!
Không dám thất lễ, hắn đưa hai tay nhận lấy xấp giấy kia, trong lòng hiếu kỳ, không biết rốt cuộc là lễ vật gì.
Hắn đưa mắt nhìn lướt qua, cứ tưởng là danh sách quà tặng, nhưng nhìn kỹ lại, thấy trên đó ghi nhiều cái tên, phía sau còn ghi chức quan.
Tề Ninh ngạc nhiên, Hồng Môn Đạo nói:
- Tước gia, đây là bản danh sách quan viên Tây Bắc. Mấy năm nay, chúng ta thăm dò, điều tra kỹ càng đối với các quan viên ở Tây Bắc này. Các quan viên có tên trong danh sách này, ít nhiều đều có lý đo không thể tín nhiệm, trong đó, tên người nào mà phía sau có khuyên một vòng đỏ, là người nhất định không thể tin tưởng. Nếu giữ bọn họ ở lại Tây Bắc, rất có thể sẽ phát sinh biến cố. Những quan viên không có tên trong danh sách, tước gia có thể yên tâm phần công. Những người đó, bất quá chỉ là vì bổng lộc mà làm quan sai, hôm nay đại quân ta tới Tây Bắc, chỉ cần đảm bảo tính mạng cho bọn họ, chắc chắn bọn họ sẽ ra sức phục vụ cho Đại Sở.
Đôi mày của Tề Ninh giãn ra.
Đương nhiên hắn biết tầm quan trọng của bản danh sách này.
Tuy quân Sở chiếm được Hàm Dương, nhưng có thể nắm toàn bộ Tây Bắc trong tay hay không, thực sự không ai biết chắc.
Người Tây Bắc nhanh nhẹn dũng mãnh, Tề Ninh hoàn toàn không thể xác định, mọi người ở đây có phục tùng Sở quốc hay không, nếu như ở Tây Bắc xảy ra phản loạn, Tề Ninh cũng không ngạc nhiên.
Cũng chính vì như vậy, trước tiên hắn triệu tập các gia tộc quyền thế ở Tây Bắc, dành cho họ đãi ngộ thật tốt, hơn nữa, đã hứa hẹn khai thông con đường mậu dịch giữa hai miền nam bắc, dù chưa bẩm báo triều đình, suy cho cùng, chính là muốn lợi dụng gia tộc quyền thế ở Tây Bắc, ổn định tình hình Tây Bắc.
Đương nhiên hắn biết, các thế gia vọng tộc có tầm ảnh hưởng ở các nơi, chỉ cần có thể khiến các thế gia vọng tộc có thiện cảm đối với Sở quốc, thậm chí hỗ trợ Sở quốc, như vậy tất nhiên sẽ không xảy ra biến động.
Ngoại trừ thế gia vọng tộc, đương nhiên quan viên Tây Bắc cũng có vai trò rất quan trọng, hôm nay hắn triệu tập các quan viên, cũng vì muốn ổn định tâm tư của những người này. Những người này biết tính mạng của mình được đảm bảo, hơn nữa vẫn làm quan như cũ ở Tây Bắc, đương nhiên sẽ không phản kháng Sở quốc.
Trên thực tế, trước mắt Tề Ninh cũng không có khả năng ra tay đối với các quan viên Tây Bắc, đất đai Tây Bắc mênh mông, nếu xử lý những quan viên này, vùng đất mênh mông này không loạn cũng thành loạn, nếu có thể thể khiến họ yên tâm, tuân thủ nghiêm ngặt chức trách, đương nhiên sẽ không xuất hiện hỗn loạn gì lớn.
Nhưng dù sao Bắc Hán đã thống trị Tây Bắc mấy chục năm, nhiều năm như vậy, tất nhiên thế lực triều đình Bắc Hán đã thâm nhập rất nhiều vào Tây Bắc, đối với các quan viên Tây Bắc, trong thời gian ngắn, Tề Ninh không thể nắm rõ bối cảnh của từng người, không biết người nào thật sự cam tâm tình nguyện phục vụ Sở quốc, người nào có khả năng gây ra ra rối loạn.
Hôm nay có bản danh sách này, hắn sẽ có phán đoán rất rõ ràng đối với lập trường của quan viên Tây Bắc.
- Tờ cuối cùng của bản danh sách này, ghi tên những quan viên có tài năng xuất chúng của Tây Bắc.
Hồng Môn Đạo nghiêm nghị nói:
- Phân nửa những người này, có thể trọng dụng, bọn họ đều là người tài có thể một mình đảm đương một phía, nếu có thể khiến bọn họ đem sức lực ra phục vụ Đại Sở, thật sự là may mắn. Nửa còn lại, có một bộ phận có thể tranh thủ, nhưng có một bộ phận nhỏ, tuy có tài, nhưng không thể giao trọng trách, sắp tới xử trí như thế nào, tất cả đều do tước gia cân nhắc quyết định.
Tề Ninh lật xem một lượt, rồi cẩn thận cất đi, cười nói:
- Ngũ sư huynh, công lao của ngươi lần này rất lớn, vượt xa bọn ta, hôm nay ta sẽ lập tức viết tấu chương dâng lên triều đình, công lao của ngươi, ta…
- Tước gia, không cần làm như vậy.
Không để Tề Ninh nói xong, Hồng Môn Đạo liền nói:
- Việc này vốn là nhiệm vụ của chúng ta, có trình báo lên triều đình hay không, cần có sự đồng ý của Thần Hầu, bởi vậy…
Tề Ninh liền hiểu ra, rốt cuộc Thần Hầu phủ là nha môn ngầm của triều đình, xưa nay, trong tấu chương cuat quan viên trong triều, đều không đề cập tới Thần Hầu phủ, nếu lần này mình thỉnh công cho Hồng Môn Đạo trong tấu chương, lại là không thích hợp. Hắn gật đầu nói:
- Ta hiểu rồi, để Thần Hầu đích thân thưởng cho ngươi. À, hiện nay Hàm Dương đã ở trong tay chúng ta, kế tiếp ngũ sư huynh định đi đâu?
- Nhiệm vụ của ta ở Tây Bắc đã hoàn thành, mấy hôm nay ta đã an bài ổn thỏa một số sự tình ở đây, sắp phải trở về Kiến Nghiệp phục mệnh.
Hồng Môn Đạo mỉm cười nói:
- Thấm thoát đã rời khỏi Kiến Nghiệp mười năm, ta cũng không biết Thần Hầu lão nhân gia và các sư huynh đệ thế nào rồi. À, còn tiểu sư muội nữa, lúc ta đi, nàng chỉ mới là một đứa bé, hôm nay đã lấy chồng!
Nói tới đây, y cũng trở nên trầm mặc.
Đương nhiên Tề Ninh có thể cảm nhận được tâm trạng của Hồng Môn Đạo.
Thần Hầu phủ là nha môn tình báo quan trọng của đế quốc, không chỉ khống chế chặt chẽ các thế lực giang hồ trong nước, mà các quan viên trong nước cũng đều ở dưới sự giám thị của Thần Hầu phủ. Ngoài ra, tin tình báo về nước đối địch, đương nhiên cũng là một trong các chức trách của Thần Hầu phủ.
Mặc dù Tề Ninh đã là con rể của Thần Hầu, nhưng ngay cả hắn cũng không biết rốt cuộc Thần Hầu phủ có bao nhiêu người.
Tất nhiên là Bắc Đẩu Thất Tinh của Thần Hầu phủ được rất nhiều người biết tới, nhưng dưới Bắc Đẩu Thất Tinh, rốt cuộc có bao nhiêu lại viên của Thần Hầu phủ ẩn náu trong thiên hạ, e rằng không ai có thể nói rõ ràng.
Ở trong nước thì đã đành, nhưng còn rất nhiều lại viên của Thần Hầu phủ rời xa quê hương, ẩn náu nơi đất địch, hơn nữa ẩn náu tới mấy năm, thậm chí mười mấy năm.
Mà thời gian ẩn náu, lúc nào nguy hiểm cũng rình rập bên người, có không ít người, cho dù đã chết cũng không ai hay biết.
Hồng Môn Đạo được Thần Hầu phủ phái tới mai phục ở Bắc Hán, trong thời gian đó, y gặp phải bao nhiêu nguy nan, e rằng không ai biết được.
Tề Ninh biết lần này đánh chiếm Hàm Dương thuận lợi như vậy, công lao của Hồng Môn Đạo là rất lớn, thế nhưng để cung cấp được những tin tình báo này, Hồng Môn Đạo cũng mất mấy năm tâm huyết.
Ẩn náu bên cạnh địch nhân, đương nhiên phải biến mình thành một người khác, đêm ngày sẽ rất mệt mỏi, áp lực tâm lý như vậy, có lẽ người bình thường không thể chịu nổi.
- Thật ra bọn Chiến Anh cũng luôn lo lắng cho ngũ sư huynh.
Tề Ninh hòa nhã nói:
- Ngày thành thân, Chiến Anh còn nói với ta, nếu ngũ sư huynh có mặt, nhất định sẽ tặng chúng ta một bao lễ vật thật to.
Trên khuôn mặt Hồng Môn Đạo thoáng hiện vẻ ấm áp, y cười nói:
- À, trở lại Kiến Nghiệp, ta còn phải chuẩn bị lễ vật tặng cho tiểu sư muội, nếu không, đến gặp nàng tay không, e rằng cả đời này nàng sẽ không nói chuyện với ta nữa.
Y chắp tay, nói:
- Tước gia, ngài bận rộn công vụ, ta sẽ không quấy rầy. Mấy hôm nay đã xử lý xong mọi việc, xin từ biệt tước gia. Nếu tước gia có gì cần ta cống hiến sức lực, xin cứ tùy ý ra lệnh.
Sau khi Hồng Môn Đạo lui ra, Đoàn Thương Hải từ này giờ vẫn không hé răng, liền bước tới, kinh ngạc than thở:
- Tước gia, không ngờ lần này chúng ta thuận lợi như vậy, là nhờ có Thần Hầu phủ âm thầm hỗ trợ.
- Ông ấy giúp chúng ta đại ân, sau khi trở lại Kiến Nghiệp, phải đi gặp Thần Hầu cảm tạ.
Đoàn Thương Hải hơi trầm ngâm, nói:
- Tước gia, chỉ sợ là trong thời gian trước mắt, ngài không thể rồi khỏi Tây Bắc.
- Hả?
- Tuy chúng ta đã chiếm được Hàm Dương, cũng đã khống chế Đồng Quan, nhưng muốn cho Tây Bắc hoàn toàn thần phục Đại Sở ta, cũng không phải một sớm một chiều có thể làm được.
Đoàn Thương Hải thấp giọng nói:
- Quan tâm chính trị để an dân, là việc không thể thiếu, hơn nữa Khuất Nguyên Cổ bị mất Tây Bắc, tất nhiên sẽ nghĩ cách đoạt lại, tước gia trấn giữ ở đây, triều đình cũng không thể phái người khác đến trấn thủ Tây Bắc. Hơn nữa, bá quan văn võ trong triều, cũng không có ai có đủ tư cách thay thế tước gia, theo ta đánh giá, một năm rưỡi nữa, tước gia vẫn phải ở lại nơi này.
Vẻ mặt đau khổ, Tề Ninh hỏi lại:
- Một năm rưỡi nữa?
- Đó vẫn chỉ là đánh giá theo tình hình hiện nay, có thể thời gian ở lại còn lâu hơn.
Đoàn Thương Hải nói:
- Đoạt được Tây Bắc, Đại Sở ta có ưu thế tuyệt đối về mặt quân sự đối với Bắc Hán, nếu như lần này Đại Sở không thể tiến quân thần tốc đánh hạ Lạc Dương, thì sau này Tây Bắc sẽ trở thành một cánh bên của đế quốc. Ta đoán chừng kế tiếp hoàng thượng sẽ ban ra ý chỉ, lệnh cho chúng ta quản lý Tây Bắc, không chỉ phải ổn định tình hình Tây Bắc, mà còn phải tích súc thực lực, đợi thời cơ chín mùi, từ cánh bên phối hợp với quân đoàn Tần Hoài, bắt đầu tấn công toàn diện Bắc Hán.
Tề Ninh khẽ gật đầu, trong kế hoạch của Đạm Đài Hoàng, chiếm Tây Bắc, vốn là muốn biến Tây Bắc thành một cánh phối hợp với quân chủ lực quân đoàn Tần Hoài, hiện nay Sở quốc có năng lực phát động thế công từ hai tuyến đối với Bắc Hán, có sức uy hiếp rất lớn đối với Bắc Hán.
Cho dù không có bất cứ hành động nào, trước kia Bắc Hắn chỉ cần phòng bị Sở quốc ở Tần Hoài, hiện nay Bắc Hán không những phải phòng bị ở phía nam, mà còn phải tốn hao vật lực và nhân lực ứng phó với sự uy hiếp từ phía Tây Bắc, như vậy, tổn hao đối với Bắc Hán là xưa nay chưa từng có.

Bạn cần đăng nhập để bình luận