Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1317: Sa lưới

Đoàn Thiều kéo lấy thân thể mệt mỏi đi một lúc lâu, hai chân đã không nghe theo sai khiến. Gã đi tới bên cạnh một con sông, hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất. Viên Bất Dã vẫn luôn đi phía trước, nghe tiếng động sau lưng, lập tức quay đầu, thấy Đoàn Thiều ngã xuống đất, gã vội vàng chạy tới đỡ lấy Đoàn Thiều, lo lắng nói:
- Điện hạ, ngài... !
Đoàn Thiều cười khổ nói:
- Ta không đi được nữa rồi, hai chân không nghe theo sai khiến!
Trong lòng Viên Bất Dã biết Đoàn Thiều có thể chống đỡ tới giờ đã không dễ dàng rồi. Gã nhìn chung quanh một chút, gần đó là một con sông nhỏ đang chảy róc rách, cách đó không xa là một rừng cây nhỏ, không thấy bóng dáng người khác, gã khẽ nói:
- Điện hạ nghỉ ngơi trước một chút.
Gã đi qua bờ sông múc đầy nước vào trong túi nước, trở về đưa túi nước cho Đoàn Thiều:
- Điện hạ uống nước.
Nếu là ngày trước, nước sông nơi hoang vu dã ngoại này chắc chắn không đưa được tới trước mặt Đoàn Thiều, nhưng hiện giờ có thể uống nước sông này đã là may mắn rồi.
Toàn thân Đoàn Thiều như nhũn ra, bởi vì đói, thậm chí trán toát mồ hôi. Gã ngẩng đầu nhìn sắc trời, cách trời sáng một khoảng thời gian. Gã quay đầu nhìn những mật nhẫn Phi Thiền kia, thấy họ dường như thể lực dồi dào, không có vẻ mệt mỏi gì. Gã thầm nghĩ những ninja Đôgn Doanh này không hổ trải qua huấn luyện khắc nghiệt, mấy ngày không ăn không uống cũng không ảnh hưởng quá lớn tới họ.
- Điện hạ, đường xá còn rất xa.
Thực ra Viên Bất Dã cũng cực kỳ mệt mỏi, gã lau mồ hôi trên trán, nói:
- Chúng ta đi thêm một hồi, xem có ngựa hay xe bò gì đó hay không.
Đoàn Thiều cười khổ nói:
- Chiến sự nổ ra, rất nhiều ngựa đều bị trưng dụng, xe bò cũng bị chinh đi vận chuyển lương, đâu còn có thể nhìn thấy xe ngựa xe bò.
Viên Bất Dã khẽ gật đầu, ngẩng đầu nhìn về phía mật nhẫn Phi Thiền hỏi:
- Các ngươi ai là thủ lĩnh?
Thực ra gã cũng không hiểu nhiều về mật nhẫn Phi Thiền, chỉ biết những mật nhẫn Phi Thiền này nhận lệnh phụ trách bảo vệ Thái tử điện hạ. Dọc theo con đường này mật nhẫn Phi Thiền quả thực vẫn luôn đi theo, chỉ là Viên Bất Dã không biết thủ lĩnh của đám mật nhẫn này rốt cuộc là ai.
Một tên ninja đi tới nói:
- Ta là Phi Thiền Tiểu Thái Lang!
- Phi Thiền Tiểu Thái Lang?
Viên Bất Dã gật đầu nói:
- Điện hạ không đi được nữa, thủ lĩnh Phi Thiền, bên kia có một rừng cây, ngươi có thể dẫn người làm một chiếc cáng cứu thương, chúng ta khiêng điện hạ tiến về phía trước.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang không nói lời nào, lại nhìn chằm chằm Viên Bất Dã với ánh mắt khác thường.
Ánh mắt kia cực kỳ lạnh lùng, Viên Bất Đã đối diện ánh mắt của gã, lại cảm thấy không hề thoải mái. Gã chợt thấy hơn mười tên mật nhẫn Phi Thiền sau lưng Tiểu Thái Lang đều đi tới, trong nháy mắt liền vây chung quanh mình và Đoàn Thiều.
Viên Bất Dã giật nảy cả mình, biết chuyện không ổn, liền nắm chặt chuôi bội đao bên hông, làm tư thế rút đao bất cứ lúc nào, trầm giọng hỏi:
- Các ngươi muốn làm gì?
Đoàn Thiều cũng cảm thấy chuyện không đúng, nghĩ thầm những thủy binh dưới tay mình bạo động, chẳng lẽ những ninja này cũng sinh lòng phản loạn. Gã run lên, nhưng lập tức nghĩ tới Phi Thiền Lệnh còn ở trên người mình. Gã nhanh chóng lấy ra, hướng về phía Phi Thiền Tiểu Thái Lang, khiến cho mình có vẻ trấn định, trầm giọng nói:
- Các ngươi có nhận ra cái này? Tộc Phi Thiền tuyên thệ hiệu trung với Mạch Ảnh, nhìn thấy Phi Thiền Lệnh giống như nhìn thấy chủ nhân của các ngươi, chẳng lẽ tộc Phi Thiền muốn bội tín lời hứa?
- Tộc Phi Thiền sẽ không ruồng bỏ lời hứa.
Chợt nghe được một giọng nói vang lên sau lưng:
- Chiếc Phi Thiền Lệnh này là Mạch Ảnh tự tay chế tạo sau khi Phi Thiền Đan Phu tuyên thệ hiệu trung với Mạch Ảnh, nói cách khác, nếu như Phi Thiền Đan Phu nhìn thấy Phi Thiền Lệnh, chắc chắn thề sống chết hiệu trung.
Đoàn Thiều thình lình quay đầu lại, thấy được một mật nhẫn Phi Thiền nói chuyện sau lưng mình. Gã nhíu mày, liền thấy mật nhẫn Phi Thiền đi tới phía trước, còn chưa tới gần Đoàn Thiều, một tiếng sang vang lên, Viên Bất Dã rút đao ra, hô lớn:
- Dừng lại!
Hai mắt mật nhẫn kia rét lạnh, nhìn Viên Bất Dã một chút, thản nhiên nói:
- Ta không giết ngươi, hiện giờ ngươi rời đi, còn có thể giữ được một cái mạng!
Viên Bất Dã cười lạnh nói:
- Ngươi không giết ta, ta lại muốn giết kẻ bội bạc như ngươi. Ta đã hộ vệ điện hạ, đương nhiên không thể để các ngươi tổn thương điện hạ chút nào.
Mật nhẫn giơ tya lên, lại lấy khăn che mặt xuống. Đoàn Thiều không nhận ra gương mặt kia, nhíu mày, mật nhẫn kia liền nói:
- Thái tử không biết ta, nhưng chắc hẳn không quên Lộc Tồn Giáo Úy chứ!
Thân thể Đoàn Thiều chấn động, khuôn mặt biến sắc.
Gã chắc chắn không quên được Lộc Tồn Giáo Úy.
Thủy sư Đông Tề phong tỏa sông Hoài, đường lương của quân Sở bị cắt đứt. Lộc Tồn Giáo Úy mang theo mấy tên tinh nhuệ lặn xuống thuyền muốn hành thích Đoàn Thiều và Thân Đồ La, lại rơi vào cạm bãy do Thân Đồ La bày ra, toàn quân bị diệt, đầu của Lộc Tồn Giáo Úy cũng do Đoàn Thiều tự tay chém xuống.
- Ngươi... các ngươi là người của Thần Hầu Phủ?
Đoàn Thiều lạnh sống lưng.
Người trước mắt này lại chính là Hiên Viên Phá.
Tề Ninh thu phục mật nhẫn Phi Thiền, cố ý thả một mồi lửa trong thành Hội Trạch để Thân Đồ La trúng kế. Hiên Viên Phá và Tề Ninh giả trang mật nhẫn Phi Thiền, đi theo Phi Thiền Tiểu Thái Lang leo lên chiến thuyền thủy sư. Họ giả trang mật nhẫn, không cần để lộ gương mặt, đương nhiên sẽ không bị người khác phát hiện.
Mặc dù ban đầu Hiên Viên Phá cũng không tín nhiệm mật nhẫn Phi Thiền, cảm thấy mình và Tề Ninh tới chỗ thủy sư Đông Tề, một khi Phi Thiền Tiểu Thái Lang lên thuyền tiết lộ thân phận của Tề Ninh và mình, đó chính là dê vào miệng cọp. Nhưng Tề Ninh lại tài cao gan lớn, có câu không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Hắn kiên quyết tự mình tiến tới, cuối cùng Hiên Viên Phá cũng đi theo Tề Ninh cùng lên thuyền.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang trở lại thuyền, lập tức thả tín hiệu với đám mật nhẫn Phi Thiền trên thuyền. Những mật nhẫn Phi Thiền kia đã biết Phi Thiền Tiểu Thái Lang là thủ lĩnh mới, đương nhiên làm theo mệnh lệnh của Tiểu Thái Lang, dưới sự chỉ thị của Phi Thiền Tiểu Thái Lang, thiêu hủy hai chiếc thuyền lương, cho Thân Đồ La một đả kích trí mạng.
Sau khi lên bờ, Tề Ninh lưu lại trên thuyền, mà Hiên Viên Phá thì xen lẫn trong đội ngũ, cùng đám người Phi Thiền Tiểu Thái Lang rời đi theo Đoàn Thiều.
Thủy binh bạo loạn, Đoàn Thiều và Viên Bất Dã chạy trốn, chỉ mang theo một đám mật nhẫn Phi Thiền. Giờ phút này bên cạnh Đoàn Thiều chỉ có một mình Viên Bất Dã hộ vệ, đối mặt với một đám mật nhẫn Phi Thiền, thực sự rơi vào tuyệt cảnh.
- Ha ha ha... !
Đoàn Thiều bỗng nhiên ngửa đầu cười nói:
- Cao minh, quả nhiên là cao minh!
Gã chậm rãi đứng dậy, nói:
- Lợi dụng những ninja thấp hèn này tương kế tựu kế, lẩn vào đội thuyền, phóng hảo đốt lương, quả thực là thủ đoạn của Thần Hầu Phủ.
- Phi Thiền Đan Phu hiệu trung Mạch Ảnh, nhưng thủ lĩnh chết rồi, ước hẹn sinh tử giữa tộc Phi Thiền và Mạch Ảnh cũng lập tức giải trừ.
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nói:
- Chủ nhân hiện giờ của tộc Phi Thiền là... Sở quốc!
Đoàn Thiều chắp hai tay sau lưng, chăm chú nhìn Hiên Viên Phá, cười lạnh nói:
- Cho nên hiện giờ ngươi chuẩn bị giết ta?
Ánh mắt Hiên Viên Phá như đao:
- Ngươi giết người của Thần Hầu Phủ, dựa theo quy củ giang hồ, ta vốn nên một đao chém đầu ngươi. Chẳng qua nếu ngươi là Thái tử Tề quốc, ta đương nhiên muốn mang ngươi trở về Kiến Nghiệp, giao cho Thánh thượng xử lý!
- Thánh thượng?
Đoàn Thiều hừ lạnh nói:
- Hắn là Hoàng đế Sở quốc ngươi, có tư cách gì xử lý Thái tử Tề quốc?
Viên Bất Dã một tay cầm đao, bảo hộ bên người Đoàn Thiều, chăm chú nhìn Hiên Viên Phá.
Hiên Viên Phá nhìn chằm chằm Viên Bất Dã, thản nhiên nói:
- Ta đã nói, ngươi lưu lại sẽ chết!
Viên Bất Dã biết mình trong tuyệt cảnh, lại lên tiếng cười nói:
- Vậy thì phải xem ngươi có bản lĩnh này hay không?
Gã bỗng nhiên hô lớn một tiếng, nhào người tới, vung đao chém tới Hiên Viên Phá.
Hiên Viên Phá không tránh mà nghênh đón, xuất đao như diện. Thân hình hai người giao thoa trong nháy mắt, Viên Bất Phá thất tha thất thiểu đi mấy bước về phía trước, xoay người lại, yết hầu xuất hiện một vết máu. Đoàn Thiều lạnh lẽo toàn thân, thất thanh nói:
- Viên... Viên Bất Dã!
Viên Bất Dã trẹo chân, cả người ngã nhào về phía trước, run rẩy hai cái liền bất động.
Viên Bất Dã chỉ là một Đô Úy trong thủy sư Đông Tề. Mặc dù gã dũng mãnh gan dạ, nhưng võ công lại rất bình thường. Hiên Viên Phá chính là Đại sư huynh Thần Hầu Phủ, được chân truyền của Tây Môn Vô Ngân. Mặc dù trước đây gã bị Địa Tạng phong bế nội lực, nhưng trên đường từ Tây Xuyên chạy tới thành Hội Trạch, Tề Ninh vẫn luôn giải huyệt giúp gã, hiện giờ đã sớm khôi phục nội lực, đối chiến chính diện với Viên Bất Dã, Viên Bất Dã không phải địch thủ của gã.
Bên hông Đoàn Thiều cũng có một thanh kiếm, nhìn thấy Viên Bất Dã chớp mắt liền mất mạng dưới tay Hiên Viên Phá, trong lòng gã biết hôm nay không may mắn. Gã chậm rãi rút trường kiếm ra, cười nhạt:
- Bản cung chính là Thái tử Đại Tề, sao có thể rơi vào tay đám đạo chích các ngươi!
Gã bỗng nhiên đảo ngược chuôi kiếm, lướt về phía cổ mình.
Hiên Viên Phá sao cho gã thành công, nhào tới, lưỡi đao đâm trúng cổ tay Đoàn Thiều. Đoàn Thiều kêu thảm một tiếng, trường kiếm trong tay rơi xuống đất. Hiên Viên Phá trầm giọng nói:
- Bắt lấy hắn!
Phi Thiền Tiểu Thái Lang nhào tới từ phía sau, một quyền đánh vào gáy Đoàn Thiều. Đoàn Thiều choáng váng, ngã xuống đất, liền hôn mê bất tỉnh.
Trên sông Hoài, đội thuyền của thủy sư Đông Tề vẫn đi về hướng đông, trong khoang thuyền vang lên tiếng cười to của Thân Đồ La, thủy binh tuần tra bên ngoài cũng nghe thấy loáng thoáng, thế nhưng không có Đại Đô Đốc phân phó, ai dám vào khoang thuyền quấy rầy.
- Không có âm mưu quỷ kế gì.
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Chẳng qua trần thuật một sự thật với Đại Đô Đốc mà thôi. Quân Tề Bộc Dương sống hay chết, đều trong sự khống chế của Đại Đô Đốc!
Thân Đồ La duỗi tay cầm ấm trà trên bàn, rót cho mình một ly trà, uống một hơi cạn sạch, lúc này mới cười nói:
- Thân là quân nhân, nên trung thành vì nước, cho dù biết rõ chết trận sa trường, tướng sĩ Tề quốc cũng sẽ không ùi bước. Ngươi thực sự quá coi thường tướng sĩ Đại Tề ta.
Đôi mắt y lạnh lùng, cười lạnh nói:
- Quy thuận Sở quốc ngươi, vì sao không đi kết minh với người Bắc Hán? Đại Tề ta chiếm cứ Bộc Dương, có mấy vạn tinh binh, chỉ cần đề xuất với người Bắc Hán, liên thủ với họ đối phó quân đoàn Tần hoài, ngươi cảm thấy người Bắc Hán có cự tuyệt không?
- Người Bắc Hán sẽ không cự tuyệt.
Tề Ninh nói:
- Chẳng qua khi đó quân đội Tề quốc cũng chỉ có thể trở thành công cụ của người Bắc Hán, chiến tử sa trường cho người Bắc Hán. Vả lại... họ cũng không có cách nào đoàn tụ với người nhà của mình!
- Ra chiến trường, vốn là tìm đường sống trong chỗ chết, không có người nào nghĩ tới còn có thể sống sót trở về.
Thân Đồ La đặt chén trà trong tay xuống bàn.
Tề Ninh cười nói:
- Đại Đô Đốc là muốn hành động theo cảm tính, để phát tiết cho lòng thoải mái, không thèm để ý mấy vạn tính mạng tướng sĩ Tề quốc hay sao?
Hắn lắc đầu thở dài:
- Ngươi không suy nghĩ cho họ, chẳng lẽ không nghĩ tới Đoàn Thiều một chút?
Khóe mắt Thân Đồ La co rúm lại, Tề Ninh chăm chú nhìn Thân Đồ La nói:
- Thái tử Đông Tề hiện giờ đang ở trong tay Sở quốc ta, sống chết của hắn, Đại Đô Đốc cũng sẽ quan tâm chứ?

Thân Đồ La cười lạnh nói:
- Ngươi muốn dùng Thái tử để áp chế ta?
- Ngươi coi như là to có ý này.
Tề Ninh nhìn Thân Đồ La :
- Sự sống chết của hai vạn tướng sĩ Tề quốc, lại thêm tính mạng của Thái tử Đông Tề, không biết hiện giờ Đại Đô Đốc có quan tâm hay không ?
Thân Đồ La nắm chặt nắm đấm, Tề Ninh thở dài:
- Đại Đô Đốc cũng không phải phàm phu tục tử, chắc trong lòng đều hiểu hơn người khác. Với tình thế trước mắt, Tề quốc không hề có chút hi vọng phục quốc. Nếu như Đoàn Thiều thực sự chết rồi, chút hi vọng phục quốc cuối cùng của các ngươi cũng không còn tồn tại. Nếu như các ngươi quy thuận Đại Sở ta, trợ giúp giải quyết Hán quốc, vậy sẽ lập được công lao hãn mã, Hoàng thượng thưởng phạt phân minh, lại thêm còn có mặt mũi của Hoàng hậu, sau này phong Đoàn Thiều tước vị Tề Vương, cũng không phải là không được.
- Ngươi biết rõ bản tướng và điện hạ đều có suy nghĩ phục quốc, còn dám để chúng ta quy thuận Sở quốc?
Ánh mắt Thân Đồ La sắc bén:
- Chẳng lẽ ngươi không lo lắng, chúng ta giả vờ quy thuận, chờ đợi thời cơ, lại làm chuyện phục quốc?
- Ít nhất cũng phải giải quyết Hán quốc trước.
Tề Ninh cười nói:
- Đại Đô Đốc có cảm giác chúng ta có thể nói chuyện tiếp hay không?
Thân Đồ La nhíu mày, suy nghĩ.
Thực ra y rất rõ ràng trong lòng, một khi thực sự quy thuận Sở quốc, vậy muốn phục quốc đơn giản là si tâm vọng tưởng. Người Sở quốc cũng không phải kẻ ngu, hiện giờ muốn mình quy thuận, đơn giản là mình có giá trị có thể lợi dụng mà thôi. Chờ sau trận chiến này, dù người Sở quốc không tính toán, vậy chắc chắn cũng hoàn toàn giam lỏng mình, sẽ không cho mình bất kỳ không gian hoạt động nào, chớ nói chi là mưu đồ phục quốc.
Thế nhưng có một câu Tề Ninh không nói sai.
Tề quốc muốn phục quốc, chỉ có thể đánh cờ hiệu Đoàn Thiều. Một khi Hoàng tộc Đoàn thị đoạn tuyệt, vậy thì không hề tồn tại bất kỳ ý nghĩa phục quốc nào.
Nếu như mật nhẫn Phi Thiền đã đầu nhập Sở quốc, như vậy rất có thể Đoàn Thiều đã rơi vào tay người Sở quốc, Đoàn Thiều sống hay chết nằm trong tay người Sở quốc. Mặc dù Tề Ninh chỉ mở miệng nói lời uy hiếp, nhưng kỳ thực chính là uy hiếp hữu hiệu nhất.
Thân Đồ La không hi vọng thấy Đoàn Thiều bị giết, cũng không phải vì bản thân Đoàn Thiều, mà vì thân phận của Đoàn Thiều.
Y cũng không quên, trong kế hoạch mà Mạch Ảnh đang áp dụng, một khi kế hoạch của Mạch Ảnh thành công, rất có thể cục diện trước mắt sẽ xoay chuyển nghiêng trời lệch đất, nhưng tiền đề hết thảy điều này lại là Đoàn Thiều nhất định phải sống, nếu như Đoàn Thiều không còn, tất cả kế hoạch của Mạch Ảnh cũng sẽ nước chảy về biển Đông.
Đoàn Thiều không thể chết!
- Ngươi chuẩn bị để ta làm gì?
Trầm tư thật lâu, Thân Đồ La đột nhiên hỏi.
Tối nay Tề Ninh đàm phán với Thân Đồ La, trước đó đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Hắn biết muốn thuyết phục Thân Đồ La tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản. Mà hắn hạ quyết tâm, một khi Thân Đồ La cự tuyệt quy thuận, như vậy nhất định phải tru sát Thân Đồ La. Cũng chính vì như thế, hắn cũng không hề giấu diếm kế hoạch bến Hoàng Nham.
Với Tề Ninh mà nói, có thể khiến Thân Đồ La quy thuận Sở quốc, tác dụng còn lớn hơn nhiều một đao giết y.
Dù sao Bộc Dương có hai vạn quân Tề, đó là tinh nhuệ chủ lực của Tề quốc. Mặc dù hiện giờ họ co đầu rút cổ trong thành Bộc Dương, thế nhưng Tề Ninh hiểu rõ trong lòng, chỉ cần đội quân kia tồn tại ngày nào, sẽ tạo thành uy hiếp đối với quân đoàn Tần Hoài ngày đó. Bộc Dương trú quân ở góc đông bắc Định Đào, giống như một ám tiễn nhắm về phía quân đoàn Tần Hoài, ai cũng không biết ám tiễn này sẽ bắn ra lúc nào.
Hiện giờ quân đoàn Tần Hoài trấn thủ tuyến Định Đào, không phát động thế công quân Hán, cũng bởi vì lương thảo không đưa tới kịp thời, dưới tình huống không đủ lương thảo, Nhạc Hoàn Sơn chỉ có thể án binh bất động.
Hiện giờ sông Hoài đã thông, lương thảo có thể qua sông nhanh chóng. Quân đoàn Tần Hoài có lương thảo bảo hộ, đương nhiên có thể nhanh chóng phát động tấn công quân Hán. Lúc đó, trú quân Bộc Dương sẽ tạo thành tai họa ngầm to lớn. Dù cho Nhạc Hoàn Sơn chia binh đề phòng có địch đột kích phía Hoài Dương, nhưng cũng bởi vì sự tồn tại của quân Tề mà từ đầu đến cuối không thể ứng đối quân Hán toàn lực.
Nếu như quân Tề thực sự xuất binh phát động tấn công quân đoàn Tần Hoài từ bên cánh, đó là chuyện cực kỳ phiền phức.
Tề Ninh giải quyết vấn đề đường lương thảo, liền muốn mượn cơ hội này, thuận tiện giải trừ luôn uy hiếp từ Bộc Dương.
Muốn giải quyết vấn đề Bộc Dương, nhất định phải lợi dụng Thân Đồ La.
Hắn cũng không biết lấy Đoàn Thiều làm thẻ đánh bạc có thể thuyết phục Thân Đồ La hay không, vì thế cũng đã có dự tính xấu nhất. Lúc này nghe được lời Thân Đồ La nói, hắn cảm thấy chấn động, mặt lại không đổi sắc, nói:
- Chỉ cần một phong thư!
- Viết cho ta một phong thư, gửi tới Bộc Dương, thuyết phục Lệnh Hồ Húc quy thuận?
Thân Đồ La cười nói:
- Ngươi không khỏi nghĩ bản tướng quá thần thông quảng đại rồi!
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Đại Đô Đốc để ý sự sống chết của hai vạn binh mã kia, để ý sự sống chết của Đoàn Thiều, Lệnh Hồ Tướng Quốc lại không thèm để ý hay sao? Có lẽ Lệnh Hồ Tướng Quốc đang do dự, Đại Đô Đốc khuyên lơn cẩn thận, chắc chắn sẽ không tốn công vô ích.
Thân Đồ La lắc đầu nói:
- Không nhìn thấy Thái tử điện hạ, bản tướng sẽ không viết phong thư này!
- Đó là đương nhiên.
Tề Ninh lại cười nói:
- Nếu như Đại Đô Đốc không phản đối, hiện giờ có thể để đội thuyền cập bờ, theo ta tiến tới thành Hội Trạch chờ đợi điện hạ giá lâm. Trước khi thấy điện hạ, ta tuyệt đối không bắt buộc!
- Lên bờ?
- Đại Đô Đốc, nếu như không lên bờ, ta chỉ lo lắng những binh sĩ thủ hạ của ngươi đều phải chết đói.
Tề Ninh nói:
- Nếu như ta đoán không sai, trong vòng ba tới năm ngày Thái tử điện hạ chắc chắn sẽ tới thành Hội Trạch, trong thành đã chuẩn bị tiệc rượu, bày tiệc mời khách cho Đại Đô Đốc.
Sắc mặt Thân Đồ La nghiêm túc, chăm chú nhìn Tề Ninh. Sau một lát, y đứng dậy đi tới bên cửa sổ.
Y chăm chú nhìn màn đêm tối kịt, dường như muốn nhìn thấu hết thảy trong bóng tối, sau một hồi lâu mới trầm giọng nói:
- Người tới!
Tề Ninh hơi cau mày, với võ công của hắn hiện giờ, sẽ không lo lắng Thân Đồ La tạo thành uy hiếp với mình, dù cho một đám binh sĩ xông vào từ bên ngoài, Tề Ninh cũng có đủ tự tin đánh giết Thân Đồ La.
Cửa khoang nhanh chóng bị kéo ra, một người tiến vào chắp tay nói:
- Có thuộc hạ!
- Truyền lệnh xuống, tất cả thuyền cập bờ!
Thân Đồ La xoay người phân phó.
Người kia khẽ giật mình, hỏi:
- Đại Đô Đốc, cập… cập bờ nào?
- Bờ nam!
Ngươi kia càng kinh ngạc, nhưng sau đó nói:
- Tuân lệnh!
Gã lui xuống.
Lúc này Tề Ninh mới thở nhẹ ra. Tuy rằng hắn muốn giết Thân Đồ La không khó, nhưng cũng không hi vọng tối nay đại khai sát giới. Không phải trong lòng Tề Ninh còn có sự nhân từ, mà một khi động thủ, mưu kế phá giải trú quân Bộc Dương của mình sẽ không có cách nào đạt được.
Thân Đồ La ra lệnh một tiếng, các thủy binh trên thuyền đều hơi kinh ngạc, nhưng đều không dám chống lại quân lệnh. Tất cả thuyền ngang nhiên xông về phía bờ nam, sông Hoài nơi này không có bến thuyền, mặc dù mấy chiếc thuyền chiến cỡ nhỏ tới gần, nhưng chiến thuyền chủ lực của Thân Đồ La không có cách nào cập bờ, rất dễ mắc cạn. Thuyền tới chỗ nước cạn liền ngừng lại, thả thuyền nhỏ xuống.
Thân Đồ La ra lệnh mọi người lên bờ, trong bóng đêm, mấy trăm tên thủy binh Đông Tề leo lên bờ nam. Nơi này hoang tàn vắng vẻ, trên bờ đều là bụi cỏ gai tươi tốt. Mọi người vừa leo lên bờ, liền nghe tiếng hô vang lên chung quanh, vô số bóng người nhảy ra trong bụi cỏ cách đó không xa, cầm thương cầm đao, đều xông về phía này.
Thân Đồ La rút đao, các thủy binh đều biến sắc, nhưng dù sao cũng được huấn luyện nghiêm chỉnh, nháy mắt liền hình thành đội ngũ. Thân Đồ La liếc nhìn Tề Ninh, cười lạnh nói:
- Hóa ra ngươi bố trí mai phục ở đây?
- Đại Đô Đốc an tâm chớ vội.
Tề Ninh mỉm cười, tiến lên, giơ cánh tay, kẹp cây châm lửa giữa ngón tay, cây châm lửa phát ra ánh lửa, lập tức liền thấy đám người xông tới kia dừng bước lại. Một người mang theo vài người tới đón, mặc giáp trụ trên người, tay cầm đại đạo, chính là Hàn Dũ.
Hàn Dũ nhìn thấy Tề Ninh, vui vẻ nói:
- Quốc Công!
Tề Ninh gật đầu, lúc này mới quay đầu nói:
- Đại Đô Đốc, họ chờ bên bờ, chỉ là đưa đồ ăn đến.
Hắn phân phó:
- Cầm lương khô tới đây!
Hàn Dũ quay người lại, ra hiệu. Lập tức có hơn mười người tiến lên từ phía sau, gánh giỏ trúc, đặt giỏ trúc ở giữa. Lúc này Tề Ninh mới nói với Thân Đồ La:
- Đại Đô Đốc, nơi này ngoài cơm rang còn có bánh màn thầu nướng, đủ cho huynh đệ thủ hạ của ngươi ăn ba tới năm ngày.
Thân Đồ La đi tới, dùng đao gẩy vải dầu phủ trên giỏ trúc, thấy bên dưới quả nhiên là đồ ăn. Y do dự một chút, lúc này mới thu đao, liếc nhìn Sở binh đen nghịt, thản nhiên nói:
- Họ vẫn luôn đi theo trên bờ sao?
- Ta biết Đại Đô Đốc trạch tâm nhân hậu, sẽ để ý tới các tướng sĩ Bộc Dương.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Ta tin tưởng chúng ta đàm phán nhất định có thể thành công, cho nên họ vẫn luôn đi theo đội thuyền ở trên bờ, chuẩn bị đưa đồ ăn bất cứ lúc nào.
- Ngươi nói đủ cho thủ hạ của ta ăn ba tới năm ngày, đó là có ý gì?
Thân Đồ La cau mày nói.
Tề Ninh thở dài:
- Đại Đô Đốc, những huynh đệ thủ hạ này của ngươi chắc chắn lo lắng người nhà của mình. Ý của ta là, để họ về nhà thăm cha mẹ vợ con trước, cũng không cần đi theo Đại Đô Đốc tới thành Hội Trạch.
Hai mày Thân Đồ La xiết chặt, nhưng nhanh chóng cười to nói:
- Ngươi sợ họ theo ta vào thành Hội Trạch, sẽ chiếm lấy thành sao?
- Nếu như Đại Đô Đốc thực sự cảm thấy như thế, ta cũng không thể cãi lại. Thực ra trong mắt ta, ta lo lắng Đại Đô Đốc cảm thấy mang theo họ tới thành Hội Trạch, cho rằng ta sẽ coi họ như con tin.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Trong thành Hội Trạch đã chuẩn bị chỗ ở cho Đại Đô Đốc, rất sạch sẽ, chỉ còn chờ Thái tử điện hạ tới đây gặp gỡ Đại Đô Đốc.
- Ha ha, rất được.
Thân Đồ La chăm chú nhìn vào mắt Tề Ninh:
- Tề Ninh, ngươi nghĩ rất chu đáo.
Y xoay người qua chỗ khác, liếc nhìn từng tướng sĩ thủ hạ mệt mỏi không chịu nổi, trầm mặc hồi lâu, mới thở dài nói:
- Các ngươi tự mình mang theo lương khô, trở về quê quán đi.
- Đại Đô Đốc… !
Đám người kia nhào về phía trước:
- Chúng ta muốn cùng sống cùng chết với Đại Đô Đốc!
- Đại Đô Đốc, chúng ta liều mạng với họ!
Quân sĩ thủ hạ của Hàn Dũ đều trận địa sẵn sàng, đề phòng thủy binh Đông Tề làm khó.
Sắc mặt Thân Đồ La nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Đây là lần cuối cùng bản tướng ra lệnh các ngươi, chẳng lẽ các ngươi muốn kháng lệnh hay sao? Mang theo lương thực, hiện giờ hãy trở về.
Đám thủy binh thấy Thân Đồ La như thế, cũng không dám nhiều lời, có một số người nhìn chằm chằm Sở binh, mắt lộ hung quang. Sau khi yên lặng một hồi, cuối cùng có người tiến lên, lấy khẩu phần lương thực từ trong giỏ trúc. Những người khác cũng tự mình tiến tới lấy lương thực, nhưng đều đứng tại bờ, cũng không rời đi.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Đại Đô Đốc, huynh đệ thủ hạ của ngươi, nhiều nhất có thể chen bốn chiếc thuyền, thuyền khác chúng ta tạm thời đảm bảo, không biết ý ngươi thế nào?
Trong lòng Thân Đồ La biết đến tình trạng hiện giờ, chỉ có thể chịu nhục. Y hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn phân phó thủ hạ:
- Các ngươi mang theo bốn chiếc thuyền, nhưng cái khác đều lưu lại nơi này.
- Mời!
Tề Ninh vung tay, ra hiệu mời. Thân Đồ La cũng không do dự, cất bước rời đi. Sau lưng vang lên giọng nói của tướng sĩ:
- Đại Đô Đốc!
Lập tức nghe được một hồi xao động, tất cả thủy binh Đông Tề đều quỳ rạp xuống bờ, có người còn nghẹn ngào nức nở.
Thân Đồ La ngừng chân một chút, hơi nhắm mắt lại, nhưng không quay đầu lại, nhanh chóng bước về phía trước.

Hai ngày nay Lễ Bộ Thị Lang Mạc Văn Thùy quả thực hưng phấn khác thường. Một khoảng thời gian trước tâm tình y sầu muộn ngủ không yên vì quân lương chậm chạp không có cách nào vượt sông, hai ngày nay lại không có cách nào ngủ được vì hưng phấn.
Gã bỗng nhiên hiểu được vì sao Hoàng đế lại coi trọng Hộ Quốc Công như thế. Trước kia gã chẳng qua cảm thấy Hộ Quốc Công chỉ là được ấm đức của tổ tiên mà thôi. Nhưng hiện giờ gã thực sự hiểu được, mặc dù Hộ Quốc Công trẻ tuổi, nhưng thủ đoạn quả thực cao minh.
Một trận lửa lớn trong thành, liền phá hủy chủ lực thủy sư Đông Tề, thậm chí mang theo danh tướng thủy quan đứng đầu đầu thiên hạ Thân Đồ La trở về.
Mạc Văn Thùy khó mà ức chế vui mừng trong lòng. Gã biết loại tấu chương khoe thành tích này, vị đại công thần Hộ Quốc Công này tuyệt đối sẽ không đích thân dâng tấu. Hàn Dũ là một võ tướng, càng không biết tìm từ thến ào. Chuyện dâng tấu thỉnh công này ngoại trừ mình ra không ai có thể làm được. Cho nên ngày Thân Đồ La được mang về thành Hội Trạch, gã lập tức viết cẩn thận một bản tấu chương, sai người ra roi thúc ngựa nhanh chóng mang đến kinh thành.
Trong tấu chương, khó tránh khỏi sẽ ca tụng công đức của Hộ Quốc Công một phen. Hộ Quốc Công chẳng những bày mưu nghĩ kế, bố trí mưu kế tỉ mỉ, lại anh dũng đi đầu, một mình vào hang hổ, phá hủy chủ lực thủy sư Đông Tề.
Chuyện Tề Ninh làm lần này, vốn không thể tưởng tượng được. Mạc Văn Thùy khó tránh khỏi càng thêm dốc sức trong tấu chương, bản tấu chương này được duyệt, giống như câu chuyện thần thoại.
Trong mắt Mạc Văn Thùy, trong mấy ngày ngắn ngủi Tề Ninh chẳng nhưng đả thông đường lương, phá hủy chủ lực thủy quân, thậm chí còn khiến Thân Đồ La quy thuận Đại Sở, gần như không hề khác gì thần thoại.
Lương thực chứa đựng trong thành được nhanh chóng vận chuyển tới bờ sông Hoài. Trên thực tế đã sớm chuẩn bị thuyền trên sông, đội lương như kiến, ngày đêm vận chuyển về phía trước. Trước đó họ cũng phái binh mã tới bờ bên kia sông Hoài, còn phái người phi ngựa truyền báo tới Định Đào.
Bên phía quân đoàn Tần Hoài biết được lương thực đã vận chuyển qua sông Hoài, đương nhiên vui mừng quá đỗi, Nhạc Hoàn Sơn lập tức phái binh mã tới tiếp ứng.
Mạc Văn Thùy làm tổng quản kho lúa trong thành Hội Trạch, mấy ngày nay cực kỳ vất vả. Hàn Dũ phụ trách đội hộ tống lương thực, cũng mang theo trọng trách.
Ngoại trừ mấy ngàn binh mã thủ thành tham dự vận chuyển lương thảo, Mạc Văn Thùy còn điều động rất nhiều dân phu. Từ thành Hội Trạch tới sông Hoài cũng không xa xôi, thời gian ba ngày đã chuyển một nửa lương thảo trong thành tới bờ sông Hoài, một nửa trong số đó đã qua sông.
Mặc dù Tề Ninh không tự mình tham dự vận chuyển lương thảo, nhưng Hàn Dũ rời thành, hắn liền gánh vác chức trách giữ trật tự trong thành.
Trước đây thành Hội Trạch thực hành cấm đi lại trong đêm, quản lý nghiêm ngặt, đã tạo thành bầu không khí ngay ngắn trật tự, cho nên Tề Ninh quả thực không cần tốn quá nhiều tâm tư.
Với Tề Ninh mà nói, hiện giờ hắn chỉ chờ Hiên Viên Phá mang Đoàn Thiều trở về thuận lợi.
Thân Đồ La bỏ thuyền lên bờ, cam nguyện đi tới thành Hội Trạch, cuối cùng là bởi vì Đoàn Thiều.
Xưa nay Tề Ninh không cảm thấy thế gian này có kế hoạch tuyệt đối hoàn mỹ.
Mặc dù bố trí chu đáo chặt chẽ, nhưng Hiên Viên Phá có thể làm được không sai sót chút nào, mang Đoàn Thiều trở về bình yên hay không, bản thân Tề Ninh cũng không dám cam đoan. Cũng chính vì như thế, ngay cả Hàn Dũ và Mạc Văn Thùy căn bản cũng không biết Hiên Viên Phá đi nơi nào?
Thân Đồ La có thể theo mình tới thành Hội Trạch, điều này còn thuận lợi hơn so với kế hoạch, nhưng đối với Thân Đồ La mà nói, đây là một ván đánh cược.
Dưới tình huống không thể hoàn toàn xác định Đoàn Thiều chắc chắn rơi vào tay người Sở quốc, y vẫn đi theo mà tới, vốn đã không thèm để ý tính mạng bản thân, liền đi vào thành bảo toàn tính mạng của Đoàn Thiều.
Sau khi tới thành Hội Trạch, Thân Đồ La ở tại căn phòng được sắp xếp cẩn thận cho y mà không bước chân ra khỏi nhà. Y đã không chủ động muốn gặp Tề Ninh, Tề Ninh cũng không chủ động đi gặp y.
Hai người để là người thông minh, biết được mục đích của đối phương.
Một người muốn bảo toàn tính mạng của Đoàn Thiều, một người thì muốn lợi dụng Thân Đồ La giải quyết binh mã tại Bộc Dương. Trước khi Đoàn Thiều chưa tới nơi, Thân Đồ La sẽ không có bất kỳ giao dịch nào với Tề Ninh. Tề Ninh biết rõ điểm này, đương nhiên cũng không có hứng thú tốn nhiều nước bọt với Thân Đồ La.
Lúc hoàng hôn, Mạc Văn Thùy vội vàng cầu kiến Tề Ninh. Vừa gặp Tề Ninh, gã liền vui mừng chắp tay cười nói:
- Quốc Công, có chuyện tốt!
- Ồ?
- Vừa rồi mới biết, một đội thuyền khác của thủy sư Đông Tề ở thượng du bến Hoàng Nham, cách bến Hoàng Nham lộ trình nửa ngày, bỏ neo bất động ở bên kia.
Mạc Văn Thùy nói khẽ:
- Chắc chắn họ nhìn thấy tình hình phía bến Hoàng Nam, chỉ chờ số lương thảo giả mạo ở bến Hoàng Nham vượt sông, sẽ phát động tấn công.
Tề Ninh cười nói:
- Xem ra họ cũng rất kiên nhân. Từ khi bến Hoàng Nham có động tác đến giờ cũng sắp bốn ngày rồi, họ vẫn còn chờ đợi.
- Lương thảo bên này đã vận chuyển qua một nửa, lại có thêm thời gian ba bốn ngày, lương thảo có thể vận chuyển qua hết.
Mạc Văn Thùy nói:
- Nhạc đại tướng quân đã phái người tới tiếp ứng… !
Gã không nhịn được cười nói:
- Cho dù thủy sư Đông Tề kia phát hiện bến Hoàng Nham có trá, muốn chạy về phía này cũng cần hai ngày. Chờ lúc họ chạy tới, đại thế đã mất rồi. Huống chi với tình huống trước mắt, chờ chúng ta vận chuyển tất cả lương thảo qua sông, họ cũng chưa chắc có thể phát hiện.
Tề Ninh hơi gật đầu. Mạc Văn Thùy thở dài một hơi nói:
- Lần này Quốc Công lập được công lao khoáng thế, chắc chắn Hoàng thượng cực kỳ vui mừng. Sợ rằng qua mấy ngày nữa, phong thường của Hoàng thượng sẽ tới rồi.
- Phong thưởng?
Tề Ninh nói:
- Hiện giờ ta đã là Công tước rồi, còn muốn phong thưởng thế nào?
Mạc Văn Thùy ngơ ngác một chút, lúc này bỗng nhiên hiểu được. Phía trên Công tước chính là Vương tước, đối với thần tử khác họ mà nói, Công tước đã là địa vị cực cao. Từ khi Đại Sở lập nước đến nay, còn chưa từng phong Vương khác họ.
Đại Sở lập quốc cũng không dễ dàng, mà yêu cầu phong thực lại rất cao, không phải người lập được công lao hãn mã thực sự khó mà phong tước.
Tứ đại thế tập Hầu của đế quốc đều là công thần khai quốc, công huân vô số. Đã như vậy họ cũng chỉ là Hầu tước, phong Công khác họ, cũng chỉ bắt đầu từ Trấn Quốc Công Tư Mã Lam.
Tề Ninh được phong làm Hộ Quốc Công từ Cẩm Y Hầu, đó đã là long ân bàng bạc rồi. Hiện giờ phong thưởng Công tước không lâu, cũng không đến mức Hoàng thượng hạ chỉ phong Vương chứ.
Tuy nói Tề Ninh ổn định Tây Bắc, đả thông sông Hoài, phá hủy thủy sư đều là công lao cực lớn, nhưng năm đó mấy vị Thế tập Hầu đánh đông dẹp bắc, công huân lập ra đều không hề kém Tề Ninh. Nếu như Tề Ninh được gia phong liên tục trong thời gian ngắn, không phải trước nay chưa từng có, quan trọng nhất chính là sẽ bị ghen ghét.
- Bắc Hán chưa phá, trận chiến này kết quả thế nào, ai cũng không biết.
Tề Ninh nói:
- Nếu thực sự có thể bắc phạt thành công, ta quả thực muốn thỉnh cầu Hoàng thượng ban thưởng mười tám người đẹp mới được.
Mạc Văn Thùy nghe vậy, lập tức bật cười, nghĩ thầm Hộ Quốc Công tuổi còn trẻ, thích người đẹp cũng là chuyện thường tình. Chẳng qua hiện giờ ngươi đã là Quốc Công cao quý, muốn loại người đẹp nào mà không được chứ, cũng không cần thiết phải Hoàng đế ban thưởng.
Tề Ninh nhắc tới người đpẹ, chỉ là thuận miệng nói, nhưng chợt nghĩ tới gia quyến trong kinh.
Sau khi thành hôn không lâu hắn liền rời kinh, chưa vuốt ve an ủi nàng dâu đầy đủ. Trong đầu hắn nghĩ tới Tây Môn Chiến Anh, liền nghĩ tới Tây Môn Vô Ngân, cũng không biết hiện giờ Tây Môn Chiến Anh có biết Tây Môn Vô Ngân đã qua đời hay chưa.
Di thể của Tây Môn Vô Ngân được Hồng Môn Đạo mang về kinh thành, chuyện này chắc chắn phải bẩm báo với tiểu Hoàng đế. Nhưng tin tức Tây Môn Vô Ngân qua đời, triều đình chắc chắn phải giữ bí mật chặt chẽ.
Hiện giờ đang thời điểm bắc phạt, Tây Môn Vô Ngân là tồn tại chấn nhiếp thế lực giang hồ trong nước. Nếu như các phái giang hồ biết Tây Môn Vô Ngân qua đời, mặc dù không đến mức mưu phản, nhưng các môn phái lớn không có Tây Môn Vô Ngân áp chế, chắc chắn sẽ tấn công lẫn nhau thay đổi cách cục giang hồ lần nữa, điều này chắc chắn gây bất lợi rất lớn cho sự nghiệp bắc phạt của Sở quốc.
Chỉ cần các môn phái lớn không thể xác định Tây Môn Vô Ngân qua đời, sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Triều đình chắc chắn là hiểu rõ chuyện này, cho nên tuyệt đối không có khả năng làn truyền tin tức Thần Hầu qua đời, càng không có khả năng xử lý tang sự của Tây Môn Vô Ngân một cách trắng trợn.
Tề Ninh cảm khái trong lòng, khi Tây Môn Vô Ngân còn sống mặc dù uy danh hiển hách, nhưng sau khi chết ngay cả tang sự cũng không thể xử lý quang minh chính đại.
Thần Hầu Phủ như rắn mất đầu. Tuy nói khi Tây Môn Vô Ngân còn sống không nói thẳng Hiên Viên Phá chính là người kế tục, nhưng Hiên Viên Phá đã là người nối nghiệp mà nội bộ Thần Hầu Phủ chấp nhận. Lần này nếu Hiên Viên Phá mang Đoàn Thiều trở về, đó là lập được một công lớn, vị trí Thần Hầu, chắc chắn thuộc về gã.
Nếu như Thần Hầu Phủ đã thông báo tin Tây Môn Vô Ngân chết cho Tây Môn Chiến Anh thì thôi, nếu không cuối cùng chuyện này chỉ có thể do mình nói rõ với Tây Môn Chiến Anh. Vừa nghĩ tới nỗi đau của Tây Môn Chiến Anh sau khi biết được chân tướng, Tề Ninh cũng cảm thấy ảm đạm.
Hắn biết cho dù mình không ở kinh thành, Cố Thanh Hạm cũng sẽ chăm sóc Tây Môn Chiến Anh thật tốt. Đối với sự quan tâm chu đáo của Cố Thanh Hạm, Tề Ninh cũng không có bất kỳ hoài nghi nào.
Hắn và Cố Thanh Hạm như gần như xa, từ lần đầu tiên nhìn thấy Cố Thanh Hạm, hắn đã quyết định muốn tiến tới với nàng. Nhưng hắn cũng biệt thực sự muốn đi tới cùng một chỗ thì không dễ dàng. Ngoại trừ bản thân Cố Thanh Hạm có nhiều cố kỵ, hiện giờ lại thêm Tây Môn Chiến Anh trong đó. Chỉ là hiện giờ đang trong chiến sự, chuyện tư tình nhi nữ này không có cách nào suy nghĩ quá nhiều, chỉ có thể chờ đợi qua khoảng thời gian này, rồi nghĩ ra một phương pháp thích đáng.
Thấy tiểu Công gia giống như có suy nghĩ, Mạc Văn Thùy cũng không dám quấy rầy, lặng lẽ lui xuống.
Lại qua hai ngày, Hiên Viên Phá mà Tề Ninh chờ đợi ngày đêm từ đầu đến cuối lại không trở về. Mặc dù hắn biết Hiên Viên Phá làm việc cẩn thận, nhưng trong lòng vẫn sinh ra chút lo lắng. Dù sao có thể mang Đoàn Thiều trở về thuận lợi hay không, liên quan đến đại nghiệp bắc phạt. Không có Đoàn Thiều, cho dù chết Thân Đồ La cũng sẽ không viết phong thư kia.
Mặc dù không chờ được Hiên Viên Phá, nhưng hắn lại nghênh đón một người quen khác.
Khi Trì Phượng Điển đi tới chỗ ở của Tề Ninh, mặt trời chiều ngả về tây, trời còn chưa xuống núi. Trì Phượng Điển mặc giáp trụ xuất hiện trước mặt Tề Ninh, quả thực khiến Tề Ninh lấy làm kinh hãi.
Trì Phượng Điển là thống lĩnh Võ Lâm Doanh Hoàng gia. Lúc tiên Hoàng đế còn tại vị, Trì Phượng Điển đã thống soái Võ Lâm Doanh thủ vệ hoàng cung. Sau khi tiểu Hoàng đế lên ngôi, vị trí của Trì Phượng Điển tại Võ Lâm Doanh quả thực là không thể quật ngã.
Tề Ninh và Trì Phượng Điển đã từng gặp mặt nhiều lần, biết người này cử chỉ lời nói bình thường hơi láu cá, nhưng mấy lần thời khắc nghiêm trọng, đều không đứng sai đội ngũ, tỉnh táo khác thường.
Hôm nay Trì Phượng Điển đột nhiên tới đây, Tề Ninh cảm thấy kinh ngạc. Trì Phượng Điển nhìn thấy Tề Ninh, liền bước tới chắp tay cười nói:
- Ti tướng Trì Phượng Điển, bái kiến Quốc Công!
Y làm bộ muốn bái, Tề Ninh lại mỉm cười đỡ lấy:
- Trì Thống lĩnh không cần đa lễ, không nghĩ tới thành Hội Trạch nhỏ nhỏ, hôm nay lại có thể nghênh đón Trì Thống lĩnh đại giá quang lâm, đây là chuyện hiếm nha!
- Quốc Công giễu cợt rồi.
Trì Phượng Điển cười lớn nói:
- Ti tướng có thể nhìn thấy Quốc Công ở đây, quả thực vui vẻ không thôi.
Y xích lại gần nhỏ giọng nói:
- Quốc Công mất tích ở Tây Bắc, Hoàng thượng ngày đêm lo lắng. Lúc trước nhận được mật báo của Vi Thứ Sử đưa tới từ Tây Xuyên, biết được Quốc Công tới sông Hoài, lúc này Hoàng thượng mới yên tâm.
Tề Ninh nhìn hai bên thở dài nói:
- Thánh thượng chiếu cố, hoàng ân bàng bạc, khiến Hoàng thượng lo lắng, thực sự là tội lớn của thần!
Hắn mời Trì Phượng Điển ngồi xuống, lúc này mới cười nói:
- Trì Thống lĩnh, hoàng thành trong cung do ngươi thủ vệ, lần này sao ngươi có thể rời đi?

Bạn cần đăng nhập để bình luận