Cẩm Y Xuân Thu

Chương 442: Kỳ binh

Lên đến sườn núi, trước mặt là một hẻm núi, hai bên trái phải đều có một ngọn núi, sương mù dày đặc lượn lờ, địa hình kỳ dị, kiểu địa hình núi trong núi này rất nhiều.
Tiểu yêu nữ vừa mới đứng vững, Tây Môn Chiến Anh đã vung một cái tát tới, nhưng Tiểu Yêu Nữ khá linh hoạt, nghiêng người tránh được, sau đó tức giận nói:
-Sao lại ra tay chứ?
Tây Môn Chiến Anh cười lạnh hỏi:
-Vừa rồi ngươi lại muốn trốn đi đúng không?
Tiểu Yêu nữ tức giận đáp:
-Nếu ngươi rơi vào tay kẻ xấu thì chẳng lẽ không muốn chạy trốn chắc? Mình không có bản lĩnh thì cũng đừng trách người khác.
Tây Môn Chiến Anh lại muốn lao lên nữa, Tề Ninh đã nói:
-Đừng nói nữa, A Não, ngươi dẫn đường đi.
Sắc mặt hắn lạnh lẽo, thật sự khiến tiểu yêu nữ rất sợ hãi.
Tây Môn Chiến Anh hừ lạnh một tiếng, hai người hai bên trái phải trông chừng tiểu yêu nữ, mặc dù tiểu yêu nữ xảo trá đa đoan, nhưng võ công không cao, đấu tay đôi với Tây Môn Chiến Anh chưa chắc đã giành chiến thắng, giờ lại thêm Tề Ninh, đương nhiên bị khống chế chặt chẽ.
Ba người đi xuyên qua khe núi, vừa mới ra khỏi khe núi, Tề Ninh lập tức nhíu mày.
Hắn nhìn thấy, giữa đám đất đá lộn xộn, là rất nhiều xác người ngổn ngang, hắn nhíu chặt mày bước lên trước, nhìn lướt qua, trong lòng hoảng sợ.
Chỉ thấy những thi thể này đều đã thịt nát xương tan, máu thịt lẫn lộn, nhìn kiểu này thì có vẻ không giống bị người ta giết chết mà là ngã chết.
Cách ăn mặc và quần áo của đám người này, Tề Ninh vừa nhìn là biết người của các bang phái bao vây tấn công Thiên Vụ Lĩnh, trong đám xác người, Tề Ninh chầm chậm đi qua, thế mà lại không nhìn thấy thi thể nào là người của Hắc Liên giáo.
Tề Ninh nhíu mày, tiểu yêu nữ đắc ý cười nói:
-Ta đã nói với mấy ngươi rồi còn gì, không lừa các ngươi phải không? Lên núi dễ, xuống núi khó, những tên khốn nạn tấn công Hắc Liên giáo kia, không kẻ nào có thể xuống núi.
-Hầu gia, ngài xem, hình như… hình như bọn họ không phải bị giết.
Tây Môn Chiến Anh quỳ thấp xuống, kiểm tra một thi thể:
-Tất cả xương cốt của người này đều đứt gãy vỡ vụn, giống như… giống như bị ngã chết.
Nàng nói xong, không kiềm được mà ngẩng đầu nhìn lên phía trên cao.
Lúc này bọn họ đang ở trong sơn cốc, trước sau là hai đỉnh núi chọc trời sừng sững, giữa hai ngọn núi, mây mù vấn vít, không nhìn rõ đỉnh.
Tề Ninh hơi gật đầu, rồi cũng ngẩng đầu nói:
-Hình như bọn họ ngã từ trên cao xuống.
Tiểu yêu nữ đắc ý cười nói:
-Bọn họ muốn đi xích sắt Bát Long, chắc hẳn là ngã từ trên xích sắt xuống rồi.
-Xích sắt Bát Long?
Tề Ninh ngẩn ra:
-Đó là cái gì?
Tiểu yêu nữ khoe khoang:
-Bọn họ lên núi, nếu muốn tới Hắc Thạch điện…
Nàng ta chỉ chỉ một đỉnh núi trước mặt rồi nói tiếp:
-Hắc Thạch điện ngay trên đỉnh Liên Hoa này, người ngoài không biết đường đi, không đến được bên trong sơn cốc này, nên không thể leo lên đỉnh, hi hi, mà cho dù bọn họ có biết cũng vô dụng, đường từ dưới núi lên đến đỉnh Liên Hoa đều là cơ quan, không phải người của Hắc Liên giáo thì căn bản không lên nổi đâu!
Tuy nàng ta nói có chút mờ mịt khó hiểu, nhưng Tề Ninh biết, hiện giờ hắn có thể xuất hiện ở trong sơn cốc này, hơn nữa có thể đi tới chân đỉnh Liên Hoa, hẳn là sau khi xông bừa, lao vào Mê Hoa Cốc mới có thể tới nơi này. Còn người của tám bang mười sáu phái thì đương nhiên không thể tới nơi này, chỉ có thể đi lên đỉnh từ nơi khác.
Hay nói cách khác, địa hình của đỉnh Liên Hoa vô cùng đặc biệt, một đỉnh núi độc lập, không hề liên kết với các ngọn núi hay dãy núi nào khác, bốn phía đều là sơn cốc khe núi sâu hun hút, nơi hắn đang đứng, chính là dưới đáy thấp nhất.
-Ý ngươi là, nếu muốn lên đến đỉnh Liên Hoa từ các dãy núi khác thì phải đi qua xích sắt Bát Long?
Tề Ninh ngước đầu nhìn lên:
-Những đỉnh núi đều được liên kết với nhau bằng xích sắt?
Tiểu yêu nữ đáp:
-Đúng thế, người của tám bang mười sáu phái muốn tới Hắc Thạch điện trên đỉnh Liên Hoa thì chỉ có thể đi trên xích sắt, chỉ cần sơ suất chút xíu thôi là sẽ rơi từ trên kia xuống.
Rồi nàng ta chỉ vào đám thi thể:
-Đám người này quả thật là to gan lớn mật, dám leo lên xích sắt để đi qua, cho nên mới rơi xuống cả đám.
Mây mù vấn vít, Tề Ninh không thấy rõ xích sắt giữa các đỉnh núi, nhưng trong lòng hắn lại vô cùng ngạc nhiên, khoảng cách giữa hai ngọn núi không chỉ vỏn vẹn vài mét, có thể móc xích sắt giữa những đỉnh núi với nhau, thật sự khó có thể tưởng tượng nổi!
Lúc này, trong lòng hắn đã hiểu, đương nhiên là người của tám bang mười sáu phái đuổi giết từ các hướng lên tới đỉnh núi, thế nhưng khi lên đến đỉnh núi, lại phát hiện đỉnh Liên Hoa là một đỉnh núi độc lập, chỉ được liên kết với những ngọn núi xung quanh bằng xích sắt. Muốn diệt trừ Hắc Liên giáo thì đương nhiên không thể không tấn công Hắc Thạch điện, dưới tình huống bất đắc dĩ, bọn họ cũng có thể bước lên xích sắt để tấn công Hắc Thạch điện.
Nhưng Hắc Liên giáo quen thuộc địa hình nơi này như lòng bàn tay, đương nhiên sẽ không trơ mắt nhìn bọn họ đi qua xích sắt một cách an toàn, cho nên tất cả những ai bước lên xích sắt Bát Long đều phải trả một cái giá rất đắt. Những thi thể nằm dưới sơn cốc này, đương nhiên là những người đen đủi trong các bang phái đó. -Hầu gia, bọn họ đã chết ít nhất bảy, tám canh giờ.
Mặc dù Tây Môn Chiến Anh là nữ tử, nhưng dù sao nàng cũng xuất thân từ Thần Hầu phủ, nàng đương nhiên không sợ hãi thi thể người chết, hơn nữa còn kiểm tra một cách rất chuyên nghiệp rồi ngẩng đầu lên nói:
-Còn thi thể này thì đã chết mười mấy canh giờ rồi, rơi xuống từ một ngày trước.
Tề Ninh biết mình bị người ta đánh lén, sau khi tỉnh lại thì đang ở bên bờ một đầm nước, hơn nữa còn dây dưa hồi lâu ở Mê Hoa Cốc nữa, e rằng đã cách ngày lên núi hai ngày rồi.
-Nói cách khác, tám bang mười sáu phái này đã bắt đầu vượt xích sắt Bát Long từ ít nhất một ngày trước.
Tề Ninh như đang suy nghĩ điều gì, rồi nhẹ giọng nói:
-Bảy, tám canh giờ trước, bọn họ vẫn đang tấn công, nhưng không biết rốt cuộc hiện giờ sao rồi.
Tiểu yêu nữ nói:
-Đương nhiên là chết cả rồi chứ sao!
Tây Môn Chiến Anh cười lạnh nói:
-Chẳng phải ngươi nói là trong sương mù có độc, người của tám bang mười sáu phái đều đã bị hạ độc chết sạch sao hả? Đã như vậy thì sao bọn họ còn có thể tấn công Hắc Thạch điện?
Tiểu yêu nữ tỏ vẻ chẳng thèm quan tâm:
-Làm sao mà ta biết được? Cũng có lẽ trong số các ngươi có kẻ nào đó lợi hại, giải được khí độc, cho nên lần này lão khọm già kia đã thất thủ rồi.
“Lão khọm già” trong miệng nàng ta đương nhiên là Độc Vương Thu Thiên Dịch rồi.
-Đừng nói nhảm nữa, đưa bọn ta lên núi.
Tề Ninh trầm giọng nói.
Đỉnh Liên Hoa sừng sững đâm thẳng lên trời, có chiều cao vạn trượng.
Tiểu yêu nữ dẫn hai người tới chân núi, lát sau nhìn thấy một con đường mòn ngoằn nghèo như thân rắn hướng lên đỉnh núi. Tây Môn Chiến Anh không kiềm được mà nói:
-Hầu gia, cẩn thận trò quỷ quái của tiểu yêu nữ này.
Tiểu yêu nữ nói:
-Nếu các ngươi không dám thì cũng không phải tại ta đâu nha.
-Có gì mà không dám.
Tề Ninh lạnh lùng nói:
-Chỉ cần có mảy may sơ xảy nào đó, ta lập tức giết chết ngươi rồi tính sau.
Tiểu yêu nữ đáp:
-Dù sao thì từ nơi này, đây là con đường duy nhất dẫn lên Hắc Thạch điện, trên đường đi đều có người canh gác, ta cũng không biết có bị người ta ngăn cản không nữa.
-Có người canh gác?
-Ngươi nghĩ rằng đây là đâu chứ?
Tiểu yêu nữ nói:
-Hoàng đế của các người ở trong cung chẳng phải cũng có thị vệ canh gác đó thôi sao? Bên trên kia là Hắc Thạch điện đó, sao lại không có ai canh gác được cơ chứ?
Thấy Tề Ninh nhíu mày, tiểu yêu nữ nói:
-Từ nơi này lên núi, bên đường có tất cả sáu chốt canh gác, bình thường có khoảng ba tới bốn người cah gác, có điều lần này mấy người các ngươi tấn công Thiên Vụ Lĩnh, e là nhân thủ đều bị điều lên trên rồi thôi.
Tề Ninh nghĩ nghĩ một lát rồi mới nói:
-Chiến Anh, cô tới đám thi thể kia lấy hai bộ xiêm y về đây.
Tây Môn Chiến Anh ngẩn ra, nhưng ngay sau đó đã hiểu ý của Tề Ninh, nàng biết Tề Ninh lên núi là vì lo lắng cho nàng, trong lòng nàng có chút cảm động, cũng không nói nhiều mà dứt khoát quay người đi kiếm hai bộ quần áo. Bởi vì rơi từ nơi rất cao xuống, đám người này đều tan xương nát thịt, quần áo cũng đều dính vết máu, nàng miễn cưỡng tìm hai bộ quần áo dính ít máu nhất rồi quay lại. Tề Ninh bảo Tây Môn Chiến Anh thay đồ trước, sau đó hắn mới đi thay xiêm y.
Quần áo lúc trước của hắn và Tây Môn Chiến Anh đều là quần áo của Thần Hầu phủ, liếc mắt một cái là có thể bị nhận ra ngay.
Quần áo của quần hùng giang hồ phong phú đủ loại, mặc dù đều là quần áo và cách ăn mặc của người Hán, nhưng dù gì cũng tốt hơn quần áo của Thần Hầu phủ.
Trong lòng Tây Môn Chiến Anh biết nếu muốn lên núi thì đương nhiên phải đột phá sáu chốt canh gác dọc đường, may mà mỗi chốt không có quá nhiều người canh gác, hiện giờ có tiểu yêu nữ làm con tin, tới chốt canh gác, tìm cơ hội giết chết lính canh gác là có thể lên tới đỉnh núi.
Võ công của Tề Ninh nàng đã từng tận mắt chứng kiến, biết rõ vị Tiểu Hầu gia này thâm tàng bất lộ, nàng liên thủ với hắn, thì đối phó với mấy tên lính canh gác kia chỉ là chuyện nhỏ.
Đường lên núi vô cùng hẹp, nhưng mặt đất lại khá bằng phẳng, rõ ràng cũng đã mất không ít công sức, đi được một lát, tiểu yêu nữ đã nói:
-Phía trước chính là chốt canh gác, có thể vượt qua hay không, thì phải xem bản lĩnh của các người rồi.
Tề Ninh kề sát vào tiểu yêu nữ, đề phòng nàng ta giở trò, rảo bước trên con đường bằng đá một lát, quả nhiên nhìn thấy phía trước có một chốt canh gác, chỉ là cửa của chốt canh gác kia đã bị mở toang, có một người nằm bất động trên lan can chốt canh gác, trên mặt đất còn có vài thi thể.
Mấy người kia đều mặc quần áo của người Miêu, đầu quấn khăn đen, binh khí rơi đầy trên mặt đất, trên vạt áo của bọn họ, đều được thêu hoa văn đóa sen màu đen.
-Là người của Hắc Liên giáo?
Nhìn thấy mấy thi thể la liệt trên đất, Tây Môn Chiến Anh vô cùng kinh ngạc, nàng bước lên trước vài bước, nhìn lướt qua, nói:
-Bọn họ bị giết cả rồi… Nàng đã trả lại đao cho Tề Ninh từ lâu, chẳng có vũ khí, vì vậy thuận tay nhặt một cây đao lên.
Tề Ninh đẩy tiểu yêu nữ lên trước, Tây Môn Chiến Anh đã nhấc đao kiểm tra thi thể, sau đó nhanh chóng ngẩng đầu lên nói:
-Có tất cả bốn người, ba người bị giết bởi binh khí, còn người này… Nàng chỉ một thi thể rồi nói:
-Là bị một chưởng cực kỳ nặng giết chết, hẳn là tâm mạch cũng bị chưởng nát rồi.
Tề Ninh cau mày nói:
-Cũng có nghĩa là có người đi lên núi theo con đường này?
Tây Môn Chiến Anh quỳ trên mặt đất, kiểm tra cẩn thận nền đất, rồi nhanh chóng ngẩng đầu lên nói:
-Dấu chân trên đất rất lộn xộn, nếu như ta đoán không sai thì ít nhất phải có mười, hai mươi người lên núi.
Tiểu yêu nữ cau mày nói:
-Sao có thể chứ? Trừ người của Hắc Liên giáo thì không ai biết con đường này cả.
-Tiểu yêu nữ, ngươi đừng cho rằng người của tám bang mười sáu phái đều là kẻ ntgu.
Tề Ninh cười lạnh nói:
-Đám người này đã tấn công Hắc Liên giáo thì nào có chuyện không biết Hắc Liên giáo đã bố trí bẫy rập? Cho dù phần lớn trong số đó đã trúng kế, nhưng trong số đó hẳn là biết vẫn còn những con đường khác để lên núi.
Tiểu yêu nữ nói với giọng bất mãn:
-Ta tên A Não, đừng có gọi ta là tiểu yêu nữ! Ta không phải yêu quái!
Tề Ninh cũng chẳng để ý đến nàng ta, ba người tiếp tục lên núi, sau đó tiếp tục đi qua mấy chốt gác, lính canh gác đều đã bị giết sạch, sắc mặt Tề Ninh nghiêm trọng, nói:
-Không có chuyện những chốt canh gác này không có cách liên hệ với nhau, một nơi bị tấn công, hẳn là sẽ có cách thông báo với chốt canh gác tiếp theo, nhưng tất cả các chốt canh gác này đều bị phá cả, chỉ có thể nói lên rằng tốc độ ra tay của những người này cực kỳ nhanh, căn bản không để lính canh gác có cơ hội phóng tín hiệu.
Tây Môn Chiến Anh cũng kinh ngạc nói:
-Việc này hẳn là do người của tám bang mười sáu phái làm, nhưng tại sao trong tám bang mười sáu phái lại có người biết con đường này chứ? Sao bọn họ có thể tới đây được?
-Chiến Anh, những người này chết bao lâu rồi?
Tây Môn Chiến Anh lập tức đáp:
-Ít nhất cũng phải mười canh giờ rồi.
Tề Ninh hơi trầm ngâm một lát rồi nói:
-Ta hiểu rồi.
-Gì cơ?
-Lúc nãy chúng ta nhìn thấy những thi thể rơi xuống sơn cốc kia, thi thể cuối cùng rơi xuống có lẽ đã là chuyện của bảy canh giờ trước, bảy canh giờ sau không có ai bị rơi xuống từ xích sắt nữa.
Tề Ninh nói:
-Còn ở bên này, lính canh gác đã chết được mười canh giờ, nói cách khác, có một đám người theo con đường này tấn công bất ngờ lên núi. Sau khi lên núi, bọn họ đã phá vỡ những bẫy rập được Hắc Liên giáo bố trí, cho nên tất cả những người đi bằng xích sắt đều đã thuận lợi lên tới đỉnh Liên Hoa.
Tây Môn Chiến Anh cũng đã hiểu ra:
-Đúng vậy, nhất định là như thế.
Hầu gia, đoàn kỳ bình do người của chúng ta sắp đặt này đã lập được lại công rồi.
Nghĩ đến chuyện có kỳ binh ra tay, cục diện chưa hẳn đã nghiêm trọng như lời của tiểu yêu nữ, tâm trạng nàng cũng thoáng nhẹ nhõm hơn:
-Hiện giờ ai thắng ai bại, vẫn chưa biết được đâu!
Tề Ninh lại nghi ngờ hỏi:
-Nhưng mà những người này là của bang phái nào?
m0ngv0ngan95 Chú ý Hồ sơ của tôi Thiết lập chung Thoát »
uyện Tiên hiệp - Kiếm hiệp - Huyền huyễn ệhn LCịộcnhg sđửồn -g QuâHno sạựt độngC Dóiễ gnì đmànới? Liên kết Nhanh TìmX kui:ế 1m,4 n9â5ng ca Truyện Lịch sử - Quân sự [FULL]Cẩm Y Xuân Thu ủa Sa Mạc)
Trang 48 của 57 Đầu tiên ... 38 46 47 48 49 50 ...
yện mới của Sa Mạc)
Cuối
Công cụ Chủ đề Tìm Chủ đề ĐKáếnth q guiáả C4h7ủ1 đđềến 48H0iể nc ủtah ị56

Bạn cần đăng nhập để bình luận