Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1524: Chương cuối

Y Phù bị kéo vào trại, liền nhìn thấy nam nữ già trẻ trong tộc giờ phút này đều tập trung ở đây, mấy tên trưởng lão cũng đang tươi cười nhìn mình.
Đầu óc Y Phù hơi ngẩn ra.
Vì sao tất cả mọi người lại tập trung ở đây? Vì sao Động chủ như mình lại hoàn toàn không biết gì cả?
Trong mơ màng, nàng bị các thiếu nữ kéo vào trong phòng, rửa mặt trang điểm. Lúc này Y Phù cuối cùng hiểu rõ chuyện gì, sau khi kinh ngạc, trong lòng tràn ngập vui mừng khó nói nên lời. Mãi đến khi trời tối, lửa trại được đốt trên bãi đất trống giữa trại. Y Phù ăn mặc cẩn thận mới được các thiếu nữ vây quanh đi vào bãi đất trống.
Lập tức nàng lại nhìn thấy một đám nam tử vây quanh một thiếu niên lang Miêu gia đi ra. Y Phù vừa nhìn liền nhận ra, đó chính là Tề Ninh mặc trang phục Miêu gia.
Tề Ninh tiến tới, nắm tay Y Phù, lại cười nói:
- Ta đã nói nhất định sẽ cưới nàng, hi vọng không khiến nàng chờ quá lâu!
Y Phù không nhịn được nữa, nước mắt tràn ra. Tề Ninh ôm lấy Y Phù, xung quanh vang lên tiếng hoan hô, xông thẳng lên trời.
Tiệc vui chỉ ồn ào tới nửa đếm. Chờ đến lúc vào động phòng, đã thấy một bọc giấy nhỏ đỏ chót đặt trên mặt bàn trong phòng động phòng, trên đó viết 'Cùng gửi Tề Ninh, Y Phù'. Tề Ninh hơi kỳ quái, mở bọc giấy ra, bên trong lại là một túi vải nhỏ. Tề Ninh và Y Phù liếc nhìn nhau, càng thêm kinh ngạc. Bên trong còn có một phong thư, Tề Ninh mở ra, trên đó viết bốn chữ lớn 'trăm năm hòa hợp', lại không đề tên.
Tề Ninh nghi hoặc không hiểu, đi tới bên cửa, nhìn thấy một thiếu nữ Miêu gia đứng cách đó không xa, hắn hỏi:
- Có người nào vào đây không? Bọc giấy đỏ trên bàn do ai đưa tới?
Cô nương kia trả lời:
- Lúc vừa uống rượu, có hai người tới, nói đây là lễ vật, muốn tặng cho Động chủ và tước gia, ta liền đặt trên mặt bàn.
Y Phù ngạc nhiên nói :
- Hai người, là ai vậy?
- Một nam một nữ.
Cô nương nói:
- Dường như là hai cha con. Nam chừng bốn mươi tuổi, bên cạnh có một cô nương, ta thấy họ rất lạ mặt, hỏi họ là ai. Nam nói là người quen cũ của Đông chủ và tước gia, còn nói đã từng được Hắc Nham Động thu lưu.
- Là Hướng đại ca và Tiểu Điệp!
Tề Ninh thất thanh nói:
- Túi vải này, là... là của người Cái Bang, vừa rồi ta nên nghĩ tới chứ.
Hắn nắm chặt túi vải, hỏi:
- Họ ở đâu? Rời đi khi nào?
- Đi một lúc lâu rồi.
Cô nương nói:
- Đi nơi nào, ta cũng không biết.
Tề Ninh buồn bã nói:
- Là Hướng đại ca đã tới, hóa ra... hóa ra họ ở gần đây.
Sắc trời đã tối, Hướng Bách Ảnh và Tiểu Điệp đã đi một lúc lâu, hiện giờ đi tìm đương nhiên khó mà tìm thấy được. Huống chi nếu như Hướng Bách Ảnh muốn gặp mặt, sẽ không tránh mà không gặp. Y đã lựa chọn như thế, đương nhiên không định gặp mặt hôm nay.
Chỉ là chẳng biết tại sao lại tới mà không gặp.
Y Phù đương nhiên biết Hướng đại ca mà Tề Ninh nói là ai. Thấy bộ dạng buồn bã của Tề Ninh, nàng nắm tay hắn nói:
- Còn nhiều thời gian, về sau sẽ có cơ hội gặp bọn họ, không cần phải vội.
Tề Ninh nghĩ thầm cũng không sai, lần này không gặp, sau này sẽ có cơ hội.
...
Hai năm sau, Bạch Vân Đảo.
Bạch Vân Đảo gấm hoa rực rỡ hương thơm khắp nơi. Trong một căn nhà gỗ, Đường Nặc đang đứng trước bàn đầy chai lọ, nhìn mấy vị thuốc dường như có suy nghĩ. Một cô nương bên cạnh đang dùng dao cắt thuốc cắt dược liệu, quay đầu lại hỏi:
- Sư phụ, thuốc phối chế hôm trước dược hiệu không lớn, đồ nhi cảm thấy tính hỏa quá mạnh, không bằng giảm một vị thuốc tính hỏa thử một chút? Hay là thêm một vị thuốc khử hở, cỏ tranh và cỏ bấc đều được.
Người nói chuyện đương nhiên là Điền Phù.
Đường Nặc hơi gật đầu nói:
- Cũng được, chờ một lát con thử hai loại biện pháp một chút, để xem hiệu quả.
Bên ngoài cửa sổ, Trác Tiên Nhi và Tây Môn Chiến Anh cùng nhau đi qua. Tiên Nhi cười nói:
- Phu quân tốn thời gian nửa năm, vẫn chờ đợi tại Triêu Vụ Lĩnh, coi như ôm người đẹp về, cuối cùng chúng ta cũng ở chung một chỗ.
- Tên sắc lang.
Tây Môn Chiến Anh nói:
- Hắn nói học y thuật ở Triêu Vụ Lĩnh. Khi đó ta đã kỳ quái, sao hắn lại đột nhiên cảm thấy hứng thú với y đạo? Vả lại học vấn y đạo sâu như vậy, cũng không phải hai ba năm là có thể học được, thực sự muốn học thành, sợ rằng phải mấy chục năm mới học thành được. Hóa ra... hừ, hóa ra hắn chạy tới Triêu Vụ Lĩnh lấy lòng Đường cô nương.
- Đường cô nương xinh đẹp như vậy, hắn sao có thể bỏ nàng lẻ loi một mình được, càng sẽ không để nam nhân khác chiếm lấy nàng.
Trác Tiên Nhi và Tây Môn Chiến Anh cùng đi giữa con đường nhỏ gấm hoa rực rỡ:
- Lúc trước Đường cô nương rời khỏi kinh thành, ta đã đoán được sớm muộn sẽ trở về với chúng ta.
Tây Môn Chiến Anh thở dài nói:
- Qua mấy ngày hắn lại muốn tới Đông Hải, nói là hỗ trợ mậu dịch Nam Dương. Hai năm nay hắn cứ chạy qua Đông Hải, thực sự làm ăn sao?
Trác Tiên Nhi dịu dàng cười một tiếng, không nói lời nào.
Tây Môn Chiến Anh đi tới bên một ụ đá ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn trời, trời trong xanh vạn dặm không mây. Nàng nhịn không được nói:
- Hóa ra đây chính là nơi Xích Đan Mị lớn lên, khó trách dung mạo của nàng lại xinh đẹp như thế. Đảo này cảnh đẹp khắp nơi, ngày nào cũng làm bạn với hoa, đương nhiên sẽ ngày càng xinh đẹp.
Nàng nhìn xung quanh một chút nói:
- Lúc trước còn nhìn thấy nàng, lại đi nơi nào rồi? Hôm nay đến phiên nàng xuống bếp đó.
Trác Tiên Nhi nói:
- Vừa nhìn thấy nàng và phu quân đi bờ biển. Hôm nay quả thực tới phiên nàng xuống bếp. Chẳng qua nàng nói ngày nào phu quân cũng áo đến thì đưa tay cơm đến thì há miệng, hôm nay muốn ép hắn làm cơm một lần.
Tây Môn Chiến Anh kinh ngạc nói:
- Nàng có thể khiến hắn xuống bếp sao?
Trác Tiên Nhi cười nói:
- Chúng ta không có biện pháp, có lẽ nàng có biện pháp.
Chợt nghe tiếng trẻ con khóc nỉ non, nàng vội la lên:
- Là Thái nhi tỉnh rồi, chúng ta nhanh đi xem một chút, hôm nay hắn tỉnh dậy sớm hơn mọi ngày.
Tây Môn Chiến Anh thở dài:
- Hắn vừa tỉnh, Đậu Đậu chắc chắn cũng bị đánh thức.
Nàng và Trác Tiên Nhi đi tới căn phòng tạo riêng cho trẻ con, nhỏ giọng nói:
- Tiên Nhi, thời gian Xích Đan Mị và phu quân ở chung với nhau nhiều nhất, vì sao đến giờ nàng chưa mang thai?
- Nàng nói trông thấy chúng ta ngày nào cũng bận rộn con cái cực kỳ vất vả, nghĩ tới chuyện sau khi sinh con liền sợ hãi trong lòng, muốn chờ mấy năm rồi nói.
Tiên Nhi cười nói:
- Chẳng qua phu nhân nói, năm nay dù thế nào cũng muốn làm cho nàng mang thai, nói là sau này năm nào chúng ta cũng phải sinh cho hắn ít nhất hai đứa trẻ, con cháu đầy đàn.
- Hắn cho rằng ấp trứng gà sao? Muốn sinh thì sinh.
Tây Môn Chiến Anh cười phốc một tiếng nói:
- Một Đậu Đậu thôi đã khiến ta ngày nào cũng sứt đầu mẻ trán, ta cũng không sinh cho hắn nữa.
Nàng liếc mắt nhìn về căn phòng của Đường Nặc, khẽ cười nói:
- Nếu hắn có bản lĩnh, để Đường Nặc sinh cho hắn một đứa xem thế nào.
Trên bờ biển, Tề Ninh bộ dạng lợn chết không sợ bỏng nước sôi, nhìn đôi mắt quyến rũ của Xích Đan Mị nói :
- Nam tử hán đại trượng phu, nói không làm cơm là không làm cơm. Đã nói trước rồi, hôm nay tới phiên nàng, nàng không được phép lười biếng.
- Nói thì hay, nhưng vì sao lại loại trừ chàng ra ngoài?
Một tay Xích Đan Mị chống vòng eo nhỏ nhắn, gương mặt xinh đẹp như cười như không :
- Chúng ta cứ mặc chàng sắp đặt hay sao? Các nàng không quan tâm ta mặc kệ, thế nhưng đến lượt ta, ta muốn để chàng xuống bếp.
Tề Ninh thở dài nói:
- Nếu ta không xuống bếp thì sao?
- Vậy ta cam đoan những ngày này ở trên đảo, chàng sẽ không chạm vào được ai.
Đôi mắt đẹp của Xích Đan Mị đong đưa:
- Ta đã nói trước với các nàng, hôm nay chàng không xuống bếp, sau này mỗi khi trời tối chàng tự ngủ một mình, không ai ở cùng chàng.
Tề Ninh lắc đầu cười nói:
- Ta không tin.
- Vậy chàng thử một chút?
Tề Ninh đụng đụng phía trước nói:
- Nàng thực sự muốn ta xuống bếp, vậy cũng không phải không được, nàng đáp ứng ta một chuyện, ta sẽ đáp ứng nàng.
- Chuyện gì?
Tề Ninh cười gian một tiếng mới nói:
- Đêm nay nàng và Tiên Nhi ở cùng với ta... !
- Cút!
Xích Đan Mị lập tức lườm hắn nói:
- Chàng thực sự là tặc tâm chưa dứt, ta đã sớm nói không được, sớm từ bỏ suy nghĩ này đi.
Tề Ninh thở dài, nghĩ thầm hai vị phu nhân xinh đẹp ở Đông Hải kia đã bị mình đưa lên một chiếc giường. Mặc dù tốn không ít công sức, tốn không ít thời gian, nhưng cuối cùng vẫn đạt thành mong muốn. Thế nhưng dường như mấy vị ở trên đảo này rất khó thành công.
Xích Đan Mị đương nhiên không biết Tề Ninh đã được hưởng thụ phúc cùng người tại Đông Hải, đã sớm lãnh hội được chỗ tiêu hồn của song phượng ngâm. Nàng cười quyến rũ một tiếng, nói:
- Chẳng qua nếu chàng xuống bếp, đêm nay có thể cho chàng chút chỗ tốt.
Tề Ninh cười nói:
- Không xuống bếp, ta cũng có biện pháp khiến nàng cho ta chỗ tốt.
Hắn vỗ ngực nói:
- Như vậy đi, nàng đánh ta hai quyền, chỉ cần ta động một cái, coi như ta thua, lập tức xuống bếp.
- Phi!
Xích Đan Mị tức giận nói:
- Lại chiêu này. Võ công của chàng gần như đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư. Cho dù ta ra quyền toàn lực, chàng vụng trộm dùng khí thiên địa hộ thân, nhìn như đánh vào cơ thể chàng, thực ra chàng chẳng tổn hao lông tóc gì.
Nàng thở dài yếu ớt, nói:
- Đao thương không tổn thương được chàng, quyền cước càng không tổn thương được chàng. Chàng đứng đó bất động, cho dù chàng cố ý để cao thủ hàng đầu đánh chàng mười quyền tám quyền, chàng cũng bình yên vô sự.
Tề Ninh cười lớn, bỗng nhiên, tiếng cười im bặt.
Xích Đan Mị thấy vẻ mặt Tề Ninh dần trở nên ngưng trọng, nàng hơi kỳ quái, càng thêm bận tâm, tiến tới hỏi:
- Chàng sao vậy?
Tề Ninh trầm mặc một lát, nhìn vào mắt Xích Đan Mị, hỏi:
- Võ công của nàng mặc dù hơi kém hơn ta, nhưng cũng là cao thủ hàng đầu trên giang hồ. Chênh lệch giữa nàng và ta, có phải là chênh lệch giữa ta và Đại Tông Sư?
Xích Đan Mị khẽ giật mình, không rõ vì sao Tề Ninh lại hỏi như vậy. Nàng suy nghĩ một chút, mới nói:
- Có lẽ chênh lệch giữa chàng và Đại Tông Sư còn lớn hơn chênh lệch giữa chúng ta.
- Nàng thực sự cho rằng như vậy?
- Tu vi võ đạo của Đại Tông Sư quá mức kinh khủng. Ban đầu ở Huyền Vũ Đảo, chúng ta đều đã trông thấy.
Xích Đan Mị thở dài:
- Thiên hạ này, chỉ Đại Tông Sư có thể tổn thương Đại Tông Sư.
Tề Ninh nhắm mắt lại, lông mày nhíu chặt. Xích Đan Mị nghi ngờ nói:
- Chàng đang suy nghĩ chuyện gì?
- Chỉ Đại Tông Sư mới có thể gây tổn thương cho Đại Tông Sư... !
Tề Ninh thì thào một câu, sau một lát, mở choàng mắt nói:
- Ta phải lập tức rời đảo, có một chuyện nhất định phải đi xử lý.
Hắn không nói gì, đi thẳng qua chiếc thuyền ở bờ biển. Xích Đan Mị không biết vì sao Tề Ninh lại đột nhiên có phản ứng như thế. Nàng thấy thân pháp của Tề Ninh nhẹ nhàng, nháy mắt liền leo lên chiếc thuyền kia, bỏ Xích Đan Mị lại đằng sau.
Chờ khi Xích Đan Mị đuổi tới, chiếc thuyền kia đã rời bờ xuất phát.
- Ta muốn rời đi một thời gian, các nàng chờ ta trở lại!
Giọng Tề Ninh truyền tới. Khuôn mặt đẹp của Xích Đan Mị tràn ngập vẻ hồ nghi. Tề Ninh nóng lòng muốn rời khỏi Bạch Vân Đảo như vậy, rốt cuộc muốn đi tới nơi nào?
Mặt trời chiều ngả về tây, Tề Ninh một mình một ngựa đi tới chân núi sơn trang Phong Kiếm, ngẩng đầu nhìn sơn trang nằm giữa rừng rậm.
Sơn trang Phong Kiếm từng hiển hách một thời tại Tây Xuyên. Sau khi Hướng Bách Ảnh tặng sơn trang cho Lục Thương Hạc, có một khoảng thời gian sơn trang Phong Kiếm vẫn có khách như nước thủy triều. Nhưng từ sau khi Lục Thương Hạc rời khỏi sơn trang Phong Kiếm chuyển tới sơn trang Ảnh Hạc, sơn trang Phong Kiếm liền trở nên quạnh quẽ.
Năm đó sơn trang Phong Kiếm lựa chọn xây dựng ở địa điểm cực kỳ vắng vẻ, cách xa người ở, phương viên hai mươi dặm khó gặp dấu vết người khác.
Sơn trang Phong Kiếm hiện giờ đã không còn một ai, đã sớm hoang phế. Mặc dù như vậy, cũng không người nào dám đánh chủ ý tới nơi này. Dù sao rất nhiều người cũng biết được, Thiếu Trang chủ trước đây của sơn trang Phong Kiếm là Hướng Bách Ảnh là Bang chủ Cái Bang đời trước. Nam ngoái Trưởng lão Thanh Long Cái Bang Lâu Văn Sư kế nhiệm chức Bang chủ, Hướng Bách Ảnh cũng như thần long thấy đầu không thấy đuôi, nhưng dư uy vẫn còn, không người nào dám đánh chủ ý tới sơn trang Phong Kiếm.
Bóng tối yếu ớt, trời đất lờ mờ.
Sơn trang Phong Kiếm trong màn đêm giống như một ngôi nhà ma, quạnh quẽ tới cực điểm.
Tề Ninh đi vào trong trang, cũng cảm thấy không khí âm trầm kinh khủng.
Hắn đã đi vào sơn trang Phong Kiếm mấy lần, mỗi lần đều có cảm giác khác biệt.
Lần đầu tiên đi cùng Hướng Bách Ảnh tới đây, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Lục Thương Hạc.
Lần thứ hai tới đây, hắn muốn tìm cách cứu viện Hướng Bách Ảnh, lại bị nhốt trong mật thất dưới đất cùng với Địa Tạng hóa thân thành Túc Ảnh phu nhân. Mặc dù sau này biết được đó là cái bẫy do Địa Tạng bày ra, nhưng ngẫu nhiên nhớ tới khoảng thời gian ngắn ngủi hai người cô nam quả nữ bị nhốt ở đó, ở sâu trong lòng cũng dâng lên gợn sóng..
Lần này là lần thứ ba hắn tới đây.
Với tu vi võ đạo của hắn hiện giờ, trong thiên hạ không có địch thủ, núi non sông ngòi, không có chỗ nào hắn không thể tới được.
Bóng đêm âm trầm, chợt nghe tiếng đàn vang lên, trong đêm tối yên tĩnh lạnh lẽo thê lương, tiếng đàn như gần như xa.
Lông mày Tề Ninh xiết chặt, chậm rãi đi theo tiếng đàn. Hắn xuyên qua hai hành lang, đi tới một cổng vòm, trong sân có một ngôi đình nghỉ mát, mái hiên đình nghỉ mát treo lụa treo đèn, một người đang đánh đàn trong sảnh. Tề Ninh đi tới, cách đình nghỉ mát chẳng qua năm sáu bước, dừng bước lại, nhìn thấy bóng lưng mềm mại trong đình, hắn ngây người bất động.
Bóng lưng dịu dàng, tư thái ưu nhã, một cơn gió thổi qua, một mùi hương quen thuộc chui vào mũi Tề Ninh.
Tiếng đàn lượn lờ, hồi lâu sau mới dừng lại.
Người kia không hề động. Tề Ninh cũng không động. Chợt thấy người kia thở dài yếu ớt:
- Ta chờ ngươi hai năm, cuối cùng ngươi vẫn tới, cuối cùng ngươi vẫn không quên nơi này!
Trăng treo giữa trời, nghe được giọng nói quen thuộc kia, Tề Ninh không biết nên khóc hay nên cười.
Bạn cần đăng nhập để bình luận