Cẩm Y Xuân Thu

Chương 748: Cái nhìn

Bày trí trong căn phòng rất đơn giản, có lẽ là bởi vì không có ai ở trong này. Phủ Cẩm Y Hầu trước nay đều coi trọng sự đơn giản, không hề xa hoa tráng lệ như các phủ đệ khác.
Nơi này vốn được dùng làm phòng ăn nên bên trong nổi bật nhất là chiếc bàn gỗ tròn kiểu cổ, xung quanh có sáu chiếc ghế.
Điền phu nhân đặt cây đèn lên bàn, trong phòng lập tức sáng lên, Tề Ninh kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống. Điền phu nhân quay đầu lại nhìn về phía cửa, nàng do dự một lát sau đó hỏi:
- Hầu gia, ngài xem có cần phải đóng cửa không?
Tề Ninh thầm nghĩ ở với một mỹ phụ xinh đẹp như vậy đóng cửa đương nhiên là tốt nhất nhưng đây là nơi ở của Đường Nặc. Nếu đóng cửa, lát nữa có người vào hoặc Đường Nặc đi ra thấy hai người cô nam quả nữ ở trong phòng lại đóng cửa sẽ có một số lời đồn không hay. Tề Ninh thì không sao nhưng hẵn vẫn phải suy nghĩ cho danh dự của Điền phu nhân, hắn lắc đầu cười nói:
- Không cần đâu, căn phòng này cách căn phòng kia một khoảng, nói chuyện ở đây sẽ không làm ảnh hưởng đến Đường cô nương.
Thực ra Điền phu nhân rất sợ phải nghe Tề Ninh nói đóng cửa nhưng giờ hắn lại nói vậy nàng lập tức thở phào nhẹ nhõm. Tề Ninh giơ tay lên nói:
- Phu nhân ngồi xuống đi.
Điền phu nhân lập tức khẽ nhấc làn váy, nhẹ nhàng cẩn thận ngồi xuống đối diện Tề Ninh.
Nàng là người từng trải biết chừng mực, nơi này không phải ở nhà mình. Nếu ở nhà, nàng có thể tùy ý nhưng đã đến phủ Cẩm Y Hầu, nàng phải chú ý lễ tiết hơn.
Dù sao thì Cẩm Y Hầu cũng là một trong Tứ đại thế tập hầu, có quyền cao chức trọng. Phủ Cẩm Y Hầu cũng không phải là nơi tầm thường, mặc dù nàng đã ngồi xuống nhưng chỉ ngồi nửa mông.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên thấy Tề Ninh đang nhìn mình. Nàng tự biết nếu mình quá khẩn trương sẽ giống như hai người thực sự có chuyện gì đó. Nàng sửa sang lại y phục sau đó mới mỉm cười hỏi:
- Hầu gia có gì phân phó sao?
- Phân phó thì không dám.
Tề Ninh cười, hỏi:
- Dạo dần đây phu nhân làm ăn có tốt không?
- Nhờ phúc của Hầu gia, mọi chuyện đều thuận lợi.
Điền phu nhân mỉm cười nói:
- Hầu gia, dân phụ vẫn luôn ghi chép lại phần của ngài, Hầu gia có thể lấy bất cứ lúc nào. Chỉ là lần này không biết Hầu gia đã trở về nên không mang theo sổ sách, nếu như Hầu gia muốn xem, dân phụ có thể về phủ lấy tới đây cho ngài.
- Không cần đâu.
Tề Ninh cười nói:
- Phu nhân, thật ra ta cũng đang muốn nói đến chuyện này.
Điền phu nhân lập tức hỏi:
- Hầu gia cần bạc sao?
- Cũng có thế nói là vậy.
Tề Ninh suy nghĩ một chút sau đó nói:
- Phu nhân có biết khi lão Hầu gia và gia phụ còn tại thế phủ Cẩm Y Hầu thường xuyên chi ra một khoảng tiền trợ cấp cho người nhà của các binh sĩ chết trận không?
Điền phu nhân lắc đầu, chớp chớp đôi mắt mê hoặc lòng người, thành thật đáp:
- Dân phụ không biết nhưng cũng có nghe nói các đời Cẩm Y Hầu đều là cảnh vệ ở tiền phương, bảo vệ Đại Sở không bị quân địch xâm phạm, là những người anh hùng của Đại Sở ta.
Nàng khâm phục nói:
- Không ngờ Cẩm Y Hầu còn lo lắng cho cả người nhà của các binh sĩ chết trận. Trong khi các quan viên khác chỉ biết đút tiền vào túi riêng làm lợi cho bản thân!
Nói đến đây nàng mới nghĩ ra có những lời mình không nên nói ra ngoài vì vậy liền dừng lại.
- Hoàng thượng đã hạ lệnh cho ta thiết lập lại Hắc Lân doanh.
Tề Ninh nói:
- Quân số không nhiều lắm, chỉ có khoảng một ngàn binh sĩ. Tuy nhiên vì để huấn luyện bọn họ trở thành đội tinh binh ta đã hứa với bọn họ chỉ cần bọn họ cố gắng luyện tập ta sẽ giúp họ giải quyết các phiền phức về gia đình và người thân để họ không phải lo lắng về chuyện ở nhà.
Điền phu nhân trừng mắt cảm thán:
- Hầu gia đúng là có tấm lòng Bồ tát.
- Ta đâu có tốt như vậy.
Tề Ninh cười nói:
- Đường cô nương mới thực sự là có tấm lòng Bồ tát. Phu nhân, nếu ta đã hứa với bọn họ thì đương nhiên không thể nuốt lời. Điền phu nhân khẽ cười, nói:
- Dân phụ hiểu ý của Hầu gia. Hầu gia muốn dùng tiền lãi trong phần của ngài để giải quyết chuyện nhà của các binh sĩ đúng không?
- Phu nhân không chỉ xinh đẹp mà còn rất thông minh.
Tề Ninh cười ha ha, sau đó lại khen:
- Phu nhân khôn khéo như vậy, thật đúng là hiền thê vượng phu ích tử.
Điền phu nhân đỏ mặt, cảm thấy lời của Tề Ninh không được ổn lắm, chẳng lẽ hắn coi nàng là hiền thế vương phu ích tử của hắn hay sao? Đương nhiên nàng không thể hỏi hắn câu này, nàng nhanh nhẹn đáp:
- Hầu gia yên tâm, bạc của ngài đã được chuẩn bị sẵn, ngài có thể lấy bất cứ lúc nào.
- Chỉ là ta lo sẽ không đủ bạc.
Tề Ninh nói:
- Một ngàn binh sĩ, xảy ra chút chuyện đã phải chi ra mấy lượng bạc. Nếu xảy ra chuyện lớn chỉ e một tháng phải chi ra mấy trăm lượng bạc là ít. Ta chỉ lo đến lúc đó thu không đủ chi...
- Hầu gia không cần lo lắng chuyện này.
Điền phu nhân tươi cười nói:
- Hầu gia xem sổ sách thì biết, một tháng tiền lãi của ngài cũng phải lên tới mấy trăm lượng bạc.
Hơn nữa hiện tại mới chỉ bắt đầu, đợi đến khi mở thêm tiệm thuốc, lợi nhuận hàng tháng chắc chắn sẽ tăng lên không ít.
Nàng khẽ cười, đôi mắt hấp dẫn khẽ đảo, nàng khẽ nói:
- Hơn nữa lần này Hầu gia đã giúp dân phụ một chuyện lớn. Cho dù ngài muốn lấy tất cả tiền của tiềm thuốc cũng không thành vấn đề.
- Không được.
Tề Ninh xua tay, nói:
- Phu nhân ngày nào cũng phải vất vả làm việc, ta lấy tiền lãi đã là không nên rồi sao còn có thể lấy bạc của phu nhân. Hay là thế này đi, lát nữa ta sẽ đưa cho phu nhân một vài phương thuốc giúp lợi nhuận kiếm về nhiều hơn.
Hắn nghĩ trong lòng: Y thuật của Đường Nặc cao siêu, kiến thức về các loại thuốc vô cùng phong phú.
Hắn nhờ Đường Nặc kê cho một số đơn thuốc, nói với nàng ấy là để cứu người, với tính cách của nàng ấy nhất định sẽ không từ chối.
- Hầu gia không nên khách khí như vậy.
Điền phu nhân khẽ thở dài, nói:
- Dân phụ không phải người không biết tốt xấu, từ khi gặp Hầu gia, ngài đã giúp đỡ dân phụ rất nhiều, dân phụ vô cùng cảm kích Hầu gia. Dân phụ vẫn luôn muốn báo đáp công ơn của Hầu gia nhưng thân phận của Hầu gia tôn quý chẳng thiếu thứ gì. Vì vậy mặc dù luôn muốn báo đáp ngài nhưng dân phụ lại không có cách nào để báo đáp.
Nàng buồn bã, nói:
- Lần chỉ cần mắt của Phù Nhi khỏi, cho dù dân phụ phải chết cũng...
Nàng còn chưa nói hết, Tề Ninh đã cản lại:
- Không được nói bậy. Phu nhân, mắt của Điền cô nương có thể trị khỏi là nhờ có Đường cô nương, về sau hai người hãy sống thất tốt.
Mặc dù ta không có bản lãnh gì nhưng nếu hai người gặp phiền toái cứ tới tìm ta. Thế gian có biết bao nhiêu người, chúng ta có thể quen biết nhau cũng là nhờ có duyên phận.
- Đúng là duyên phận.
Điền phu nhân cảm kích, nói:
- Hầu gia quá khiêm tốn rồi.
Người trong Kinh thành đều nói Hầu gia có tấm lòng nhân hậu đồng thời còn có bản lãnh lớn.
Tề Ninh cười hỏi:
- Thực sự có người khen ta như vậy sao?
- Đương nhiên là thật, Điền phu nhân khẽ cười, nói:
- Lần trước trong thành xuất hiện bệnh dịch, mọi người đều biết Hầu gia chính là người đã cứu tất cả bách tính. Lần này Hầu gia tới Đông Tề cầu thân, có kẻ khốn kiếp dám nói Hầu gia chưa chắc đã an toàn quay về Đại Sở. Nhưng sau đó sứ đoàn của Đông Tề tới đây, mọi người đều khen Hầu gia rất lợi hại!
Nàng đưa tay lên che miệng cười nói:
- Mọi người còn nói chức Lễ bộ Thượng thư lẽ ra phải để Hầu gia làm mới đúng.
Động tác che miệng của nàng rất tự nhiên rất có phong thái của nữ nhân. Vẻ đẹp thành thục cùng khuôn mặt xinh đẹp của nàng khiến Tề Ninh rung động. Hắn không kiềm chế được khẽ nghiêng người về phía trước, khẽ hỏi:
- Vậy phu nhân nghĩ gì về ta?
Điền phu nhân sửng sốt một chút sau đó lập tức cười nói:
- Dân phụ đương nhiên là nghĩ giống mọi người rồi. Hầu gia là người thông minh tài trí lại có bản lĩnh hơn người.
- Phu nhân cảm thấy ta có bản lĩnh sao?
Tề Ninh nhìn vào đôi mắt mê người của Điền phu nhân, khẽ cười hỏi:
- Ta còn kém bao nhiêu nữa mới bằng người nam nhân hoàn mỹ trong lòng phu nhân?
Tề Ninh vốn định trêu chọc Điền phu nhân một chút nhưng khi nhìn thấy cơ thể nàng dưới ánh đèn cùng với hương thơm tỏa ra từ cơ thể nàng khiến hắn không thể nói ra lời trêu chọc.
Điền phu nhân đỏ mặt, nếu tuổi của Tề Ninh lớn hơn mà nói ra lời như vậy nàng còn ứng phó được.
Nhưng thực tế hắn lại nhỏ hơn nàng rất nhiều khiến nàng không biết phải làm sao. Nàng chỉ có thể cúi đầu cắn môi, thế nhưng nàng lại không hề biết rằng động tác này càng trêu chọc nam nhân hơn.
Tề Ninh cảm thấy muồn cười, thầm nghĩ quả nhiên phụ nữ thành thục không giống với các thiếu nữ non nớt. Cho dù là e thẹn thì phụ nữ thành thục cũng sẽ hấp dẫn hơn, có mùi vị nữ nhân hơn. Hắn cười nói:
- Phu nhân không cần khẩn trương, ta chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi.
Điền phu nhân do dự một chút, mắt khẽ ngước lên nhìn trộm Tề Ninh, nàng chỉ dám liếc mắt một cái không dám nhìn hắn lâu hơn.
Nàng đỏ mặt ấp úng hỏi:
- Vậy...vậy Hầu gia cảm thấy dân phụ là người như thế nào?
Tề Ninh bất ngờ, hắn không nghĩ tới Điền phu nhân lại hỏi mình câu này.
Thực ra Điền phu nhân luôn có cảm giác không chắc chắn. Từ sau khi biết Tề Ninh, mặc dù hắn chỉ giúp đỡ một chút nhưng lại khiến nàng làm gì cũng thuận lợi hơn.
Điền phu nhân biết rõ, công việc làm ăn mỗi lúc một lớn sẽ dẫn tới càng nhiều người đố kỵ ghen ghét.
Quan phủ cùng đám lưu manh đường phố cũng sẽ bu tới đòi chia phần.
Năm xưa khi phu quân nàng còn sống, công việc làm ăn phát đạt.
Mặc dù đã đút lót cho quan phủ cùng đám du côn nhưng vẫn phải cẩn thận. Muốn tồn tại được ở trong Kinh thành vốn không phải là chuyện dễ dàng.
Sau khi Điền gia suy sụp, không còn cơm ăn đương nhiên sẽ không có người tới hỏi thăm nữa. Điền phu nhân một thân một mình chống đỡ Điền gia, đến nay Điền gia có chút khởi sắc, công việc làm ăn cũng có bước tiến lớn.
Điền phu nhân biết nếu không phải vì có Cẩm Y Hầu chống lưng thì đã có người tìm tới tận cửa rồi.
Nàng đương nhiên nhìn ra được Tề Ninh rất quan trọng. Một ngày nào đó nếu không có hắn Điền gia nhất định sẽ gặp phiền phức, thậm chí nếu không cẩn thận còn dẫn tới cả tai họa.
Chính vì nguyên nhân đó nên Điền phu nhân quyết định phải ôm chặt lấy chỗ dựa vững chắc này.
Tuy nhiên Điền phu nhân cũng biết tự lượng sức mình. Điền gia chỉ là một thương hộ bình thường, tuy có chút điền sản nhưng địa vị lại thấp hèn không xứng sánh với phủ Cẩm Y Hầu. Hôm nay Tề Ninh có hứng thú liền quan tấm đến Điền gia nhưng nếu một ngày nào đó hắn hết hứng thú sẽ bỏ mặc Điền gia, lúc đó nàng sẽ phải gánh chịu vô số phiền phức.
Vì vậy Điền phu nhân luôn lo lắng không yên, không biết rốt cuộc Tề Ninh có cái nhìn như thế nào về mình. Thật ra nàng rất hy vọng Tề Ninh có thể nói thẳng, nếu nàng có chỗ nào không tốt, hắn nói ra để nàng sửa lại. Nói tóm lại bất luận như thế nào cũng không thể để tiểu Hầu gia có thành kiến với Điền gia.
Thực ra nàng vẫn luôn muốn hỏi hắn câu này chỉ là chưa tìm được cơ hội. Nhân dịp cơ hội hôm nay nàng cuối cùng cũng đã hỏi ra khỏi miệng. Nếu là nam nhân, đương nhiên không thể hỏi tiểu Hầu gia câu hỏi đó nhưng nàng là nữ nhân, hỏi như vậy chắc cũng không sao.

Bạn cần đăng nhập để bình luận