Cẩm Y Xuân Thu

Chương 900: Ôn nhu tiên hương

Chử Minh Vệ tuyên thệ trung thành với Tề Ninh, đương nhiên Tề Ninh sẽ không lập tức tin tưởng y, tuy vậy hắn hiểu rõ, mặc dù hắn khiến các quan viên trong Hình bộ sợ hãi, nhưng quan hệ trong nha môn Hình bộ rắc rối phức tạp, muốn làm trong sạch nơi này, đúng là cần sự hỗ trợ hết mình của Chử Minh Vệ.
Đương nhiên hắn biết, tuy Chử Minh Vệ là Hình bộ Hữu thị lang, nhưng những năm gần đây, thực quyền ở Hình bộ hết sức giới hạn.
Tiền Nhiêu Thuận một tay che trời ở Hình bộ, mà tâm phúc của Tiền Nhiêu Thuận là Đạt Hề Xung là người tài giỏi, có hai người này nắm giữ Hình bộ, tuy Chử Minh Vệ mang danh Hình bộ Hữu Thị lang, nhưng luôn bị trói tay trói chân, như một kẻ đứng ngoài lề.
Bản thân Chử Minh Vệ cũng là một người rất thông minh, ở Hình bộ, y rất khiêm nhường thu mình lại, hơn nữa cũng không kết bè kết phái. Chử Minh Vệ biết rõ, nếu y chỉ có một mình, có thế lực yếu ớt ở Hình bộ, thì Tiền Nhiêu Thuận có thể nghĩ y chẳng là trở ngại gì, tiếp tục để mặc y ở vị trí Hình bộ Hữu thị lang, nhưng một khi phát hiện Chử Minh Vệ kết bè kết phái, vị trí của Chử Minh Vệ rất có thể không giữ được nữa.
Bởi vậy những năm gần đây, Chử Minh Vệ thu mình lại, hết sức khiêm nhường, thậm chí còn bị người ta quên mất.
Bước chân vào quan trường, không ai cam tâm trở thành vật trang trí, từ đáy lòng, Chử Minh Vệ cũng muốn trở nên nổi bật, có thành tích ở Hình bộ, cũng chính vì như vậy, lần này Chử Minh Vệ mượn tay Tề Ninh, lật đổ Đạt Hề Xung, mà kế tiếp vị trí Hình bộ Tả thị lang sẽ là của Chử Minh Vệ.
Tề Ninh cũng không quên giao ước với Cửu Khê Độc Vương, màn đêm vừa buông xuống liền bảo Chử Minh Vệ thu xếp giao thi thể của Đoàn Thanh Trần cho Cửu Khê Độc Vương. Giữ thi thể của Đoàn Thanh Trần ở Hình bộ cũng không có tác dụng gì, Chử Minh Vệ đích thân phụ trách việc này, bảo Thu Thiên Dịch mang thi thể của Đoàn Thanh Trần đi.
Thu Thiên Dịch cũng không nói nhiều, liền mang thi thể của Đoàn Thanh Trần tới Ly Kinh. Tề Ninh thầm hiểu, tuy Thu Thiên Dịch là một người hung ác, nham hiểm, nhưng người này ngẫu nhiên mà trở thành Độc vương, chứ con người ông ta vô cùng trọng chữ tín, một khi ông ta đã hứa tiếp tục tìm kiếm tung tích của Lục Thương Hạc, thì chắc chắn sẽ cố hết sức mà làm.
Vụ án Đạt Hề Xung tráo người, đương nhiên là được lập thành hồ sơ, Tề Ninh biết nếu trình lên hoàng thượng, rất có thể sẽ phải qua tay Tư Mã Lam. Tư Mã Lam luôn muốn lợi dụng Đạt Hề Xung để đưa thế lực của Tư Mã gia thâm nhập vào Hình bộ, nếu hồ sơ vụ án này rơi vào tay Tư Mã Lam, không biết tên cáo già đó sẽ làm ầm ĩ tới mức nào.
Hắn biết chuyện này chỉ có thể trực tiếp trình lên hoàng đế, cũng may là chứng cứ trong tay mình rất xác thực, chỉ cần một câu nói của hoàng đế, vụ án này sẽ có thể lập tức định án.
Loại chuyện này đương nhiên là không kéo dài được, sáng sớm hôm sau, Tề Ninh liền đích thân mang hồ sơ vào cung.
Sau khi vào cung, Tề Ninh vốn định đi thẳng tới ngự thư phòng, nhưng lại nghe nói hoàng đế không ở trong ngự thư phòng.
Lễ thành hôn của hoàng đế đã qua ba ngày, theo quy định, qua ba ngày, hoàng đế cần phải rời hậu cung, bắt đầu xử lý công việc.
Trước khi tiểu hoàng đế thành hôn, quan phụ chính đại thần có tiếng nói rất lớn đối với việc nước, nhưng xét ở một góc độ nào độ, khi đã thành hôn, là hoàng đế đã đưa ra tín hiệu cho bá quan và dân chúng thấy rằng, mình sẽ bắt tay vào quản lý việc triều chính.
Từ lâu, Long Thái đã trải qua nguyên phục (nghi thức dành cho người con trai đã trưởng thành, như đổi kiểu tóc, kiểu trang phục, làm lễ đội mũ…), sau khi kế vị gần một năm nay, trên thực tế nhiều sự vụ trong triều đều do Trấn Quốc công xem qua trước, sau đó mới trình lên hoàng đế, mà rất nhiều quyết sách cũng đều tuân theo ý kiến của vị phụ chính đại thần này. Thế nhưng, hôm nay hoàng đế thành hôn, nghĩa là đã hoàn toàn trưởng thành, theo thông lệ, phụ chính đại thần cũng phải bắt đầu dần dần rút ra khỏi chính sự.
Xưa nay, chuyện các hoàng đế khi lâm chung giao việc triều chính cho đại thần xảy ra không phải ít, tân hoàng đế còn nhỏ tuổi, có thể giao việc nước cho một số đại thần thân tín và có năng lực, để vững vàng vượt qua thời kỳ quá độ. Nhưng khi tân hoàng đế lớn lên, phần lớn các phụ chính đại thần cũng dần dần trao lại việc triều chính, cứ như vậy vua tôi hỗ trợ lẫn nhau, thuận lợi bước vào thời kỳ mới.
Nhưng trong số các phụ chính đại thần, cũng có một số người ham mê quyền lực, tìm mọi cách ngăn cản hoàng đế đích thân chấp chính, thậm chí còn trở thành quyền thần khuynh loát vua và dân chúng, muốn một tay che trời.
Tuy nhiên kết quả của những người như vậy, thường không tốt đẹp lắm, nếu không gan dạ, có hiểu biết và đầy tham vọng, thì phụ chính đại thần hoàn toàn không dám làm điều đó.
Tề Ninh vẫn nghĩ, sau khi thành hôn, rất có thể hoàng đế sẽ mượn cơ hội này, bắt đầu thu hồi một số quyền lực trong tay Trấn Quốc công. Với sự khôn khéo của mình, mặc dù Long Thái không thể lập tức trắng trợn tước đoạt quyền lực trong tay Trấn Quốc công, nhưng nhất định cũng không bỏ qua cơ hội tốt lấy lại hoàng quyền.
Tề Ninh nghĩ sau thành hôn ba ngày, rất có thể tiểu hoàng đế sẽ lập tức triệu tập quần thần bàn bạc chính sự, bắt đầu cho một giai đoạn mới của triều đại. Thế nhưng, thực tế không như Tề Ninh dự liệu, hôm nay đã qua ba ngày, nhưng dường như Long Thái cũng không có tâm tư để ý đến chính sự, cho tới hôm nay tiểu hoàng đế vẫn ở lại hậu cung.
Thời gian tân hôn, nam nữ ân ân ái ái, quấn quít bên nhau vốn cũng là thường tình, nhưng tố chất mà Long Thái biểu lộ trước đây, dường như cũng không phải là một hoàng đế bởi vì sắc đẹp mà lơ là việc nước, lúc này biết Long Thái vẫn còn ở hậu cung, Tề Ninh thật sự thấy hơi bất ngờ.
Tề Ninh vào cung là định bụng dùng dao sắc chặt đay rối, cấp tốc giải quyết vụ án của Đạt Hề Xung, bây giờ Long Thái lại ở hậu cung, hắn không phải là nội thần, đương nhiên không thể vào khi chưa được hoàng đế cho phép.
Cũng may thái giám trong cung đều biết hoàng đế rất coi trọng Cẩm Y hầu, có thái giám xin Tề Ninh chờ một lát, rồi tìm Phạm Đức Hải, thái giám tổng quản thiếp thân của Long Thái, vốn luôn ở bên cạnh hoàng thượng tới.
Phạm Đức Hải vừa nhìn thấy Tề Ninh, lập tức rảo bước đi tới. Tề Ninh cũng không dông dài, liền đi thẳng vào vấn đề, hỏi:
- Phạm công công từ hậu cung tới sao?
Phạm Đức Hải khẽ gật đầu, thấp giọng nói:
- Hầu gia muốn bái kiến thánh thượng?
- Đúng vậy, ta có việc quan trọng muốn bẩm tấu với hoàng thượng, không biết…?
- Hầu gia, đi vài bước hãy nói.
Phạm Đức Hải ra hiệu bằng mắt, Tề Ninh hơi khó hiểu, nhưng vẫn theo y tới hành lang. Phạm Đức Hải liếc chừng chung quanh, rồi mới thấp giọng nói:
- Hầu gia, thánh thượng đang xem ca múa với Hoàng hậu nương nương, còn dặn lão nô khi nào xem xong mới được phép bẩm tấu, hơn nữa…!
Vẻ mặt hơi không hài lòng, y lại nói:
- Hơn nữa hai ngày nay lão nô cũng không thể tới gần bên người hoàng thượng.
Tề Ninh ngẩn người, hết sức kinh ngạc, thấp giọng nói:
- Chẳng phải công công vẫn luôn thiếp thân hầu hạ bên cạnh hoàng thượng sao?
- Hầu gia có điều không biết, hiện nay Lễ nhạc giám Đại tổng quản Lưu Quán khiến hoàng thượng rất vui vẻ, nhiều ngày nay Lưu Quán luôn hầu hạ bên cạnh hoàng thượng.
Giọng Phạm Đức Hải lộ vẻ hơi ghen ghét:
- Hiện giờ muốn gặp thánh thượng, trước hết phải gặp Lưu Quán bẩm báo mới được.
Tề Ninh vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ chỉ mới vài ngày mình không gặp hoàng đế, làm sao lại xuất hiện thêm một tên Lưu Quán kia rồi? Trong lúc nhất thời, hắn cũng không biết trong cung xảy ra chuyện gì, nhíu mày hỏi:
- Lễ nhạc giám? Ta chưa từng nghe nói tới tên Lưu Quán này bao giờ?
- Hầu gia chưa từng nghe nói tới người này, cũng không có gì lạ.
Phạm Đức Hải thấp giọng nói:
- Thật ra trong số mười tám giám trong cung, Lễ nhạc giám vẫn chưa bao giờ xuất hiện. Khi tiên đế còn tại thế, một lòng lo toan việc nước, rất ít khi xem ca múa, chỉ có những ngày lễ lạt quan trọng mới triệu tập quần thần cùng xem, nhưng những lần như vậy cũng rất hiếm thấy. Ban đầu, khi thánh thượng đăng cơ, cũng không chú ý tới Lễ nhạc giám, nhưng cách đây mấy hôm, thánh thượng lại nhất thời cao hứng, cho gọi Lưu Quán tới, bảo hắn bố trí ca múa để Hoàng hậu nương nương xem.
Tề Ninh khẽ gật đầu, Phạm Đức Hải càng hạ giọng nói:
- Hoàng hậu nương nương giỏi ca múa, lúc xem ca múa, người còn đích thân chỉ điểm, hơn nữa còn nêu ý kiến với hoàng thượng.
Hoàng hậu nương nương muốn vì hoàng thượng mà làm biên đạo múa, chỉ điểm cho vũ cơ tập luyện, hoàng thượng liền cho phép, bởi vậy nhiều này nay, Lưu Quán ở lì trong Phượng Nghi cung.
Lúc này Tề Ninh mới hiểu rõ, hỏi:
- Hoàng hậu vẫn đang làm biên đạo múa sao?
- Nghe nói hôm qua đã biên đạo xong rồi, sáng sớm hôm nay, hẳn là đang trình diễn cho hoàng thượng xem.
Phạm Đức Hải nhẹ giọng nói:
- Hoàng thượng vô cùng sủng ái đối với hoàng hậu, lúc thành hôn, cứ như hình với bóng…!
Nói tới đây, dường như nghĩ mình nói sau lưng hoàng đế hơi nhiều, Phạm Đức Hải cười ngượng ngùng.
Tề Ninh thầm nghĩ, trước đây khi đi sứ Tề quốc, Long Thái đã có thiện cảm với công chúa Thiên Hương, hôm nay hai người kết làm phu phê, có thể nói là lưỡng tình tương duyệt (đôi lòng cùng vui). Hiện giờ công chúa Tề quốc đã trở thành hoàng hậu của Đại Sở, hoàng hậu chủ động đề nghị biên đạo múa vì hoàng thượng, đang lúc nhuyễn ngọc ôn hương, quyến luyến không rời, đương nhiên Long Thái vui vẻ đồng ý, chuyện này về tình về lý đều có thể nói là đương nhiên.
- Phạm công công, hôm nay ta có thể được bái kiến hoàng thượng hay không?
Tề Ninh nhẹ giọng hỏi:
- Hay là ngày mai ta lại vào cung?
Phạm Đức Hải do dự một chút, dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi, Tề Ninh thấy vậy, thấp giọng nói:
- Có chuyện gì công công cứ nói ra, đừng ngại!
Phạm Đức Hải do dự một chút, rồi nhẹ giọng nói:
- Hầu gia, hôm nay ngài không gặp được hoàng thượng, chỉ sợ ngày mai cũng khó mà gặp được.
- Xin công công chỉ giáo?
- Theo lão nô biết, ngày hôm qua Lưu Quán vừa chọn mấy cô gái đưa vào cung, có người nói họ đều đàn rất hay.
Vẻ mặt nghiêm nghị, Phạm Đức Hải nói tiếp:
- Hôm nay Lưu Quán cố ý nói trước mặt lão nô, mấy cô gái đó đều là ca cơ ngàn dặm mới tìm được một người, hơn nữa không những tài đàn điêu luyện mà giọng hát cũng tuyệt vời, hắn chuẩn bị dâng hiến họ cho hoàng thượng.
- Ca cơ?
Tề Ninh ngẩn người, rồi cười lạnh nói:
- Chẳng lẽ Lưu Quán muốn hoàng thượng suốt ngày trầm mê trong ca múa?
- Lưu Quán quản lý Lễ nhạc giám, muốn làm hoàng thượng và hoàng hậu vui vẻ, chỉ có thể dựa vào ca múa.
Phạm Đức Hải cũng hết sức bất mãn, nói:
- Dường như Hoàng hậu nương nương vô cùng yêu thích ca múa, Lưu Quán lựa ý hùa theo, hoàng thượng lại sủng ái hoàng hậu nương nương, đi theo bên cạnh hoàng hậu…!
Nhìn quanh một chút, Phạm Đức Hải càng kề sát tai Tề Ninh, thấp giọng nói:
- Lão nô chỉ lo lắng Lưu Quán sẽ còn tiếp tục dẫn người vào cung, vì vậy mà bỏ lỡ việc nước!
Trong lòng Tề Ninh thừa biết Phạm Đức Hải chưa chắc lo lắng hoàng đế làm lỡ việc nước, mà đơn giản là lo Lưu Quán thay thế vị trí của mình, trở thành thái giám tâm phúc của Long Thái.
Nơi nào có người, nơi đó có giang hồ, nơi nào có giang hồ thì tất có tranh đấu. Trong cung có mười tám giám, xoay quanh hoàng đế, Phạm Đức Hải là tổng quản đại thái giám, Lưu Quán chỉ là Lễ nhạc giám tổng quản, theo cấp bậc, đương nhiên Lưu Quán xếp dưới Phạm Đức Hải. Thế nhưng, nếu Lưu Quán thật sự làm cho hoàng đế và hoàng hậu vui vẻ, thì Phạm Đức Hải cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ đối với Lưu Quán. Hơn nữa, Lưu Quán cũng tạo ra sự uy hiếp rất lớn đối với vị trí của Phạm Đức Hải.
- Vậy theo ý tứ của Phạm công công, bây giờ ta nên làm thế nào để bái kiến hoàng thượng?
Tề Ninh hơi trầm ngâm, rồi chăm chú nhìn Phạm Đức Hải, hỏi.
Phạm Đức Hải suy nghĩ một chút, rồi đáp:
- Hầu gia là vì việc nước mà đến, đã có chuyện quan trọng muốn bẩm tấu với hoàng thượng, lão nô xin liều mạng bị thánh thượng trách phạt, cũng phải đi bẩm báo một tiếng. Hầu gia ở đây chờ một chút, lão nô lập tức đến Phượng Nghi cung, nếu được thánh thượng truyền Hầu gia vào, lão nô sẽ lập tức báo lại!
Tề Ninh chắp tay thi lễ, mỉm cười nói:
- Vậy xin làm phiền công công rồi!
Phạm Đức Hải cũng không nói nhiều, bảo Tề Ninh chờ, rồi liền xoay người đi tới Phượng Nghi cung bẩm báo. Tề Ninh ngồi xuống ghế, hơi nhíu mày, thầm nghĩ chẳng lẽ tiểu hoàng đế rơi vào lưới tình nhuyễn ngọc ôn hương, bị mê hoặc bởi thứ âm nhạc đồi trụy?

Đợi một lúc lâu, khi Tề Ninh bắt đầu thấy hơi bực bội, rốt cuộc thấy Phạm Đức Hải trở lại, khuôn mặt hơi lộ vẻ vui mừng:
- Hầu gia, hoàng thượng truyền mời ngài vào diện kiến!
Tâm trạng Tề Ninh hơi nhẹ nhõm, hắn thầm nghĩ tiểu hoàng đế rốt cuộc cũng không vì tà âm mà không gặp thần tử, liền đi theo Phạm Đức Hải đến hậu cung.
Đây là lần thứ hai Tề Ninh đến hậu cung, đương nhiên hậu cung không phải là nơi ngoại thần (1) có thể tùy tiện bước vào, nếu không có sự cho phép của hoàng đế, bất cứ ngoại thần nào tự ý ra vào hậu cung, đều bị khép tội ngỗ ngược với vua.
Phạm Đức Hải dẫn Tề Ninh tới Phượng Nghi cung, để Tề Ninh ở bên ngoài, rồi đi vào cung. Một lúc sau, một lão thái giám cao gầy đi ra, khuôn mặt tươi cười, chắp tay thi lễ với Tề Ninh, nói:
- Hầu gia, hoàng thượng có chỉ, truyền Hầu gia vào yết kiến.
Tề Ninh khom người chắp tay thi lễ, rồi theo thái giám kia đi vào hậu cung. Trước giờ hắn chưa từng gặp lão thái giám này, bèn hỏi:
- Xin hỏi quý danh của công công?
- Lão nô họ Lưu, là Lễ nhạc giam tổng quản.
Lão thái giám cười nói:
- Hoàng thượng và hoàng hậu nương nương đang thưởng thức ca múa, tuyên triệu Hầu gia vào cùng xem.
Tề Ninh “Ồ” lên một tiếng, giờ hắn mới biết, lão thái giám trước mặt là Lễ nhạc giám Đại tổng quản Lưu Quán.
Tuy Phạm Đức Hải nói về Lưu Quán một cách rất bất mãn, nhưng Tề Ninh lại chưa từng tiếp xúc với Lưu Quán, hắn không tùy tiện vội vàng kết luận về một người khi chưa từng tiếp xúc với người đó, từ đó để cho ấn tượng ban đầu dẫn dắt suy nghĩ của mình, một khi điều đó xảy ra, rất có thể hắn sẽ có phán đoán sai lầm về đối phương.
Tề Ninh cũng không biết Lưu Quán là người như thế nào, bởi vậy cho nên lúc này, chưa thể nói là hắn bất mãn Lưu Quán, càng chưa thể nói hắn thích Lưu Quán.
Bước vào Phượng Nghi cung, người đầu tiên mà Tề Ninh nghĩ tới là Xích Đan Mị. Xích Đan Mị hóa trang thành cung nữ Đông Tề, trà trộn vào hậu cung, hơn nữa, còn chính miệng thừa nhận muốn tìm kiếm một vật ở hoàng cung.
Tề Ninh cũng không làm rõ vật mà Xích Đan Mị muốn tìm là vật gì, nhưng một người trà trộn vào thâm cung, muốn che giấu thân phận của mình trước những đôi mắt lão luyện về cảnh giới trong cung, cũng không phải là việc dễ dàng.
Tề Ninh chưa bao giờ quên sự tồn tại của kiếm khách Hướng Thiên Bi trong cung. Mặc dù hắn từng gặp Hướng Thiên Bi vài lần, hơn nữa biết Hướng Thiên Bi là cao thủ hộ vệ bên cạnh hoàng thượng, nhưng hắn không có cách nào phán đoán được, rốt cuộc người này có địa vị thế nào trong cung.
Tuy đã mấy lần vào cung, nhưng rất hiếm khi hắn gặp được Hướng Thiên Bi.
Hướng Thiên Bi rất trung thành với tiểu hoàng đế, rõ ràng là trước kia khi tiểu hoàng đế trải qua nhiều gian khổ, chạy từ Đông Tề về Kiến Nghiệp kế thừa ngôi vị hoàng đế, người hộ vệ tiểu hoàng đế dọc đường, chính là Hướng Thiên Bi. Không cần phải nghi ngờ mức độ trung thành của một nhân vật như vậy đối với tiểu hoàng đế.
Lần trước ở trên sông Tần Hoài, tiểu hoàng đế bí mật gặp Cửu Khê Độc Vương Thu Thiên Dịch, đã cho Tề Ninh biết, trước kia tiểu hoàng đế phái hắn đi Tây Xuyên điều tra vụ án Hắc Nham động mưu phản, chỉ là mồi nhử ngoài sáng, người thật sự điều tra phía sau, chính là Hướng Thiên Bi. Tuy rằng tiểu hoàng đế làm như vậy là vì tình thế đòi hỏi, nhưng Tề Ninh cũng biết, địa vị của Hướng Thiên Bi trong lòng tiểu hoàng đế là không thể thay thế. Hơn nữa, chuyện đó cũng chứng minh, trong tay Hướng Thiên Bi quả thật có một lực lượng bí ẩn.
Có thể vươn tay đến tận Tây Xuyên, cho thấy lực lượng đó không hề kém.
Nhiệm vụ hàng đầu của binh sĩ Ảnh tử hoàng gia, đương nhiên là phải bảo vệ an toàn cho hoàng đế, lực lượng chủ yếu của nó đương nhiên cũng được bố trí trong hoàng cung.
Trong hoàng cung nếu có bất cứ biến động gì, đương nhiên cũng nằm trong sự giám thị của lực lượng kia. Như vậy Xích Đan Mị muốn một mình hành động trong hoàng cung, tất nhiên phải đối mặt với lực lượng của Hướng Thiên Bi. Xích Đan Mị là đệ tử của Đông Hải Bạch Vân đảo chủ, võ công và mưu trí đương nhiên không tầm thường, thế nhưng đối mặt với đám người của Hướng Thiên Bi, nàng ta có thể thuận lợi đạt được mục đích hay không, cũng không biết được.
Tuy trên người Xích Đan Mị có nhiều bí mật không cho Tề Ninh biết, nhưng thân thế Xích Đan Mị thì hắn biết rất rõ, hơn nữa hai người đã có quan hệ xác thịt chẳng khác vợ chồng, bởi vậy hắn không thể không lo lắng cho sự an nguy của Xích Đan Mị trong hoàng cung.
Lưu Quán dẫn Tề Ninh vào Phượng Nghi cung, vẫn không thấy hoàng đế đâu. Chợt Tề Ninh nghe bên trong văng vẳng tiếng đàn thánh thót dễ nghe. Tới trước cửa, Tề Ninh thấy Phạm Đức Hải đứng trước cửa, Lưu Quán dẫn Tề Ninh đi vào. Đầu tiên, Tề Ninh nhìn thấy sáu vũ cơ đang nhẹ nhàng nhảy múa trong sảnh, bên cạnh có hai cô gái đánh đàn. Tiểu hoàng đế đang ngồi cùng hoàng hậu trên một chiếc giường nhỏ, thích thú nhìn các vũ cơ nhẹ nhàng nhảy múa. Khi Tề Ninh nhẹ nhàng tới gần, Long Thái đã phát hiện ra hắn, không để hắn hành lễ, liền dùng tay ra hiệu, ý bảo hắn đứng bên cạnh xem, tạm thời không lên tiếng.
Tề Ninh đành đứng một bên, quay lại xem múa.
Sáu vũ cơ đều là mỹ nhân được lựa chọn kỹ càng, eo thon mềm mại, kỹ thuật nhảy duyên dáng uyển chuyển, phong cách vũ đạo rất êm ái, khiến người ta vừa nhìn đã nghĩ tới nhuyễn ngọc ôn hương (2).
Một lúc lâu sau, màn vũ đạo mới kết thúc, nhưng sáu vũ cơ cũng không lui ra, hoàng hậu trước hết nhìn về phía Tề Ninh, gật đầu một cái, rồi mới ngọt ngào tươi cười nhìn hoàng đế, dịu dàng hỏi:
- Hoàng thượng thấy điệu múa này thế nào?
- Đây là điệu múa do hoàng hậu đích thân biên đạo, đương nhiên là rất hay.
Long Thái mỉm cười nói:
- Điệu múa này dường như hơi khác hôm qua.
Hoàng hậu cười nói”
- Tề quốc ở gần biển, có nhiều ngư dân, hàng năm ngư dân đều cúng tế thần biển. Lúc cúng tế thần biển, họ sẽ chọn các cô gái xinh đẹp nhất địa phương, dâng hiến những điệu múa lên thần biển. Nô tì nghĩ điệu múa cúng tế thần biển vô cùng đẹp đẽ, cho nên mới dạy cho các vũ cơ tập luyện điệu múa của các ngư nữ kia, chỉ có sửa đổi đôi chút thôi.
- Thì ra là thế.
Long Thái vỗ tay cười nói:
- Hoàng hậu có tư chất thông tuệ, giỏi ca múa, điệu múa mà nàng dạy cho vũ cơ, thật sự không ai có thể bì kịp.
- - Hoàng thượng giễu cợt nô tì rồi!
Mỉm cười ngọt ngào, hoàng hậu cầm tay Long Thái:
- Nô tì cho rằng còn có vài chỗ có thể sửa đổi, sau khi sửa đổi xong, sẽ lại xin hoàng thượng đánh giá.
- Tốt!
Long Thái gật đầu nói:
- Trẫm chờ hoàng hậu dạy xong.
Cũng không phải Tề Ninh không thích ca múa, nhưng vào lúc này, hắn không có chút hứng thú nào đối với nó. Hắn cố ý ho khan một tiếng, Long Thái xoay người lại, nhìn về phía Tề Ninh, mỉm cười hỏi:
- Cẩm Y hầu, ngươi thấy thế nào? Tề Ninh chắp tay nói:
- Chẳng hay hoàng thượng nói về cái gì?
- Đương nhiên là về điệu múa mà hoàng hậu đích thân sửa soạn.
Long Thái nói:
- Hoàng hậu dành hết công sức cho nó mấy ngày liên tiếp. Tề Ninh thản nhiên mỉm cười, nói:
- Hồi bẩm hoàng thượng, thần kiến thức nông cạn, đối với ca mua thật sự là dốt đặc cán mai, bởi vậy không dám bình luận bừa bãi.
- À?
Vẻ mặt trở nên hơi lạnh nhạt, Long Thái hỏi:
- Hôm nay ngươi tiến cung, có việc việc quan trọng gì muốn bẩm tấu?
Tề Ninh lấy hồ sơ từ trong tay áo ra, bước tới hai bước, nói:
- Khải tấu hoàng thượng, Hình bộ Tả thị lang Đạt Hề Xung vì mưu lợi riêng mà làm việc bất hợp pháp, đánh lận con đen, lén thả tù phạm, hai năm trước… Hắn còn chưa nói xong, Long Thái đã nhíu mày:
- Là vụ án ở Hình bộ?
- Vụ án này là đại án cách đây hai năm, nhưng bây giờ, bởi vì vụ án này mà liên quan đến vụ án của quan viên Hình bộ.
Tề Ninh nghiêm nghị nói:
- Bởi vì vụ án liên quan tới Hình bộ Tả thị lang, thần… - Đã là vụ án ở Hình bộ, thì ngươi tự xử lý là được rồi.
Long Thái nói:
- Trẫm giao Hình bộ cho ngươi, mọi việc lớn nhỏ, đương nhiên là do chính ngươi chủ trì, dù sao thì mọi việc lớn nhỏ ở nha môn lục bộ, đều không thể luôn hỏi ý kiến của trẫm.
Tề Ninh ngẩn ra, thầm nghĩ ngươi đã nói như vậy thì tốt rồi, vụ án này ta sẽ tự quyết định.
- Còn việc gì không?
Long Thái thấy Tề Ninh không nói gì, thì nâng ché trà trong tay lên, hỏi:
- Có việc gì ngươi cũng bẩm tấu luôn đi, mấy ngày nay trẫm muốn cùng hoàng hậu xem ca múa, chưa chắc có thời gian triệu kiến ngươi lần nữa.
Tề Ninh nhíu mày, nhưng vẫn nói:
- Hoàng thượng, thứ lỗi cho lời nói thẳng của thần, ba ngày đại hôn đã qua, hoàng thượng có thể triệu tập bá quan vào triều bàn chính sự, hiện nay trong ngoài triều của Đại Sở ta đều rất nhiều việc, nếu không xử lý kịp thời, chỉ sợ sự tình chồng chất càng lúc càng nhiều!
Long Thái đặt chén trà xuống, hỏi ngược lại:
- Việc triều đình rất nhiều? Chẳng phải Trấn Quốc công và ngươi cùng với quan viên trong triều đều đang xử lý hay sao? Chẳng lẽ trẫm nghĩ tạm mấy ngày mà khiến công việc chồng chất như núi?
- Hoàng thượng vừa đại hôn, nghỉ tạm mấy ngày đương nhiên là không việc gì.
Tề Ninh nói:
- Nhưng nếu như hoàng thượng vứt bỏ việc nước, đặt hết tâm trí vào ca múa, thì…
- Lớn mật!
Long Thái lạnh lùng nói:
- Tề Ninh, có phải ngươi muốn nói trẫm sa vào hưởng lạc, không để ý tới quốc sự?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Thần cũng không có nói như thế, nhưng nếu như hoàng thượng vẫn tiếp tục như mấy ngày nay, thì đúng là như vậy!
Long Thái nhìn chằm chằm vào mắt Tề Ninh, Tề Ninh cũng không sợ hãi, nhìn thẳng vào mắt Long Thái, trong nhất thời, không khí trong phòng trở nên lạnh lẽo.
Hoàng hậu bèn nhẹ giọng nói:
- Hoàng thượng, Cẩm Y hầu thẳng thắn khuyên can, như thế là trung thần cương trực, xin hoàng thượng bớt giận!
Long Thái hừ lạnh một tiếng, nói:
- Tề Ninh, hoàng hậu từ Tề quốc xa xôi tới Sở quốc ta, ngoại trừ trẫm ra, nàng cũng không có ai là thân nhân ở Sở quốc, trẫm không bầu bạn với nàng, thì có ai có thể làm bạn với nàng? Trẫm biết ngươi không cố ý nói như vậy, lần này trẫm không tính toán với ngươi.
Lưu Quán nãy giờ vẫn khom người đứng một bên, lúc này mới bước tới quỳ xuống:
- Hoàng thượng, vừa rồi xem điệu múa hoàng hậu sửa soạn, nô tài thấy giống như là tiên nữ nhảy múa, nô tài cả gan, có một câu không thể không nói!
- Hả?
Long Thái nhìn về phía Lưu Quán:
- Câu gì?
- Nô tài…nô tài cho rằng, điệu múa vừa rồi, còn có một chỗ rất khiếm khuyết, nếu như có thể cải thiện thêm, thì chắc chắn sẽ là một điệu múa lưu truyền trăm năm!
Lưu Quán cúi đầu bẩm.
Sắc mặt sa sầm, Long Thái tức giận nói:
- Ngươi đúng là cẩu nô tài! Thật to gan, dám nói điệu múa do hoàng hậu biên soạn có khiếm khuyết!
Người đâu, mang tên cẩu nô tài này…
Hoàng hậu vội ngăn cản kịp thời:
- Hoàng thượng, không ai hoàn mỹ cả, điệu múa của nô tài quả thật có khiếm khuyết, Lưu công công là Lễ nhạc giám Đại tổng quản, kiến thức rộng rãi, công công đã nói như vậy, tất nhiên là có kiến giải, chi bằng nghe hắn nói trước đã!
Long Thái cầm tay hoàng hậu, nhẹ nhàng nói:
- Hoàng hậu đã nói như thế thì ta nghe nàng vậy. Lưu Quán, ngươi cứ thử nói xem, điệu múa này có gì không phù hợp?
- Khải tấu hoàng thượng, lão nô không có ý nói điệu múa này có khiếm khuyết.
Lưu Quán vội kêu lên:
- Điệu múa mà hoàng hậu nương nương soạn ra, với kiến thức của lão nô, hoàn toàn không nhìn ra bất kỳ khuyết điểm nhỏ nào, khiếm khuyết mà lão nô nói tới, là từ khúc phối hợp với điệu múa.
- Ồ?
- Đây là sơ suất của lão nô, hoàng hậu biên đạo điệu múa này, lão nô sử dụng hai nhạc công có tài đàn cao nhất.
Lưu Quán nói:
- Lão nô vốn nghĩ rằng dựa vào kỹ xảo của hai nàng, có thể phối hợp tốt với điệu múa này, nhưng bây giờ xem ra, điệu múa của hoàng hậu quá tuyệt vời, từ khúc của hai ca cơ hoàn toàn kém xa một trời một vực!
Vẻ mặt dịu xuống, Long Thái hỏi:
- Từ khúc này là do ngươi soạn ra?
- Là sơ xuất của lão nô, xin hoàng thượng giáng tội!
Lưu Quán quỳ mọp trên mặt đất:
- Lão nô xin hoàng thượng cho lão nô một cơ hội, để lão nô đoái công chuộc tội!
(1) Ngoại thần: ngoại thần là quan ở ngoài cung, ngược lại với nội thần là quan ở trong cung, thái giám, thị vệ…
(2) Nhuyễn ngọc ôn hương:
“Nhuyễn”: Dịu dàng ; “Ngọc”:
thân thể trắng như như ngọc của người con gái; “Ôn”: ấm áp; “Hương”: hương thơm. Miêu tả người con gái trẻ tuổi thân thể trắng nõn mềm mại, toát ra hơi thở thanh xuân ấm áp.

- Đoái công chuộc tội?
Long Thái cười nói:
- Lưu Quán, ngươi định đoái công chuộc tội như thế nào?
- Hồi bẩm hoàng thượng, lão nô đã tìm được mấy nhạc công.
Lưu Quán ngẩng lên, khuôn mặt lộ nét cười, nói:
- Tài nghệ của mấy nhạc công này rất cao, lão nô có thể lấy đầu ra đảm bảo, nếu để các nàng phối nhạc cho từ khúc của Hoàng hậu nương nương, chắc chắn sẽ hợp nhất từ khúc và nhạc làm một và không còn khiếm khuyết nữa.
- Ồ?
Long Thái hơi khom người tới trước:
- Ý ngươi muốn nói, nhạc công cung đình không bằng nhạc công mà ngươi tìm về?
- Hồi bẩm thánh thượng, tuy tài nghệ của nhạc công trong cung đình không kém, nhưng nhạc cung đình đều theo quy tắc có sẵn, khó mà vượt qua.
Lưu Quán giải thích:
- Nhiều năm nay, tài nghệ của những nhạc công này đã trở nên cứng nhắc, mà điệu múa của Hoàng hậu nương nương đến từ thiên giới, như ngựa thần lướt gió tung mây, nhạc cung đình thật sự không xứng đôi.
Tề Ninh tỏ vẻ thờ ơ, thầm nghĩ câu nói của Lưu Quán đúng là vỗ mông ngựa (nịnh hót), nhưng dường như Long Thái rất hài lòng với câu trả lời như vậy. - Lưu Quán, hiện giờ mấy nhạc công đã vào cung chưa?
Long Thái cười nói:
- Nếu đúng như lời ngươi nói, trẫm nhất định sẽ ban thưởng trọng hậu cho ngươi.
- Lão nô đã đưa các nàng vào cung, nhưng không có ý chỉ của hoàng thượng, lão nô không dám cho các nàng tùy tiện biểu diễn.
Lưu Quán cung kính nói:
- Lão nô cho rằng, điệu múa của Hoàng hậu nương nương mang phong cách của ngư dân Tề quốc, như vậy rất có thể trong phối nhạc cũng hấp thu âm nhạc Tề quốc, vậy thì phối nhạc càng có thể xứng đôi với điệu múa.
- Hoàng hậu nghĩ như thế nào? Long Thái nhìn về phía hoàng hậu.
Hiển nhiên là rất thích thú, hoàng hậu nói:
- Nô tì khá quen thuộc đối với phong cách âm nhạc Tề quốc, nếu hoàng thượng cho phép, nô tì có thể đích thân huấn luyện vài nhạc công.
- Như thế đương nhiên là rất tốt, chỉ có điều…như vậy thì…hoàng hậu quá vất vả.
Cũng không thèm để ý bên cạnh có người, Long Thái nắm tay hoàng hậu, dịu dàng nói:
- Hoàng hậu, nàng phải hứa với trẫm, không được làm việc quá sức.
- Có thể ra sức vì hoàng thượng, là phúc của nô tì.
Hoàng hậu cười ngọt ngào, nói:
- Nô tì nhất định không phụ kỳ vọng của hoàng thượng.
Long Thái gật đầu, quay sang nói với Lưu Quán:
- Lưu Quán, ngươi đi gọi mấy nhạc công đó tới đây, để hoàng hậu xem tình trạng như thế nào, có thể huấn luyện được hay không.
Lưu Quán vội vàng đáp ứng, lui xuống đi gọi người.
Lúc này Tề Ninh mới bước tới, nói:
- Hoàng thượng công việc bận rộn, thần xin cáo lui trước!
- Ngươi nghĩ trẫm rất bận rộn? Long Thái như cười như không:
- Cẩm Y hầu, trẫm cảm thấy lời này của ngươi, dường như có chỗ không đúng!
Tề Ninh cười nói:
- Thần chỉ sợ mình ở chỗ này quấy rầy hoàng thượng và hoàng hậu mà thôi, cũng không có ý khác.
- Phía Hình bộ, tự ngươi xem mà làm được rồi.
Long Thái thản nhiên nói:
- Hôm nay trẫm truyền ngươi tới, để ngươi cùng trẫm thưởng thức điệu múa do hoàng hậu soạn ra, trẫm vốn tưởng rằng ngươi sẽ cảm nhận được hoàng ân to lớn mênh mông, nhưng dường như ngươi không vui.
- Thần nào dám to gan như vậy?
Tề Ninh nói:
- Chỉ là thần không thông thạo vũ nhạc mà thôi.
- Ngươi không thông thạo vũ nhạc?
Vẻ mặt lạnh lùng, Long Thái nói:
- Trẫm nghe nói lúc Kinh Hoa Thư Hội, ngươi có bản lĩnh rất cao, bất luận là cầm, kỳ, thi, họa đều là dẫn đầu, sao hôm nay lại không thông vũ nhạc?
Hoàng đế đứng dậy, đi tới trước mặt Tề Ninh, nhìn chằm chằm vào mắt hắn;
- Từ lúc kế vị tới nay, trẫm luôn bận rộn việc nước, hôm nay vừa đại hôn, mới tạm nghỉ mấy ngày, ngươi đã không thông cảm cho sự vất vả của trẫm, giọng điệu còn tỏ ra bất kính với trẫm, có phải vì trẫm đối đãi với ngươi quá tốt rồi không?
Tề Ninh cũng nhìn vào mắt Long Thái, nhưng không nói gì.
- Cảm Y hầu, trẫm có thể coi người là bằng hữu, nhưng ngươi cũng đừng quên, ta và ngươi là quân thần!
Giọng Long Thái càng lạnh lùng nghiêm nghị:
- Ta muốn nói thẳng thắn không cần che giấu với ngươi, đừng vì trẫm đối xử tốt với ngươi, ngươi lại vì cảm thấy được sủng ái mà trở nên kiêu căng! Ngươi lập được công lao cho triều đình, trẫm không quên đâu, thứ nên cho ngươi, trẫm cũng đã cho ngươi, tuy nhiên ngươi nên nhớ, thứ mà trẫm cho ngươi, trẫm có thể thu hồi lại bất cứ lúc nào!
Tề Ninh cười nhợt nhạt, nói:
- Thần đương nhiên nhớ kỹ, ngay cả tính mạng của thần cũng thuộc về hoàng thượng, nếu một ngày nào đó hoàng thượng muốn lấy đi, hoàng thượng chỉ cần ban một đạo ý chỉ.
- Tốt!
Long Thái gật đầu, xoay người trở lại giường ngồi xuống, liếc nhìn Tề Ninh, nói:
- Còn nữa, trẫm đã có hoàng hậu, hoàng hậu là người chí thân của trẫm, bởi vậy bất luận là ai dám khinh nhờn hoàng hậu, trẫm tuyệt đối sẽ không thủ hạ lưu tình!
Phất tay, hoàng đế lại nói:
- Ngươi có thể lui xuống!
Tề Ninh chắp tay thi lễ, cũng không nói thêm lời nào, liền xoay người rời đi.
Ra khỏi sảnh, hắn thấy Phạm Đức Hải đã chờ ở bên ngoài. Nhìn thấy Tề Ninh, Phạm Đức Hải cung kính nói:
- Hầu gia, lão nô tiễn ngài xuất cung.
Tề Ninh khẽ gật đầu, Phạm Đức Hải lập tức đi trước dẫn đường. Đi được một đoạn đường, liền thấy Lưu Quán đang đi từ phía ngược lại, theo sau là ba cô gái dáng người yểu điệu. Ba cô gái này đều mặc trang phục dành cho nữ nhạc công trong cung, nhưng điểm khác biệt là họ đều che mặt bằng khăn lụa mỏng, chiếc khăn lụa che quá nửa khuôn mặt, trông có vẻ hơi thần bí.
Tuy nhiên nhìn vào vóc dáng, có thể đoán được ba cô gái này đều rất xinh đẹp.
Tề Ninh biết ba cô gái này là nữ nhạc công do Lưu Quán tìm kiếm được, hiển nhiên ba nàng đã tới Phượng Nghi cung chờ đợi lâu rồi, chỉ chờ hoàng đế triệu kiến.
Lưu Quán nhìn thấy Tề Ninh, liền bước nhanh hơn, thi lễ nói:
- Hầu gia muốn xuất cung sao?
Phạm Đức Hải không nhịn được, ho khan một tiếng, nói:
- Lưu công công, Hầu gia muốn đi đâu, há là điều ngươi có thể hỏi tới?
- Là lão nô thất lễ.
Lưu Quán cũng không để tâm, cười nói:
- Phạm công công, ngươi thấy ba nhạc công này thế nào? Không biết hoàng thượng và hoàng hậu có thích không?
- Hoàng thượng cần kỹ năng chơi nhạc của các nàng, chứ không phải hình thức bên ngoài!
Phạm Đức Hải thản nhiên nói:
- Nếu tài đàn của họ rất cao, thì đương nhiên sẽ được hoàng thượng yêu thích rồi!
- Phạm công công nói rất đúng. Khuôn mặt Lưu Quán đầy vẻ đắc ý:
- Về dung mạo của ba người này, lão nô cũng không dám nói thêm điều gì, nhưng nếu xét về kỹ năng chơi nhạc của họ, đương nhiên là rất cao.
Ba nữ nhạc công nối đuôi nhau đi tới, đi ngang qua bên người Tề Ninh. Tề Ninh liếc mắt nhìn, đợi cho ba nữ nhạc công vừa đi ngang qua người mình, liền đột nhiên kêu lên:
- Khoan đã!
Lưu Quán và ba nữ nhạc công dừng chân lại, Lưu Quán quay đầu lại hỏi:
- Hầu gia có gì phân phó?
Tề Ninh cũng không nói gì, chậm rãi đi tới. Khi tới gần nữ nhạc công đi ở giữa, hắn nhìn nàng từ đến chân, mới nhíu mày hỏi:
- Vén khăn che mặt lên!
Nữ nhạc công kia quay đầu lại nhìn Tề Ninh, đôi mắt trong trẻo, nhưng không gỡ khăn che mặt xuống. Lưu Quán bước tới, nói:
- Hầu gia, họ tới diện kiến hoàng thượng, các nàng là từ Nam Cương tới, theo phong tục địa phương, họ đều phải che mặt…bởi vậy…
- Nơi này là hoàng cung, không phải là Nam Cương!
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Che mặt lại, chẳng lẽ là vì làm chuyện xấu xa không dám nhìn người?
Lưu Quán do dự một chút, rồi nhìn nữ nhạc công kia gật đầu. Nữ nhạc công đưa tay lên vén khăn che mặt, để lộ dung mạo. Đôi mắt như nước hồ thu, da trắng như tuyết, ngũ quan tinh xảo, khuôn mặt nàng ta có một vẻ đẹp thanh lệ, thoát tục. Tề Ninh liếc nhìn, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ nghi ngờ, nhưng cũng không nói gì, liền bước đi. Lưu Quán thấy hơi kỳ lạ, đợi Tề Ninh đi rồi, mới vẫy tay ra hiệu, bảo ba nữ nhạc công theo mình vào cung diện kiến hoàng đế.
Hành động của Tề Ninh cũng khiến Phạm Đức Hải hơi khó hiểu, liền rảo bước đuổi kịp Tề Ninh. Tề Ninh chạy khá nhanh, Phạm Đức Hải chỉ có thể chầm chậm chạy theo. Chạy tới cuối hành lang, Tề Ninh đi tới một chỗ rẽ, trước mặt chợt thấy một người nhào tới, Tề Ninh kêu lên “Ái chà!” một tiếng, lập tức lui về phía sau, nhưng một đám nước lạnh đã bay tới trước mặt, hắt tung tóe lên người hắn. Tề Ninh nhíu mày, lúc này Phạm Đức Hải đã theo kịp, thấy vậy mắng:
- Mù à? Dám dội nước vào Hầu gia!
Thì ra trong khoảnh khắc Tề Ninh vừa tới chỗ rẽ, đúng lúc một cung nữ cũng đi tới, tay bưng một chậu nước, giật mình vì đụng đầu đột ngột, cung nữ kia bị tuột tay, chậu nước lật úp, làm ướt quần áo của Tề Ninh.
Cung nữ vội vàng nói:
- Hầu gia thứ tội, Hầu gia thứ tội!
Lúc này Tề Ninh cũng đã nhìn thấy, cung nữ trước mặt mình rõ ràng là Xích Đan Mị. Lần trước hắn đã gặp Xích Đan Mị trong lúc nàng hóa trang, tuy rằng bây giờ Xích Đan Mị không để lộ mặt thật, nhưng Tề Ninh liếc mắt là có thể nhận ra. Hắn biết với thân thủ của Xích Đan Mị, nàng tuyệt đối không hấp tấp vụng về như vậy, cũng không có khả năng nàng xuất hiện ở đây một cách ngẫu nhiên, cách giải thích duy nhất là Xích Đan Mị cố ý chờ hắn ở chỗ này.
Phạm Đức Hải lại răn dạy vài câu, Tề Ninh khoát khoát tay, nói:
- Không sao, do nàng ta sơ xuất, không phải cố ý, không cần tính toán.
Phạm Đức Hải vội hỏi:
- Hầu gia đại nhân đại lượng, không tính toán với những nô tài này, là phúc của nàng.
Phạm Đức Hải nhìn Xích Đan Mị trầm giọng nói:
- Còn không mau tạ ơn Hầu gia!
Xích Đan Mị vờ sợ hãi:
- Tạ ơn Hầu gia!
Tề Ninh cố ý giơ hai tay ra, hỏi Xích Đan Mị:
- Quần áo ta ướt hết rồi, xuất cung với bộ dạng này không ra thể thống gì, ở đây có chỗ nào cho ta chỉnh đốn một chút không?. Xích Đan Mị vội nói:
- Dạ có! Hầu gia…mời Hầu gia theo nô tỳ!
Tề Ninh nhìn Phạm Đức Hải, nói:
- Phạm công công, đành phải làm phiền ngươi chờ chốc lát, ta xử lý một chút.
Phạm Đức Hải vội nói:
- Được được.
Lại nhìn Xích Đan Mị:
- Còn không dẫn Hầu gia đi sửa sang lại!
Xích Đan Mị đi trước dẫn đường, Tề Ninh theo sau, hai người tới một con đường, rẽ vào một hành lang, lúc này Phạm Đức Hải đã không thể nhìn thấy. Tề Ninh đi phía sau, ngắm nhìn vòng eo uốn éo của Xích Đan Mị, hận không thể lập tức bước ôm lấy nàng, nhưng đây là hậu cung, hắn không dám hành động lỗ mãng.
Tới trước một nhà, Xích Đan Mị nhìn quanh một lượt, rồi mới đẩy cửa đi vào, Tề Ninh lách mình theo sau. Xích Đan Mị gài chốt lại, còn chưa quay đầu lại, thân thể mềm mại chợt hẫng, đã bị Tề Ninh ôm eo từ phía sau. Xích Đan Mị khẽ kêu “Ôi” một tiếng, Tề Ninh lại ôm thân thể mềm mại của Xích Đan Mị đi vào trong.
Xích Đan Mị cũng không giãy dụa, đôi mắt quyến rũ như tơ nhìn Tề Ninh, khẽ sẵng giọng:
- Ngươi định làm gì?
- Nàng không biết ta muốn làm gì?
Tề Ninh cười hì hì, ôm Xích Đan Mị đi tới một cái bàn dài ở góc phòng. Gian phòng này cũng không lớn, bày biện cũng rất đơn giản, bàn dài hết sức sạch sẽ. Tề Ninh đặt Xích Đan Mị lên bàn, nhẹ nhàng nhún chân một cái, đã nhảy lên bàn, nằm đè lên thân thể mềm mại và nở nang của Xích Đan Mị.
Xích Đan Mị lại càng hoảng sợ, vội vàng đưa tay chống vào ngực Tề Ninh, la lên:
- Khốn kiếp, đừng có làm liều, đây là hoàng cung!
- Còn muốn trách ta sao?
Tề Ninh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đầy mê hoặc của Xích Đan Mị:
- Là nàng quyến rũ ta đến chứ ai?
Một ngày không gặp, như xa cách ba năm, chúng ta đã nhiều ngày không thân cận rồi, phải chăng nàng cũng nên làm tròn bổn phận của một người vợ?
Xích Đan Mị khẽ “xì” một tiếng, mới thấp giọng nói:
- Chúng ta cũng không phải phu thê thật sự, vì sao ta phải làm tròn bổn phận? Coi cái bộ dạng đại sắc lang của ngươi kìa, không đứng đắn gì cả!
Tề Ninh đè lên thân thể mềm mại của Xích Đan Mị, tuy rằng khuôn mặt của tiểu mỹ nhân thay đổi, nhưng dáng vẻ gợi cảm nóng bỏng thì vẫn như trước. Tề Ninh cảm thấy như mình đè lên một đám bông vải, cúi đầu nhìn lướt qua, ánh mắt chạm tới bộ ngực đầy đặn nở nang của Xích Đan Mị, liền ghé vào bên tai nàng, thấp giọng nói:
- Mị cô cô, …của nàng to thật!

Xích Đan Mị mị nhãn như tơ (1), khẽ cắn môi, nhẹ giọng nói:
- Xem cái bộ dạng sắc lang của ngươi kìa, nhìn chỗ nào vậy?
- Chỗ nào hấp dẫn thì nhìn chỗ đó!
Một tay ôm eo Xích Đan Mị, Tề Ninh nghe trên người nàng tỏa ra hương thơm quen thuộc, liền cúi xuống, định hôn lên môi nàng, nhưng Xích Đan Mị đã đưa tay chặn lại, thân thể mềm mại hơi xoay đi, nhẹ giọng nói:
- Tiểu bại hoại, ta tìm ngươi có việc.
Tề Ninh vẫn hôn ngấu nghiến lên môi nàng một lát, rồi mới mỉm cười, nhẹ giọng hỏi:
- Đã tìm được vật đó chưa? - Đâu có dễ dàng như vậy!
Xích Đan Mị tức giận nói:
- Nơi ở của hoàng đế rộng lớn thế này, cung điện trùng điệp, khiến ta mất rất nhiều thời gian.
Tề Ninh đưa ngón tay cào nhẹ lên chiếc mũi đẹp của Xích Đan Mị, nhìn đăm đăm vào đôi mắt quyến rũ ấy, khẽ cười nói:
- Ta đã nói với nàng từ lâu rồi, cung điện lớn nhỏ trong hoàng cung có cả trăm tòa, ngay cả nàng quang minh chính đại đi lục soát từng tòa, thì phải mất nhiều năm.
Sao? Nàng muốn sống quãng đời còn lại trong cung sao? Xích Đan Mị lườm Tề Ninh, thấp giọng nói:
- Nếu ta muốn sống quãng đời còn lại trong cung, cũng phải kéo ngươi theo ta.
Nàng chống tay vào ngực Tề Ninh đẩy ra, dịu dàng nói:
- Ngươi mau đứng lên, ngươi đè ta khó chịu.
- Lần đó ta đè ngươi cả đêm, cũng đâu có nghe ngươi nói khó chịu gì đâu?
Tề Ninh cười hì hì, Xích Đan Mị lại lườm hắn, gắng sức đẩy hắn ra.
Tề Ninh lật người lại, nằm nghiêng trên bàn, chống khuỷu tay xuống bàn, nâng đầu lên, Xích Đan Mị thấy vậy, cũng xoay người nằm nghiêng, cũng chống khuỷu tay, tựa đầu lên tay, mặt đối mặt với Tề Ninh.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt Tề Ninh mang theo ý cười, ánh mắt Xích Đan Mị thì mềm mại như nước. Nàng vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Tề Ninh, mỉm cười hỏi:
- Hôm nay vào cung, có phải là xem hoàng đế của các ngươi tổ chức ca múa mừng cảnh thái bình?
Tề Ninh đáp:
- Cho dù có nhiều vũ cơ hơn nữa, so với Mị cô cô cũng chỉ là cỏ dại ven đường, một khi Mị cô cô phô bày sắc vóc, nhất định là thiên hạ ngả nghiêng, nghiêng ngả!
- Ngươi thật lắm lời!
Ánh mắt Xích Đan Mị hàm chứa nét cười, nhẹ giọng nói:
- Xem ra hoàng đế của các ngươi cũng không tốt như lời đồn, chẳng qua cũng chỉ là một kẻ ham mê tửu sắc mà thôi!
- Ham mê tửu sắc?
- Ngươi không ở trong cung, đương nhiên là không biết.
Xích Đan Mị nhẹ nhàng mỉm cười:
- Sau khi đại hôn, tiểu hoàng đế của các ngươi ở bên hoàng hậu như hình với bóng, dường như nửa khắc cũng không rời, nhất là ban đêm, bọn họ…
Nói tới đây, bỗng nàng ngừng lại, khóe môi như cười như không.
- Ban đêm thế nào?
Tề Ninh gặng hỏi.
Xích Đan Mị đưa ngón tay lướt qua môi Tề Ninh, mị nhãn như tơ:
- Đêm tân hôn, ngươi nghĩ bọn họ sẽ làm cái gì?
Nàng đưa tay gõ nhẹ lên trán Tề Ninh:
- Thừa biết rồi mà còn hỏi.
- Chẳng lẽ mỗi ngày nàng đều vụng trộm xem họ thân mật?
Tề Ninh nắm bàn tay mềm mại của Xích Đan Mị:
- Nàng nói ta là đại sắc lăng, ta thấy nàng mới xứng với mấy chữ đó!
- Không thể trách ta được.
Xích nghiêm mặt lại, nói:
- Mỗi buổi tối ta đều phải mang nước tắm tới cho bọn họ, đương nhiên là ta nhìn thấy rồi!
Đôi mắt xoay chuyển, nàng thấp giọng nói:
- Chẳng qua là ta muốn nói cho ngươi biết, hoàng đế của các ngươi rốt cuộc cũng chỉ là một hoàng đế đám chìm trong hưởng lạc mà thôi, tuổi chưa lớn mà đã bắt đầu lưu luyến không muốn rời xa hậu cung. Sau khi đại hôn ba ngày, chẳng phải hắn nên vào triều rồi hay sao? Bây giờ đã qua mấy ngày, ta không hề thấy hắn có ý định vào triều.
Tề Ninh hơi nhíu mày, Xích Đan Mị tiếp tục nói:
- Hiện giờ tên Lễ nhạc giam đại thái giam kia được hắn tin tưởng một cách mù quáng, một hoàng đế quá tin tưởng một thái giám như vậy, có thể là thứ gì tốt nào?
- Mị cô cô nói những chuyện này, là vì cái gì?
- Ta chỉ muốn cho ngươi biết, hoàng đế của các ngươi không thể tin được, cũng sẽ không làm được điều gì to tát, ngươi cũng không cần phải quá mức ra sức vì hắn.
Xích Đan Mị khẽ cười nói:
- Nếu thật sự không ổn, chờ cô cô tìm được vật kia, cô cô sẽ dẫn ngươi cao chạy xa bay, dứt khoát không cần cái danh hiệu Hầu gia này nữa!
- Cô cô dẫn ta cao chạy xa bay, đương nhiên là ta cam tâm tình nguyện rồi.
Tề Ninh nói:
- Hôm nay nàng dụ dỗ ta tới đây, là vì bàn bạc chuyện cao chạy xa bay?
Nhích lại gần, hắn lại muốn ôm Xích Đan Mị, Xích Đan Mị đã giữ tay hắn lại, sẵng giọng:
- Không được làm càn, hãy lắng nghe lời ta nói!
Tề Ninh thở dài, nói:
- Chỉ được nhìn, không được sờ, nàng đúng là nhẫn tâm! Xích Đan Mị cười quyến rũ, nhẹ giọng nói:
- Hoàng đế của các ngươi là hôn quân hay là minh quân, ta không quan tâm, ngày hôm nay ta gặp ngươi, là muốn nói với ngươi một chuyện.
- Là bảo ta giúp nàng tìm vật kia?
Tề Ninh nói:
- Lần trước ta đã nói rồi, nàng muốn tìm cái gì, cứ việc nói cho ta biết, dù sao nàng cũng là vợ của ta, có việc gì ta cũng sẽ giúp nàng.
- Ai là vợ ngươi chứ?
Xích Đan Mị hờn mát:
- Chúng ta chỉ giả làm vợ chồng.
- Giả làm vợ chồng?
Tề Ninh như cười như không, giơ tay chụp vào ngực Xích Đan Mị, Xích Đan Mị vội vàng đưa tay chặn lại:
- Làm cái gì?
- Chỗ nào trên thân thể nàng, ta cũng đã nhìn thấy rõ ràng hết rồi, thật đến mức không thể thật hơn, vậy mà nàng còn bảo là giả làm vợ chồng?
Tề Ninh nhẹ giọng trêu đùa:
- Ngoại trừ ta, cũng không có ai biết trên mông nàng có một nốt ruồi son!
- Lưu manh!
Xích Đan Mị khẽ “xì” một tiếng:
- Ngươi không muốn nói chuyện, ta cũng sẽ không nói chuyện với ngươi!
- Được rồi, được rồi, đừng nóng giận! Mị cô cô, nàng nói đi, tìm ta có việc gì?
Xích Đan Mị suy nghĩ một chút, rồi nhẹ giọng nói:
- Tiểu sắc lang, có phải là ngươi luyện nội công thuần âm không? - Hả?
Tề Ninh ngẩn người, không ngờ Xích Đan Mị đột nhiên đề cạp nội công, hắn nghi hoặc hỏi:
- Vì sao nàng lại hỏi việc này?
- Nếu ta không nhớ lầm, hẳn là đúng.
Xích Đan Mị khẽ cười nói.
Tề Ninh thấp giọng hỏi:
- Cô cô, sao nàng biết ta luyện nội công thuần âm? Chẳng lẽ nàng bắt mạch ta rồi?
Xích Đan Mị mỉm cười thần bí:
- Ta tự nhiên mà biết thôi.
Tề Ninh suy nghĩ một chút, chợt hiểu ra, cười hì hì, nói:
- Ta biết rồi, chính là lần ở Quỷ Trúc lâm, thì ra…Ha ha ha!
- Ngươi cười cái gì?
Xích Đan Mị hơi cuống quít, đưa tay véo nhẹ bên hông Tề Ninh. Tề Ninh mỉm cười, thấp giọng nói:
- Tối hôm đó nàng không muốn ở trên, ta vận nội lực đè nàng xuống phía dưới, bởi vậy cho nên nàng đoán biết loại nội công mà ta tập luyện, đúng không nào?
Trong đầu Tề Ninh liền hiện ra cảnh tượng đêm đó mình và Xích Đan Mị giả thành thân, hai người một đêm điên đảo loan phụng, vô cùng ngọt ngào, lập tức hắn cảm thấy thân thể nóng lên.
Xích Đan Mị hết sức ngượng ngùng, dữ tợn véo mạnh bên hông Tề Ninh, Tề Ninh méo miệng, cầu xin tha thứ:
- Thôi được, thôi được, ta không nói lung tung nữa!
Xích Đan Mị khẽ hừ một tiếng, lúc này mới hỏi:
- Ta hỏi ngươi, ngươi có từng nghe nói tới Tuyết Long Nam Cương chưa?
- Tuyết Long Nam Cương? Tề Ninh ngạc nhiên:
- Đó là thứ gì?
- Đương nhiên là thứ tốt rồi.
Xích Đan Mị nói:
- Tuyết Long Nam Cương là một thứ báu vật cực lạnh, nếu người bình thường mắc bệnh sốt rét, chỉ cần một giọt máu của Tuyết Long là có thể hết bệnh. Người luyện võ, nếu tu luyện nội lực thuần âm, một khi có được máu của Tuyết Long Nam Cương, nội lực sẽ đột nhiên tăng mạnh, hiệu nghiệm hơn bất cứ loại thuốc tăng nội lực nào khác.
Tề Ninh “Ồ” một tiếng, nghi ngờ hỏi:
- Vì sao cô cô lại đột nhiên đề cập tới Tuyết Long Nam Cương?
Trước đây ta chưa từng nghe nói.
- Người biết Tuyết Long Nam Cương vốn cũng không nhiều, giống như rùa khổng lồ Đông Hải, đều là thần thú thế gian khó gặp. Xích Đan Mị nhẹ giọng nói:
- Tiểu bại hoại, ngươi có muốn nếm thử máu Tuyết Long Nam Cương không?
Tề Ninh ngẩn ra, giật mình nói:
- Nàng có máu của Tuyết Long Nam Cương? Nó…nó từ đâu mà có?
- Sau khi phá thể, phải cấp tốc uống máu của Tuyết Long Nam Cương vào, nếu kéo dài, sẽ không có hiệu quả.
Xích Đan Mị ghé sát tai Tề Ninh:
- Tuy cô cô không tìm được vật mình cần, nhưng lại phát hiện tung tích của Tuyết Long ở trong hoàng cung này.
- Tuyết Long Nam Cương ở trong hoàng cung?
Tề Ninh ngơ ngác, hỏi:
- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Chẳng phải Tuyết Long Nam Cương phải ở Nam Cương sao? Xích Đan Mị nói:
- Trước đây rất lâu, ta từng nghe đảo chủ nói, Nam Cương có Ẩn Long đàm (đầm Ẩn Long), Tuyết Long Nam Cương ở trong đầm Ẩn Long, nhưng rất ít người biết rốt cuộc Ẩm Long đàm nằm ở chỗ nào. Nam Cương núi lớn nối nhau liên tiếp, theo truyền thuyết, Ẩn Long đàm ở sâu trong Đàn Sơn, từng có rất nhiều người tìm kiếm trong núi sâu, nhưng đều không tìm được.
- Vậy thì làm thế nào Tuyết Long lại ở trong hoàng cung?
Tề Ninh nghi hoặc hỏi.
Xích Đan Mị lắc đầu nói:
- Vì sao nó lại ở trong hoàng cung, ta cũng không biết. Tuy nhiên ta khẳng định nó chính là Tuyết Long trong truyền thuyết. Hoàng cung có một hoa viên vắng vẻ, bên trong có một cái đầm. Tối hôm đó, ta đột nhiên phát hiện địa điểm đó.
Hôm nay còn lâu mới tới mùa rét lạnh, nhưng nước trong đầm đã đóng băng, ngoại trừ Tuyết Long Nam Cương, ta nghĩ không có cái gì có thể làm được điều đó.
Tề Ninh khẽ gật đầu, hỏi:
- Cô cô, trên đời này thật sự có rồng sao?
Xích Đan Mị dí tay và trán Tề Ninh, thấp giọng nói:
- Ngươi đúng là đồ ngốc, làm gì có rồng thật sự? Tuyết Long Nam Cương, nói thẳng ra là một con mãng xà (trăn) khổng lồ!
- Cái gì?
Tề Ninh giật mình, ngồi bật dậy:
- Mãng xà khổng lồ?
Phản ứng mạnh của Tề Ninh khiến Xích Đan Mị hơi bất ngờ, nàng cũng ngồi dậy, nhíu mày nói:
- Làm sao vậy?
Lúc này trong lòng Tề Ninh tràn ngập cảm xúc, đầu óc đắm chìm trong những ký ức rất lâu trước kia.
Ban đầu khi Xích Đan Mị nói tới Tuyết Long Nam Cương, Tề Ninh cũng không có phản ứng, nhưng khi nghe nàng nói mấy tiếng “Mãng xà khổng lồ”, hắn lập tức nhớ tới con trăn màu trắng khổng lồ trong hoàng cung.
Trước đây, Tề Ninh tình cờ gặp được Bạch Y nhân (người áo trắng), một người dường như không nhiễm mùi trần tục, như thể bước ra từ một bức tranh, vì hắn dọc đường cho nàng đi nhờ xe một đoạn, mà kết thành dueyen phận, Bạch Y nhân kia còn tặng hắn một sợi dây chuyền để tạ ơn.
Nàng ta thoạt đến, thoạt đi không ai nhìn thấy hình bóng. Lúc nàng rời đi, Tề Ninh cũng không phát hiện, vốn tưởng rằng không bao giờ gặp lại, nào ngờ không bao lâu sau, nàng lại nửa đêm chạy tới Cẩm Y hầu phủ, dẫn Tề Ninh vào hoàng cung, hơn nữa nơi mà nàng dẫn hắn tới, chính là băng đàm (đầm băng) mà Xích Đan Mị vừa nhắc tới.
Tề Ninh biết nơi mình đến trước kia, chính là băng đàm mà Xích Đan Mị phát hiện, còn cái gọi là “Tuyết Long Nam Cương”, tất nhiên là con trăn màu trắng khổng lồ trong đầm băng rồi.
Từ đêm đó về sau, Tề Ninh vẫn nghĩa mãi mà không nghĩ ra, vì sao đêm đó Bach Y nhân muốn dẫn mình vào hoàng cung. Lúc đó trong tình huống không có sức phản kháng, hắn đã uống vào rất nhiều máu của con trăn trắng khổng lồ. Bây giờ rốt cuộc hắn đã hiểu rõ, máu của con trăn trắng khổng lồ kia là báu vật hiếm có.
Hiện giờ nhớ lại, sau khi uống máu con trăn trắng, dường như nội công của hắn càng ngày càng tăng, có đột phá rất lớn.
Đột nhiên hắn nghĩ, hàn băng chân khí kỳ lạ trong cơ thể hắn, luôn không tìm được nguồn gốc, chẳng lẽ là bắt đầu xuất hiện vào đêm đó?
Hắn vẫn nhớ rõ ràng, đêm đó sau khi hắn uống máu trăn, Bạch Y nhân đưa nội lực rót vào trong cơ thể hắn, lúc đó hắn trải qua sự thống khổ không thể chịu nổi, khiến hắn nhớ rõ như chuyện mới xảy ra hôm qua. Lúc đó Bạch Y nhân không nói nhiều, nhưng lại nói những câu rất kỳ lạ, khó hiểu.
Mấy câu nói đó, Tề Ninh cũng còn nhớ rõ, hình như là “Càn Nguyên Chân Kinh”, hơn nữa lúc đó Bạch Y nhân còn lặp đi lặp lại mấy lần.
Ký ức tràn về, Tề Ninh nhíu chặt mày, thân thể chấn động, lúc này hắn chợt tỉnh ngộ: đêm đó rõ ràng là Bạch Y nhân muốn giúp hắn tăng cường nội lực, chứ không có ác ý với hắn. Hơn nữa, nàng lặp đi lặp lại mấy câu nói kỳ lạ, chẳng qua là muốn hắn nhớ kỹ.
“Vân hành vũ thi, phẩm vật lưu hình, đại minh thủy chung, lục vị thì thành, thì thừa lục long dĩ ngự thiên. Càn đạo biến hóa, các chính tính mệnh, bảo hợp thái hòa, nãi lợi trinh thị vi Càn Nguyên Chân Kinh!”
Tề Ninh niệm đến đây, trong lòng hơi buồn phiền, tự trách mình chậm chạp, đến bây giờ mới ngộ ra. Nhớ tới Bạch Y nhân thoát tục kia, tới bây giờ hắn vẫn không biết nàng là ai, từ đâu đến, lại càng không biết nàng đã đi về đâu, cũng không biết cuộc đời này có thể gặp lại hay không.
(1) Mị nhãn như tơ: Đôi mắt long lanh, sóng mắt lưu chuyển không ngừng, nửa mở nửa khép, không nhìn thẳng mà liếc ngang, hàm chứa vẻ mơ màng, mê ly, khiến người nhìn như bị hút hồn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận