Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1467: Ân oán rõ ràng

Chuyện cũ xảy ra mấy chục năm trước, Địa Tạng nói êm tai, lại khiến đám người Tề Ninh cảm thấy chuyện xảy ra ngay trước mắt.
- Hắn… còn sống sao?
Bắc Cung Liên Thành trầm mặc hồi lâu rốt cuộc hỏi.
Địa Tạng cười nói:
- Kiếm Thần còn để ý sự sống chết của hắn sao?
Giọng bà vẫn nhu hòa, nhưng càng như thế càng biểu hiện khoảng cách giữa bà và Bắc Cung cực kỳ xa xôi.
Địa Tạng hiện giờ, hiển nhiên không còn là cô nương năm đó không oán không hối đi theo bên người Bắc Cung như hình với bóng.
Trong lòng Tề Ninh biết, nếu như không có gì bất ngờ, chỉ sợ Ách Nô còn sống trên đời này.
Người mà Địa Tạng vẫn muốn cứu mấy chục năm nay, chỉ có thể là Ách Nô.
- Nếu như Huyền Vũ Đan có thể cứu sống hắn, hiện giờ ngươi có thể lấy Huyền Vũ Đan đi.
Bắc Cung liếc đống đá chôn rùa lớn.
Đảo chủ cũng cười nói:
- Bắc Cung huynh tính toán hay lắm, biết mình ở trong khốn cảnh, lại muốn làm người tốt.
Lão lắc đầu thở dài:
- Nếu như ngươi thực sự để ý Ách Nô, vì sao năm đó ngươi chỉ lo tự mình chạy trốn? Ngươi chẳng những không thèm để ý Ách Nô, thậm chí Mộ cô nương đi tới cứu người, ngươi cũng chỉ thờ ơ lạnh nhạt? Huyền Vũ Đan này không thuộc về ngươi, ngươi có tư cách gì mở miệng tặng người? Vả lại ta và Mộ cô nương đã thương lượng rồi, không chỉ muốn dùng Huyền Vũ Đan cứu sống Ách Nô, còn muốn thanh toán món nợ cũ năm đó.
- Nợ cũ?
Bắc Cung nở nụ cười lạnh.
Đảo chủ cũng cười lạnh nói:
- Ngươi vô tình vô nghĩa, hiện giờ nhìn như chủ động muốn nhường Huyền Vũ Đan, chẳng qua là do tình thế bức bách mà thôi. Mộ cô nương nói không sai, ngươi máu lạnh vô tình, trên đời này sao lại có người mà ngươi quan tâm?
Lão tới gần Bắc Cung, lạnh lùng nói:
- Ngươi đừng quên, mấy chục năm nay Mộ cô nương vẫn luôn khổ tu, đã bước vào cảnh giới Đại Tông Sư, ta và Mộ cô nương liên thủ, ngươi tự hỏi còn mạng sống rời đi?
Tim Tề Ninh xiết chặt, biết phỏng đoán đã thành hiện thực.
Vừa rồi lúc Bắc Cung và Đảo chủ liên thủ đối phó Hầu gia, đã hao tổn rất lớn. Dù sao muốn đối phó Đại Tông Sư, dù Đảo chủ đánh lén đột nhiên, mấy người kia cũng sẽ hao tổn công lực cực lớn.
Khách quan mà nói, Bắc Cung chắc chắn hao tổn nhiều hơn Đảo chủ.
Bắc Cung và Bắc Đường Huyễn Dạ so đấu chính diện, khí kiếm xuất kích. Đảo chủ thì đánh lén từ hai bên. Hai người một sáng một tối, Đảo chủ đương nhiên hao tổn không bằng Bắc Cung.
Hiện giờ Đảo chủ và Bắc Cung đối chiến chính diện, Bắc Cung cũng chưa chắc nắm được tất thắng. Địa Tạng đột nhiên hiện thân, nếu như liên thủ với Đảo chủ, không có đạo lý Bắc Cung may mắn thoát được.
Lần này lên đảo, trước đó Đảo chủ đã bố trí chu đáo chặt chẽ.
Xích Đan Mị nghĩ tới lời Đảo chủ nói lúc ở Bạch Vân Đảo, khi đó Đảo chủ muốn Xích Đan Mị trở thành nữ vương, dẫn dắt bách tính thiên hạ cúng bái vị thần Đảo chủ này, lực lượng vô cùng, lúc ấy Xích Đan Mị đã hoài nghi rồi.
Tranh đoạt Huyền Vũ Đan, mấy vị Tông Sư long tranh hổ đấu một phen, vì sao Đảo chủ lại tự tin như vậy?
Hiện giờ nàng đã hoàn toàn hiểu được.
Trước tiên liên thủ Bắc Cung diệt trừ Bắc Đường Huyễn Dạ, lại liên thủ Địa Tạng diệt trừ Bắc Cung, cuối cùng thậm chí tự tay đánh chết Địa Tạng, hết thảy điều này đều nằm trong kế hoạch của Đảo chủ. Vì chuyện này mà Bạch Vân Đảo chủ đã hao tổn rất nhiều năm bố cục mưu đồ.
Xích Đan Mị thầm cười khổ.
Bao nhiêu năm rồi, Đảo chủ trong lòng nàng tồn tại giống như thần minh, kính nể lão có thừa, thậm chí mấy chục năm nay vẫn cho rằng Đảo chủ là một Đại Thánh Giả phẩm hạnh không thể bắt bẻ. Nhưng hiện giờ nàng đã hoàn toàn hiểu được, Đảo chủ mà mình kính sợ nhiều năm qua, thực chất lại là một tiểu nhân ti tiện âm hiểm. Mặc dù lão có được thực lực Đại Tông Sư, nhưng không có được đức hạnh tương xứng.
Nhìn vẻ đắc ý trên mặt Đảo chủ, trong lòng Xích Đan Mị dâng lên cảm giác coi thường khó mà áp chế.
Bắc Cung không nhìn Đảo chủ, lại nhìn Địa Tạng, trầm ngâm một lát mới hỏi:
- Kiêm Gia, ngươi muốn tính mạng của ta sao?
Địa Tạng không trả lời, bình tĩnh nói:
- Ta mang theo Ách Nô xuống Đại Tuyết Sơn, hắn cũng không còn tỉnh lại nữa, chỉ còn một hơi. Hắn bị thương rất nặng, nếu như không phải gặp được Chu Hốt Mã Đan lão cha, chỉ sợ hắn đã sớm chết rồi. Chu Hốt Mã Đan lão cha dùng dược thảo của hắn, khiến Ách Nô vẫn luôn giữ được một hơi. Ta cùng Ách Nô sống tiếp ở Cổ Tượng gần mười năm, chỉ nghĩ tới một ngày kia hắn có thể tỉnh lại.
Tề Ninh thầm nghĩ Chu Hốt Mã Đan kia chắc chắn là một người chăn nuôi ở Cổ Tượng. Lúc ấy Địa Tạng mang theo Ách Nô sắp chết, rơi vào thời điểm khó khăn nhất, không có cách nào lặn lội đường xa rời khỏi Cổ Tượng, chỉ có thể lưu lại trong cảnh nội vương quốc Cổ Tượng tĩnh dưỡng. Ách Nô nhiều năm chưa từng tỉnh lại vẫn còn hô hấp, rất có thể đã trở thành người thực vật.
- Ách Nô không tỉnh lại, thế nhưng Chu Hốt Mã Đan lão cha lại qua đời.
Địa Tạng khẽ thở dài:
- Trong mười năm, ta mới phát hiện cơ thể xảy ra biến hóa, giống như các ngươi, có thể cảm nhận được rõ ràng khí thiên địa, vả lại dung nhan không thay đổi, cơ thể không còn già yếu.
Câu nói sau cùng của nàng đương nhiên là nói với Đảo chủ và Bắc Cung.
Người từng thấy khối đá đen lớn kia lại còn sống rời khỏi Đại Tuyết Sơn, sau đó cơ thể đều xảy ra biến hóa, Địa Tạng đương nhiên cũng không ngoại lệ.
- Mười năm đó ta tìm danh y dược liệu khắp Cổ Tượng, Thiên Sơn Tuyết Liên cũng không thể khiến Ách Nô tỉnh lại.
Địa Tạng chậm rãi nói:
- Vạn bất đắc dĩ, ta chỉ có thể trở về Tây Xuyên, hi vọng có thể tìm được linh dược ở Xuyên Trung.
Giờ phút này cuối cùng Tề Ninh nói:
- Có phải khi đó, ngươi lợi dụng thân phận Địa Tạng mà xuất hiện? Ngươi chứa chấp hai cô nhi ở Địa Tạng, sau đó trở thành người trong Địa Tạng Lục Sứ?
- Ta đã chết một lần ở Đại Tuyết Sơn.
Địa Tạng khẽ cười:
- Thế gian này đương nhiên không còn Mộ Kiêm Gia nữa. Địa Ngục trống rỗng, ác quỷ ở nhân gian, ta đã đầu thai làm người, đương nhiên muốn diệt trừ ác quỷ thế gian. Những chuyện này, đương nhiên là Địa Tạng đi làm.
Từ đầu tới cuối Địa Tạng nói chuyện đều bình tĩnh tự nhiên, nhưng Tề Ninh hiểu được, đám người Bắc Cung năm đó từ bỏ Ách Nô khiến cho Ách Nô trở thành người không ra người quỷ không ra quỷ, đả kích nặng nhất không phải Ách Nô mà lại là Mộ Kiêm Gia.
Mộ Kiêm Gia hóa thân thành Địa Tạng, sâu trong lòng nàng, đương nhiên tràn ngập oán hận không cách nào hóa giải.
Nàng tự cho là Địa Tạng, đương nhiên muốn báo thù rửa hận, tìm cơ hội diệt trừ từng người năm đó. Trong mắt Địa Tạng, mấy vị Đại Tông Sư vứt bỏ Ách Nô năm đó, chắc chắn không khác gì ác quỷ.
- Năm đó ta mang theo Ách Nô, đánh xe đi Tử Hòe Lĩnh tìm dược liệu, lại gặp chuyện ở nửa đường.
Địa Tạng khẽ thở dài:
- Lúc ấy ta đã hôn mê, chờ khi tỉnh lại, phát hiện bên cạnh có một nam tử đeo bội đao bên hông, hơn nữa còn nhìn ta chằm chằm. Ta không chút nghĩ ngợi, vừa ra tay liền lấy tính mạng của hắn. Lúc ấy ta cũng không biết, sau khi hôn mê Hoài Nam Vương vừa vặn gặp phải ra tay cứu giúp, người bị giết kia là người hầu của Hoài Nam Vương. Ta ra tay đả thương người, vừa vặn bị Hoài Nam Vương nhìn thấy, hắn cũng không trách cứ. Hắn cẩn thận giải thích với ta, sau đó biết được Ách Nô bị thương, liền chủ động dẫn chúng ta tới kinh thành, tìm đại phu chữa thương cho Ách Nô. Khi đó ta đã tìm rất nhiều đại phu ở Tây Xuyên, lại dùng vô số dược liệu, Ách Nô vẫn không hề chuyển biến tốt đẹp. Hoài Nam Vương giao thiệp rộng rãi, ta cũng thực sự hi vọng hắn có thể tìm người chữa khỏi cho Ách Nô.
Đảo chủ thở dài:
- Hoài Nam Vương mặc dù trẻ tuổi, nhưng cũng không đần. Lúc ấy nhìn thấy ngươi ra tay, liền biết ngươi võ công cao minh, đơn giản là muốn lôi kéo ngươi.
Tề Ninh nghĩ thầm lời này của Đảo chủ cũng không sai.
Địa Tạng mang theo Ách Nô tìm thuốc, nửa đường thương thế phát tác, thương thế kia chắc chắn giống như mấy vị Đại Tông Sư khác, xảy ra bất ngờ. Thương thế Địa Tạng phát tác có thể khiến bà ta hôn mê, có lẽ bà ta khác biệt với nam nhân, rất khó chống đỡ khí thiên địa phản phệ. Có lẽ chính vì báo thù, lúc tu luyện võ công lại tham công cấp tiến, gặp phải phản phệ cực kỳ cường đại.
Hoài Nam Vương phát hiện trên đường, ban đầu còn chưa biết võ công Địa Tạng lợi hại, nhưng trên đường gặp được một phu nhân xinh đẹp hôn mê, khó tránh khỏi sinh ra lòng anh hùng cứu mỹ nhân.
Chờ sau khi Địa Tảng tỉnh dậy, đột nhiên ra tay giết người, Hoài Nam Vương mới hiểu được mình cứu được một vị cao thủ hàng đầu, đương nhiên sinh lòng mời chào. Về sau y chủ động đề xuất muốn trợ giúp Địa Tạng cứu tỉnh Ách Nô, đơn giản là thủ đoạn mời chào mà thôi.
- Hắn nghĩ như thế nào cũng không quan trọng. Nếu như hắn thực sự có thể cứu được Ách Nô, ta sẽ cho hắn tình mệnh thì thế nào?
Địa Tạng thản nhiên nói:
- Hoài Nam Vương lặng lẽ dẫn chúng ta tới kinh thành, từ đó liền ở trong phủ Hoài Nam Vương. Tới kinh thành không bao lâu, Thế tử Hoài Nam Vương Tiêu Thiệu Tông liền sinh ra. Ta và Ách Nô ở trong phủ, ngoại trừ Hoài Nam Vương và hai tên tâm phúc bên cạnh hắn, không có bất kỳ người nào biết. Qua hai năm, Hoài Nam Vương âm thầm tìm danh y chữa thương cho Ách Nô, cũng không có biến chuyển lớn, chỉ có thể duy trì Ách Nô còn có thể hô hấp.
- Kinh thành đồn đãi, Tiêu Thiệu Tông thuở nhỏ thân thể không tốt, lúc phát tác, điên cuồng vô thường.
Tề Ninh bỗng nhiên nói:
- Tất cả mọi người cho rằng Tiêu Thiệu Tông không sống lâu nữa, nhưng trước đây không lâu hắn mưu đồ soán vị, lúc này mới bị bại lộ chân tướng. Người này bị bệnh chỉ là giả vờ, hơn nữa còn có một thân võ công cao minh. Mộ tiền bối, chắc hẳn hết thảy điều này đều có liên quan tới ngươi.
Địa Tạng cười nhạt một tiếng nói:
- Hoài Nam Vương muốn tìm danh y chữa thương cho Ách Nô, nếu như Vương phủ thường xuyên có đại phu ra vào, đương nhiên sẽ khiến người khác hoài nghi. Trong lòng Hoàng đế Sở quốc vẫn luôn đề phòng Vương gia, âm thầm phái người giám thị, sơ sẩy một cái, ta và Ách Nô sẽ bị bại lộ. Lấy Thế tử làm ngụy trang, khiến người ta đều cho rằng Vương gia đang cầu y cho Thái tử, như vậy đại phu ra vào phủ Hoài Nam Vương đương nhiên là có lý do. Sau khi đại phu vào phủ, trước tiên xem bệnh cho Thế tử, Vương gia lại thuận thế để họ xem bệnh giúp Ách Nô, chỉ nói là một gia nhân trong phủ. Những đại phu kia đương nhiên không nghĩ tới đối tượng xem bệnh thực sự của họ là Ách Nô.
- Hóa ra là biện pháp che mắt.
Tề Ninh thở dài :
- Cho nên Tiêu Thiệu Tông bị bệnh, ngay từ đầu đã được kế hoạch sẵn.
- Bắt đầu từ khi ba tuổi Thế tử đã bái ta làm thầy, là đệ tử duy nhất của ta.
Địa Tạng nói:
- Hắn thiên tư thông minh, ta chỉ cần dạy hắn một chút thuật vận khí, lại động chút tay chân với hắn, ai cũng không nhìn ra hắn giả bệnh.
Tề Ninh cảm thấy thoải mái, rốt cuộc hiểu được Tiêu Thiệu Tông thường xuyên ở trong Vương phủ, vì sao lại có võ công cao minh như vậy? Hóa ra sau lưng Tiêu Thiệu Tông vẫn luôn có một vị Đại Tông Sư thầm truyền thụ võ công cho hắn.
- Vương gia kiên trì nhiều năm, vẫn luôn dùng dược liệu cực kỳ quý giá kéo dài tính mạng cho Ách Nô.
Địa Tạng nói:
- Hắn đã có ân với ta, ta đương nhiên cũng muốn báo đáp ân huệ của hắn.
- Cho nên ngươi lưu Ách Nô lại phủ Hoài Nam Vương, một mình trở lại Tây Xuyên, mời chào những Ngưu Quỷ Xà Thần kia, cũng là vì một ngày kia trợ giúp phụ tử Hoài Nam Vương soán vị.
Tề Ninh cười khổ nói :
- Mặc dù ngươi muốn đối phó mấy vị Đại Tông Sư khác, nhưng thời cơ chưa tới, cũng lo lắng bị họ nhìn ra sơ hở, cho nên vẫn luôn làm việc cẩn thận bí ẩn, vẫn luôn hoạt động ở Tây Xuyên tích lũy thực lực. Nhiều năm trước thậm chí thay xà đổi cột, tự mình giả mạo thành phu nhân Túc Ảnh, đơn giản là lợi dụng con cờ Lục Thương Hạc, có thể ngoài sáng tích lũy càng nhiều lực lượng.
Hắn lắc đầu thở dài :
- Vì báo đáp ân huệ của Hoài Nam Vương, ngươi lật tay đảo mây, khiến nhiều người cuốn vào trong đó, máu chảy thành sông… !

Bạn cần đăng nhập để bình luận