Cẩm Y Xuân Thu
Chương 1243: Âm Vô Cực
Giáo chủ từ chối đưa ra ý kiến, vẫn chắp hai tay sau lưng, nói:
- Nói tiếp đi!
- Huyền Dương trưởng lão rời khỏi Triêu Vụ lĩnh, đúng là sự thật. Chỉ có điều, ông ta rời đi, không phải vì phản giáo, mà ngược lại, trong Hắc Liên giáo, người thật sự trung thành và tận tâm với giáo chủ, chính là vị Huyền Dương trưởng lão đó. Những kẻ phản giáo mà giáo chủ nói, không cho phép Huyền Dương ở lại Triêu Vụ lĩnh, thậm chí họ cho rằng, nếu Huyền Dương trưởng lão còn sống, sẽ phá hỏng đại sự của họ. Bởi vậy, cuối cùng Huyền Dương trưởng lão đã rời khỏi Triêu Vụ lĩnh. Rốt cuộc là ông ấy trốn đi, hay là bị người trục xuất, ta cũng không thể xác định.
Giáo chủ cười quái dị, nói:
- Xem ra ngươi biết khá nhiều chuyện của Thánh giáo.
- Như thế, có thể phán đoán đại khái “bọn chúng” mà giáo chủ nói tới, là ai.
Tề Ninh nói:
- Người ở lại Triêu Vụ lĩnh, đương nhiên đều từng phản bội giáo chủ, mà người rời khỏi Hắc Liên giáo, cho dù không trung thành và tận tâm với giáo chủ, nhưng ít ra là không tham dự vào việc phản bội giáo chủ.
- Hả?
Giáo chủ cười nói:
- Vậy ngươi nói xem, trong Thánh giáo, ai là kẻ phản giáo?
- Đương nhiên Lạc Vô Ảnh là kẻ đứng mũi chịu sào.
Tề Ninh nói:
- Hôm nay hắn bị giáo chủ hành hạ sống không bằng chết, bởi vì năm đó hắn phản lại giáo chủ, nhưng đương nhiên hắn chỉ là một con tốt. Ngoại trừ hắn, đương nhiên Độc sứ Thu Thiên Dịch và Sắc sứ Đoạn Thanh Trần, đều ở trong số đó.
- Ý ngươi muốn nói, bốn Thánh sứ của bổn tọa, đều phản bội bổn tọa?
Ánh mắt của giáo chủ thâm thúy.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Y sứ Lê Tây Công cũng không ở trong số đó, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì, ta cũng không rõ, tuy nhiên Lê Tây Công nhất định không tham dự cuộc phản loạn đó. Ba Thánh sứ liên thủ, nhưng vẫn không đủ sức tạo thành uy hiếp đối với giáo chủ, bởi vậy người thật sự cầm đầu, không phải là ba người đó, mà là một người khác.
Ánh mắt giáo chủ sắc như dao:
- Là người nào?
- Âm Vô Cực.
Tề Ninh nói:
- Lần này giáo chủ trở về, đại khai sát giới khiến toàn thể giáo chúng Hắc Liên giáo sợ hãi, đây là ý đồ của giáo chủ, mục đích chính là muốn cho những người đó biết chuyện xảy ra ở Triêu Vụ lĩnh. Giáo chủ đang chờ những người đó trở về.
Giáo chủ nhìn Tề Ninh, hỏi:
- Ngươi biết Âm Vô Cực?
Tề Ninh lắc đầu:
- Không biết, nhưng ta đoán được đại khái, vị Âm Vô Cực kia là thần thành phương nào.
- Thần thánh?
Giáo chủ cười quái dị:
- Đám phản đồ xấu xa đó không xứng với hai tiếng thần thánh đâu!
- Là vãn bối lỡ miệng.
Tề Ninh nói:
- Theo ta được biết, năm đó sau khi Huyền Dương trưởng lão trốn đi, Hắc Liên giáo phái Thái Âm trưởng lão đi đuổi bắt. Thế nhưng cuối cùng, không những Thái Âm trưởng lão không bắt được Huyền Dương trưởng lão, mà trái lại, Hắc Liên giáo nhận được binh khí tùy thân của Thái Âm trưởng lão. Chính vì vậy, Hắc Liên giáo cho rằng Thái Âm trưởng lão đã bị Huyền Dương trưởng lão giết chết.
Mặc kệ ánh mắt giáo chủ đang nhìn mình chằm chằm, Tề Ninh tiếp tục nói:
- Trước kia biết chuyện này, ta cũng không suy nghĩ nhiều, thế nhưng hôm nay nhớ lại, cảm thấy chuyện này thật sự có nhiều điểm kỳ lạ. Hai vị trưởng lão của Hắc Liên giáo. Huyền Dương và Thái Âm có địa vị ngang nhau, võ công của họ hẳn là cũng sàn sàn nhau. Đã như vậy, nếu chính diện đấu với nhau, chưa chắc Thái Âm thắng được Huyền Dương, vì sao Hắc Liên giáo lại phái Thái Âm đi bắt Huyền Dương? Theo lý mà nói, nên phái người thăm dò hành tung của Huyền Dương, sau đó phái cao thủ trong giáo vây bắt mới phải.
Giáo chủ nói:
- Có thể là Thái Âm muốn lập công.
- Huyền Dương làm phản, trong giáo đang lúc rối loạn, vào thời điểm đó, ổn định tình hình trong giáo, mới là điều quan trọng nhất, Thái Âm với tư cách là trưởng lão duy nhất, càng cần phải ở lại.
Tề Ninh nói:
- Thế nhưng hắn lại tức tốc đuổi theo Huyền Dương, hơn nữa tìm người như thể tìm kim trong biển cả, như thế là không hợp lý.
Ngừng lại một chút, Tề Ninh mới nói tiếp:
- Vả lại, không bao lâu sau, binh khí tùy thân của Thái Âm trưởng lão được gửi trở về, chuyện này càng kỳ lạ.
- Nếu như Thái Âm thực sự bị giết, thì thi thể được gửi về mới đúng, sao lại là binh khí? Theo ta được biết, tuy rằng giao tình giữa Thái Âm và Huyền Dương không được xem là rất thân thiết, nhưng cũng không đến mức quá tệ. Sau khi giết Thái Âm, lý ra Huyền Dương gửi thi thể ông ta trở về, thứ nhất có thể để Thái Âm được chôn cất tử tế, thứ hai cũng có thể bằng việc đó làm Hắc Liên giáo kinh sợ. Thế nhưng, ông ta không làm như vậy, chỉ gửi binh khí trở về, đương nhiên điều này rất kỳ lạ.
Chắp hai tay sau lưng, giáo chủ chỉ nhìn Tề Ninh đăm đăm, không nói lời nào.
- Ta càng nghĩ, cảm thấy chỉ có một khả năng.
Tề Ninh thở dài:
- Đây là một việc được trù tính kỹ càng, mục đích là vì chứng minh một việc, cũng là nhằm che giấu một việc.
- Chứng minh cái gì?
Giáo chủ hỏi:
- Che giấu cái gì?
- Chứng minh Thái Âm đã chết.
Tề Ninh nhấn mạnh từng tiếng một:
- Che giấu Thái Âm vẫn chưa chết!
- Hả?
Tề Ninh cười nhẹ, nói:
- Thật ra Thái Âm hoàn toàn không bị Huyền Dương giết chết. Tất cả mọi người trong Hắc Liên giáo biết Thái Âm đuổi giết phản tặc Huyền Dương, đây vốn là cố ý khiến mọi người nghĩ rằng Thái Âm chết trong tay Huyền Dương.
Giáo chủ hỏi:
- Hắn tốn công sức bày trò như vậy, là vì cái gì? Vì sao hắn phải che giấu mình còn sống?
- Vì giáo chủ.
Tề Ninh thở dài:
- Bọn họ phản bội giáo chủ, khiến giáo chủ mất trí nhớ, hơn nữa lưu lạc thiên hạ, do đó Hắc Liên giáo như rắn mất đầu. Điều này đương nhiên là rất nguy hiểm đối với Hắc Liên giáo. Thần Hầu phủ thống lĩnh các đại môn phái trên giang hồ, chỉ trừ một mình Hắc Liên giáo. Thế nhưng ta biết ở Thần Hầu phủ, vẫn có hồ sơ về Hắc Liên giáo. Bởi vậy cho thấy, cũng không phải Thần Hầu phủ không quan tâm tới Hắc Liên giáo, chỉ là bọn họ biết, giáo chủ là đại tông sư, cho nên không dám trêu chọc mà thôi.
Vẻ mặt lãnh đạm, giáo chủ lắng nghe Tề Ninh tiếp tục nói:
- Bởi vậy Hắc Liên giáo nhất thiết phải có sự tồn tại của giáo chủ, đây là gốc rễ để Hắc Liên giáo tiếp tục tồn tại.
Giáo chủ nói:
- Ngươi hiểu rõ đạo lý này, đáng tiếc là đám phản bội kia lại không hiểu. Thánh giáo là do một tay bổn tọa sáng lập, tất cả những người khác có thể không tồn tại, nhưng không có bổn tọa, Thánh giáo sẽ không là gì cả.
- Lúc tám bang mười sáu phái đánh Hắc Liên giáo, giáo chủ Hắc Liên giáo đã xuất hiện.
Tề Ninh cười khổ nói:
- Lúc đó ta chỉ nghĩ rằng, người đó thật sự là giáo chủ Hắc Liên giáo. Thế nhưng lúc ở Đại Tuyết Sơn, khi biết ngươi là giáo chủ Hắc Liên giáo, ta rốt cuộc hiểu rõ, vị giáo chủ xuất hiện ở Triêu Vụ lĩnh là giả mạo.
Nhìn thẳng vào mắt giáo chủ, Tề Ninh nói:
- Nếu ta không đoán sai, vị giáo chủ giả mạo kia, là Thái Âm trưởng lão, cũng là Âm Vô Cực mà giáo chủ nhắc tới.
Lúc ở trên Đại Tuyết Sơn, sau khi biết thân phận của giáo chủ, Tề Ninh vẫn luôn sắp xếp lại những thông tin về Hắc Liên giáo một cách mạch lạc. Sau khi tổng hợp lại, Tề Ninh đã phát hiện ra những điểm kỳ lạ trong biến cố Huyền Dương phản giáo.
Mắt xích quan trọng nhất trong việc này, đó là trước kia ở Mê Hoa cốc, Tề Ninh đã tận mắt nhìn thấy Tây Môn Vô Ngân trong hóa thân của Thanh Đồng tướng quân, giao thủ với giáo chủ Hắc Liên giáo. Tu vi võ đạo của hai bên sàn sàn như nhau, khiến Tề Ninh từng cho rằng võ công của Tây Môn Vô Ngân đạt tới trình độ đại tông sư.
Thế nhưng, sau khi biết chắc chắn đại hán mặc áo cừu đen, là giáo chủ Hắc Liên giáo, lại tận mắt chứng kiến võ công của đại tông sư, Tề Ninh mới biết, thực lực của người mà trước kia mình tưởng là giáo chủ Hắc Liên giáo, cách biệt một trời một vực so với thực lực của đại tông sư. Mà phán đoán của hắn trước kia, cho rằng võ công của Tây Môn Vô Ngân tiếp cận trình độ của đại tông sư, cũng là sai lầm.
Nhưng có một điều Tề Ninh hoàn toàn xác định, mặc dù võ công của Tây Môn Vô Ngân không thể so sánh với đại tông sư, nhưng so với mấy Thánh sứ của Hắc Liên giáo, thì tuyệt đối cao hơn rất nhiều. Trong bốn Thánh sứ của Hắc Liên giáo, không có người nào có tu vi võ đạo ngang bằng Tây Môn Vô Ngân.
Người giao đấu với Tây Môn Vô Ngân hôm đó ở băng trì, đương nhiên không có khả năng là một trong bốn Thánh sứ.
Trong Hắc Liên giáo, người có võ công cao hơn bốn Thánh sứ, cũng chỉ có giáo chủ và hai vị trưởng lão Huyền Dương, Thái Âm. Võ công của giáo chủ, đương nhiên là Tây Môn Vô Ngân không thể sánh bằng. Hơn nữa, lúc đó đại hán xấu xí mặc áo cừu đen đang ở kinh thành Kiến Nghiệp. Như vậy, tên cao thủ giao đấu với Tây Môn Vô Ngân hôm đó ở băng trì, chỉ có thể là một trong hai vị trưởng lão Huyền Dương, Thái Âm.
Trước kia, vì đuổi theo đội bảo tiêu, cứu Tiểu Điệp ra, Tề Ninh đã từ thị trấn Hội Trạch đuổi tới kinh thành Kiến Nghiệp, nửa đường gặp phải Mộc Lang Quân của Cửu Thiên Lâu. Để tránh né Mộc Lang Quân, hắn trượt chân rơi xuống núi, nhưng cơ duyên xảo hợp, lại lọt vào một huyệt động. Ở đó, không những hắn lấy được thanh hàn nhận chém sắt như chém bùn, mà còn lấy được bộ pháp Tiêu Dao hành vô cùng kỳ diệu. Lúc đó, hắn cũng không biết bộ xương khô trong huyệt động là của ai, nhưng về sau, thông qua các manh mối thu thập được, hắn tin rằng, bộ xương khô trong huyệt động kia, rất có thể là của Huyền Dương trưởng lão.
Huyền Dương trưởng lão trốn khỏi Tây Xuyên, biết đám người của Hắc Liên giáo nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho mình, cho nên đã ẩn náu ở nơi thâm sơn cùng cốc. Vì vậy, đương nhiên Hắc Liên giáo không thể tìm ra tung tích của ông ta.
Tề Ninh không thể xác định nguyên nhân Huyền Dương qua đời, nhưng di cốt trong sơn động đó, nhất định là của Huyền Dương trưởng lão.
Như vậy, người giao đấu với Tây Môn Vô Ngân ở băng trì, chỉ có thể là Thái Âm trưởng lão.
Tin tức mà giáo chúng Hắc Liên giáo biết được, đó là Huyền Dương bỏ trốn, tung tích không rõ, Thái Âm trưởng lão bị Huyền Dương trưởng lão giết hại, nhưng trên thực tế Huyền Dương trưởng lão đã mất từ lâu. Ngược lại, mặc dù binh khí của Thái Âm được trả về Triêu Vụ lĩnh, nhưng hài cốt của y thì không thấy.
- Thái Âm trưởng lão vẫn chưa chết.
Tề Ninh nhìn vào mắt giáo chủ, chậm rãi nói:
- Trên thực tế, sau khi giáo chủ rời khỏi, Thái Âm trưởng lão vẫn giả mạo giáo chủ Hắc Liên giáo.
Bỗng nhiên giáo chủ cười quái dị, nói:
- Tề Ninh, ngươi có thể nghĩ ra những điều đó, quả thật là ngươi rất thông minh. Vậy ngươi nói cho ta biết, hiện giờ Âm Vô Cực ở đâu?
- Hắn ở đâu, làm sao ta biết?
Tề Ninh cười khổ nói.
Giáo chủ nhìn chằm chằm vào Tề Ninh, mắt không chớp:
- Ngươi đoán được gần đúng những gì bọn chúng gây ra năm đó, có thể thấy là tâm tư ngươi rất tinh tế. Nếu như ngươi là Âm Vô Cực, lúc này ngươi sẽ ở đâu?
Tề Ninh ngẩng lên, nhìn ra dãy núi xa xa, trầm ngâm trong chốc lát, mới nói:
- Có lẽ hắn ở ngay Triêu Vụ lĩnh.
- Ồ?
Giáo chủ thản nhiên hỏi lại:
- Ý ngươi là, hiện giờ hắn đang ở tại Triêu Vụ lĩnh?
- Thật ra trong lòng giáo chủ cũng thừa biết hắn đang ở ngay Triêu Vụ lĩnh.
Nhìn dãy Triêu Vụ lĩnh núi non nhấp nhô trùng điệp, Tề Ninh nói:
- Giáo chủ vốn có thể một chưởng đánh chết Lạc Vô Ảnh, nhưng lại ra lệnh thi hành hình phạt Bát Phục, khiến hắn bị hành hạ dai dẳng bên vách núi. Ta biết, đây không phải chỉ vì trả thù, mà giáo chủ xem đây là biện pháp để Âm Vô Cực nhìn thấy. Đó là ngươi muốn ép Âm Vô Cực xuất hiện.
- Ngươi nghĩ Âm Vô Cực sẽ xuất hiện?
- Sẽ không.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Nếu như Âm Vô Cực thực sự muốn xuất hiện, thì hắn nên xuất hiện lâu rồi. Không thấy bất kỳ tung tích nào của Âm Vô Cực, chứng tỏ hắn cũng không đếm xỉa tới sự sống chết của Lạc Vô Ảnh.
Giáo chủ nói:
- Như vậy thì, những gì ta làm, hóa ra uống công hay sao?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Giáo chủ là đại tông sư, bất cứ kẻ nào trong thiên hạ, cũng chỉ là con kiến hôi đối với giáo chủ. Bất luận giáo chủ muốn giết ai, đều là việc dễ như trở bàn tay.
Ngừng lại một chút, hắn mới cười khổ nói:
- Chỉ có điều, lần này giáo chủ trở về, cũng không phải chỉ vì muốn giết người.
Trên Tiễn Nhai, Tề Ninh và giáo chủ đứng đối diện nhau, một trận gió lạnh kéo tới, hai người đều không cử động.
- Không phải vì giết người?
Như cười như không, giáo chủ nói:
- Vậy thì bổn tọa vì cái gì?
Tề Ninh nói:
- Lấy mạng người khác, đối với giáo chủ, giống như lấy đồ trong túi mà thôi. Thật ra ta suy đoán, những năm gần đây, nếu đám Âm Vô CỰc biết giáo chủ chưa chết, nhất định sẽ ngày đêm kinh hãi, e sợ giáo chủ sẽ trở về báo thù.
Suy nghĩ một chút, Tề Ninh nói:
- Bọn người kia đã phản bội giáo chủ, thì nhất định sẽ không lưu lại hậu hoạn. Ta nghĩ năm đó bọn Âm Vô Cực muốn đưa giáo chủ vào chỗ chết, nhưng không biết vì sao, giáo chủ không chết, mà chỉ mất đi trí nhớ.
- Nếu như mấy năm nay bổn tọa không bị mất trí nhớ, thì xương cốt của bọn Âm Vô Cực đã hóa thành tro bụi lâu rồi.
Giáo chủ lạnh lùng nói.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Ta tin điều đó. Nếu giáo chủ tránh khỏi kiếp nạn lần đó, tìm được đường sống trong chỗ chết, tất nhiên sẽ lập tức tiến hành trả thù bọn người kia. Thế nhưng giáo chủ bị mất trí nhớ, cho nên việc báo thù muộn đi nhiều năm. Nhưng chính vì muộn, có lẽ bọn Âm Vô Cực nghĩ giáo chủ đã mất lâu rồi, bằng không với tính tình của giáo chủ, tuyệt đối không thể để lâu như vậy.
Giáo chủ hừ lạnh một tiếng, nói:
- Ngươi hiểu rõ tính tình của ta?
- Năm xưa giáo chủ sáng lập Hắc Liên giáo, là vì bảo vệ người Miêu, lúc mình thịnh vượng, cũng không quên nguồn gốc nhỏ yếu của mình, đó là tính tình của ngươi.
Tề Ninh nói:
- Người như vậy, có ân tất báo, đồng thời có thù cũng sẽ không bỏ qua.
Giáo chủ cười lạnh.
- Nếu như năm đó giáo chủ không bị mất trí nhớ, ta nghĩ giáo chủ sẽ lập tức trở lại Triêu Vụ lĩnh, giết sạch bọn người phản bội kia, không sót một ai.
Tề Ninh nói:
- Thế nhưng nhiều năm như vậy trôi qua, mối thù hận kia vẫn đeo đẳng trong lòng giáo chủ, giáo chủ không muốn chỉ giết chết bọn họ một cách đơn giản như vậy.
Giáo chủ cười nói:
- Chẳng lẽ ngươi biết bổn oạn muốn làm cái gì?
- Giáo chủ trở lại Triêu Vụ lĩnh, đầu tiên là giết chết mười mấy giáo chúng Hắc Liên giáo, hơn nữa còn bêu những thi thể đó trên cao, làm như vậy, đơn giản là muốn toàn thể giáo chúng đều kinh sợ.
Tề Ninh nói:
- Đối với giáo chủ, võ công của Lạc Vô Ảnh không đáng nhắc tới, chỉ cần nhắc ngón tay, là giáo chủ có thể lập tức giết chết Lạc Vô Ảnh. Thế nhưng, trước tiên, ngươi thu phục Trường Cốt và Thiên La, để hai người đó hạ sát thủ đối với Lạc Vô Ảnh…
Hắn thở dài, nói:
- Giáo chủ làm như vậy, nếu như ta không đoán sai, là vì muốn Lạc Vô Ảnh nếm thử mùi vị bị người thân tín của mình bán đứng.
Giáo chủ nói:
- Hai người kia đi theo Lạc Vô Ảnh nhiều năm, đương nhiên tuyệt đối hắn không ngờ, tâm phúc theo mình nhiều năm, lại ra tay đối với mình.
- Cũng giống như năm đó giáo chủ không ngờ bọn Lạc Vô Ảnh lại hạ thủ đối với ngươi.
Nhìn thẳng vào mắt giáo chủ, Tề Ninh nói.
Trong mắt lóe lên sát ý, nhưng rốt cuộc giáo chủ không nói gì.
- Thật ra ta vẫn hiếu kỳ, giáo chủ sáng lập cơ nghiệp Hắc Liên giáo, hơn nữa là đại tông sư, ở Hắc Liên giáo, ngươi chẳng khác nào một vị thần.
Tề Ninh hơi nhíu mày, nói:
- Nhưng vì sao đám người đó lại muốn hạ thủ giáo chủ? Thứ lỗi cho ta nói thẳng…
Nói tới dây, hắn hơi ngập ngừng. Giáo chủ nói:
- Khi ta không ngăn cản ngươi, ngươi cứ nói đừng ngại, cho dù nói sai, ta cũng không trách ngươi.
Lúc này Tề Ninh mới nói:
- Giáo chủ, nếu như không phải vì vạn bất đắc dĩ, bọn Lạc Vô Ảnh tuyệt đối sẽ không sử dụng hạ sách này, hẳn là bọn họ biết rõ, một khi thất bại, thì nhất định chỉ có một con đường chết.
Suy nghĩ một chút, hắn mới tiếp tục nói:
- Ta đã tận mắt nhìn thấy võ công của giáo chủ, thật sự là người luyện võ trong thiên hạ không thể nào với tới được.
- Với võ công thấp kém hơn nhiều so với giáo chủ, bọn họ gây chiến với đại tông sư, hầu như không có bất kỳ phần thắng nào, thế nhưng…!
- Ngươi cảm thấy khó hiểu vì sao bọn chúng lại ra tay?
Giáo chủ nói.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Đúng vậy.
Hắn thầm nghĩ, năm xưa những người kia phản bội giáo chủ, đương nhiên là do Thái Âm trưởng lão cầm đầu. Võ công của Thái Âm trưởng lão tương đương với võ công của Tây Môn Vô Ngân, mà trước mặt đại tông sư, mặc dù Tây Môn Vô Ngân không đến mức không chịu nổi một kích, nhưng võ công hai bên cũng chênh lệch quá nhiều. Như vậy, năm đó cho dù Thái Âm trưởng lão tập hợp sức lực của mấy cao thủ, cũng không thể đủ sức uy hiếp giáo chủ. Thế thì, vì sao giáo chủ lại rơi vào tình cảnh thảm thương như vậy?
Giáo chủ trầm ngâm một lát, cuối cùng nói:
- Ta đã từng nói với ngươi, sau khi tiến vào cảnh giới đại tông sư, mặc dù tu vi võ đạo cao không thể lường, nhưng cũng có nhược điểm chí mạng.
Tề Ninh liền nhớ ra, sau khi tiến vào đỉnh cao võ đạo, mỗi vị đại tông sư bởi vì thao túng khí thiên địa, tích lũy lâu ngày trong cơ thể, trong cơ thể cũng bị khí cực lạnh hoặc khí cực nóng xâm nhập. Đây cũng là một cơn ác mộng đối với mỗi vị đại tông sư.
- Ý giáo chủ muốn nói, trong lúc khí trong cơ thể ngươi phát tác, bọn họ đã nhân cơ hội tấn công?
Tề Ninh lập tức cảm nhận được điểm mấu chốt trong đó.
Giáo chủ trầm ngâm trong chốc lát, rốt cuộc nói:
- Tu luyện khí thiên địa, lại dung hợp âm dương trong trời đất, kinh mạch trong cơ thể và khí âm dương xung quanh cùng một nhịp thở.
Ngừng lại một chút, giáo chủ mới nói tiếp:
- Ngày rằm tháng bảy hàng năm, là ngày chí âm, nửa đêm lại là âm trong âm. Tới lúc đó, khí cực lạnh trong cơ thể sẽ dễ phát tác…
Nới tới đây, ánh mắt lóe lên đầy hung dữ, giáo chủ cũng không nói hết câu.
Tề Ninh đã hiểu rõ.
Nhược điểm trong cơ thể giáo chủ là khí cực lạnh, mà thời gian suy yếu nhất, chính là ngày rằm tháng bảy. Nói cách khác, biến cố năm xưa, xảy ra vào ngày rằm tháng bảy.
- Chẳng lẽ…bọn Âm Vô Cực biết rõ nhược điểm của giáo chủ?
Tề Ninh nhíu mày hỏi.
Đây đương nhiên là điểm mà Tề Ninh không nghĩ ra.
Cơ thể đại tông sư có nhược điểm, các đại tông sư đương nhiên hiểu rõ tình trạng của nhau, thế nhưng một bí mật quan trọng như vậy, đương nhiên đại tông sư sẽ không tiết lộ ra ngoài.
Giáo chủ thống lĩnh toàn thể Hắc Liên giáo, trong giáo cao thủ đông đảo, không thể không đề phòng lòng người, đương nhiên giáo chủ không thể cho bất cứ ai biết nhược điểm của mình, càng không thể nói ra chi tiết ngày rằm tháng bảy này.
Lần này giáo chủ nói bí mật quan trọng của mình cho hắn, khiến Tề Ninh cảm thấy rất bất ngờ.
Nếu như bọn Âm Vô Cực hoàn toàn không biết bí mật của giáo chủ, thì làm sao họ dám có ý đồ phản bội giáo chủ? Mà nếu như không biết ngày rằm tháng bảy là thời điểm giáo chủ suy yếu nhất, làm sao bọn họ lựa chọn động thủ vào thời điểm đó?
Tề Ninh mơ hồ cảm thấy trong chuyện này còn có điều kỳ lạ khác nữa.
Khóe mắt giáo chủ hơi nheo lại, ánh mắt sâu xa, dường như tâm thần đã đi vào thế giới thần tiên. Tề Ninh không quấy nhiễu, biết câu hỏi vừa rồi của mình, khiến giáo chủ đang hồi tưởng.
Nhìn dáng vẻ như đang đi vào coi thần tiên của giáo chủ, trong giây lát, Tề Ninh nhận ra một vấn đề, biến cố năm xưa, có phải ngay cả giao chủ cũng không rõ ràng lắm?
Lúc Tề Ninh gặp giáo chủ, ông ta đã mất trí nhớ, trông như một quái vật. Tình trạng lúc đó, cho thấy giáo chủ đã lưu lạc một thời gian rất dài rồi. Tề Ninh có thể xác định, việc giáo chủ mất trí nhớ, xảy ra trong sự kiện năm đó.
Như vậy cũng có thể nói, khi biến cố xảy ra lúc màn đêm buông xuống, giáo chủ đã lập tức mất đi trí nhớ. Cho tới lúc giáo chủ khôi phục ký ức ở trên Đại Tuyết Sơn, đã nhiều năm trôi qua, giáo chủ có thể nhớ lại hôm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng lại chưa hẳn đã biết được, vì sao bọn người kia biết thời điểm đó để ra tay.
Đúng vào lúc này, Tề Ninh nghe phía sau có tiếng bước chân. Quay đầu lại, hắn thấy Thiên La đang đi về phía này, khi còn cách một đoạn ngắn, liền quỳ rạp xuống đất, cung kính nói:
- Giáo chủ, Lê Tây Công tới.
Dường như giáo chủ không nghe thấy. Tề Ninh hơi biến sắc, bước tới hai bước, hỏi:
- Ngươi…ngươi nói cái gì?
Tề Ninh luôn teho bên cạnh giáo chủ, Thiên La cũng không biết rốt cuộc giáo chủ và Tề Ninh có quan hệ thế nào, nhưng cũng không thất lễ với hắn, liền chắp tay nói:
- Hồi bẩm Hầu gia, Y sứ Lê Tây Công đã trở về.
Tề Ninh cảm thấy căng thẳng, thật sự không ngờ Lê Tây Công lại trở về vào lúc này.
Hắn biết, bởi vì biến cố năm đó, giáo chủ hết sức căm hận toàn thể giáo chúng Hắc Liên giáo. Hắn không thể xác định, năm đó Lê Tây Công có tham gia vào vụ phản bội kia hay không, nhưng giáo chủ giết người không chớp mắt, nhất là đối với giáo chúng Hắc Liên giáo, ông ta càng ra tay rất tàn độc. Nếu Lê Tây Công có chút sơ xuất, lập tức có thể mất mạng dưới tay giáo chủ.
Y sứ Lê Tây Công là cao thủ, y thuật cao minh, hơn nữa có tấm lòng nhân hậu, tế thế cứu nhân. Chưa nói tới Lê Tây Công có quan hệ sâu xa đối với Đường Nặc, chỉ riêng việc trước kia Lê Tây Công cứu Y Phù, cũng đã khiến Tề Ninh nợ ông ta một ân tình rất lớn rồi. Nghe nói Lê Tây Công đã lên núi, Tề Ninh thầm lo lắng cho ông ta.
- Cho hắn vào!
Rốt cuộc giáo chủ lạnh lùng nói.
Sau khi Thiên La lui ra, Tề Ninh vội nói:
- Giáo chủ, hẳn là năm đó Lê Tây Công không tham dự chuyện kia.
- Hả?
Giáo chủ hỏi:
- Sao ngươi biết?
Suy nghĩ một chút, Tề Ninh mới nói:
- Theo ta được biết, sau khi xảy ra biến cố kia, Lê Tây Công rời khỏi Hắc Liên giáo, tuyên bố không liên quan với Hắc Liên giáo. Ta nghĩ, hẳn là ông ấy đã phát hiện ra một số việc gì đó, cho nên không muốn làm bạn với bọn Âm Vô Cực. do đó mới…
- Một ngày là người của Thánh giáo, cho dù chết, cũng là quỷ của Thánh giáo!
Giọng của giáo chủ vẫn thản nhiên như không:
- Nếu như hắn nói không phải là người của Thánh giáo, lại dám tự ý lên núi, xông vào chỗ của Thánh giáo, người đầu tiên bổn tọa giết, sẽ là hắn!
Tề Ninh thầm rùng mình, khẽ nhếch miệng, nhưng rốt cuộc không nói gì.
Lê Tây Công cũng không có nhiều thay đổi, vẫn là một bộ y phục Miêu bằng vải thô, trên đầu quấn một chiếc khăn đội đầu màu tím, bên hông đeo một hồ lô rượu, chỉ có điều, khuôn mặt thoạt nhìn hơi mệt mỏi. Đối với ông già này, Tề Ninh rất tôn kính, hắn bước tới hai bước, hướng về phía Lê Tây Công, chắp tay hành lễ. Lê Tây Công chi mỉm cười, lúc này mới nhìn về phía giáo chủ. Thấy giáo chủ đưa lưng về phía bên này, hai tay chắp sau lưng, đứng trên Tiễn Nhai, Lê Tây Công bước tới mấy bước, theo lễ nghi của Hắc Liên giáo, hành lễ với giáo chủ:
- Lê Tây Công bái kiến giáo chủ!
Giáo chủ cũng không quay đầu lại, chỉ nói:
- Ngươi tới đây!
Hơi do dự một chút, nhưng Lê Tây Công vẫn đi về phía giáo chủ. Khi ông ta còn cách giáo chủ ba bước, trong lòng Tề Ninh hết sức căng thẳng. Bỗng nghe “Vù” một tiếng, đã thấy thân thể của Lê Tây Công bay ngược ra phía sau. Trong lòng hoảng sợ, Tề Ninh vội vàng bước tới, đưa tay đỡ lấy thân thể của Lê Tây Công. Vừa chạm tay vào người Lê Tây Công, hắn cảm thấy cả cánh tay tê dại. cũng trong nháy mắt đó, Lê Tây Công đã nặng nề rơi trên mặt đất.
Giáo chủ đột nhiên ra tay đối với Lê Tây Công, Tề Ninh hoảng sợ, chỉ lo giáo chủ lại hạ sát thủ. Lắc mình một cái, hắn đã lướt tới bảo vệ trước người Lê Tây Công, lạnh lùng nói:
- Xin hãy nương tay!
Hắn biết, với thực lực của mình, hoàn toàn không thể chống lại giáo chủ, nhưng Lê Tây Công là sư phụ của Đường Nặc, lại đã từng cứu mạng Y Phù, bất luận thế nào, hắn cũng không thể không đếm xỉa tới.
Giáo chủ cũng đã xoay người lại, vẻ mặt lạnh lùng.
Chợt một bàn tay vịn lên vai Tề Ninh, hắn thấy Lê Tây Công đã đứng lên bên cạnh, khuôn mặt già nua tái nhợt. Tề Ninh lo lắng nói:
- Tiền bối, ngài…
Lê Tây Công khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Tề Ninh không nên nhiều lời. Ông ta lại bước tới hai bước quỳ rạp xuống trước mặt giáo chủ, cung kính nói;
- Lê Tây Công bái kiến giáo chủ!
Giáo chủ nhìn chằm chằm vào Lê Tây Công một lát, rốt cuộc nói:
- Ngươi vốn không nên xuất hiện ở đây.
- Thuộc hạ biết.
Lê Tây Công nói:
- Bởi vậy bất luận giáo chủ trừng phạt như thế nào, thuộc hạ đều tự nguyện tiếp nhận.
- Lê Tây Công, ngươi quả nhiên là người thông minh nhất trong bốn Thánh sứ.
Giọng giáo chủ lạnh lùng:
- Năm đó ngươi không câu kết với bọn chúng làm chuyện xấu, bởi vậy ngươi tự nhận mình không phải kẻ phản bội, đúng không?
Lê Tây Công cúi đầu, cũng không dám nói lời nào.
- So với Âm Vô Cực, người càng khiến ta chán ghét!
Giáo chủ lạnh lùng nói:
- Âm Vô Cực toan tính được ăn cả, ngã về không, cầm đầu mấy tên kia ra tay đối với bổn tọa, ít ra là có can đảm đánh một đòn. Còn ngươi, rõ ràng trong lòng bất mãn bổn tọa, nhưng ngươi lo sợ kế hoạch thất bại, sẽ bị bổn tọa trả thù, không dám cùng bọn kia liên thủ!
Lê Tây Công cúi đầu nói:
- Thuộc hạ trung thành và tận tâm đối với giáo chủ, tuyệt đối không thông đồng với họ làm bậy.
- Đúng không?
Giáo chủ cười quái dị:
- Nếu không thông đồng với bọn chúng làm bậy, thì phải trung thành với bổn tọa. Bổn tọa hỏi ngươi, năm đó bọn chúng đánh lén bổn tọa, ngươi có biết không?
Do dự một chút, Lê Tây Công mới nói:
- Khi xảy ra chuyện, thuộc hạ cũng không biết, nhưng sau khi chuyện đó xảy ra, thuộc hạ mới phát hiện. Hơn nữa, thuộc hạ cũng biết Âm Vô Cực giả mạo giáo chủ, do đó thuộc hạ đành phải rời khỏi Thánh giáo, phân rõ giới hạn đối với bọn họ.
- Phân rõ giới hạn?
Giáo chủ lạnh lùng nhìn Lê Tây Công:
- Bọn chúng dễ dàng để ngươi rời khỏi như vậy?
Lê Tây Công im lặng một lát, rốt cuộc mới nói:
- Thuộc hạ hứa với bọn họ, sau khi rời khỏi Thánh giáo, sẽ không hề hỏi đến bất cứ việc gì của Thánh giáo.
Tề Ninh ở phía sau nghe rõ ràng. Trước kia, hắn chỉ biết, việc Lê Tây Công rời khỏi Hắc Liên giáo là có uẩn khúc, hơn nữa rốt cuộc đã hiểu rõ. Như vậy là Lê Tây Công đã sớm biết đám Âm Vô Cực tập kích giáo chủ, thậm chí biết sau đó Âm Vô Cực giả mạo giáo chủ, do đó Lê Tây Công đã phân rõ giới hạn với Hắc Liên giáo, rời khỏi Hắc Liên giáo.
Tề Ninh vốn cũng hiếu kỳ vì sao Hắc Liên giáo lại dễ dàng để Lê Tây Công rời khỏi giáo, lúc này nghe Lê Tây Công giải thích, cuối cùng hắn cũng hiểu rõ, đó là do Lê Tây Công thỏa thuận với Hắc Liên giáo.
Hiển nhiên là nhân phẩm của Lê Tây Công được bọn Âm Vô Cực tín nhiệm, ông ta đã nói không nói tới việc của Hắc Liên giáo, đương nhiên là sẽ không xen vào nữa, cũng sẽ không gây ra bất cứ phiền phức nào cho Hắc Liên giáo.
- Ngươi biết Âm Vô Cực phản giáo, soán vị, nhưng ngươi hứa với hắn, sẽ không hỏi tới việc của Thánh giáo, rồi rời khỏi Thánh giáo?
Vẻ mặt hung ác, giáo chủ nói:
- Hay cho Lê Tây Công, ngươi thật sự là trung thành và tận tâm đối với bổn tọa!
Đột nhiên giọng ông ta đanh lại:
- Nếu ngươi thực sự trung thành và tận tâm với bổn tọa, lại biết đám người kia đều là kẻ phản nghịch, sao không liều mạng với chúng, vì Thánh giáo thanh lý môn hộ?
Tề Ninh nghĩ thầm, lúc đó toàn bộ Hắc Liên giáo đã nằm trong tay Âm Vô Cực, trong bốn Thánh sứ, đã có ba người đều là người của Âm Vô Cực, tuy Lê Tây Công có y thuật cao siêu, nhưng võ công cũng bình thường, lúc đó nếu ông ta chống lại Âm Vô Cực, thì chỉ là tự tìm đường chết.
Lê Tây Công cũng hết sức thành khẩn nói:
- Thuộc hạ không phải là đối thủ của bọn họ, nếu đối địch với bọn họ, sẽ lập tức chết không có chỗ chôn.
- Thì ra là ngươi sợ chết.
Giáo chủ cười quái dị:
- Bổn tọa còn tưởng rằng ngươi chữa bệnh cứu người, đã thấy nhiều người chết, sẽ coi thường sinh tử, nhưng hóa ra, Y sứ thủ hạ của bổn tọa, cũng chỉ là một kẻ rất sợ chết!
Đột nhiên giáo chủ lạnh giọng:
- Vậy ngươi nói xem, mình có nên chết hay không?
Sa vào ân oán thế gian, vị đại tông sư này biểu lộ hỉ nộ ái ố như người bình thường, hoàn toàn không có khí chất siêu việt như Bắc Cung Liên Thành và Bạch Vân đảo chủ.
Vị giáo chủ Hắc Liên giáo này, lại gần gũi người đời, quan tâm ân oán tình cừu, trong cuộc sống. Tề Ninh chợt hiểu, không phải vị đại tông sư nào cũng đều không màng hỏi tới thế sự, ngày mà giáo chủ sáng lập Hắc Liên giáo, là đã định trước, vị đại tông sư này lưu lại nhân gian.
Thấy khuôn mặt giáo chủ hiện rõ sát ý, Tề Ninh biết tính mạng của Lê Tây Công có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Tuy biết, nếu như giáo chủ thật sự muốn giết chết Lê Tây Công, mình cũng hoàn toàn không có cách ngăn cản, nhưng hắn vẫn chuẩn bị sẵn sàng, hễ giáo chủ xuất thủ, sẽ liều mình bảo vệ Lê Tây Công.
Bỗng Lê Tây Công ngẩng lên, nhìn thẳng vào giáo chủ, nói:
- Hồi bẩm giáo chủ, thuộc hạ không nên chết!
Giáo chủ nhíu chặt đôi mày. Lê Tây Công lại nói tiếp:
- Từ sau khi xảy ra chuyện đó, gần tám năm nay, thuộc hạ đã lần lượt cứu sống hơn sáu trăm người. Nếu không có thuộc hạ chữa trị, hơn bốn trăm người trong số đó, nhất định sẽ phải chết.
Tề Ninh sửng sốt, lập tức trong lòng nổi lên sự tôn kính.
Trong vòng tám năm, Lê Tây Công cứu được mấy trăm mạng người! Dường như giáo chủ cũng không ngờ Lê Tây Công đột nhiên nói ra điều này, ông ta cười lạnh nói:
- Ngươi đang khoe khoang công tích trước mặt bổn tọa? Ngươi cứu bao nhiêu người, thì có liên quan gì với bổn tọa? Chẳng lẽ bởi vì ngươi cứu được mấy trăm người, cho nên ngươi không nên chết?
Chăm chú nhìn giáo chủ, Lê Tây Công hỏi ngược lại:
- Giáo chủ còn nhớ lúc thuộc hạ nhập giáo năm xưa, thuộc hạ đã nói gì với giáo chủ không?
Giáo chủ hơi nhíu mày, không nói gì.
- Giáo chủ không nhớ cũng không sao, thuộc hạ vẫn nhớ rõ ràng.
Lê Tây Công chậm rãi nói:
- Thuộc hạ đã hứa với giáo chủ, bất cứ huynh đệ nào trong giáo có bệnh, thuộc hạ sẽ bằng mọi giá chữa trị cho hắn. Thuộc hạ còn bảo đảm, tuyệt đối sẽ không để cho bất cứ huynh đệ nào mất đi vì bệnh.
Tề Ninh nghĩ thầm, chỉ có thần y có y thuật kinh người cỡ như Lê Tây Công, mới dám hứa hẹn như vậy.
Giáo chủ vẫn không nói gì. Lê Tây Công tiếp tục nói:
- Năm đó thuộc hạ gia nhập Thánh giáo, là vì ước nguyện ban đầu của giáo chủ, là bảo vệ người Miêu. Thánh giáo đã xem việc bảo vệ người Miêu là nhiệm vụ của mình, đương nhiên thuộc hạ sẽ toàn lực bảo vệ từng người của Thánh giáo.
Vẻ mặt nghiêm nghị mà thành kính, Lê Tây Công nhấn mạnh từng tiếng:
- Lúc đó thuộc hạ thỉnh cầu giáo chủ, sau khi gia nhập Thánh giáo, thuộc hạ chỉ cứu người, không giết người!
Chỉ cứu người, không giết người!
Tề Ninh thầm cảm thán, lương y như từ mẫu, chỉ một câu này của Lê Tây Công, đã đủ để người khác kính trọng ông ta rồi.
Vẻ mặt hơi dịu đi một chút, giáo chủ nói:
- Bổn tọa nhớ rõ. Bổn tọa còn nhớ lúc đó đã đồng ý với ngươi!
Thản nhiên cười, nói;
- Bởi vậy ngươi nghĩ năm đó bổn tọa đồng ý cho ngươi có thể không giết người, ngươi sẽ không giết đám nghịch tặc kia, như vậy ngươi cũng sẽ không nên chết?
Lê Tây Công nghiêm mặt nói:
- Năm đó giáo chủ đồng ý với thuộc hạ, bởi vậy sau khi nhập giáo, thuộc hạ không hề giết bất cứ người nào, chỉ một lòng cứu người. Nhưng giáo chủ nói cũng không sai, Âm Vô Cực phản giáo, thuộc hạ biết rõ, nhưng chỉ bo bo giữ mình, rời khỏi giáo để được sống sót qua ngày, quả thật là tội đáng chết vạn lần!
- Đã biết đáng chết, vì sao còn nói không nên chết?
Giáo chủ lạnh lùng hỏi.
Lê Tây Công đáp:
- Sau khi sự việc năm đó qua đi, thuộc hạ quả thật không nên chết. Cũng không phải là vì thuộc hạ sống thì có thể cứu được rất nhiều người, mà là lúc đó thuộc hạ gánh vác một việc rất quan trọng phải làm.
- Việc rất quan trọng?
Giáo chủ lộ vẻ nghi hoặc:
- Việc gì?
- Tìm được giáo chủ, chấn hưng Thánh giáo!
Lê Tây Công nhấn mạnh từng tiếng một.
Giáo chủ ngẩn ra, ánh mắt như dao, lạnh lùng nói:
- Ngươi đi tìm bổn tọa?
- Tám năm nay, thuộc hạ vẫn luôn đi tìm tung tích của giáo chủ.
Lê Tây Công nói:
- Lúc bọn họ tập kích giáo chủ, thuộc hạ không biết. Thế nhưng từ miệng Huyền Dương trưởng lão, thuộc hạ biết, tuy bị đánh lén, nhưng bọn Thái Âm cũng không tìm được thi thể của giáo chủ, giáo chủ chưa chắc đã qua đời.
- Huyền Dương?
Khóe mắt giáo chủ hơi giật giật.
Lê Tây Công nói:
- Bọn Thái Âm đánh lén giáo chủ, Huyền Dương trưởng lão nhanh chóng biết được nội tình. Lúc đó ba người bọn Lạc Vô Ảnh đều cùng một giuộc với Thái Âm, Huyền Dương trưởng lão biết là sẽ phải trực tiếp đối đầu. Cho nên một đêm nọ, Huyền Dương trưởng lão lẻn vào chỗ ở của Thái Âm, định giết Thái Âm. Chỉ cần giết chết Thái Âm, bọn Lạc Vô Ảnh sẽ rất dễ đối phó.
Giáo chủ nói:
- Huyền Dương biết rõ phải thanh lý môn hộ, nếu ngươi liên thủ với hắn, thì cũng không thua bọn chúng.
- Ngay từ đầu, Huyền Dương không hề có ý định để thuộc hạ dính vào chuyện này.
Lê Tây Công nói:
- Hắn âm thầm vạch kế hoạch, đơn độc hành động, chỉ tiếc là rơi vào bẫy!
- Rơi vào bẫy?
Lê Tây Công nói:
- Bọn Âm Vô Cực đoán được Huyền Dương sẽ ra tay đánh lén, cho nên sắp bày bẫy rập sẵn, chờ Huyền Dương trưởng lão ra tay. Huyền Dương trưởng lão nóng lòng báo thù cho giáo chủ, đã rơi vào bẫy của bọn họ. Mặc dù ra sức thoát thân được, nhưng Huyền Dương trưởng lão đã bị trọng thương. Bọn Âm Vô Cực liền triệu tập giáo chúng, tuyên bố Huyền Dương phản giáo. Bọn họ có ba Thánh sứ làm chứng, đương nhiên toàn thể Thánh giáo đều bị bọn họ lừa gạt.
Ngừng lại một chút, Lê Tây Công mới tiếp tục nói:
- Bọn họ phong tỏa Triêu Vụ lĩnh, lùng sục Huyền Dương trưởng lão. Huyền Dương trưởng lão bị thương nặng, không thể đi xa, chỉ có thể tìm tới chỗ của thuộc hạ.
Vẻ mặt của giáo chủ càng hung ác. Đối với biến cố năm đó của Hắc Liên giáo, Tề Ninh rất hiếu kỳ, lúc này nghe Lê Tây Công kể lại, hắn mới dần dần hiểu rõ chi tiết chuyện năm đó.
- Lúc đó Huyền Dương trưởng lão bị thương rất nặng, thuộc hạ cố gắng hết sức bảo vệ tính mạng cho hắn, nhưng vết thương muốn khôi phục, cần có thời gian ít nhất vài ba tháng.
Lê Tây Công nói:
- Bọn Âm Vô Cực biết, nếu Huyền Dương không chết, nhất định sẽ thành hậu hoạn. Hơn nữa, với thương thế của Huyền Dương trưởng lão, hoàn toàn không thể rời khỏi Triêu Vụ lĩnh. Bởi vậy, bọn họ lùng sục khắp nơi ở Triêu Vụ lĩnh, tìm kiếm Huyền Dương trưởng lão.
Giáo chủ cười lạnh nói:
- Năm đó Âm Vô Cực xưng huynh gọi đệ với Huyền Dương trưởng lão, lúc nào cũng nhún nhường, xem Huyền Dương là anh cả, e rằng Huyền Dương cũng thật sự không ngờ, một ngày kia Âm Vô Cực lại hạ độc thủ với mình như vậy.
Trong lòng không nhịn được, Tề Ninh thầm nghĩ, năm đó đám Âm Vô Cực gia nhập Hắc Liên giáo, tôn ngươi làm giáo chủ, bọn họ đối với ngươi cũng hết sức cung kính, ngươi có từng nghĩ rằng, một ngày nào đó, bọn họ sẽ liên thủ, đưa ngươi vào chỗ chết không?
Lê Tây Công nói:
- Thuộc hạ tự biết, nếu Huyền Dương trưởng lão tiếp tục ở lại Thánh giáo, với tình trạng của hắn lúc đó, chắc chắn sẽ rơi vào đọc thủ của bọn Âm Vô Cực. Do đó, thuộc hạ nghĩ cách đưa Huyền Dương rời khỏi Triêu Vụ lĩnh. Chỉ có điều, bọn Âm Vô Cực biết, nếu để Huyền Dương chạy thoát, tất nhiên sẽ là hậu họa vô cùng to lớn, bởi vậy bọn họ cho người phong tỏa toàn bộ Triêu Vụ lĩnh, rất khó có cơ hội để đưa
Huyền Dương xuống núi.
Giáo chủ nói:
- Triêu Vụ lĩnh bị phong tỏa, có thể gây khó khăn cho người khác, lẽ nào có thể gây khó khăn cho ngươi? Ngươi thông thuộc địa hình Triêu Vụ lĩnh như trong lòng bàn tay, muốn đưa Huyền Dương đi, cũng không khó.
- Thuộc hạ không cùng bọn họ phản bội giáo chủ, cho nên bọn họ rất đề phòng thuộc hạ.
Lê Tây Công nói:
- Âm Vô Cực phái người lảng vảng xung quanh chỗ thuộc hạ, luôn giám thị thuộc hạ, thuộc hạ cứu trị thương thế cho Huyền Dương trưởng lão là đã rất nguy hiểm rồi, không thể nào đưa hắn xuống núi.
Đối với tình thế lúc đó, Tề Ninh cũng có thể tưởng tượng ra được.
Huyền Dương trưởng lão đã xem bọn Âm Vô Cực là địch, đương nhiên bọn Âm Vô Cực cũng không thể buông tha cho Huyền Dương. Huyền Dương trưởng lão nắm rõ tình hình của Hắc Liên giáo như trong lòng bàn tay, hơn nữa ông ta cũng biết rõ tu vi và tính tình của Âm Vô Cực cùng những người liên quan. Người như vậy sống sót, sẽ tạo thành uy hiếp rất lớn cho bọn Âm Vô Cực, cũng chắc chắn khiến bọn họ ngày đêm lo lắng không yên.
Trong tình thế đó, tất nhiên bọn Âm Vô Cực sẽ không để Huyền Dương thoát khỏi Triêu Vụ lĩnh. Mà như vậy, mức độ bọn họ phong tỏa Triêu Vụ lĩnh, đương nhiên là vô cùng chặt chẽ.
Chỉ có điều, Tề Ninh biết cuối cùng Huyền Dương trưởng lão vẫn thoát khỏi Triêu Vụ lĩnh, nếu không, về sau hắn cũng không thể gặp được di cốt của Huyền Dương trưởng lão ở hang động kia.
- Hiện nay rốt cuộc Huyền Dương còn sống hay đã chết?
Tuy từ lâu Tề Ninh đã biết Huyền Dương trưởng lão không còn, nhưng cũng không nói chuyện này với bất cứ ai, giáo chủ vừa quay về Triêu Vụ lĩnh, đương nhiên cũng không thể biết Huyền Dương trưởng lão sống chết ra sao.
- Thuộc hạ cũng không biết rõ.
Lê Tây Công nói:
- Sau khi khám và điều trị cho Huyền Dương, thuộc hạ còn chưa nghĩ ra cách đưa hắn rời khỏi Triêu Vụ lĩnh, đột nhiên hắn mất tích, từ đó không biết tăm hơi. Ban đầu thuộc hạ lo lắng bọn Âm Vô Cực đã bắt Huyền Dương đi, nhưng về sau lại âm thầm điều tra, biết chắc chắn bọn Âm Vô Cực không tìm được tung tích của Huyền Dương. Hơn nữa, Âm Vô Cực còn phái nhiều người âm thầm tìm kiếm Huyền Dương, nhưng chưa bao giờ tìm được.
Tề Ninh thầm nghĩ, Huyền Dương rời xa Tây Xuyên, ẩn náu ở nơi thâm sơn cùng cốc, vắng dấu chân người, làm sao bọn Âm Vô Cực có thể tìm được.
Nhưng lúc này, bỗng nhiên hắn chợt hiểu vì sao Huyền Dương qua đời. Theo lời Lê Tây Công, năm đó Huyền Dương trưởng lão muốn ám sát Âm Vô Cực, nhưng lại rơi vào bẫy của đối phương, bản thân bị trọng thương, ngay cả một thần y như Lê Tây Công, cũng nói Huyền Dương cần một thời gian khá dài mới có thể khôi phục thương thế, đương nhiên là với điều kiện được Lê Tây Công khám và điều trị.
Chỉ có điều, lúc đó tình thế rất nguy ngập, hoàn toàn không đủ thời gian để Lê Tây Công chữa trị cho Huyền Dương. Huyền Dương đột nhiên biến mất, đương nhiên là vì không muốn liên lụy tới Lê Tây Công mà âm thầm chạy trốn. Lúc chạy trốn, thương thế của Huyền Dương trưởng lão chưa lành. Nói cách khác, lúc thoát khỏi Triêu Vụ lĩnh, Huyền Dương vẫn mang trên người thương thế nghiêm trọng.
Với thương thế lúc đó của Huyền Dương, đương nhiên đại phu bình thường không thể chữa trị một cách hiệu quả. Trên giang hồ, hầu như không có nhân vật nào có trình độ y thuật cao hơn Lê Tây Công, mà khi phái người tìm kiếm Huyền Dương, đương nhiên Thái Âm sẽ lưu ý việc Huyền Dương bị thương, nhất định sẽ tìm tới những nhân vật có y thuật cao siêu trên giang hồ để nhờ điều trị. Như vậy, người của Thái Âm sẽ tiến hành thăm dò đối với những nhân vật này.
Về phía Huyền Dương trưởng lão, đương nhiên ông ta không thể đi tìm người khám và điều trị, vì sợ bại lộ hành tung.
Cuối cùng, Huyền Dương trưởng lão qua đời trong sơn động, rất có thể là vì vết thương không được điều trị kịp thời và đúng phương pháp, do đó không thể thoát khỏi số mệnh.
Hôm nay giáo chủ và Lê Tây Công cũng không biết Huyền Dương trưởng lão sống chết thế nào, Tề Ninh hơi do dự, thầm nghĩ, mặc dù mình biết Huyền Dương trưởng lão đã chết, nhưng thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, tạm thời cũng không nhất thiết phải kể lại chuyện mình tình cờ gặp phải lúc trước.
- Thuộc hạ biết, nhất định là Huyền Dương trưởng lão không muốn liên lụy thuộc hạ, cho nên tự trốn đi.
Lê Tây Công khẽ thở dài:
- Chỉ có điều, lúc đó hắn làm cách nào thoát khỏi Triêu Vụ lĩnh, thuộc hạ cũng không rõ. Nhưng về sau nghĩ kỹ lại, có thể chỉ có một con đường.
Giáo chủ “A” một tiếng, mới hỏi:
- Ý ngươi muốn nói, là dòng Ẩn Lan?
Lê Tây Công gật đầu nói:
- Đúng vậy. Sông Ẩn Lan chảy từ tây sang đông, băng qua Triêu Vụ lĩnh, tất cả trạm kiểm soát trên sơn đạo đều bị trấn giữ, cũng chỉ có thể bơi theo dòng Ẩn Lan mà thôi.
Giáo chủ không nói gì, chỉ xoay người lại, từ trên vách đá cao nhìn xuống phía dưới. Tề Ninh không kìm chế được, cũng bước tới vách đá, từ trên cao quan sát. Mặc dù trời đã vào đông, nhưng hôm nay không có tuyết rơi, tầm nhìn rõ ràng, mà thị lực của Tề Ninh rất tốt, có thể nhìn thấy giữa trùng điệp núi non của Triêu Vụ lĩnh, có nhiều dòng sông. Con sông lớn nhất trong số đó, quanh co uốn khúc như một con rắn khổng lồ, vòng vèo uốn lượn quá nhiều ngọn núi, từ tây trải dài sang đông.
Tuy quan sát từ trên cao, có thể nhìn thấy nhiều dòng sông, nhưng hầu như chúng đều là nhánh của dòng sông lớn nhất kia. Sông chảy qua Triêu Vụ lĩnh, chỉ có một dòng đó, Tề Ninh biết nó chính là sông Ẩn Lan mà Lê Tây Công nói tới. Hắn thầm nghĩ, nếu như năm đó Huyền Dương trưởng lão thực sự theo sông này trốn đi, đúng là rất khó bị phát hiện, chỉ có điều, lặn xuống nước như vậy, tất nhiên thương thế càng nặng thêm.
Lúc này tiết trời đông giá rét, trên mặt sông Ẩn Lan đã kết một lớp băng, nhưng biến cố xảy ra ở Hắc Liên giáo, lại rơi vào tháng 7, lúc đó là mùa hè nóng bức, đương nhiên là sông Ẩn Lan nước chảy cuồn cuộn.
- Huyền Dương trưởng lão bị thương nặng trốn đi, không rõ sống chết.
Lê Tây Công nói:
- Nhưng trước đó, Huyền Dương trưởng lão đã để lại một bức thư cho thuộc hạ, do đó thuộc hạ mới biết được đại khái sự việc.
- Hắn để lại thư cho ngươi?
Lê Tây Công cũng không giải thích, mà lấy từ trong ngực ra một tờ giấy đã ố vàng, cung kính đưa lên bằng hai tay cho giáo chủ. Giáo chủ nhận lấy bức thư, xem qua vài lần, vẻ mặt vẫn không thay đổi.
Tề Ninh hơi hiếu kỳ, rất muốn biết trong thư viết cái gì, nhưng đây là bí mật nội bộ của Hắc Liên giáo, giáo chủ không đưa cho hắn xem, đương nhiên hắn không tiện bước tới nhìn.
- Huyền Dương trưởng lão nói bọn Âm Vô Cực phản bội giáo chủ, thế nhưng cũng không giết được giáo chủ, Huyền Dương đang âm thầm điều tra, rất có thể giáo chủ còn sống.
Lê Tây Công giải thích:
- Huyền Dương vốn không muốn để thuộc hạ dính líu vào chuyện này, nhưng hắn tự biết thương thế quá nặng, có một số việc hắn không thể hoàn thành, bởi vậy cho nên mới nói với thuộc hạ, bất luận khó khăn trở ngại như thế nào, cũng phải tìm giáo chủ trở về, quét sạch lũ phản bội Thánh giáo.
Lúc này Tề Ninh đã hiểu, thì ra trong bức thư kia, Huyền Dương trưởng lão giao lại đại sự cho Lê Tây Công, bảo ông ấy tìm giáo chủ trở về.
Tuy nhiên trong lòng hắn càng thêm nghi hoặc, năm đó bọn Âm Vô Cực vạch kế hoạch bất ngờ giết chết giáo chủ, đương nhiên chuẩn bị rất kỹ càng, hễ ra tay là phải thành công lấy mạng giáo chủ.
Nếu không, một khi không thể giết chết giáo chủ, thì hậu quả sẽ không sao tưởng tượng nổi. Năm đó, bọn họ lựa chọn ra tay vào ngày rằm tháng bảy, ngày chí âm, đó là ngày mà giáo chủ suy yếu nhất. Tất nhiên là bọn Âm Vô Cực nắm chắc phần thắng, nhưng rốt cuộc vì sao bọn họ lại không thể giết chết giáo chủ?
Nếu như năm đó giáo chủ chết trong tay bọn họ, thì hôm nay đã không có chuyện giáo chủ trở về Triêu Vụ lĩnh, thanh lý môn hộ.
Giáo chủ trầm ngâm một lát, rốt cuộc nói:
- Ngươi sống tạm, là vì muốn đi tìm bổn tọa?
Lê Tây Công nghiêm mặt nói;
- Thuộc hạ biết võ công và thực lực của mình không đủ để chống lại bọn Âm Vô Cực, mà sau khi Huyền Dương trưởng lão thất thủ, trong Thánh giáo không còn ai có thể địch nổi Âm Vô Cực. Huyền Dương nói giáo chủ còn sống, như thế đương nhiên là trời còn phù hộ Thánh giáo, nếu muốn Thánh giáo phục hưng, đương nhiên chỉ có thể tìm được giáo chủ.
Ngừng lại một chút, ông ta mới tiếp tục:
- Thánh giáo rơi vào tay phản tặc, trước khi tìm được giáo chủ, thuộc hạ không dám coi thường mạng sống của mình, do đó rời khỏi Thánh giáo, đi khắp các nơi, hy vọng trời cao phò hộ, có thể giúp thuộc hạ tìm được giáo chủ, thậm chí tìm được Huyền Dương, trở về phục hưng Thánh giáo.
Nói tới đây, Lê Tây Công thở dài:
- Đáng tiếc là mấy năm trời, tuy thuộc hạ tìm kiếm khắp nơi, nhưng không phát hiện tung tích của giáo chủ, thật sự là vô dụng. Cũng may là giáo chủ bình yên trở về, thuộc hạ không còn lo lắng nữa rồi.
Nói tới đây, Lê Tây Công nằm rạp trên mặt đất, cung kính nói:
- Năm đó, mặc dù thuộc hạ cam chịu sống tạm bợ, là vì muốn tìm kiếm giáo chủ, nhưng thuộc hạ biết rõ Âm Vô Cực phản giáo, lại vẫn lá mặt lá trái với hắn, không thể thanh lý môn hộ, thực sự là thuộc hạ có tội, xin giáo chủ giáng tội!
Ông cúi xuống, trán dán trên mặt đất, vô cùng cung kính.
Giáo chủ chậm rãi bước tới phía trước, rồi dừng lại khi còn cách Lê Tây Công một bước, quan sát ông ta giống như quân vương nhìn xuống thần tử của mình, thản nhiên nói:
- Nếu lời ngươi nói là thật, thì về tình, có thể tha thứ, thế nhưng…
Giọng giáo chủ trở nên lạnh lùng:
- Bổn tọa cũng không tin, Âm Vô Cực lại dễ dàng bỏ qua cho ngươi như vậy! Ngươi còn che giấu bổn toạ điều gì?
Đột nhiên Lê Tây Công ngẩng lên, cũng đúng vào lúc này, Tề Ninh thấy tay áo của Lê Tây Công lóe lên mấy điểm sáng màu bạc. Hắn còn chưa nhìn rõ đó là cái gì, lại thấy thân hình của Lê Tây Công bay thẳng ra ngoài, mà thân hình của giáo chủ thì như hồn ma bóng quỷ, trong lúc thân hình của Lê Tây Công bay ra, giáo chủ bay là là bên cạnh, đến khi Lê Tây Công rơi trên mặt đất, giáo chủ đã giẫm một chân lên ngực Lê Tây Công.
Biến cố này xảy ra nhanh như chớp, trước đó hoàn toàn không có dấu hiệu gì báo trước.
Trước đó Tề Ninh vẫn lo lắng giáo chủ sẽ hạ sát thủ đối với Lê Tây Công, nhưng sau khi Lê Tây Công kể lại nhiều chi tiết của sự việc xảy ra năm xưa, thái độ của giáo chủ rõ ràng đã trở nên hòa hoãn rất nhiều, mà Tề Ninh cũng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng Lê Tây Công trung thành và tận tâm với giáo chủ như vậy, giáo chủ sẽ không hại ông ta. Nào ngờ…trong nháy mắt lại phát sinh biến cố kinh người như vậy.
Một chân giẫm lên ngực Lê Tây Công, giáo chủ đưa tay phải lên, hai ngón tay kẹp hai mũi ngân châm nhỏ, thản nhiên nói:
- Ngươi tự xưng là chỉ cứu người, không giết người, thế nhưng hôm nay cũng dám hạ thủ bổn tọa! Lê Tây Công, người kéo dài hơi tàn mấy năm nay, hôm nay là sống đủ rồi!
Miệng tràn ra máu tươi, Lê Tây Công cũng cười một cách sầu thảm, nói:
- Ta biết tuyệt đối không thể giết được ngươi, ta làm như thế này, chỉ là muốn nói cho ngươi biết, ta muốn giết ngươi!
Giáo chủ giẫm chân lên ngực Lê Tây Công, Tề Ninh không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng trước biến cố như vậy, hắn vô cùng kinh hãi.
Vẻ mặt không thay đổi, nhưng trong mắt giáo chủ lóe lên sắc lạnh, ông lạnh lùng nói:
- Ngươi đã cấu kết với Âm Vô Cực từ lâu, đúng không? Nếu không phải như vậy, làm sao năm đó hắn có thể tha cho ngươi?
Máu tươi tràn ra từ bên mép của Lê Tây Công, vẻ mặt ông ta cũng tái nhợt, hơi thở gấp gáp. Tề Ninh biết Lê Tây Công đã bị thương, trong lòng lo lắng, nhưng muốn cứu người ra khỏi chân giáo chủ, thật sự là mơ chuyện hão huyền.
- Năm đó Âm Vô Cực dẫn người phản loạn, trong lòng ta vẫn không nghĩ rằng đó là biện pháp tốt nhất.
Lê Tây Công nhìn vào mắt giáo chủ:
- Ta vẫn nghĩ rằng, năm đó ngươi sáng lập Hắc Liên giáo là vì bảo vệ người Miêu, không để người Miêu bị người bức hiếp, chỉ chừng ấy thôi, cũng đủ để chúng ta trung thành đi theo ngươi. Về sau, mặc dù ngươi phạm sai lầm, ta vẫn nghĩ đó không phải là bản tâm của ngươi, chúng ta đã coi ngươi là người cầm đầu, thì khi ngươi lâm vào tình cảnh nguy khốn, chúng ta nên toàn lực hỗ trợ.
Giáo chủ hừ lạnh một tiếng. Lê Tây Công tiếp tục nói:
- Mấy ngày trước, ta vẫn còn tìm kiếm tung tích của ngươi, hy vọng có thể đưa ngươi quay về Thánh giáo. Thế nhưng, khi trở lại trên núi, ta rốt cuộc suy nghĩ kỹ càng, năm đó bọn Âm Vô Cực phản bội ngươi, cũng không phải là không có duyên cớ!
- Hả?
Giáo chủ cười lạnh nói:
- Bởi vậy ngươi thừa nhận cũng phản bội bổn tọa rồi?
- Ta chỉ hỏi ngươi, khi trở lại Triêu Vụ lĩnh, vì sao ngươi lại tàn sát huynh đệ trong giáo?
Lê Tây Công lạnh lùng nói:
- Bọn họ có làm gì sai? Vì sao ngươi hạ độc thủ đối với bọn họ?
Gương mặt thản nhiên như không, giáo chủ lạnh lùng nói:
- Thánh giáo là do bổn tọa sáng lập, bọn họ gia nhập Thánh giáo, là đã giao phó tính mạng cho bổn tọa, bổn tọa muốn bọn họ chết, bọn họ sẽ không thể sống. Bọn họ nghe theo lời sai khiến của kẻ phản bội, đương nhiên là đáng chết.
Lê Tây Công nghe vậy, lập tức cười lên một cách quái dị, nhưng thương thế không nhẹ, chỉ cười được hai tiếng, đã ho dữ dội, máu tươi trào ra khỏi miệng.
Không kìm lòng được, Tề Ninh bước tới hai bước, trầm giọng nói:
- Giáo chủ, Lê tiền bối cứu nhân độ thế, tâm địa thiện lương, xin giáo chủ hạ thủ lưu tình, đừng gây thương tổn cho Lê tiền bối.
- Việc của bổn giáo, không cho phép một người ngoài như ngươi tới khoa tay múa chân!
Giáo chủ cũng không thèm nhìn Tề Ninh.
Lê Tây Công cười nói:
- Tề Ninh, đây là việc trong giáo, người không cần nhúng tay vào. Hôm nay lão không thể giết chết được tên ma đầu này, đó là ý trời, lão làm việc nên làm, chết cũng không đáng tiếc.
Giáo chủ khẽ đưa tay lên, Tề Ninh biết sát ý của giáo chủ đã nổi lên, liền trầm giọng nói:
- Lần này giáo chủ trở về, có hỏi rõ ràng mọi việc hay không? Hay là lập tức giết tất cả những người năm đó? Nếu biết trước hôm nay, trước kia ta đã không cứu ngươi!
Thân hình hơi chấn động, giáo chủ quay đầu lại nhìn về phía Tề Ninh, mắt sắc như dao:
- Ngươi nói cái gì?
Đôi mắt sắc bén của giáo chủ chăm chú nhìn vào người Tề Ninh, khiến hắn cảm thấy sống lưng lạnh lẽo, nhưng vẫn nói:
- Ngươi trở về báo thù, muốn giết Âm Vô Cực, giết Lạc Vô Ảnh, ta không thể nói gì, thế nhưng năm đó Lê tiền bối vẫn chưa phản bội ngươi, vì sao ngươi cũng muốn giết ông ấy? Lê tiền bối nói cũng không sai, ngươi trở lại Triêu Vụ lĩnh, không hỏi rõ ràng trắng đen, đã giết chết mười mấy giáo chúng. Bọn họ hoàn toàn không hay biết việc bọn Âm Vô Cực mưu hại ngươi năm đó, họ chỉ nghĩ rằng mình vẫn đang trung thành với ngươi. Bọn họ luôn trung thành đối với ngươi, nhưng ngươi lại hung ác hạ độc thủ, rốt cuộc bọn họ sai ở chỗ nào?
Khóe mắt của giáo chủ hơi co giật.
- Ta biết ở trong mắt ngươi, người trong thiên hạ đều chỉ như con kiến hôi. Không sai, ngươi là đại tông sư, ngươi muốn giết ai thì giết.
Tề Ninh bất bình nói:
- Nhưng năm đó, bọn họ đến nương dựa Hắc Liên giáo, chẳng phải vì cũng có tâm tư giống như ngươi, muốn bảo vệ người Miêu sao? Bọn họ cũng có cha mẹ, người thân, lúc ngươi giết bọn họ, ngươi có nhớ tâm ý ban đầu của mình năm đó? Có còn muốn bảo vệ người Miêu? Bất luận ngươi giết bọn họ vì lý do gì, ngươi làm như vậy vốn là sai trái. Chẳng lẽ đã là đại tông sư, thì không cần quan tâm tới thiện ác, đúng sai sao?
Lê Tây Công nghe vậy, cười nói:
- Cẩm Y hầu nói rất đúng. Ở trong mắt đại tông sư, mười mấy mạng người chỉ như con sâu cái kiến, thế nhưng ở trong mắt ta, họ là những mạng người, ngươi giết họ, làm sao ta có thể trung thành với ngươi? Lần này biết rõ không giết được ngươi, thế nhưng ta vẫn muốn cho ngươi biết, ngươi lạm sát kẻ vô tội, làm điều bạo ngược, người người đều muốn giết ngươi!
Giáo chủ hất mạnh chân một cái, thân hình Lê Tây Công lại bay thẳng ra ngoài, lập tức nặng nề rơi trên mặt đất, miệng lại phun máu, cả người giãy giụa mấy cái, cũng không thể nào đứng dậy được.
- Tề Ninh, ta chừa cho hắn một con đường sống.
Nhìn chằm chằm Tề Ninh, vẻ mặt lạnh lùng, giáo chủ nói:
- Ân tình ta nợ ngươi, hôm nay đã trả, từ nay về sau, ta và ngươi không còn nợ nhau, nếu sau này ngươi lại tiến vào chỗ này, ta nhất định sẽ lấy đầu ngươi!
Xoay người sang hướng khác, tay nắm lại thành nắm đấm, giáo chủ lạnh lùng quát:
- Cút!
Tề Ninh ngẩn ra, do dự một chút, rồi hướng về phía giáo chủ, chắp tay nói:
- Đa tạ giáo chủ.
Nhìn thấy Lê Tây Công bị thương rất nặng, hắn vội chạy tới đỡ ông ta ngồi dậy, lo lắng nói:
- Lê tiền bối, ngài…
Lê Tây Công gượng cười, khẽ lắc đầu, ý bảo mình không sao. Tề Ninh đỡ Lê Tây Công đứng dậy, quay sang giáo chủ, còn định nói gì đó, giáo chủ đã lạnh lùng nói:
- Còn không mau cút đi, chẳng lẽ muốn ta đổi ý?
Tề Ninh biết giáo chủ buông tha Lê Tây Công, đã là khoan hồng độ lượng rồi, cũng thật sự lo lắng ông ta đổi ý. Hắn dìu Lê Tây Công đi mấy bước, cảm thấy người Lê Tây Công mềm nhũn như muốn đổ sụp xuống, đành phải cõng ông ta lên. Quay đầu lại liếc nhìn về phía giáo chủ, Tề Ninh thấy ông ta đã bước lên Tiễn Nhai, đứng trước gió, trong lòng than thầm. Hắn biết, cuộc báo thù của giáo chủ chỉ mới bắt đầu, Âm Vô Cực và Độc sứ Thu Thiên Dịch đều là người giáo chủ phải giết, tất nhiên giáo chủ còn phải đại khai sát giới.
Cõng Lê Tây Công đi một hồi, Tề Ninh quay đầu lại đã không nhìn thấy giáo chủ nữa. Hắn cũng biết rõ đường lên xuống núi, liền đi theo sơn đạo tới giữa sườn núi. Cảm thấy hơi thở của Lê Tây Công hết sức yếu ớt, hắn vội dừng lại, đặt Lê Tây Công xuống. Thấy sắc mặt Lê Tây Công trắng bệch, hắn vội hỏi:
- Lê tiền bối, ngài…?
Giọng Lê Tây Công rất yếu ớt:
- Cẩm Y hầu, phiền ngài…phiền ngài lấy giúp một viên Thất Chuyển Hỗn Nguyên Đan trong ngực lão!
Lê Tây Công là cao thủ đứng đầu về y thuật, Tề Ninh biết viên đan dược kia nhất định dùng để chữa thương. Hắn nhẹ giọng nói:
- Thứ cho vẫn bối mạo phạm!
Từ trong ngực Lê Tây Công, hắn lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ, theo hướng dẫn của ông ta, lấy một viên Thất Chuyển Hỗn Nguyên Đan cho ông uống vào. Một lát sau, sắc mặt Lê Tây Công mới hơi khôi phục một chút hồng hào, Tề Ninh mới thấy trong lòng nhẹ nhõm một chút. Hít thở sâu vài hơi, Lê Tây Công mới thở dài nói:
- Cẩm Y hầu, lần này…lần này xin đa tạ ngài.
- Lê tiền bối khách khí rồi.
Tề Ninh nói:
- Tiền bối có ơn đối với ta, hôm nay ta mới có cơ hội báo đáp, cầu còn không được, chỉ là không ngờ giáo chủ lại có thể chừa cho một con đường sống.
Lê Tây Công nói:
- Cẩm Y hầu, làm thế nào ngài quen biết giáo chủ?
Tề Ninh suy nghĩ một chút, cũng không giấu diếm, liền kể lại chuyện trước kia phát hiện giáo chủ, từ đó đưa giáo chủ về sống ở Cẩm Y hầu phủ, về sau là chuyến đi lên Đại Tuyết Sơn…Nghe xong, Lê Tây Công kinh ngạc nói:
- Nói như vậy, mấy năm nay giáo chủ luôn ở Cẩm Y hầu phủ?
- Lúc đó vãn bối cũng không biết ông ta là giáo chủ Hắc Liên giáo.
Tề Ninh cười khổ nói:
- Cho tới lúc lên Đại Tuyết Sơn, giáo chủ khôi phục trí nhớ, vãn bối mới biết thân phận thực sự của ông ấy.
Hắn thở dài:
- Nói tới tai họa mà hôm nay Hắc Liên giáo phải đón nhận, ta cũng khó tránh khỏi tội lỗi.
- Chỉ sợ là không chỉ Hắc Liên giáo phải chịu tai họa.
Lê Tây Công nói:
- Ngũ Đại Tông Sư có quy ước Long Sơn, ước thúc lẫn nhau, thế nhưng giáo chủ lại giết Trục Nhật Pháp Vương trên Đại Tuyết Sơn, phá vỡ quy ước Long Sơn, nếu mấy đại tông sư khác biết việc này, thì không biết…
Vẻ mặt hơi buồn bã, nhưng rồi ông lại đổi giọng, nói:
- Hầu gia có lòng nhân hậu, chuyện này không trách Hầu gia được.
Tề Ninh nói:
- Lê tiền bối, lần này giáo chủ trở về, có thể buông tha tiền bối, nhưng tất nhiên bọn Âm Vô Cực và Đốc sứ sẽ khó thoát. Vãn bối đã chứng kiến võ công của giáo chủ, không có cao thủ nào trên đời này có thể chống lại.
Lê Tây Công cười khổ nói:
- Từ lâu đã từng có người nói, đại tông sư là quái vật trên đời này. Tu vi võ đạo của họ không ai có thể chống đỡ, trong thiên hạ, e rằng chỉ có một biện pháp có thể đối phó đại tông sư.
- Hả?
Tề Ninh vội hỏi:
- Biện pháp gì?
- Đối phó đại tông sư, chỉ có thể là đại tông sư.
Lê Tây Công nói:
- Trừ phi có đại tông sư khác ngăn cản giáo chủ, bằng không Hắc Liên giáo đương nhiên máu chảy thành sông. Chỉ có điều, làm sao có đại tông sư chịu nhúng tay vào chuyện của Thánh giáo!
Ông ta lắc đầu than thở:
- Tai họa to lớn này của Thánh giáo, là không thể tránh khỏi rồi!
Nhìn Tề Ninh, Lê Tây Công nói:
- Hầu gia, một khi giáo chủ rơi vào điên loạn, không có ai có thể ngăn chặn tính hiếu sát của hắn. Đến lúc đó, ngay cả người thân, hắn cũng sẽ không nhận. Bởi vậy bây giờ ngài mau rời khỏi Triêu Vụ lĩnh , đi được càng xa càng tốt, vĩnh viễn cũng không quay lại.
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Lê tiền bối, thương thế của ngài không nhẹ, ta đưa ngài đến một chỗ bí mật, trước hết dưỡng thương rồi nói sau.
Lê Tây Công lắc đầu, mỉm cười nói:
- Không cần đâu. Thánh giáo rơi vào tình thế hôm nay, lão đã nản lòng thoái chí, cho dù sống sót thì có thể làm được gì? Dù phải chết, lão cũng chỉ có thể chết ở chỗ này, ngài không cần lo cho ta, đi mau đi.
- Lê tiền bối, ngài tuyệt đối không được có ý nghĩ đó trong đầu.
Tề Ninh vội kêu lên:
- Chuyện của Hắc Liên giáo, đã không thể xoay chuyển, ngài ở lại chỗ này, chỉ là chết một cách vô ích mà thôi. Ngài có y thuật cao siêu, sống sót có thể cứu sống vô số người, cần gì phải làm như vậy!
- Ta đã già rồi.
Lê Tây Công ngậm ngùi nói:
- Cũng may còn có Nặc nhi. Hầu gia, lão chỉ cầu xin ngài một việc, hãy hết lòng chiếu cố Nặc nhi, chuyện của Thánh giáo, tuyệt đối đừng cho nó biết, càng không cho nó biết, lão bị giáo chủ giết chết.
Ngừng lại một chút, ông lại nói tiếp:
- Nếu có thể, ngài…ngài đừng cho nó trở lại Tây Xuyên.
Nói xong, Lê Tây Công lại ho dữ dội.
Tề Ninh biết, tuy Thất Chuyển Hỗn Nguyên Đan có hiệu quả kinh người, nhưng dù sao Lê Tây Công cũng bị thương dưới tay một đại tông sư, Thất Chuyển Hỗn Nguyên Đan cũng không thể giúp ông ta nhanh chóng hồi phục, nếu có thể giảm bớt đau đớn, đã là tốt lắm rồi.
Tề Ninh khẽ vuốt lưng Lê Tây Công, nói:
- Lê tiền bối yên tâm, ta nhất định sẽ hết lòng chiếu cố Đường cô nương, chỉ là tiền bối cũng không thể ở chỗ này, dù thế nào, ta cũng phải đưa tiền bối xuống núi.
Không để Lê Tây Công phản đối, Tề Ninh liền cõng ông ta xuống núi.
Đương nhiên Tề Ninh không muốn thấy vị thần y cứu nhân độ thế này chết một cách uổng phí như vậy. Mặc dù giáo chủ đã buông tha, nhưng nếu như Lê Tây Công lại quay lại gặp giáo chủ, chắc chắn sẽ bị giáo chủ giết chết.
Tề Ninh cõng Lê Tây Công đi một mạch xuống Liên Hoa phong.
Nếu là thường ngày, các con đường quan trọng của Triêu Vụ lĩnh đều bố trí phòng vệ, muốn đi qua, không hề dễ dàng. Thế nhưng lần này giáo chủ đại khai sát giới, rất nhiều giáo chúng bỏ trốn, những giáo chúng còn lại cũng đều hoang mang lo sợ, cả Triêu Vụ lĩnh đều lơ là phòng vệ.
Chỉ có điều, dãy Triêu Vụ lĩnh núi non trải dài gần trăm dặm, muốn đi ra ngoài cũng không dễ dàng.
Tề Ninh men theo sơn đạo mà đi, cũng không biết đi được bao lâu, khi tới bên cạnh một khu rừng trúc, hắn phát hiện Lê Tây Công trên lưng mình vẫn không hé răng, hắn kêu một tiếng, Lê Tây Công cũng không đáp lại, khiến hắn rất lo lắng. Nhìn thấy ở cách đó không xa bên cạnh rừng trúc, có một ngôi nhà trúc đơn sơ, cũng không biết có người bên trong hay không, hắn liền cõng Lê Tây Công tới đó. Từ cửa sổ nhìn vào, thấy bên trong không có một bóng người, lúc này hắn mới tới cửa trước, đẩy cửa đi vào.
Đương nhiên hắn hiểu rõ, không thể xóc nảy người đang bị thương quá nặng, nếu không sẽ làm thương thế nặng thêm.
Ngay cả Thất Chuyển Hỗn Nguyên Đan cũng không thể giúp thương thế của Lê Tây Công nhanh chóng hồi phục, cho thấy thương thế của ông ta rất nặng, nếu vội vã rời khỏi Triêu Vụ lĩnh, rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Trong nhà có một cái bàn và vài cái ghế, ở một góc có một cái giường đơn sơ, trên đó có cả chăn đệm. Sát tường còn có một cái bếp lò. Trông cách bày biện trong nhà, hẳn là nhà có người ở, nhưng không biết người trong nhà đi đâu rồi. Tề Ninh đặt Lê Tây Công nằm lên giường, đắp chăn lên. Lê Tây Công cũng đã ngủ thiếp đi. Tề Ninh khơi bếp lò lên, một lúc sau, trong nhà mới trở nên ấm áp.
Ngồi bên bếp lò, Tề Ninh suy nghĩ tiếp theo nên làm gì.
Đương nhiên không thể ở lại Triêu Vụ lĩnh này rồi, giáo chủ đã đại khai sát giới, giết người không chớp mắt, ông ta muốn lợi dụng Lạc Vô Ảnh để dẫn dụ Âm Vô Cực tới, nhưng Tề Ninh cũng không biết có thành công hay không.
Nếu Âm Vô Cực thật sự xuất hiện, đương nhiên giáo chủ sẽ không nương tay, nhưng nếu như Âm Vô Cực sợ hãi mà không dám hiện thân, e rằng giáo chủ sẽ lại lạm sát người vô tội ở Triêu Vụ lĩnh.
Chuyện này dường như không ai có thể ngăn chặn. Đây là biên giới phía tây, ngay cả quan phủ cũng không thu thuế vùng này, đương nhiên sẽ không quan tâm tới sự việc xảy ra ở đây. Hơn nữa, việc giết chóc của các môn phái trên giang hồ, quan phủ cũng chưa bao giờ do quan phủ địa phương quản lý, mà đều do Thần Hầu phủ xử lý. Nhưng Tây Môn Vô Ngân đã chết, Thần Hầu phủ bị tổn thất nặng nề, sẽ không quan tâm tới chuyện ở Hắc Liên giáo. Mà cho dù Tây Môn Vô Ngân còn sống, e rằng ông ta cũng không dám xen vào chuyện báo thù của đại tông sư.
Đã vài lần Tề Ninh nhe người khác ví đại tông sư với quái vật, hôm nay hắn thật sự cảm nhận được, một khi đại tông sư làm ác, thì còn đáng sợ hơn quái vật nhiều.
Tề Ninh định chờ Lê Tây Công hơi đỡ một chút, sẽ lập tức đưa ông ta rời khỏi Triêu Vụ lĩnh, tìm một nơi bí ẩn để Lê Tây Công dưỡng thương. Thương thế của Lê Tây Công rất nặng, không dưỡng thương mấy tháng, chưa chắc có thể khôi phục như ban đầu.
Hắn còn nghĩ tới Hàm Dương và Tây Bắc.
Từ Hàm Dương, Tây Môn Vô Ngân cưỡng ép hắn tới Đại Tuyết Sơn, cho tới bây giờ đã hơn một tháng, hiện nay tình hình Hàm Dương như thế nào, đương nhiên Tề Ninh hoàn toàn không biết gì cả.
Mặc dù ở Hàm Dương đã có Đoàn Thương Hải trấn giữ, Đồng Quan cũng có binh lính Sở quốc trú đóng, nhưng quân Sở vừa chiếm được Tây Bắc không lâu, tất cả còn chưa hoàn toàn ổn định, nếu nói Tây Bắc hoàn toàn thần phục Đại Sở, Tề Ninh cũng không tin.
Hon một tháng rồi, hắn không xuất hiện, cho dù Đoàn Thương Hải cố hết sức che giấu, tất nhiên cũng sẽ có người nghi ngờ.
Chủ tướng không xuất hiện, chắc chắn sẽ khiến một số người nảy sinh ý đồ không tốt, điều khiến Tề Ninh lo lắng nhất là, sự mất tích của mình sẽ dẫn tới việc Tây Bắc lại rơi vào cảnh hỗn loạn.
Quân đoàn Tần Hoài của Sở quốc đã bắc thượng lâu rồi, hiện nay rốt cuộc tình hình chiến đấu ra sao, Tề Ninh cũng không có tin tức gì. Theo chiến lược trước đó, lần Bắc Phạt này là giương đông kích tây, tấn công Bắc Hán là giả, mục tiêu thật sự là Tây Bắc và Đông Tề. Phía Tây Bắc, mình đã không phụ sự kỳ vọng của tiểu hoàng đế, thuận lợi chiếm được, thế nhưng Đông Tề đã rơi vào tay quân Sở hay chưa?
Đang suy nghĩ, chợt Tề Ninh nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa, hắn hơi giật mình, nhẹ nhàng lướt tới bên cánh cửa trúc, cũng không ra.
Tiếng gõ cửa im bặt. Qua một lát, cửa trúc từ từ bị đẩy ra. Tay phải Tề Ninh co lại, hình thành thủ đao.
Hắn nghĩ đây là chủ nhân của ngôi nhà trúc này trở về. Chủ nhân của ngôi nhà này, đương nhiên là giáo chúng của Hắc Liên giáo, Tề Ninh cũng không muốn làm hại giáo chúng Hắc Liên giáo, chỉ chờ họ tiến vào, sẽ khống chế họ.
Ban đầu cửa trúc từ từ mở ra, nhưng rồi đột nhiên mở tung ra, một bóng người đã tung người vào phòng. Tề Ninh tay mắt lanh lẹ, thấy đối phương mặc trang phục giáo chúng Hắc Liên giáo, lập tức ra tay, thủ đao chém xuống vai người nọ.
Nào ngờ người nọ phản ứng rất nhanh, lập tức xoay người né tránh. Tề Ninh giật mình, thầm nghĩ võ công của giáo chúng Hắc Liên giáo này rất cao. Hắn lập tức đuổi theo, sửa thủ đao thành quyền, đánh tới người nọ, liền nghe người nọ thấp giọng nói:
- Quốc công, xin dừng tay!
Trong lúc lên tiếng, người nọ lại lui về phía sau hai bước, tránh xa Tề Ninh. Tề Ninh nhận ra giọng nói người nọ hơi quen, lại nghe xưng hô là “Quốc công”, nên dừng tay lại. Khi đã cách Tề Ninh ba bước, người kia xoay người lại, chắp tay nói với Tề Ninh:
- Hiên Viên Phá tham kiến quốc công!
Thấy rõ khuôn mặt người kia, Tề Ninh thất kinh. Tuy người kia mặc quần áo giáo chúng Hắc Liên giáo, nhưng khuôn mặt rõ ràng là Cự Môn hiệu úy Hiên Viên Phá của Thần Hầu phủ.
Hiên Viên Phá lộ rõ vẻ cung kính, Tề Ninh lập tức thu tay lại, liếc nhìn phía ngoài cửa. Hiên Viên Phá hiểu ý Tề Ninh, liền lướt tới đóng cửa lại, lúc này mới nói:
- Quốc công yên tâm , phụ cận cũng không có người của Hắc Liên giáo.
Tề Ninh tuyệt đối không ngờ Hiên Viên Phá lại xuất hiện ở chỗ này.
Dưới sự thống lĩnh của Thần Hầu phủ, tám bang mười sáu phái đánh Hắc Liên giáo, sau khi đôi bên bãi binh, người các phái đều quay về, người của Thần Hầu phủ cũng trở lại kinh thành, nhưng chỉ có một mình Hiên Viên Phá ở lại Tây Xuyên.
Mà chuyện Hiên Viên Phá ở lại Tây Xuyên được giữ bí mật, người biết tới cũng không nhiều.
Sau khi Tề Ninh và Tây Môn Chiến Anh kết hôn, lẽ ra với tư cách là đại sư huynh, Hiên Viên Phá phải tham dự hôn lễ, nhưng y không hề xuất hiện. Tề Ninh biết Hiên Viên Phá ở Tây Xuyên, cho nên không thắc mắc, nhưng hắn vẫn hiếu kỳ, rốt cuộc Hiên Viên Phá ở lại Tây Xuyên làm cái gì?
Bất quá chuyện này Tề Ninh cũng không quá để tâm, dù sao có rất nhiều việc phải làm, không thể việc nào cũng truy cứu tỉ mỉ.
Lúc này Hiên Viên Phá đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, hơn nữa là ở địa bàn của Hắc Liên giáo, khiến Tề Ninh kinh ngạc.
Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu hắn, là chẳng lẽ Thần Hầu phủ vẫn tìm cách tấn công Hắc Liên giáo lần thứ hai?
Nhưng Tây Môn Vô Ngân đã chết, Thần Hầu phủ như rắn mất đầu, mà bang chủ Hướng Bách Ảnh của Cái Bang rơi vào tay Địa Tạng, sống chết chưa rõ. Như vậy, hai nhân vật rất quan trọng đều không thể xuất hiện, Thần Hầu phủ muốn lần thứ hai huy động lực lượng của tám bang mười sáu phái, cũng không hề dễ dàng.
Thậm chí Tề Ninh hoài nghi, nếu như người trên giang hồ biết Tây Môn Vô Ngân đã chết, thì tám bang mười sáu phái có còn nghe theo mệnh lệnh của Thần Hầu phủ?
Cho dù Thần Hầu phủ thực sự có thể một lần nữa tập hợp lực lượng của tám bang mười sáu phái, nhưng hiện nay giáo chủ đã trở về Triêu Vụ lĩnh, tám bang mười sáu phái có tiến đánh, cũng chưa chắc giành được phần thắng.
- Hiên Viên hiệu úy, sao ngươi lại ở chỗ này?
Tề Ninh giơ tay mời Hiên Viên Phá ngồi xuống.
Hiên Viên Phá tỏ ra rất cung kính đối với Tề Ninh, chờ Tề Ninh ngồi xuống trước, y mới ngồi đối diện với hắn, nhẹ giọng nói:
- Sao quốc công lại ở chỗ này? Ty chức nghe nói quốc công thống lĩnh binh mã Tây Xuyên đánh hạ được Hàm Dương, Tây Bắc rồi.
- Hiện nay, quả thật Hàm Dương đã nằm trong tay quân Sở, chỉ có điều…
Tề Ninh ngừng lại một chút, rồi nói:
- Trước tiên ngươi giải thích vì sao ngươi lại ở Triêu Vụ lĩnh? Ta nghe nói, lần trước, sau khi tám bang mười sáu phái rút lui, chỉ một mình ngươi ở lại Tây Xuyên, ta tưởng ngươi có công việc, không ngờ ngươi lại ở Triêu Vụ lĩnh này.
- Quốc công, sau khi mọi người rời đi, ty chức liền lẻn vào Triêu Vụ lĩnh.
Hiên Viên Phá giải thích:
- Ty chức biết thuật dịch dung, tuy không thể so sánh với hai thế gia về dịch dung là Bắc Lương, Nam Chung, nhưng cẩn thận một chút, cũng có thể qua mặt được một số người.
Tề Ninh thầm nghĩ, thì ra lâu nay Hiên Viên Phá vẫn ở Hắc Liên giáo, trình diễn “Vô Gian Đạo” (Tên một bộ phim hình sự xã hội đen nổi tiếng của Hồng Kông, sản xuất năm 2002)
Hắn biết đây đương nhiên không phải là chủ ý của Hiên Viên Phá, mà nhất định là mệnh lệnh của Tây Môn Vô Ngân.
Thế nhưng vì sao Tây Môn Vô Ngân bảo Hiên Viên Phá ẩn núp ở Hắc Liên giáo? Chẳng lẽ tám bang mười sáu phái lần đầu tiên đánh Hắc Liên giáo không thành công, Tây Môn Vô Ngân không cam lòng, cho nên phái Hiên Viên Phá ẩn núp ở đây, chuẩn bị tấn công lần thứ hai?
- Là Thần Hầu phái ngươi ẩn núp ở đây?
Hiên Viên Phá khẽ gật đầu, thấp giọng nói:
- Lúc tám bang mười sáu phái đánh Hắc Liên giáo, giáo chủ Hắc Liên giáo không hề lộ diện. Đó là thời điểm sống còn của Hắc Liên giáo, giáo chủ Hắc Liên giáo vốn không thể làm ngơ, do đó Thần Hầu nghi ngờ nội bộ Hắc Liên giáo có vấn đề.
- Vấn đề?
Hiên Viên Phá nói:
- Thần Hầu nghi ngờ, rất có thể giáo chủ Hắc Liên giáo đã chết, chỉ có thể là như vậy, cho nên Hắc Liên giáo không dám tuyên bố ra ngoài. Thần Hầu nhận thấy chuyện này có vấn đề, cho nên phái ty chức ở lại đây điều tra, thứ nhất là xác định xem giáo chủ Hắc Liên giáo còn sống hay đã chết, thứ hai là, nếu giáo chủ Hắc Liên giáo chưa chết, thì giáo chủ hiện tại của Hắc Liên giáo, có phải là đại tông sư hay không?
Tề Ninh thầm giật mình, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản:
- Ý ngươi muốn nói, Thần Hầu nghi ngờ vị giáo chủ hiện tại của Hắc Liên giáo, không phải là giáo chủ thật sự?
Hiên Viên Phá đắp:
- Thần Hầu chỉ nghi ngờ mà thôi, cho nên mới phái ty chức ở lại đây điều tra.
Tề Ninh thầm nghĩ, xem ra sau khi đánh một trận với Âm Vô Cực ở băng trì, Tây Môn Vô Ngân cũng bắt đầu nghi ngờ thân phận của giáo chủ Hắc Liên giáo.
Ngẫm nghĩ kỹ, cũng không phải là không có khả năng, dù sao trước khi giao đấu với Âm Vô Cực, Tây Môn Vô Ngân đã từng giao đấu với Trục Nhật Pháp Vương ở Đại Tuyết Sơn, lần đó có thể nói là không chịu nổi một kích. Lúc ở băng trì, Tây Môn Vô Ngân và Âm Vô Cực lưỡng bại câu thương, hiển nhiên Tây Môn Vô Ngân cảm thấy võ công của Âm Vô Cực quá chênh lệch so với Trục Nhật Pháp Vương, do đó ông ta nảy sinh nghi ngờ đối với thân phận của giáo chủ Hắc Liên giáo.
- Vậy ngươi đã điều tra được gì rồi?
Do dự một chút, rốt cuộc Hiên Viên Phá nói:
- Trước đây mặc dù thuộc hạ điều tra được nhiều tin tức, nhưng không có cách nào hoàn toàn xác định giáo chủ Hắc Liên giáo là giả. Thế nhưng…bây giờ thuộc hạ có thể khẳng định, lúc tám bang mười sáu phái đánh lên Triêu Vụ lĩnh, giáo chủ Hắc Liên giáo không ở Triêu Vụ lĩnh, mà có người trong Hắc Liên giáo giả mạo giáo chủ.
- Nói tiếp đi!
- Huyền Dương trưởng lão rời khỏi Triêu Vụ lĩnh, đúng là sự thật. Chỉ có điều, ông ta rời đi, không phải vì phản giáo, mà ngược lại, trong Hắc Liên giáo, người thật sự trung thành và tận tâm với giáo chủ, chính là vị Huyền Dương trưởng lão đó. Những kẻ phản giáo mà giáo chủ nói, không cho phép Huyền Dương ở lại Triêu Vụ lĩnh, thậm chí họ cho rằng, nếu Huyền Dương trưởng lão còn sống, sẽ phá hỏng đại sự của họ. Bởi vậy, cuối cùng Huyền Dương trưởng lão đã rời khỏi Triêu Vụ lĩnh. Rốt cuộc là ông ấy trốn đi, hay là bị người trục xuất, ta cũng không thể xác định.
Giáo chủ cười quái dị, nói:
- Xem ra ngươi biết khá nhiều chuyện của Thánh giáo.
- Như thế, có thể phán đoán đại khái “bọn chúng” mà giáo chủ nói tới, là ai.
Tề Ninh nói:
- Người ở lại Triêu Vụ lĩnh, đương nhiên đều từng phản bội giáo chủ, mà người rời khỏi Hắc Liên giáo, cho dù không trung thành và tận tâm với giáo chủ, nhưng ít ra là không tham dự vào việc phản bội giáo chủ.
- Hả?
Giáo chủ cười nói:
- Vậy ngươi nói xem, trong Thánh giáo, ai là kẻ phản giáo?
- Đương nhiên Lạc Vô Ảnh là kẻ đứng mũi chịu sào.
Tề Ninh nói:
- Hôm nay hắn bị giáo chủ hành hạ sống không bằng chết, bởi vì năm đó hắn phản lại giáo chủ, nhưng đương nhiên hắn chỉ là một con tốt. Ngoại trừ hắn, đương nhiên Độc sứ Thu Thiên Dịch và Sắc sứ Đoạn Thanh Trần, đều ở trong số đó.
- Ý ngươi muốn nói, bốn Thánh sứ của bổn tọa, đều phản bội bổn tọa?
Ánh mắt của giáo chủ thâm thúy.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Y sứ Lê Tây Công cũng không ở trong số đó, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì, ta cũng không rõ, tuy nhiên Lê Tây Công nhất định không tham dự cuộc phản loạn đó. Ba Thánh sứ liên thủ, nhưng vẫn không đủ sức tạo thành uy hiếp đối với giáo chủ, bởi vậy người thật sự cầm đầu, không phải là ba người đó, mà là một người khác.
Ánh mắt giáo chủ sắc như dao:
- Là người nào?
- Âm Vô Cực.
Tề Ninh nói:
- Lần này giáo chủ trở về, đại khai sát giới khiến toàn thể giáo chúng Hắc Liên giáo sợ hãi, đây là ý đồ của giáo chủ, mục đích chính là muốn cho những người đó biết chuyện xảy ra ở Triêu Vụ lĩnh. Giáo chủ đang chờ những người đó trở về.
Giáo chủ nhìn Tề Ninh, hỏi:
- Ngươi biết Âm Vô Cực?
Tề Ninh lắc đầu:
- Không biết, nhưng ta đoán được đại khái, vị Âm Vô Cực kia là thần thành phương nào.
- Thần thánh?
Giáo chủ cười quái dị:
- Đám phản đồ xấu xa đó không xứng với hai tiếng thần thánh đâu!
- Là vãn bối lỡ miệng.
Tề Ninh nói:
- Theo ta được biết, năm đó sau khi Huyền Dương trưởng lão trốn đi, Hắc Liên giáo phái Thái Âm trưởng lão đi đuổi bắt. Thế nhưng cuối cùng, không những Thái Âm trưởng lão không bắt được Huyền Dương trưởng lão, mà trái lại, Hắc Liên giáo nhận được binh khí tùy thân của Thái Âm trưởng lão. Chính vì vậy, Hắc Liên giáo cho rằng Thái Âm trưởng lão đã bị Huyền Dương trưởng lão giết chết.
Mặc kệ ánh mắt giáo chủ đang nhìn mình chằm chằm, Tề Ninh tiếp tục nói:
- Trước kia biết chuyện này, ta cũng không suy nghĩ nhiều, thế nhưng hôm nay nhớ lại, cảm thấy chuyện này thật sự có nhiều điểm kỳ lạ. Hai vị trưởng lão của Hắc Liên giáo. Huyền Dương và Thái Âm có địa vị ngang nhau, võ công của họ hẳn là cũng sàn sàn nhau. Đã như vậy, nếu chính diện đấu với nhau, chưa chắc Thái Âm thắng được Huyền Dương, vì sao Hắc Liên giáo lại phái Thái Âm đi bắt Huyền Dương? Theo lý mà nói, nên phái người thăm dò hành tung của Huyền Dương, sau đó phái cao thủ trong giáo vây bắt mới phải.
Giáo chủ nói:
- Có thể là Thái Âm muốn lập công.
- Huyền Dương làm phản, trong giáo đang lúc rối loạn, vào thời điểm đó, ổn định tình hình trong giáo, mới là điều quan trọng nhất, Thái Âm với tư cách là trưởng lão duy nhất, càng cần phải ở lại.
Tề Ninh nói:
- Thế nhưng hắn lại tức tốc đuổi theo Huyền Dương, hơn nữa tìm người như thể tìm kim trong biển cả, như thế là không hợp lý.
Ngừng lại một chút, Tề Ninh mới nói tiếp:
- Vả lại, không bao lâu sau, binh khí tùy thân của Thái Âm trưởng lão được gửi trở về, chuyện này càng kỳ lạ.
- Nếu như Thái Âm thực sự bị giết, thì thi thể được gửi về mới đúng, sao lại là binh khí? Theo ta được biết, tuy rằng giao tình giữa Thái Âm và Huyền Dương không được xem là rất thân thiết, nhưng cũng không đến mức quá tệ. Sau khi giết Thái Âm, lý ra Huyền Dương gửi thi thể ông ta trở về, thứ nhất có thể để Thái Âm được chôn cất tử tế, thứ hai cũng có thể bằng việc đó làm Hắc Liên giáo kinh sợ. Thế nhưng, ông ta không làm như vậy, chỉ gửi binh khí trở về, đương nhiên điều này rất kỳ lạ.
Chắp hai tay sau lưng, giáo chủ chỉ nhìn Tề Ninh đăm đăm, không nói lời nào.
- Ta càng nghĩ, cảm thấy chỉ có một khả năng.
Tề Ninh thở dài:
- Đây là một việc được trù tính kỹ càng, mục đích là vì chứng minh một việc, cũng là nhằm che giấu một việc.
- Chứng minh cái gì?
Giáo chủ hỏi:
- Che giấu cái gì?
- Chứng minh Thái Âm đã chết.
Tề Ninh nhấn mạnh từng tiếng một:
- Che giấu Thái Âm vẫn chưa chết!
- Hả?
Tề Ninh cười nhẹ, nói:
- Thật ra Thái Âm hoàn toàn không bị Huyền Dương giết chết. Tất cả mọi người trong Hắc Liên giáo biết Thái Âm đuổi giết phản tặc Huyền Dương, đây vốn là cố ý khiến mọi người nghĩ rằng Thái Âm chết trong tay Huyền Dương.
Giáo chủ hỏi:
- Hắn tốn công sức bày trò như vậy, là vì cái gì? Vì sao hắn phải che giấu mình còn sống?
- Vì giáo chủ.
Tề Ninh thở dài:
- Bọn họ phản bội giáo chủ, khiến giáo chủ mất trí nhớ, hơn nữa lưu lạc thiên hạ, do đó Hắc Liên giáo như rắn mất đầu. Điều này đương nhiên là rất nguy hiểm đối với Hắc Liên giáo. Thần Hầu phủ thống lĩnh các đại môn phái trên giang hồ, chỉ trừ một mình Hắc Liên giáo. Thế nhưng ta biết ở Thần Hầu phủ, vẫn có hồ sơ về Hắc Liên giáo. Bởi vậy cho thấy, cũng không phải Thần Hầu phủ không quan tâm tới Hắc Liên giáo, chỉ là bọn họ biết, giáo chủ là đại tông sư, cho nên không dám trêu chọc mà thôi.
Vẻ mặt lãnh đạm, giáo chủ lắng nghe Tề Ninh tiếp tục nói:
- Bởi vậy Hắc Liên giáo nhất thiết phải có sự tồn tại của giáo chủ, đây là gốc rễ để Hắc Liên giáo tiếp tục tồn tại.
Giáo chủ nói:
- Ngươi hiểu rõ đạo lý này, đáng tiếc là đám phản bội kia lại không hiểu. Thánh giáo là do một tay bổn tọa sáng lập, tất cả những người khác có thể không tồn tại, nhưng không có bổn tọa, Thánh giáo sẽ không là gì cả.
- Lúc tám bang mười sáu phái đánh Hắc Liên giáo, giáo chủ Hắc Liên giáo đã xuất hiện.
Tề Ninh cười khổ nói:
- Lúc đó ta chỉ nghĩ rằng, người đó thật sự là giáo chủ Hắc Liên giáo. Thế nhưng lúc ở Đại Tuyết Sơn, khi biết ngươi là giáo chủ Hắc Liên giáo, ta rốt cuộc hiểu rõ, vị giáo chủ xuất hiện ở Triêu Vụ lĩnh là giả mạo.
Nhìn thẳng vào mắt giáo chủ, Tề Ninh nói:
- Nếu ta không đoán sai, vị giáo chủ giả mạo kia, là Thái Âm trưởng lão, cũng là Âm Vô Cực mà giáo chủ nhắc tới.
Lúc ở trên Đại Tuyết Sơn, sau khi biết thân phận của giáo chủ, Tề Ninh vẫn luôn sắp xếp lại những thông tin về Hắc Liên giáo một cách mạch lạc. Sau khi tổng hợp lại, Tề Ninh đã phát hiện ra những điểm kỳ lạ trong biến cố Huyền Dương phản giáo.
Mắt xích quan trọng nhất trong việc này, đó là trước kia ở Mê Hoa cốc, Tề Ninh đã tận mắt nhìn thấy Tây Môn Vô Ngân trong hóa thân của Thanh Đồng tướng quân, giao thủ với giáo chủ Hắc Liên giáo. Tu vi võ đạo của hai bên sàn sàn như nhau, khiến Tề Ninh từng cho rằng võ công của Tây Môn Vô Ngân đạt tới trình độ đại tông sư.
Thế nhưng, sau khi biết chắc chắn đại hán mặc áo cừu đen, là giáo chủ Hắc Liên giáo, lại tận mắt chứng kiến võ công của đại tông sư, Tề Ninh mới biết, thực lực của người mà trước kia mình tưởng là giáo chủ Hắc Liên giáo, cách biệt một trời một vực so với thực lực của đại tông sư. Mà phán đoán của hắn trước kia, cho rằng võ công của Tây Môn Vô Ngân tiếp cận trình độ của đại tông sư, cũng là sai lầm.
Nhưng có một điều Tề Ninh hoàn toàn xác định, mặc dù võ công của Tây Môn Vô Ngân không thể so sánh với đại tông sư, nhưng so với mấy Thánh sứ của Hắc Liên giáo, thì tuyệt đối cao hơn rất nhiều. Trong bốn Thánh sứ của Hắc Liên giáo, không có người nào có tu vi võ đạo ngang bằng Tây Môn Vô Ngân.
Người giao đấu với Tây Môn Vô Ngân hôm đó ở băng trì, đương nhiên không có khả năng là một trong bốn Thánh sứ.
Trong Hắc Liên giáo, người có võ công cao hơn bốn Thánh sứ, cũng chỉ có giáo chủ và hai vị trưởng lão Huyền Dương, Thái Âm. Võ công của giáo chủ, đương nhiên là Tây Môn Vô Ngân không thể sánh bằng. Hơn nữa, lúc đó đại hán xấu xí mặc áo cừu đen đang ở kinh thành Kiến Nghiệp. Như vậy, tên cao thủ giao đấu với Tây Môn Vô Ngân hôm đó ở băng trì, chỉ có thể là một trong hai vị trưởng lão Huyền Dương, Thái Âm.
Trước kia, vì đuổi theo đội bảo tiêu, cứu Tiểu Điệp ra, Tề Ninh đã từ thị trấn Hội Trạch đuổi tới kinh thành Kiến Nghiệp, nửa đường gặp phải Mộc Lang Quân của Cửu Thiên Lâu. Để tránh né Mộc Lang Quân, hắn trượt chân rơi xuống núi, nhưng cơ duyên xảo hợp, lại lọt vào một huyệt động. Ở đó, không những hắn lấy được thanh hàn nhận chém sắt như chém bùn, mà còn lấy được bộ pháp Tiêu Dao hành vô cùng kỳ diệu. Lúc đó, hắn cũng không biết bộ xương khô trong huyệt động là của ai, nhưng về sau, thông qua các manh mối thu thập được, hắn tin rằng, bộ xương khô trong huyệt động kia, rất có thể là của Huyền Dương trưởng lão.
Huyền Dương trưởng lão trốn khỏi Tây Xuyên, biết đám người của Hắc Liên giáo nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho mình, cho nên đã ẩn náu ở nơi thâm sơn cùng cốc. Vì vậy, đương nhiên Hắc Liên giáo không thể tìm ra tung tích của ông ta.
Tề Ninh không thể xác định nguyên nhân Huyền Dương qua đời, nhưng di cốt trong sơn động đó, nhất định là của Huyền Dương trưởng lão.
Như vậy, người giao đấu với Tây Môn Vô Ngân ở băng trì, chỉ có thể là Thái Âm trưởng lão.
Tin tức mà giáo chúng Hắc Liên giáo biết được, đó là Huyền Dương bỏ trốn, tung tích không rõ, Thái Âm trưởng lão bị Huyền Dương trưởng lão giết hại, nhưng trên thực tế Huyền Dương trưởng lão đã mất từ lâu. Ngược lại, mặc dù binh khí của Thái Âm được trả về Triêu Vụ lĩnh, nhưng hài cốt của y thì không thấy.
- Thái Âm trưởng lão vẫn chưa chết.
Tề Ninh nhìn vào mắt giáo chủ, chậm rãi nói:
- Trên thực tế, sau khi giáo chủ rời khỏi, Thái Âm trưởng lão vẫn giả mạo giáo chủ Hắc Liên giáo.
Bỗng nhiên giáo chủ cười quái dị, nói:
- Tề Ninh, ngươi có thể nghĩ ra những điều đó, quả thật là ngươi rất thông minh. Vậy ngươi nói cho ta biết, hiện giờ Âm Vô Cực ở đâu?
- Hắn ở đâu, làm sao ta biết?
Tề Ninh cười khổ nói.
Giáo chủ nhìn chằm chằm vào Tề Ninh, mắt không chớp:
- Ngươi đoán được gần đúng những gì bọn chúng gây ra năm đó, có thể thấy là tâm tư ngươi rất tinh tế. Nếu như ngươi là Âm Vô Cực, lúc này ngươi sẽ ở đâu?
Tề Ninh ngẩng lên, nhìn ra dãy núi xa xa, trầm ngâm trong chốc lát, mới nói:
- Có lẽ hắn ở ngay Triêu Vụ lĩnh.
- Ồ?
Giáo chủ thản nhiên hỏi lại:
- Ý ngươi là, hiện giờ hắn đang ở tại Triêu Vụ lĩnh?
- Thật ra trong lòng giáo chủ cũng thừa biết hắn đang ở ngay Triêu Vụ lĩnh.
Nhìn dãy Triêu Vụ lĩnh núi non nhấp nhô trùng điệp, Tề Ninh nói:
- Giáo chủ vốn có thể một chưởng đánh chết Lạc Vô Ảnh, nhưng lại ra lệnh thi hành hình phạt Bát Phục, khiến hắn bị hành hạ dai dẳng bên vách núi. Ta biết, đây không phải chỉ vì trả thù, mà giáo chủ xem đây là biện pháp để Âm Vô Cực nhìn thấy. Đó là ngươi muốn ép Âm Vô Cực xuất hiện.
- Ngươi nghĩ Âm Vô Cực sẽ xuất hiện?
- Sẽ không.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Nếu như Âm Vô Cực thực sự muốn xuất hiện, thì hắn nên xuất hiện lâu rồi. Không thấy bất kỳ tung tích nào của Âm Vô Cực, chứng tỏ hắn cũng không đếm xỉa tới sự sống chết của Lạc Vô Ảnh.
Giáo chủ nói:
- Như vậy thì, những gì ta làm, hóa ra uống công hay sao?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Giáo chủ là đại tông sư, bất cứ kẻ nào trong thiên hạ, cũng chỉ là con kiến hôi đối với giáo chủ. Bất luận giáo chủ muốn giết ai, đều là việc dễ như trở bàn tay.
Ngừng lại một chút, hắn mới cười khổ nói:
- Chỉ có điều, lần này giáo chủ trở về, cũng không phải chỉ vì muốn giết người.
Trên Tiễn Nhai, Tề Ninh và giáo chủ đứng đối diện nhau, một trận gió lạnh kéo tới, hai người đều không cử động.
- Không phải vì giết người?
Như cười như không, giáo chủ nói:
- Vậy thì bổn tọa vì cái gì?
Tề Ninh nói:
- Lấy mạng người khác, đối với giáo chủ, giống như lấy đồ trong túi mà thôi. Thật ra ta suy đoán, những năm gần đây, nếu đám Âm Vô CỰc biết giáo chủ chưa chết, nhất định sẽ ngày đêm kinh hãi, e sợ giáo chủ sẽ trở về báo thù.
Suy nghĩ một chút, Tề Ninh nói:
- Bọn người kia đã phản bội giáo chủ, thì nhất định sẽ không lưu lại hậu hoạn. Ta nghĩ năm đó bọn Âm Vô Cực muốn đưa giáo chủ vào chỗ chết, nhưng không biết vì sao, giáo chủ không chết, mà chỉ mất đi trí nhớ.
- Nếu như mấy năm nay bổn tọa không bị mất trí nhớ, thì xương cốt của bọn Âm Vô Cực đã hóa thành tro bụi lâu rồi.
Giáo chủ lạnh lùng nói.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Ta tin điều đó. Nếu giáo chủ tránh khỏi kiếp nạn lần đó, tìm được đường sống trong chỗ chết, tất nhiên sẽ lập tức tiến hành trả thù bọn người kia. Thế nhưng giáo chủ bị mất trí nhớ, cho nên việc báo thù muộn đi nhiều năm. Nhưng chính vì muộn, có lẽ bọn Âm Vô Cực nghĩ giáo chủ đã mất lâu rồi, bằng không với tính tình của giáo chủ, tuyệt đối không thể để lâu như vậy.
Giáo chủ hừ lạnh một tiếng, nói:
- Ngươi hiểu rõ tính tình của ta?
- Năm xưa giáo chủ sáng lập Hắc Liên giáo, là vì bảo vệ người Miêu, lúc mình thịnh vượng, cũng không quên nguồn gốc nhỏ yếu của mình, đó là tính tình của ngươi.
Tề Ninh nói:
- Người như vậy, có ân tất báo, đồng thời có thù cũng sẽ không bỏ qua.
Giáo chủ cười lạnh.
- Nếu như năm đó giáo chủ không bị mất trí nhớ, ta nghĩ giáo chủ sẽ lập tức trở lại Triêu Vụ lĩnh, giết sạch bọn người phản bội kia, không sót một ai.
Tề Ninh nói:
- Thế nhưng nhiều năm như vậy trôi qua, mối thù hận kia vẫn đeo đẳng trong lòng giáo chủ, giáo chủ không muốn chỉ giết chết bọn họ một cách đơn giản như vậy.
Giáo chủ cười nói:
- Chẳng lẽ ngươi biết bổn oạn muốn làm cái gì?
- Giáo chủ trở lại Triêu Vụ lĩnh, đầu tiên là giết chết mười mấy giáo chúng Hắc Liên giáo, hơn nữa còn bêu những thi thể đó trên cao, làm như vậy, đơn giản là muốn toàn thể giáo chúng đều kinh sợ.
Tề Ninh nói:
- Đối với giáo chủ, võ công của Lạc Vô Ảnh không đáng nhắc tới, chỉ cần nhắc ngón tay, là giáo chủ có thể lập tức giết chết Lạc Vô Ảnh. Thế nhưng, trước tiên, ngươi thu phục Trường Cốt và Thiên La, để hai người đó hạ sát thủ đối với Lạc Vô Ảnh…
Hắn thở dài, nói:
- Giáo chủ làm như vậy, nếu như ta không đoán sai, là vì muốn Lạc Vô Ảnh nếm thử mùi vị bị người thân tín của mình bán đứng.
Giáo chủ nói:
- Hai người kia đi theo Lạc Vô Ảnh nhiều năm, đương nhiên tuyệt đối hắn không ngờ, tâm phúc theo mình nhiều năm, lại ra tay đối với mình.
- Cũng giống như năm đó giáo chủ không ngờ bọn Lạc Vô Ảnh lại hạ thủ đối với ngươi.
Nhìn thẳng vào mắt giáo chủ, Tề Ninh nói.
Trong mắt lóe lên sát ý, nhưng rốt cuộc giáo chủ không nói gì.
- Thật ra ta vẫn hiếu kỳ, giáo chủ sáng lập cơ nghiệp Hắc Liên giáo, hơn nữa là đại tông sư, ở Hắc Liên giáo, ngươi chẳng khác nào một vị thần.
Tề Ninh hơi nhíu mày, nói:
- Nhưng vì sao đám người đó lại muốn hạ thủ giáo chủ? Thứ lỗi cho ta nói thẳng…
Nói tới dây, hắn hơi ngập ngừng. Giáo chủ nói:
- Khi ta không ngăn cản ngươi, ngươi cứ nói đừng ngại, cho dù nói sai, ta cũng không trách ngươi.
Lúc này Tề Ninh mới nói:
- Giáo chủ, nếu như không phải vì vạn bất đắc dĩ, bọn Lạc Vô Ảnh tuyệt đối sẽ không sử dụng hạ sách này, hẳn là bọn họ biết rõ, một khi thất bại, thì nhất định chỉ có một con đường chết.
Suy nghĩ một chút, hắn mới tiếp tục nói:
- Ta đã tận mắt nhìn thấy võ công của giáo chủ, thật sự là người luyện võ trong thiên hạ không thể nào với tới được.
- Với võ công thấp kém hơn nhiều so với giáo chủ, bọn họ gây chiến với đại tông sư, hầu như không có bất kỳ phần thắng nào, thế nhưng…!
- Ngươi cảm thấy khó hiểu vì sao bọn chúng lại ra tay?
Giáo chủ nói.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Đúng vậy.
Hắn thầm nghĩ, năm xưa những người kia phản bội giáo chủ, đương nhiên là do Thái Âm trưởng lão cầm đầu. Võ công của Thái Âm trưởng lão tương đương với võ công của Tây Môn Vô Ngân, mà trước mặt đại tông sư, mặc dù Tây Môn Vô Ngân không đến mức không chịu nổi một kích, nhưng võ công hai bên cũng chênh lệch quá nhiều. Như vậy, năm đó cho dù Thái Âm trưởng lão tập hợp sức lực của mấy cao thủ, cũng không thể đủ sức uy hiếp giáo chủ. Thế thì, vì sao giáo chủ lại rơi vào tình cảnh thảm thương như vậy?
Giáo chủ trầm ngâm một lát, cuối cùng nói:
- Ta đã từng nói với ngươi, sau khi tiến vào cảnh giới đại tông sư, mặc dù tu vi võ đạo cao không thể lường, nhưng cũng có nhược điểm chí mạng.
Tề Ninh liền nhớ ra, sau khi tiến vào đỉnh cao võ đạo, mỗi vị đại tông sư bởi vì thao túng khí thiên địa, tích lũy lâu ngày trong cơ thể, trong cơ thể cũng bị khí cực lạnh hoặc khí cực nóng xâm nhập. Đây cũng là một cơn ác mộng đối với mỗi vị đại tông sư.
- Ý giáo chủ muốn nói, trong lúc khí trong cơ thể ngươi phát tác, bọn họ đã nhân cơ hội tấn công?
Tề Ninh lập tức cảm nhận được điểm mấu chốt trong đó.
Giáo chủ trầm ngâm trong chốc lát, rốt cuộc nói:
- Tu luyện khí thiên địa, lại dung hợp âm dương trong trời đất, kinh mạch trong cơ thể và khí âm dương xung quanh cùng một nhịp thở.
Ngừng lại một chút, giáo chủ mới nói tiếp:
- Ngày rằm tháng bảy hàng năm, là ngày chí âm, nửa đêm lại là âm trong âm. Tới lúc đó, khí cực lạnh trong cơ thể sẽ dễ phát tác…
Nới tới đây, ánh mắt lóe lên đầy hung dữ, giáo chủ cũng không nói hết câu.
Tề Ninh đã hiểu rõ.
Nhược điểm trong cơ thể giáo chủ là khí cực lạnh, mà thời gian suy yếu nhất, chính là ngày rằm tháng bảy. Nói cách khác, biến cố năm xưa, xảy ra vào ngày rằm tháng bảy.
- Chẳng lẽ…bọn Âm Vô Cực biết rõ nhược điểm của giáo chủ?
Tề Ninh nhíu mày hỏi.
Đây đương nhiên là điểm mà Tề Ninh không nghĩ ra.
Cơ thể đại tông sư có nhược điểm, các đại tông sư đương nhiên hiểu rõ tình trạng của nhau, thế nhưng một bí mật quan trọng như vậy, đương nhiên đại tông sư sẽ không tiết lộ ra ngoài.
Giáo chủ thống lĩnh toàn thể Hắc Liên giáo, trong giáo cao thủ đông đảo, không thể không đề phòng lòng người, đương nhiên giáo chủ không thể cho bất cứ ai biết nhược điểm của mình, càng không thể nói ra chi tiết ngày rằm tháng bảy này.
Lần này giáo chủ nói bí mật quan trọng của mình cho hắn, khiến Tề Ninh cảm thấy rất bất ngờ.
Nếu như bọn Âm Vô Cực hoàn toàn không biết bí mật của giáo chủ, thì làm sao họ dám có ý đồ phản bội giáo chủ? Mà nếu như không biết ngày rằm tháng bảy là thời điểm giáo chủ suy yếu nhất, làm sao bọn họ lựa chọn động thủ vào thời điểm đó?
Tề Ninh mơ hồ cảm thấy trong chuyện này còn có điều kỳ lạ khác nữa.
Khóe mắt giáo chủ hơi nheo lại, ánh mắt sâu xa, dường như tâm thần đã đi vào thế giới thần tiên. Tề Ninh không quấy nhiễu, biết câu hỏi vừa rồi của mình, khiến giáo chủ đang hồi tưởng.
Nhìn dáng vẻ như đang đi vào coi thần tiên của giáo chủ, trong giây lát, Tề Ninh nhận ra một vấn đề, biến cố năm xưa, có phải ngay cả giao chủ cũng không rõ ràng lắm?
Lúc Tề Ninh gặp giáo chủ, ông ta đã mất trí nhớ, trông như một quái vật. Tình trạng lúc đó, cho thấy giáo chủ đã lưu lạc một thời gian rất dài rồi. Tề Ninh có thể xác định, việc giáo chủ mất trí nhớ, xảy ra trong sự kiện năm đó.
Như vậy cũng có thể nói, khi biến cố xảy ra lúc màn đêm buông xuống, giáo chủ đã lập tức mất đi trí nhớ. Cho tới lúc giáo chủ khôi phục ký ức ở trên Đại Tuyết Sơn, đã nhiều năm trôi qua, giáo chủ có thể nhớ lại hôm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng lại chưa hẳn đã biết được, vì sao bọn người kia biết thời điểm đó để ra tay.
Đúng vào lúc này, Tề Ninh nghe phía sau có tiếng bước chân. Quay đầu lại, hắn thấy Thiên La đang đi về phía này, khi còn cách một đoạn ngắn, liền quỳ rạp xuống đất, cung kính nói:
- Giáo chủ, Lê Tây Công tới.
Dường như giáo chủ không nghe thấy. Tề Ninh hơi biến sắc, bước tới hai bước, hỏi:
- Ngươi…ngươi nói cái gì?
Tề Ninh luôn teho bên cạnh giáo chủ, Thiên La cũng không biết rốt cuộc giáo chủ và Tề Ninh có quan hệ thế nào, nhưng cũng không thất lễ với hắn, liền chắp tay nói:
- Hồi bẩm Hầu gia, Y sứ Lê Tây Công đã trở về.
Tề Ninh cảm thấy căng thẳng, thật sự không ngờ Lê Tây Công lại trở về vào lúc này.
Hắn biết, bởi vì biến cố năm đó, giáo chủ hết sức căm hận toàn thể giáo chúng Hắc Liên giáo. Hắn không thể xác định, năm đó Lê Tây Công có tham gia vào vụ phản bội kia hay không, nhưng giáo chủ giết người không chớp mắt, nhất là đối với giáo chúng Hắc Liên giáo, ông ta càng ra tay rất tàn độc. Nếu Lê Tây Công có chút sơ xuất, lập tức có thể mất mạng dưới tay giáo chủ.
Y sứ Lê Tây Công là cao thủ, y thuật cao minh, hơn nữa có tấm lòng nhân hậu, tế thế cứu nhân. Chưa nói tới Lê Tây Công có quan hệ sâu xa đối với Đường Nặc, chỉ riêng việc trước kia Lê Tây Công cứu Y Phù, cũng đã khiến Tề Ninh nợ ông ta một ân tình rất lớn rồi. Nghe nói Lê Tây Công đã lên núi, Tề Ninh thầm lo lắng cho ông ta.
- Cho hắn vào!
Rốt cuộc giáo chủ lạnh lùng nói.
Sau khi Thiên La lui ra, Tề Ninh vội nói:
- Giáo chủ, hẳn là năm đó Lê Tây Công không tham dự chuyện kia.
- Hả?
Giáo chủ hỏi:
- Sao ngươi biết?
Suy nghĩ một chút, Tề Ninh mới nói:
- Theo ta được biết, sau khi xảy ra biến cố kia, Lê Tây Công rời khỏi Hắc Liên giáo, tuyên bố không liên quan với Hắc Liên giáo. Ta nghĩ, hẳn là ông ấy đã phát hiện ra một số việc gì đó, cho nên không muốn làm bạn với bọn Âm Vô Cực. do đó mới…
- Một ngày là người của Thánh giáo, cho dù chết, cũng là quỷ của Thánh giáo!
Giọng của giáo chủ vẫn thản nhiên như không:
- Nếu như hắn nói không phải là người của Thánh giáo, lại dám tự ý lên núi, xông vào chỗ của Thánh giáo, người đầu tiên bổn tọa giết, sẽ là hắn!
Tề Ninh thầm rùng mình, khẽ nhếch miệng, nhưng rốt cuộc không nói gì.
Lê Tây Công cũng không có nhiều thay đổi, vẫn là một bộ y phục Miêu bằng vải thô, trên đầu quấn một chiếc khăn đội đầu màu tím, bên hông đeo một hồ lô rượu, chỉ có điều, khuôn mặt thoạt nhìn hơi mệt mỏi. Đối với ông già này, Tề Ninh rất tôn kính, hắn bước tới hai bước, hướng về phía Lê Tây Công, chắp tay hành lễ. Lê Tây Công chi mỉm cười, lúc này mới nhìn về phía giáo chủ. Thấy giáo chủ đưa lưng về phía bên này, hai tay chắp sau lưng, đứng trên Tiễn Nhai, Lê Tây Công bước tới mấy bước, theo lễ nghi của Hắc Liên giáo, hành lễ với giáo chủ:
- Lê Tây Công bái kiến giáo chủ!
Giáo chủ cũng không quay đầu lại, chỉ nói:
- Ngươi tới đây!
Hơi do dự một chút, nhưng Lê Tây Công vẫn đi về phía giáo chủ. Khi ông ta còn cách giáo chủ ba bước, trong lòng Tề Ninh hết sức căng thẳng. Bỗng nghe “Vù” một tiếng, đã thấy thân thể của Lê Tây Công bay ngược ra phía sau. Trong lòng hoảng sợ, Tề Ninh vội vàng bước tới, đưa tay đỡ lấy thân thể của Lê Tây Công. Vừa chạm tay vào người Lê Tây Công, hắn cảm thấy cả cánh tay tê dại. cũng trong nháy mắt đó, Lê Tây Công đã nặng nề rơi trên mặt đất.
Giáo chủ đột nhiên ra tay đối với Lê Tây Công, Tề Ninh hoảng sợ, chỉ lo giáo chủ lại hạ sát thủ. Lắc mình một cái, hắn đã lướt tới bảo vệ trước người Lê Tây Công, lạnh lùng nói:
- Xin hãy nương tay!
Hắn biết, với thực lực của mình, hoàn toàn không thể chống lại giáo chủ, nhưng Lê Tây Công là sư phụ của Đường Nặc, lại đã từng cứu mạng Y Phù, bất luận thế nào, hắn cũng không thể không đếm xỉa tới.
Giáo chủ cũng đã xoay người lại, vẻ mặt lạnh lùng.
Chợt một bàn tay vịn lên vai Tề Ninh, hắn thấy Lê Tây Công đã đứng lên bên cạnh, khuôn mặt già nua tái nhợt. Tề Ninh lo lắng nói:
- Tiền bối, ngài…
Lê Tây Công khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Tề Ninh không nên nhiều lời. Ông ta lại bước tới hai bước quỳ rạp xuống trước mặt giáo chủ, cung kính nói;
- Lê Tây Công bái kiến giáo chủ!
Giáo chủ nhìn chằm chằm vào Lê Tây Công một lát, rốt cuộc nói:
- Ngươi vốn không nên xuất hiện ở đây.
- Thuộc hạ biết.
Lê Tây Công nói:
- Bởi vậy bất luận giáo chủ trừng phạt như thế nào, thuộc hạ đều tự nguyện tiếp nhận.
- Lê Tây Công, ngươi quả nhiên là người thông minh nhất trong bốn Thánh sứ.
Giọng giáo chủ lạnh lùng:
- Năm đó ngươi không câu kết với bọn chúng làm chuyện xấu, bởi vậy ngươi tự nhận mình không phải kẻ phản bội, đúng không?
Lê Tây Công cúi đầu, cũng không dám nói lời nào.
- So với Âm Vô Cực, người càng khiến ta chán ghét!
Giáo chủ lạnh lùng nói:
- Âm Vô Cực toan tính được ăn cả, ngã về không, cầm đầu mấy tên kia ra tay đối với bổn tọa, ít ra là có can đảm đánh một đòn. Còn ngươi, rõ ràng trong lòng bất mãn bổn tọa, nhưng ngươi lo sợ kế hoạch thất bại, sẽ bị bổn tọa trả thù, không dám cùng bọn kia liên thủ!
Lê Tây Công cúi đầu nói:
- Thuộc hạ trung thành và tận tâm đối với giáo chủ, tuyệt đối không thông đồng với họ làm bậy.
- Đúng không?
Giáo chủ cười quái dị:
- Nếu không thông đồng với bọn chúng làm bậy, thì phải trung thành với bổn tọa. Bổn tọa hỏi ngươi, năm đó bọn chúng đánh lén bổn tọa, ngươi có biết không?
Do dự một chút, Lê Tây Công mới nói:
- Khi xảy ra chuyện, thuộc hạ cũng không biết, nhưng sau khi chuyện đó xảy ra, thuộc hạ mới phát hiện. Hơn nữa, thuộc hạ cũng biết Âm Vô Cực giả mạo giáo chủ, do đó thuộc hạ đành phải rời khỏi Thánh giáo, phân rõ giới hạn đối với bọn họ.
- Phân rõ giới hạn?
Giáo chủ lạnh lùng nhìn Lê Tây Công:
- Bọn chúng dễ dàng để ngươi rời khỏi như vậy?
Lê Tây Công im lặng một lát, rốt cuộc mới nói:
- Thuộc hạ hứa với bọn họ, sau khi rời khỏi Thánh giáo, sẽ không hề hỏi đến bất cứ việc gì của Thánh giáo.
Tề Ninh ở phía sau nghe rõ ràng. Trước kia, hắn chỉ biết, việc Lê Tây Công rời khỏi Hắc Liên giáo là có uẩn khúc, hơn nữa rốt cuộc đã hiểu rõ. Như vậy là Lê Tây Công đã sớm biết đám Âm Vô Cực tập kích giáo chủ, thậm chí biết sau đó Âm Vô Cực giả mạo giáo chủ, do đó Lê Tây Công đã phân rõ giới hạn với Hắc Liên giáo, rời khỏi Hắc Liên giáo.
Tề Ninh vốn cũng hiếu kỳ vì sao Hắc Liên giáo lại dễ dàng để Lê Tây Công rời khỏi giáo, lúc này nghe Lê Tây Công giải thích, cuối cùng hắn cũng hiểu rõ, đó là do Lê Tây Công thỏa thuận với Hắc Liên giáo.
Hiển nhiên là nhân phẩm của Lê Tây Công được bọn Âm Vô Cực tín nhiệm, ông ta đã nói không nói tới việc của Hắc Liên giáo, đương nhiên là sẽ không xen vào nữa, cũng sẽ không gây ra bất cứ phiền phức nào cho Hắc Liên giáo.
- Ngươi biết Âm Vô Cực phản giáo, soán vị, nhưng ngươi hứa với hắn, sẽ không hỏi tới việc của Thánh giáo, rồi rời khỏi Thánh giáo?
Vẻ mặt hung ác, giáo chủ nói:
- Hay cho Lê Tây Công, ngươi thật sự là trung thành và tận tâm đối với bổn tọa!
Đột nhiên giọng ông ta đanh lại:
- Nếu ngươi thực sự trung thành và tận tâm với bổn tọa, lại biết đám người kia đều là kẻ phản nghịch, sao không liều mạng với chúng, vì Thánh giáo thanh lý môn hộ?
Tề Ninh nghĩ thầm, lúc đó toàn bộ Hắc Liên giáo đã nằm trong tay Âm Vô Cực, trong bốn Thánh sứ, đã có ba người đều là người của Âm Vô Cực, tuy Lê Tây Công có y thuật cao siêu, nhưng võ công cũng bình thường, lúc đó nếu ông ta chống lại Âm Vô Cực, thì chỉ là tự tìm đường chết.
Lê Tây Công cũng hết sức thành khẩn nói:
- Thuộc hạ không phải là đối thủ của bọn họ, nếu đối địch với bọn họ, sẽ lập tức chết không có chỗ chôn.
- Thì ra là ngươi sợ chết.
Giáo chủ cười quái dị:
- Bổn tọa còn tưởng rằng ngươi chữa bệnh cứu người, đã thấy nhiều người chết, sẽ coi thường sinh tử, nhưng hóa ra, Y sứ thủ hạ của bổn tọa, cũng chỉ là một kẻ rất sợ chết!
Đột nhiên giáo chủ lạnh giọng:
- Vậy ngươi nói xem, mình có nên chết hay không?
Sa vào ân oán thế gian, vị đại tông sư này biểu lộ hỉ nộ ái ố như người bình thường, hoàn toàn không có khí chất siêu việt như Bắc Cung Liên Thành và Bạch Vân đảo chủ.
Vị giáo chủ Hắc Liên giáo này, lại gần gũi người đời, quan tâm ân oán tình cừu, trong cuộc sống. Tề Ninh chợt hiểu, không phải vị đại tông sư nào cũng đều không màng hỏi tới thế sự, ngày mà giáo chủ sáng lập Hắc Liên giáo, là đã định trước, vị đại tông sư này lưu lại nhân gian.
Thấy khuôn mặt giáo chủ hiện rõ sát ý, Tề Ninh biết tính mạng của Lê Tây Công có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Tuy biết, nếu như giáo chủ thật sự muốn giết chết Lê Tây Công, mình cũng hoàn toàn không có cách ngăn cản, nhưng hắn vẫn chuẩn bị sẵn sàng, hễ giáo chủ xuất thủ, sẽ liều mình bảo vệ Lê Tây Công.
Bỗng Lê Tây Công ngẩng lên, nhìn thẳng vào giáo chủ, nói:
- Hồi bẩm giáo chủ, thuộc hạ không nên chết!
Giáo chủ nhíu chặt đôi mày. Lê Tây Công lại nói tiếp:
- Từ sau khi xảy ra chuyện đó, gần tám năm nay, thuộc hạ đã lần lượt cứu sống hơn sáu trăm người. Nếu không có thuộc hạ chữa trị, hơn bốn trăm người trong số đó, nhất định sẽ phải chết.
Tề Ninh sửng sốt, lập tức trong lòng nổi lên sự tôn kính.
Trong vòng tám năm, Lê Tây Công cứu được mấy trăm mạng người! Dường như giáo chủ cũng không ngờ Lê Tây Công đột nhiên nói ra điều này, ông ta cười lạnh nói:
- Ngươi đang khoe khoang công tích trước mặt bổn tọa? Ngươi cứu bao nhiêu người, thì có liên quan gì với bổn tọa? Chẳng lẽ bởi vì ngươi cứu được mấy trăm người, cho nên ngươi không nên chết?
Chăm chú nhìn giáo chủ, Lê Tây Công hỏi ngược lại:
- Giáo chủ còn nhớ lúc thuộc hạ nhập giáo năm xưa, thuộc hạ đã nói gì với giáo chủ không?
Giáo chủ hơi nhíu mày, không nói gì.
- Giáo chủ không nhớ cũng không sao, thuộc hạ vẫn nhớ rõ ràng.
Lê Tây Công chậm rãi nói:
- Thuộc hạ đã hứa với giáo chủ, bất cứ huynh đệ nào trong giáo có bệnh, thuộc hạ sẽ bằng mọi giá chữa trị cho hắn. Thuộc hạ còn bảo đảm, tuyệt đối sẽ không để cho bất cứ huynh đệ nào mất đi vì bệnh.
Tề Ninh nghĩ thầm, chỉ có thần y có y thuật kinh người cỡ như Lê Tây Công, mới dám hứa hẹn như vậy.
Giáo chủ vẫn không nói gì. Lê Tây Công tiếp tục nói:
- Năm đó thuộc hạ gia nhập Thánh giáo, là vì ước nguyện ban đầu của giáo chủ, là bảo vệ người Miêu. Thánh giáo đã xem việc bảo vệ người Miêu là nhiệm vụ của mình, đương nhiên thuộc hạ sẽ toàn lực bảo vệ từng người của Thánh giáo.
Vẻ mặt nghiêm nghị mà thành kính, Lê Tây Công nhấn mạnh từng tiếng:
- Lúc đó thuộc hạ thỉnh cầu giáo chủ, sau khi gia nhập Thánh giáo, thuộc hạ chỉ cứu người, không giết người!
Chỉ cứu người, không giết người!
Tề Ninh thầm cảm thán, lương y như từ mẫu, chỉ một câu này của Lê Tây Công, đã đủ để người khác kính trọng ông ta rồi.
Vẻ mặt hơi dịu đi một chút, giáo chủ nói:
- Bổn tọa nhớ rõ. Bổn tọa còn nhớ lúc đó đã đồng ý với ngươi!
Thản nhiên cười, nói;
- Bởi vậy ngươi nghĩ năm đó bổn tọa đồng ý cho ngươi có thể không giết người, ngươi sẽ không giết đám nghịch tặc kia, như vậy ngươi cũng sẽ không nên chết?
Lê Tây Công nghiêm mặt nói:
- Năm đó giáo chủ đồng ý với thuộc hạ, bởi vậy sau khi nhập giáo, thuộc hạ không hề giết bất cứ người nào, chỉ một lòng cứu người. Nhưng giáo chủ nói cũng không sai, Âm Vô Cực phản giáo, thuộc hạ biết rõ, nhưng chỉ bo bo giữ mình, rời khỏi giáo để được sống sót qua ngày, quả thật là tội đáng chết vạn lần!
- Đã biết đáng chết, vì sao còn nói không nên chết?
Giáo chủ lạnh lùng hỏi.
Lê Tây Công đáp:
- Sau khi sự việc năm đó qua đi, thuộc hạ quả thật không nên chết. Cũng không phải là vì thuộc hạ sống thì có thể cứu được rất nhiều người, mà là lúc đó thuộc hạ gánh vác một việc rất quan trọng phải làm.
- Việc rất quan trọng?
Giáo chủ lộ vẻ nghi hoặc:
- Việc gì?
- Tìm được giáo chủ, chấn hưng Thánh giáo!
Lê Tây Công nhấn mạnh từng tiếng một.
Giáo chủ ngẩn ra, ánh mắt như dao, lạnh lùng nói:
- Ngươi đi tìm bổn tọa?
- Tám năm nay, thuộc hạ vẫn luôn đi tìm tung tích của giáo chủ.
Lê Tây Công nói:
- Lúc bọn họ tập kích giáo chủ, thuộc hạ không biết. Thế nhưng từ miệng Huyền Dương trưởng lão, thuộc hạ biết, tuy bị đánh lén, nhưng bọn Thái Âm cũng không tìm được thi thể của giáo chủ, giáo chủ chưa chắc đã qua đời.
- Huyền Dương?
Khóe mắt giáo chủ hơi giật giật.
Lê Tây Công nói:
- Bọn Thái Âm đánh lén giáo chủ, Huyền Dương trưởng lão nhanh chóng biết được nội tình. Lúc đó ba người bọn Lạc Vô Ảnh đều cùng một giuộc với Thái Âm, Huyền Dương trưởng lão biết là sẽ phải trực tiếp đối đầu. Cho nên một đêm nọ, Huyền Dương trưởng lão lẻn vào chỗ ở của Thái Âm, định giết Thái Âm. Chỉ cần giết chết Thái Âm, bọn Lạc Vô Ảnh sẽ rất dễ đối phó.
Giáo chủ nói:
- Huyền Dương biết rõ phải thanh lý môn hộ, nếu ngươi liên thủ với hắn, thì cũng không thua bọn chúng.
- Ngay từ đầu, Huyền Dương không hề có ý định để thuộc hạ dính vào chuyện này.
Lê Tây Công nói:
- Hắn âm thầm vạch kế hoạch, đơn độc hành động, chỉ tiếc là rơi vào bẫy!
- Rơi vào bẫy?
Lê Tây Công nói:
- Bọn Âm Vô Cực đoán được Huyền Dương sẽ ra tay đánh lén, cho nên sắp bày bẫy rập sẵn, chờ Huyền Dương trưởng lão ra tay. Huyền Dương trưởng lão nóng lòng báo thù cho giáo chủ, đã rơi vào bẫy của bọn họ. Mặc dù ra sức thoát thân được, nhưng Huyền Dương trưởng lão đã bị trọng thương. Bọn Âm Vô Cực liền triệu tập giáo chúng, tuyên bố Huyền Dương phản giáo. Bọn họ có ba Thánh sứ làm chứng, đương nhiên toàn thể Thánh giáo đều bị bọn họ lừa gạt.
Ngừng lại một chút, Lê Tây Công mới tiếp tục nói:
- Bọn họ phong tỏa Triêu Vụ lĩnh, lùng sục Huyền Dương trưởng lão. Huyền Dương trưởng lão bị thương nặng, không thể đi xa, chỉ có thể tìm tới chỗ của thuộc hạ.
Vẻ mặt của giáo chủ càng hung ác. Đối với biến cố năm đó của Hắc Liên giáo, Tề Ninh rất hiếu kỳ, lúc này nghe Lê Tây Công kể lại, hắn mới dần dần hiểu rõ chi tiết chuyện năm đó.
- Lúc đó Huyền Dương trưởng lão bị thương rất nặng, thuộc hạ cố gắng hết sức bảo vệ tính mạng cho hắn, nhưng vết thương muốn khôi phục, cần có thời gian ít nhất vài ba tháng.
Lê Tây Công nói:
- Bọn Âm Vô Cực biết, nếu Huyền Dương không chết, nhất định sẽ thành hậu hoạn. Hơn nữa, với thương thế của Huyền Dương trưởng lão, hoàn toàn không thể rời khỏi Triêu Vụ lĩnh. Bởi vậy, bọn họ lùng sục khắp nơi ở Triêu Vụ lĩnh, tìm kiếm Huyền Dương trưởng lão.
Giáo chủ cười lạnh nói:
- Năm đó Âm Vô Cực xưng huynh gọi đệ với Huyền Dương trưởng lão, lúc nào cũng nhún nhường, xem Huyền Dương là anh cả, e rằng Huyền Dương cũng thật sự không ngờ, một ngày kia Âm Vô Cực lại hạ độc thủ với mình như vậy.
Trong lòng không nhịn được, Tề Ninh thầm nghĩ, năm đó đám Âm Vô Cực gia nhập Hắc Liên giáo, tôn ngươi làm giáo chủ, bọn họ đối với ngươi cũng hết sức cung kính, ngươi có từng nghĩ rằng, một ngày nào đó, bọn họ sẽ liên thủ, đưa ngươi vào chỗ chết không?
Lê Tây Công nói:
- Thuộc hạ tự biết, nếu Huyền Dương trưởng lão tiếp tục ở lại Thánh giáo, với tình trạng của hắn lúc đó, chắc chắn sẽ rơi vào đọc thủ của bọn Âm Vô Cực. Do đó, thuộc hạ nghĩ cách đưa Huyền Dương rời khỏi Triêu Vụ lĩnh. Chỉ có điều, bọn Âm Vô Cực biết, nếu để Huyền Dương chạy thoát, tất nhiên sẽ là hậu họa vô cùng to lớn, bởi vậy bọn họ cho người phong tỏa toàn bộ Triêu Vụ lĩnh, rất khó có cơ hội để đưa
Huyền Dương xuống núi.
Giáo chủ nói:
- Triêu Vụ lĩnh bị phong tỏa, có thể gây khó khăn cho người khác, lẽ nào có thể gây khó khăn cho ngươi? Ngươi thông thuộc địa hình Triêu Vụ lĩnh như trong lòng bàn tay, muốn đưa Huyền Dương đi, cũng không khó.
- Thuộc hạ không cùng bọn họ phản bội giáo chủ, cho nên bọn họ rất đề phòng thuộc hạ.
Lê Tây Công nói:
- Âm Vô Cực phái người lảng vảng xung quanh chỗ thuộc hạ, luôn giám thị thuộc hạ, thuộc hạ cứu trị thương thế cho Huyền Dương trưởng lão là đã rất nguy hiểm rồi, không thể nào đưa hắn xuống núi.
Đối với tình thế lúc đó, Tề Ninh cũng có thể tưởng tượng ra được.
Huyền Dương trưởng lão đã xem bọn Âm Vô Cực là địch, đương nhiên bọn Âm Vô Cực cũng không thể buông tha cho Huyền Dương. Huyền Dương trưởng lão nắm rõ tình hình của Hắc Liên giáo như trong lòng bàn tay, hơn nữa ông ta cũng biết rõ tu vi và tính tình của Âm Vô Cực cùng những người liên quan. Người như vậy sống sót, sẽ tạo thành uy hiếp rất lớn cho bọn Âm Vô Cực, cũng chắc chắn khiến bọn họ ngày đêm lo lắng không yên.
Trong tình thế đó, tất nhiên bọn Âm Vô Cực sẽ không để Huyền Dương thoát khỏi Triêu Vụ lĩnh. Mà như vậy, mức độ bọn họ phong tỏa Triêu Vụ lĩnh, đương nhiên là vô cùng chặt chẽ.
Chỉ có điều, Tề Ninh biết cuối cùng Huyền Dương trưởng lão vẫn thoát khỏi Triêu Vụ lĩnh, nếu không, về sau hắn cũng không thể gặp được di cốt của Huyền Dương trưởng lão ở hang động kia.
- Hiện nay rốt cuộc Huyền Dương còn sống hay đã chết?
Tuy từ lâu Tề Ninh đã biết Huyền Dương trưởng lão không còn, nhưng cũng không nói chuyện này với bất cứ ai, giáo chủ vừa quay về Triêu Vụ lĩnh, đương nhiên cũng không thể biết Huyền Dương trưởng lão sống chết ra sao.
- Thuộc hạ cũng không biết rõ.
Lê Tây Công nói:
- Sau khi khám và điều trị cho Huyền Dương, thuộc hạ còn chưa nghĩ ra cách đưa hắn rời khỏi Triêu Vụ lĩnh, đột nhiên hắn mất tích, từ đó không biết tăm hơi. Ban đầu thuộc hạ lo lắng bọn Âm Vô Cực đã bắt Huyền Dương đi, nhưng về sau lại âm thầm điều tra, biết chắc chắn bọn Âm Vô Cực không tìm được tung tích của Huyền Dương. Hơn nữa, Âm Vô Cực còn phái nhiều người âm thầm tìm kiếm Huyền Dương, nhưng chưa bao giờ tìm được.
Tề Ninh thầm nghĩ, Huyền Dương rời xa Tây Xuyên, ẩn náu ở nơi thâm sơn cùng cốc, vắng dấu chân người, làm sao bọn Âm Vô Cực có thể tìm được.
Nhưng lúc này, bỗng nhiên hắn chợt hiểu vì sao Huyền Dương qua đời. Theo lời Lê Tây Công, năm đó Huyền Dương trưởng lão muốn ám sát Âm Vô Cực, nhưng lại rơi vào bẫy của đối phương, bản thân bị trọng thương, ngay cả một thần y như Lê Tây Công, cũng nói Huyền Dương cần một thời gian khá dài mới có thể khôi phục thương thế, đương nhiên là với điều kiện được Lê Tây Công khám và điều trị.
Chỉ có điều, lúc đó tình thế rất nguy ngập, hoàn toàn không đủ thời gian để Lê Tây Công chữa trị cho Huyền Dương. Huyền Dương đột nhiên biến mất, đương nhiên là vì không muốn liên lụy tới Lê Tây Công mà âm thầm chạy trốn. Lúc chạy trốn, thương thế của Huyền Dương trưởng lão chưa lành. Nói cách khác, lúc thoát khỏi Triêu Vụ lĩnh, Huyền Dương vẫn mang trên người thương thế nghiêm trọng.
Với thương thế lúc đó của Huyền Dương, đương nhiên đại phu bình thường không thể chữa trị một cách hiệu quả. Trên giang hồ, hầu như không có nhân vật nào có trình độ y thuật cao hơn Lê Tây Công, mà khi phái người tìm kiếm Huyền Dương, đương nhiên Thái Âm sẽ lưu ý việc Huyền Dương bị thương, nhất định sẽ tìm tới những nhân vật có y thuật cao siêu trên giang hồ để nhờ điều trị. Như vậy, người của Thái Âm sẽ tiến hành thăm dò đối với những nhân vật này.
Về phía Huyền Dương trưởng lão, đương nhiên ông ta không thể đi tìm người khám và điều trị, vì sợ bại lộ hành tung.
Cuối cùng, Huyền Dương trưởng lão qua đời trong sơn động, rất có thể là vì vết thương không được điều trị kịp thời và đúng phương pháp, do đó không thể thoát khỏi số mệnh.
Hôm nay giáo chủ và Lê Tây Công cũng không biết Huyền Dương trưởng lão sống chết thế nào, Tề Ninh hơi do dự, thầm nghĩ, mặc dù mình biết Huyền Dương trưởng lão đã chết, nhưng thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, tạm thời cũng không nhất thiết phải kể lại chuyện mình tình cờ gặp phải lúc trước.
- Thuộc hạ biết, nhất định là Huyền Dương trưởng lão không muốn liên lụy thuộc hạ, cho nên tự trốn đi.
Lê Tây Công khẽ thở dài:
- Chỉ có điều, lúc đó hắn làm cách nào thoát khỏi Triêu Vụ lĩnh, thuộc hạ cũng không rõ. Nhưng về sau nghĩ kỹ lại, có thể chỉ có một con đường.
Giáo chủ “A” một tiếng, mới hỏi:
- Ý ngươi muốn nói, là dòng Ẩn Lan?
Lê Tây Công gật đầu nói:
- Đúng vậy. Sông Ẩn Lan chảy từ tây sang đông, băng qua Triêu Vụ lĩnh, tất cả trạm kiểm soát trên sơn đạo đều bị trấn giữ, cũng chỉ có thể bơi theo dòng Ẩn Lan mà thôi.
Giáo chủ không nói gì, chỉ xoay người lại, từ trên vách đá cao nhìn xuống phía dưới. Tề Ninh không kìm chế được, cũng bước tới vách đá, từ trên cao quan sát. Mặc dù trời đã vào đông, nhưng hôm nay không có tuyết rơi, tầm nhìn rõ ràng, mà thị lực của Tề Ninh rất tốt, có thể nhìn thấy giữa trùng điệp núi non của Triêu Vụ lĩnh, có nhiều dòng sông. Con sông lớn nhất trong số đó, quanh co uốn khúc như một con rắn khổng lồ, vòng vèo uốn lượn quá nhiều ngọn núi, từ tây trải dài sang đông.
Tuy quan sát từ trên cao, có thể nhìn thấy nhiều dòng sông, nhưng hầu như chúng đều là nhánh của dòng sông lớn nhất kia. Sông chảy qua Triêu Vụ lĩnh, chỉ có một dòng đó, Tề Ninh biết nó chính là sông Ẩn Lan mà Lê Tây Công nói tới. Hắn thầm nghĩ, nếu như năm đó Huyền Dương trưởng lão thực sự theo sông này trốn đi, đúng là rất khó bị phát hiện, chỉ có điều, lặn xuống nước như vậy, tất nhiên thương thế càng nặng thêm.
Lúc này tiết trời đông giá rét, trên mặt sông Ẩn Lan đã kết một lớp băng, nhưng biến cố xảy ra ở Hắc Liên giáo, lại rơi vào tháng 7, lúc đó là mùa hè nóng bức, đương nhiên là sông Ẩn Lan nước chảy cuồn cuộn.
- Huyền Dương trưởng lão bị thương nặng trốn đi, không rõ sống chết.
Lê Tây Công nói:
- Nhưng trước đó, Huyền Dương trưởng lão đã để lại một bức thư cho thuộc hạ, do đó thuộc hạ mới biết được đại khái sự việc.
- Hắn để lại thư cho ngươi?
Lê Tây Công cũng không giải thích, mà lấy từ trong ngực ra một tờ giấy đã ố vàng, cung kính đưa lên bằng hai tay cho giáo chủ. Giáo chủ nhận lấy bức thư, xem qua vài lần, vẻ mặt vẫn không thay đổi.
Tề Ninh hơi hiếu kỳ, rất muốn biết trong thư viết cái gì, nhưng đây là bí mật nội bộ của Hắc Liên giáo, giáo chủ không đưa cho hắn xem, đương nhiên hắn không tiện bước tới nhìn.
- Huyền Dương trưởng lão nói bọn Âm Vô Cực phản bội giáo chủ, thế nhưng cũng không giết được giáo chủ, Huyền Dương đang âm thầm điều tra, rất có thể giáo chủ còn sống.
Lê Tây Công giải thích:
- Huyền Dương vốn không muốn để thuộc hạ dính líu vào chuyện này, nhưng hắn tự biết thương thế quá nặng, có một số việc hắn không thể hoàn thành, bởi vậy cho nên mới nói với thuộc hạ, bất luận khó khăn trở ngại như thế nào, cũng phải tìm giáo chủ trở về, quét sạch lũ phản bội Thánh giáo.
Lúc này Tề Ninh đã hiểu, thì ra trong bức thư kia, Huyền Dương trưởng lão giao lại đại sự cho Lê Tây Công, bảo ông ấy tìm giáo chủ trở về.
Tuy nhiên trong lòng hắn càng thêm nghi hoặc, năm đó bọn Âm Vô Cực vạch kế hoạch bất ngờ giết chết giáo chủ, đương nhiên chuẩn bị rất kỹ càng, hễ ra tay là phải thành công lấy mạng giáo chủ.
Nếu không, một khi không thể giết chết giáo chủ, thì hậu quả sẽ không sao tưởng tượng nổi. Năm đó, bọn họ lựa chọn ra tay vào ngày rằm tháng bảy, ngày chí âm, đó là ngày mà giáo chủ suy yếu nhất. Tất nhiên là bọn Âm Vô Cực nắm chắc phần thắng, nhưng rốt cuộc vì sao bọn họ lại không thể giết chết giáo chủ?
Nếu như năm đó giáo chủ chết trong tay bọn họ, thì hôm nay đã không có chuyện giáo chủ trở về Triêu Vụ lĩnh, thanh lý môn hộ.
Giáo chủ trầm ngâm một lát, rốt cuộc nói:
- Ngươi sống tạm, là vì muốn đi tìm bổn tọa?
Lê Tây Công nghiêm mặt nói;
- Thuộc hạ biết võ công và thực lực của mình không đủ để chống lại bọn Âm Vô Cực, mà sau khi Huyền Dương trưởng lão thất thủ, trong Thánh giáo không còn ai có thể địch nổi Âm Vô Cực. Huyền Dương nói giáo chủ còn sống, như thế đương nhiên là trời còn phù hộ Thánh giáo, nếu muốn Thánh giáo phục hưng, đương nhiên chỉ có thể tìm được giáo chủ.
Ngừng lại một chút, ông ta mới tiếp tục:
- Thánh giáo rơi vào tay phản tặc, trước khi tìm được giáo chủ, thuộc hạ không dám coi thường mạng sống của mình, do đó rời khỏi Thánh giáo, đi khắp các nơi, hy vọng trời cao phò hộ, có thể giúp thuộc hạ tìm được giáo chủ, thậm chí tìm được Huyền Dương, trở về phục hưng Thánh giáo.
Nói tới đây, Lê Tây Công thở dài:
- Đáng tiếc là mấy năm trời, tuy thuộc hạ tìm kiếm khắp nơi, nhưng không phát hiện tung tích của giáo chủ, thật sự là vô dụng. Cũng may là giáo chủ bình yên trở về, thuộc hạ không còn lo lắng nữa rồi.
Nói tới đây, Lê Tây Công nằm rạp trên mặt đất, cung kính nói:
- Năm đó, mặc dù thuộc hạ cam chịu sống tạm bợ, là vì muốn tìm kiếm giáo chủ, nhưng thuộc hạ biết rõ Âm Vô Cực phản giáo, lại vẫn lá mặt lá trái với hắn, không thể thanh lý môn hộ, thực sự là thuộc hạ có tội, xin giáo chủ giáng tội!
Ông cúi xuống, trán dán trên mặt đất, vô cùng cung kính.
Giáo chủ chậm rãi bước tới phía trước, rồi dừng lại khi còn cách Lê Tây Công một bước, quan sát ông ta giống như quân vương nhìn xuống thần tử của mình, thản nhiên nói:
- Nếu lời ngươi nói là thật, thì về tình, có thể tha thứ, thế nhưng…
Giọng giáo chủ trở nên lạnh lùng:
- Bổn tọa cũng không tin, Âm Vô Cực lại dễ dàng bỏ qua cho ngươi như vậy! Ngươi còn che giấu bổn toạ điều gì?
Đột nhiên Lê Tây Công ngẩng lên, cũng đúng vào lúc này, Tề Ninh thấy tay áo của Lê Tây Công lóe lên mấy điểm sáng màu bạc. Hắn còn chưa nhìn rõ đó là cái gì, lại thấy thân hình của Lê Tây Công bay thẳng ra ngoài, mà thân hình của giáo chủ thì như hồn ma bóng quỷ, trong lúc thân hình của Lê Tây Công bay ra, giáo chủ bay là là bên cạnh, đến khi Lê Tây Công rơi trên mặt đất, giáo chủ đã giẫm một chân lên ngực Lê Tây Công.
Biến cố này xảy ra nhanh như chớp, trước đó hoàn toàn không có dấu hiệu gì báo trước.
Trước đó Tề Ninh vẫn lo lắng giáo chủ sẽ hạ sát thủ đối với Lê Tây Công, nhưng sau khi Lê Tây Công kể lại nhiều chi tiết của sự việc xảy ra năm xưa, thái độ của giáo chủ rõ ràng đã trở nên hòa hoãn rất nhiều, mà Tề Ninh cũng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng Lê Tây Công trung thành và tận tâm với giáo chủ như vậy, giáo chủ sẽ không hại ông ta. Nào ngờ…trong nháy mắt lại phát sinh biến cố kinh người như vậy.
Một chân giẫm lên ngực Lê Tây Công, giáo chủ đưa tay phải lên, hai ngón tay kẹp hai mũi ngân châm nhỏ, thản nhiên nói:
- Ngươi tự xưng là chỉ cứu người, không giết người, thế nhưng hôm nay cũng dám hạ thủ bổn tọa! Lê Tây Công, người kéo dài hơi tàn mấy năm nay, hôm nay là sống đủ rồi!
Miệng tràn ra máu tươi, Lê Tây Công cũng cười một cách sầu thảm, nói:
- Ta biết tuyệt đối không thể giết được ngươi, ta làm như thế này, chỉ là muốn nói cho ngươi biết, ta muốn giết ngươi!
Giáo chủ giẫm chân lên ngực Lê Tây Công, Tề Ninh không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng trước biến cố như vậy, hắn vô cùng kinh hãi.
Vẻ mặt không thay đổi, nhưng trong mắt giáo chủ lóe lên sắc lạnh, ông lạnh lùng nói:
- Ngươi đã cấu kết với Âm Vô Cực từ lâu, đúng không? Nếu không phải như vậy, làm sao năm đó hắn có thể tha cho ngươi?
Máu tươi tràn ra từ bên mép của Lê Tây Công, vẻ mặt ông ta cũng tái nhợt, hơi thở gấp gáp. Tề Ninh biết Lê Tây Công đã bị thương, trong lòng lo lắng, nhưng muốn cứu người ra khỏi chân giáo chủ, thật sự là mơ chuyện hão huyền.
- Năm đó Âm Vô Cực dẫn người phản loạn, trong lòng ta vẫn không nghĩ rằng đó là biện pháp tốt nhất.
Lê Tây Công nhìn vào mắt giáo chủ:
- Ta vẫn nghĩ rằng, năm đó ngươi sáng lập Hắc Liên giáo là vì bảo vệ người Miêu, không để người Miêu bị người bức hiếp, chỉ chừng ấy thôi, cũng đủ để chúng ta trung thành đi theo ngươi. Về sau, mặc dù ngươi phạm sai lầm, ta vẫn nghĩ đó không phải là bản tâm của ngươi, chúng ta đã coi ngươi là người cầm đầu, thì khi ngươi lâm vào tình cảnh nguy khốn, chúng ta nên toàn lực hỗ trợ.
Giáo chủ hừ lạnh một tiếng. Lê Tây Công tiếp tục nói:
- Mấy ngày trước, ta vẫn còn tìm kiếm tung tích của ngươi, hy vọng có thể đưa ngươi quay về Thánh giáo. Thế nhưng, khi trở lại trên núi, ta rốt cuộc suy nghĩ kỹ càng, năm đó bọn Âm Vô Cực phản bội ngươi, cũng không phải là không có duyên cớ!
- Hả?
Giáo chủ cười lạnh nói:
- Bởi vậy ngươi thừa nhận cũng phản bội bổn tọa rồi?
- Ta chỉ hỏi ngươi, khi trở lại Triêu Vụ lĩnh, vì sao ngươi lại tàn sát huynh đệ trong giáo?
Lê Tây Công lạnh lùng nói:
- Bọn họ có làm gì sai? Vì sao ngươi hạ độc thủ đối với bọn họ?
Gương mặt thản nhiên như không, giáo chủ lạnh lùng nói:
- Thánh giáo là do bổn tọa sáng lập, bọn họ gia nhập Thánh giáo, là đã giao phó tính mạng cho bổn tọa, bổn tọa muốn bọn họ chết, bọn họ sẽ không thể sống. Bọn họ nghe theo lời sai khiến của kẻ phản bội, đương nhiên là đáng chết.
Lê Tây Công nghe vậy, lập tức cười lên một cách quái dị, nhưng thương thế không nhẹ, chỉ cười được hai tiếng, đã ho dữ dội, máu tươi trào ra khỏi miệng.
Không kìm lòng được, Tề Ninh bước tới hai bước, trầm giọng nói:
- Giáo chủ, Lê tiền bối cứu nhân độ thế, tâm địa thiện lương, xin giáo chủ hạ thủ lưu tình, đừng gây thương tổn cho Lê tiền bối.
- Việc của bổn giáo, không cho phép một người ngoài như ngươi tới khoa tay múa chân!
Giáo chủ cũng không thèm nhìn Tề Ninh.
Lê Tây Công cười nói:
- Tề Ninh, đây là việc trong giáo, người không cần nhúng tay vào. Hôm nay lão không thể giết chết được tên ma đầu này, đó là ý trời, lão làm việc nên làm, chết cũng không đáng tiếc.
Giáo chủ khẽ đưa tay lên, Tề Ninh biết sát ý của giáo chủ đã nổi lên, liền trầm giọng nói:
- Lần này giáo chủ trở về, có hỏi rõ ràng mọi việc hay không? Hay là lập tức giết tất cả những người năm đó? Nếu biết trước hôm nay, trước kia ta đã không cứu ngươi!
Thân hình hơi chấn động, giáo chủ quay đầu lại nhìn về phía Tề Ninh, mắt sắc như dao:
- Ngươi nói cái gì?
Đôi mắt sắc bén của giáo chủ chăm chú nhìn vào người Tề Ninh, khiến hắn cảm thấy sống lưng lạnh lẽo, nhưng vẫn nói:
- Ngươi trở về báo thù, muốn giết Âm Vô Cực, giết Lạc Vô Ảnh, ta không thể nói gì, thế nhưng năm đó Lê tiền bối vẫn chưa phản bội ngươi, vì sao ngươi cũng muốn giết ông ấy? Lê tiền bối nói cũng không sai, ngươi trở lại Triêu Vụ lĩnh, không hỏi rõ ràng trắng đen, đã giết chết mười mấy giáo chúng. Bọn họ hoàn toàn không hay biết việc bọn Âm Vô Cực mưu hại ngươi năm đó, họ chỉ nghĩ rằng mình vẫn đang trung thành với ngươi. Bọn họ luôn trung thành đối với ngươi, nhưng ngươi lại hung ác hạ độc thủ, rốt cuộc bọn họ sai ở chỗ nào?
Khóe mắt của giáo chủ hơi co giật.
- Ta biết ở trong mắt ngươi, người trong thiên hạ đều chỉ như con kiến hôi. Không sai, ngươi là đại tông sư, ngươi muốn giết ai thì giết.
Tề Ninh bất bình nói:
- Nhưng năm đó, bọn họ đến nương dựa Hắc Liên giáo, chẳng phải vì cũng có tâm tư giống như ngươi, muốn bảo vệ người Miêu sao? Bọn họ cũng có cha mẹ, người thân, lúc ngươi giết bọn họ, ngươi có nhớ tâm ý ban đầu của mình năm đó? Có còn muốn bảo vệ người Miêu? Bất luận ngươi giết bọn họ vì lý do gì, ngươi làm như vậy vốn là sai trái. Chẳng lẽ đã là đại tông sư, thì không cần quan tâm tới thiện ác, đúng sai sao?
Lê Tây Công nghe vậy, cười nói:
- Cẩm Y hầu nói rất đúng. Ở trong mắt đại tông sư, mười mấy mạng người chỉ như con sâu cái kiến, thế nhưng ở trong mắt ta, họ là những mạng người, ngươi giết họ, làm sao ta có thể trung thành với ngươi? Lần này biết rõ không giết được ngươi, thế nhưng ta vẫn muốn cho ngươi biết, ngươi lạm sát kẻ vô tội, làm điều bạo ngược, người người đều muốn giết ngươi!
Giáo chủ hất mạnh chân một cái, thân hình Lê Tây Công lại bay thẳng ra ngoài, lập tức nặng nề rơi trên mặt đất, miệng lại phun máu, cả người giãy giụa mấy cái, cũng không thể nào đứng dậy được.
- Tề Ninh, ta chừa cho hắn một con đường sống.
Nhìn chằm chằm Tề Ninh, vẻ mặt lạnh lùng, giáo chủ nói:
- Ân tình ta nợ ngươi, hôm nay đã trả, từ nay về sau, ta và ngươi không còn nợ nhau, nếu sau này ngươi lại tiến vào chỗ này, ta nhất định sẽ lấy đầu ngươi!
Xoay người sang hướng khác, tay nắm lại thành nắm đấm, giáo chủ lạnh lùng quát:
- Cút!
Tề Ninh ngẩn ra, do dự một chút, rồi hướng về phía giáo chủ, chắp tay nói:
- Đa tạ giáo chủ.
Nhìn thấy Lê Tây Công bị thương rất nặng, hắn vội chạy tới đỡ ông ta ngồi dậy, lo lắng nói:
- Lê tiền bối, ngài…
Lê Tây Công gượng cười, khẽ lắc đầu, ý bảo mình không sao. Tề Ninh đỡ Lê Tây Công đứng dậy, quay sang giáo chủ, còn định nói gì đó, giáo chủ đã lạnh lùng nói:
- Còn không mau cút đi, chẳng lẽ muốn ta đổi ý?
Tề Ninh biết giáo chủ buông tha Lê Tây Công, đã là khoan hồng độ lượng rồi, cũng thật sự lo lắng ông ta đổi ý. Hắn dìu Lê Tây Công đi mấy bước, cảm thấy người Lê Tây Công mềm nhũn như muốn đổ sụp xuống, đành phải cõng ông ta lên. Quay đầu lại liếc nhìn về phía giáo chủ, Tề Ninh thấy ông ta đã bước lên Tiễn Nhai, đứng trước gió, trong lòng than thầm. Hắn biết, cuộc báo thù của giáo chủ chỉ mới bắt đầu, Âm Vô Cực và Độc sứ Thu Thiên Dịch đều là người giáo chủ phải giết, tất nhiên giáo chủ còn phải đại khai sát giới.
Cõng Lê Tây Công đi một hồi, Tề Ninh quay đầu lại đã không nhìn thấy giáo chủ nữa. Hắn cũng biết rõ đường lên xuống núi, liền đi theo sơn đạo tới giữa sườn núi. Cảm thấy hơi thở của Lê Tây Công hết sức yếu ớt, hắn vội dừng lại, đặt Lê Tây Công xuống. Thấy sắc mặt Lê Tây Công trắng bệch, hắn vội hỏi:
- Lê tiền bối, ngài…?
Giọng Lê Tây Công rất yếu ớt:
- Cẩm Y hầu, phiền ngài…phiền ngài lấy giúp một viên Thất Chuyển Hỗn Nguyên Đan trong ngực lão!
Lê Tây Công là cao thủ đứng đầu về y thuật, Tề Ninh biết viên đan dược kia nhất định dùng để chữa thương. Hắn nhẹ giọng nói:
- Thứ cho vẫn bối mạo phạm!
Từ trong ngực Lê Tây Công, hắn lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ, theo hướng dẫn của ông ta, lấy một viên Thất Chuyển Hỗn Nguyên Đan cho ông uống vào. Một lát sau, sắc mặt Lê Tây Công mới hơi khôi phục một chút hồng hào, Tề Ninh mới thấy trong lòng nhẹ nhõm một chút. Hít thở sâu vài hơi, Lê Tây Công mới thở dài nói:
- Cẩm Y hầu, lần này…lần này xin đa tạ ngài.
- Lê tiền bối khách khí rồi.
Tề Ninh nói:
- Tiền bối có ơn đối với ta, hôm nay ta mới có cơ hội báo đáp, cầu còn không được, chỉ là không ngờ giáo chủ lại có thể chừa cho một con đường sống.
Lê Tây Công nói:
- Cẩm Y hầu, làm thế nào ngài quen biết giáo chủ?
Tề Ninh suy nghĩ một chút, cũng không giấu diếm, liền kể lại chuyện trước kia phát hiện giáo chủ, từ đó đưa giáo chủ về sống ở Cẩm Y hầu phủ, về sau là chuyến đi lên Đại Tuyết Sơn…Nghe xong, Lê Tây Công kinh ngạc nói:
- Nói như vậy, mấy năm nay giáo chủ luôn ở Cẩm Y hầu phủ?
- Lúc đó vãn bối cũng không biết ông ta là giáo chủ Hắc Liên giáo.
Tề Ninh cười khổ nói:
- Cho tới lúc lên Đại Tuyết Sơn, giáo chủ khôi phục trí nhớ, vãn bối mới biết thân phận thực sự của ông ấy.
Hắn thở dài:
- Nói tới tai họa mà hôm nay Hắc Liên giáo phải đón nhận, ta cũng khó tránh khỏi tội lỗi.
- Chỉ sợ là không chỉ Hắc Liên giáo phải chịu tai họa.
Lê Tây Công nói:
- Ngũ Đại Tông Sư có quy ước Long Sơn, ước thúc lẫn nhau, thế nhưng giáo chủ lại giết Trục Nhật Pháp Vương trên Đại Tuyết Sơn, phá vỡ quy ước Long Sơn, nếu mấy đại tông sư khác biết việc này, thì không biết…
Vẻ mặt hơi buồn bã, nhưng rồi ông lại đổi giọng, nói:
- Hầu gia có lòng nhân hậu, chuyện này không trách Hầu gia được.
Tề Ninh nói:
- Lê tiền bối, lần này giáo chủ trở về, có thể buông tha tiền bối, nhưng tất nhiên bọn Âm Vô Cực và Đốc sứ sẽ khó thoát. Vãn bối đã chứng kiến võ công của giáo chủ, không có cao thủ nào trên đời này có thể chống lại.
Lê Tây Công cười khổ nói:
- Từ lâu đã từng có người nói, đại tông sư là quái vật trên đời này. Tu vi võ đạo của họ không ai có thể chống đỡ, trong thiên hạ, e rằng chỉ có một biện pháp có thể đối phó đại tông sư.
- Hả?
Tề Ninh vội hỏi:
- Biện pháp gì?
- Đối phó đại tông sư, chỉ có thể là đại tông sư.
Lê Tây Công nói:
- Trừ phi có đại tông sư khác ngăn cản giáo chủ, bằng không Hắc Liên giáo đương nhiên máu chảy thành sông. Chỉ có điều, làm sao có đại tông sư chịu nhúng tay vào chuyện của Thánh giáo!
Ông ta lắc đầu than thở:
- Tai họa to lớn này của Thánh giáo, là không thể tránh khỏi rồi!
Nhìn Tề Ninh, Lê Tây Công nói:
- Hầu gia, một khi giáo chủ rơi vào điên loạn, không có ai có thể ngăn chặn tính hiếu sát của hắn. Đến lúc đó, ngay cả người thân, hắn cũng sẽ không nhận. Bởi vậy bây giờ ngài mau rời khỏi Triêu Vụ lĩnh , đi được càng xa càng tốt, vĩnh viễn cũng không quay lại.
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Lê tiền bối, thương thế của ngài không nhẹ, ta đưa ngài đến một chỗ bí mật, trước hết dưỡng thương rồi nói sau.
Lê Tây Công lắc đầu, mỉm cười nói:
- Không cần đâu. Thánh giáo rơi vào tình thế hôm nay, lão đã nản lòng thoái chí, cho dù sống sót thì có thể làm được gì? Dù phải chết, lão cũng chỉ có thể chết ở chỗ này, ngài không cần lo cho ta, đi mau đi.
- Lê tiền bối, ngài tuyệt đối không được có ý nghĩ đó trong đầu.
Tề Ninh vội kêu lên:
- Chuyện của Hắc Liên giáo, đã không thể xoay chuyển, ngài ở lại chỗ này, chỉ là chết một cách vô ích mà thôi. Ngài có y thuật cao siêu, sống sót có thể cứu sống vô số người, cần gì phải làm như vậy!
- Ta đã già rồi.
Lê Tây Công ngậm ngùi nói:
- Cũng may còn có Nặc nhi. Hầu gia, lão chỉ cầu xin ngài một việc, hãy hết lòng chiếu cố Nặc nhi, chuyện của Thánh giáo, tuyệt đối đừng cho nó biết, càng không cho nó biết, lão bị giáo chủ giết chết.
Ngừng lại một chút, ông lại nói tiếp:
- Nếu có thể, ngài…ngài đừng cho nó trở lại Tây Xuyên.
Nói xong, Lê Tây Công lại ho dữ dội.
Tề Ninh biết, tuy Thất Chuyển Hỗn Nguyên Đan có hiệu quả kinh người, nhưng dù sao Lê Tây Công cũng bị thương dưới tay một đại tông sư, Thất Chuyển Hỗn Nguyên Đan cũng không thể giúp ông ta nhanh chóng hồi phục, nếu có thể giảm bớt đau đớn, đã là tốt lắm rồi.
Tề Ninh khẽ vuốt lưng Lê Tây Công, nói:
- Lê tiền bối yên tâm, ta nhất định sẽ hết lòng chiếu cố Đường cô nương, chỉ là tiền bối cũng không thể ở chỗ này, dù thế nào, ta cũng phải đưa tiền bối xuống núi.
Không để Lê Tây Công phản đối, Tề Ninh liền cõng ông ta xuống núi.
Đương nhiên Tề Ninh không muốn thấy vị thần y cứu nhân độ thế này chết một cách uổng phí như vậy. Mặc dù giáo chủ đã buông tha, nhưng nếu như Lê Tây Công lại quay lại gặp giáo chủ, chắc chắn sẽ bị giáo chủ giết chết.
Tề Ninh cõng Lê Tây Công đi một mạch xuống Liên Hoa phong.
Nếu là thường ngày, các con đường quan trọng của Triêu Vụ lĩnh đều bố trí phòng vệ, muốn đi qua, không hề dễ dàng. Thế nhưng lần này giáo chủ đại khai sát giới, rất nhiều giáo chúng bỏ trốn, những giáo chúng còn lại cũng đều hoang mang lo sợ, cả Triêu Vụ lĩnh đều lơ là phòng vệ.
Chỉ có điều, dãy Triêu Vụ lĩnh núi non trải dài gần trăm dặm, muốn đi ra ngoài cũng không dễ dàng.
Tề Ninh men theo sơn đạo mà đi, cũng không biết đi được bao lâu, khi tới bên cạnh một khu rừng trúc, hắn phát hiện Lê Tây Công trên lưng mình vẫn không hé răng, hắn kêu một tiếng, Lê Tây Công cũng không đáp lại, khiến hắn rất lo lắng. Nhìn thấy ở cách đó không xa bên cạnh rừng trúc, có một ngôi nhà trúc đơn sơ, cũng không biết có người bên trong hay không, hắn liền cõng Lê Tây Công tới đó. Từ cửa sổ nhìn vào, thấy bên trong không có một bóng người, lúc này hắn mới tới cửa trước, đẩy cửa đi vào.
Đương nhiên hắn hiểu rõ, không thể xóc nảy người đang bị thương quá nặng, nếu không sẽ làm thương thế nặng thêm.
Ngay cả Thất Chuyển Hỗn Nguyên Đan cũng không thể giúp thương thế của Lê Tây Công nhanh chóng hồi phục, cho thấy thương thế của ông ta rất nặng, nếu vội vã rời khỏi Triêu Vụ lĩnh, rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Trong nhà có một cái bàn và vài cái ghế, ở một góc có một cái giường đơn sơ, trên đó có cả chăn đệm. Sát tường còn có một cái bếp lò. Trông cách bày biện trong nhà, hẳn là nhà có người ở, nhưng không biết người trong nhà đi đâu rồi. Tề Ninh đặt Lê Tây Công nằm lên giường, đắp chăn lên. Lê Tây Công cũng đã ngủ thiếp đi. Tề Ninh khơi bếp lò lên, một lúc sau, trong nhà mới trở nên ấm áp.
Ngồi bên bếp lò, Tề Ninh suy nghĩ tiếp theo nên làm gì.
Đương nhiên không thể ở lại Triêu Vụ lĩnh này rồi, giáo chủ đã đại khai sát giới, giết người không chớp mắt, ông ta muốn lợi dụng Lạc Vô Ảnh để dẫn dụ Âm Vô Cực tới, nhưng Tề Ninh cũng không biết có thành công hay không.
Nếu Âm Vô Cực thật sự xuất hiện, đương nhiên giáo chủ sẽ không nương tay, nhưng nếu như Âm Vô Cực sợ hãi mà không dám hiện thân, e rằng giáo chủ sẽ lại lạm sát người vô tội ở Triêu Vụ lĩnh.
Chuyện này dường như không ai có thể ngăn chặn. Đây là biên giới phía tây, ngay cả quan phủ cũng không thu thuế vùng này, đương nhiên sẽ không quan tâm tới sự việc xảy ra ở đây. Hơn nữa, việc giết chóc của các môn phái trên giang hồ, quan phủ cũng chưa bao giờ do quan phủ địa phương quản lý, mà đều do Thần Hầu phủ xử lý. Nhưng Tây Môn Vô Ngân đã chết, Thần Hầu phủ bị tổn thất nặng nề, sẽ không quan tâm tới chuyện ở Hắc Liên giáo. Mà cho dù Tây Môn Vô Ngân còn sống, e rằng ông ta cũng không dám xen vào chuyện báo thù của đại tông sư.
Đã vài lần Tề Ninh nhe người khác ví đại tông sư với quái vật, hôm nay hắn thật sự cảm nhận được, một khi đại tông sư làm ác, thì còn đáng sợ hơn quái vật nhiều.
Tề Ninh định chờ Lê Tây Công hơi đỡ một chút, sẽ lập tức đưa ông ta rời khỏi Triêu Vụ lĩnh, tìm một nơi bí ẩn để Lê Tây Công dưỡng thương. Thương thế của Lê Tây Công rất nặng, không dưỡng thương mấy tháng, chưa chắc có thể khôi phục như ban đầu.
Hắn còn nghĩ tới Hàm Dương và Tây Bắc.
Từ Hàm Dương, Tây Môn Vô Ngân cưỡng ép hắn tới Đại Tuyết Sơn, cho tới bây giờ đã hơn một tháng, hiện nay tình hình Hàm Dương như thế nào, đương nhiên Tề Ninh hoàn toàn không biết gì cả.
Mặc dù ở Hàm Dương đã có Đoàn Thương Hải trấn giữ, Đồng Quan cũng có binh lính Sở quốc trú đóng, nhưng quân Sở vừa chiếm được Tây Bắc không lâu, tất cả còn chưa hoàn toàn ổn định, nếu nói Tây Bắc hoàn toàn thần phục Đại Sở, Tề Ninh cũng không tin.
Hon một tháng rồi, hắn không xuất hiện, cho dù Đoàn Thương Hải cố hết sức che giấu, tất nhiên cũng sẽ có người nghi ngờ.
Chủ tướng không xuất hiện, chắc chắn sẽ khiến một số người nảy sinh ý đồ không tốt, điều khiến Tề Ninh lo lắng nhất là, sự mất tích của mình sẽ dẫn tới việc Tây Bắc lại rơi vào cảnh hỗn loạn.
Quân đoàn Tần Hoài của Sở quốc đã bắc thượng lâu rồi, hiện nay rốt cuộc tình hình chiến đấu ra sao, Tề Ninh cũng không có tin tức gì. Theo chiến lược trước đó, lần Bắc Phạt này là giương đông kích tây, tấn công Bắc Hán là giả, mục tiêu thật sự là Tây Bắc và Đông Tề. Phía Tây Bắc, mình đã không phụ sự kỳ vọng của tiểu hoàng đế, thuận lợi chiếm được, thế nhưng Đông Tề đã rơi vào tay quân Sở hay chưa?
Đang suy nghĩ, chợt Tề Ninh nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa, hắn hơi giật mình, nhẹ nhàng lướt tới bên cánh cửa trúc, cũng không ra.
Tiếng gõ cửa im bặt. Qua một lát, cửa trúc từ từ bị đẩy ra. Tay phải Tề Ninh co lại, hình thành thủ đao.
Hắn nghĩ đây là chủ nhân của ngôi nhà trúc này trở về. Chủ nhân của ngôi nhà này, đương nhiên là giáo chúng của Hắc Liên giáo, Tề Ninh cũng không muốn làm hại giáo chúng Hắc Liên giáo, chỉ chờ họ tiến vào, sẽ khống chế họ.
Ban đầu cửa trúc từ từ mở ra, nhưng rồi đột nhiên mở tung ra, một bóng người đã tung người vào phòng. Tề Ninh tay mắt lanh lẹ, thấy đối phương mặc trang phục giáo chúng Hắc Liên giáo, lập tức ra tay, thủ đao chém xuống vai người nọ.
Nào ngờ người nọ phản ứng rất nhanh, lập tức xoay người né tránh. Tề Ninh giật mình, thầm nghĩ võ công của giáo chúng Hắc Liên giáo này rất cao. Hắn lập tức đuổi theo, sửa thủ đao thành quyền, đánh tới người nọ, liền nghe người nọ thấp giọng nói:
- Quốc công, xin dừng tay!
Trong lúc lên tiếng, người nọ lại lui về phía sau hai bước, tránh xa Tề Ninh. Tề Ninh nhận ra giọng nói người nọ hơi quen, lại nghe xưng hô là “Quốc công”, nên dừng tay lại. Khi đã cách Tề Ninh ba bước, người kia xoay người lại, chắp tay nói với Tề Ninh:
- Hiên Viên Phá tham kiến quốc công!
Thấy rõ khuôn mặt người kia, Tề Ninh thất kinh. Tuy người kia mặc quần áo giáo chúng Hắc Liên giáo, nhưng khuôn mặt rõ ràng là Cự Môn hiệu úy Hiên Viên Phá của Thần Hầu phủ.
Hiên Viên Phá lộ rõ vẻ cung kính, Tề Ninh lập tức thu tay lại, liếc nhìn phía ngoài cửa. Hiên Viên Phá hiểu ý Tề Ninh, liền lướt tới đóng cửa lại, lúc này mới nói:
- Quốc công yên tâm , phụ cận cũng không có người của Hắc Liên giáo.
Tề Ninh tuyệt đối không ngờ Hiên Viên Phá lại xuất hiện ở chỗ này.
Dưới sự thống lĩnh của Thần Hầu phủ, tám bang mười sáu phái đánh Hắc Liên giáo, sau khi đôi bên bãi binh, người các phái đều quay về, người của Thần Hầu phủ cũng trở lại kinh thành, nhưng chỉ có một mình Hiên Viên Phá ở lại Tây Xuyên.
Mà chuyện Hiên Viên Phá ở lại Tây Xuyên được giữ bí mật, người biết tới cũng không nhiều.
Sau khi Tề Ninh và Tây Môn Chiến Anh kết hôn, lẽ ra với tư cách là đại sư huynh, Hiên Viên Phá phải tham dự hôn lễ, nhưng y không hề xuất hiện. Tề Ninh biết Hiên Viên Phá ở Tây Xuyên, cho nên không thắc mắc, nhưng hắn vẫn hiếu kỳ, rốt cuộc Hiên Viên Phá ở lại Tây Xuyên làm cái gì?
Bất quá chuyện này Tề Ninh cũng không quá để tâm, dù sao có rất nhiều việc phải làm, không thể việc nào cũng truy cứu tỉ mỉ.
Lúc này Hiên Viên Phá đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, hơn nữa là ở địa bàn của Hắc Liên giáo, khiến Tề Ninh kinh ngạc.
Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu hắn, là chẳng lẽ Thần Hầu phủ vẫn tìm cách tấn công Hắc Liên giáo lần thứ hai?
Nhưng Tây Môn Vô Ngân đã chết, Thần Hầu phủ như rắn mất đầu, mà bang chủ Hướng Bách Ảnh của Cái Bang rơi vào tay Địa Tạng, sống chết chưa rõ. Như vậy, hai nhân vật rất quan trọng đều không thể xuất hiện, Thần Hầu phủ muốn lần thứ hai huy động lực lượng của tám bang mười sáu phái, cũng không hề dễ dàng.
Thậm chí Tề Ninh hoài nghi, nếu như người trên giang hồ biết Tây Môn Vô Ngân đã chết, thì tám bang mười sáu phái có còn nghe theo mệnh lệnh của Thần Hầu phủ?
Cho dù Thần Hầu phủ thực sự có thể một lần nữa tập hợp lực lượng của tám bang mười sáu phái, nhưng hiện nay giáo chủ đã trở về Triêu Vụ lĩnh, tám bang mười sáu phái có tiến đánh, cũng chưa chắc giành được phần thắng.
- Hiên Viên hiệu úy, sao ngươi lại ở chỗ này?
Tề Ninh giơ tay mời Hiên Viên Phá ngồi xuống.
Hiên Viên Phá tỏ ra rất cung kính đối với Tề Ninh, chờ Tề Ninh ngồi xuống trước, y mới ngồi đối diện với hắn, nhẹ giọng nói:
- Sao quốc công lại ở chỗ này? Ty chức nghe nói quốc công thống lĩnh binh mã Tây Xuyên đánh hạ được Hàm Dương, Tây Bắc rồi.
- Hiện nay, quả thật Hàm Dương đã nằm trong tay quân Sở, chỉ có điều…
Tề Ninh ngừng lại một chút, rồi nói:
- Trước tiên ngươi giải thích vì sao ngươi lại ở Triêu Vụ lĩnh? Ta nghe nói, lần trước, sau khi tám bang mười sáu phái rút lui, chỉ một mình ngươi ở lại Tây Xuyên, ta tưởng ngươi có công việc, không ngờ ngươi lại ở Triêu Vụ lĩnh này.
- Quốc công, sau khi mọi người rời đi, ty chức liền lẻn vào Triêu Vụ lĩnh.
Hiên Viên Phá giải thích:
- Ty chức biết thuật dịch dung, tuy không thể so sánh với hai thế gia về dịch dung là Bắc Lương, Nam Chung, nhưng cẩn thận một chút, cũng có thể qua mặt được một số người.
Tề Ninh thầm nghĩ, thì ra lâu nay Hiên Viên Phá vẫn ở Hắc Liên giáo, trình diễn “Vô Gian Đạo” (Tên một bộ phim hình sự xã hội đen nổi tiếng của Hồng Kông, sản xuất năm 2002)
Hắn biết đây đương nhiên không phải là chủ ý của Hiên Viên Phá, mà nhất định là mệnh lệnh của Tây Môn Vô Ngân.
Thế nhưng vì sao Tây Môn Vô Ngân bảo Hiên Viên Phá ẩn núp ở Hắc Liên giáo? Chẳng lẽ tám bang mười sáu phái lần đầu tiên đánh Hắc Liên giáo không thành công, Tây Môn Vô Ngân không cam lòng, cho nên phái Hiên Viên Phá ẩn núp ở đây, chuẩn bị tấn công lần thứ hai?
- Là Thần Hầu phái ngươi ẩn núp ở đây?
Hiên Viên Phá khẽ gật đầu, thấp giọng nói:
- Lúc tám bang mười sáu phái đánh Hắc Liên giáo, giáo chủ Hắc Liên giáo không hề lộ diện. Đó là thời điểm sống còn của Hắc Liên giáo, giáo chủ Hắc Liên giáo vốn không thể làm ngơ, do đó Thần Hầu nghi ngờ nội bộ Hắc Liên giáo có vấn đề.
- Vấn đề?
Hiên Viên Phá nói:
- Thần Hầu nghi ngờ, rất có thể giáo chủ Hắc Liên giáo đã chết, chỉ có thể là như vậy, cho nên Hắc Liên giáo không dám tuyên bố ra ngoài. Thần Hầu nhận thấy chuyện này có vấn đề, cho nên phái ty chức ở lại đây điều tra, thứ nhất là xác định xem giáo chủ Hắc Liên giáo còn sống hay đã chết, thứ hai là, nếu giáo chủ Hắc Liên giáo chưa chết, thì giáo chủ hiện tại của Hắc Liên giáo, có phải là đại tông sư hay không?
Tề Ninh thầm giật mình, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản:
- Ý ngươi muốn nói, Thần Hầu nghi ngờ vị giáo chủ hiện tại của Hắc Liên giáo, không phải là giáo chủ thật sự?
Hiên Viên Phá đắp:
- Thần Hầu chỉ nghi ngờ mà thôi, cho nên mới phái ty chức ở lại đây điều tra.
Tề Ninh thầm nghĩ, xem ra sau khi đánh một trận với Âm Vô Cực ở băng trì, Tây Môn Vô Ngân cũng bắt đầu nghi ngờ thân phận của giáo chủ Hắc Liên giáo.
Ngẫm nghĩ kỹ, cũng không phải là không có khả năng, dù sao trước khi giao đấu với Âm Vô Cực, Tây Môn Vô Ngân đã từng giao đấu với Trục Nhật Pháp Vương ở Đại Tuyết Sơn, lần đó có thể nói là không chịu nổi một kích. Lúc ở băng trì, Tây Môn Vô Ngân và Âm Vô Cực lưỡng bại câu thương, hiển nhiên Tây Môn Vô Ngân cảm thấy võ công của Âm Vô Cực quá chênh lệch so với Trục Nhật Pháp Vương, do đó ông ta nảy sinh nghi ngờ đối với thân phận của giáo chủ Hắc Liên giáo.
- Vậy ngươi đã điều tra được gì rồi?
Do dự một chút, rốt cuộc Hiên Viên Phá nói:
- Trước đây mặc dù thuộc hạ điều tra được nhiều tin tức, nhưng không có cách nào hoàn toàn xác định giáo chủ Hắc Liên giáo là giả. Thế nhưng…bây giờ thuộc hạ có thể khẳng định, lúc tám bang mười sáu phái đánh lên Triêu Vụ lĩnh, giáo chủ Hắc Liên giáo không ở Triêu Vụ lĩnh, mà có người trong Hắc Liên giáo giả mạo giáo chủ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận