Cẩm Y Xuân Thu

Chương 759: Chung thân đại sự

Dục vương gia đương nhiên biết rất rõ hậu quả của việc Bắc Đường Phong thuận lợi chạy tới Hàm Dương. Và tất nhiên lão cũng đã biết trước Bắc Đường Phong có thể tới Hàm Dương đối với nước Sở mà nói là một chuyện tốt.
Tề Ninh cười nói:
- Thực ra chuyện này tốt cho tất cả mọi người. Đương nhiên nước Sở ta muốn nhìn thấy Bắc Hán vì nội loạn mà suy yếu, nhưng lời vừa rồi của Vương gia lại nhắc nhở ta, chuyện này cũng có lợi với ngài.
Nếu Vương gia thực sự bị Bắc Hán kết tội phản nghịch, vậy Vương gia muốn về nước an toàn chỉ có thể đặt hy vọng vào Bắc Đường Phong có thể đoạt được ngôi vị hoàng đế.
Dục vương gia thở dài.
Trước khi Tề Ninh tới đây làm thuyết khách cũng đã chuẩn bị trước tâm lý. Hắn biết Dục Vương gia sẽ không dễ dàng giao Vũ Hoàn Đồ ra.
Mặc dù Dục vương gia không được Bắc Hán trọng dụng nhưng dù sao lão cùng là huyết mạch của Hoàng gia Bắc Hán. Lão giao Hoàn Vũ Đồ ra tương đương với việc giao hàng vạn tinh binh cho nước Sở, việc này sẽ uy hiếp đến an nguy của Bắc Hán. Mà Dục vương gia đương nhiên không thể phản quốc.
Tề Ninh không hề nghĩ hôm nay có thể lấy được Hoàn Vũ Đồ. Mục đích của hắn chỉ là tới thăm dò ý tứ của Dục vương gia mà thôi.
Hắn biết rõ muốn lấy được Hoàn Vũ Đồ trong tay Dục vương gia không phải chuyện dễ, đây chẳng khác nào một cuộc chiến tâm lý trường kỳ. Hắn phải tìm được nhược điểm trí mạng của Dục vương gia mới có thể nắm chắc phần thắng. Mà muốn nắm bắt được nhiểm điểm của lão thì chỉ có cách nói chuyện với lão để tìm đầu mối.
Lúc mới bắt đầu Dục vương gia vẫn luôn duy trì vẻ bình tĩnh cho đến khi nhắc tới chuyện Bắc Đường Phong tới Hàm Dương, vẻ mặt của lão đã thay đổi. Điều đó chứng tỏ trong lòng lão không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài, lão vẫn luôn chú ý đến cục diện tình thế bên ngoài. Tề Ninh chỉ sợ lão không quan tâm đến thế đời thôi, một khi lão đã có phản ứng, hắn tin mình nhất định sẽ tìm được nhược điểm của lão.
Lúc này Dục vương gia đã khôi phục lại vẻ mặt bình tĩnh như lúc đầu. Lão mỉm cười nhìn Tề Ninh sau đó đột nhiên nói:
- Nghe nói lệnh tôn có thân hình cao lớn, cường tráng uy mãnh nhưng có vẻ như tiểu Hầu gia không giống lệnh tôn.
Tề Ninh sửng sốt, hắn không hiểu tại sao Dục vương gia tự nhiên lại chuyển sang chủ đề ngoại hình của hắn. Nhưng hắn vẫn mỉm cười bình tĩnh đáp lời:
- Ta giống mẫu thân nhiều hơn.
Hắn với Cẩm Y Thế tử thật giống nhau như hai giọt nước, mà Tề Ngọc là con thiếp cũng có dáng vẻ thanh tú gần tựa như bọn hắn. Hắn từng nghe mọi người nói tới vẻ ngoài của Tề Cảnh, cả Cẩm Y Thế tử lẫn Tề Ngọc đều không di truyền ngoại hình của phụ thân.
Tuy nhiên Tề Cảnh lại là thống soái chinh chiến trên sa trường nhiều năm, phơi nắng phơi gió lại được rèn luyện trong môi trường quân ngũ, cho dù thời trẻ thanh tú cũng sẽ bị hun đúc thành cao to vạm vỡ.
- Thì ra là thế.
Dục vương gia gật đầu hỏi tiếp:
- Thứ cho bản Vương mạo muội, không biết lệnh đường xuất thân từ gia tộc nào?
Tề Ninh cảm thấy càng lúc càng khó hiểu. Thực ra hắn biết rất ít thông tin về Liễu Tố Y, chỉ nhớ mang máng từng có người nói Liễu Tố Y xuất thân từ trong gia đình nhà quan.
Chỉ có điều Dục vương gia tự nhiên hỏi đến xuất thân của Liễu Tố Y khiến Tề Ninh rất bất ngờ.
Hắn không trả lời lão mà bình tĩnh hỏi ngược lại:
- Sao Vương gia lại hỏi vậy?
Dục vương gia cười nói:
- Thứ lỗi đã mạo muội, hy vọng Hầu gia không để bụng.
Lão đột nhiên đứng dậy, nói:
- Tối qua bản Vương đọc sách đến khuya nên chưa ngủ đủ giấc. Tiểu Hầu gia, thứ cho bản Vương không thể tiếp tục ngồi cùng ngài, bản Vương muốn đi nghỉ ngơi một lát.
Không đợi Tề Ninh nói câu nào, lão đã đi thẳng tới bên giường rồi nằm xuống.
Tề Ninh biết Dục vương gia có ý đuổi khách, nếu đối phương đã không muốn nói, hắn ở lại cũng chẳng có ý nghĩ gì vì vậy cũng đứng lên nói:
- Vậy Vương gia nghỉ ngơi, ngày khác ta sẽ tới thăm ngài.
Dục Vương gia không đáp lại hắn.
Tề Ninh thầm nghĩ: Lão già, ông giờ đang là tù nhân, chảnh gì mà chảnh? Sau đó hắn không nói thêm câu nào đi ra ngoài còn thuận tiện đóng cửa lại. Lúc hắn ngẩng đầu lên thấy Khúc Tiểu Thương đang đứng chờ ở bờ hồ bên kia. Hắn đi tới chỗ y rồi hai người cùng nhau đi ra ngoài.
Hai người còn chưa tới chính đường đã bắt gặp một người đang đi tới. Bước chân người kia uyển chuyển nhưng tư thế hiên ngang, toát lên khí chất mạnh mẽ. Hai mắt Tề Ninh sáng lên bởi vì hắn nhìn thấy người kia là Tây Môn Chiến Anh.
Tây Môn Chiến Anh mặc trang phục sứ viên của phủ Thần Hầu, bộ y phục màu đen làm tôn lên vẻ đẹp mạnh mẽ của nàng. Tề Ninh nhìn thấy nàng đương nhiên nàng cũng nhìn thấy hắn, nhưng chẳng hiểu tại sao khi bắt gặp ánh mắt của hắn mặt nàng lại đỏ lên, chân cũng bước chậm lại.
Tây Môn Chiến Anh vẫn cho rằng hai người không gặp nhau từ sau khi rời khỏi Tây Xuyên. Nàng không hề biết rằng lúc ở Tương Dương hai người đã cùng nhau trải qua khá nhiều chuyện.
- Chiến Anh, chào buổi sáng!
Tề Ninh nhìn thấy Tây Môn Chiến Anh trong đầu tự nhiên nhớ lại cảnh hắn đùa giỡn nàng lúc ở Tương Dương, thật thú vị. Hắn cười tủm tỉm, nghiêng đầu nói:
- Chúng ta lâu lắm rồi không gặp nhau, ta nhớ nàng chết đi được!
Nói xong rồi hắn mới nhớ ra có Khúc Tiểu Thương đứng bên cạnh. Những lời hắn nói cả Khúc Tiểu Thương lẫn Tây Môn Chiến Anh đều nghe thấy.
Khúc Tiểu Thương vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên như không nghe thấy gì. Còn Tây Môn Chiến Anh thì mặt đỏ như trái cà chua, thầm mắng Tề Ninh nói chuyện không biết chú ý đến hoàn cảnh gì hết!
Nàng cố ý tỏ ra lạnh lùng nói:
- Thì ra là Cẩm Y Hầu, mới sáng sớm Hầu gia đã tới phủ Thần Hầu, không biết là có chuyện gì?
- Nàng cũng biết đấy, sáng sớm nếu không có chuyện gì quan trọng thì giờ này ta vẫn còn đang nằm trong chăn chưa chui ra.
Tề Ninh cười nói:
- Ta tới phủ Thần Hầu đương nhiên là vì có chuyện quan trọng.
- Chuyện quan trọng?
Tây Môn Chiến Anh liếc mắt xem thường châm chọc:
- Ngươi thì có chuyện gì quan trọng?
Tề Ninh giả vờ giận dỗi:
- Chiến Anh, nàng nói vậy ta không vui đâu đấy! Nam nhân cách ba ngày đã thành người khác rồi. Mặc dù trước đây ta suốt ngày nhàn rỗi không có việc gì làm nhưng giờ đã khác xưa, ngày nào cũng bận ngập đầu luôn!
Tây Môn Chiến Anh nhìn dáng vẻ của Tề Ninh thì rất muốn cười nhưng lại cố kiềm chế, nàng quay sang hỏi Khúc Tiểu Thương:
- Nhị sư huynh, hắn thật sự tới đây để làm chuyện đứng đắn sao?
Khúc Tiểu Thương hắng giọng, nói:
- Tiểu sư muội, trước mặt Hầu gia không được phép vô lễ.
Tây Môn Chiến Anh trừng mắt lườm Tề Ninh. Hai người đã lâu không gặp nhau, hôm nay lại được nhìn thấy dáng vẻ lông bông dở hơi của hắn, thực lòng nàng rất vui nhưng nàng không thể hiện ra ngoài mặt.
- Nếu ngươi tới để làm chuyện nghiêm túc vậy ta không quấy rầy ngươi nữa.
Nàng xoay người định đi nhưng lại bị Tề Ninh gọi lại:
- Chiến Anh, khoan đã!
Tây Môn Chiến Anh xoay người lại, hỏi:
- Có chuyện gì sao?
Tề Ninh gật đầu trả lời:
- Có.
- Chuyện gì?
Tây Môn Chiến Anh hỏi:
- Chuyện tốt hay chuyện xấu?
- Ta tới tìm nàng đương nhiên là chuyện tốt rồi.
Tề Ninh cười lớn, nói:
- Chiến Anh, ta muốn tới chúc mừng nàng.
- Chúc mừng ta?
Tây Môn Chiến Anh không hiểu, hỏi lại:
- Ta có chuyện gì đáng chúc mừng?
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Chiến Anh, nghe nói nàng cũng sắp hai mươi tuổi, đến tuổi phải xuất giá rồi. Nàng thật là, sao lại có thể vô tâm với chuyện chung thân đại sự của mình như thế chứ?
- Chung thân đại sự?
Tây Môn Chiến Anh ngạc nhiên sau đó hai má chợt đỏ lựng, tức giận mắng:
- Chung thân đại sự của ta mắc mớ gì tới ngươi? Ngươi xen vào chuyện của người khác làm gì?
- Dù gì thì chúng ta cũng được coi là bằng hữu, quan tâm đến chuyện chung thân đại sự của nhau thì có vấn đề gì đâu?
Tề Ninh nhún vai, quay đầu nhìn Khúc Tiểu Thương, hỏi:
- Khúc giáo úy, ta quan tâm đến chuyện chung thân đại sự của Chiến Anh đúng hay sai?
Khúc Tiểu Thương cười lớn, trả lời:
- Hầu gia nói đương nhiên là đúng. Hồi bẩm Hầu gia, ty chức nhớ ra mình còn phải xử lý một vụ án khẩn cấp. Nếu Hầu gia không có phân phó gì khác, ty chức xin cáo lui trước.
- Công việc quan trọng hơn, ngươi mau đi đi.
Tề Ninh đang ngại Khúc Tiểu Thương ở bên cạnh làm hắn không tiện trêu đùa Tây Môn Chiến Anh. Giờ thấy y thức thời như vậy, hắn đương nhiên là ủng hộ hết mình.
- Khúc giáo úy cứ đi làm việc đi, có Chiến Anh ở với ta là được rồi.
- Ai muốn ở cùng ngươi?
Tây Môn Chiến Anh tức giận nói:
- Ta cũng có việc phải làm, thứ lỗi không thể tiếp ngươi được.
Tề Ninh thấy Tây Môn Chiến Anh muốn bỏ đi liền vội nói:
- Chiến Anh, ta thật sự có chuyện nghiêm túc muốn nói với nàng. À đúng rồi, có phải nàng đã từng gặp sư phụ của ta đúng không?
Tây Môn Chiến Anh lập tức dừng bước, Khúc Tiểu Thương mới được hai bước nghe Tề Ninh nói vậy cũng dừng lại. Y liếc mắt nhìn Tây Môn Chiến Anh sau đó không nói câu nào liền đi luôn.
Tây Môn Chiến Anh thấy Khúc Tiểu Thương đi xa rồi mới quay sang liếc mắt nhìn Tề Ninh, mặt đỏ bừng, hỏi:
- Ngươi…ngươi nói gì?
Tây Môn Chiến Anh bình thường đều tỏ vẻ mạnh mẽ như nam nhân, làm việc gì cũng dứt khoát. Nàng không giống các tiểu thư khuê các khác, rất ít khi thấy nàng xấu hổ.
Tề Ninh nhìn thấy mặt Tây Môn Chiến Anh càng lúc càng đỏ, hắn đương nhiên biết nàng đang nghĩ gì. Mặc dù kinh nghiệm tình trường của hắn không nhiều nhưng ít nhất cũng bỏ xa Tây Môn Chiến Anh.
Hắn biết lúc mới bắt đầu cô nàng này có chút thành kiến với hắn nhưng đến hiện tại nàng đã thích hắn.
Cách để tình cảm sâu sắc nhanh nhất chính cùng trải qua hoạn nạn.
Bất kể là nam hay nữ, chỉ cần cùng nhau vượt qua khó khăn tự nhiên sẽ sinh ra cảm tình.
Hai người lại từng trải qua mấy lần hoạn nạn có nhau. Tề Ninh biết bên trong dáng vẻ mạnh mẽ quật cường của Tây Môn Chiến Anh là một tiểu cô nương hiền lành ngay thẳng. Và Tây Môn Chiến Anh cũng nhìn ra được tiểu Hầu gia bình thường hay tưng tửng này khi gặp chuyện sẽ trở nên nhạy bén và kiên trì. Hắn thực chất là một nam nhân rất thông minh và có trách nhiệm.
Kiếp trước Tề Ninh từng xuất thân trong quân đội nên cũng rất thích kiểu con gái mạnh mẽ cá tính như Tây Môn Chiến Anh. Hơn nữa kiểu tính cách ngoài cứng trong mềm của tiểu cô nương này cũng rất hợp khẩu vị của hắn. Xét về mặt tình cảm mà nói, nếu Tây Môn Chiến Anh gả cho hắn thực ra cũng không phải chuyện xấu.
- Ta hỏi nàng có gặp sư phụ của ta không?
Tề Ninh bước lên hai bước, híp mắt cười miêu tả:
- Sư phụ ta là một lão ăn mày nhìn có vẻ bình thường như thực chất lại có võ công vô cùng cao cường.
Tây Môn Chiến Anh cắn môi, nàng đảo mắt nhìn xung quanh một vòng, sau khi xác định không có ai mới hạ thấp giọng hỏi:
- Ngươi có biết sư phụ ngươi là Bang chủ Cái bang không?
- Bang chủ Cái bang?
Tề Ninh cố ý ra vẻ ngạc nhiên, nói:
- Sao lại thế được, sư phụ thành Bang chủ Cái bang lúc nào mà ta lại không biết?
Tây Môn Chiến Anh nghe hắn nói vậy liền biết tên này vẫn chưa nắm được tin tức, nàng đắc ý nói:
- Ngươi tưởng mình cái gì cũng biết sao? Đến việc sư phụ mình là ai cũng không biết. Ta nói cho ngươi biết, sư phụ ngươi họ Vi, là đà chủ một phân đà của Cái bang.
Trong đại hội Thanh Mộc, Vi tiền bối đã đánh bại Lục Thương Hạc, đoạt được chức Bang chủ.
Tây Môn Chiến Anh cười lên khiến không gian như bừng sáng, nàng dừng một lát sau đó thấp giọng trêu chọc:
- Giờ ngươi đã là đệ tử của Bang chủ Cái bang rồi, có muốn mở yến tiệc chúc mừng không?

Tề Ninh vẫn giả vờ như không biết gì, hắn hỏi:
- Chiến Anh, nàng nói thật sao? Ta có thấy lão ăn mày kia nói gì đâu?
Nàng đùa ta đúng không? - Vi tiền bối là bậc cao nhân khiêm tốn, đâu có như ngươi mới làm được chút chuyện đã khoe khoang khắp nơi.
Tây Môn Chiến Anh nói:
- Khi nào ngươi gặp Vi tiền bối có thể hỏi tiền bối, ta lừa ngươi làm gì?
Tề Ninh cười ha ha, nói:
- Thì ra sư phụ của ta lợi hai như vậy, có thể ngồi lên vị trí Bang chủ Cái bang. Chiến Anh này, có phải dựa theo quy tắc giang hồ, khi nào sư phụ ta xuống sẽ tới lượt ta kế nhiệm vị trí Bang chủ không?
- Những môn phái khác thì ta không biết nhưng Cái bang sẽ không đơn giản như vậy đâu. Cho dù ngươi là đệ tử của Vi bang chủ nhưng nếu ngươi không có bản lĩnh thì đừng có mơ tới vị trí Bang chủ.
Tây Môn Chiến Anh nghiêm túc quan sát Tề Ninh một lượt từ trên xuống dưới sau đó bật cười khúc khích, nói:
- Này, ngươi thật sự muốn vứt bỏ thân phận Hầu gia để đi làm thủ lĩnh ăn mày đấy hả?
Tề Ninh xích lại gần Tây Môn Chiến Anh, hạ thấp giọng nói:
- Ta làm Hầu gia nhưng chẳng có mấy thủ hạ, trong khi đó đệ tử Cái bang có hàng mấy vạn người. Nếu làm Bang chủ Cái bang có thể quản lý cả mấy vạn thuộc hạ, đương nhiên là oai hơn làm Hầu gia rồi. Chiến Anh, nếu sư phụ truyền lại vị trí Bang chủ cho ta, nàng có đồng ý theo ta gia nhập Cái bang không?
- Theo ngươi gia nhập Cái bang?
Tây Môn Chiến Anh sửng sốt sau đó lập tức mắng:
- Ngươi muốn làm ăn mày thì tự đi một mình đi, ta không muốn làm ăn mày!
- Nếu ta làm Bang chủ, vị trí Bang chủ phu nhân sẽ là của nàng, nàng sẽ chỉ dưới một người mà trên cả vạn người.
Tề Ninh cười hì hì, nói:
- Đến lúc đó nàng chỉ dưới mỗi ta thôi, cũng oai lắm chứ!
- Cút đi.
Tây Môn Chiến Anh tức giận nói:
- Ai muốn gả cho ngươi? Ngươi đừng có nằm mơ nữa đi.
Tề Ninh thở dài, cười khổ nói:
- Ta cũng chỉ được cái nói miệng thế thôi, cho dù ta thật sự muốn thú nàng cũng không được.
Tây Môn Chiến Anh cau mày hỏi:
- Làm sao vậy?
Tề Ninh làm ra vẻ kinh ngạc nói:
- Lẽ nào nàng không biết Thánh thượng đã ban hôn cho nàng sao?
- Ban hôn?
Tây Môn Chiến Anh mờ mịt hỏi:
- Ngươi nói bậy cái gì đó? Ai nói Thánh thượng muốn ban hôn cho ta? Ngươi nghe được tin này ở đâu?
Tề Ninh thở dài, nói:
- Xem ta nàng không biết thật rồi.
Chẳng lẽ Thần Hầu không nói cho nàng biết sao? Thánh thượng đích thân nói cho ta biết, người nói Tây Môn Thần Hầu lập được nhiều công lao hiển hách, nàng lại là khuê nữ duy nhất của Thần Hầu nên Thánh thượng đã đích thân ban cho nàng một cuộc hôn sự.
Tây Môn Chiến Anh biến sắc, bàn tay siết chặt chuôi đao, nàng cười lạnh nói:
- Tề Ninh, ngươi còn dám nói bậy nữa có tin ta bổ đôi ngươi ra không. Người khác sợ Cẩm Y Hầu ngươi chứ ta không sợ!
- Tây Môn cô cô à, loại chuyện này ta làm sao có thể lấy ra đùa giỡn được?
Tề Ninh ra vẻ hoảng sợ la lên:
- Nếu nàng không tin có thể đi hỏi Thần Hầu, ngài ấy chắc chắn cũng đã biết chuyện này. Nếu ta dám nói đùa có nghĩa là lấy Hoàng thượng ra làm trò đùa, nàng tưởng ta không cần cái đầu này nữa sao?
Tây Môn Chiến Anh thấy Tề Ninh thật sự nghiêm túc, nàng ngây người, thân thể khẽ lung lay.
- Chiến Anh, chẳng lẽ nàng không muốn thành hôn sao?
Tề Ninh cố ý nói:
- Hoàng thượng ban hôn, đây là thiên tử ban ân không phải ai muốn cũng được. Hoàng thượng phải coi trọng Tây Môn gia nhà nàng lắm mới có chuyện tốt như vậy đấy.
Tây Môn Chiến Anh cúi đầu cắn môi, một lát sau nàng hỏi:
- Vậy…vậy ngươi có biết Hoàng thượng muốn ban hôn cho ta với ai không?
Nàng biết mặc dù Tề Ninh bình thường có chút không nghiêm túc nhưng lần này chuyện Hoàng thượng ban hôn. Cho dù Tề Ninh ăn gan hùm mật gấu cũng không dám lấy ra đùa giỡn.
Nàng vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để nghe chuyện này, trong đầu nàng hoàn toàn trống rỗng.
- Cái này thì ta không biết.
Tề Ninh nói:
- Nhưng chắc chỉ có thể là ba nhà Tư Mã gia hoặc phía Hoài Nam Vương hoặc cũng có thể là Kim Đao Đạm Đài gia. Những gia tộc này đều là quý tộc của Đại Sở, Hoàng thượng đương nhiên sẽ không bạc đãi Tây Môn gia nhà nàng, nên rất có thể là người của những gia tộc đó.
Phản ứng của Tây Môn Chiến Anh có chút kịch liệt, nàng hét lên:
- Ta không gả! Ta mặc kệ người kia là ai, ta không gả là không gả!
Tề Ninh thầm vui sướng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra nghiêm trọng, nói:
- Chiến Anh à, thực ra…haizz, thôi, có một số lời nói ra thà rằng không nói.
- Ngươi muốn nói gì?
Tây Môn Chiến Anh căn môi, nàng nhìn Tề Ninh chằm chằm, gắt lên:
- Rốt cuộc ngươi muốn nói gì thì nói nhanh đi!
Tề Ninh do dự, hắn nhìn xung quanh một vòng sau đó mới hạ thấp giọng, nói:
- Một khi Hoàng thượng định hôn gả nàng cho người khác, ta sẽ không thể nói chuyện với nàng như thế này được nữa, thậm chí còn không thể gặp nàng.
Hắn chun mũi, dáng vẻ đau đớn thống khổ quay mặt đi, nói:
- Có mấy lời ta muốn nói với nàng từ rất lâu rồi nhưng giờ đã không còn kịp nữa.
Vẻ mặt Tề Ninh diễn y như thật khiến Tây Môn Chiến Anh cũng bị cuốn theo, nàng cúi đầu nói:
- Thực ra…thực ra ta cũng có lời muốn nói với ngươi.
- Nàng muốn nói gì với ta?
Tề Ninh lập tức quay đầu lại, nói:
- Chiến Anh, nàng muốn nói gì thì hãy nói đi. Hiện giờ chỗ này cũng không có ai, muốn nói cứ nói không sao đâu.
- Không phải ngươi cũng có lời muốn nói với ta sao?
Tây Môn Chiến Anh nhăn mày nói:
- Ngươi nói trước đi.
Tề Ninh nói:
- Ưu tiên nữ giới, nàng là nữ nhi, ta nhường nàng nói trước.
- Sao bình thường không thấy ngươi nhường ta như vậy?
Tây Môn Chiến Anh bực bội nói:
- Ngươi có phải nam nhân không?
Muốn nói gì thì nói ra, không muốn nói thì thôi, ta cũng chẳng có hứng nghe.
Tề Ninh nhún vai, hắn bước tới gần Tây Môn Chiến Anh, nàng theo bản năng lùi lại một bước. Tề Ninh khẽ nói:
- Chiến Anh, thực ra…thực ra… bình thường ta hay gây sự với nàng là bởi vì…bởi vì ta thích nàng. Những cô nương khác ta không thích sẽ bao giờ trêu chọc các nàng ấy nhưng mỗi lần gặp nàng, ta lại…mà thôi quên đi. Ta nói thật, từ lần đầu tiên gặp nàng ta đã thích nàng. Thậm chí ta còn nghĩ nếu một ngày nào đó có thể thú nàng về thật tốt biết mấy.
Thực ra Tây Môn Chiến Anh cũng đã đoán ra lời Tề Ninh muốn nói nhưng khi nghe hắn trực tiếp nói ra mặt nàng vẫn theo bản năng đỏ bừng. Tây Môn Chiến Anh cúi đầu hỏi:
- Vậy…vậy vì sao ngươi không nói sớm cho ta biết?
- Vì ta sợ nàng không thích ta.
Tề Ninh cố ý thở dài nói:
- Mỗi lần thấy ta nàng đều tỏ vẻ chán ghét nên ta…ta sợ nói ra sẽ bị nàng khinh thường.
- Ai nói ta không thích ngươi?
Tây Môn Chiến Anh đột nhiên ngẩng đầu lên, nói:
- Là tại ngươi vô dụng thì có, thích mà không chịu nói ra. Chẳng lẽ lại để một cô nương như ta mở miệng ngỏ ý trước sao.
Nàng nói những lời này tức là thừa nhận mình cũng thích hắn, sau khi nói xong mặt nàng đã đỏ đến mang tai.
Tề Ninh nghe Tây Môn Chiến Anh nói thích mình, trong bụng cười như được mùa. Mặc dù hắn đã đoán trước được chuyện này nhưng nghe Tây Môn Chiến Anh chính miệng nói ra, vẫn rất sung sướng. Hắn cười khì khì, nói:
- Nói vậy tức là Chiến Anh cũng thích ta sao? Thế sao nàng không ám chỉ cho ta biết?
- Ngươi…ngươi bảo ta phải ám chỉ thế nào?
Tây Môn Chiến Anh lớn lên trong phủ Thần Hầu với một đám nam nhân nên tính tình không dễ xấu hổ như những cô nương khác.
Nhưng dù gì đây cũng là lần đầu nàng biết rung động trước một nam nhân, hôm nay lại phải chính miệng thừa nhận nên khó tránh khỏi có chút ngượng ngùng. Náng cúi đầu nói:
- Là tại ngươi ngu ngốc không nhìn ra tình cảm của ta giờ lại còn muốn trách người ta.
Tề Ninh đánh mấy cái vào đầu, tự trách:
- Đúng là nên trách ta, nếu ta thông minh hơn chút nữa biết Chiến Anh cũng thích ta thì đã bẩm báo lên Hoàng Thượng ban hôn cho hai chúng ta. Tây Môn Chiến Anh trừng mắt lườm Tề Ninh, giận dỗi nói:
- Trước đây chính ngươi…ngươi từng nói sẽ không thú ta!
- Lúc đó ta chỉ nói đùa chút thôi.
Tề Ninh nịnh nọt:
- Chiến Anh của chúng ta không chỉ xinh đẹp, vóc người hoàn hảo mà còn là nữ trung hào kiệt. Nam nhân nào có thể thú nàng là phúc đức mười tám đời tổ tông của nhà người đó.
Hắn thấy mặt Tây Môn Chiến Anh đã đỏ như trái cà chua trong lòng âm thầm cười trộm nhưng vẫn cố tình nói:
- Nhưng giờ chúng ta nói những lời này cũng vô dụng, nếu như nói sớm hơn cách đây nửa tháng thì đã không dẫn đến tình cảnh ngày hôm nay.
Tây Môn Chiến Anh cảm nhận được trống ngực đập thịch thịch, nàng cắn răng nói:
- Hoàng thượng vẫn chưa chỉ định sẽ ban hôn cho ta với ai nên có lẽ vẫn còn kịp, ngươi mau nghĩ cách đi.
- Mặc dù chưa xác định nhà nào nhưng đã chọn được hai nhà là Tư Mã gia với Hoài Nam Vương.
Tề Ninh cười khổ, nói:
- Cẩm Y Tề gia không còn được hiển hách như xưa, đừng nói là so sánh với hai gia tộc kia, bây giờ nhà ta thậm chí còn chẳng bằng Kim Đao Đạm Đài gia. Cho dù giờ ta đi tìm Hoàng Thượng cũng chẳng giải quyết được.
Tây Môn Chiến Anh giậm chân, tức giận nói:
- Vậy chẳng lẽ ngươi định trơ mắt nhìn ta gả cho người khác sao?
- Đương nhiên là ta không muốn điều đó xảy ra rồi.
Tề Ninh đau khổ nói:
- Vừa nghĩ tới cảnh nàng bái đường cùng người khác là tim ta lại đau như cắt. Chiến Anh, nàng không hiểu được tâm trạng bây giờ của ta đâu.
Tây Môn Chiến Anh nói:
- Cẩm Y Tề gia nhà ngươi cũng là một trong Tứ đại hầu tước mà ngươi lại là cận thần của Hoàng Thượng, nếu ngươi đi tìm Hoàng Thượng cầu tình biết đâu Hoàng Thượng lại đồng ý? Ta không biết, nói tóm lại là ta sẽ không gả cho người khác đâu!
Tề Ninh vẫn tỏ vẻ nghiêm trọng, nói:
- Chiến Anh, nếu Hoàng Thượng đồng ý gả nàng vào Cẩm Y Tề gia, vậy nàng có vui không?
Tây Môn Chiến Anh trừng mắt lườm Tề Ninh, thấy Tề Ninh chân thành nhìn mình, nàng xấu hổ quay người đi, nói lí nhí:
- Nói…nói tóm lại là ta sẽ không gả cho người khác!
Tề Ninh nhẹ nhàng bước đến sau lưng Tây Môn Chiến Anh, khẽ hỏi:
- Chiến Anh, chỉ cần nàng thật sự bằng lòng gả cho ta. Cho dù ông trời ngăn cản ta cũng nhất định sẽ thú nàng về Tề gia.
Tây Môn Chiến Anh thấy Tề Ninh kiên quyết muốn thú mình, trong lòng nàng rất cảm động. Nàng không quay người lại mà chỉ nói:
- Vậy ngươi đi nói với Hoàng Thượng đi.
Đúng lúc này lại nghe thấy tiếng bước chân vội vã đang hướng về phía hai người. Tây Môn Chiến Anh quay người lại khiến nàng cùng Tề Ninh dính sát vào nhau.
Tây Môn Chiến Anh hoảng hốt lùi lại sau đó nghiêng đầu nhìn sang bên kia thấy Khúc Tiểu Thương đang chạy tới.
Vẻ mặt Khúc Tiểu Thương rất nặng nề, y chắp tay hành lễ với Tề Ninh sau đó mới nhìn sang Tây Môn Chiến Anh, nói:
- Tiểu sư muội, ta vừa nhận được một tin tức có liên quan đến muội.
- Có liên quan đến muội?
Tây Môn Chiến Anh mở to mắt hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Khúc Tiểu Thương nghiêm mặt nói:
- Trong cung vừa truyền ra tin tức, hình như Hoàng Thượng có ý muốn ban hôn cho muội.
Tề Ninh rất bình thản khi nghe tin này, trong lòng lại thầm nghĩ tiểu Hoàng đế thật là, sao phải gấp thế chứ? Chẳng phải đã giao hẹn cho hắn ba ngày suy nghĩ sao? Nếu muốn ban hôn thì cũng phải đợi đến ngày mai, cần gì vội vậy.
Tây Môn Chiến Anh đã nghe Tề Ninh nói chuyện này rồi nên cũng không quá ngạc nhiên, chỉ ‘À’ một tiếng rồi thôi.
Khúc Tiểu Thương liếc mắt nhìn Tề Ninh rồi mới nói tiếp:
- Nếu tin tức không sai thì Thái tử Đoạn Thiều của Đông Tề đã thỉnh cầu Hoàng Thượng ban hôn cho muội với gã!

Bạn cần đăng nhập để bình luận