Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1433: Khánh Long thiên hạ

Khuôn mặt người kia nở nụ cười yếu ớt, Tề Ninh nhìn thấy được vẻ mừng rỡ từ trong mắt y, hiển nhiên người trước mắt này rất vui mừng khi có thể nhìn thấy mình.
- Không cần bất kỳ chứng minh nào, chỉ cần nhìn dung mạo của chúng ta, mọi người đều biết con là cốt nhục của ta.
Người kia vẫy tay với Tề Ninh. Tề Ninh do dự một chút, chậm rãi đi qua. Người kia đánh giá Tề Ninh một phen, mỉm cười nói:
- Còn có tiền đồ hơn ta nghĩ.
Tề Ninh nhìn vào mắt đối phương.
- Hai năm nay con trải qua rất nhiều chuyện, ta đều biết được.
Người kia nói:
- Trên người còn chảy xuôi dòng máu Thái tổ Hoàng đế, đương nhiên không phải kẻ hèn nhát.
- Thái tổ Hoàng đế?
Thân hình Tề Ninh chấn động.
Người kia chăm chú nhìn Tề Ninh, nói:
- Con hẳn là họ Bắc Đường, huyết mạch Hoàng tộc Đại Hán!
Tề Ninh a một tiếng, khuôn mặt lộ vẻ kinh ngạc, bật thốt lên hỏi:
- Ngài… ngài là ai?
- Khánh Long thiên hạ!
Người kia bình tĩnh nói:
- Ta chính là Bắc Đường Khánh!
Bắc Đường Khánh!
Tề Ninh khiếp sợ, không nhịn được hít một hơi lạnh.
Tên tuổi của Bắc Đường Khánh, hắn đương nhiên đã nghe qua.
Danh tướng đứng đầu Bắc Hán, đã từng tranh phong với quân đoàn Tần Hoài do Tề gia thống soái, là tử địch trên sa trường của Tề Cảnh. Cũng chính vì có danh tướng vô song như Bắc Đường Khánh, cho dù thời điểm quốc lực Sở quốc mạnh mẽ nhất, vẫn không thể tiến được nửa bước về phía bắc. Bắc Đường Khánh thống soái quân Hán, giống như một bức tường đồng vách sắt, ngăn cản bước chấn muốn chinh phạt phương bắc của quân Sở.
Quân đoàn kỵ binh Hắc Lân Doanh tinh nhuệ nhất quân đoàn Tần Hoài Năm đó thua dưới tay Huyết Lan Quân dưới trướng Bắc Đường Khánh, gần như bị diệt toàn quân. Sau trận chiến ấy, Hắc Lân Doanh tan thành mây khói, nhiều năm sau Tề Ninh mới xây dựng lại Hắc Lân Doanh.
Ba năm cuối cùng đại chiến Tần Hoài giữa hai nước Sở Hán, Bắc Đường Khánh chính là thống soái quân Hán giai đoạn trước, hai bên chém giết giằng co ở tuyến Tần Hoài, đều tử thương thảm trọng. Mặc dù quân Hán không chiếm được lợi ích gì lớn, quân Sở cũng chẳng có thu hoạch gì.
Thời điểm hai bên mệt bở hơi tai, quân Hán đột nhiên thay đổi Soái, điều này phạm vào tối kỵ của binh gia. Nếu như không phải có nguyên nhân bất đắc dĩ, Bắc Hán tuyệt đối không có khả năng phạm phải sai lầm lớn như thế.
Cũng may Chung Ly Ngạo thay thế vẫn luôn là thuộc cấp của Bắc Đường Khánh, mặc dù tài năng quân sự không bằng Bắc Đường Khánh, nhưng cũng là Đại tướng đủ để một mình đảm đương một phía. Quân Hán dưới sự thống soái của Bắc Đường Khánh, quân kỷ sâm nghiêm, sức chiến đấu cực mạnh, lại thêm phòng tuyến phía bắc sông Hoài Thủy được làm vô cùng tốt, cũng không đến nỗi khiến quân Hán xuất hiện rối loạn quá lớn.
Càng quan trọng chính là, hai bên đều đã nỏ mạnh hết đà, không đủ sức khởi xướng thế công đối phương. Lúc ấy thương thế của Tề Cảnh phát tác, cho nên quân Sở cũng vô lực thừa cơ bắc tiến.
Nhưng từ sau đó Bắc Đường Khánh đột nhiên không có tin tức.
Tin đồn Bắc Đường Khánh đã qua đời, cũng có tin đồn nói Hán Đế lo lắng quyền thế của Bắc Đường Khánh quá lớn, sẽ uy hiếp được hoàng vị của Hán Đế, cho nên giam lỏng thậm chí bí mật tru sát y. Thế nhưng sự thật thế nào không có ai biết.
Thời điểm Tề Ninh ở Tây Bắc, từng nhìn thấy bộ hạ trước đây của Bắc Đường Khánh. Sau khi Bắc Đường Khánh biến mất, thuộc cấp tâm phúc của y trong quân Hán đều bị thanh tẩy, rất nhiều tướng lĩnh chỉ sợ đại nạn lâm đầu, thậm chí mai danh ẩn tích sau khi đào vong, dấu ấn của Bắc Đường Khánh trong quân Hán ngày càng mờ nhạt.
Cho dù những thuộc cấp tâm phúc trước kia, cũng không có người nào biết Bắc Đường Khánh sống hay chết.
Tề Ninh không nghĩ tới Bắc Đường Khánh lại ẩn mình trên núi Cửu Cung Liêu Đông.
Hắn càng không nghĩ tới, Bắc Đường Khánh chính là ái lang thực sự của Liễu Tố Y.
Trong nháy mắt này, Tề Ninh bỗng nhiên nghĩ tới thái độ của Tiểu Hoàng đế Long Thái.
Sau khi bình định Tiêu Thiệu Tông, trong lòng Tiểu Hoàng đế vẫn còn nghi ngờ mình, điều này khiến tận sâu trong đáy lòng Tề Ninh quả thực có chút ủy khuất. Về sau hắn mơ hồ hiểu được, chút nghi ngờ của Tiểu Hoàng đế đối với mình, là bắt nguồn từ thân thế của mình. Tề Ninh vẫn luôn nghi hoặc, là thân thế ra sao lại khiến Tiểu Hoàng đế có lòng đề phòng mình.
Lúc này biết được thân phận chân thực của cha ruột, Tề Ninh hoàn toàn hiểu được.
Bắc Đường Khánh là hoàng tộc Bắc Hán, lại từng là kẻ địch mạnh mẽ nhất mà quân Sở đối mặt, có thể nói là địch thủ sống chết của toàn bộ Sở quốc. Tiểu Hoàng đế biết Tề Ninh là huyết mạch của Bắc Đường Khánh, sao có thể không sinh lòng ngờ vực đối với Tề Ninh? Nếu như là một Hoàng đế khác tâm ngoan thủ lạt, vì dứt hết hậu hoạn, sợ rằng đã ra tay độc ác đối với Tề Ninh. Mặc dù Tiểu Hoàng đế hoài nghi trong lòng, nhưng vẫn chân thành với Tề Ninh. Hiện giờ Tề Ninh nhớ tới, lại cảm thấy Tiểu Hoàng đế đã rất tốt với mình rồi.
Nếu như mình là Hoàng đế, đại thần dưới tay mình lại là huyết mạch của hoàng tộc địch quốc, thực sự khó mà làm như không thấy.
Tề Ninh trầm mặc, qua hồi lâu mới hỏi:
- Ngài nói đã tìm ta mười bảy năm?
- Ta lấy tên cho các con.
Bắc Đường Khánh nói :
- Ở lại gọi là Phong. Năm đó ta mang con đi, đặt cho con cái tên một chữ Vân!
Tề Ninh run lên:
- Ngài biết ta không phải người lưu lại sao?
Thần sắc Bắc Đường Khánh hơi ảm đạm, trầm mặc chốc lát mới nói:
- Ta biết hắn ở Tề gia vẫn luôn bị tra tấn, vả lại đầu óc của hắn bị tổn thương cũng không phải chuyện bí mật gì!
Trong lòng Tề Ninh biết Bắc Đường Khánh còn biết nhiều hơn dự đoán của mình, trước mặt y, mình cũng không cần tiếp tục giấu diếm, khẽ gật đầu.
- Con thay thế hắn trở về phủ Cẩm Y Hầu, trước sau giống như hai người. Ta nhận được tin tức, liền biết chắc chắn là con xuất hiện.
Bắc Đường Khánh nói:
- Năm đó ta mang con rời khỏi Kiến Nghiệp, người của Đại Quang Minh Tự vẫn luôn truy sát. Thương thế của ta cực nặng, bất tỉnh trong rừng. Sau khi ta tỉnh lại, đã mất đi tung tích của con, ta tìm chung quanh vẫn không tìm được tung tích của con.
Y thở dài nói:
- Những năm này ta vẫn không ngừng tìm kiếm con, từ đầu đến cuối không có thu hoạch, mãi cho đến khi con trở lại phủ Cẩm Y Hầu, ta mới an tâm.
Tề Ninh nghĩ thầm trong lúc ngài hôn mê, Tiểu Điêu Nhi đã bị Thổ Lão Đa mang đi. Nếu như ngài chờ thêm một ngày, sẽ có thể chờ được Thổ Lão Đa quay về. Chỉ là tình huống lúc đó, Bắc Đường Khánh sẽ không nghĩ tới Thổ Lão Đa còn trở về, y tìm chung quanh, nhưng Tiểu Điêu Nhi đã lưu lạc dân gian, muốn tìm thấy thực sự khó như lên trời.
- Ngài biết hắn vẫn luôn bị tra tấn ở Cẩm Y Tề gia, vì sao lại không đi cứu hắn?
Tề Ninh chăm chú nhìn vào mắt Bắc Đường Khánh nói:
- Với võ công của ngài, đã một lần có thể xông vào Tề gia, đương nhiên cũng có thể lần thứ hai.
- Ta không thể mạo hiểm.
Bắc Đường Khánh thản nhiên nói:
- Ta có thể liều mình đi cứu mẹ của con, coi như bỏ mình ở Tề gia cũng sẽ không hề hối hận. Thế nhưng sau khi mẹ con mất, ta có chuyện quan trọng hơn phải làm, không thể đặt mình vào nguy hiểm nữa. Mà Tề gia vẫn luôn đề phòng ta trở về lần nữa, mấy năm trước vẫn luôn sắp đặt mai phục ở Cẩm Y Tề gia. Nếu như ta quay trở lại, tuyệt đối không có khả năng thành công.
Tề Ninh cau mày nói:
- Chuyện quan trọng hơn? Chuyện gì?
Thần sắc Bắc Đường Khánh lạnh lùng, thản nhiên nói:
- Đương nhiên là báo thù!
Y xoay người, mặt hướng ra ngoài vách núi, chắp hai tay sau lưng nói:
- Nếu như không phải Cẩm Y Tề gia, ta và mẫu thân của con tuyệt đối không có kết cục như vậy.
- Cái mà ngài gọi là báo thù, là có ý gì?
Tề Ninh hỏi:
- Báo thù như thế nào?
Bắc Đường Khánh không trả lời ngay, y trầm mặc hồi lâu, mới xoay người nói:
- Trời sắp sáng rồi, ta nấu chút cháo, con ăn cùng ta.
Y cũng không nói nhiều, đi về phía nhà gỗ. Tề Ninh mặt mày nghiêm túc, do dự một chút, đi theo phía sau.
Trên núi tràn ngập hương vị cỏ cây hoa lá, đi vào trong viện, cỏ xanh trong viện mọc vô cùng tốt. Bắc Đường Khánh cười nói:
- Trồng rau trên đỉnh núi, mặc dù không tươi tốt, nhưng hương vị rất tốt, con đi vào nhà chờ đi.
Y đi qua một căn phòng khác. Tề Ninh suy nghĩ một chút, đi vào trong căn nhà gỗ lớn nhất, thấy trong phòng sắp xếp cực kỳ đơn giản, thế nhưng chiếc bàn lại không nhuốm bụi trần.
Sắp xếp nơi này không có gì khác biệt với nhà nông bình thường. Bắc Đường Khánh trải qua cuộc sống điền viên trên núi này.
Bắc Đường Khánh nhanh chóng bưng một cái khay nhỏ tới, ngoại trừ hai bát cháo, còn một đĩa rau xanh, ngay cả cơm rau dưa cũng không tính. Y đặt cháo rau lên bàn, lúc này mới khoanh chân ngồi xuống. Tề Ninh cũng ngồi xuống đối diện y, chờ Tề Ninh ngồi xuống, Bắc Đường Khánh mới nói:
- Đây là gạo trồng trên núi, ăn cháo có thể nuôi dạ dày tăng cường lá lách, con nếm thử.
Tự y múc một chén chỏ, cầm lấy đũa, động tác cực kỳ ưu nhã. Tề Ninh nghĩ thầm dù sao Bắc Đường Khánh cũng là người hoàng tộc, ăn mặc đi ngồi đều được dạy dỗ, tư thái chắc chắn khác biệt với người bình thường.
Hương vị cháo gạo rất nhạt, thậm chí có thể nói chẳng có vị gì. Lúc Bắc Đường Khánh dùng cơm, không nói câu nào. Tề Ninh cũng không nói chuyện. Chờ hai người dùng cháo xong, buông bát đũa xuống, Bắc Đường Khánh mới nói:
- Lúc ta còn trẻ, thích du lịch chung quanh, tăng trưởng kiến thức. Nam Sở là kình địch Đại Hán ta, muốn thống nhất thiên hạ, cần phải biết người biết ta, cho nên du lịch Nam Sở là chuyện không thể thiếu được.
Giọng y bình thản, êm tai:
- Ta ở Kiến Nghiệp mấy tháng, gặp được Tề Cảnh. Khi đó ta và hắn mới quen đã thân, hắn yêu thích binh lược, ta đàm luận binh lược với hắn, có thể nói mấy ngày không nghỉ.
Tề Ninh nghĩ thầm Bắc Đường Khánh này cũng can đảm hơn người, y thân là hoàng tộc, biết rõ Sở quốc là nước địch với Bắc Hán, vẫn dám tới kinh thành Sở quốc, một khi bị phát hiện thân phận thực sự, sợ rằng y sẽ không có cách nào rời khỏi Sở quốc.
- Ta biết hắn là đệ tử của Trác Thanh Dương, cũng sớm biết Trác Thanh Dương là nhà nho nổi tiếng hiện giờ, học thức uyên bác, cho nên muốn làm môn hạ của Trác Thanh Dương.
Bắc Đường Khánh ngồi thẳng dậy. Mặc dù y xuất thân hoàng tộc, nhưng cũng lãnh binh nhiều năm, tự có khí khái hào hùng của binh nghiệp, tư thế ngồi này là tư thế ngồi phổ biến của quân nhân.
- Cho nên ngài để hắn giới thiệu ngài tiến vào thư viện Quỳnh Lâm?
Bắc Đường Khánh khẽ gật đầu nói:
- Chuyện xảy ra sau đó, con đã biết rồi.
Y ngừng lại một chút :
- Ta làm môn hạ của Trác Thanh Dương hơn nửa năm, bỗng nhiên nhận được mật báo, Thái hậu… !
Y ngừng lại một chút, nhìn Tề Ninh nói :
- Cũng chính là tổ mẫu của con bỗng nhiên qua đời, chỉ có thể chia tay mẹ con, nhanh chóng trở về Lạc Dương. Chờ lúc đại tang của Thái hậu qua đi, Hán cung lại liên tục xảy ra vài chuyện lớn, ta vẫn không thể thoát thân ra được. Mấy tháng sau, ta mới biết được mẫu thân của con gả vào Tề gia, ta biết trong này chắc chắn có kỳ quặc. Ta bỏ qua mọi chuyện, xuôi nam Sở quốc, chui vào kinh thành Kiến Nghiệp. Trong một đêm ta ra vẻ thích khách tìm tới ngoại công của con, hỏi rõ chân tướng chuyện này từ miệng ông ta.
Tề Ninh biết ngoại công mà y nói chính là phụ thân của Liễu Tố Y. Bắc Đường Khánh tìm tới Liễu phụ hỏi thăm chân tướng câu chuyện, vậy cũng coi như tìm đúng người.

Chuyện sau đó, Bắc Đường Khánh không cần phải nói, Tề Ninh cũng biết được rõ ràng.
Từ sâu trong lòng, Tề Ninh rất khâm phục hành động vĩ đại xâm nhập phủ Cẩm Y Hầu của Bắc Đường Khánh năm đó.
Bắc Đường Khánh chắc chắn biết phủ Cẩm Y Hầu sẵn sàng trận địa, lại kiên quyết tiến tới. Điều này chẳng những cho thấy tình cảm của Bắc Đường Khánh với Liễu Tố Y rất sâu đậm, cũng chứng minh Bắc Đường Khánh can đảm hơn người.
Để không liên lụy tới Bắc Đường Khánh, Liễu Tố Y lựa chọn tự sát, cũng chứng minh Liễu Tố Y không hề hối hận đối với người đàn ông mà mình lựa chọn.
- Món nợ máu này, là Tề gia nợ.
Bắc Đường Khánh thản nhiên nói:
- Nợ máu trả bằng máu, chẳng qua một Tề gia còn chưa đủ. Tề gia đã muốn giữ Nam Sở, như vậy phương pháp trả thù tốt nhất, chính là hoàn toàn công diệt Nam Sở, khiến Tề gia cũng hủy diệt theo Nam Sở.
Tề Ninh không nói gì.
Nhưng hiện giờ hắn cũng hiểu được, vì sao Bắc Đường Khánh thống soái quân Hán đối chọi gay gắt với quân Sở. Điều này tuy rằng vì hai nước tranh hùng, nhưng trong đó còn kèm theo ân oán của Bắc Đường Khánh và Tề gia.
- Ta có thể dùng thời gian cả đời để hoàn thành chuyện này.
Bắc Đường Khánh bình tĩnh nói:
- Đời này của ta, chỉ nợ một người, đó chính là mẹ con. Mặc dù không cách nào đền bù khuyết điểm của ta, nhưng món nợ với nàng ấy, ta sẽ đền bù cho con.
Y chăm chú nhìn Tề Ninh, chậm rãi nói:
- Cho nên ta sẽ tặng cho con một lễ vật!
Tề Ninh khẽ giật mình:
- Lễ vật?
- Thiên hạ!
Bắc Đường Khánh nói:
- Ta tặng cho con cả thiên hạ!
Tề Ninh giật nảy mình.
Hắn đương nhiên hiểu rõ thiên hạ là có ý gì.
Đó là cương vực vạn dặm lê dân hàng tỉ, đó là bát hoang.
Nhưng lời nói này xuất phát từ Bắc Đường Khánh, giống như tặng một món đồ qua quýt bình thường. Nếu như không phải Bắc Đường Khánh nói chuyện trật tự rõ ràng, Tề Ninh đã cho rằng y điên rồi.
- Con không cần kinh ngạc.
Bắc Đường Khánh thản nhiên nói:
- Trong vòng ba năm, đã sẽ khiến con ngồi lên hoàng vị, không chỉ Hoàng đế Đại Hán, còn là Hoàng đế toàn bộ thiên hạ.
Tề Ninh nhìn Bắc Đường Khánh, bỗng nhiên lại sinh ra một cảm giác mãnh liệt. Cảm giác này nói cho hắn biết, câu nói này không phải lời hứng khởi nhất thời của người này, có lẽ y đã sớm tính toán như vậy. Nếu như người khác nói ra lời này, Tề Ninh chỉ coi đối phương nói lời mê sảng. Thế nhưng hắn biết, câu nói hời hợt mà Bắc Đường Khánh nói ra, rất có thể sẽ trở thành sự thật.
Bắc Đường Khánh đã từng là Đại tướng thống soái quân Hán, mỗi câu y nói chắc chắn không phải nói đùa.
- Lần này Sở quốc bắc thượng, có lẽ có thể chiếm cứ một vài khu vực, nhưng lại không thắng được.
Bắc Đường Khánh thản nhiên nói:
- Chung Ly Ngạo không ứng phó nổi Tề Cảnh, nhưng đủ để ứng phó Nhạc Hoàn Sơn. Hắn lui về phía sau mấy trăm dặm, vứt bỏ phòng tuyến sông Hoài Thủy, con thực sự cho rằng bởi vì hắn sợ hãi Nhạc Hoàn Sơn sao?
Tề Ninh run lên, thần sắc ngưng trọng.
- Bộ hạ của ta năm đó, có rất nhiều thuộc cấp tài cán xuất chúng. Lúc ta rời đi, tướng kế tục không chỉ mỗi một lựa chọn là Chung Ly Ngạo.
Bắc Đường Khánh nói:
- Thế nhưng trong các tướng, thuộc cấp am hiểu phòng thủ không người nào có thể vượt qua Chung Ly Ngạo. Chung Ly Ngạo lui lại phía sau, chẳng những có thể thu nạp binh lực, lại kéo dài chiến tuyến của quân Sở. Quân Sở cung ứng hậu cần chỉ có thể chuyển tới từ phương nam, mỗi khi tăng thêm mười dặm đường, cái giá mà Sở quốc phải trả cũng sẽ tăng thêm vài phần. Với năng lực Sở quốc hiện giờ, đánh đến địa điểm hiện giờ, coi như đã tới điểm cuối rồi. Chung Ly Ngạo sẽ không để quân Sở tiếp tục tiến thêm chút nào, hắn chỉ cần cố thủ yếu địa, có thể kéo đổ quân Sở.
Tề Ninh nghĩ thầm quân Sở bị Chung Ly Ngạo gài bẫy hao binh tổn tưởng, hiện giờ sĩ khí quả thực bị đả kích. Nếu như thế công không có chút tiến triển nào, như vậy không cần bao lâu, cung ứng hậu cần cho quân đoàn Tần Hoài quả thực sẽ xuất hiện vấn đề lớn, không thể nhanh chóng giành thắng lợi, cũng chỉ có thể lui binh.
- Người Sở quốc cuối cùng sẽ rút quân, Đại Hán có đủ thời gian chỉnh lý binh mã một lần nữa.
Bắc Đường Khánh nói:
- Nhạc Hoàn Sơn là Đại tướng duy nhất của Sở quốc hiện giờ có thể một mình đảm đương một phía, chỉ tiếc chưa đủ hỏa hầu. Sau khi ta xuống núi, muốn phá quân Sở cũng không phải việc khó.
Tề Ninh càng kinh hãi.
Thực ra lúc trước Hán quốc nội loạn, phía Sở quốc đã từng do dự trong quân lược xuất binh bắc tiến, nguyên nhân chủ yếu cũng bởi vì kiêng kị Bắc Đường Khánh.
Sở quốc biết Bắc Đường Khánh biến mất rất lâu, nhưng sống hay chết, Sở quốc lại không có cách nào xác định. Khi đó Sở quốc lo lắng nhất chính là sau khi quân đoàn Tần Hoài đánh vào đất Hán, Bắc Đường Khánh đột nhiên xuất hiện, giống như năm đó trong lòng người Bắc Hán kiêng kị Tề gia, người Sở quốc cũng khiếp sợ đối với vị danh tướng đứng đầu Bắc Hán này.
Nếu như Tề Cảnh vẫn còn sống, chắc chắn có thể lãnh binh đối chọi Bắc Đường Khánh. Nhưng Tề Cảnh qua đời sớm, nhìn khắp triều đình Sở quốc, không có bất kỳ một Đại tướng nào là địch thủ của Bắc Đường Khánh.
Tề Ninh suy nghĩ một chút, rốt cuộc hỏi:
- Thế nhân biết ngài biến mất nhiều năm, quả thực có nhiều người cảm thấy ngài đã… !
Hắn chưa nói xong, Bắc Đường Khánh cười nhạt nói:
- Đều cho rằng ta đã chết rồi.
Tề Ninh khẽ gật đầu:
- Ngài còn sống, vì sao không tiếp tục lãnh binh. Nhạc Hoàn Sơn quả thực không phải đối thủ của ngài, thời điểm nguy nan, vì sao ngài không thay thế Chung Ly Ngạo quản lý quân Hán, cứu vãn đại cục?
Bắc Đường Khánh bình thản nói:
- Con có biết, thứ trân quý nhất trên thế gian này là gì?
Tề Ninh nói:
- Thứ trân quý nhất trong lòng mỗi người đều khác nhau, tùy từng người mà khác biệt. Có lẽ trong lòng một số người, một chiếc lá đã là vật quý báu nhất.
- Nói không sai.
Bắc Đường Khánh nói:
- Chẳng qua thứ quý giá nhất, chính là thứ con đã từng có được, nhưng sau đó lại mất đi, rồi con mới biết được nó không thể thiếu, như vậy mới có thể thấy được sự quý giá của nó.
Nói tới đây, mặt cười của Bắc Đường Khánh đột nhiên biến mất, y quay đầu nhìn ra ngoài cửa, thần sắc ảm đạm.
Tề Ninh biết y nhớ tới Liễu Tố Y, nghĩ thầm Bắc Đường Khánh quả thực một lòng say mê Liễu Tố Y.
Lời Bắc Đường Khánh nói, khiến y nghĩ tới Liễu Tố Y. Thế nhưng Tề Ninh biết y nói câu này không phải vì Liễu Tố Y. Hắn vốn thông minh, đã hiểu thâm ý trong lời Bắc Đường Khánh nói. Hắn nói:
- Năm đó ngài thống soái quân Hán quân uy hùng tráng, mặc dù khổ chiến nhiều năm với quân Sở, cũng không chiếm cứ thượng phong tuyệt đối, nhưng cũng không rơi vào hạ phong. Thế nhưng hiện giờ quân Hán dưới sự thống soái của Chung Ly Ngạo, liên tục lui về phía sau. Cho dù có phải Chung Ly Ngạo thu phòng tuyến lại hay không, nhưng loại sách lược này, ít nhất đã hoàn toàn thua quân Sở trên sĩ khí. Cho nên ngài cảm thấy tướng sĩ quân Hán sẽ nghĩ tới hùng phong năm đó, trong lòng nghĩ tới ngài.
Bắc Đường Khánh mỉm cười:
- Con giống hệt mẫu thân con, thiên tư thông minh.
- Ngài chậm chạp không xuống núi, chính là hi vọng nhìn thấy quân Hán cùng đường bí lối, sau đó đứng ra?
Tề Ninh cau mày nói.
Bắc Đường Khánh lắc đầu, nói:
- Mặc dù Nhạc Hoàn Sơn không thể sánh với Tề Cảnh, thế nhưng nếu như quân Hán thực sự đến mức độ cùng đường bí lối, khi đó ta xuống núi cũng chưa chắc có thể thay đổi cục diện. Cuộc chiến giữa hai đất nước, không chỉ vấn đề chủ tướng lãnh binh, còn có các phương diện khác đều ở trong đó. Nếu như bại cục đã quyết định rồi, ta cũng không thể xoay chuyển.
- Vậy ngài?
- Bởi vì còn chưa tới thời điểm ta xuống núi, hoặc là nói, hiện giờ ta còn chưa xuống núi được.
Bắc Đường Khánh nói:
- Lúc con lên núi, có phải nhìn thấy có người thủ dưới ngã rẽ chân núi?
Tề Ninh lập tức nhớ tới một tên điên vẫn luôn nghiên cứu âm kiếm hợp nhất, gật đầu nói:
- Võ công của hắn rất cao, dường như là một kiếm khách.
- Xem ra con đã nói chuyện với hắn rồi.
Bắc Đường Khánh mỉm cười nói:
- Từ sau khi ta lên núi, hắn vẫn trông coi ngọn núi này, là ngục tốt của núi Cửu Cung, ta là tù phạm mà hắn tạm giam. Ta có thể làm bất kỳ chuyện gì trên núi, cũng có thể triệu kiến bất cứ kẻ nào lên núi, nhưng duy nhất không thể xuống núi. Hắn không quan tâm ta làm gì, việc duy nhất cần làm chính là không cho ta xuống núi.
Tề Ninh hơi biến sắc, giật mình nói:
- Ngài bị cầm tù ở núi Cửu Cung?
- Nếu không phải như thế, con cảm thấy quân Sở có thể đánh qua sông Hoài Thủy sao?
Bắc Đường Khánh tràn ngập tự tin nói:
- Ta biết thiên hạ có rất nhiều lời đồn đại, có rất nhiều người nói Hán Đế kiêng kị ta công cao chấn chủ, ta nắm hùng binh trong tay, hắn lo lắng ta mưu phản, cho nên bí mật tru sát ta, cũng có người nói giam lỏng ta lại.
Tề Ninh khẽ gật đầu, nghĩ thầm ít nhất triều chính Sở quốc quả thực cho là như vậy.
Chẳng qua Bắc Đường Khánh có thể nắm rõ chuyện thiên hạ như nằm bàn tay, điều này nói rõ mặc dù y bị nhốt ở núi Cửu Cung, nhưng vẫn có tai mắt cung cấp tình báo cho y.
- Họ chỉ nói đúng một nửa.
Biểu lộ trên mặt Bắc Đường Khánh dần biến mất. Y mỉm cười ấm áp như gió xuân, thế nhưng thần sắc lại lạnh lẽo, trở nên vô cùng áp lực, giọng nói cũng lạnh hơn:
- Trong lòng Hán Đế quả thực kiêng kị ta, cũng không phải bắt đầu từ khi ta thống soái quân Hán.
Y hơi trầm ngâm mới nói:
- Hoàng gia gia của con có ba vị hoàng tử, ngoại trừ ta và Hán đế, còn có Hoàng bá Bắc Đường Dục của con. Trong ba người, ta xếp hạng nhỏ nhất, nhưng vẫn luôn được Hoàng gia gia của con sủng ái. Theo lẽ thường mà nói, đương nhiên do hoàng trưởng tử kế vị, chẳng qua năm đó Hoàng gia gia của con muốn lập ta làm Thái tử. Điều này chẳng những bởi vì Hoàng gia gia của con sủng ái ta, còn có một duyên có, đó là khi còn bé Hán đế bị tật, một mắt gần như không nhìn rõ thứ gì, chẳng qua nhìn bề ngoài lại không hề tổn hại, việc này vẫn không nói ra ngoài, cho nên không nhiều người biết được. Nhưng Hoàng gia gia cảm thấy muốn làm một Hoàng đế quân lâm thiên hạ, không nên là một kẻ tàn phế.
Tề Ninh cảm thấy kinh ngạc, Hán Đế bị tật ở mắt, hắn quả thực chưa từng nghe người nào nói ra.
- Hán Đế biết mình thiếu hụt, vẫn luôn lo lắng ta cướp đoạt vị trí Thái tử của hắn, khi đó đã nhiều lần gia hại ta.
Bắc Đường Khánh nói:
- Chẳng qua thuở nhỏ ta thích hành quân bày trận, chưa từng nghĩ tới làm Hoàng đế gì, cũng không nghĩ tới bởi điều này mà thủ túc tương tàn. Là chủ động cầu khẩn Hoàng gia gia, lập Hán Đế làm Thái tử, ta nguyện ý thống soái quân Hán, thống nhất thiên hạ, trở thành một Đại tướng quân chinh chiến sa trường.
Nói tới đây, thần sắc nghiêm trọng ban đầu hơi buông lỏng:
- Về sau Hán đế được như nguyện trở thành Hoàng đế, ta cũng thống soái đại quân chém giết với quân Sở. Nhưng giống như lời đồn đại trên thế gian, trong lòng Hán Đế vẫn luôn kiêng kị bình quyền ta nắm trong tay. Thời điểm đại chiến Tần Hoài, ta chinh chiến ở tiền tuyến, hắn cũng vất vả quá độ. Thuở nhỏ thân thể của hắn đã yếu ớt, sau khi vất vả quá độ, thân thể ngày càng sa sút.
Tề Ninh thở dài:
- Hắn lo lắng mạng của mình không còn nhiều, nếu như để ngài nắm giữ binh quyền, sau khi hắn chết, mấy đứa con trai của hắn đều không phải đối thủ của ngài, khi đó ngài sẽ trở thành uy hiếp lớn nhất đối với hoàng vị.

Bạn cần đăng nhập để bình luận