Cẩm Y Xuân Thu
Chương 1123: Dày vò đến chết
Tề Ninh bước tới trước, ngồi xổm trước mặt đại hán áo cừu, do dự một chút, cuối cùng đưa tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay to thô ráp của đại hán.
Da thịt của đại hán áo cừu thô ráp nhưng chắc nịch, trên tay có rất nhiều vết sẹo, hẳn là sẹo để lại trong thời gian lưu lạc trước kia.
Nhưng đại hán kia không để ý tới hắn, vẫn gào lên một cách thê lương. Tề Ninh biết vì sao đại hán lại có hành động kỳ lạ như vậy, tuy y không nói gì, nhưng Tề Ninh hiểu, như vậy là y đã biết tin Tố Lan chết.
Không ai trong phủ cho đại hán này biết Tố Lan đã chết, mà đêm qua y đột nhiên mất tích, việc này khiến Tề Ninh nhận định, lúc Tố Lan bị hại, rất có thể đại hán này đã nhìn thấy.
- Quốc công, hắn cứ như vậy, e rằng…?
Đoàn Thương Hải sáp lại, thấp giọng nói.
Ở đây dù sao cũng là phủ quốc công, giọng của đại hán rất mạnh, tiếng gào vàng xa, người trong phủ nghe cũng không sao, nhưng nếu người bên ngoài nghe được, sẽ thắc mắc bên này xảy ra chuyện gì.
- Ta biết ngươi rất thương tâm.
Tề Ninh nhìn vào mắt đại hán:
- Lúc Tố Lan bị hại, ngươi có nhìn thấy hung thủ không?
Rốt cuộc đại hán cũng ngừng gào thét, quay sang nhìn Tề Ninh, đôi mắt tràn ngập đau buồn và phẫn nộ. Đột nhiên y nắm chặt tay, vung mạnh hai cái, rồi chỉ về một hướng, đưa tay ra hiệu. Đoàn Thương Hải nhìn thấy rõ ràng, thấp giọng nói:
- Quốc công, tối hôm qua hắn nhìn thấy hung thủ, hơn nữa còn đuổi theo.
Tề Ninh gật đầu, nói:
- Ta đã tìm ra hung thủ, hơn nữa ta hứa với ngươi, dù với giá nào, ta cũng sẽ khiến hung thủ phải chịu trừng trị nghiêm khắc.
Đại hán kinh ngạc nhìn Tề Ninh, rồi đột nhiên nước mắt chảy ra.
Tề Ninh biết y vô cùng đau lòng, bèn đưa tay vỗ nhẹ lên vai đại hán, nhẹ nhàng nói:
- Hơn nữa đến lúc đó ta sẽ để ngươi tự tay trừng trị hung thủ, như vậy ngươi có thể báo thù cho Tố Lan.
Đột nhiên đại hán nắm tay Tề Ninh, tuy không nói lời nào, nhưng trong ánh mắt tràn ngập vẻ cầu xin. Tề Ninh hiểu ý y, hắn do dự một chút, cuối cùng quay sang hỏi Đoàn Thương Hải:
- Di thể của Tố Lan đã sắp xếp ổn thỏa chưa?
- Đã tìm người tắm rửa sạch sẽ và thay quần áo.
Đoàn Thương Hải thấp giọng nói:
- Hiện giờ di thể của Tố Lan được đặt ở hậu viện, chờ hai ngày nữa sẽ an táng.
- Dẫn đại hán này tới đó một chút.
Tề Ninh thở dài, nhẹ nhàng nói với đại hán:
- Bây giờ ngươi tới chỗ Tố Lan, nếu như Tố Lan biết có ngươi canh giữ bên cạnh, nàng ấy sẽ không sợ hãi.
Đại hán xấu xí liền đứng dậy, Đoàn Thương Hải nhìn y, gật đầu nói:
- Ngươi theo ta.
Nhìn theo đại hán xấu xí theo Đoàn Thương Hải rời đi, Tây Môn Chiến Anh nhẹ giọng hỏi:
- Tướng công, hình như hắn rất thích Tố Lan? Tố Lan bị hại, nhất định hắn…hắn rất đau lòng.
Tề Ninh đứng dậy nói:
- Nếu như người đêm qua lẻn vào phủ là Hàn sư huynh, vậy thì hung thủ hại chết Tố Lan chính là Hàn sư huynh.
Trên khuôn mặt Tây Môn Chiến Anh lập tức hiện ra vẻ ngưng trọng.
- Chiến Anh, nàng nói tối hôm qua Hàn sư huynh lẻn vào trong phủ tìm ta, là vì cái gì?
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Nàng đã nói hắn đối xử với nàng tốt, giờ thấy nàng xuất giá tới Tề gia, hẳn là hắn vui mừng cho chúng ta mới phải, chứ sao lại muốn hại ta? Nếu hắn hại ta, chẳng phải là sẽ khiến nàng đau lòng sao?
- Ta…ta cũng không hiểu rốt cuộc huynh ấy muốn làm cái gì.
Tây Môn Chiến Anh nhíu mày nói.
Tề Ninh thở dài:
- Hàn sư huynh cũng không có quan hệ sâu sắc với Cẩm Y Tề gia, đã không có ân, càng không có oán, giữa ta và hắn cũng không có thâm cừu đại hận gì, ta cũng không hiểu vì sao hắn muốn vào phủ đệ hại ta.
Nhận thấy tâm trạng của Tây Môn Chiến Anh rất nặng nề, Tề Ninh cầm tay nàng, dịu dàng nói:
- Mà thôi, không nói chuyện này nữa, trời đã tối, chúng ta về trước nghỉ ngơi đi.
Tây Môn Chiến Anh im lặng không nói. Hai người vừa đi ra vài bước, lại nghe phía sau có tiếng nói:
- Quốc công chậm bước!
Tề Ninh quay đầu lại, đã thấy Tề Phong chạy tới, có vẻ rất gấp gáp.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Trời sập sao?
- Có người…có người ngã vào trước phủ chúng ta.
Tề Phong nói:
- Hộ vệ ngoài cửa nói, có một người quần áo rách rưới tới trước phủ chúng ta, ban đầu còn tưởng là đệ tử của Cái Bang. Người nọ chỉ hỏi một câu có phải là Cẩm Y hầu phủ không, hộ vệ đáp phải, người nọ lập tức té xỉu. Thuộc hạ cho hắn uống nước, hắn uống mấy ngụm, nói có chuyện gấp muốn gặp quốc công, sau đó lại ngất xỉu.
- Là đệ tử Cái Bang?
- Bẩm không phải.
Tề Phong lắc đầu nói :
- Ta đã xem kỹ lại, tuy bên ngoài hắn ăn mặc quần áo của người Hán chúng ta, nhưng quần áo trong và đồ dùng khác là của người Miêu.
- Người Miêu?
Tề Ninh căng thẳng, liền hỏi:
- Người đó ở đâu?
- Hiện giờ đã được đưa tới phòng khách.
Tề Phong nói:
- Tạm thời còn chưa tỉnh dậy.
Tề Ninh nói với Tây Môn Chiến Anh:
- Chiến Anh, nàng về trước đi, ta đi xem thế nào, lát nữa trở lại.
Cũng không chờ Tây Môn Chiến Anh trả lời, Tề Ninh vội vàng sải bước đi về phía phòng khách, Tề Phong vội theo sau.
Tới phòng khách, trong phòng đốt đèn dầu, chỉ thấy hai tên hộ vệ đứng bên cạnh một cái ghế trong phòng, một người đang ngồi trên ghế. Người nọ đội một chiếc mũ xám, mặc quần áo màu xám bằng vải thô, khuôn mặt đầy vết bẩn, quần áo khá xốc xếch, lộ rõ vẻ phong trần mệt mỏi.
Lúc này người nọ đã tỉnh dậy. Nhìn thấy Tề Ninh, y ngẩn người, Tề Ninh đã nhìn y, nói:
- Ta là Tề Ninh, ngươi muốn gặp ta?
Người nọ vùng đứng dậy, quỳ rạp trên mặt đất:
- Tiểu nhân là Khê Mộc, trại chủ trại Khang Nam của Hắc Nham Động, bái kiến…bái kiến Hầu gia!
Hiển nhiên là y còn chưa biết Tề Ninh đã được tấn phong quốc công.
- Ngươi ;à người của Hắc Nham động?
Tề Ninh đưa tay nâng y dậy, trong lòng có một dự cảm không lành:
- Là ai phái ngươi tới? Có phải Hắc Nham động…xảy ra chuyện gì không?
Hắn hiểu rõ, người này lộ vẻ phong trần mệt mỏi, nhất định là ngựa không dừng vó chạy từ Tây Xuyên tới, từ Tây Xuyên xa xôi tới kinh thành, hẳn là tin tức người này mang tới không đơn giản.
Khuôn mặt lộ vẻ suy nhược, Khê Mộc nói:
- Hầu gia, động chủ của ta…động chủ của ta…đã bị người hại rồi!
Tề Ninh giật mình, lạnh lùng nói:
- Ai bị hại? Là Ba Da Lực?
Động chủ Hắc Nham động Ba Da Lực là anh cả của Y Phù, y rất có uy vọng ở Hắc Nham động, hơn nữa cũng rất xuất sắc. Tuy chỉ ở với Ba Da Lực không lâu, nhưng sự phóng khoáng nhiệt tình của Ba Da Lực, hơn nữa y còn là anh cả của Y Phù, cho nên Tề Ninh có ấn tượng rất tốt đối với y.
- Dạ đúng!
Khê Mộc nắm chặt tay:
- Rất nhiều người chết…Động chủ cũng bị giết, hơn nữa…hơn nữa…ngay cả thủ cấp…
Nới tới đây, Khê Mộc không nói tiếp được nữa, đường đường là một hán tử, vậy mà y òa khóc nức nở.
Tề Ngọc lo lắng, chỉ muốn Khê Mộc nhanh chóng kể rõ sự tình, nhưng hắn cũng biết y đi đường mệt nhọc, lúc này tâm trạng cũng rất không ổn định, cho nên hắn ôn tồn nói:
- Cũng đừng gấp gáp, chuyện gì xảy ra, ngươi cứ từ từ nói. Y Phù thế nào, nàng vẫn khỏe chứ?
- Hiện giờ Y Phù đang cầm đầu Hắc Nham động.
Khê Mộc nói:
- Nàng phái người chia làm ba đường tới kinh thành, bảo chúng ta bẩm báo mọi chuyện với Hầu gia, cầu xin Hầu gia giúp chúng ta. Ta…ta tới kinh thành lúc hoàng hôn, nhưng bị lạc đường, cho nên…khó khăn lắm mới tìm tới nơi này!
Tề Ninh đỡ Khê Mộc ngồi xuống, quay sang căn dặn Tề Phong:
- Đi tìm cho hắn ít thức ăn.
Rồi lại nói với Khê Mộc:
- Rốt cuộc chuyện gì xảy ra, ngươi kể lại từ đầu đến cuối cho ta nghe.
Lúc này, bên cạnh lại có người đưa nước tới, Khê Mộc nhận lấy, uống một hơi cạn sạch. Y dùng tay áo lau miệng, rồi nói:
- Tối ngày hôm đó, trại Giang Hoàng của Hắc Nham động đột nhiên bị cháy, thế lửa rất mạnh, những trại khác trông thấy, lập tức triệu tập mọi người đi cứu viện. Đường tới trại Giang Hoàng, nhất định phải đi qua một sơn đạo duy nhất, khi chúng ta muốn vượt qua sơn đạo để cứu viện, thì phát hiện sơn đạo đã bị chắn lại, đối phương xếp đá thành một bức tường ngăn đường. Phía sau tường đá có người canh giữ, ai muốn qua, sẽ bị bắn chết. Chúng ta thấy thế lửa càng lúc càng lớn, hơn nữa nghe có những tiếng kêu thảm thiết, liền xông tới, nhưng bị bọn chúng bắn tên, đã có năm sáu người bị bắn chết.
Vẻ mặt nghiêm nghị, Tề Ninh biết Tây Xuyên có bảy mươi hai động, mà Hắc Nham động là một trong số đó. Ở Hắc Nham lĩnh, có tổng cộng sáu trại, đều thuộc phạm vi thế lực của Ba Da Lực. Thường ngày, sáu trại đều có sinh hoạt riêng, phân bố rải rác ở Hắc Nham lĩnh, cách nhau cũng không xa.
Một trại gặp nạn, đương nhiên các trại khác đều cố hết sức tương trợ.
- Có biết đối phương là ai không?
Tề Ninh hỏi.
Khê Mộc lắc đầu nói:
- Bọn chúng không tiết lộ thân phận. Trại Giang Hoàng cháy trong hai ngày, chúng ta nghĩ đủ loại biện pháp, rốt cuộc không thể đi cứu viện được. Khi lửa tắt, người ngăn chặn sơn đạo bỏ chạy, lúc này chúng ta mới có thể qua. Nhà ở trại Giang Hoàng đều bị cháy, hơn hai trăm người bị chết cháy, hơn nữa có rất nhiều người bị giết, người sống sót đều già yếu, tráng đinh không còn được mấy người.
Tề Ninh thầm hoảng sợ, ánh mắt lóe lên sắc lạnh:
- Vậy là hung thủ đã trốn thoát?
- Người của trại Giang Hoàng nói, đám người xấu kia lén đổ dầu quanh hàng rào, đêm hôm khuya khoắt đột nhiên châm lửa, nhà của chúng ta đều làm bằng gỗ, hơn nữa đang mùa thu, cây cỏ xum xuê rất dễ đốt cháy, bởi vậy một khi lửa bùng lên, rất khó dập được.
Khê Mộc nói:
- Lúc lửa cháy, người của trại Giang Hoàng muốn dập lửa, bọn họ tới đập chứa nước để lấy nước, nhưng bên kia sơn đạo cũng bị ngăn chặn, ai dám tới gần sẽ bị bắn chết. Lại còn có người mặc trang phục của người trong trại, trà trộn vào, gặp ai cũng giết! Chém giết xong một trận, bọn chúng liền bỏ chạy, khi mọi người chưa kịp định thần lại, chúng lại đột nhiên đánh tới!
Lưng Tề Ninh phát lạnh, theo lời kể của Khê Mộc, đám người kia không chỉ muốn tàn sát, mà còn muốn dày vò đến chết, giết người không gớm tay, muốn cho người trong trại sợ hãi.
- Động chủ phân công người lúc soát khắp nơi, cũng không truy tìm được tung tích của bọn người kia.
Khê Mộc nói:
- Động chủ triệu tập sáu trại chủ, bàn biện pháp truy tìm hung thủ. Tối hôm đó, lúc chúng ta ta đang thương nghị, đột nhiên có một mũi tên bắn vào phòng, trên đó có một phong thư. Trên thư nói rằng, động chủ phải giao ra một người, nếu không giao người, thì mỗi ngày, bọn chúng sẽ giết vài người, cho tới lúc giết sạch Hắc Nham động.
- Giao ra một người?
Tề Ninh nhíu mày:
- Trong thư có nói là giao ai không?
Khê Mộc lắc đầu nói:
- Trong thư không nói rõ là ai, nhưng nói là động chủ Ba Da Lực biết phải giao ai ra. Đương nhiên động chủ không để bọn chúng uy hiếp, lập tức xé nát phong thư kia tại chỗ. Đến ngày thứ hai, mọi người phát hiện có năm cái đầu của nggười trong trại cắm trên gậy trúc!
Đương nhiên Tề Ninh biết đối phương muốn Ba Da Lực giao ai ra.
Hướng Bách Ảnh bị Bạch Hổ trưởng lão và Lục Thương Hạc sắp đặt bẫy rập hãm hại, lúc đó ở thời điểm sinh tử, Hướng Bách Ảnh sử dụng tuyệt chiêu Nghịch Cân Kinh, dốc hết sức tung ra một đòn, tuy nhờ vậy mà bảo vệ được tính mạng, nhưng cũng bởi vậy mà khiến kinh mạch trong cơ thể nghịch chuyển, thân thể bị trọng thương.
Theo lời của Hướng Bách Ảnh, nếu muốn khôi phục lại, ít nhất phải mất nửa năm. Trước khi khôi phục được sức lực, Hướng Bách Ảnh sẽ ở trong tình trạng hết sức suy yếu.
Bang chủ Cái Bang bị thương, đương nhiên là chuyện đại sự, bất kể là đối với triều đình hay là đối với cái môn phái trên giang hồ, đây đều là cơ hội.
Hai mươi tám phân đà của Cái Bang trải rộng trong thiên hạ, đệ tử Cái Bang lên tới hơn mười vạn người, tai mắt cũng trải khắp. Cái Bang còn là bang phái đứng đầu trong tám bang mười sáu phái, được các phái trong giang hồ kiêng kỵ, hơn nữa trong mắt triều đình, đương nhiên cũng là một thế lực cần phải đề phòng.
Đối với giang hồ các phái, dưới sự thống lĩnh của Hướng Bách Ảnh, thế lựccủa Cái Bang càng ngày càng hùng mạnh, đương nhiên sẽ uy hiếp địa vị của các môn phái khác. Bởi vậy, không môn phái nào không mong muốn Cái Bang suy sụp, mà điều quan trọng nhất là sự tồn tại của Hướng Bách Ảnh. Đối với triều đình, để sự tồn tại của Cái Bang không uy hiếp triều đình, đương nhiên là triều đình muốn Cái Bang nằm trong tay một bang chủ bù nhìn, chịu sự khống chế của triều đình. Từ nhiều năm trước đến nay, Thần Hầu phủ luôn muốn đạt thành mục tiêu này. Nhưng uy vọng của Hướng Bách Ảnh trên giang hồ rất cao, hơn nữa ông ta cũng là cao thủ hàng đầu, muốn khống chế Hướng Bách Ảnh để ông ta trở thành bù nhìn cho triều đình, hầu như là chuyện viển vông.
Như vậy bất luận là triều đình hay là các bang phái giang hồ, một khi biết Hướng Bách Ảnh bị trọng thương, đối với bọn họ, đương nhiên là một cơ hội ngàn năm khó gặp, mà trước kia Hướng Bách Ảnh cũng ý thức được điểm này, sau khi bị thương, ông ta lập tức bí mật tìm chỗ ẩn thân, chính là vì lo lắng bị người khác tìm tới trong lúc mình đang suy yếu.
Hướng Bách Ảnh ẩn thân ở Hắc Nham lĩnh, để giữ bí mật, chỉ có rất ít người biết việc này, ngoại trừ Tề Ninh, chỉ có hai huynh muội Ba Da Lực biết được, hơn nữa nơi ẩn náu của ông ta chính là Tang động. Đối với người Miêu ở Hắc Nham động, Tang động chính là nơi liêng thiêng cần kiêng kỵ, đương nhiên là không ai nghĩ Hướng Bách Ảnh lại ở trong Tang động.
Nghe Khê Mộc nói như vậy, Tề Ninh cảm thấy kinh ngạc, tuy đã biết đối phương giết hại người của Hắc Nham động, là nhằm vào Hướng Bách Ảnh, nhưng làm sao đám người kia lại biết Hướng Bách Ảnh ẩn tránh ở Hắc Nham động? Lúc đó, để đảm bảo an toàn cho Hướng Bách Ảnh, hắn đã hành sự hết sức cẩn thận.
- Ba Da Lực không bẩm báo với quan phủ sao?
Tề Ninh hỏi.
Khê Mộc nói:
- Người Miêu chúng ta, luôn có thói quen, hễ việc gì mình có thể làm thì lập tức làm, ban đầu động chủ không nghĩ tới việc bẩm báo quan phủ, thế nhưng mấy ngày sau đó, trong trại luôn có người bị giết hại, tuy tất cả mọi người đều cẩn thận đề phòng, hơn nữa động chủ tổ chức cho trai tráng trong trại tuần tra ngày đêm, nhưng đám người kia giống như hồn ma bóng quế, ngày nào cũng có người bị giết.
Im lặng một chút, y mới tiếp tục nói:
- Lúc bàn bạc, Y Phù nói kế hoạch của hung thủ rất chu đáo và chặt chẽ, thủ đoạn tàn nhẫn, người đứng sau chuyện này không phải tầm thường, chỉ dựa vào bản thân chúng ta, chưa chắc đối phó được, mà cần phải có sự tham gia của quan phủ.
- Y Phù nói rất đúng.
Tề Ninh nói:
- Có quan phủ tham gia, nếu đối phương tiếp tục hành động, sẽ không chỉ nhằm vào Hắc Nham động các ngươi, mà là muốn đối địch với triều đình.
Khê Mộc nói:
- Động chủ cũng biết nếu không để quan phủ tham gia, sự tình sẽ càng nan giải, bởi vậy đã phái người đi bẩm báo huyện lệnh huyện Đan Ba.
Tề Ninh rất có ấn tượng đối với vị Bạch huyện lệnh kia, hắn nhớ mang máng vị Bạch huyện lệnh tên là Bạch Đường Linh, trước kia Hắc Nham động bị vu tội phản loạn, là do vị Bạch huyện lệnh này dựng lên.
Lúc đó Hắc Nham động bị vu tội chống nộp thuế, giết quan, chém giết Bạch Đường Linh, nhưng sau đó Bạch Đường Linh vẫn sống sờ sờ, hơn nữa sau khi chuyện qua đi, Bạch Đường Linh vẫn làm huyện lệnh huyện Đan Ba như trước.
Nhưng Tề Ninh hiểu rõ, nếu đối phương có thể gây ra gió tanh mưa máu ở Hắc Nham động, mà phía Hắc Nham động chỉ dựa vào một mình huyện lệnh huyện Đan Ba, thì hoàn toàn không thể giải quyết được vấn đề.
- Kết quả thế nào?
Tề Ninh hỏi:
- Bạch huyện lệnh có phái nha sai tới không?
Khê Mộc lắc đầu nói:
- Người phái đi vẫn thuận lợi trở về, nhưng lại mang về tin xấu.
- Tin xấu?
- Bạch huyện lệnh đã chết.
Vẻ mặt ngưng trọng, Khê Mộc nói:
- Có người nói, y chết đi trong lúc đang ngủ.
- Là thế nào?
- Đêm hôm trước, Bạch huyện lệnh vẫn đi ngủ như thường, nhưng đến trưa hôm sau, thấy y vẫn không xuất hiện, người nhà vào xem thì thấy hắn đã nằm chết trên giường từ lâu rồi.
Khê Mộc nói:
- Bọn họ nói, trên người Bạch huyện lệnh không có bất cứ vết thương nào, khám nghiệm tử thi cũng không trúng độc, bởi vậy mới phán đoán, hẳn là Bạch huyện lệnh nửa đêm đột ngột phát bệnh mà mất, nhưng lúc nghe được tin tức, động chủ nói, rất có thể Bạch huyện lệnh bị giết chết.
Tề Ninh trong lòng chấn động, thầm nghĩ xem ra sự tình ở Tây Xuyên lần trước, vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, đám người kia lại ngóc đầu dậy.
- Vì sao không đến Thành Đô tìm Vi thứ sử?
Khê Mộc lập tức nói:
- Động chủ biết Bạch huyện lệnh bị hại, biết sự tình không phải chuyện đùa, liền phái người đến Thành Đô, thế nhưng trước sau không có ai trở về, mà liên tiếp nhiều ngày, trong trại vẫn liên tục có người bị hại. Một buổi tối, động chủ nhận được một phong thư, sau đó cũng không nói cho bọn ta biết thư viết cái gì, đến sáng sớm hôm sau, chỉ thấy…chỉ thấy thủ cấp của động chủ cắm vào trên đầu gậy trúc, nhưng không thấy thân mình đâu cả!
Nói tới đây, dường như hao hết sức lực, cả người Khê Mộc rũ ra, ngồi dựa vào ghế.
Tề Ninh cũng chấn động cả người, không tự kìm chế được nắm chặt tay lại, lúc này hắn cũng bất chấp Khê Mộc có mệt mỏi hay không, liền gặng hỏi:
- Rồi sau đó thế nào?
- Động chủ bị hại, Y Phù hết sức thương tâm, nhưng trong tình thế này, nàng phải gạt bỏ đau thương, hạ lệnh cho mọi người của sáu trại Hắc Nham động đều tập trung lại một chỗ trên núi, tích trữ lương thực và nước, phụ nữ, người già và trẻ em ở giữa, các tráng đinh ở xung quanh, không có sự phân phó của nàng, không ai có thể đơn độc hành động.
Khê Mộc nói:
- Y Phù là nữ trung hào kiệt, chúng ta đều nghe lời nàng. Nhưng cho dù như vậy, sáng sớm mỗi ngày, vẫn phát hiện có xác chết trong đoàn người. Y Phù suy nghĩ mãi, rồi bàn với bọn ta, phái người tới kinh thành bẩm báo việc này với Hầu gia.
Tề Ninh nói:
- Nói cách khác, khi ngươi rời khỏi Hắc Nham động, Hắc Nham động vẫn ở trong tình trạng nguy hiểm?
- Đúng vậy!
Khê Mộc gật đầu, cố gắng đứng lên rồi quỳ rạp xuống đất:
- Hầu gia, Hắc Nham động tai vạ đến nơi, xin Hầu gia mau đến cứu bọn họ!
Dứt lời, y liên tục dập dầu.
Tề Ninh đưa tay kéo y dậy, ra lệnh:
- Tề Phong, ngươi dẫn Khê Mộc đi dùng cơm, sau đó để hắn nghỉ ngơi.
Hắn lại nói với Khê Mộc:
- Chuyện này ta sẽ xử lý, ngươi đi dùng cơm trước đi.
Khê Mộc tạ ơn, rồi theo Tề Phong lui đi.
Từ Hắc Nham động Tây Xuyên chạy tới kinh thành, cho dù ra roi thúc ngựa chạy cả ngày lẫn đêm, thì phải mất bảy tám ngày mới đến nơi, mà trong thời gian bảy tám ngày này, đủ để phát sinh rất nhiều việc.
Tuy rằng Tề Ninh kinh sợ trước việc Ba Da Lực bị giết, nhưng từ đầu tới giờ, hắn lo lắng nhất là sự an nguy của Y Phù.
Tuy không chứng kiến tận mắt, nhưng hắn có thể tưởng tượng ra được bầu không khí khủng bố mà lúc này Hắc Nham động đang phải đối mặt, mỗi ngày đều có người bị giết chết, nhưng không sao biết được hung thủ là ai, điều này đối với người ở Hắc Nham động là một áp lực tâm lý vô cùng đáng sợ.
Ba Da Lực bị hại, có thể hiểu được sự bi thương trong lòng Y Phù, nhưng trong tình thế này, nàng vẫn phải kiên cường đứng dậy, chôn giấu nỗi đau trong lòng, dẫn dắt mọi người vượt qua cửa ải khó khăn.
Có thể lặng yên không một tiếng động, tùy ý giết người ở Hắc Nham động, thậm chí ngay cả Ba Da Lực cũng bị giết, cho thấy kẻ địch rất mạnh, Tề Ninh chỉ lo lắng bọn chúng động thủ đối với Y Phù.
Đêm nay, có nhiều chuyện xảy ra, lúc này đã sắp qua giờ Sửu, ánh bình minh sắp tới, Tề Ninh biết mình phải cấp tốc khởi hành tới Tây Xuyên, càng chậm phút nào, nguy hiểm đối với Y Phù sẽ càng nhiều.
Trở lại phòng, Tây Môn Chiến Anh vẫn đang chờ đợi, thấy Tề Ninh vẻ mặt ngưng trọng trở về, nàng lo lắng hỏi:
- Tướng công, xảy ra chuyện gì?
Tề Ninh cũng không giấu diếm, liền kể lại tóm tắt chuyện ở Hắc Nham động, về phần quan hệ giữa hắn và Y Phù, lúc này hắn cũng theo sự thật mà nói ra.
Lúc đánh Hắc Liên giáo ở Triêu Vụ lĩnh, Tây Môn Chiến Anh cũng tham dự, đối với chuyện Hắc Nham động ở Tây Xuyên, đương nhiên nàng cũng biết một chút. Sau khi nghe xong, nàng nhíu mày hỏi:
- Tướng công, nói như vậy, nghĩa là đám người vu cho Hắc Nham động mưu phản đã ngóc đầu dậy? Hung thủ đứng sau vụ này, rốt cuộc là ai đây?
Trong lòng Tề Ninh cũng rất khó xác định người đó là ai.
Tuy lần trước hắn trợ giúp Hắc Nham động rửa sạch nỗi oan, nhưng lúc đó hắn cũng không truy tra hung thủ thực sự đứng phía sau, lúc đó Tề Ninh chỉ biết, có thể bày ra một quỷ kế âm hiểm như vậy, không phải là một người có thể làm được, mà nhất định là một thế lực khổng lồ.
Từ bệnh dịch ở kinh thành liên quan tới Hắc Liên giáo Tây Xuyên, tiếp đó tám bang mười sáu phái đánh Triêu Vụ lĩnh, cho tới Hắc Nham động bị vu tội mưu phản, thậm chí Lục Thương Hạc cấu kết với Bạch Hổ trưởng lão hãm hại Hướng Bách Ảnh, muốn giành quyền khống chế Cái Bang, tất cả chuyện này đều xảy ra ở Tây Xuyên, khiến Tề Ninh có một kết luận, tất cả chuyện này không độc lập, mà đều nằm trong một mạng lưới vô hình, bày ra hết âm mưu này tới âm mưu khác.
Thậm chí hắn xác định, cho dù trong chuyện này có sự tham gia của Lục Thương Hạc và Lý Hoành Tín, nhưng hai người đó không phải là người thật sự đứng phía sau, người có thể điều khiển và lợi dụng những người kia, nhất định có năng lực và thủ đoạn rất kinh khủng.
Lần này Hắc Nham động phát sinh sự việc đáng sợ như vậy, Tề Ninh biết cũng không phải là một sự kiện độc lập, mà là tiếp nối cho những sự việc trước đây. Một lần nữa, đối phương gây ra gió tanh mưa máu ở Tây Xuyên, có lẽ Hắc Nham động chỉ là bước khởi đầu, mà hành động kế tiếp sẽ càng làm người ta kinh sợ. Lần này nếu đối phương ra tay, sóng gió sẽ chỉ càng mãnh liệt hơn trước rất nhiều.
- Chiến Anh, Tây Xuyên xảy ra chuyện như vậy, ta không thể không quản.
Tề Ninh nghiêm nghị nói:
- Mặc kệ mục đích của đối phương là gì, ta phải lập tức chạy tới Tây Xuyên.
- Thế nhưng…thế nhưng kẻ xấu điên rồ như vậy, ta chỉ lo lắng…
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Tây Môn Chiến Anh tràn đầy vẻ lo âu, nói nửa chừng nàng dừng lại, suy nghĩ một chút, lại nói:
- Tướng công, bất kể là nguy hiểm như thế nào, chỉ cần có chàng, ta không sợ! Chúng ta mau lên đường!
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Nàng ở lại kinh thành, một mình ta đi xử lý việc này được rồi.
- Không được.
Tây Môn Chiến Anh lập tức nói:
- Chàng đi đâu, ta đi đó, Tây Xuyên có nhiều kẻ độc ác như vậy, ta không thể để chàng đi một mình.
Tề Ninh nhẹ nhàng ôm Tây Môn Chiến Anh, dịu dàng nói:
- Cô nương ngốc, đâu phải nàng không biết, cho dù ác nhân lợi hại cỡ nào, cũng không thể ác hơn ta được? Nàng ở lại kinh thành, đương nhiên là có việc. Tam sư huynh đã bị nhốt vào nhà giam của Thần Hầu phủ, bất luận cuối cùng xử trí như thế nào, nhạc phụ cũng sẽ rất đau lòng, sức khỏe của lão nhân gia vốn đã không tốt, nếu vào lúc này còn không có nàng ở bên cạnh chăm sóc, làm sao ta và nàng yên tâm mà đi?
Tây Môn Chiến Anh nhíu đôi mày thanh tú, lộ vẻ do dự, Tề Ninh hôn lên trán nàng, dịu dàng nói:
- Nếu như nhạc phụ đại nhân nổi cơn thịnh nộ, e rằng những người khác cũng không khuyên bảo được, nàng ở lại bên cạnh nhạc phụ, không những có thể chăm sóc nhạc phụ, mà nếu có xảy ra tình huống gì khẩn cấp, nàng còn có thể khuyên bảo nhạc phụ.
Đương nhiên là Tây Môn Chiến Anh rất hiểu tính tình của cha mình, nàng cũng biết nếu như Tây Môn Vô Ngân nổi cơn thịnh nộ, đúng là chỉ có nàng mới dám khuyên nhủ vài câu, mà điều làm nàng lo lắng nhất, chính là sức khỏe của phụ thân, Tây Môn Vô Ngân vốn đã có bệnh, nếu như bây giờ biết được đệ tử mà mình rất vất vả đào tạo nên, lại biết pháp mà phạm pháp, làm ra những chuyện hung tàn, đương nhiên là ông rất khó chấp nhận.
- Thế nhưng…thế nhưng chàng đi…ta rất lo lắng.
Trên khuôn mặt Tây Môn Chiến Anh tràn ngập vẻ lo lắng.
Tề Ninh mỉm cười, nói:
- Tướng công của nàng là một người rất ham sống, nếu thật sự có nguy hiểm, ta sẽ chạy trốn nhanh hơn bất cứ ai khác. Cô bé ngốc à, trời sắp sáng rồi, chuyến đi Tây Xuyên này không thể chậm trễ, ta phải lập tức vào cung gặp hoàng thượng, bàn về chuyện Tây Xuyên.
Đặt tay lên vai Tây Môn Chiến Anh, hắn dịu dàng nói:
- Nàng thu xếp hành lý giúp ta, sau khi quay về, có thể ta sẽ lên đường ngay.
Tây Môn Chiến Anh cũng biết đi Tây Xuyên là việc cấp tốc, đúng là không thể chậm trễ, đương nhiên nàng khác với các cô nương bình thường, lúc này không những không thể làm vướng víu Tề Ninh, mà còn phải hỗ trợ hắn, nàng gật đầu nói:
- Vậy chàng mau vào cung đi, ở nhà đã có ta thu xếp.
Tề Ninh kề sát Tây Môn Chiến Anh, hôn nàng một cái, rồi đi ra cửa.
Lúc Tề Ninh tới bên ngoài cung, trời đã tảng sáng. Chưa tới thời gian được vào cung, cửa cung đóng chặt. Tề Ninh báo thân phận với lính canh, liền có người đi bẩm báo. Một lúc sau, có người tới mở cửa ra, để Tề Ninh vào cung, bảo hắn là hoàng đế tiếp kiến ở ngự thư phòng. Đối với đường lối trong cung, hiện nay xem như Tề Ninh đã biết khá rõ ràng, hắn đi thẳng tới ngự thư phòng, nhưng Long Thái còn chưa tới, đành ngồi chờ ngoài cửa.
Đợi một lát, Tề Ninh thấy Phạm Đức Hải dẫn Long Thái tới. Lúc này tuy phía chân trời đã bắt đầu ửng lên, nhưng mặt trời vẫn chưa mọc, hiển nhiên là Long Thái vừa thức dậy. Nhìn thấy Tề Ninh, hoàng đế chỉ liếc mắt ra hiệu, ý bảo Tề Ninh theo mình vào thư phòng. Còn chưa ngồi xuống, hoàng đế đã hỏi:
- Sáng sớm ngươi đã tới, hẳn là có đại sự cấp tốc, nơi nào xảy ra chuyện vậy?
- Bẩm, Tây Xuyên!
- Tây Xuyên?
Tề Ninh lập tức kể lại sơ lược chuyện xảy ra ở Hắc Nham động, Long Thái nghe xong, vẻ mặt ngưng trọng, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời, hỏi:
- Trước kia Hắc Nham động bị vu khống tạo phản, đến nay vẫn chưa tìm được kẻ chủ mưu thật sự ở phía sau. Lần này, hẳn là đám người đó lại gây chuyện.
- Thần cũng nghĩ như vậy.
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Hơn nữa thần cho rằng, phía đối phương đang giăng bẫy.
- Giăng bẫy?
- Hung thủ có thể yên lặng giết người một cách tùy tiện ở Hắc Nham động, mà người Miêu ở Hắc Nham động không thể tìm được tung tích của bọn chúng, có thể thấy bọn chúng đã hoàn toàn nắm rõ đường đi lối lại ở Hắc Nham động.
Tề Ninh nói:
- Hắc Nham động phái người ra ngoài cầu cứu, là chuyện đương nhiên, nhưng nhất định đám người kia cũng biết rõ, nhất định bọn chúng cũng giám sát các con đường. Thần cho rằng, nếu như bọn chúng muốn triệt để chặn đường cầu viện, thì không có gì khó khăn cả.
- Trẫm hiểu ý ngươi muốn nói.
Long Thái nói:
- Ý ngươi là, tên người Miêu kia có thể chạy tới kinh thành cầu viện, là bọn chúng cố ý phóng thích?
Tề Ninh gật đầu:
- Đúng vậy. Thần nghi ngờ Hắc Nham động xảy ra thảm kịch như vậy, mục tiêu của đám hung thủ kia cũng không phải là Hắc Nham động, mà là thần!
Ngừng lại một chút, hắn cười nhạt, nói:
- Lần trước bọn chúng muốn vu tội tạo phản cho Hắc Nham động, thậm chí muốn dùng chuyện đó để khơi mào chiến tranh giữa triều đình và bảy mươi hai động, nhưng bởi vì thần mà bọn chúng thất bại trong gang tấc. Thần nghĩ đám người kia hạn thần tận xương tủy.
Long Thái cười nhẹ, nói:
- Ngươi là công thần của Đại Sở, đương nhiên là cái gai trong mắt đám phản tặc kia. Tề Ninh, ngươi nghi ngờ bọn chúng giăng bẫy nhử ngươi tới Tây Xuyên?
- Hắc Nham động và Cẩm Y Tề gia vốn có liên hệ sâu xa, mà chuyện lần trước, cũng khiến quan hệ giữa Hắc Nham động và thần không cạn.
Tề Ninh nói:
- Đương nhiên đám người kia biết, một khi Hắc Nham động thực sự gặp phải phiền phức to lớn, cần đến sự trợ giúp của triều đình, tất nhiên Hắc Nham động sẽ tìm tới thần. Nếu như chỉ giết vài người của Hắc Nham động, người của Hắc Nham động sẽ không cho rằng đó là chuyện quá lớn. Hơn nữa, khi gặp chuyện, người Miêu đều tự mình giải quyết, không đến lúc vạn bất đắc dĩ, họ sẽ không tìm kiếm sự tương trợ của triều đình.
Long Thái khẽ gật đầu, nói:
- Đây không phải lỗi của người Miêu, mà là do ân huệ của triều đình quá ít, khiến bọn họ vẫn chưa thực sự tín nhiệm triều đình.
- Hoàng thượng thánh minh.
Tề Ninh chắp tay, nói tiếp:
- Bởi vậy lần này bọn chúng tùy tiện giết người ở Hắc Nham động, không những giết người phóng hỏa, mà còn giết chết động chủ Ba Da Lực, thậm chí cắm thủ cấp của người bị hại trên cọc. Việc này đương nhiên khiến người Miêu cảm thấy bi phẫn, nhưng cũng khiến họ cảm thấy khủng bố. Trong tình huống này, người của Hắc Nham động cảm thấy tai vạ đến nơi, họ cầu viện triều đình cũng là lẽ đương nhiên. Mà thần cũng cho rằng, đây là mục đích cuối cùng của đám hung thủ kia.
Long Thái nhíu mày nói:
- Như vậy thì, chuyến đi Tây Xuyên này của ngươi, đương nhiên là rất nguy hiểm.
Hơi đăm chiêu, hoàng đế suy nghĩ một lát, rồi nói:
- Ngươi định làm thế nào?
- Đám người kia tro tàn lại cháy, dám ở Tây Xuyên làm ra động tĩnh lớn như vậy, thần nghĩ rằng rất có thể bọn chúng còn có âm mưu lớn hơn nữa.
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Hoàng thượng chuẩn bị Bắc Phạt, thần chỉ lo lắng có người ngấm ngầm muốn phá hỏng chiến lược của Đại Sở, một khi Tây Xuyên thực sự xảy ra chuyện, tất nhiên triều đình phải ổn định tình hình ở Tây Xuyên trước, như thế, sẽ phá hỏng đại sự của hoàng thượng.
Long Thái gật đầu nói:
- Điều trẫm lo lắng nhất, là kẻ thù bên ngoài chưa dẹp yên, nhưng bên trong đã xuất hiện nội loạn.
Hơi trầm ngâm, hắn mới nói:
- Nhiều ngày nay, trẫm vẫn luôn cân nhắc chọn người. Bắc Phạt là ngụy trang, trước hết đánh lấy Đông Tề, điều này đương nhiên không thể thay đổi. Bắc Đường Phong đóng quân ở Đồng Quan, quân tinh nhuệ Tây Bắc đều đã xuất chinh, nếu không nhân cơ hội này chiếm lấy Tây Bắc, thì thật là uổng phí.
- Hoàng thượng định phái ai đi bất ngờ đánh chiếm Tây Bắc?
- Trước kia trẫm định để Nhạc Hoàn Sơn lĩnh binh Bắc Phạt, còn ngươi lĩnh binh bất ngờ đánh chiếm Đông Tề.
Long Thái nói:
- Bởi vậy trẫm vẫn luôn cân nhắc ai sẽ đánh Tây Bắc. Bây giờ trẫm thấy, để ngươi đánh chiếm Tây Bắc là thích hợp nhất, phía Đông Tề, trẫm sẽ chọn người khác.
Tề Ninh sửng sốt, Long Thái lại nói:
- Đánh Tây Bắc, nhất định phải tiến hành bất thình lình, không thể để Bắc Đường Phong nhìn ra manh mối. Từ Tây Xuyên tiến vào Tây Bắc, phải trèo đèo lội suối, ở đó chỉ đó đường nhỏ hiểm trở, chỉ cần Bắc Đường Phong biết được phía chúng ta có hành động, nhất định hắn sẽ đề phòng. Hắn chỉ cần trấn giữ một số ngả đờng hiểm yếu, kế hoạch bất ngờ đánh chiếm Hàm Dương sẽ thất bại.
Tề Ninh hiểu ý, nói:
- Hoàng thượng muốn thần mượn việc điều tra sự kiện Hắc Nham động mà tiến vào Tây Xuyên, khiến mọi người nghĩ thần đến Tây Xuyên là vì vấn đề ở đó, mà âm thầm chuẩn bị đánh chiếm Hàm Dương một cách bất ngờ?
Ánh mắt sắc bén, khóe miệng Long Thái hiện lên nụ cười, gật đầu nói:
- Không sai. Mấy ngày nay, mỗi lần cân nhắc chọn người đánh chiếm Hàm Dương, trẫm luôn nghĩ nên làm thế nào che giấu mục đích chúng ta bất ngờ đánh chiếm Hàm Dương. Bất luận phái ai đi, chỉ cần chỉnh đốn binh mã ở Tây Xuyên, tất nhiên sẽ khiến phía Tây Bắc đề phòng, nhưng lần này chuyện xảy ra ở Hắc Nham động, cũng là trời trợ giúp Đại Sở ta.
- Hắc Nham động bị tàn sát mấy trăm người, chuyện như vậy, chỉ cần lan truyền ra ngoài, sẽ kích động toàn bộ Tây Xuyên.
Tề Ninh nói:
- Triều đình phái người đi xử lý chuyện này, đương nhiên là hợp tình lý.
Long Thái gật đầu nói:
- Người Hắc Nham động là con dân của Đại Sở ta, điều động binh mã ở Tây Xuyên tiễu trừ nghịch bọn giặc cướp là chuyện hợp lẽ thường. Ngươi tới Tây Xuyên, có thể quang minh chính đại điều động tất cả binh mã ở đó, chắc chắn phía Tây Bắc sẽ không nghĩ mục đích của ngươi là nhằm vào Hàm Dương. Ngoài ra, Miêu gia bảy mươi hai động thấy trẫm phái ngươi đến giải cứu tình cảnh khó khăn của Hắc Nham động, nhất định sẽ có lòng muốn quy thuận triều đình. Nếu ngươi có thể nhanh chóng giải quyết được đám nghich tặc Tây Xuyên kia, sẽ có cơ hội chiếm được Hàm Dương, đó là công lao vô cùng to lớn.
Tề Ninh thầm nghĩ, sắp đặt như vậy quả thật không tệ, chỉ là sự tình nói thì dễ nhưng làm mới khó.
Dù sao thì bất ngờ đánh chiếm Hàm Dương cũng là một kế hoạch khả thi, nhưng muốn tiêu diệt đám nghịch tặc Tây Xuyên thì thật sự không dễ dàng. Cho tới bây giờ, bất kể là Tề Ninh hay triều đình, đều không thể xác định đám người kia rốt cuộc là người phương nào, thế lực đó dường như là một cái bóng bị bao phủ trong một đám mây mù, rõ ràng thấy tồn tại đó, nhưng lại không nắm lấy được.
Tề Ninh hơi trầm ngâm một lát, mới nói:
- Hoàng thượng, tình thế ở Hắc Nham động cấp bách, thần không thể trì hoãn, phải lập tức lên đường ngay.
- Trẫm hiểu.
Long Thái gật đầu nói:
- Phía Tây Xuyên, trẫm giao cho ngươi. Trẫm sẽ nhanh chóng hạ chỉ cho quân đoàn Tần Hoài Bắc thượng, khi đó thu hút sự chú ý của Bắc Đường Phong. Ngươi là một “mũi tên ngầm” của trẫm, khi tìm được cơ hội, phải lập tức bắn tên giết địch.
- Hoàng thượng giao phó trọng trách như vậy, thần mặc dù bất tài, nhưng nhất định sẽ ra sức hoàn thành kế hoạch lớn lao của hoàng thượng!
Tề Ninh khom người thật thấp, vài chào.
Long Thái đi tới, hai tay đỡ lấy hai tay Tề Ninh, chăm chú nhìn vào mắt hắn, nói:
- Trẫm luôn nghĩ rằng, ngươi là phúc khí trời ban cho trẫm, nhất định ngươi phải giúp đỡ trẫm hoàn thành nghiệp lớn.
Cổ họng hơi nhúc nhích, nhưng Tề Ninh không nói gì.
- Ngươi chờ một chút.
Long Thái xoay người đi ra sau bàn, cầm bút viết chỉ, viết xong, lấy ngọc tỷ đóng dấu lên, rồi vẫy tay gọi Tề Ninh tới. Long Thái đưa ý chỉ cho Tề Ninh, nói:
- Đây là đặc chỉ trẫm giao cho ngươi, có chiếu thư này, ngươi có thể điều khiển tất cả quan viên và binh mã Tây Xuyên.
Tề Ninh cẩn thận tiếp nhận, Long Thái nói:
- Năm xưa Tây Xuyên là địa bàn của Lý Hoành Tín, năm đó Cẩm Y lão hầu gia bình định Tây Xuyên, đánh tới Thành Đô, Lý Hoành Tín hạ vũ khí đầu hàng, binh mã dưới quyền của hắn đều bị triều đình an trí.
Hơi trầm ngâm một lát, tiểu hoàng đế lại nói:
- Đám người kia đều được hưởng quân lương, nếu không thể an bài thỏa đáng, cho dù Lý Hoành Tín quy thuận, bọn họ vẫn có thể gây ra rối loạn. Bởi vậy, lúc đó ngoại trừ cho một bộ phận về nghỉ, triều đình vẫn để cho mấy vạn nhân mã của Lý Hoành Tín phục vụ và ăn lương, chỉ là phân tán đến các nơi ở Tây Xuyên.
Tề Ninh nói:
- Hoàng thượng lo lắng những người đó không thật tâm phục vụ triều đình?
- Cũng không hoàn toàn như vậy.
Long Thái nói:
- Đối với đại đa số tướng sĩ, triều đình nuôi bọn họ, bọn họ cũng không điên mà đối địch với triều đình. Vi Thư Đồng được tiên đế phái đi Tây Xuyên, ngoại trừ phải giám thị động tĩnh của Lý Hoành Tín, một nhiệm vụ quan trọng khác là thanh lý những tướng sĩ của họ Lý xen lẫn trong quân. Mấy năm nay, Vi Thư Đồng cũng không phụ sự kỳ vọng của tiên đế, đã thanh lý quá nửa tướng sĩ cũ họ Lý, tuy nhiên chuyện này vốn không thể nóng vội, cho nên cho tới bây giờ vẫn còn tướng cũ của họ Lý trong quân.
Tề Ninh khẽ gật đầu, hiểu rõ lo lắng của Long Thái.
- Sau khi tới Tây Xuyên, ngươi phải chỉnh đốn binh mã, khó tránh khỏi sẽ phải đụng chạm những tướng cũ họ Lý này.
Long Thái cười lạnh, nói:
- Năm xưa, tuy Lý Hoành Tín quy phục triều đình, nhưng tiên đế và trẫm cũng không tin hắn thực sự có thể thành thật.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Họ Lý đã ăn sâu bén rễ ở Tây Xuyên, tuy hiện nay bị triều đình giám thị, nhưng một khi Tây Xuyên xuất hiện náo động, rất có thể Lý Hoành Tín sẽ nhân cơ hội làm loạn.
- Mỗi lần giao chiến với phương Bắc, triều chú ý nhất là phía Tây Xuyên.
Long Thái nghiêm mặt nói:
- Lần này Đại Sở chúng ta xuất binh, phía Tây Xuyên đã có người muốn rục rịch ngóc đầu dậy. Nếu bọn họ thực hiện được ý đồ, tất nhiên sẽ khiến kế hoạch Bắc tiến của chúng ta gập khó khăn, hơn nữa rất có thể nhiễu loạn quốc sách của Đại Sở ta, bởi vậy chúng ta không thể lơ là đối với Tây Xuyên. Trẫm phái ngươi tới đó, là trẫm tin tưởng người có thể làm tốt việc này. Cho dù không thể đạt được mục tiêu là đánh chiếm được thành Hàm Dương một cách bất ngờ, thì chỉ cần giữ cho Tây Xuyên được ổn định trong lúc Đại Sở ta Bắc tiến, coi như là thành công rồi.
Tề Ninh chắp tay nói:
- Hoàng thượng yên tâm, thần biết ý tứ của hoàng thượng rồi.
- Ngươi nói như vậy, trẫm an tâm rồi.
Long Thái mỉm cười nói:
- Hy vọng lúc ngươi trở về, chúng ta đã chiếm được Đông Tề và Tây Bắc. Nếu được như vậy, đại nghiệp bình định thiên hạ do ta và ngươi liên thủ, nhất định thành công.
Tề Ninh lại khom người thật thấp, thi lễ.
Rời khỏi hoàng cung, trời đã sắp sáng, Tề Ninh liền trở về phủ, hắn thấy Cố Thanh Hạm và Tây Môn Chiến Anh đều đã đợi sẵn, Đoàn Thương Hải và Tề Phong đều đã sẵn sàng, dáng vẻ có thể lên đường bất cứ lúc nào.
Thấy Tề Ninh trở về, bọn họ đều bước tới nghênh đón. Cố Thanh Hạm bước nhanh nhất, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ nghiêm trọng. Đi được vài bước, có lẽ chợt nhận ra điều gì, nàng liền chậm bước, mấy người kia cũng không để ý. Tây Môn Chiến Anh tiến lên trước, vội hỏi:
- Tướng công, chàng đã gặp hoàng thượng rồi?
Tề Ninh liếc nhìn Cố Thanh Hạm, thấy vẻ mặt của Cố Thanh Hạm không chỉ lo lắng, mà còn có một chút hụt hẫng, lúc này hắn cũng không dám biểu lộ, mà quay sang Tây Môn Chiến Anh, nói:
- Ta đã gặp hoàng thượng, hoàng thượng hạ chỉ cho ta lập tức đi Tây Xuyên xử lý việc này.
- Vậy…vậy hôm nay ngươi phải đi rồi sao?
Đi sau Tây Môn Chiến Anh nửa bước, Cố Thanh Hạm hỏi.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Tình thế gấp gáp, không thể nấn ná, phải lập tức lên đường ngay.
Đoàn Thương Hải nói:
- Quốc công, bọn thuộc hạ đã chuẩn bị ổn thỏa, có thể lên đường bất cứ lúc nào. Thuộc hạ đã chọn vài huynh đệ tinh nhuệ trong phủ, ngoài ra cũng phái người đi Hắc Lân doanh, bảo lão Triệu lựa chọn ra một trăm tinh binh đi theo.
Tề Ninh thầm nghĩ, lần này đi Tây Xuyên, tình hình không rõ ràng, mình thật sự cần một số tâm phúc. Hắn gật đầu nói:
- Như vậy cũng tốt, ngươi và Tề Phong theo ta đi Tây Xuyên, Triệu Vô Thương ở lại doanh.
Đoàn Thương Hải chắp tay nói:
- Dạ!
Vành mắt Tây Môn Chiến Anh đỏ lên, nàng muốn nói gì đó, nhưng lúc này nhiều người, không tiện nói. Môi của Cố Thanh Hạm cũng mấp máy, nhưng nàng cũng không nói gì.
Thấy vậy, Tề Ninh nói với Đoàn Thương Hải:
- Ngươi cho mọi người chờ ở ngoài cửa, ta đén chỗ Thái phu nhân một chút rồi sẽ lên đường ngay.
Đoàn Thương Hải và Tề Phong chắp tay lui ra. Lúc này, Tề Ninh mới nhìn Tây Môn Chiến Anh mỉm cười, rồi lập tức nói với Cố Thanh Hạm:
- Tam nương, lần này rời nhà, có thể khá lâu ta mới trở về. Trước khi đi, người đưa ta đến thăm Thái phu nhân một chút, coi như cáo biệt lão nhân gia.
Cố Thanh Hạm vô cùng thông minh, làm sao không biết tâm tư của Tề Ninh, hắn rất chán ghét Thái phu nhân, chắc chắn trước khi đi, hắn không hề muốn đi thăm bà ta, mà chỉ viện cớ để nói riêng với mình mấy câu, nàng liền khẽ ừ một tiếng. Tề Ninh lại nói với Tây Môn Chiến Anh:
- Chiến Anh, nàng ở đây chờ ta một lát, ta tới chỗ Thái phu nhân rồi trở lại.
- Ta cùng đi với chàng!
Hai người vừa thành hôn, đối với Tây Môn Chiến Anh đây là lúc vợ chồng như keo như sơn, khó thể chia lìa, lúc này Tề Ninh sắp đi xa, nàng muốn giờ khắc còn lại đều ở bên cạnh hắn.
Tề Ninh dịu dàng nói:
- Sau khi ta đi, nàng còn phải cùng Tam nương chăm sóc lão nhân gia, ta đến thăm một chút là được rồi. Nàng đi chuẩn bị giúp ta một bộ quần áo sạch sẽ, ta đến chỗ Thái phu nhân xong, trở về phòng sẽ thay quần áo.
Tây Môn Chiến Anh khẽ dạ. Lúc này Cố Thanh Hạm mới nói:
- Ninh nhi, ngươi theo ta tới từ biệt Thái phu nhân.
Hai người một trước một sau rời phòng, cả Cố Thanh Hạm và Tề Ninh đều cố gắng duy trì một chút khoảng cách. Tề Ninh đi ở phía sau Cố Thanh Hạm, nhìn bóng lưng thướt tha uyển chuyển của nàng, trong lòng biết lúc này nàng cũng lo lắng cho mình không kém gì Tây Môn Chiến Anh. Dọc đường, hai người không nói chuyện.
Cố Thanh Hạm cũng không quay đầu lại, mi1 mạch đi thẳng tới người cửa viện của Thái phu nhân. Nàng đẩy cửa ra, hai người đi vào sân, đã thấy Tú Nương đang quét lá rụng trong sân.
Trước kia, Tướng quốc Lệnh Hồ Húc của Đông Tề tặng Tú Nương cho Tề Ninh, là có mưu đồ khác, rốt cuộc bị Tề Ninh khám phá, mà Tú Nương quy phục Tề Ninh, tình nguyện trở thành nữ nô của hắn. Đối với nàng, Tề Ninh cũng không trừng phạt nghiêm khắc, chỉ để nàng ở bên cạnh Thái Phu nhân, chăm sóc cho bà ta, trên thực tế là giám sát tình hình của Thái phu nhân. Mặc dù Thái phu nhân hầu như đã không còn tri giác, nhưng Tề Ninh luôn nghĩ tới thế lực sau lưng bà lão kia, hắn ra lệnh cho Tú Nương ở bên cạnh bà ta, là nhằm ngăn chặn bất cứ ai tiếp xúc với bên này.
Thấy Tề Ninh tới, Tú Nương buông chổi xuống, cung kính hành lễ với hắn. Tề Ninh khẽ gật đầu, nói:
- Ngươi ra ngoài sân canh chừng, đừng cho bất cứ ai tiến vào nơi này.
Cố Thanh Hạm hơi mấp máy mơi, nhưng cuối cùng không lên tiếng. Tú Nương ngoan ngoãn vâng lời, bước ra ngoài, canh giữ trước cửa.
Lúc này Tề Ninh mới tới gần Cố Thanh Hạm, không giữ khoảng cách nữa, mà sóng vai đi vào trong phòng. Thái phu nhân ở trong sương phòng (chái nhà) bên trái, Cố Thanh Hạm chỉ liếc nhìn về phía đó, nhẹ giọng nói:
- Ta không tới đó đâu, tự ngươi đi đi.
Tề Ninh hiểu tâm trạng của Cố Thanh Hạm, thật ra hắn cũng không có lòng dạ nào đi thăm bà lão kia, nhưng vẫn bước tới, đẩy cửa ra, xem xét bên trong. Trong phòng được thu dọn rất sạch sẽ, Thái phu nhân nằm trên giường, giống như một xác chết. Tề Ninh chỉ liếc nhìn rồi liền đóng cửa phòng, trở lại bên cạnh Cố Thanh Hạm. Cố Thanh Hạm khẽ nhếch môi, do dự một chút, mới dịu dàng nói:
- Đã đi thăm rồi, chúng ta đi thôi!
Xoay người lại, nàng liền muốn đi ra ngoài cửa, nhưng Tề Ninh đã nắm lấy tay nàng giữ lại. Cố Thanh Hạm cũng không hất tay hắn ra, chỉ liếc nhìn Tề Ninh, khẽ nói:
- Buông ra!
Tề Ninh cũng không để ý tới, hắn cầm tay Cố Thanh Hạm, kéo nàng đi vào sương phòng bên phải, đây là phòng hàng ngày Tú Nương vẫn ở. Cố Thanh Hạm giãy dụa mấy cái, nhưng vẫn bị hắn kéo vào phòng. Trong phòng thoang thoảng mùi thơm, Tề Ninh đóng cửa lại. Cố Thanh Hạm cắn môi, thấp giọng hỏi:
- Ngươi làm cái gì vậy?
- Ta phải đi rồi!
Tề Ninh cũng không nói gì khác, chỉ nhìn đăm đăm vào đôi mắt mê người của Cố Thanh Hạm.
Cố Thanh Hạm nhìn hắn, nói:
- Chiến Anh không nói gì nhiều với ta, ta chỉ biết Tây Xuyên xảy ra chuyện lớn, nhưng ta nhìn ra được, Chiến Anh không giấu được sự lo lắng. Ninh nhi, ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc bên kia xảy ra chuyện gì?
- Không có chuyện gì lớn, chỉ là mất thời gian của ta.
Tề Ninh biết, nếu nói ra sự thật, tất nhiên chỉ càng làm Cố Thanh Hạm thêm lo lắng.
- Đừng lo lắng.
- Làm sao ta không lắng cho được.
Giọng của Cố Thanh Hạm đã lộ vẻ sốt ruột, vành mắt cũng đã đỏ lên:
- Ngươi vừa thành hôn, lại phải đi gấp rút như vậy, lại còn người Miêu kia, nếu như không có chuyện đại sự, ngươi sẽ không đi gấp như vậy. Ngươi đừng coi ta là kẻ ngốc, ngươi không nói cho ta biết, ta…
Thở dài, nàng cười khổ nói:
- Thật ra ngươi cũng không sai, bây giờ ngươi đã thành hôn rồi, chuyện trước đây có thể nói cho ta biết, bây giờ cũng không cần nói nữa.
Tề Ninh cười khổ, nói:
- Tâm ý của ta đối với người, cũng không phải là người không biết, ta chỉ sợ người lo lắng.
Hắn biết nếu mình không nói, trái lại càng làm Cố Thanh Hạm thêm bất an, cho nên liền kể lại đại khái chuyện bên Tây Xuyên. Cố Thanh Hạm biến sắc, kêu lên:
- Ninh nhi, người Miêu tên là Khê Mộc kia có thể tới kinh thành, nhất định là đám người xấu kia cố ý thả cho hắn báo tin, chính là…chính là muốn dẫn ngươi sang đó! Bên đó là một cái bẫy, ngươi không thể đi!
Cố Thanh Hạm nói ra điểm mấu chốt, Tề Ninh thầm nghĩ, qua nhiên nàng vô cùng thông minh. Hắn cười nói:
- Đừng lo lắng, mạng nhện có lớn cỡ nào, làm sao có thể vây khốn được cọp?
- Ngươi đừng coi thường.
Thấy dáng vẻ “không sao cả” của Tề Ninh, Cố Thanh Hạm càng lo lắng:
- Bọn chúng ở Tây Xuyên lâu năm, là rắn độc, chưa nói ngươi không phải là cọp, cho dù ngươi có là cọp, cũng không nhất định đấu lại lũ rắn độc đó.
Hết sức lo lắng, nàng nhướng mày, hỏi:
- Sao không để quan phủ Tây Xuyên đi điều tra việc này?
- Ta lo lắng, nếu như lần này ta không đi Tây Xuyên, sẽ càng có nhiều người chết thảm dưới tay bọn chúng.
Anh mắt của Tề Ninh trở nên lạnh lùng và nghiêm nghị:
- Nếu như người vô tội của Hắc Nham động vì ta mà chết, đương nhiên ta không thể ngồi yên không để ý tới. Tất nhiên, ta muốn bắt được bọn giặc cướp kia, lấy đầu chúng tế vong linh những người vô tội.
Vành mắt Cố Thanh Hạm càng đỏ lên, môi hơi mấp máy, muốn nói lại thôi.
Tề Ninh thấy rõ điều đó, hắn biết khắp trong thiên hạ, người thật sự quan tâm mình cũng không có mấy, mà Cố Thanh Hạm chính là người quan trọng nhất trong số đó. Hắn cảm thấy lòng ấm áp, đột nhiên giang hai tay ra, không để Cố Thanh Hạm kịp phản ứng, đã nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
Hắn không dùng nhiều sức, nhưng lần này Cố Thanh Hạm cũng không giãy dụa, để mặc cho hắn ôm.
Ôm thân thể mềm mại kia vào lòng, cảm giác vô cùng tuyệt vời, Tề Ninh cảm thấy sung sướng hơn bao giờ hết. Ngửi ngửi mùi thơm trên người nàng, hắn dịu dàng nói:
- Trước khi đi, có thể được ôm nàng như thế này, ta rất mãn nguyện.
- Ta chỉ mong ngươi có thể sớm trở về.
Cố Thanh Hạm nhẹ giọng nói:
- Nếu như không có ngươi, ta thực sự không biết…!
Nói nửa chừng, nàng nghẹn lời.
- Không biết cái gì?
Do dự một lát, Cố Thanh Hạm cười khổ, buồn bã nói:
- Không biết ta sống còn có ý nghĩa gì nữa.
Tề Ninh nghe vậy, càng ôm chặt nàng vào lòng, nhẹ giọng nói:
- Nàng nói như vậy, ta rất vui mừng, coi như là vì nàng, ta cũng phải bình an vô sự trở về.
Do dự một chút, cuối cùng hắn kề tai Cố Thanh Hạm hỏi nhỏ:
- Sau khi ta đi, nàng có nhớ ta không?
- Ta…!
Thân thể mềm mại của Cố Thanh Hạm hơi vặn vẹo một chút, nàng không trả lời ngay. Tề Ninh hỏi:
- Ta không có ý gì khác, chỉ là trước khi đi, ta muốn biết nàng sẽ nhớ tới ta hay không.
- Ngươi…ngươi thật không biết sao?
Giọng Cố Thanh Hạm hơi run rẩy, tựa như sắp khóc đến nơi:
- Thật ra cái gì ngươi cũng không hay biết, ngươi…!
- Ta biết, ta biết mà!
Tề Ninh siết chặt Cố Thanh Hạm vào lòng:
- Đương nhiên là ta biết chứ, Tam nương sẽ luôn nhớ tới ta, cũng như ta sau khi rời khỏi, cũng luôn luôn nhớ tới nàng.
Bỗng cảm xúc trong lòng dâng trào, hắn buông hai tay ra, đỡ lấy khuôn mặt xinh đẹp, trắng như tuyết của Cố Thanh Hạm, ngắm nghía khuôn mặt nàng, nhìn vào đôi mắt mỹ lệ long lanh nước mắt của nàng, rồi bất chợt hắn cúi xuống, hôn lên môi nàng.
Hai tay nắm nhẹ vạt áo của Tề Ninh, Cố Thanh Hạm nhắm mắt lại, yên lặng phối hợp với nụ hôn nồng nhiệt của Tề Ninh.
Tề Ninh thầm hiểu vì sao lần này Cố Thanh Hạm lại thuận theo tình cảm của hắn như vậy, chính là vì nàng nghĩ, lần này Tề Ninh đi Tây Xuyên, sẽ có thể gặp phải nguy hiểm chưa từng có.
Đương nhiên Tề Ninh cũng biết, chuyến đi lần này vô cùng nguy hiểm, ý đồ của đối phương rất rõ ràng, vì muốn dẫn dụ hắn tới Tây Xuyên, mà giết người, phóng hỏa một cách hung tàn ở Hắc Nham động, nếu hắn thực sự tiến vào Tây Xuyên, đương nhiên đối phương sẽ giăng bẫy rập rất lớn chờ đợi hắn.
Cố Thanh Hạm rất thông minh, biết lần này Tề Ninh đi Tây Xuyên, có thể sẽ không bao giờ trở về được nữa, cho nên mới xé rách lớp màng che vẫn luôn bao phủ tình cảm của mình. Mà điều này cũng cho thấy, trong thâm tâm Cố Thanh Hạm không thật sự bài xích đụng chạm với Tề Ninh, nhưng vì e ngại cấm kỵ luân lý, cho nên xưa nay nàng phải kìm chế bản thân, bây giờ thời điểm chia tay sắp tới rồi, sống chết khó dò, rốt cuộc Cố Thanh Hạm để lộ tình cảm thật của mình.
Tề Ninh khí huyết phương cương, hơn nữa trong lòng hắn luôn khao khát người thiếu phụ xinh đẹp này, giờ đây được nàng yên lặng chấp nhận, khiến hắn hết sức kích động đến tận đáy lòng. Hắn vừa hôn Cố Thanh Hạm, tay cũng từ tấm lưng thon của nàng lần dò xuống phía dưới, dừng lại một chút ở chiếc eo mảnh khảnh, rồi lại tiếp tục đi xuống, cuối cùng đặt trên cặp mông nở nang, căng tròn của nàng, tuy cách một lớp y phục, nhưng tay hắn vẫn dễ dàng cảm nhận được sự tròn đầy của nó. Không kìm chế được, hắn nhẹ nhàng vuốt ve mông nàng, quả nhiên là vô cùng co giãn.
Lập tức Cố Thanh Hạm hơi vùng vẫy, đẩy nhẹ hắn ra, lúc này khuôn mặt xinh đẹp của nàng đỏ bừng, hơi giận dữ nói:
- Ninh nhi, ngày hôm nay…ngày hôm nay…không thể…
Tề Ninh nhìn nàng, đối má đỏ bừng càng tươi đẹp mê người, cả người nàng toát ra vẻ quyến rũ say lòng người. Hắn không kìm hãm được, lại muốn sáp tới. Cố Thanh Hạm chống tay chặn trước ngực Tề Ninh, nhẹ nhàng lắc đầu nói:
- Nghe lời ta, hôm nay không thích hợp, chờ…chờ sau này rồi tính.
Nghe vậy, trong lòng Tề Ninh càng rung động, những lời này của Cố Thanh Hạm có nghĩa là đồng ý sau này hai người có thể…Hắn biết hôm nay được như thế này đã là đạt tới giới hạn cuối cùng của nàng rồi, nếu tiếp tục tiến tới, sẽ phá vỡ ranh giới phòng vệ của nàng, nàng sẽ không chấp nhận, cho nên hắn dịu dàng nói:
- Được, vậy nàng chờ ta trở về.
Cố Thanh Hạm khẽ gật đầu, mấp máy môi, rồi rốt cuộc khẽ nói:
- Vậy…ngươi cố gắng nhanh chóng trở về!
Tề Ninh mỉm cười.
Tình thế ở Tây Xuyên cấp bách, Tề Ninh cũng không nấn ná. Sau khi từ biệt người nhà, hắn rời khỏi kinh thành. Một trăm tinh binh do Triệu Vô Thương lựa chọn đã chờ sẵn ngoài thành, tất cả đều cưỡi ngựa. Sau khi ra khỏi thành, Tề Ninh cũng không che giấu hành tung, dẫn một trăm kỵ binh thủ hạ đi về phía tây, hướng về phía Tương Dương, theo Trường Giang đi lên, vượt qua Di Lăng tới Nam Tân Quan. Đường bộ Tây Xuyên khó đi, cho dù cưỡi khoái mã, cũng không đi nhanh được, bởi vậy hắn đổi sang đi đường thủy, dọc đường cũng hơi thông thuận. Theo đường thủy, sau khi tới Cù Đường Hạp, mọi người lên bờ đi đường bộ, hướng về phía Thành Đô.
Khê Mộc vào kinh báo nguy, tuy rằng đi đã ngày lẫn đêm, nhưng cũng mất mấy ngày. Lần này Tề Ninh đi Tây Xuyên, không dừng lại chút nào, cũng mất mấy ngày, mỗi ngày, có thể đều có thêm người của Hắc Nham động bị giết. Tính từ đầu đến giờ đã là nửa tháng trôi qua, rốt cuộc tình hình ở Hắc Nham động như thế nào, Tề Ninh cũng không thể nào biết được.
Đương nhiên lần này Khê Mộc cũng theo đoàn người của Tề Ninh quay về. Cũng may lúc đi thuyền, mọi người đều có thời gian nghỉ ngơi trên thuyền, tinh thần và sức lực cũng không tiêu hao quá mức.
Sau khi đến Cẩm Quan ở ngoại thành Thành Đô, đã là lúc hoàng hôn. Tề Ninh vốn định đi thẳng tới Hắc Nham động, nhưng hắn cũng biết, kẻ địch đã giăng ra một chiếc lưới khổng lồ, để đối phó bọn chúng, mà chỉ dựa vào lực lượng những người này trong tay mình, thật sự là quá yếu ớt, cần phải nhờ đến sự hỗ trợ của binh mã Tây Xuyên mới được. Hiện nay binh mã Tây Xuyên nằm trong tay Vi Thư Đồng, hơn nữa Vi Thư Đồng càng nắm rõ tình hình Tây Xuyên hơn hắn, trước hết nên gặp Vi Thư Đồng để nghe ngóng tình hình thì thích hợp hơn.
Quan binh giữ thành thấy Tề Ninh dẫn một trăm kỵ binh tới, cũng lấy làm kinh hãi, biết được Hộ Quốc công tới, đương nhiên không dám ngăn. Chỉ có điều, nếu toàn bộ kỵ binh vào thành, khó tránh khỏi làm bách tính trong thành hoảng sợ, cho nên Tề Ninh ra lệnh cho Đoàn Thương Hải dẫn người chờ ở người cửa thành, còn mình thì dẫn Tề Phong đi tới phủ thứ sử.
Đây là lần thứ hai Tề Ninh tới thành Cẩm Quan, tất cả vẫn như cũ, trên đường phố vẫn là ngựa xe như nước, ồn ào, náo nhiệt.
Tới bên ngoài phủ thứ sử, binh sĩ canh cửa cũng không nhận biết Tề Ninh. Tề Phong báo danh tính, lập tức có người vào bẩm báo. Tề Ninh cũng không chờ Vi Thư Đồng ra nghênh tiếp, mà đi thẳng vào phủ. Khi tới phòng khách, hắn thấy Vi Thư Đồng cũng vừa chạy tới, đang mặc thường phục. So với lần trước, khí sắc của Vi Thư Đồng rõ ràng tốt hơn nhiều, hơn nữa vóc người hơi mập ra. Nhìn thấy Tề Ninh, hiển nhiên là Vi Thư Đồng bất ngờ, y bước tới khom người thi lễ:
- Hạ quan tham kiến quốc công!
Long Thái hạ chiếu tấn phong Tề Ninh làm Hộ Quốc công, tuy chưa lâu, nhưng đương nhiên các đại quan nơi biên cương đều đã biết.
Rõ ràng là Vi Thư Đồng rất kinh ngạc khi thấy Tề Ninh tới đây, Tề Ninh cũng không dông dài, liền đi thẳng vào vấn đề:
- Vi đại nhân, đã lâu không gặp. Lần này ta đến đây, là phụng chỉ hoàng thượng điều tra vụ án ở Hắc Nham động. Ngươi cũng biết rõ tình hình chứ?
Vi Thư Đông khựng lại, kinh ngạc nói:
- Hắc Nham động? Quốc công, chẳng lẽ chuyện lần trước…?
- Động chủ Ba Da Lực của Hắc Nham động bị giết, ngươi cũng biết chứ?
Không nói lời thừa, Tề Ninh hỏi thẳng.
Vi Thư Đồng thất kinh, kêu lên thất thanh:
- Ba Da Lực bị giết? Sao lại có thể như vậy? Quốc công, rốt cuộc phát sinh chuyện gì? Ba Da Lực…Ba Da Lực bị giết như thế nào, hạ quan hoàn toàn không biết!
Tề Ninh nhíu mày, thầm nghĩ xem ra đến bây giờ, Vi Thư Đồng cũng không nhận được tin tức của Hắc Nham động. Hắn nói:
- Tây Xuyên là nơi cai quản của Vi đại nhân, động chủ Hắc Nham động bị làm hại, hơn nữa một đám giặc cướp giết người phóng hỏa ở Hắc Nham động, ít nhất mấy trăm người bị giết, ngươi lại hoàn toàn không biết gì về chuyện này?
Vi Thư Đồng hoảng sợ hỏi lại:
- Mấy trăm người bị giết? Là ai gây ra?
Chợt nhận ra Tề Ninh còn đừng ngoài phòng khách, y vội giơ tay:
- Mời quốc công vào phòng!
Tề Ninh vào trong, Vi Thư Đồng sai người dâng trà, rồi vội nói:
- Quốc công, hạ quan thất trách, quả thật không biết ở Hắc Nham động xảy ra chuyện lớn như vậy. Lần trước Hắc Nham động bị vu mưu phản, sau khi quốc công hồi kinh, hạ quan đã đặc biệt phái người mang quà tặng đến, coi như là an ủi bọn họ. Ba Da Lực cũng sai người mang đồ da tới cho hạ quan để cảm tạ. Hạ quan đã cho người nói với hắn, nếu gặp phải khó khăn gì, có thể tới tìm hạ quan bất cứ lúc nào. Sau đó, hạ quan bận việc khác, cũng không tiếp xúc với bên đó, cũng không nghe nói bên đó xảy ra chuyện gì…
- Một đám người phong tỏa mọi liên hệ giữa Hắc Nham động với bên ngoài, giết người phóng hỏa ở Hắc Nham động.
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Ba Da Lực cũng bị đám người kia chém đầu, cắm thủ cấp trên cột nhằm trấn áp dân chúng. Hắc Nham động cùng đường, phái người tới kinh thành báo tin. Hoàng thượng biết việc này, hạ lệnh cho ta tới đây điều tra việc này, cần phải bắt bọn người kia về quy án.
Vẻ mặt nghiêm nghị, Vi Thư Đồng cả giận nói:
- Thực sự là to gan lớn mật, đám giặc cướp kia lại dám cùng hung cực ác như vậy.
Y đứng dậy, nói:
- Là hạ quan thất trách, tội đáng chết vạn lần! Hạ quan sẽ tận lực phối hợp với quốc công, điều tra manh mối vụ án này. Nếu như không thể bắt được bọn chúng về quy án, hạ quan tình nguyện từ chức!
Vi Thư Đồng tuyên bố khẳng khái, Tề Ninh cũng không cho là đúng, hắn thầm nghĩ Tây Xuyên xảy ra chuyện đáng sợ như vậy, cho dù tin tức bị phong tỏa, nhưng thân làm thứ sử Tây Xuyên mà lại không hay biết gì cả, thật sự là thất trách.
- Vi đại nhân, cá nhân ta nghĩ rằng, hung thủ tàn sát người của Hắc Nham động lần này và kẻ lần trước vu tội mưu phản cho Hắc Nham động, hẳn là cùng một người.
Tề Ninh lạnh lùng nói:
- Đến nay, vẫn chưa tìm ra hung thủ vu tội mưu phản cho Hắc Nham động, nhưng hiển nhiên là bọn chúng vẫn luôn hoạt động ở Tây Xuyên.
Khuôn mặt lộ rõ vẻ xấu hổ, Vi Thư Đồng nói:
- Đây đều là do hạ quan vô năng. Hạ quan cũng luôn truy tra vụ án đó, mong muốn tìm ra hung thủ thật sự phía sau, thế nhưng…
- Mà thôi.
Tề Ninh phất tay:
- Gần đây Lý Hoằng Tin thế nào?
Vi Thư Đồng vội nói:
- Sau khi con trai mất, Lý Hoằng Tín vẫn ở lại Thục Vương phủ, đóng cửa từ chối tiếp khách, cũng không thấy có người tới thăm viếng Thục Vương phủ. Toàn thể người trong Thục Vương phủ cũng đều rất yên phận. Hạ quan nghe nói hàng ngày Lý Hoằng Tín đều ở trong Phật đường của Thục Vương phủ, ngày đêm tụng kinh, hơn nữa ăn chay ngày ba bữa, giống như như là một người tu tại gia.
- Người này không thành thật như vậy đâu.
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Phía Ảnh Hạc sơn trang có tin tức gì không? Vị Lục trang chủ cũng vẫn không thấy tung tích?
Vi Thư Đồng gật đầu nói:
- Ảnh Hạc sơn trang đã không còn một bóng người, sơn trang đã bỏ hoang.
- À, theo ta biết, vị Hiên Viên hiệu úy của Thần Hầu phủ đang ở Tây Xuyên, ngươi cũng biết chứ?
Tề Ninh nhìn thẳng vào mắt Vi Thư Đồng:
- Hắn có liên hệ với ngươi không?
- Hiên Viên hiệu úy?
Vi Thư Đồng ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi:
- Quốc công, Hiên Viên hiệu úy đã quay về kinh lâu rồi, lẽ nào ngài không biết? Hắn còn tới chào từ biệt hạ quan mà, chẳng lẽ…
Tề Ninh sửng sốt, hết sức bất ngờ.
Từ Thần Hầu phủ, Tề Ninh nghe được tin tức, Hiên Viên Phá vẫn luôn ở Tây Xuyên, thậm chí bỏ qua lễ thành hôn của Tây Môn Chiến Anh, hắn vốn tưởng rằng Hiên Viên Phá ở lại Tây Xuyên, ít nhiều gì cũng sẽ có liên hệ với Vi Thư Đồng, không ngờ Vi Thư Đồng lại nói Hiên Viên Phá đã hồi kinh lâu rồi.
Hiên Viên Phá không ở Tây Xuyên, nhưng Thần Hầu phủ lại tuyên bố Hiên Viên Phá ở Tây Xuyên, như vậy đó chỉ là một sự che giấu? Hoặc là Hiên Viên Phá lừa dối Vi Thư Đồng, vẫn ẩn náu ở Tây Xuyên?
Trong lòng nghi ngờ, nhưng lúc này Tề Ninh cũng không có thời gian hỏi nhiều về việc này, hắn đứng dậy nói:
- Ta vốn muốn hỏi thăm ngươi một số tình huống, nếu Vi đại nhân cũng không biết tin tức bên Hắc Nham động, ta phải đến đó xem tình hình thế nào.
- Quốc công, bọn giặc cướp giết người phóng hỏa ở Hắc Nham động, nhưng hạ quan biết quá trễ, tội đáng chết vạn lần.
Vi Thư Đồng lập tức nói:
- Hạ quan đi triệu tập binh mã, đi vây bắt bọn chúng.
- Ta chỉ sợ bọn chúng đã sớm bỏ chạy rồi.
Tề Ninh nói:
- Lúc này ta đến Tây Xuyên, tất nhiên bọn chúng đã biết tin, nếu biết ta đến tìm Vi đại nhân điều binh tới đó, đương nhiên là không ở lại chờ chúng ta tới.
Vi Thư Đồng nói:
- Hạ quan điều binh tới đó, thứ nhất là tận sức tìm kiếm tung tích của bọn giặc cướp, thứ hai cũng có thể bảo vệ quốc công.
Tề Ninh thầm nghĩ, bảo vệ ta thì không cần, nhưng lại nghĩ tới chuyện ở Hắc Nham động, động chủ bị giết, toàn thể người dân Hắc Nham động đương nhiên đều sợ hãi, lúc này nếu đưa binh lính tới, người dân thấy quan binh tới trợ giúp, hẳn là ít nhiều cũng có thể ổn định nhân tâm. Hắn gật đầu nói:
- Ngươi lập tức triệu tập nhân mã, chúng ta lập tức đến Hắc Nham động.
Vi Thư Đồng cũng không nấn ná, liền chắp tay lui ra. Một lát sau, y trở lại, nói:
- Quốc công, hạ quan đã ra lệnh cho Diêu Tư Viễn triệu tập năm trăm tinh binh, hạ quan sẽ theo quốc công đến đó.
- Ngươi bận nhiều công vụ, chuyện này còn chưa rõ ràng, ta sẽ đến trước để xem tình hình thế nào.
Tề Ninh nói:
- Nếu cần trợ giúp, ta sẽ gọi ngươi tới, bây giờ cứ giao năm trăm binh sĩ cho ta là được rồi.
Vi Thư Đồng hỏi:
- Hạ quan tuân theo ý của quốc công.
Diêu Tư Viễn là chiến tướng số một dưới quyền Vi Thư Đồng, năm trăm tinh binh kia là cận vệ của phủ thứ sử của Vi Thư Đồng, bất luận là về sức chiến đấu hoặc trang bị, các đơn bị binh mã Tây Xuyên khác đều không thể sánh bằng. Đối với Diêu Tư Viễn, Tề Ninh cũng biết đại khái, trước kia Hắc Nham động bị vu tội mưu phản, Vi Thư Đông điều binh bao vây tiễu trừ, tướng cầm binh là Diêu Tư Viễn.
Diêu Tư Viễn hơn bốn mươi tuổi, lưng hùm vai gấm, thoạt nhìn có vẻ là dũng tướng đây kinh nghiệm chinh chiến. Nhìn thấy Tề Ninh, Diêu Tư Viễn lập tức tới chào, Tề Ninh cũng không có thời gian nhiều lời, liền hạ lệnh cho Diêu Tư Viễn dẫn năm trăm tinh hộ tống.
Lúc ra khỏi thành, trời đã bắt đầu tối, sau khi hội hợp với Đoàn Thương Hải và một trăm binh sĩ, đoàn người liền đốt đuốc, chạy suốt đêm tới Hắc Nham động.
Hắc Nham động cũng không gần thành Cẩm Quan, mọi người ra roi thúc ngựa, dọc đường chỉ nghỉ một chút dùng tạm lương khô. Trước lúc hoàng hôn ngày hôm sau, đoàn người đã tới Hắc Nham lĩnh. Hắc Nham lĩnh núi non chập trùng, cây cối um tùm, càng tới gần núi, đường càng khó đi, thậm chí nhiều chỗ hoàn toàn không có đường để đi. Cũng may, lần trước khi bao vây tiễu trừ ở Hắc Nham lĩnh, Diêu Tư Viễn đã phái người thăm dò địa hình xung quanh. Hơn nữa, Khê Mộc là người Hắc Nham động, càng quen thuộc đối với địa hình nơi này, y làm người dẫn đường đến ngọn núi chính của Hắc Nham lĩnh.
Tề Ninh lĩnh binh tới đây là vì ổn định nhân tâm, nhưng hắn cũng biết xưa nay người Miêu luôn có tâm lý bài xích quan binh, cho nên cũng không cho binh mã tiến lên núi, mà để họ đợi lệnh dưới chân núi, chỉ bảo Tề Phong dẫn theo vài người theo mình lên núi.
Trước lúc trời tối, Khê Mộc dẫn bọn Tề Ninh tới trại. Còn chưa vào trại, Tề Ninh đã cảm thấy bầu không khí có phần không ổn. Lần trước hắn tới Hắc Nham động, nhìn thấy người trong trại chất phác, chăm chỉ làm lụng, nhưng lần này, dọc đường hiếm thấy dấu chân người, chỉ khi lên tới trại của Ba Da Lực, rốt cuộc mới nhìn thấy nhiều người Miêu tụm năm tụm ba ngồi dưới đất, thoạt trông vẻ mặt đờ đẫn, tựa như đã bị hoảng sợ quá mức.
Khi nhìn thấy Khê Mộc dẫn theo Tề Ninh tiến vào trại, mọi người mới đứng lên, ánh mắt đổ dồn vào người Tề Ninh. Khê Mộc cao giọng nói:
- Mọi người đừng lo lắng nữa, quốc công…đại cứu tinh của chúng ta đã tới!
Y còn chưa dứt lời, không xa phía trước đã có tiếng hô:
- Khê trại chủ, Khê trại chủ!
Vừa hô, một đám người vừa nhanh chóng ra nghênh đón. Khê Mộc rảo bước tiến tới, nói:
- Ta mời Cẩm Y hầu tới rồi, đại cứu tinh tới rồi!
Y đã biết Tề Ninh được tấn phong quốc công, nhưng Người Miêu ở Hắc Nham động còn chưa biết, nếu lúc này y bảo quốc công tới, thì mọi người cũng không biết là ai.
Đám người kia nhìn về phía Tề Ninh, đều vội vàng chạy tới, quỳ rạp xuống đất. Tề Ninh vội đỡ một ông già dẫn đầu, hỏi:
- Mau đứng lên đi, Y Phù ở đâu?
Ông gia kia tuổi chừng sáu mươi, được Tề Ninh đỡ dậy, run giọng nói:
- Hầu gia, ngài…ngài vào nhà trước xem vật này, chúng ta…chúng ta luôn chờ ngài tới!
Tề Ninh không biết ông già muốn cho mình xem vật gì, lúc này Khê Mộc ở bên cạnh đã nói:
- Vị này là Mãng Ô Lão Đa, trại chủ trại Thanh Tuyền.
- Xin chào Mãng Ô Lão Đa!
Tề Ninh chắp tay thi lễ, không hề làm cao.
Mãng Ô vội nói;
- Không dám, không dám.
Ông ta giơ tay:
- Mời!
Tề Ninh theo sau Mãng Ô, đoàn người tới trước nhà sàn của Ba Da Lực. Tuy lớn tuổi, nhưng Mãng Ô vẫn rất nhanh nhẹn, ông ta dẫn Tề Ninh lên lầu. Cuối hành lang dẫn lên lầu, có một cột cờ dựng thẳng, Tề Ninh liếc nhìn, phát hiện trên cột cờ có vết máu, hắn thầm rùng mình, nghe nói thủ cấp của Ba Da Lực bị cắm trên cột cờ, chẳng lẽ là cột cờ này?
Đi vào phòng, Tề Ninh nhìn lướt qua, cũng không thấy bóng dáng của Y Phù, một dự cảm không lành xuất hiện trong đầu hắn. Mãng Ô Lão Đa đi tới bên cạnh chiếc bàn nhỏ, cầm một phong thư lên, nói:
- Hầu gia, đây là thư được phát hiện sáng sớm hôm nay. Tối hôm qua bọn ta muốn tìm Y Phù để bàn bạc, nhưng vẫn chưa tìm được tung tích của nàng, mọi người nghĩ có thể đã xảy ra chuyện. Sau một đêm tìm kiếm, sáng nay có người phát hiện phong thư đặt trên bàn, bọn ta không biết có phải của Y Phù để lại không, nhưng có người nói, chữ viết trên thư, cũng không phải là bút tích của Y Phù.
Tề Ninh nhìn lướt qua, bên ngoài phong thư ghi bốn chữ: “Gửi cho Tề Ninh”, ngoài ra trên bì thư không ghi thêm gì khác.
Tề Ninh nhíu mày, mở phong thư, lấy lá thư ra, chỉ đọc lướt qua, mặt đã hơi biến sắc. Mọi người xung quanh thấy rõ vẻ mặt của Tề Ninh, đều đoán sự tình có thể không tốt.
Trên lá thư chỉ có hai dòng chữ ngắn ngủi: “Muốn cứu mạng nàng ta, tới Phong Kiếm sơn trang cứu người, nếu dẫn thêm người nào, giết không tha!”
Ngoài hai dòng chữ kia, trên bì thư cũng không ghi thêm gì khác, nhưng ý tứ cũng đã rất rõ ràng. Phong thư này đương nhiên không phải do Y Phù để lại.
Phong Kiếm sơn trang!
Trên đường đi, Tề Ninh luôn lo lắng cho sự an nguy của Y Phù, bây giờ đến nơi, không phát hiện tung tích của nàng, tuy hắn rất lo lắng, nhưng cũng đã chuẩn bị tâm lý trước rồi. Hắn chỉ kinh ngạc vì đối phương muốn mình tới Phong Kiếm sơn trang cứu người.
Đương nhiên Tề Ninh biết Phong Kiếm sơn trang là nơi nào.
Phong Kiếm sơn trang là một cái tên lừng lẫy ở Tây Xuyên, gia tộc Hướng thị cũng là võ lâm thế gia ở Tây Xuyên. Gia tộc này có Thừa Ảnh kiếm, một trong mười đại danh kiếm trong thiên hạ.
Bang chủ Cái Bang Hướng Bách Ảnh xuất thân từ Phong Kiếm Sơn Trang, hơn nữa, trước kia kế thừa địa vị trang chủ của Phong Kiếm sơn trang, nhưng về sau, ông ta tặng Phong Kiếm sơn trang và cả Thừa Ảnh kiếm cho Lục thương Hạc, từ đó trở đi, Phong Kiếm sơn trang trở thành sản nghiệp của Lục Thương Hạc.
Trước kia, Tề Ninh từng theo Hướng Bách Ảnh tới Phong Kiếm sơn trang, nơi đó hẻo lánh, trong vòng hai mươi dặm, hầu như không có dấu chân người. Hơn nữa, sơn trang được xây dựng trên cao, từ đó có thể quan sát cảnh vật bốn phía xung quanh.
Sau khi có được Phong Kiếm sơn trang, Lục Thương Hạc cũng không ở lại đó, mà xây dựng Ảnh Hạc sơn trang. Nhiều năm trôi qua, Phong Kiếm sơn trang đã sớm mất đi huy hoàng một thời, ngược lại, Ảnh Hạc sơn trang trở thành một trong tám bang mười sáu phái, danh chấn đất Thục.
Tề Ninh không ngờ, đám người kia lại hẹn hắn tới Phong Kiếm sơn trang để giải cứu cho Y Phù.
Lục Thương Hạc!
Lúc này, đương nhiên Tề Ninh nghĩ tới người này.
Lúc Giang gia Đông Hải bị tiêu diệt, âm mưu mưu phản bị dập tắt, Lục Thương Hạc đang ở Đông Hải. Trong lúc thủy quân Đông Hải tiêu diệt thế lực trên biển của Giang gia, Lục Thương Hạc nhân lúc hỗn loạn chạy trốn, không rõ tung tích.
Lúc này Tề Ninh đã nghĩ đến, nếu đối phương ước hẹn ở Phong Kiếm sơn trang, vậy thì chuyện lần này, nhất định có quan hệ với Lục Thương Hạc.
Lúc này hắn cũng một lần nữa xác định, ở Sở quốc có tồn tại một thế lực khổng lồ ẩn trong bóng tối, vạch ra những kế hoạch không muốn ai biết. Thế lực ấy trải dài từ Tây Xuyên tới Đông Hải, sức mạnh của nó, e rằng vượt xa dự đoán của hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận