Cẩm Y Xuân Thu

Chương 129: Tịnh tâm các


Tịnh Không chắp tay trước ngực đáp:
- Xích thí chủ, năm đó Bạch Vân đảo chủ tới tự, không thể lên núi tất nhiên đó là vì cơ duyên chưa tới, các vị cũng không nên quá để ý đến chuyện này làm gì!
Tuy nhiên Tịnh Năng lại cười lạnh nói:
- Thế nào? Các ngươi tới đây là để báo thù cho lão ta sao? Bạch Vân đảo chủ võ công phi phàm, bần tăng cũng đã từng nghe danh, và cũng nghe nói tam đại đệ tử của đảo chủ đều là những cao thủ hàng đầu, tuy nhiên muốn tới Đại Quang Minh tự để gây chuyện, dựa vào các ngươi cũng đừng mơ tưởng đến chuyện làm càn ở đây.
- Đại sư yên tâm, nếu như chúng ta cố ý muốn gây chuyện thì cũng đã không để Tô đại nhân dẫn bọn ta lên núi.
Xích Đan Mị cười quyến rũ, nói tiếp:
- Mặc dù Đại Quang Minh tự được canh phòng nghiêm ngặt, nhưng nếu như bọn ta muốn yên lặng không một tiếng động mà lên núi thì chỉ e tăng chúng của quý tự ở trước sơn môn có muốn cản cũng không cản nổi chúng tôi!
Tịnh Năng còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị Tịnh Không ngăn lại:
- Tịnh Năng sư đệ!
Lão quay đầu lại ý bảo Tịnh Năng không cần nhiều lời.
Hiển nhiên Tịnh Năng vẫn luôn kiêng nể Tịnh Không, nên mặc dù vẻ mặt vô cùng tức giận nhưng lại không nói gì, lúc này hòa thường chấp sự trong tự đã thắp đèn trong đại điện lên, trong ánh sáng chiếu rọi từ các ngọn đèn, Quang Minh điện trang nghiêm trở nên sáng rực.
- Xích thí chủ nói muốn hoàn thành tâm nguyện của Bạch Vân đảo chủ, vậy không biết tâm nguyện của đảo chủ là gì?
Tịnh Không bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, dùng ngữ khí ôn hòa nói chuyện với Xích Đan Mị:
- Nếu như tâm nguyện của đảo chủ là muốn đi quan sát ba các, sáu lầu, mười tám đường của Đại Quang Minh tự thì lão tăng rất sẵn lòng đi cùng các vị.
Lúc này lão đã đổi xưng hô từ “bần tăng” thành “lão tăng”, nhìn có vẻ như là bình tĩnh thản nhiên, nhưng xưng hô này lại có ý muốn nói Đại Quang Minh tự không phải là nơi để người ngoài có thể đến rồi tự ý làm càn.
Xích Đan Mị hơi ưỡn ngực, giọng nói chán ghét, nàng ta đáp lại:
- Quý tự rộng lớn mênh mông, nếu muốn xem hết một lượt ba các, sáu lầu, mười tám đường thì cũng không phải là chuyện trong nhất thời nửa khắc, lần này chúng tôi tới quý quốc cũng không có nhiều thời gian, cho nên không thể đi tham quan hết nhiều nơi như vậy.
Sau đó nàng ta cười nhẹ rồi nói tiếp:
- “Quan thân bất tịnh, quan thụ thị khổ, quan tâm vô thường, quan phát vô ngã” nếu như quý tự cho phép, chúng tôi hy vọng có thể tham quan Tịnh tâm các của quý tự một lần.
Nàng ta niệm kinh Phật, đây vốn là một việc hết sức trang nghiêm, nhưng nàng ta lại dùng giọng nói yêu mị mà chán ghét để niệm, khiến người ta cảm thấy vô cùng kỳ quái. Tuy nhiên nàng ta lại có thể nói ra được khởi nguồn Phật pháp của Tịnh tâm các, điều này chứng tỏ nàng ta vô cùng am hiểu nơi này.
Tịnh Không mỉm cười đáp lại:
- Xích thỉ chủ muốn tham quan Tịnh tâm các?
- Kính xin quý tự châm chước.
Xích Đan Mị cười duyên trả lời.
- Tâm nguyện của Gia sư là có thể được quý tự truyền thụ lại “Quang Minh Thực Kinh” hoặc cũng có thể cho bọn ta vào Tịnh tâm các ba ngày, Quang Minh tự của quý tự không thể truyền ra ngoài, nếu như bắt buộc quý tự phải truyền kinh, như vậy sẽ khiến mọi người khó chịu, cho nên chỉ có thể rút lại mà cầu chuyện khác, mong có thể đến Tịnh tâm các của quý tự mấy ngày.
- Đừng hòng!
Tịnh Năng không thể nhịn nổi nữa cười lạnh nói:
- Chẳng lẽ các ngươi không biết Tịnh tâm các là cấm địa của Đại Quang Minh tự, bên trong cất giữ rất nhiều kinh thư võ học của Đại Quang Minh tự, làm sao có thể cho các ngươi tùy tiện vào đó được?
Xích Đan Mị khẽ đảo đôi mắt xinh đẹp, khẽ cười đáp:
- Gia sư biết nếu trực tiếp yêu cầu, quý tự nhất định sẽ không đồng ý, nhưng tâm nguyện của Gia sư, quý tự không thể coi nhẹ.
Nàng ta dừng lại một chút sau đó lại nói tiếp:
- Giao tình của quý quốc cùng Đông Tề bọn ta rất tốt, chúng tôi cũng không muốn phá hỏng quan hệ tốt đẹp giữa hai nước, cho nên lần này muốn vào Tịnh tâm các đương nhiên cũng không phải là cưỡng ép để được vào.
Tịnh Năng hừ lạnh, nói:
- Các ngươi hãy dẹp bỏ cái ý nghĩ đó đi, các người không có cái bản lĩnh đó đâu.
Xích Đan Mị hơi đảo mắt phượng, hỏi lại:
- Ý đại sư muốn nói là Đông Hải Bạch Vân đảo bọn ta không có thực lực sao?
Sau đó nàng ta quay sang lườm Bạch Vũ Hạc rồi cười nói:
- Sư huynh, huynh có nghe thấy không?
Bạch Vũ Hạc vẫn nhắm hai mắt chỉ nhàn nhạn nói:
- Chúng ta đi thôi!
Lời y nói ra đơn giản nhưng lại khiến người ta kinh hãi. Tịnh Không khôn khéo, thông minh, trong lòng đương nhiên cũng hiểu được một điều một khi những người này quay đầu rời đi, như vậy có nghĩa là Đại Quang Minh tự nể mặt Đông Hải Bạch Vân đảo.
Ông ta biết Đông Hải Bạch Vân đảo lợi hại, nếu như hôm nay những người này rời khỏi đây thì Đại Quang Minh tự sẽ phải gánh chịu hậu họa vô cùng.
- Xích thí chủ đã nói không muốn cưỡng ép vào Tịnh tâm các, nhưng Tịnh tâm các là cấm địa của bản tự, đừng nói là đệ tử của Đông Hải Bạch Vân đảo, ngay cả tăng chúng trong bản tự cũng không thể vào đó dễ dàng như vậy.
Tịnh Không vẫn luôn duy trì dáng vẻ bình tĩnh mà nói.
- Phải chăng Xích thí chủ đã có cách có thể không khiến cho hai bên phải khó xử?
Xích Đan Mị chắp tay trước ngực trả lời:
- Danh tiếng ngày hôm nay của Đại Quang Minh tự quả nhiên không phải chỉ là ngẫu nhiên mà có, tu vi của đại sư cao thâm khiến tiểu nữ vô cùng khâm phục.
Có người nghe nàng ta nói vậy liền nghĩ thầm trong lòng, dáng vẻ lẳng lơ này của ngươi không biết đã “vui vẻ” trên giường với biết bao đàn ông rồi, giờ lại còn dõng dạc tự xưng là tiểu nữ, nhưng nàng ta lại có gương mặt trắng nõn ngọc ngà, vô cùng xinh đẹp, khiến người ta đứng ngồi không yên, tròng lòng nhộn nhạo.
- Theo như tiểu nữ được biết, võ học của quý tự có ba loại nổi danh thiên hạ.
Xích Đan Mị chậm rãi nói:
- Trận pháp, quyền cước và còn có cả kiếm thuật!
Tịnh Không mỉm cười đáp lại:
- Đệ tử Phật môn, lấy tu tâm làm đầu, những cái mà Xích thí chủ nói đến chỉ là thuật pháp rèn luyện thân thể của chúng tăng trong bản tự mà thôi.
Xích Đan Mị tiếp lời:
- Hôm nay Đông Hải Bạch Vân đảo chúng tôi muốn thỉnh giáo ba loại công phu này của quý tự, đấu ba trận thắng hai, nếu như quý tự thắng, chúng tôi sẽ lập tức rời khỏi đây, từ nay về sau đệ tử Bạch Vân đảo sẽ không bước Đại Quang Minh tự một bước, hơn nữa sau này dù gặp nhau trong bất cứ hoàn cảnh nào, đệ tử Bạch Vân đảo cũng tuyệt đối sẽ không xảy ra xung đột với đệ tử của Đại Quang Minh tự.
Xích Đan Mị mỉm cười, thật sự là xinh đẹp động lòng người.
- Nhưng nếu chúng tôi may mắn thắng quý tự, hy vọng quý tự có thể mở cửa cho chúng tôi vào các tham quan tìm hiểu.
Tịnh Năng cười lạnh nói:
- Nếu như bọn ta không đồng ý thì các ngươi sẽ làm khó Đại Quang Minh tự sao?
Xích Đan Mị bật cười, khuôn mặt trang điểm xinh đẹp, bộ ngực khẽ rung, đáp lại:
- Tính tình vị đại sư này nóng nảy quá đi, thật khiến người ta sợ hãi!
Sau đó nàng ta đưa tay vỗ nhẹ lên bộ ngực đầy đặn khiến nó rung động mạnh hơn!
- Chỉ là từ nhỏ Gia sư đã dạy, làm việc gì cũng phải vượt khó mà tiến lên, quyết không được lùi bước bỏ cuộc. Chúng ta đều là người trong giang hồ, rất nhiều chuyện đều lấy đạo lý giang hồ để giải quyết, thị phi ân oán vốn là vấn đề vĩnh viễn không bao giờ biến mất trên giang hồ.
Nàng ta trên mặt thì cười quyến rũ, nhưng ánh mắt lại toát ra hàn khí.
- Từ nhỏ chúng tôi đã nhận ân huệ của Gia sư, nếu ngay cả chút chuyện nhỏ này mà cũng không thể làm vì Gia sư thì thật sự không còn mặt mũi nào để trở về Bạch Vân đảo nữa.
Sau đó nàng ta lại đổi sang giọng cầu xin:
- Đại sư, xin người rủ lòng thương xót, đừng khiến chúng tôi khó xử, dù sao cũng nên để chúng tôi có cái mà giao phó cho Gia sư chứ!
Mặc dù nàng ta dùng giọng điệu ỏn ẻn cầu xin nhưng ngôn từ trong câu nói lại chứa tính uy hiếp.
Lễ bộ Thị lang Tô Lạc vẫn luôn im lặng từ đầu đến giờ mới lên tiếng nói:
- Hai vị đại sư, đoàn sứ giả Đông Tề lần này tới đây cũng là vì quan hệ giao hảo giữa hai nước, xin hai vị đại sư hãy nghĩ cho thể diện của triều đình mà chiếu cố nhiều hơn.
Tịnh Năng cười lạnh nói:
- Các vị sư huynh đệ trong tự phần lớn đều đã vào cung, các người lại chọn lúc này mà tới đây, thật đúng là biết chọn thời điểm đấy!
Xích Đan Mị cười đáp lại:
- Tiểu nữ nghe nói cao thủ trong Đại Quang Minh tự nhiều như sao trên trời, chắc hẳn thiếu một vài người, Đại Quang Minh tự cũng không thể không có người chống đỡ nổi cục diện được. Đại Quang Minh tự được xưng là Thiên hạ đệ nhất tự, hai đệ tử nho nhỏ của Bạch Vân đảo tới đây, vậy mà quý tự là có lòng lui bước, điều này thật sự khiến tiểu nữ rất bất ngờ.
Sau đó nàng ta cười lớn, nói:
- Nếu như đúng thật như vậy thì chúng tôi cũng sẽ tôn trọng quý tự, trận tỷ thí hôm nay không cần phải đánh nữa, đợi tất cả mọi người trong quý tự có mặt đông đủ, chúng tôi sẽ lại quay lại.
Sắc mặt Tịnh Năng đen xì, hay tay nắm chặt, giọng nói lạnh lùng, đáp lại:
- Được, nếu các ngươi muốn đánh, bọn ta sẽ tiếp…!
Ông ta nói chuyện sảng khoái. Tịnh Không muốn ngăn cản nhưng đã không kịp nữa rồi.
Dương Ninh nhìn toàn cảnh đó, nghĩ thầm lão Tịnh Năng này chỉ e bình thường niệm Phật không đến nơi đến chốn, nếu không tính cách đã không nóng nảy, bộp chộp như vậy, rõ ràng Xích Đan Mị đang dùng chiêu khích tướng, vậy mà trong nháy mắt lão hòa thượng này lại trúng chiêu.
Xích Đan Mị không đợi Tịnh Không nói gì, đôi mắt nàng ta sáng lên, cười nói:
- Vị đại sư này nói chuyện có được tính không? Tiểu nữ thấy vẫn là nên mời vị đại sư này quyết định đi!
Nói xong, nàng ta hướng mắt nhìn về phía Tịnh Không.
Trong lòng Dương Ninh thầm cảm khái, vị mỹ nữ gợi cảm này cũng không phải là loại ngực to thiếu não, ngược lại nàng ta vô cùng giảo hoạt, nàng ta hiển nhiên ra đã nắm bắt được tính cách của Tịnh Năng nên mở miệng khích tướng, đợi đến khi Tịnh Năng lỡ miệng đáp ứng trong cơn tức giận thì lại chém xuống một đao, câu nói nàng ta nói ra, dựa vào tình cách của Tịnh Năng chắc chắn sẽ không thay đổi chủ ý, sẽ quay sang kháng lại lệnh của Tịnh Không.
Nếu như Tịnh Không không đồng ý sẽ khiến Tịnh Năng mất mặt trước tất cả mọi người, về sau quan hệ của hai cao tăng cùng chữ Tịnh của Đại Quang Minh tự cũng sẽ có khoảng cách, hiện tại đại địch trước mặt mà nội bộ lại nảy sinh mâu thuẫn, cái này chẳng khác đã có tuyết lại còn gặp thêm sương giá.
Nếu như Tịnh Không đồng ý vậy chính là đúng ý của đệ tự Bạch Vân đảo.
Dương Ninh cảm thấy đám người Xích Đan Mị lần này đến đây chắc chắn là đã có kế hoạch từ trước. Trong số Quang Minh thập tam tăng thì có tới mười người vào Kinh thành để cử hành đại pháp thủy lục, mà Trụ trì Đại Quang Minh tự lại đang ở trong Không Thiền. Dương Ninh không biết Không Thiền có nghĩa là gì nhưng hắn có thể khẳng định chắc chắn một điều rằng giờ phút này Trụ trì không thể nào ra mặt được, nếu không hôm nay đã không chỉ có hai cao tăng “Tịnh” này ra đón khách.
Thời điểm mà Xích Đan Mị chọn lựa phải nói là rất có lợi, cái này đương nhiên không phải là trùng hợp, mà là cố ý sắp xếp.
Bởi vậy mới biết đám người Xích Đan Mị lần này chắc chắn là đã tính toán kỹ càng, tình thế bắt buộc, xem ra lần này Đại Quang Minh tự đúng là dữ nhiều lành ít.
Tịnh Không vẫn bình tĩnh nói:
- Người xuất gia không có tính hiếu thắng. Xích thí chủ nói Đại Quang Minh tự chúng ta có lòng lui bước, cái này cũng không phải là không thể, đối với người từ bên ngoài tới, chỉ cầu dĩ hòa vi quý mà thôi.
Tịnh Năng nghe thấy lời này thì nhíu mày, sắc mặt càng trở nên khó coi. Chúng tăng trong điện cũng đã có người thay đổi sắc mặt, bọn họ thấy Tịnh Không cứ không lùi cũng không tiến như vậy thì cảm thấy có chút bất mãn, thầm nghĩ Đại Quang Minh tự đường đường là Thiên hạ đệ nhất tự, hôm nay chẳng qua cũng chỉ là mấy tên đệ tự của Bạch Vân đảo đến đây gây sự. Mấy trăm tăng chúng trong tự đều đã có mặt đầy đủ ở đây, vậy mà lại phải chịu lép vế, thật đúng là làm tổn hại uy danh, về sau nhất định sẽ bị người khác xem thường.
- Tuy nhiên trước nay Đại Quang Minh tự vẫn luôn đồng lòng, nếu như Tịnh Năng sư đệ đã đồng ý với các ngươi, vậy thì Đại Quang Minh tự cũng sẽ không lui bước nữa.
Lúc nói ra lời này Tịnh Không vẫn dùng giọng nói bình thản đều đều mà nói.
- Xích thí chủ, thí chủ cùng đồng môn đã muốn đọ sức với Đại Quang Minh tự, người đến từ xa đều là khách, nếu bản tự vẫn kiên quyết từ chối, như vậy không đúng với đạo đãi khách rồi.
Lông mày Tịnh Năng giãn ra, lớn tiếng nói:
- Tịnh Không sư huynh nói đúng, Đại Quang Minh tự không hề có chuyện lui bước.
Xích Đan Mị lập tức cười lớn, vỗ tay nói:
- Quả nhiên là khí phách của Thiên hạ đệ nhất tự, cuối cùng cũng không khiến người ta phải thất vọng.
Sau đó nàng ta lại hỏi lại:
- Hai vị đại sư, ước định ba trận thắng hai, hai vị cũng đồng ý đúng không?
Tịnh Năng cùng Tịnh Không liếc nhìn nhau, hơi trầm ngâm một chút, sau đó Tịnh Không đáp:
- Nếu như phải hoàn thành tâm nguyện của đảo chủ, chỉ cần các ngươi thắng, bản tự sẽ mở cửa Tịnh tâm các, tuy nhiên… Tịnh tâm các là cấm địa của bản tự, nếu các người thắng thì cũng chỉ có thể cho một người vào các, kỳ hạn là ba ngày, ba ngày sau mời xuống núi.
Xích Đan Mị còn chưa kịp nói gì, Bạch Vũ Hạc đã mở mắt, gật đầu nói:
- Được!


Tịnh Không nói thêm:
- Hai vị thí chủ đã dùng ba trận quyết đấu để phân định, đây không phải là do Đại Quang Minh tự chủ động khiêu chiến, mà là khách từ nơi xa tới đưa ra đề nghị nên bản tự cũng chỉ còn cách tiếp thôi. Mặc dù năm đó Bạch Vân đảo chủ cùng Đại Quang Minh tự có chút khúc mắc nhưng đó cũng không phải là thù hận, ba trận so tài cũng nên có chừng mực, cố gắng để không đả thương người khác.
Xích Đan Mị cười quyến rũ nói:
- Đại sư yên tâm, lần này chúng tôi tới đây chỉ là để so tài, không phải là để kết thù kết oán.
Trong lòng Tịnh Không cũng đã có tính toán, đối phương đã nói yêu cầu rất rõ ràng là muốn so về trận pháp, quyền cước cùng kiếm thuật.
Lão ta đã trên năm mươi tuổi, hiểu biết đương nhiên là không phải tầm thường, ngay từ đầu đã phát hiện được kiếm thuật của Bạch Vũ Hạc cũng thuộc hàng cao thủ.
Trong Đại Quang Minh tự mặc dù không thiếu cao thủ kiếm thuật nhưng đệ nhất cao thủ kiếm thuật của tự là Tịnh Thông đã vào cung tham gia đại hội Thủy lục, không ở trong chùa. Nếu như Tịnh Thông có ở trong chùa nhất định sẽ có thể đấu lại được Bạch Vũ Hạc. Nhưng lúc này phóng mắt tìm kiếm trong đám tăng chúng trong chùa, e là sẽ chẳng có ai có thể địch nổi Bạch Vũ Hạc.
Về mặt kiếm thuật e rằng chưa đánh đã bại rồi.
Tịnh Không biết Tịnh tâm các là trọng địa số một của Đại Quang Minh tự. Bên trong cất giữ kinh thư võ học qua các thời kỳ, có thể nói đây là trái tim của Đại Quang Minh tự, bình thường chẳng những phải phái người canh phòng cẩn mật mà bên trong còn thiết kế cả cơ quan bảo vệ.
Nếu như bị người bên ngoài đột nhập vào Tịnh tâm các, nhằm dòm ngó đến kinh thư võ học, vậy chẳng khác nào bị người khác dùng dao đâm vào tim.
Nếu như hôm nay người đến là người khác, Đại Quang Minh tự nhất định sẽ không đồng ý yêu cầu của đối phương. Cho dù có nắm chắc thắng lợi trong tay cũng sẽ không cho đối phương có cơ hội tiếp cận Tịnh tâm các.
Nhưng người tới lần này lại là đệ tử của Bạch Vân đảo chủ, đây chính là điểm khác biết lớn nhất.
Đại Quang Minh tự vốn cũng không phải là tự viện bình thường mà là tự viện của hoàng gia, từ lúc Đại Sở lập quốc đến nay vẫn luôn giữ vững vị trí tối cao ở đất Đại Sở.
Đại Quang Minh tự không giống như những chùa chiền bình thường cần phải dựa vào tiền hành hương của khách để tồn tại mà còn được phong ấp, tiền chi tiêu trong tự, cùng với đất phong đều đủ để dùng thậm chí còn dư thừa.
Ở Đại Sở, Phật giáo vô cùng hưng thịnh. Dân chúng phần nhiều đều theo đạo Phật, Phật môn trong lòng dân chúng có địa vị rất cao. Đại Quang Minh tự được xưng là Thiên hạ đệ nhất tự, đây cũng chính là niềm kiêu hãnh của Phật môn Nam Sở. Mặc dù không có đệ tử ra ngoài truyền bá Phật pháp nhưng lại có địa vị đặc biệt trong Phật môn, tại quốc gia Nam Sở này có sức ảnh hưởng không tầm thường chút nào.
Triều đình Nam Sở có chế độ đãi ngộ rất tốt đối với Đại Quang Minh tự, mà trên thực tế Đại Quang Minh tự cũng chính là còn át chủ bài của triều đình Nam Triều. Nếu như nói triều đình Nam Sở không chế chính quyền thế tục, thì Đại Quang Minh tự lại lợi dụng tôn giáo để bảo vệ chính quyền thế tục, hai bên hỗ trợ lẫn nhau, cùng bảo vệ lẫn nhau.
Nếu như chỉ là một chùa chiền bình thường thì có thể không cần phải để ý đến chuyện trong triều của Nam Sở, nhưng Đại Quang Minh tự lại không thể không để ý đến.
Tịnh Không biết, Nam Sở và Bắc Hán giằng co, Đông Tề vẫn luôn đứng ở bên ngoài, không tham dự vào. Trong khi hai nước càng tranh càng quyết liệt thì Đông Tề lại đứng giữa chỉ biết lo thân mình, hiện tại đang là thời điểm khó khăn nhất, bất luận là Bắc Hán hay Nam Sở cũng đều muốn lôi kéo Đông Tề về phía mình.
Lần này Đông Tề phái sứ giả tới tế điện Hoàng đế Nam Sở băng hà, đây chính là một cơ hội tốt dành cho Nam Sở, nên triều đình Nam Sở đương nhiên là vô cùng coi trọng đoàn sứ giả này của Đông Tề, nếu không cũng đã không phái Lễ bộ Thị lang đích thân dẫn đám người Xích Đan Mị lên núi.
Xích Đan Mị là đệ tử của Đông Hải Bạch Vân đảo chủ, mà Bạch Vân đảo chủ lại là quốc sư của Đông Tề.
Tịnh Không cũng hiểu, Bạch Vân đảo chủ không quan tâm sự đời, lại sống ở đảo Đông Hải Bạch Vân xa xôi, bình thường không quan tâm đến chuyện của Đông Tề nhưng lão ta lại có địa vị cao trong triều đình Đông Tề, chỉ cần tùy tiện nói một câu cũng có thể làm ảnh hưởng đến quyết sách của Đông Tề.
Đám người Xích Đan Mị là đệ tử của Bạch Vân đảo chủ, Đại Quang Minh tự lại phải vì Nam Sở mà cân nhắc, nên cũng phải đối đãi cẩn thận.
Một khi làm Bạch Vân đảo mất mặt cũng có nghĩa là làm cho Đông Tề mất mặt, như vậy đương nhiên sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới quan hệ giữa hai nước.
Đối phương đã đưa ra yêu cầu đấu ba trận, Tịnh Không cũng đã tính toán kỹ, biết không thể từ chối. Hôm nay Đại Quang Minh tự lại do ông làm chủ, không thể dây dưa dài dòng, mà phải quyết đoán dứt khoát.
Nếu như không muốn cho đối phương tiến vào Tịnh tâm các lại không có cách nào cự tuyệt điều kiện của đối phương thì đường tắt duy nhất chính là có thể đấu thắng hai trận trong ba trận.
Kiếm thuật thì không so cũng biết bại, như vậy nếu muốn ngăn cản đối phương vào Tịnh tâm các, nhất định phải thắng ở hai trận còn lại.
Sau khi tính toán, Tịnh Không cảm thấy có lẽ Đại Quang Minh tự cũng không phải là không có cơ hội thắng, tuy xét về mặt kiếm thuật không thể so được thì hai trận còn lại vẫn có cơ hội.
Lúc này Tịnh Năng đứng dậy, nói:
- Nghe nói Bạch Vân đảo chủ có võ công xuất quỷ nhập thần, các vị đều là đệ tử của Bạch Vân đảo chủ, chắc chắn võ công cũng không giống với người thường, bần tăng muốn lãnh giáo quyền cước của các vị, không biết vị nào có thể chỉ giáo?
Lúc này Tịnh Không trầm giọng khẽ quát:
- Tịnh Năng sư đệ, đệ lui xuống trước đi!
Ngữ khí của ông vẫn bình tĩnh như trước nhưng lại có chút uy nghiêm khiến người ta không thể không nghe lệnh.
Tịnh Năng giật mình, sau đó liền hiểu, chắp tay trước ngực nói:
- Vâng!
Lão ta vô cùng phản cảm với mấy tên đệ tử của Bạch Vân đảo này, thật sự rất muốn ra tay giáo huấn cho bọn chúng một trận, nhưng lão ta cũng hiểu một điều nếu đã là đệ tự của Bạch Vân đảo chủ thì đương nhiên cũng không phải là hạng tầm thường.
Trong số Quang Minh thập tam tăng, nếu luận về võ công thì đương nhiên Trụ trì Đại Quang Minh tự là số một. Ngoài ra còn mười hai người còn lại cũng không thể đánh đồng như nhau được. Tịnh Năng biết võ công của mình cũng chỉ nằm ở bậc trung mà thôi, còn võ công của Tịnh Không chắc chắn là nằm trong nhóm ba người đứng đầu của Đại Quang Minh tự.
Nếu như đã định ra ba trận đấu so tài, như vậy không thể hành động theo cảm tính được, nhất định phải suy nghĩ cho đại cục, công phu quyền cước, đương nhiên phải để Tịnh Không có võ công lợi hại nhất thời điểm hiện tại ra đấu.
Xích Đan Mị khẽ vặn vẹo cơ thể mềm mại đầy đặn của mình, cười nói:
- Hai vị đại sư không cần tranh giành, người từ nơi xa tới đều là khác, nếu như đại sư đãi đối đãi với chúng tôi với tư cách là khách thì tỷ thí thế nào, phải chăng là nên do phía chúng tôi chọn lựa?
Tịnh Không biết Xích Đan Mị quỷ kế đa đoan, cũng chỉ mỉm cười nhẹ tiếp lời nàng ta:
- Không biết Xích thí chủ muốn thế nào?
Xích Đan Mị trả lời:
- Hai bên cử ai xuất trận đương nhiên sẽ do bên nào bên đấy quyết định. Tuy nhiên hôm nay bên chúng tôi chỉ có sáu người, tỷ thí kiếm thuật đương nhiên là do sư huynh của ta xuất trận, còn trận pháp thì sẽ do bốn người phía sau ta xuất trận, đến lượt quyền cước, tiều nữ tài hèn kém cỏi, chỉ có thể do tiểu tữ xuất trận rồi.
Tịnh Không gật đầu đồng ý:
- Vậy cũng được, không biết Xích thí chủ muốn tỷ thí cái gì trước? Bản tự tinh tu Phật pháp, võ học chỉ biết sơ qua, chỉ là khách quý từ xa tới, nên chỉ có thể tiếp thôi.
Về phía Dương Ninh lúc này hắn lại chẳng có chút lo lắng nào mà ngược lại còn vô cùng có hứng thú. Đại Quang Minh tự với Bạch Vân đảo ai thắng ai bại hắn chẳng quan tâm. Hắn vốn đã không có hảo cảm gì với Đại Quang Minh tự này, còn Bạch Vân đảo kia cũng chẳng có cảm giác gì, hai bên muốn tỷ thí võ công ở Đại Quang Minh tự, vừa đúng lúc có thể mượn cơ hội này để xem trò hay.
Xích Đan Mị đáp:
- Tiểu nữ nghe nói quý tự có hơn mười loại trận pháp lớn nhỏ, trận pháp lợi hại nhất là Phục Ma trận do ba mươi sáu tăng chúng tạo thành, đương nhiên đệ tự Bạch Vân đảo chủ sẽ không cuồng vọng đến mức bốn người khiêu chiến Phục Ma Trận.
Xích Đan Mị nở nụ cười quyến rũ.
- Tuy nhiên nghe nói Vô Tướng trận của quý tự cũng là bốn người tạo thành, không biết như vậy có được không?
- Xem ra Xích thí chủ rất am hiểu về Đại Quang Minh tự, vậy mà lại còn biết cả Vô tướng trận.
Tịnh Không vẫn luôn bình thản, mỉm cười nói tiếp:
- Đúng vậy, Vô Tướng trận của bản tự là do bốn người kết trận.
Xích Đan Mị giơ tay lên, ngón tay thon dài gảy gảy về phía trước, bốn gã đệ tự mặc áo gai đứng phía sau nàng tiến lên, hai chân giang rộng, chắp hai tay sau lưng, sắc mặt lạnh lùng.
- Gia sư bất chợt có hứng đã sáng tạo ra trận pháp Tứ Cực trận, lần này hy vọng có thể so tài với Vô Tướng trận của quý tự.
Xích Đan Mị hỏi:
- Không biết quý tự thấy thế nào?
Tịnh Không chắp tay trước ngực đáp:
- Dùng trận pháp bốn người đấu với trận pháp bốn người, rất hợp tình hợp lý, công bằng bình đẳng, lão tăng đương nhiên là không thể cự tuyệt được rồi.
Giọng nói lão trầm xuống:
- Chân Hư, Chân Chiếu, Chân Tuệ, Chân Tịch, kết Vô Tướng trận!
Sau khi tiếng nói của lão vừa dứt liền thấy bóng dáng bốn người chớp động bay ra từ trong đám tăng chúng, Dương Ninh thấy bốn người này đều thắt đai vàng ở eo, đây chắc chắn là đệ tự trong Không Minh các rồi.
Bốn đệ tử có chữ “Chân” đứng ngay ngắn, tay chắp trước ngực, đứng đối diện bốn gã mặc áo gai kia.
Xích Đan Mị cười duyên nói:
- Bốn người các ngươi nghe đây, phải biết chừng mực, không được gây ra án mạng. Cuộc tỷ thí hôm nay chỉ là để hoàn thành tâm nguyện của đảo chủ. Nếu như trong trận này các người thua, sau khi xuống núi phải tự vẫn tại dưới chân núi, bọn ta sẽ mang đầu của các ngươi về gặp đảo chủ!
Lúc nàng ta nói, khuôn mặt cười tươi như hoa, giọng nói dịu dàng nhưng lời nói ra lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Tịnh Không nhíu mày, nhưng sau đó cũng không nói thêm gì.
- Xin thỉnh giáo!
Một trong bốn hòa thượng chữ “Chân” trầm giọng nói:
- Kết trận!
Sau đó chỉ thấy bóng người bốn hòa thượng đó chợt nháy, bao vây xung quanh bốn gã áo gai.
Bốn gã áo gai không ai nói tiếng nào, đều tự mình thực hiện đồng tác sau đó liền kết thành một trận pháp nhỏ hình vuông.
Dương Ninh chưa bao giờ được chứng kiến các cao thủ bày trận, lúc này được tận mắt nhìn thấy, trong lòng cảm thấy vô cùng mới mẻ.
Sau đó chỉ thấy hai bên đều đứng im, không bên nào động thủ, cảm thấy có chút kỳ lạ, bởi hắn không biết rằng đấu trận pháp không giống với đấu đơn lẻ. Nếu hai bên muốn giành thắng lợi thì phải phá được trận pháp của đối phương, nếu không cho dù người của đối phương có bị thương nhưng trận pháp không bị phá thì cũng không thể giành thắng lợi được.
Bất luận là Đại Quang Minh tự hay Bạch Vân đảo thì cũng đều là môn phái hàng đầu, trận pháp của hai bên sáng lập đương nhiên không phải là trận pháp bình thường, trong trận pháp ẩn chứa huyền bí kỳ ảo, chỉ cần sơ sẩy một chút, hậu quả nhận lại sẽ vô cùng khó lường.
Bốn hòa thượng của Đại Quang Minh tự cùng bốn gã áo gai đều không động đậy cũng không nhúc nhích, đầu tiên đều là quan sát trận pháp của đối phương sau đó là tìm cách phá trận, người bình thường thì chỉ nhìn thấy tám người này đang đứng im nhưng những người tinh thông thì đều biết đây chính là thời điểm mấu chốt trong quyết đấu trận pháp.
Lúc này trong Quang Minh điện yên tĩnh đến im ắng, tất cả mọi người đều dồn ánh mắt tập trung nhìn vào tám người đang đứng giữa chính điện. Quanh Minh điện vô cùng rộng rãi nên tám người bày trận cũng dễ dàng hành động.
Sau đó bỗng nhiên nghe thấy có người quát lên, rồi bốn hòa thượng lao lên, bốn hòa thượng này lúc ra tay vô cùng đồng đều không hề có chuyện kẻ trước người sau, nhìn bằng mắt thường sẽ cảm thấy bọn họ dường như đều là ra đồng thời cùng một lúc, giống như là tâm linh tương thông, phối hợp vô cùng ăn ý.
Bốn gã áo gai kia cũng nhanh chóng động thủ, chỉ trong nháy mắt thân hình của tám người đan xen vào nhau, trong ngươi có ta…trong ta có ngươi, bóng người hòa lẫn vào nhau.
Dương Ninh nhìn thấy bốn hòa thượng lấy tấn công làm chủ còn bốn gã áo gai ngược lại lấy phòng thủ làm chủ, vị trí của bốn hòa thượng thay đổi liên tục còn vị trí của bốn gã áo gai lại cố định. Mặc dù bốn người cũng có động nhưng vẫn luôn giữ vững trận pháp hình vuông Tứ Cực, nhanh mà không loạn, lúc mới bắt đầu còn phân biệt được ai là hòa thượng, ai là người mặc áo gai nhưng chỉ một lát sau, Dương Ninh chỉ thấy bóng người hòa vào nhau, nhìn hoa cả mắt, không thể phân biệt được ai với ai nữa.


Dương Ninh ở trên đỉnh Thiên Bảo Sơn bị tiểu hòa thượng Chân Minh đánh cho phải mềm tính lại, vốn vẫn có phần kính sợ chùa Đại Quang Minh. Nhưng sau khi ra tay ở Ngũ Cốc Đường, trêu đùa mấy tên hòa thượng ở đó tới không tìm ra trời nam đất bắc gì, kính sợ kia cũng tan thành mây khói. Hắn chỉ cảm thấy thì ra chùa Đại Quang Minh cũng không có gì đặc biệt.
Nhưng lúc này thấy tứ tăng Không Minh Các bày trận ra tay hắn liền nhận ra mình đã quá võ đoán. Chùa Đại Quang Minh đã được tôn là Thiên Hạ Đệ Nhất Tự, đương nhiên không phải hữu danh vô thực.
Tứ tăng nhân đều nhanh nhẹn nhẹ nhàng, phối hợp ăn ý, ra tay như chớp. Lúc này hắn không thấy rõ lắm trong tràng đã xảy ra chuyện gì. Thế mới biết các võ tăng Không Minh Các quả nhiên không bình thường.
Cũng khó trách tại sao các đệ tử ở Không Minh Các lại được hưởng đãi ngộ đặc biệt, chẳng những có thể thoải mái ra vào Ngũ Cốc Đường, khi ăn cơm còn được nhiều đồ ăn hơn, chỉ nhìn vào võ công của bốn tăng nhân này quả nhiên không thể đánh đồng với đệ tử bình thường.
Dương Ninh nhìn hoa cả mắt, mà phàn lớn chúng tăng ở đại điện cũng như hắn, chỉ thấy bóng người bay qua bay lại loạn xạ, không thấy rõ trận pháp biến hóa.
Dương Ninh liếc sang tiểu hòa thượng Chân Minh bên cạnh, thấy gã đang tập trung hết sức nhìn vào đó, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ tiểu hòa thượng này có thể nhìn ra gì đó sao?” Nhưng hắn nghĩ tới thân thủ gã quả thực không tệ, có lẽ thật sự có thể nhìn ra cũng không chừng, không nhịn được ghé vào tai gã nhỏ giọng hỏi:
- Tình huống hiện tại thế nào vậy? Là ai đang chiếm thượng phong?
Thật ra lúc này ở đại điện, quả thật có một vài tăng chúng đang châu đầu ghé tai.
Chân Minh hạ giọng đáp:
- Võ công mấy vị sư huynh thay đổi thất thường, trận pháp lại biến hóa huyền diệu, nhưng đệ tử Bạch Vân đảo vẫn bảo vệ chặt tứ cực, các sư huynh còn chưa phá được trận pháp của họ… Hiện giờ vẫn là mấy vị sư huynh chiếm thượng phong.
Quả nhiên tiểu hòa thượng này nhìn được rõ ràng.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tịnh Không đang ngồi xếp bằng, chắp tay trước ngực, bất động như chuông, trầm ổn dị thường. Mà Tịnh Năng tuy cũng ngồi nhưng thi thoảng thân thể vẫn lắc lư lảo đảo, hiển nhiên cực kỳ quan tam đến cục diện chiến đấu, hoàn toàn không có được tâm cảnh bát phong không động như Tịnh Không.
Từ đầu tới cuối Bạch Vũ Hạc vẫn không nhúc nhích một bước, đứng thẳng như một cây trường thương. Ngược lại, Xích Mị Đan thi thoảng hơi uốn người, hẳn là đang tức giận, nhưng mỗi một động tác của nàng đều vô cùng mê mị.
Chợt nghe “A” một tiếng, mọi người trong điện đều lắp bắp kinh hãi, nhìn lại thì thấy trong đám tăng chúng xem chiến có một người ngã về phía trước, may mà có đồng bạn bên cạnh nhanh tay nắm kịp lấy tăng bào của y, chỉ thấy bước chân người nọ phiêu phiêu, y đã hôn mê.
Dương Ninh cảm thấy kỳ lạ, Tịnh Năng có vẻ tức giận, nhưng không lên tiếng, chỉ phất tay, ý bảo đỡ người xuống đi.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Dương Ninh thấp giọng hỏi Chân Minh.
Chân Minh nghĩ một chút mới đáp:
- Tiểu tăng cũng không biết, có lẽ….có lẽ vị sư huynh kia tu vi không sâu, không nhìn nổi những trận pháp như vậy….
Dương Ninh thầm nghĩ tiểu hòa thượng này thật là khéo khoe khoang, không biết thì không biết, vậy mà ném trách nhiệm tới trận pháp chứ.
Người khác đánh nhau, người xem chiến lại ngã xuống trước, còn có thể là do lỗi của trận pháp sao?
Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, nhắc tới cũng lạ, nhìn thấy có không ít tăng chúng đang cúi đầu chắp tay trước ngực, không dám nhìn xa hơn trong tràng. Dương Ninh kinh hãi, nhìn vào trận tám người, chỉ thấy cả tám đều như ảo ảnh, chỉ thấy mấy bóng người xoay vòng vòng.
Chăm chú nhìn một lúc hắn cũng cảm thấy choáng váng hoa mắt, cảm giác như trời đất quay cuồng, tám người kia như hô biến thành vài trăm người. Dương Ninh cũng cảm thấy hai chân hơi mềm đi, vội vàng quay đi chỗ khác, thầm than lợi hại, vậy thì tiểu hòa thượng kia không nói sai, tuy không tham dự trong trận đấu nhưng trận đấu lại có thể ảnh hưởng đến người xem.
Hắn hoàn toàn không hiểu gì về trận pháp, giờ mới biết lợi hại của nó.
Người đang xem chiến đều chóng mặt hoa mắt, thử nghĩ người bên trong lợi hại cỡ nào, bất giác hắn xem trọng các đệ tử thêm vài phần.
Lập tức hắn lại bực bội.
Hắn vẫn cho rằng mình thuần thục song đấu, đủ để đối đầu với cường địch, lại học xong bộ pháp Tiêu Dao, đôi khi ngẫm lại, dùng Tiêu Dao phối hợp với thuật cận chiến, mình không phải cao thủ đứng đầu cũng có thể coi như hảo thủ nhất đẳng, có thể đi ngang rồi.
Giờ hắn mới hiểu, chút bản lĩnh ấy của mình, ở thế giới này thật không đáng bàn.
Đối phó với du côn, lưu manh, dăm ba người thì đương nhiên không thành vấn đề, nhưng nếu thật sực gặp cao thủ võ lâm thì căn bản không đủ cho người ta đái một bãi.
Hiện giờ hai bên đấu một trận mà mình nhìn cũng không nhìn được rõ, đừng nói đến lên trận so đấu. Xem ra muốn sống tốt ở thế giới này thì phải chuyên cần luyện võ công, nếu không, đừng nói đến bảo vệ người khác, ngay cả mình có lẽ cũng khó mà giữ được.
- Không tốt…!
Chợt tiểu hòa thượng Chân Minh khẽ than một tiếng, Dương Ninh vội hỏi:
- Sao vậy?
- Có một vị sư huynh bị dánh trúng một chưởng, Vô Tướng trận suýt nữa thì bị rối loạn đầu trận tuyến. Cũng may….cũng may vị sư huynh kia đã luyện một loại công phu kim cương hộ thân, không bị đánh bị thương, thật là hung hiểm….!
Ánh mắt gã lóe hàn quang, hạ giọng:
- Các sư huynh Không Minh Các quả nhiên rất cao minh. Bốn vị sư huynh đã tu luyện trận pháp này cả trăm lần rồi, nếu không tuyệt đối sẽ không thể phối hợp như vậy.
Dương Ninh biết rõ tuy tiểu hòa thượng này còn nhỏ tuổi nhưng lại không nói lung tung. Gã đã nói như vậy thì càng cho thấy Không Minh Các lợi hại, bèn thấp giọng hỏi:
- Tiểu sư huynh, ta hỏi chút, ngươi thấy ai có thể thắng? Đánh cả buổi rồi, có phải mọi người đều mệt rồi không?
Tiểu hòa thượng đáp nhỏ:
- Tiểu tăng không dám nói, chỉ là…chỉ là một chưởng vừa rồi kia nếu khiến cho sư huynh bị tổn thương, có lẽ Vô Tướng trận đã thua. Vốn dĩ độ biến hóa của Tứ Cực trận không so được.
Gã chăm chú nhìn vào tràng:
- Tứ Cực trận dùng thủ làm công, biến hóa không bằng Vô Tướng trận, khi cố thủ không sợ thua nhưng cũng khó kiếm sơ hở. Trận hình Vô Tướng trận tán mà không tan, theo như tiểu tăng thấy thì tựa như mỗi một sơ hở đều là để lừa đối thủ.
- Quả nhiên tiểu sư huynh lợi hại.
Dương Ninh quả thật đã bội phục tiểu hòa thượng này rồi:
- Theo ý ngươi nói thì khả năng thắng của Vô Tướng trận cao hơn một chút.
- Tiểu tăng cảm thấy….!
Gã còn chưa dứt lời thì nghe có mấy tiếng niệm Phật hiệu. Dương Ninh vội nhìn qua, chỉ thấy bốn đạo thân ảnh đã phiêu nhiên tản ra, bay xuống đất, chính là bốn tăng Không Minh Các. Mà bốn gã áo gai vẫn đứng giữa, trận hình không khác gì so với khi mới ra tay.
Tứ tăng chắp tay trước ngực, cúi đầu không nói, nhưng bốn gã áo gai đều có vẻ kinh sợ và không cam lòng.
Chỉ nhìn sắc mặt Dương Ninh đã hiểu rõ thắng bại đã phân.
Toàn thân tám người đều ướt đẫm mồ hôi tong tong, đầu bốc hơi nóng, mồ hôi chảy ròng ròng theo trán xuống, nhưng trận đánh này của hai bên quả là kinh tâm động phách.
Tịnh Không niệm Phật hiệu:
- Xích thí chủ, Tứ Cực trận của đảo Bạch Vân thay đổi liên tục, lão tăng thật khâm phục.
Xích Đan Mị cười :
- Chùa Đại Quang Minh không hổ là Cửu Mộc Phật pháp, nội tình thâm hậu, trận này các người thắng. Gia sư cũng không đoán sai, Vô Tướng trận của quý tự truyền thừa gần trăm năm, thâm ảo huyền diệu, cũng không phải có thể phá giải đơn giản. Nhưng tiểu nữ tử không thể không nói, nếu mấy vị võ tăng này không tu luyện thần công hộ thể thì chưa chắc Tứ Cực trận đã bại.
Tịnh Năng đáp:
- Trước khi luyện trận thì phải tu thân. Đệ tử Vô Tướng trận phải luyện đồng thân trước, rồi mới luyện trận pháp, đây cũng là một phần của trận pháp. Hẳn là Xích thí chủ còn cần giải thích gì nữa không?
Trong lòng Dương Ninh hiểu rất rõ Vô Tướng trận thắng không phải là bằng sức mạnh tuyệt đối, mà là vì tứ tăng Vô Tướng trận đều đã luyện công phu hộ thể đồng thân, cũng khó trách vừa rồi Chân Minh đã nói có một vũ tăng bị trúng một chưởng vẫn không bị thương. Tuy từ đầu tới cuối hắn không nhìn rõ nhưng đoán được người áo gai của Tứ Cực trận phát hiện ra sơ hở và ra tay không ngờ không thể một kích chế địch, mới thua cả bàn.
Không thể một kích chế địch là vì có đồng thân hộ thể, khó trách bốn gã áo gai đều khong cam lòng.
Nhưng cũng không thể nhìn vào đó mà nói tứ tăng Vô Tướng trận thắng không anh hùng. Dù sao trận pháp cũng là do người thúc giục, mà bất luận trận pháp nào cũng đều có yêu cầu với người bố trận. Vô Tướng trận công thủ bao gồm, trước luyện đồng thân gia tăng phòng ngự, đó cũng không phải trùng hợp.
Xích Đan Mị cười quyến rũ:
- Đại sư đã hiểu lầm, thắng bại đã phân, sao tiểu nữ tử lại không thừa nhận? Không sai, trận thứ nhất này chúng ta thua.
Tới lúc này Tịnh Năng mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra trong lòng lão cũng hiểu xuất trận so kiếm là Bạch Vũ Hạc, mà đao kiếm đều là hung khí binh đao, trong Phật môn không có mấy người tu luyện đao kiếm. Cho dù là đệ nhất kiếm thuật trong chùa Tịnh Không đi nữa, kiếm thuật của lão cũng chưa chắc đã lọt vào mười hạng đầu khắp thiên hạ, đây cũng là khuyết điểm của chùa Đại Quang Minh. Nếu hôm nay Tịnh Không ở đây cũng có thể miễn cưỡng chiến một trận với Bạch Vũ Hạc, cho dù là vận phần thắng cũng chỉa là năm phần mười.
Hôm nay Tịnh Thông không ở đây, cơ hội thắng môn kiếm thuật rất xa vời.
Hôm nay ba trận thắng hai, chùa Đại Quang Minh trông cậy có thể thắng trận quyền và pháp trận, trong đó mấu chốt nhất là trận pháp.
Quyền cước do Tịnh Không xuất trận, với tu vi của Tịnh Không, tuy Xích Đan Mị là một trong ba đại đệ tử chủ tọa đảo Bạch Vân, nhưng tuổi cũng còn nhỏ, khả năng Tịnh Không thủ thắng cũng bảy tám phần, mọi người xem ra tỷ thí trận pháp đã quyết định thắng lợi cả ván cục.
Thấy rõ Vô Tướng trận thủ thắng, ý đồ đi vào Tịnh Tâm Các của các đệ tử đảo Bạch Vân gần như bị phá vỡ.
Thân thể Xích Đan Mị mềm mại như rắn đứng dậy, uốn éo bước lên như một đám lửa, ỏn ẻn nói:
- Tịnh Không đại sư, trận thứ hai này do tiểu nữ tử bêu xấu, xin lãnh giáo đại sư, mong đại sư từ bi vi hoài, đừng làm người ta bị thương.
Nàng vừa nói vừa cười nũng nịu, nhánh hoa rung rung.
Tịnh Không chậm rãi đứng dậy, hơi mỉm cười, chắp tay trước ngực:
- A Di Đà Phật, lão tăng xao nhãng công phu, đã nhiều năm chưa luận bàn cùng ai, cũng chưa từng có tâm chiến đấu hung ác đấu thắng với ai. Có điều hôm nay đệ tử đảo chủ đảo Bạch Vân quang lâm, lão tăng chỉ có thể dùng mấy cây xương già luận bàn cùng thí chủ một phen.
Ông ta khép hai tay, hơi cúi đầu khiêm tốn có lễ, nhưng chúng tăng trong chùa đều biết đây là thức mở đầu của võ học chùa Đại Quang Minh, tuy là dùng lễ kính đối thủ nhưng cũng đã chuẩn bị xong.
Tịnh Không bái hai tay xuống, tăng bào bay bay, chân khí lưu động che chở toàn thân.

Bạn cần đăng nhập để bình luận