Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1486: Quân lâm thiên hạ

- Lạc Dương đại thắng, Lạc Dương đại thắng!
Một con khoái mã xuyên qua phố dài đô thành Sở quốc, chạy thẳng tới hoàng thành. Bách tính hai bên đường phố lục tục chạy ra.
- Lạc Dương đại thắng rồi sao?
Một nam tử ăn mặc kiểu văn sĩ vui vẻ nói:
- Xem ra đã dẹp xong thành Lạc Dương rồi. Ha ha ha, quân SỞ uy vũ, thiên hạ này lại thống nhất rồi, chiến loạn chấm dứt từ đây.
Đám người chung quanh chen chúc tới, có người hỏi:
- Tống tướng công, thực sự đã đánh hạ Lạc Dương sao?
- Các ngươi hẳn là biết, Bắc Hán nội loạn, tranh đấu lẫn nhau. Quân Sở chúng ta đánh qua Hoài Thủy, thế như chẻ tre. Nhạc đại tướng quân cực kỳ dũng mãnh, hiện giờ đương nhiên đã dẹp xong Lạc Dương.
Tống tướng công chỉ vào kỵ binh báo tin đã đi xa:
- Không phải các ngươi cũng nghe thấy sao, Lạc Dương đại thắng, ngay cả Lạc Dương cũng đánh hạ rồi, Bắc Hán xong đời rồi.
- Nói như vậy, sau này thực sự không cần đánh trận nữa rồi.
- Thiên hạ thống nhất, bốn biển thái bình, đương nhiên không đánh trận nữa.
Chung quanh lập tức vang lên tiếng reo hò. Không ít người lục tục báo tin cho những người khác, toàn bộ thành Kiến Nghiệp tràn ngập trong vui mừng.
Binh Bộ Thượng Thư Lô Tiêu giờ phút này đã dẫn một đám đại thần đi vào trong cung, cầu kiến Hoàng đế. Chờ khi chúng thần đi tới trước Ngự thư phòng, đám người Lô Tiêu cùng nhau quỳ rạp xuống đất, cùng lúc nói:
- Chúc mừng Thánh thượng, chúc mừng Thánh thượng, Lạc Dương đại thắng rồi, Nhạc tướng quân đã tiến vào chiếm giữ Lạc Dương.
Tiểu Hoàng đế Long Thái đi ra từ trong Ngự thư phòng, nhìn thấy đám đại thần đông nghịt quỳ dưới đất, khuôn mặt trẻ tuổi tuấn lãng không giấu được vẻ kích động:
- Thực… thực sự đã đánh hạ được Lạc Dương sao?
- Thánh thượng, Nhạc đại tướng quân có tấu chương trình lên, Binh Bộ cũng đã nhận được quân báo.
Lô Tiêu lấy tấu chương ra, dâng hai tay lên:
- Chủ tướng quân Hán Chung Ly Ngạo tự vẫn mà chết. Quân Hán bỏ vũ khí đầu hàng. Nhạc tướng quân xua quân tới Lạc Dương, đại quân ta đã tiến vào chiếm giữ Lạc Dương. Thừa Tướng Bắc Hán Khuất Nguyên Cổ giết chết Bắc Đường Phong, mở thành đầu hàng.
Long Thái mở tấu chương ra liếc mây cái, ngửa đầu nhìn trời, lẩm bẩm nói:
- Tâm nguyên của lịch đại tiên Hoàng đế Đại Sở ta, cuối cùng hôm nay đã thực hiện được.
Chúng thần đồng thời nói:
- Đây là Hoàng thượng anh võ thánh minh!
Lô Tiêu cũng kích động nói:
- Thánh thượng, lấy được quốc đô Bắc Hán rồi, Bắc Hán đến đây đã diệt vong, thiên hạ quay về thống nhất. Từ nay về sau, Thánh thượng quân lâm thiên hạ, bốn biển đều là cương vực Đại Sở ta.
- Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế vạn vạn tuế!
Quần thần lại cúi người bái.
- Truyền ý chỉ của trẫm, Nhạc Hoàn Sơn tạm thời tọa trấn Lạc Dương. Binh Bộ chuẩn bị sẵn danh sách phong thưởng, ngoài ra trọng thưởng tướng sĩ quân đoàn Tần Hoài.
Thân hình Long Thái dựng thẳng:
- Hình Bộ cũng truyền xuống ý chỉ của trẫm, đại xá thiên hạ!
Quần thần nói:
- Tuân chỉ.
Lô Tiêu lại nói:
- Thánh thượng. Nhạc tướng quân dâng tấu, lần này có thể thuận lợi đánh hạ Lạc Dương, công lao của Nghĩa Hằng Vương đứng đầu. Nghĩa Hằng Vương một mình tiến vào Lạc Dương, thuyết phục Khuất Nguyên Cổ quy thuận Đại Sở ta. Cũng chính vì Khuất Nguyên Cổ quay giáo một kích, khống chế Lạc Dương, mới khiến cho quân Hán gặp địch hai mắt lương thảo bị cắt đứt, chính bởi vậy Chung Ly Ngạo mới ra lệnh đầu hàng, bản thân tự vẫn mà chết.
Long Thái cười nói:
- Nghĩa Hằng Vương là phúc tướng của Đại Sở ta, phong thưởng hắn thế nào, trẫm sẽ suy nghĩ một chút.
Chờ chúng thần lui ra, Long Thái giữ lại một mình Lô Tiêu. Lúc này tâm tình Long Thái vui sướng khó tả, cười nói:
- Lô ái khanh, trẫm biết sớm muộn sẽ thống nhất thiên hạ, thế nhưng không nghĩ tới lại có thể thực hiện nhanh như vậy. Sau khi giang sơn thống nhất, trẫm sẽ có thể buông tay buông chân, dưới sự phò tá của các vị ái khanh, chăm lo quản lý, cho bách tính một thái bình thịnh thế.
Nhìn thấy tiểu Hoàng đế hăng hái, trong lòng Lô Tiêu cũng vui mừng, nói:
- Trong lòng Hoàng thượng có chí lớn, lòng nghĩ tới thương sinh, quả thực là phúc của bách tính thiên hạ.
Thần dù bất tài, nguyện lo lắng hết lòng, phụ tá Hoàng thượng cho bách tính thiên hạ một thái bình thịnh thế.
Long Thái cười lớn, lập tức thở dài:
- Thế nhưng có một việc, ngươi nghĩ kế giúp trẫm.
- Xin Hoàng thượng nói!
- Trước khi tới Lạc Dương, Nghĩa Hằng Viên tới bái kiến trẫm, nói cho trẫm một số chuyện.
Tiểu Hoàng đế thở dài:
- Ngươi có biết Đại Tông Sư?
Lô Tiêu khẽ giật mình, lập tức cau mày nói:
- Thần cũng nghe thấy. Những Đại Tông Sư này đều xuất quỷ nhập thần, nghe nói võ công của họ đều xuất thần nhập hóa. Nghe nói Mục Vân Hầu Bắc Hán chính là một vị Đại Tông Sư. Chẳng qua lần này rất kỳ quái, Khuất Nguyên Cổ giết chết Bắc Đường Phong, Mục Vân Hầu là hoàng tộc Bắc Hán, lại không ra tay cứu giúp, quả thực quái lạ.
- Hắn chết rồi.
Long Thái nói:
- Chẳng những Bắc Đường Huyễn Dạ, mấy vị Đại Tông Sư khác đều đã quy thiên rồi.
Lô Tiêu khẽ giật mình nói:
- Đều… chết rồi?
- Việc này không cần truyền ra bên ngoài.
Tiểu Hoàng đế nói:
- Bắc Đường Huyễn Dạ chết rồi, vị Kiếm Thần của Đại Sở ta cũng đã qua đời. Từ nay về sau, thiên hạ này không còn Đại Tông Sư.
Lô Tiêu hơi trầm ngâm, mới nói:
- Thánh thượng, đây không phải là chuyện xấu. Võ công của những Đại Tông Sư kia quá mạnh, một khi trong lòng có suy nghĩ làm loạn, sẽ gây loạn thiên hạ. Không có Đại Tông Sư, Thánh thượng có thể buông tay buông chân quản lý thiên hạ, đã không còn cản tay.
- Đại Tông Sư đều không còn nữa, chẳng qua võ công của Nghĩa Hằng Vương cũng xuất thần nhập hóa, gần với Đại Tông Sư.
Long Thái nói:
- Trước đây Trác Thanh Dương vào cung yết kiến trẫm, dâng lên Hoàn Vũ Đồ. Theo lời hắn nói, thiên hạ hiện giờ, Nghĩa Hằng Vương có thể nói là Đại Tông Sư duy nhất. Cũng chính vì như thế, Nghĩa Hằng Vương mới có bản lĩnh một mình tiến tới Lạc Dương, khiến Khuất Nguyên Cổ quy thuận Đại Sở ta.
Lô Tiêu giật mình nói :
- Nghĩa Hằng Vương… hắn là Đại Tông Sư sao?
- Hắn đương nhiên không phải Đại Tông Sư thực sự, chỉ là mấy vị Đại Tông Sư khác đều đã chết, tu vi võ đạo của Nghĩa Hằng Vương không ai có thể so sánh, có thể xưng là Đại Tông Sư.
Long Thái thở dài.
Lô Tiêu cau mày nói:
- Nếu như vậy, đây chính là một uy hiếp đối với triều đình… !
Long Thái lắc đầu cười nói:
- Ngươi hiểu lầm rồi. Nghĩa Hằng Vương có phải Đại Tông Sư hay không, với trẫm mà nói đều có tình nghĩa huynh đệ. Người khác không hiểu rõ hắn, trẫm lại hiểu rất rõ.
Gã bình tĩnh nói:
- Nếu như hắn muốn, hoàng vị này nên thuộc về hắn.
Lô Tiêu khẽ giật mình, nghe không rõ ràng.
Có mấy lời Long Thái đương nhiên sẽ không nói thẳng với Lô Tiêu.
Gã đã sớm biết được, cha ruột của Tề Ninh là Bắc Đường Khánh, trên người hắn chảy xuôi dòng máu hoàng thất Bắc Đường.
Sau khi tất cả Đại Tông Sư đã qua đời, trên đời này không có người nào có thể vượt qua Tề Ninh về võ đạo. Vả lại trên người hắn chảy xuôi dòng máu hoàng tộc Bắc Hán, lại là trọng thần Sở quốc, hắn cần một lựa chọn.
Tề Ninh quả thực đã đưa ra lựa chọn.
Với thân thủ của Tề Ninh, trong ba quân lấy đầu thượng tướng cũng không phải việc gì khó. Nếu như hắn thực sự muốn đối địch với Sở quốc, lấy đầu Long Thái và Nhạc Hoàn Sơn, Sở quốc chắc chắn đại loạn. Với thực lực của Tề Ninh, muốn khống chế Lạc Dương càng dễ như lật bàn tay. Như chuyện hắn bức bách Khuất Nguyên Cổ quy thuận Sở quốc, chỉ cần hắn khống chế Khuất Nguyên Cổ, tọa trấn Lạc Dương, lại công khai thân thế của mình, dù cho có người phản đối hắn ngồi lên hoàng vị Bắc Hán, nhưng cũng không làm gì được hắn.
Nhưng cuối cùng hắn không làm như vậy, mà bức bách Khuất Nguyên Cổ quy thuận Sở quốc, cuối cùng dẫn tới quân Hán đầu hàng, Chung Ly Ngạo tự sát.
Giây phút tin chiến thắng truyền tới, Long Thái mừng rỡ không chỉ thiên hạ thống nhất, mà là cuối cùng Tề Ninh đã coi gã trở thành bằng hữu.
- Trước khi Nghĩa Hằng Vương tới Lạc Dương, có một thỉnh cầu với trẫm.
Long Thái thở dài:
- Hắn hi vọng sau khi thiên hạ thống nhất, có thể từ bỏ tất cả chức quan và tước vị trên người, làm một bách tính bình dân, không lo lắng không suy nghĩ, tiêu dao tự tại.
Lô Tiêu càng kinh ngạc:
- Nghĩa Hằng Vương muốn từ quan sao?
Long Thái gật đầu nói:
- Nhưng trẫm cũng không muốn đáp ứng hắn. Từ sau khi trẫm lên ngôi, hắn đã giúp trẫm rất nhiều. Trẫm hi vọng sau này quản lý thiên hạ, còn có hắn ở bên người trẫm.
Lô Tiêu hơi trầm ngâm, thở dài:
- Hoàng thượng, thần hiểu rồi, Nghĩa Hằng Vương đây là ý tốt. Hắn không hi vọng mang đến áp lực cho Hoàng thượng tại triều đình. Rời xa triều đình, chỉ là hắn hi vọng Hoàng thượng có thể buông tay buông chân chăm lo quản lý.
- Trẫm không có áp lực.
Long Thái cười khổ nói:
- Hắn không rõ tâm ý của trẫm.
- Hoàng thượng, thần cho rằng Nghĩa Hằng Vương tiêu dao tự tại cũng không sao, nhưng không cần từ quan.
Lô Tiêu cười nói:
- Trong lòng Nghĩa Hằng Vương có Hoàng thượng, nếu như sau này Hoàng thượng thực sự gặp phải chuyện khó xử, Nghĩa Hằng Vương tuyệt đối sẽ không đứng ngoài quan sát. Thần cho rằng, Nghĩa Hằng Vương tính cách thoải mái, chỉ muốn cuộc sống không câu thúc lo nghĩ, nếu như ở triều đình, các loại lợi ích và nhân sự sẽ khiến hắn bó tay bó chân, thà như vậy còn không bằng rời xa miếu đường.
Long Thái suy nghĩ, gật đầu cười nói:
- Có lẽ thật sự như thế.
Gã nghĩ tới điều gì, cau mày nói:
- Đúng rồi, phía Bộc Dương còn có hai vạn tàn quân Đông Tề của Lệnh Hồ Húc, họ còn chưa định đầu hàng sao?
Lô Tiêu cười nói:
- Hoàng thượng, nơi này thần có một bản tấu chương, vốn muốn chờ tin chiến thắng truyền đến rồi bẩm báo Hoàng thượng. Tàn quân Đông Tề chiếm cứ Bộc Dương đúng là phiền phức, chẳng qua Nghĩa Hằng Vương nghĩ ra một biện pháp, hắn để Khuất Nguyên Cổ thống soái quân Tây Bắc thủ hạ tiến thẳng tới Bộc Dương. Quân Tây Bắc đối phó tàn quân Đông Tề, quả thực là kế sách thần kỳ.
Long Thái ngơ ngác một chút, lập tức cười phốc một tiếng.
Khi Long Thái và Lô Tiêu quân thần bàn bạc, Khuất Nguyên Cổ đã thống soái thiết kỵ Tây Bắc binh tới dưới thành Bộc Dương.
Khuất Nguyên Cổ đương nhiên biết được, lính Đông Tề Bộc Dương chỉ là một đạo cô quân, sĩ khí đã sa sút tới cực điểm. Lúc Nhạc Hoàn Sơn muốn chỉnh biên quân Tây Bắc, Khuất Nguyên Cổ khổ sở trong lòng, cho rằng phải giao nộp quân giới Tây Bắc. Không nghĩ tới cuối cùng Tề Ninh lại để y thống soái quân Tây Bắc đánh chiếm Bộc Dương.
Mặc dù Khuất Nguyên Cổ biết điều này khiến quân Tây Bắc liều mạng với tàn quân Đông Tề, nhưng đây vẫn là kết quả tốt nhất so với bị cướp đoạt binh quyền ngay lập tức.
Dù sao mình còn có thể dẫn mấy vạn thiết kỵ uy phong nhất thời. Sau khi đánh hạ Bộc Dương, mình cũng coi như thực sự lập được một công, về sau ít nhất cũng không cần cúi đầu trước mặt người Sở quốc.
Y có ý định này, đám thuộc cấp thủ hạ cũng có ý định này.
Đây là cơ hội kiến công lập nghiệp cuối cùng, ai cũng không muốn bỏ qua. Cho nên đại quân tới dưới thành, chúng tướng lục tục xin chiến, hi vọng mình có thể trở thành tướng lĩnh đầu tiên đánh vào thành Bộc Dương.
Chẳng qua Khuất Nguyên Cổ nhận được chỉ thị của Tề Ninh, sau khi vây thành không cần lập tức khởi xướng thế công, chờ đợi hai ngày. Nếu như hai ngày sau Lệnh Hồ Húc còn chưa mở cửa thành đầu hàng, thì có thể khởi xướng thế công mãnh liệt.
Cho nên sau khi đại quân vây khốn Bộc Dương, không lập tức triển khai tấn công, mà hạ trại tại chỗ, chờ đợi hai ngày.
Khuất Nguyên Cổ mong Lệnh Hồ Húc cắn răng chống đỡ, đừng ra khỏi thành đầu hàng, nếu không cơ hội lập công cuối cùng của mình sẽ chạy thoát khỏi tay.
Có lẽ y không nghĩ ra, Lệnh Hồ Húc không mở cửa đầu hàng, chính bởi vì người vây khốn Bộc Dương chính là Khuất Nguyên Cổ y.

Bạn cần đăng nhập để bình luận