Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1351: Nắm giữ

Đêm khuya thanh vắng, chỉ có bóng đèn lấp lóe là nguồn sáng duy nhất. Tề Ninh đứng dậy bước qua rót cho lão Thượng Thư một chén nước, dâng hai tay đến trước mặt ông lão. Lão Thượng Thư khẽ gật đầu, xong mới nói:
- Phụ thân của Lục Hiểu Triều từng theo Kim Đao Lão Hầu gia chinh chiến nơi sa trường, và bị thương trên chiến trường. Về sau lão Hầu gia sắp xếp cho ông ta làm việc tại Binh Bộ, chức quan cao nhất ông ta từng làm cũng chỉ là một Chủ Bộ của Binh Bộ. Người này tính tình ngay thẳng, lại thanh liêm, nên gia cảnh cũng không tốt lắm. Sau khi ông ta qua đời, Lục gia phải sống trong cảnh nợ nần. Sau khi Lô Tiêu biết nhà ông ta gặp khó khăn mới giúp đỡ đôi chút, xem như giúp Lục gia vượt qua lúc gian nan, nhưng cũng chỉ có vậy thôi. Về sau Lục Hiểu Triều tiến vào Hổ Thần Doanh, và cũng không qua lại hay có liên hệ gì với Lô Tiêu và Đạm Đài gia, chỉ do có tầng quan hệ này, nên có thể coi như trong triều đình Lục Hiểu Triều thuộc về hệ phái của Đạm Đài gia.
Tề Ninh nói:
- Nếu như Lục Hiểu Triều thật sự theo phe Lô Tiêu, vậy hắn tiếp nhận quyền quản lý Hổ Thần Doanh sẽ mang lại lợi ích cho hệ phái Kim Đao, nhưng… Nếu Lục Hiểu Triều không cho rằng mình thuộc về phe Lô Tiêu, vậy người được lợi lần này hiển nhiên không phải Binh Bộ và Đạm Đài gia.
Hắn hơi nghiêng người về phía trước, sắc mặt nghiêm nghị:
- Việc xác nhận lập trường của Lục Hiểu Triều là vô cùng quan trọng.
- Lục Hiểu Triều được Binh Bộ tiến cử.
Lão thượng thư nói:
- Chỉ dựa vào điểm này, có lẽ đã đủ để khiến Lục Hiểu Triều biết ơn Lô Tiêu rồi.
- Nếu trước khi được Lô Tiêu tiến cử Lục Hiểu Triều đã biết vị trí này sẽ thuộc về mình, hắn có còn biết ơn Lô Tiêu không?
Đôi mắt Tề Ninh sáng rực như sao trời, tỏa ánh sáng lấp lánh:
- Nếu có nhóm người nào ám sát Tiết Linh Phong để trải đường cho Lục Hiểu Triều, và Lục Hiểu Triều cũng biết chân tướng, vậy Lục Hiểu Triều có quan tâm tới ơn tiến cử của Lô Tiêu chăng?
Sắc mặt lão Thượng Thư thay đổi. Đôi tay già nua không biết đã run lẩy bẩy tự khi nào.
Ông lão duỗi tay vịn chặt chén trà trên bàn hòng khiến tay mình ngừng run rẩy. Trầm ngâm chốc lát ông mới nói:
- Ý ngươi là, có người âm mưu đưa Lục Hiểu Triều lên thay Tiết Linh Phong, nhưng không dùng người mình mà lợi dụng Lô Tiêu đề cử, để cho toàn bộ triều đình cho rằng nhờ có Binh Bộ tiến cử mà Lục Hiểu Triều mới ngồi lên chiếc ghế kia?
- Trong số ba đại Thống lĩnh của Hổ Thần Doanh, người đủ năng lực trở thành Thống lĩnh nhất chính là Lục Hiểu Triều.
Tề Ninh nói tiếp:
- Hơn nữa, Lô Tiêu tự nhận Lục Hiểu Triều theo phe mình nên đương nhiên phải lấy danh nghĩa Binh Bộ tiến cử họ Lục. Mấy người kia chỉ cần đợi tấu chương của Lô Tiêu mà thôi. Chỉ cần người Lô Tiêu tiến cử hợp ý bọn họ, họ liền thuận nước đẩy thuyền, đồng ý luôn. Cứ thế, Lục Hiểu Triều vừa có thể nắm giữ Hổ Thần Doanh trong tay, khống chế toàn bộ kinh thành, vừa không bị lộ thân phận, không khiến cho bất cứ ai nghi ngờ.
Lão Thượng Thư cau mày, nói:
- Một số người trong miệng ngươi là chỉ ai?
Tề Ninh suy nghĩ hồi lâu mới đáp:
- Hắc Lân Doanh bị đều đi, trực tiếp sát nhập vào Hắc Đao Doanh, giao cho Cù Ngạn Chi quản lý, các thuộc cấp của Hắc Lân Doanh đều bị điều đi Đông Hải, nhưng…
Trong mắt hắn chợt lóe vẻ hung tàn:
- Có lẽ lão Thượng Thư không biết, tính cả Triệu Vô Thương có năm người bị điều đi Đông Hải nhậm chức, nhưng trên đường đi họ bị tập kích, cả năm người đều đã ngộ hại!
Thân hình lão Thượng Thư thoáng run lên, ông lão thất thanh nói:
- Lại… lại có chuyện thế này? Trong triều chẳng nghe chút tiếng gió nào cả.
- Chuyện ấy thật sự đã xảy ra, nhưng lại không ai biết đến.
Tề Ninh bình tĩnh nói:
- Việc này cho thấy là có người chẳng những bẫy Hắc Lân Doanh, buộc Hắc Lân Doanh phải sát nhập vào Hắc Đao Doanh, mà còn định chém tận giết tuyệt, hoàn toàn hủy diệt Hắc Lân Doanh.
Hắn im lặng một chốc, mới tiếp tục nói:
- Trên thực tế là có kẻ muốn đuổi cùng giết tận Cẩm Y Tề gia, và chắc chắn hành động ấy không phải là ý muốn của Hoàng thượng.
Lão thượng thư thở dài:
- Hoàng thượng cho xây dựng lại Hắc Lân Doanh vì mục đích kiềm chế Hắc Đao Doanh, do vậy lão phu cũng cho rằng Hoàng thượng không cần phải phá hủy Hắc Lân Doanh.
Ông dừng một thoáng rồi nói tiếp:
- Khúc Tiểu Thương được phong làm Thần Hầu, nhưng ngày đó Tây Môn Thần Hầu cũng không xuất hiện. Việc này rất đáng ngờ. Theo lý mà nói, Tây Môn Thần Hầu có muốn từ nhiệm, thì cũng nên vào triều tự tay giao lại Thần Hầu Lệnh cho Khúc Tiểu Thương mới phải. Năm xưa chính tay Thần Hầu tiền nhiệm đã giao lại Thần Hầu Lệnh cho Tây Môn Thần Hầu ngay trước bệ rồng trước mặt văn võ bá quan. Ngoài ra… Trong cung hẳn là đã xảy ra và chuyện. Phạm Đức Hải biến mất đột ngột, thay vào vị trí của ông ta là một thái giám lạ mặt tên Quý Hòa. Trước đây lão phu cũng chưa nghe được tin gì về người này, nhưng trong cung mấy nghìn thái giám, lão phu không biết gã ta cũng không có gì lạ. Điều kỳ lạ ở đây là, trước giờ Hoàng thượng rất tin tưởng Phạm Đức Hải, tại sao lại đột ngột thay Phạm Đức Hải bằng người khác, để một Quý Hòa trước đây không muốn cho ai biết trơ thành thái giám chấp lễ?
Tề Ninh thở dài:
- Chuyện động trời nhất xảy ra trong cung không phải chuyện này. Vụ án Tiêu Chương làm phản ở Hoàng Lăng đã sớm có kết luận, nhưng giờ ông ta lại được rửa sạch tội danh, còn thoắt cái trở thành trung thần của Đại Sở, lão Thượng Thư không cảm thấy đây mới là chuyện kỳ lạ nhất hay sao?
- Không chỉ mình ngươi đâu. Rất nhiều người trong triều đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Lão thượng thư nói:
- Nhưng Thế tử của Hoài Nam Vương Tiêu Thiệu Tông lại có thể lấy ra mật chỉ năm xưa tiên đế để lại cho Tiêu Chương, trong Ngự Nội xác thực còn lưu trữ, và đã xác nhận không phải hàng giả. Trong tay Tiêu Thiệu Tông có bằng chứng, không ai có thể nói gã không đúng.
- Ngự Nội có lưu trữ, cũng không có nghĩa là mật chỉ kia là thật.
Tề Ninh đáp:
- Nếu như trước đó Tiêu Thiệu Tông đã phái người bỏ vật ấy vào trong Ngự Nội, thì tất nhiên là có thể tìm ra rồi.
- Ngự Nội là cấm địa trong cung, được canh gác rất nghiêm mật.
Lão thượng thư đáp:
- Không ai dám tự tiện xông vào Ngự Nội, không có ý chỉ của hoàng thượng, bất cứ ai chỉ cần có ý định tới gần Ngự Nội đều phải bị phán tội chết, Nội Vệ canh gác Ngự Nội được phép tiền trảm hậu tấu.
- Nếu Võ Lâm Doanh đã có thể nhận được mật chỉ đuổi giết vãn bối, thì làm được một đạo ý chỉ cho phép tiến vào Ngự Nội cũng không khó.
Tề Ninh nghiêm mặt nói:
- Lão Thượng Thư, trước đó ta không cách nào xác định được trong cung đã xảy ra chuyện gì, càng không biết Ngự Nội đã xảy ra chuyện gì, nhưng hiện nay ta đã có bảy thành nắm chắc để kết luận rằng Hoàng thượng đã… thân bất do kỷ!
- Thân bất do kỷ?
Lão thượng thư cay mày, hỏi:
- Ý ngươi là Hoàng thượng đang bị uy hiếp?
- Nếu không sẽ không thể giải thích được lý do xảy ra những sự kiện gần đây.
Tề Ninh nói:
- Lão Thượng Thư là lão thần qua ba triều vua, kiến thức rộng rãi, nhất định sẽ không cho rằng hết thảy những việc này đều hợp tình, hợp lý.
- Ngươi nói Hoàng thượng bị đe dọa, vậy ai là người bắt Hoàng thượng?
- Tiêu Thiệu Tông!
Khóe mắt lão Thượng Thư khẽ giật, nhưng sắc mặt ông lại không thay đổi mảy may. Chỉ là ông nói thế này:
- Tiêu Thiệu Tông vẫn luôn bị giam trong phủ, Hoàng thượng thì ở trong cung, hai người trước đây cũng không có cơ hội gặp mặt, sao Tiêu Thiệu Tông uy hiếp Hoàng thượng được?
- Lão Thượng Thư sai rồi.
Tề Ninh thở dài:
- Trên thực tế Tiêu Thiệu Tông luôn có cơ hội tiến cung, đặc biệt là đã được Hoàng thượng cho phép, chẳng qua… Không nhiều người biết việc này thôi.
Không chờ lão Thượng Thư tiếp lời, hắn nói tiếp luôn:
- Tư Mã Lam bị giết tại Thu Thú, kế hoạch chu đáo, chặt chẽ, người nấp trong bóng tối sắp đặt mọi kế hoạch, thật ra chính là Tiêu Thiệu Tông.
Cả người lão Thượng Thư đều chấn động. Tề Ninh nói tiếp:
- Lúc ấy Tư Mã Lam quyền khuynh triều chính, thế lực khổng lồ, Hoàng thượng biết muốn đối phó với hạng người này tuyệt đối không thể đi sai bước nào, mà bên cạnh Hoàng thượng khi ấy cũng không có nhiều người có thể giúp sức, nên đành bí mật triệu Tiêu Thiệu Tông vào cung để bàn kế sách.
- Bấy giờ tai mắt Tư Mã Lam trải rộng kháp từ trong cung ra ngoài cung, Tiêu Thiệu Tông vào cung sao không khiến Tư Mã Lam phát giác?
Lão Thượng Thư vẫn chưa dám tin:
- Nếu Tư Mã Lam biết Tiêu Thiệu Tông vào cung, ắt hẳn lão ta đã cảnh giác rồi, và Tiêu Thiệu Tông cũng không thể sống tới hôm nay.
Tề Ninh trầm ngâm một hồi mới nói:
- Có một mật đạo vào cung, không mấy ai biết, chẳng qua Tiêu Thiệu Tông vừa khéo chính là một trong số ít người biết được.
Lão Thượng Thư càng hãi hùng, nói:
- Có mật đạo vào cung?
Bờ môi ông giần giật như muốn hỏi thêm điều gì, nhưng cuối cùng ông quyết định không hỏi, mà ngưng sắc mặt lại, nói:
- Nói như vậy, Tiêu Thiệu Tông đã lợi dụng mật đạo để vào cung và khống chế Hoàng thượng, nên mới có nhiều chuyện kỳ quặc xảy ra như vậy.
- Mặc dù không thể đưa ra bằng chứng xác thực, nhưng chân tướng hẳn là như thế.
- Trước đây không lâu Hoàng thượng vào triều, lúc ấy trông sắc mặt người có vẻ không khỏe lắm, và… giọng nói cũng hơi khác trước.
Lão Thượng Thư nhớ lại:
- Lúc ấy mọi người chỉ cho rằng long thể người khó chịu, nên giọng nói mới khác đi một chút…
- Nếu ta không đoán sai, người vào triều không phải Hoàng thượng.
Tề Ninh thở dài:
- Tiêu Thiệu Tông đã khống chế được Hoàng thượng, khẳng định không dám để Hoàng thượng lộ diện trước mặt quần thần. Rất có thể người các ngài nhìn thấy là thế thân.
- Thế thân?
Lão thượng thư nheo mắt lại:
- Tiêu Thiệu Tông lấy thế thân thay thế Hoàng thượng, sau đó điều khiển triều đình?
- Tiêu Thiệu Tông là một người vừa vô cùng cẩn thận vừa mưu tính sâu xa.
Tề Ninh nói:
- Người này nhẫn nhịn yếu thế nhiều năm, khiến người khác xem nhẹ sự tồn tại của bản thân, chuyện hắn gây ra lần này tuyệt đối không phải là hứng khởi lúc nhất thời, mà chắc hẳn là kế hoạch hắn vạch ra từ rất lâu, mỗi bước đi hắn đều đã suy tính và sắp xếp rất chu đáo, chặt chẽ.
Hắn nhìn chăm chú vào mắt lão Thượng Thư, nói:
- Có lẽ từ rất nhiều năm trước hắn đã bắt đầu bày mưu. Hắn ta ẩn giấu thực lực của mình, yên lặng theo dõi hướng đi của thời đại, đợi khi thời cơ chín muồi lại cấp tốc ra tay. Hắn chắc chắn đã chuẩn bị xong thế thân để thay thế Hoàng thượng từ lâu rồi. Tiêu Thiệu Tông có thể tiếp cận Hoàng thượng, hiểu rõ cách nói chuyện và các cử chỉ, thói quen cư xử của Hoàng thượng, huấn luyện thế thân nói chuyện và cư xử cho giống Hoàng thượng, nhằm mục đích lấy cái giả thay thế cho cái thật.
Hắn khẽ thở dài:
- Lấy năng lực của Tiêu Thiệu Tông, cũng không khó để tìm được một thế thân có dáng người và khuôn mặt gần như giống hệt Hoàng thượng.
Lão Thượng Thư dựa vào lưng ghế, im lặng. Một lúc lâu sau, ông mới lại mở lời:
- Nếu giống như ngươi nói, rằng Tiêu Thiệu Tông đã khống chế được hoàng cung?
- Hiện tại đã vượt xa khỏi khống chế hoàng cung rồi.
Tề Ninh phân tích:
- Tiết Linh Phong bị hại, Lục Hiểu Triều nắm giữ Hổ Thần Doanh, nếu những chuyện này đều nằm trong sự sắp xếp của Tiêu Thiệu Tông, vậy tương đương với cả kinh thành đều nằm dưới sự khống chế của Tiêu Thiệu Tông.
Lão Thượng Thư sợ hãi nói:
- Lục Hiểu Triều là người của Tiêu Thiệu Tông?
- Có lẽ mọi chuyện còn chưa đến mức hỏng bét như vậy.
Tề Ninh nói:
- Nhưng nếu đúng như ta đoán, rằng Lục Hiểu Triều là quân cờ mà Tiêu Thiệu Tông xếp vào Hổ Thần Doanh, vậy mọi chuyện đều đã nằm trong khống chế của Tiêu Thiệu Tông, đế quốc Đại Sở ta cũng phải đối mặt với thời khắc sinh tử tồn vong.
- Lục Hiểu Triều là người của Tiêu Thiệu Tông…
Lão Thượng Thư thì thào lặp lại lời này, đột nhiên cảm thấy sau lưng mình sao mà lạnh quá.
Nếu hết thảy đúng như lời Tề Ninh nói, rằng chính Tiêu Thiệu Tông đã khống chế Hoàng thượng, thậm chí lợi dụng Binh Bộ tiến cử giúp Lục Hiểu Triều có thể thuận lợi nắm giữ Hổ Thần Doanh, vậy vị Thế tử Hoài Nam Vương vóc dáng nhỏ yếu này quả là tâm tư thâm trầm, thủ đoạn âm hiểm đến mức khiến người nào biết được đều phải sinh lòng sợ hãi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận