Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1483: Dây cung

-Ngươi lại sai rồi.
Khuất Nguyên Cổ thở dài:
-Ta không soán vị mà là muốn diệt giặc.
-Diệt giặc?
Bắc Đường Phong nhìn xung quanh một chút:
-Giặc ở đâu?
Thấy mọi người nhìn chằm chằm vào mình, gã chỉ tay chỉ vào ngực:
-Giặc mà Thừa tướng nói chẳng lẽ là trẫm?
Khuất Nguyên Cổ vuốt râu cười:
-Không sai. Lão phu dẫn quân tới, tiêu diệt kinh đô địch quốc, tiêu diệt thủ lĩnh đạo tặc, xem như lập công lớn.
Bắc Đường Phong mơ hồ hỏi lại:
-Địch quốc? Thủ lĩnh đạo tặc? Thừa tướng nói gì mà trẫm không hiểu.
Khuất Mãn Anh lạnh giọng:
-Không hiểu gì chứ? Chúng ta đã quy thuận nước Sở. Phụ thân của ta giờ là Tấn Vương nước Sở. Lúc này, Hán Sở đang giao tranh, nước Hán đương nhiên trở thành địch quốc. Ngươi chính là thủ lĩnh đạo tặc.
Quy thuận nước Sở?
Bắc Đường Phong mở to hai mắt, cảm thấy không tài nào tưởng tượng nổi:
-Các ngươi đầu hàng nước Sở?
Lúc này gã còn nghĩ hay là do mình say quá nên sinh ra ảo giác.
Khuất Nguyên Cổ đầu hàng nước Sở?
Chuyện quái gì thế này?
Quân Sở và quân Hán đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán, chưa chắc đã có thể đánh tới Lạc Dương. Sắp lập đông rồi, cho dù đánh tới Lạc Dương cũng chưa chắc đã phá được thành.
Lương thực khu vực gần Lạc Dương đã bị cướp sạch. Nếu 10 vạn quân Sở vây khốn Lạc Dương thì mỗi ngày tiêu tốn lượng lương thực khổng lồ. Một khi đông tới, lại càng cần bổ sung vật tư nhiều hơn. Thế nhưng xuanh quanh Lạc Dương không còn lương để góp. Đối mặt với thành Lạc Dương kiên cố đánh lâu mà không thắng được thì chỉ còn đường lui binh. Nếu không thì sẽ phải chết đói tại thành Lạc Dương.
Khuất Nguyên Cổ có tiền có lương có ba vạn thiết kỵ trong tay, lại có vô số tráng đinh.
Người nước Sở còn chưa đánh tới dưới thành, vì sao y lại đầu hàng?
Nhất định là ảo giác rồi.
Bắc Đường Phong cho rằng mình say rượu nên bị ảo giác, đặt mông ngồi xuống, nhẹ nhàng thở ra.
Bốn phía yên tĩnh như chết. Bắc Đường Phong nhìn trái ngó phải, thấy mọi người đều nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ, nhịn không được đưa tay lên bấm vào mặt. Khuất Nguyên Cổ thở dài:
-Ngươi không nằm mơ cũng không say.
Bắc Đường Phong thở dài:
-Vì cái gì? Vì sao ngươi phải làm như vậy? Chúng ta nhất định không bại trận!
Khuất Nguyên Cổ cũng thở dài trong lòng.
Không sai.
Sở Hán đánh nhau, mặc dù quân Hán đã ở vào thế yếu nhưng Lạc Dương vẫn còn đủ mạnh, nếu liều mạng một phen, hươu chết về tay ai cũng chưa biết.
Thế nhưng tính mạng của lão phu thì sao?
Tề Ninh chui vào phòng ngủ của y hai lần. Lần thứ nhất Thừa tượng đại nhân còn có cảm giác là do người của mình bất cẩn nhưng lần thứ hai thì y đã hiểu, người trẻ tuổi kia thực sự là đáng sợ, muốn lấy thủ cấp của y, chỉ là chuyện nhẹ như trở bàn tay.
Đêm đó y mai phục bốn phía, xung quanh mấy chục thị vệ, tên bị đánh ngất xỉu tên bị điểm huyệt đạo. Chính vì thế, y có la lớn cỡ nào cũng không có ai vào bảo vệ.
Điều đáng nói là Tề Ninh đơn thương độc mã vào phòng y.
Nghĩ đến cảnh đêm đó, Khuất Nguyên Cổ lại thấy sau lưng phát lạnh.
Ai có thể lặng im không một tiếng động xử lý gọn gàng mấy chục tên thị vệ trong nháy mắt?
Ai có thể chui vào phòng ngủ của y mà không bị bất kỳ ai phát giác, lần lượt chặt bay thủ cấp ba tên thích khách nấp sau bức bình phong kia giao cho y như một món đồ?
Chắc chắn không phải là người. Con người không ai đủ sức làm chuyện như vậy.
Điểm đáng sợ nhất là viên thuốc kia. Y không biết viên thuốc kia tên là gì nhưng một khi đến thời hạn mà không uống thuốc giải thì nhất định là y sẽ mất mạng.
Người trẻ tuổi kia còn để lại lời nhắn, nếu trong vòng ba ngày y không có bất kỳ động thái nào thì trước tiên sẽ chặt đầu Khuất Mãn Anh. Con trai trưởng của y - Khuất Mãn Bảo đã chết trong tay của người kia, y chỉ còn lại đứa con trai duy nhất. Nếu như phản kháng, Khuất Nguyên Cổ tin rằng con trai y sẽ không giữ được mạng sống, đến lúc đó, y trở thành kẻ đoạn tử tuyệt tôn.
Trong lòng y hận thấu xương nhưng cũng sợ thấu xương. Khuất Mãn Anh đích thị là tuấn kiệt thức thời, biết tin phụ thân gặp nạn thì hiểu ngay địch thủ thực lực khủng bố. So với tính mệnh của hai cha con, nước Hán còn hay mất là chuyện nhỏ. Ngược lại quy thuận nước Sở thì cả đời còn lại sống vinh hoa phú quý. Đặt lên bàn cân thì việc để mất đi tính mạng thực sự là vớ vẩn.
Khuất Mãn Anh quyết định rất nhanh: quy thuận nước Sở. Hai cha con họ Khuất phối hợp nhịp nhàng, triệu tập bộ hạ, hứa hẹn ngút trời.
Những thuộc cấp Tây Bắc đi theo hai cha con ngày ngày được hưởng cuộc sống phồn hoa ở Lạc Dương vẫn mong tiếp tục được như vậy. Có người thậm chí còn đề nghị lập Khuất Nguyên Cổ làm Hoàng đế, để mình được hưởng vinh hoa phú quý.
Nhưng tất cả mọi người không thể không thấy một vấn đề.
Người nước Sở tới!
Chung Ly Ngạp không ngăn được, cuối cùng, quân Sở sẽ tới thành Lạc Dương.
Mặc dù ba vạn quân Tây Bắc có thể thủ vững Lạc Dương nhưng không ai dám chắc là mãi mãi thủ vững.
Nếu như người nước Sở quyết tâm đánh hạ Lạc Dương thì họ sẽ phải đối mặt với cuộc chiến sinh tử. Quân Tây Bắc mặc dù kiểm soát được Lạc Dương nhưng cũng là địa phương duy nhất còn có quyền kiểm soát. Nếu không có lực lượng khác chi viện thì chẳng khác nào đơn độc thủ thành.
Nếu như thủ vững thì tốt, một khi không giữ được nữa, chắc chắn sẽ xảy ra trận huyết chiến. Không ai biết được ba vạn quân Tây Bắc còn sống sót được mấy người?
Người nước Sở ra điều kiện rất tốt, sau khi quy thuận, chẳng những Khuất Nguyên Cổ vẫn là Tấn vương, hưởng thụ vinh hoa phú quý, mà các thuộc cấp cũng được phong thưởng, chí ít đảm bảo cho họ một đời vinh hoa.
Quy thuận mà vẫn được sống như trước thì cần gì phải liều mạng mạo hiểm?
Hơn nữa, giữ Lạc Dương bằng cách nào đây?
Nước Sở đã thu dọn xong Đông Tề, chiếm cứ Tây Bắc. Nước Hán cũng sẽ là món ăn trong mâm nước Sở mà thôi. Đến lúc đó chẳng lẽ dựa vào một thành Lạc Dương mà chống lại được nước Sở hùng mạnh?
Khuất Nguyên Cổ triệu tập chúng tướng Tây Bắc, tổ chức hội nghị một cách nghiêm túc. Chỉ cần nửa canh giờ, tất cả thuộc cấp đều đồng ý quy thuận. Công bằng mà nói là không chỉ vì vinh hoa phú quý mà còn là vì bảo toàn binh sĩ Tây Bắc.
Khuấ Mãn Anh cảm thấy việc khiến Bắc Đường Phong đầu hàng chẳng có gì khó khăn cả.
Nếu như thế thì trong mắt vị Nghĩa Hằng Vương nước Sở kia, hai cha con chỉ là bị ép quy thuận, sợ rằng sau này không có địa vị gì ở nước Sở.
Đã làm là làm đến cùng. Muốn đổi món lợi lớn thì lễ vật cũng phải lớn.
Lễ vật đó, đương nhiên là thủ cấp Bắc Đường Phong.
Dùng đầu Bắc Đường Phong làm lễ vật dâng lên cho Hoàng đế nước Sở, chẳng phải là việc nở mày nở mặt sau? Chẳng những thế mà còn được xem là có công lớn nữa.
Cha con họ Khuất bị Tề Ninh bức bách đương nhiên không có người thứ ba biết nhưng chúng tướng Tây Bắc vốn là lang là hổ, Khuất Nguyên Cổ nói gì mà họ chẳng nghe. Đã muốn quy thuận nước Sở thì lấy thủ cấp Bắc Đường Phong là chuyện hiển nhiên phải làm rồi.
Về phần làm thế nào để lấy được thủ cấp của Hoàng đế, bọn họ bàn bạc với nhau rất kỹ lưỡng.
Muốn lấy thủ cấp của Hoàng đế có không dưới 100 cách, có thể phái thích khách ám sát, có thể triệu đến phủ Thừa tướng rồi làm thịt. Nhưng cuối cùng, tất cả mọi người đều cảm thấy xông thẳng vào cung là hay nhất. Cứ oanh oanh liệt liệt mà làm, từ đó, mới thể hiện được thái độ quay lưng một cách rõ ràng đối với nước Hán của quân Tây Bắc.
Bắc Đường Phong chất vấn Khuất Nguyên Cổ tại sao phải làm như vậy, Khuất Nguyên Cổ đương nhiên không thể nói ra sự thật, chỉ còn cách thở dài:
-Thiên hạ cần phải thuộc về người có Đức. Hooàng đế nước Sở vừa có đức vừa có tài. Là một Hoàng đế tốt nắm giữ thiên hạ thì thiên hạ mới có thể thái bình.
Y hy vọng những lời này sẽ đến tai Tiểu hoàng đế nước Sở.
Bắc Đường Phong buồn bã cười:
-Khuất Nguyên Cổ, Khuất gia các ngươi vốn là thân sĩ bình thường. Nếu như không có Đại Hán, các ngươi có ngày hôm nay không? Tiến đế ban Tây Bắc cho ngươi, giúp ngươi có cuộc sống vinh hoa phú quý. Ngươi không nghĩ đến ân huệ của Tiên đế, lại phản quốc đầu hàng địch.
-Tây Bắc?
Khuất Nguyên Cổ thực sự nổi nóng:
-Hắn muốn đỗi đãi tốt với Khuất gia, tại sao lại đẩy chúng ta đến vùng Tây Bắc nghèo nàn. Đơn giản là một lòng đề phòng Khuất gia không tin tưởng ngoại thích. Đẩy Khuất gia đến Tây Bắc có khác gì sung quân không? Thôi, những chuyện này không cần nhiều lời. Bắc Đường Phong, chuyện cho tới bây giờ, ngươi tự sát hay là chúng ta giúp ngươi?
Bắc Đường Phong nói:
-Có lẽ nào ngươi quên, ta là cháu trai ngươi? Ngươi muốn giết chết cháu trai của mình?
-Ta là thần tử nước Sở. Ngươi là hôn quân nước Hán. Không có quan hệ gì với nhau cả.
Khuất Nguyên Cổ lớn tiếng:
-Lão phu trung thành với nước Sở, quân pháp bất vị thân.
Bắc Đường Phong đứng dậy, chắp tay sau lưng, nhìn chằm chằm vào mắt Khuấất Nguyên Cổ, cười lạnh:
-Trẫm sẽ không tự sát. Ngươi muốn giết trẫm cứ ra tay đi. Hậu thế sẽ chê cười trẫm là vua để mất nước, nhưng Khuất Nguyên Cổ ngươi miôn đời mang tiếng xấu là phản thần tặc tử, thí quân đại nghịch. Ha ha ha.
Bắc Đường Phong hiểu, chuyện cho tới bây giờ, gã không có lối thoát. Gã thuộc Hoàng tộc Bắc Đường, đến thời điểm cuối cùng của cuộc đời, gã hy vọng có thể giữ gìn tôn nghiêm của Hoàng tộc Bắc Hán.
Tiếng cười chói tai khiến Khuất Nguyên Cổ nhăn mặt lại.
Bắc Đường Phong nói không sai.
Sử sách thiên thu, chắc chắn sẽ viết về Khuất Nguyên Cổ thối tha không ngửi được.
Thí quân, sát ánh, phản thần, tặc tử.
Y quay đầu sang nhìn Khuất Mãn Anh. Khuất Mãn Anh hiểu ý, “sang” một tiếng, rút bội đao ra, định tiến lên. Nhưng nghĩ lại, cất đao, quay người cầm lấy trường cung của một giáp sĩ đứng bên cạnh. Ai cũng tưởng Khuất Mãn Anh sẽ dùng cung bắn chết Bắc Đường Phong, nhưng lại thấy gã chỉ cầm trường cung đi lên, nhìn vào mắt Hoàng đế nói: Dù sao thì ngươi cũng là anh họ ta. Nói rồi đi vòng ra sau lưng Bắc Đường Phong, nhấc chân đá vào người gã. Bắc Đường Phong bị đá quỳ xuống trên mặt đất.
Gã không giãy dụa, thở dài lẩm bẩm:
-Trẫm vốn không nên đoạt tranh hoàng vị!
Lời chưa dứt, dây cung đã ghim chặt vào cổ gã.
Tất cả cung nữ thái giám đều qùy sát mặt xuống đất, không dám nhìn cảnh tượng đó.
Khuất Mãn Anh dồn sức, đầu gối đạp vào lưng Bắc Đưường Phong, xoay tròn trường cung sau đó kéo căng. Bắc Đưường Phong nghẹt thở mắt trợn trừng, sau một lúc giằng co, cố dùng sức nắm lấy cố, muốn giật cung ra, nhưng rất nhanh động tác càng lúc càng chậm, cũng không lâu sau, cánh tay rũ xuống, đầu cũng rũ xuống.
Khuất Mãn Anh buông tay ra, thi thể Bắc Đường Phong ngã nhào xuống đất.
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.
Khuất Nguyên cổ nhìn thi thể Bắc Đường Phong một lúc lâu, thở dài nói:
-Cắt thủ cấp, bảo quản cẩn thận!
Biến cố thành Lạc Dương, Chung Ly Ngạo đang ở tiền tuyến, đương nhiên là không hay biết.
Chỉ gần 60 tuổi, nhưng nhìn bên ngoài, chủ soái quân Hán lại già nua vô cùng. Cục diện trước mắt của quân Hán cực kỳ nguy hiển. Lão tướng quân vốn không thiếu dũng khí chém giết với quân đich nhưng không có bột không thể gột nên hồ. Uy hiếp lớn nhất của nước Hán không chỉ là quân Sở mà chính là lương thảo đã cạn.
Từ khi giao chiến, không ít lần đối mặt với thế công hung mãnh của quân Sở, Chung Ly Ngạo cũng không tùy tiện quyết chiến với quân địch. Ngay từ đầu lão đã biết rằng quân Sở mạnh như thế, không nên đối mặt quyết chiến mà vừa đánh vừa lui, thu nạp binh lực, dẫn quân Sở dấn sâu vào lãnh thổ nước Hán.
Như thế chẳng những có thể kéo dài thời gian cung ứng lương thực cho tiền tuyến của quân địch, hơn nữa, còn có thể mượn nhờ ưu thế địa lý giảm bớt áp lực cho quân Hán.
Lão biết rõ, người nước Sở không hiểu địa lý nước Hán, mà ngay cả người nước Hán cũng chưa chắc đã hiểu rõ địa hình nước mình.
Trong tay lão có Hoàn Vũ đồ, hiểu rõ địa hình nước Hán trong lòng bàn tay. Lão đặt bẫy tại quân Thành Y, dẫn 5 ngàn nhân mã quân Sở vào quận Thành Y.
Từ khi khai chiến đến nay, rốt cuộc, quân Hán cũng thắng một trận lẫy lừng và đó cũng là trận thảm bại cuối cùng của quân Sở.
Sau trận đó, quân Sở không hề phát động tấn công trở lại.
Thế nhưng trước đây không lâu, quân Sở đột nhiên phát động tấn công. Chung Ly Ngạo dựa vào thế hiểm của địa hình để bố trí mai phục. Chẳng những không thành công mà ngược lại còn bị gậy ông đập lưng ông, tổn thất nặng nề. Chung Ly Ngạo nhận ra, chủ soái đối phương hồ như cũng nắm vững địa hình nước Hán.
Ngay từ đầu, lão rất ngạc nhiên, nhưng rất nhanh liền nghĩ tới một khả năng đáng sợ.
Đối phương có Hoàn Vũ đồ.
Nếu quả thật như vậy thì quân Hán rơi vào tình thế cực kỳ nguy hiểm. Binh bã của quân Hán vốn đã không thể so sánh với quân Sở về số lượng. Mà sau khi người nước Sở khống chế sông Hoài vẫn luôn cung ứng lương thảo đầy đủ. Ngược lại, quân Hán bên này thường xuyên thiếu lương. Hậu cần lại thua thêm một bước.
Binh mã chưa động, lương thảo đi trước. Một khi lương thực không theo kịp thì quân binh sẽ lâm vào tình thế hung hiểm.
Quân Hán có thể ngăn cản thế công của quân Sở, nguyên nhân chủ yếu là lợi dụng điểm yếu chí mạng: đối phương không hiểu rõ địa hình nước Hàn. Nếu ngay cả ưu thế đó cũng mất đi thì quân Hán chẳng khác nào tự phơi mình dưới ánh mặt trời, hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.
Sự thật cũng như nỗi lo lắng của Chung Ly Ngạo. Người nước Sở nắm rõ địa hình, từng đợt từng ơợt một phát động tấn công. Quân Hán lui từng bước, cuối cũng đến một vùng bố phóng tại Nguyên sơn cách Lạc Dương không đến ba ngày đường.
Chung Ly Ngạo biết trận quyết chiến cuối cùng sẽ đến trong nay mai. Nên lão đã chuẩn bị tinh thần rất tốt cho trận chiến này.
Nhưng đúng lúc đó, lương thảo cạn kiệt. Cho dù là đánh trận cuối cùng cũng phải cho tướng sĩ no cơm ấm bụng mới được. Nếu cơm cũng không có ăn thì dựa vào cái gì mà huyết chiến với nước Sở.
Gần như mỗi ngày Chung Ly Hạo đều cho người thúc ngựa gửi sổ con tới thành Lạc Dương, chỉ hy vọng Lạc Dương kịp thời đáp ứng nhu cầu lương thảo đã đến mức cấp bách.
Thế nhưng thám tử hồi báo, thành lạc Dương vẫn án binh bất động.
Chung Ly Ngạo biết chắc chắn là Khuất Nguyên Cổ dở trò rồi, thế nhưng quân tình khẩn cấp, lão cũng không có thời gian để so đo với y, tiếp tục ra roi thúc ngựa gửi sổ con cầu cứu.
Sĩ khí quân Hán mỗi ngày một giảm. Chung Ly Ngạo biết, nếu tiếp tục như này thì không cần tới ngày quyết chiến, vì thiếu lương mà sẽ xảy ra binh biến.
Ngược lại, quân Sở vốn đang nhìn chằm chằm như hổi đói, nhưng đã qua mười ngày, lại không hề phá động tấn công, yên tĩnh tuyệt đối.
Chẳng lẽ đối phương cũng đang chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng?

Bạn cần đăng nhập để bình luận