Cẩm Y Xuân Thu

Chương 700: Già mồm át lẽ phải

Bỗng nhiên có ba bóng người nhảy vọt lên đài, chính là ba vị Trưởng lão của Cái bang. Bạch Hổ trưởng lão quát lớn:
- Họ Vi kia, lên đài là để luận võ phải biết chừng mực. Ngươi dám ra tay đả thương người khác, đúng là quá to gan!
Tề Ninh đứng lên lườm Bạch Hổ một cái sau đó cười lạnh nói:
- Quyền cước không có mắt, hơn nữa, ban đầu có ai nói không được đả thương người khác đâu?
- To gan!
Sắc mặt Bạch Hổ xám ngoét, lão quát to:
- Ngươi dám nói chuyện với ta như thế sao? Kể cả Lâu trưởng lão của các ngươi gặp ta cũng không dám vô lễ như vậy.
Huyền Vũ trưởng lão giơ tay lên nói:
- Bạch Hổ trưởng lão, thôi được rồi, giờ thắng bại đã rõ, Vi đà chủ đã đánh thắng Lục trang chủ, chúng ta cũng chẳng còn gì để nói nữa.
Sau đó lão quay sang hỏi Tề Ninh:
- Vừa rồi ngươi đã dùng công phu gì vậy?
Bạch Hổ không đợi Tề Ninh nói đã lập tức chen vào:
- Hắn sử dụng các chiêu thức vô cùng cổ quái, chắc chắn không phải là võ công chính phái. Cái bang chúng ta không thể chứa chấp kẻ tà môn ngoại đạo!
- Tuyệt học của Cái bang mà ngươi lại nói là võ công không chính phái? Nếu như lời này bị Hướng bang chủ cùng các vị Bang chủ đời trước nghe được nhất định sẽ tát vỡ mồm ngươi!
Tề Ninh chỉnh đốn lại y phục, sau đó quay sang mỉm cười nói với Chu Tước trưởng lão:
- Chu Tước trưởng lão, vừa rồi Trưởng lão đã nhận ra bộ võ công này của ta đúng không?
Chu Tước trưởng lão nghi hoặc nói:
- Vi đà chủ, chuyện này không phải là chuyện đùa, bọn ta muốn hỏi ngươi một số vấn đề, ngươi nhất định phải thành thật trả lời, không được giấu giếm bất cứ chuyện gì. Nếu như không có gì bất ngờ thì bọn ta sẽ làm theo đúng như lời đã nói trước đó, lập ngươi lên làm Bang chủ của Cái bang.
- Chu Tước trưởng lão muốn hỏi chuyện gì?
Chu Tước trưởng lão nhìn sang Huyền Vũ trưởng lão, hỏi:
- Huyền Vũ trưởng lão, vừa rồi ngươi cũng đã tận mắt chứng kiến các chiêu thức của Vi đà chủ, vậy ngươi có phát hiện gì không?
Huyền Vũ gật đầu nói:
- Tuyệt đối không lầm đâu, đó chính là Túy mộng cửu thức!
Trong mắt lão ánh lên tia lạnh lùng, lão hỏi Tề Ninh:
- Vi đà chủ, ngươi đã học được Túy mộng cửu thức từ ai?
Tề Ninh cười nói:
- Nếu như các vị Trưởng lão đều nhận ra đó là Túy mộng cửu thức vậy thì dễ nói chuyện rồi. Về chuyện học từ ai thì còn phải hỏi sao? Trong thiên hạ này ngoài Hướng bang chủ ra thì còn ai biết Túy mộng cửu thức nữa?
Huyền Vũ bước lên một bước, hai mắt sáng lên, hỏi tiếp:
- Hướng bang chủ sao? Ý ngươi là chính Hướng bang chủ đã truyền thụ Túy mộng cửu thức cho ngươi? Vậy Bang chủ đã truyền cho ngươi khi nào?
Tề Ninh nhìn thẳng vào mắt Huyền Vũ trưởng lão, hỏi:
- Các vị Trưởng lão đều biết Hướng bang chủ là người như thế nào đúng không? Thuộc hạ chỉ muốn hỏi các vị một câu, trên đời này có người nào có thể ép Bang chủ làm việc mà người không muốn làm không?
Huyền Vũ cùng Chu Tước liếc mắt nhìn nhau sau đó cả hai cùng lắc đầu.
Bọn họ đương nhiên biết tính cách của Hướng Bách Ảnh. Y là một người phóng khoáng không chịu gò bó nhưng lại rất trầm ổn. Có thể nói bình thường Hướng Bách Ảnh là người khá phóng khoáng nhưng khi gặp phải chuyện lại vô cùng bình tĩnh và ứng biến linh hoạt. Nếu không thì y đã không thể thống lĩnh hơn mười vạn bang chúng Cái bang.
Hướng Bách Ảnh là người có cốt khí, thẳng thắn, với thân phận là Bang chủ Cái bang, cho dù có là triều đình thì cũng phải nể mặty vài phần. Trên đời này làm gì có người nào có thể ép lão làm chuyện mà lão không muốn chứ?
- Túy mộng cửu thức là tuyệt học trấn bang của Cái bang, vì thế tuyệt đối không thể để rơi vào tay người ngoài, điều này Hướng bang chủ là người hiểu hơn ai hết.
Tề Ninh thở dài nói:
- Nếu như không phải là Hướng bang chủ tự nguyện thì ai có thể ép được người truyền lại Túy mộng cửu thức? Các vị Trưởng lão, không biết còn có giả thuyết nào có sức thuyết phục hơn không?
Chu Tước trưởng lão im lặng suy ngẫm một lát sau đó bất ngờ đặt Chu Tước trượng xuống rồi quỳ xuống cung kính nói:
- Chu Tước trưởng lão của Nam phương thất túc xin tham kiến Bang chủ.
Mặc dù không có nhiều người từng nhìn thấy Túy mộng cửu thức nhưng Tứ đại Trưởng lão Cái bang thì lại khác, bọn họ cũng biết một vài chiêu thức trong đó. Lúc Tề Ninh giao đấu với Lục Thương Hạc rõ ràng đã sử dụng chiêu thức trong Túy mộng cửu thức, cái này bọn họ chắc chắn là không nhìn lầm.
Khi Tề Ninh nói hai câu lúc nãy, Chu Tước trưởng lão lập tức hiểu ra. Nếu như Hướng Bách Ảnh đã truyền lại Túy mộng cửu thức cho Vi đà chủ như vậy chứng tỏ y đã chọn Vi đà chủ là người kế nhiệm Bang chủ. Người mà Hướng Bách Ảnh chọn chắc chắn không phải người tầm thường.
Tề Ninh thấy Chu Tước trưởng lão quỳ xuống liền vội vàng đưa tay ra nâng lão dậy, nói:
- Đợi đã, Chu Tước trưởng lão đừng vội!
Lúc quyết định sử dụng bộ võ công này trong lòng hắn chỉ nghĩ muốn để người của Cái bang tin tưởng mình là người được Hướng Bách Ảnh ủy thác đến đây ngăn cản âm mưu của Lục Thương Hạc cùng Bách Hổ. Hắn hoàn toàn không có suy nghĩ muốn trở thành người kế nhiệm Bang chủ Cái bang.
Huyền Vũ trưởng lão thấy Chu Tước trưởng lão quỳ xuống thì cũng không nói nhiều lập tức quỳ một gối xuống, nói:
- Vi đà chủ được Hướng bang chủ đích thân lựa chọn, chắc chắn phải có chỗ hơn người. Bọn ta xin tuân theo di mệnh của Hướng bang chủ, lập Vi đà chủ lên làm Bang chủ Cái bang.
Chúng đệ tử Cái bang bên dưới đài thấy hai vị Trưởng lão đã quỳ gối xuống trước mặt Tề Ninh liền nghĩ đến giao ước trước đó, hiện tại thắng bại đã rõ, mọi người cũng chẳng còn lời nào để nói. Vì vậy ngay lập tức có rất nhiều người ở dưới đài đều đồng loạt quỳ xuống.
Tề Ninh kéo cánh tay của một vị Trưởng lão, nói:
- Hai vị Trưởng lão mau đứng lên đi, ta ta… không hề có ý định muốn kế nhiệm Bang chủ, chuyện này…
Chu Tước trưởng lão nghiêm mặt nói:
- Vi… Vi bang chủ, Cái bang có quy định của Cái bang! Nếu như Hướng bang chủ đã truyền lại Túy mộng cửu thức cho người, điều đó chứng tỏ Hướng bang chủ đã chọn người làm Bang chủ mới của Cái bang. Hôm nay bất luận Vi bang chủ có muốn làm Bang chủ hay không thì chuyện này cũng không thể thay đổi được.
Bạch Hổ bất ngờ lạnh lùng nói:
- Khoan đã!
Tề Ninh cười lạnh, hắn biết Bạch Hổ chắc chắn không thể nào dễ dàng cho qua chuyện này. Hắn nhìn về phía lão ta rồi cười hỏi:
- Bạch Hổ trưởng lão có điều gì chỉ giáo sao?
- Chỉ giáo thì không dám.
Bạch Hổ lạnh nhạt đáp lời, trên mặt lão hoàn toàn không hề có thái độ tôn kính.
- Ngươi nói Hướng bang chủ đã truyền thụ Túy mộng cửu thức cho ngươi, vậy ta muốn hỏi thời gian là khi nào? Hướng bang chủ bị người ta hãm hại khi tham gia cuộc tấn công núi Thiên Vụ, vậy ngươi đã gặp Hướng bang chủ trước hay là sau trận chiến đó?
Tề Ninh cười hỏi lại:
- Chuyện này thì có liên quan gì?
- Nếu như Hướng bang chủ truyền lại Túy mộng cửu thức cho ngươi trước đó thì không thể có chuyện không có bất cứ tin tức nào về chuyện này.
Bạch Hổ chậm rãi nói:
- Hai vị Chu Tước trưởng lão cùng Huyền Vũ trưởng lão, hai ngươi chắc chắn cũng biết Cái bang chúng ta lựa chọn Bang chủ mặc dù không tuyên bố trước với bên ngoài nhưng Tứ đại Trưởng lão sẽ được biết thậm chí chuyện này còn được bàn bạc với Tứ đại Trưởng lão. Nếu như trước khi tham gia trận chiến ở núi Thiên Vụ, Hướng bang chủ đã quyết định chọn Vi bang chủ làm người kế nhiệm mà khi đó Bang chủ lại đang ở Tây Xuyên, nếu có chuyện này thật thì Bangg chủ chắc chắn phải thông báo với ta một tiếng.
Tề Ninh cười nhạt nói:
- Có thể là vì Hướng bang chủ có chuyện lo lắng nên mới không muốn báo cho Bạch Hổ trưởng lão biết?
- Nói như thế tức là Hướng bang chủ đã truyền thụ võ công cho ngươi trước cuộc tấn công núi Thiên Vụ đúng không?
Bạch Hổ cười lạnh nói:
- Nếu như vậy thì chuyện này lại càng kỳ quặc hơn.
- Kỳ quặc chỗ nào?
Tề Ninh cười nói:
- Ta có nói là thời gian là trước cuộc tấn công đâu. Thế nhưng ta vẫn muốn biết điều kỳ quặc mà Bạch Hổ trưởng lão vừa nói là có ý gì?
Bạch Hổ trưởng lão hừ lạnh một tiếng rồi nói:
- Hướng bang chủ đề bạt Vi đà chủ lên kế nhiệm Bang chủ sao?
Hừ, thứ cho ta nói thẳng, trước đây ta chưa từng nghe thấy tên của ngươi, thậm chí còn chẳng biết Cái bang lại có một người như ngươi tồn tại. Cuộc tấn công núi Thiên Vụ chính là cơ hội để lập công lớn nhưng theo ta được biết thì Vi đà chủ ngươi cũng chẳng lập được công trạng gì. Nếu như Bang chủ thực sự đề bạt ngươi tại sao có một cơ hội tốt như vậy mà lại không mang theo ngươi tới Tây Xuyên? Bang chủ Cái bang chúng ta trước khi nhậm chức đều phải lập được vô số đại công. Năm đó trước khi Hướng bang chủ lên kế nhiệm cũng đã được Bang chủ tiền nhiệm cho rất nhiều cơ hội để lập công.
Tề Ninh gật đầu nói:
- Bạch Hổ trưởng lão nói rất đúng, nếu như đổi lại là ta thì ta cũng nhất định sẽ nắm lấy cơ hội này. Hắn đưa tay lên gãi đầu mấy cái sau đó nói:
- Chỉ có điều Hướng bang chủ truyền lại võ công cho ta là sau khi diễn ra trận chiến ở núi Thiên Vụ.
Hai đầu lông mày đang nhíu chặt của Bạch Hổ trưởng lão lập tức giãn ra, trong mắt lão ta hiện lên vẻ vui mừng. Lão ta lập tức nói:
- Sau khi Hướng bang chủ xuống núi liền nhận lời mời của Lục trang chủ tới Ảnh Hạc sơn trang.
Ngay sau đó thì bị người của Hắc Liên giáo lừa rồi lọt vào bẫy của bọn chúng, tiếp theo Bang chủ mang trọng thương chạy tới Tân Bình!
Bạch Hổ nhìn Tề Ninh chằm chằm, nói:
- Vi đà chủ, ta rất muốn biết, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này ngươi đã gặp được Bang chủ vào lúc nào? Túy mộng cửu thức là tuyệt học trấn bang của Cái bang chúng ta, người có võ công cao thâm cũng không thể hai ba ngày là luyện thành. Trong khi đó Hướng bang chủ lại bị thương nặng, lấy đâu nhiều thời gian để truyền lại võ công cho ngươi?
Lão ta dường như đã chộp được tử huyệt của người khác, trong đôi mắt không giấu nổi sự vui sướng.
Thậm chí cả Huyền Vũ trưởng lão cùng Chu Tước trưởng lão cũng phải tỏ vẻ nghi ngờ.
Tề Ninh thở dài hỏi:
- Bạch Hổ trưởng lão nói như vậy rốt cuộc là có ý gì?
- Ta nghi ngờ võ công của ngươi không phải là do Hướng bang chủ truyền cho.
Bạch Hổ lập tức nói:
- Ngươi chắc chắn đã học bộ võ công này bằng con đường khác.
- Con đường khác?
Tề Ninh bật cười, hỏi:
- Không biết Bạch Hổ trưởng lão cho rằng ta học được bằng con đường nào?
Bạch Hổ cười lạnh nói:
- Cái này thì chỉ có ngươi mới biết. Có khả năng Hướng bang chủ để bí tịch võ công thất lạc ở bên ngoài, ngươi nhặt được liền luyện theo, khả năng này rất lớn.
Chu Tước trưởng lão đứng một bên lập tức phản bác:
- Bạch Hổ trưởng lão không thể nói như vậy được. Hướng bang chủ là người vô cẩn thận, người đã luyện Nghịch cân kinh cùng Túy mộng cửu thức đến cảnh giới xuất quỷ nhập thần rồi thì làm sao có thể mang theo bí tịch bên người?
Mà cho dù là Bang chủ mang theo bên người thì một thứ quan trọng như thế người làm sao có thể sơ ý để thất lạc được?
- Nói thế cũng đúng, nhưng vẫn có câu ‘mã hữu thất đề’ (* cẩn thận đến mấy cũng có lúc sơ suất).
Hướng bang chủ cũng không phải thần tiên biết đâu người cũng có lúc sơ ý thì sao?
Bạch Hổ không chịu yếu thế nói tiếp:
- Vi đà chủ, ngươi nhặt được Túy mông cửu thức liền tới đây giả mạo là người được Bang chủ đề bạt có đúng không?
Tề Ninh cười lạnh, thầm nghĩ lão già Bạch Hổ này quả nhiên là loại không đâm đầu vào tường thì quyết không quay đầu lại. Lão già này rõ ràng là không được ăn nên mới cố tình đạp người khác để người ta cũng không ăn nổi!
Huyền Vũ cau màu nói:
- Bạch Hổ trưởng lão, chắc ngươi cũng biết, trong bí tịch chỉ có các chiêu thức, tâm pháp không được phép ghi lại, đây chính là bang quy. Nếu như Vi bang chủ đúng như ngươi nói thì cũng chỉ học được chiêu thức mà không biết tâm pháp là gì. Nếu như không có tâm pháp thì cho dù có luyện chiêu thức lợi hại hơn nữa cũng không thể thi triển ra được.
Lão liếc mắt nhìn sang phía bên kia liền thấy Lục Thương Hạc đã chống người đứng dậy sau đó đưa tay lên lau vết máu ở khóe miệng.
Lão hỏi:
- Chẳng lẽ Vi đà chủ có thể đánh thắng Lục trang chủ nhờ vào mấy chiêu thức không có tâm pháp sao?
Mặt Bạch Hổ co rúm, môi khẽ giật giật như muốn nói gì đó nhưng lại không thể nói lời nào.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Bạch Hổ trưởng lão, chuyện đã đến nước này rồi, ngươi còn muốn già mồm át lẽ phải hay sao? Thôi được rồi, ta không muốn đứng đây cãi cọ với các ngươi nữa, là đúng hay sai chỉ cần một người đứng ra làm chứng thì mọi chuyện sẽ rõ.
- Làm chứng?
Bắc Hán giật mình hỏi:
- Là ai?
Tề Ninh quay đầu nhìn Lục Thương Hạc, thấy sắc mặt y rất xấu, hắn cười lạnh sau đó nói gằn từng chữ:
- Có thế nói rõ đúng sai trong chuyện này đương nhiên chỉ có Hướng bang chủ rồi. Chỉ cần có Hướng bang chủ đứng ra làm chứng thì mọi tranh chấp đều sẽ biến mất!
Tề Ninh vừa mới dứt lời, những người đứng trên đài lập tức biến sắc. Ánh mắt Lục Thương Hạc cùng Bạch Hổ hiện rõ vẻ kinh hãi, còn Huyền Vũ trưởng lão thì kinh ngạc. Chu Tước trưởng lão giật mình hỏi:
- Vi bang chủ, người người… người nói Hướng bang chủ có thể làm chứng? Nhưng chẳng phải Hướng bang chủ đã bị hại chết rồi hay sao? Hướng bang chủ làm sao có thể làm chứng được?
Tề Ninh mỉm cười trả lời:
- Người chết không thể làm chứng, người làm chứng tất nhiên phải còn sống! Nếu như Hướng bang chủ đã có thể làm chứng thì đương nhiên là chưa chết!
hương 701: Đến chết vẫn cố kháng cự

Lời nói của Tề Ninh khiến không khí xung quanh như bùng nổ, Bạch Hổ tái mặt lớn tiếng quát:
- Ngươi nói bậy bạ gì đó? Chính mắt ta cùng Lục trang chủ đã nhìn thấy Hướng bang chủ bị người ta sát hại, chẳng lẽ có thể là giả sao?
Lão có vẻ hoảng loạn nói:
- Đúng rồi, chắc chắn là yêu nghiệt của Hắc Liên giáo đã dịch dung thành Hướng bang chủ! Như vậy…vậy…Tên họ Vi này cũng là người của Hắc Liên giáo!
Hướng Bách Ảnh sống chết không rõ, mặc dù khả năng sống là rất nhỏ nhưng Bạch Hổ vẫn cảm thấy lo lắng.
Giờ lại nghe thấy Tề Ninh nói Hướng Bách Ảnh còn sống, trong lòng càng hoảng loạn hơn.
- Bạch Hổ trưởng lão cho rằng Vi bang chủ là người của Hắc Liên giáo vậy chẳng lẽ Thanh Long trưởng lão cũng là người của Hắc Liên giáo?
Huyền Vũ trưởng lão cười lạnh, nói:
- Vi đà chủ được Thanh Long trưởng lão phái tới đây, chẳng lẽ Thanh Long lại có thể phái một người của Hắc Liên giáo tới tham gia đại hội Thanh Mộc?
Chu Tước trưởng lão cũng tán thành, nói:
- Đúng vậy, Bạch Hổ, ngươi đã từng gặp Hướng bang chủ do người của Hắc Liên giáo dịch dung thành rồi sao? Ngươi đã gặp kẻ đó ở đâu? Bọn chúng dịch dung thành Hướng bang chủ vì mục đích gì? Hay đây chỉ là những lời đồn đại trên giang hồ thôi?
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Các vị Trưởng lão không cần tranh cãi! Hướng bang chủ vẫn còn sống nhưng vì thương thế trong người chưa hồi phục cần phải dưỡng thương nên không thể lên núi tham gia đại hội được. Chỉ có điều hiện tại Hướng bang chủ đang ở ngay Tương Dương, ta đã sắp xếp người chăm sóc cho Bang chủ. Nhưng nếu Bạch Hổ trưởng lão không tin thì dù ta có nói gì cũng vô ích, các vị Trưởng lão và các đà chủ cùng ta đi gặp Hướng bang chủ sẽ hiểu.
Chu Tước trưởng lão vui ra mặt, vội hỏi:
- Vi bang chủ vừa nói là Hướng bang chủ hiện tại đang ở Tương Dương sao? Người… người thật sự còn sống? Vậy tốt quá rồi.
- Không đúng!
Huyền Vũ trưởng lão cau mày nói:
- Bạch Hổ trưởng lão, không phải ngươi đã nói Hướng bang chủ bị kẻ xấu hại chết hơn nữa ngươi và Lục trang chủ còn tận mắt nhìn thấy sao? Thế tại sao giờ Hướng bang chủ lại còn sống?
Mặt Bạch Hổ xanh mét, nói:
- Hắn… hắn nói láo, các ngươi đừng tin lời hắn!
- Vi bang chủ vừa rồi nói rất đúng, hiện tại có nói gì cũng vô ích.
Chu Tước trưởng lão nghiêm nghị nói:
- Bạch Hổ trưởng lão cùng Lục trang chủ nói Hướng bang chủ đã bị hại chết còn Vi bang chủ lại nói Hướng bang chủ vẫn còn sống. Có câu trăm nghe không bằng mắt thấy, chúng ta không cần thiết phải đôi co ở chỗ này, hiện tại chúng ta hãy cùng các vị đà chủ đi tham kiếm Hướng bang chủ.
Bạch Hổ sợ hãi lùi về sau hai bước sau đó cười lạnh nói:
- Đây rõ ràng là một cái bẫy, ta sẽ không đi cùng các ngươi đâu!
Đúng lúc này Huyền Vũ trưởng lão lại nghiêm nghị nói:
- Lục trang chủ, xin chờ một chút!
Mọi người lập tức nhìn về phía Lục Thương Hạc, thấy y lúc này đang chuẩn bị nhảy khỏi lôi đài.
Khi nghe thấy Huyền Vũ trưởng lão gọi lại y lập tức xoay người hỏi:
- Huyền Vũ trưởng lão có điều gì muốn chỉ giáo?
- Lục trang chủ đang muốn đi đâu vậy?
Lục Thương Hạc cảm thán:
- Lục mỗ tài nghệ không bằng người, Lục mỗ đã bại dưới tay Vi đà chủ vì vậy không còn gì để nói cả.
- Lúc nãy Lục trang chủ có nói mình có thể làm chứng chuyện Hướng bang chủ đã bị sát hại. Nếu như đã là nhân chứng thì đương nhiên cũng phải đi cùng bọn ta đến gặp Hướng bang chủ để làm rõ sự tình.
Huyền Vũ nghiêm mặt, nói:
- Đây là chuyện trọng đại của Cái bang chúng ta, hiện tại lời nói của hai bên không trùng khớp mà chân tướng thì chỉ có một. Chuyện này có liên quan đến sống chết của Bang chủ vì vậy chúng ta nhất định phải tra rõ ra ai là người nói dối!
Lục Thương Hạc lắc đầu nói:
- Võ công của Vi đà chủ vô cùng cao cường, hiện tại Lục mỗ đã bị nội thương nên đành phải đi trước chữa thương. Đợi đến khi thương thế hồi phục Lục mỗ sẽ đi gặp Hướng huynh đệ.
Tề Ninh tuyên bố trước mặt mọi người Hướng Bách Ảnh hiện đang ở Tương Dương đồng thời còn nói sức khỏe của y không được khỏe.
Cả Lục Thương Hạc lẫn Bạch Hổ đều cho rằng hắn đang nói thật nên có tật giật mình. Hai người không ngờ Hướng Bách Ảnh bị thương nặng như vậy mà vẫn không chết, không những thế còn mang theo cơ thể trọng thương lặn lội đường xa tới tận Tương Dương.
Cả hai đều hiểu nếu như bọn họ thật sự đi gặp Hướng Bách Ảnh thì chắn chắn sẽ không còn mạng để quay lại. Một khi chân tướng bị vạch trần Hướng Bách Ảnh khẳng định không tha cho hai người, cả những người trong Cái bang cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Huyền Vũ trưởng lão cười lạnh, nói:
- Lục trang chủ với Hướng bang chủ là huynh đệ tình thâm, hiện tại có tin Hướng bang chủ còn sống sao ngươi lại không có chút vui mừng nào vậy? Chẳng lẽ Lục trang chủ không muốn đi gặp Hướng bang chủ?
Lục Thương Hạc lập tức nói:
- Lục mỗ đương nhiên là rất vui chỉ là…
Sau đó y đưa tay lên đặt vào ngực, nhăn nhó nói:
- Thương thế của Lục mỗ quá nặng thực sự không thể đi được, phải đợi thêm một hai ngày nữa.
Y cố ý nghiêng ngả thân mình để thể hiện vết thương thực sự rất nặng.
- Lục Thương Hạc!
Giọng của Huyền Vũ trưởng lão trở nên lạnh lẽo.
- Tám năm trước ngươi đã gia nhập vào Cái bang tức là đệ tử của Cái bang. Hiện tại ta lấy thân phận Trưởng lão lệnh cho ngươi phải theo bọn ta đi gặp Hướng bang chủ!
Lục Thương Hạc biến sắc, Bạch Hổ vội nói:
- Huyền Vũ trưởng lão, tên họ Vi kia rõ ràng là đang nói dối, chẳng lẽ ngươi tin lời của hắn? Ta không như ngươi, ta không tin!
Lão ta hừ lạnh rồi xoay người định chuồn nhưng Huyền Vũ trưởng lão chợt lướt lên chặn đường, Huyền Vũ lạnh lùng hỏi:
- Ngươi muốn đi đâu?
Những người trên đài nói chuyện không phải là quá to nhưng những người đứng xung quanh gần lôi đài vẫn có thể nghe thấy. Trong khi đó những người đứng đằng xa lại không hiểu đang diễn ra chuyện gì, bọn họ chỉ có thể hỏi người đằng trước.
Bạch Hổ nắm chặt cây trượng Bạch Hổ, cả giận nói:
- Ngươi dám cản đường ta? Ta muốn đi đâu ngươi lấy tư cách gì để hỏi?
Huyền Vũ trưởng lão lạnh lùng quát lớn:
- Người đâu!
Bọn Tào Dương lập tức chạy tới.
Huyền Vũ ra lệnh:
- Bao vây Lục trang chủ cùng Bạch Hổ trưởng lão!
Đám Tào Dương có hơn mười người lập tức nhảy lên Quan Tinh đài, một nửa bao vây Lục Thương Hạc, số còn lại bao vây Bạch Hổ.
Các đà chủ của Tây phương thất túc thấy vậy thì cũng muốn nhảy lên đài. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của Huyền Vũ trưởng lão, đám người sợ hãi đứng im.
Sắc mặt Bạch Hổ rất kém, lão tức giận quá lớn:
- Các ngươi muốn làm gì? Dĩ hạ phạm thượng, chẳng lẽ các ngươi không biết bang quy hay sao?
Huyền Vũ trưởng lão lạnh lùng nói:
- Thắng bại đã phân, chúng ta đã giao ước rõ ràng, người nào thắng sẽ trở thành tân Bang chủ. Trước khi xác định Hướng bang chủ vẫn còn sống thì Vi bang chủ chính là Bang chủ của chúng ta. Hiện tại có Vi bang chủ ở đây, ngươi gào thét như vậy còn ra thế thống gì nữa?
Tề Ninh thở dài, nói:
- Bạch Hổ trưởng lão, Lục trang chủ, chúng ta chỉ muốn đi gặp Hướng bang chủ một lát thôi, hai ngươi lo lắng cái gì? Các ngươi luôn miệng nói Hướng bang chủ bị người ta hại chết, ta thật không hiểu vì sao các ngươi lại phải trù Bang chủ như vậy? Nếu như các ngươi thẳng thắn thật thà thì có gì phải sợ?
Sắc mặt Tề Ninh lạnh lẽo, hắn nhếch mép nói:
- Bạch Hổ, ngươi thật to gan, dám thông đồng với kẻ gian ăn cây táo rào cây sung. Hướng bang chủ muốn ta hỏi ngươi, ngươi có biết tội của mình không?
Bạch Hổ lạnh cả người, lão run rẩy lùi về sau hai bước nhưng xung quanh lão đã bị người bao vây. Tề Ninh bước lên một bước, mắt hắn nhìn thẳng vào Bạch Hổ, nghiêm nghị nói:
- Hiện tại hãy cùng ta đi gặp Hướng bang chủ!
Hai chân Bạch Hổ như nhũn ra nhưng lão ta vẫn cố gắng đứng thẳng, lạnh lùng nói:
- Thì ra là các ngươi đã thông đồng với nhau, mục đích chính là muốn giành chức Bang chủ.
Lão giơ tay lên, trong tay lão là tấm lệnh bài Thanh Mộc.
- Lệnh bài Thanh Mộc đang ở đây, chẳng lẽ lời của ta có thể là giả sao? Hướng bang chủ đã qua đời, các ngươi cố ý tìm một người giả mạo Bang chủ, đừng tưởng có thể gạt được ta!
Mọi người chỉ lạnh lùng nhìn lão, không ai nói lời nào.
Tay cầm lệnh bài của Bạch Hổ khẽ run, trong lòng chột dạ, lão nhìn về phía những người đứng bên dưới rồi lớn tiếng nói:
- Các vị huynh đệ Cái bang cùng chư vị bằng hữu giang hồ. Cái bang ta bất hạnh, Hướng bang chủ đã không còn, đám người này không coi ai ra gì liên thủ lại tạo phản. Chúng ta tuyết đối không thể để bọn chúng đạt được mưu đồ. Người đâu! Mau bắt đám phản đồ này lại cho ta!
Bạch Hổ đã có chuẩn bị trước khi đến đại hội Thanh Mộc năm nay, lão ta đã dẫn theo rất nhiều cao thủ tinh anh của Tây phương thất túc đến đây. Đám người này cũng đã phát hiện ra chuyện này có gì đó sai sai nhưng Trưởng lão của bọn họ đã ra lệnh nên tất cả đều phải tuân theo. Trong đó có một số người đã nhảy lên Quan Tinh đài.
Huyền Vũ trưởng lão liếc mắt nhìn đám người đang xông lên, cười lạnh hỏi:
- Các ngươi muốn phải bội lại Cái bang hay sao?
Bạch Hổ cười khẩy nói:
- Là các ngươi thông đồng với nhau hòng đoạt được Cái bang. Ta đã được Hướng bang chủ ủy thác phải bảo vệ Cái bang, vì thế cho dù phải liều cái mạng này ta cũng không để các ngươi làm xằng làm bậy.
Lão ta giơ lệnh bài Thanh Mộc trong tay lên rồi cao giọng nói:
- Mọi người nhìn đây, Thanh Mộc lệnh đang ở trong tay ta, thấy Thanh Mộc lệnh như thấy Bang chủ, kẻ nào vi phạm sẽ quy vào tội làm phản.
Mọi người đứng xung quanh Quan Tinh đài lập tức chen lên hóng hớt. Các nhân sĩ tham gia đại hội nhìn thấy cảnh này thì có chút hả hê, thầm nghĩ xem ra lần này Cái bang xảy ra nội loạn rồi.
Trong bao nhiêu năm qua Cái bang vẫn luôn được coi là bang phái đệ nhất thiên hạ, nếu như lần này nội bộ xảy ra chuyện thực lực của bọn họ chắn chắn sẽ bị suy yếu. Vị trí bang phái đệ nhất thiên hạ bị lung lay sẽ là cơ hội cho các bang phái các leo lên.
Nhưng bọn họ cũng lo lắng nếu như nội bộ Cái bang xảy ra mâu thuẫn trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết. Vì vậy trong khi các đệ tử Cái bang chen lấn nhau tiến về phía Quan Tinh đài thì nhân sĩ các tông phái lại đều lui về phía sau.
Tề Ninh nhìn thấy cảnh này liền thầm nghĩ, thiên hạ nay chia làm ba cõi, Cái bang cũng vì thế mà bị phân tách ra khắp tứ phương. Nếu như không có một nhân vật văn võ toàn tài trấn áp Cái bang thì chỉ e các vị Trưởng lão đã chia năm xẻ bảy Cái bang ra rồi. Chẳng trách lúc trước Bạch Hổ lại nói Bang chủ mới kế nhiệm sẽ có quyền đề bạt hoặc bãi miễn đà chủ. Nếu không cho dù Bạch Hổ có ngồi lên được vị trí Bang chủ cũng chẳng thể khống chế được toàn bộ Cái bang.
Lục Thương Hạc biết lúc này Bạch Hổ muốn chết một đống còn hơn sống một mình, lão ta đang cố giãy dụa lần cuối cùng. Trong tình huống lúc này hai người quả thực đã không còn đường nào để đi, vì vậy y liền cao giọng nói:
- Các vị, Hướng bang chủ thực sự đã bị hại chết, tuy nhiên giờ Vi đà chủ lại nói Hướng bang chủ vẫn còn sống, đây chắc chắn là một cái bẫy. Trong tay Bạch Hổ trưởng lão có Thanh Mộc lệnh, đây là bằng chứng xác đáng nhất, chẳng lẽ mọi người không tin lời của Bạch Hổ trưởng lão?
Huyền Vũ lập tức phản bác lại:
- So với Túy mộng cửu thức thì Thanh Mộc lệnh dễ lấy được hơn nhiều!
Lục Thương Hạc cười nói:
- Mọi người ở đây có mấy ai được tận mắt thấy Túy mộng cửu thức?
Chỉ có mấy người các ngươi nói võ công của hắn là Túy mộng cửu thức, người khác làm sao mà biết thật giả thế nào?
Y để một tay sau lưng sau đó nói tiếp:
- Có lẽ võ công mà Vi đà chủ vừa sử dụng thực chất không phải là Túy mộng cửu thức!
- Đúng thế.
Bạch Hổ lập tức hùa theo:
- Ta đã từng nhìn thấy Hướng bang chủ sử dụng Túy mộng cửu thức, hoàn toàn không phải là chiêu thức vừa rồi. Đây rõ ràng là âm mưu do các ngươi bày ra.
Chu Tước trưởng lão cau mày nói:
- Bạch Hổ trưởng lão, Vi bang chủ đã nói rồi, chuyện này ai đúng ai sai chỉ cần đi gặp Hướng bang chủ là có thể biết. Tất cả chúng ta đi cùng nhau, cho dù người kia là Hướng bang chủ giả, chẳng lẽ chúng ta chừng này người hàng trăm con mắt mà không ai nhìn ra sao?
- Đây rõ ràng là âm mưu của các ngươi, ngươi nghĩ ta dễ bị lừa vậy sao?
Bạch Hồ lạnh lùng nói:
- Chuyện Hướng bang chủ sống lại chắc chắn là âm mưu quỷ kế của các ngươi.
Lão ta vừa dứt lời thì trước mắt bỗng lóe lên, một bóng người bất ngờ xông lên với tốc độ đáng kinh ngạc. Bạch Hổ giật mình, lão hoàn toàn không ngờ sẽ có người đột nhiên tấn công mình, đợi đến khi lão nhấc trượng lên thì đã không kịp nữa rồi, cổ lão đã bị một bàn tay bóp chặt.
Bạch Hổ sợ đến hồn bay phách lạc, lúc này lão mới nhìn rõ người ra tay chính ‘Vi đà chủ’. Cảm nhận được bàn tay của đối phương đang siết chặt cổ mình, lão biết chỉ cần hắn vận nội lực xương cổ của lão lập tức bị bóp nát. Lão không dám nhúc nhích, sắc mặt cắt không còn giọt máu.
Mọi người nhìn thấy cảnh này lập tức kinh hãi, người của Tây phương thất túc gào lên:
- Mau thả Trưởng lão ra!
Ánh mắt của Tề Ninh sắc như dao, hắn lạnh lùng mở miệng:
- Hiện tại ta là Bang chủ của Cái bang, kẻ nào muốn tạo phản thì lên đây!
Hắn nhìn thẳng vào mắt của Bạch hổ, cười lạnh nói:
- Ta có thể hiểu cho việc âm mưu bị bại lộ nên ngươi muốn chối tội nhưng tiếc là ta không muốn chơi trò này với ngươi nữa. Nếu như ngươi vẫn muốn đổi trắng thay đen vậy thì ta sẽ đích thân áp giải ngươi đến trước mặt Hướng bang chủ.

đài
Con ngươi Bạch Hổ co lại, Chu Tước trưởng lão lập tức nói:
- Vi bang chủ, bây giờ chúng ta hãy đi gặp Hướng bang chủ luôn.
Tề Ninh gật đầu, tay hắn vẫn không hề buông lỏng, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Bạch Hổ, mở miệng nói:
- Những việc mà ngươi làm cả người và thần đều phẫn nộ, hiện tại ta sẽ giết ngươi sau đó mang đầu của ngươi đi gặp Hướng bang chủ. Đợi đến khi mọi chuyện được tra rõ, sẽ không người nào dám nói một chữ “không”!
Bạch Hổ thấy ánh mắt lạnh lẽo của Tề Ninh liền biết hắn không phải đang nói đùa, trong lòng lại càng hoảng sợ.
Tề Ninh nhìn thấy sự sợ hãi qua ánh mắt của Bạch Hổ, hắn thở dài nói:
- Hướng bang chủ đã quá nhân từ, lúc đến đây, Bang chủ đã nói với ta ngươi dẫu sao cũng là Trưởng lão của Cái bang lại đã gia nhập Cái bang được mấy chục năm, dù không có công lao thì cũng có khổ lao.
Nói đến đây hắn liền thả lỏng tay.
Trên mặt Bạch Hổ vẫn chưa hết sợ hãi, lão cúi xuống ho khan dữ dội sau đó lui về sau một bước. Lúc này Tề Ninh lại nói tiếp:
- Hướng bang chủ nể tình hai người đã quen nhau nhiều năm nên muốn cho ngươi một cơ hội cuối cùng, ngươi có cần không?
Bạch Hổ vội hỏi:
- Cơ… cơ hội gì?
Lục Thương Hạc nghe lão hỏi vậy lập tức nhíu mày, y biết câu này của Bạch Hổ có vấn đề. Tuy nhiên Bạch Hổ đang trong trạng thái hoảng loạn nên không hề phát hiện ra điều này.
Sắc mặt bọn Huyền Vũ lập tức đen lại.
Bạch Hổ hỏi ‘cơ hội gì’ theo bản năng như vậy chứng tỏ lão ta đã thừa nhận tội ác của mình nên muốn có được cơ hội sống.
Tề Ninh mặt không đổi sắc đặt một tay sau lưng nói:
- Hướng bang chủ biết những chuyện này chắc chắn không phải do một mình ngươi vạch ra. Bang chủ bảo ta nói với ngươi chỉ cần ngươi ăn ngay nói thật khai hết mọi chuyện thì sẽ chỉ trục xuất ngươi ra khỏi Cái bang, về sau mặc ngươi tự sinh tự diệt, đệ tử Cái bang cũng không được phép tìm ngươi gây phiền toái.
Bạch Hổ vốn cho rằng lần này mình sẽ phải chết ở đây giờ không ngờ lại nghe nói chỉ bị trục xuất ra khỏi Cái bang, đây là điều mà lão ta cầu còn không được. Nhưng trong lòng lão vẫn nghi ngờ, lão ta mưu hại Hướng Bách Ảnh, dựa theo bang quy thì sẽ phải chịu cực hình đến chết, sao Hướng Bách Ảnh lại có thể dễ dàng bỏ qua cho lão ta như vậy? Nhưng lão lại nghĩ lại, lão đã gia nhập Cái bang được mấy chục năm rồi, bình thường Hướng Bách Ảnh cũng có phần tôn trọng lão. Với lại Hướng Bách Ảnh là người khoan dung độ lượng, y rất có khả năng bỏ qua cho lão một lần.
Huống hồ trước mặt mọi người tên họ Vi này có lẽ sẽ không nói dối. Nghĩ đến đây, lão ta cảm thấy cả người nhẹ nhõm, nếu như đã có hy vọng sống thì lão cũng không cần lo lắng nữa. Lão ta ngã ngồi xuống đất, thất thanh nói:
- Chuyện…Chuyện này không… không phải chủ ý của ta, ta…ta là bị người khác hãm hại!
Lục Thương Hạc thấy Bạch Hổ ngồi co ro lại một đống dưới đất, trong lòng thầm than ‘không ổn rồi!’, y lạnh lùng nói:
- Bạch Hổ trưởng lão, chúng ta cứ đi gặp Hướng huynh đệ xem đệ ấy có thật là còn sống hay không. Ta không tin trên đời này lại có chuyện hoang đường như thế!
Sự cố chấp của Bạch Hổ lúc này đã hoàn toàn sụp đổ rồi, vừa nghĩ đến chuyện gặp Hướng Bách Ảnh là lão lại sợ đến hồn phách lên mây. Vào lúc này lão không thèm quan tâm đến Lục Thương Hạc nữa, chỉ run rẩy nói:
- Tất cả đều là do tên họ Lục kia kéo ta vào âm mưu này, ta… - Y có âm mưu gì?
Tề Ninh nhìn thẳng vào Bạch Hổ, hỏi:
- Y bảo ngươi làm gì?
- Hướng bang chủ bị ám hại là… Lão ta còn chưa nói hết câu thì bất chợt có tiếng cười điên cuồng vang lên. Người cười chính là Lục Thương Hạc.
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Lục Thương Hạc, y chắp hai tay sau lưng, lạnh lùng nói:
- Quả nhiên bùn nhão không thể xây thành tường được! Bạch Hổ, ngươi là cái đồ thỏ đế vô dụng, ta đã nhìn lầm người rồi!
Lục Thương Hạc đi về phía bên này, các đệ tử Cái bang đều nhìn chằm chằm vào y, y thở dài nói:
- Chuyện đã đến nước này rồi ta cũng chẳng còn gì để chối cãi nữa.
Nếu như các ngươi muốn biết thì ta sẽ nói ra chân tướng nhưng với một điều kiện là các ngươi phải đảm bảo sẽ thả ta đi.
Huyền Vũ cười lạnh nói:
- Cái đó thì còn phải xem ngươi nói cái gì đã!
Lục Thương Hạc cười khổ lắc đầu, y đi đến bên cạnh Bạch Hổ, cảm thán:
- Đúng thế, mọi chuyện đều là âm mưu của ta, Bạch Hổ chỉ nghe theo phân phó của ta, lão ta… Y chỉ thẳng vào Bạch Hổ, cười lạnh nói:
- Lão ta đáng chết!
Khi chữ cuối cùng thoát ra khỏi miệng Lục Thương Hạc như một tia chớp phi thẳng về phía Bạch Hổ, tốc độ của y rất nhanh.
- Không hay rồi!
Tề Ninh quát lên sau đó lập tức phóng người tới, chỉ là võ công của Lục Thương Hạc không phải hạng tầm thường mà mọi người cũng không ai nghĩ y sẽ bất ngờ ra tay như vậy, vì thế tất cả đều không kịp phản ứng. Bạch Hổ giật mình hoàn hồn nhưng hai ngón tay tựa như chủy thủ sắc nhọn của Lục Thương Hạc đã đâm thẳng vào cổ họng của lão.
Trong nháy mắt ngón tay của Lục Thương Hạc đâm vào cổ họng Bạch Hổ, Tề Ninh đã chạy tới đánh một quyền vào vai Lục Thương Hạc, tiếng xương cốt vỡ nát vang lên. Lục Thương Hạc bị đánh bay ra ngoài rồi rơi xuống sát đường biên lôi đài, y giãy dụa hai cái sau đó miệng phun ra một ngụm máu. Y thản nhiên đưa tay lên lau vết máu ở khóe miệng, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Bạch Hổ.
Huyện Vũ nhanh nhẹn lao tới chỗ Lục Thương Hạc, lão giơ tay lên để ở trên đỉnh đầu y. Chỉ cần người này có bất cứ động tĩnh nào lão sẽ lập tức đánh một chưởng xuống.
Lúc này mọi người nhìn thấy cổ họng Bạch Hổ có hai lỗ máu, máu tươi không ngừng chảy ra. Nhìn thương thế này liền biết Lục Thương Hạc đã ra tay tàn nhẫn như thế nào.
Bạch Hổ ‘khặc khặc’ hai tiếng, tay giơ lên không trung như muốn nắm cái gì đó. Cuối cùng cả người đổ ập về phía trước, cơ thể co quắp giật giật mấy cái rồi hoàn toàn bất động.
Những người đứng trên đài chỉ biết há mồn trợn mắt, mọi người không ai dám tin vào cảnh tượng đẫm máu trước mắt mắt mình.
Trước khi đại hội Thanh Mộc diễn ra, trên giang hồ có một số lời đồn rằng Bạch Hổ rất có khả năng sẽ ngồi lên chức Bang chủ Cái bang.
Chẳng ai ngờ được kết quả lại thành ra thế này, Bạch Hổ trưởng lão máu nhuộm Quan Tinh đài mà điều khiến mọi người kinh ngạc hơn là chính Lục Thương Hạc ra tay giết lão.
Mọi người đều thấy, Bạch Hổ vì chuyện của Tào Uy nên không thể ngồi lên vị trí Bang chủ. Do đó lão mới làm hết mọi cách để ủng hộ Lục Thương Hạc, từ đây có thể thấy giao tình của hai người rất tốt.
Không ngờ Lục Thương Hạc lại có thể tàn nhẫn ra tay giết chính người đã ủng hộ mình.
Thấy Bạch Hổ đã chết, hai đầu lông mày nhíu chặt của Lục Thương Hạc cuối cùng cũng giãn ra. Đột nhiên y ngửa đầu cười như điên, Huyền Vũ hận không thể đánh cho y một chưởng, lão quát to:
- Ngươi cười cái gì?
Lục Thương Hạc lườm Huyền Vũ một cái nhưng không nói lời nào.
Tề Ninh cau mày nhìn thi thể của Bạch Hổ, hắn biết cổ họng của Bạch Hổ không chỉ bị Lục Thương Hạc đâm thủng mà cả xương cổ cũng đã bị y bẻ gãy. Từ đây có thể thấy công phu của Lục Thương Hạc đáng sợ đến nhường nào. Cho dù có lập tức cữu chữa thì cũng chẳng thể cứu được tính mạng của Bạch Hổ.
Chúng đệ tử Tây phương thất túc thấy Bạch Hổ bị giết thì đều sững sờ trong giây lát, sau đó tất cả đều căm phẫn xông lên, có người lạnh lùng quát:
- Tên học Lục kia tàn nhẫn giết người, chúng ta phải băm thây y ra thành vạn mảnh.
Chu Tước trưởng lão quát lớn:
- Kẻ nào dám làm càn? Bang có bang quy, Vi bang chủ đang ở đây, phải xử lý chuyện này thế nào không đến lượt các ngươi xen vào!
Tề Ninh đã đi đến trước người Lục Thương Hạc, hắn nhìn chằm chằm vào mắt y thì bất ngờ phát hiện y hoàn toàn không hề có vẻ gì là sợ hãi. Trong lòng Tề Ninh thầm nghĩ, người này quỷ kế đa đoan, thủ đoạn lại tàn nhẫn độc ác thế nhưng phải công nhận y rất can đảm.
- Vi đà chủ, Lục mỗ phải chúc mừng ngươi rồi.
Vẻ mặt Lục Thương Hạc hết sức bình tĩnh, y nói:
- Ngươi chỉ cần bịa bừa vài ba câu đã khiến Bạch Hổ sợ mất hồn mất vía. Ta hỏi ngươi, Hướng Bách Ảnh thực chất không hề ở Tương Dương có đúng không?
Tề Ninh lạnh nhạt nói:
- Có ở Tương Dương hay không thì liên quan gì? Ngươi thông đồng với Bạch Hổ ám hại Hướng bang chủ, món nợ này sớm muốn cũng phải trả. Lưới trời lồng lộng tuy thưa nhưng khó thoát, hành vi táng tận lương tâm của các ngươi không cần Hướng bang chủ đến thì cũng đã tự lộ ra rồi.
- Ngươi rốt cuộc là ai?
Lục Thương Hạc nhìn thẳng vào mắt Tề Ninh, hỏi:
- Tại sao ngươi lại biết những chuyện này?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Bây giờ không phải là lúc ngươi hỏi ta mà là ta hỏi ngươi. Rốt cuộc thì người đứng sau lưng sai bảo các ngươi mưu hại Hướng bang chủ là ai?
Lục Thương Hạc nhếch mép cười, nói:
- Lục Thương Hạc ta làm việc cần gì phải có người sai khiến?
- Ngươi không có cái lá gan đó.
Tề Ninh lạnh lùng nói:
- Mặc dù Lục Thương Hạc ngươi không phải loại nhát gan nhưng nếu như không có chỗ dựa vững chắc thì làm sao ngươi dám ra tay với Bang chủ Cái bang?
Lục Thương Hạc ngửa đầu cười nói:
- Ngươi không cần phải hỏi nữa, chắc chắn các ngươi đều biết vì sao ta phải giết Bạch Hổ. Lão ta đúng là đã biết không ít chuyện nhưng mà hiện tại người chết không thể nói. Giờ Bạch Hổ đã chết, các ngươi muốn hỏi cái gì cũng vô dụng.
Tề Ninh đương nhiên biết Lục Thương Hạc giết Bạch Hổ là để diệt khẩu. Mới vừa rồi hắn cũng biết Bạch Hổ có khả năng đã nói những lời không nên nói nên y mới phải tìm cơ hội giết lão ta bịt miệng. Nếu như y đã giết người diệt khẩu điều đó chứng minh y đã quyết định sẽ không mở miệng khai ra bất cứ thông tin nào.
Huyền Vũ cau mày quay sang hỏi Tề Ninh:
- Vi bang chủ, có thật là Hướng bang chủ đang ở Tương Dương không? Bang chủ… thật sự vẫn còn sống sao?
Huyền Vũ là người thông minh, lúc này lão cũng đã hiểu ra, Tề Ninh nói Hướng Bách Ảnh đang ở Tương Dương rất có thể là giả.
Hắn làm như vậy mục đích là để ép Lục Thương Hạc cùng Bạch Hổ tự lòi đuôi cáo ra. Và trên thực tế kế sách này của hắn đã thực sự thành công.
- Chuyện về Hướng bang chủ một lát nữa ta sẽ nói rõ với các ngươi.
Tề Ninh thấy nơi này có nhiều người tình huống phức tạp nên tốt nhất là không nên nhắc tới chuyện sống chết của Hướng Bách Ảnh.
Thấy Tề Ninh nhìn một lượt mọi người xung quanh Huyền Vũ liền hiểu ý của hắn, lão nghiêm giọng ra lệnh:
- Người đâu, mau trói Lục Thương Hạc lại, tạm thời giam giữ.
Sau đó lão bất ngờ đánh một chưởng vào sau gáy của Lục Thương Hạc.
Lục Thương Hạc lập tức bất tỉnh, bọn Tào Dương mang dây thừng đến trói chặt Lục Thương Hạc lại.
Huyền Vũ biết người này vô cùng quan trọng, Bạch Hổ đã chết, khẩu cung chỉ có thể lấy từ chỗ của Lục Thương Hạc. Chuyện này có liên quan đến Cái bang, hiện tại nơi này còn có rất nhiều nhân sĩ giang hồ của các bang phái khác, nếu như thẩm vấn Lục Thương Hạc trước mặt đám người này không thích hợp cho lắm.
Chu Tước trưởng lão xích lại gần Tề Ninh sau đó nói thầm vào tai hắn:
- Vi bang chủ, mặc dù Bạch Hổ đã chết nhưng ở đây lại có khá nhiều người của Tây phương thất túc, thuộc hạ lo lắng bọn họ sẽ làm phản.
Tề Ninh khẽ nói:
- Tất cả các đà chủ tham gia đại hội đều phải ở lại Cổ Long Trung, còn những người khác lập tức xuống núi chờ dưới chân núi.
Hắn dừng lại một lát sau đó lại nói tiếp:
- Đúng rồi, trong phân đà Dực Hỏa Xà của Chu Tước trưởng lão có một vị đường chủ tên là Phương Hoàng, là người đứng đầu thành Hội Trạch, Trưởng lão hãy bảo người này ở lại.
Chu Tước trưởng lão hiểu ý của Tề Ninh, chỉ cần giữ các đà chủ ở lại, những đệ tử bên dưới có muốn vùng lên thì cũng như rắn mất đầu nên bọn họ chắn chắn sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Tuy nhiên Tề Ninh lại cố ý muốn giữ Phương Hoàng ở lại làm Chu Tước trưởng lão vô cùng kinh ngạc. Lão thầm nghĩ không biết vì sao Vi bang chủ lại biết Phương Hoàng đã vậy còn cố ý muốn giữ người này ở lại.
Nhưng hiện tại Tề Ninh là Bang chủ, hắn đã phân phó như vậy lão cũng không tiện hỏi nhiều. Chu Tước trưởng lão đi tới biên đài, chắp tay nói:
- Các vị huynh đệ Cái bang cùng các vị bằng hữu giang hồ, bản Bang bất hạnh xảy ra chuyện không hay, ta xin tuyên bố đại hội Thanh Mộc tạm thời kết thúc tại đây. Các vị đà chủ ở lại để thương nghị một số việc quan trong, còn các huynh đệ khác hãy tạm thời xuống núi chờ lệnh, không ai được phép tự tiện rời khỏi. tiên ... 13 21 22 23 24 25 33 73 ... Cuối
Gửi trả lời nhanh Đến Bản đầy đủ đề trước | Chủ đề Tiếp theo » Thêm / Sửa Tag
đang On
đang On
ode đang
de đang

Bạn cần đăng nhập để bình luận