Cẩm Y Xuân Thu
Chương 876: Vấn tội
Tề Ninh vỗ vỗ vai Tề Phong, rồi nhẹ nhàng kéo cánh tay Tề Phong.
Thân thể Tề Phong hơi co rúm lại, khuôn mặt lộ vẻ thống khổ. Tề Ninh thấy xương cổ tay của Tề Phong đã bị biến dạng, trong lòng hoảng sợ, thấp giọng hỏi:
- Có nghiêm trọng lắm không?
- Xương…xương bị gãy rồi. Tề Phong nghiến răng chịu đựng:
- Tên thích khách đó…võ công thật sự rất cao.
Tề Ninh thấp giọng nói:
- Ngày hôm qua Độc vương phát hiện gần Hầu phủ có người lén lút lảng vảng và đã nói riêng cho ta biết. Tối hôm qua, phát hiện có thích khách lẻn vào, ta và Độc vương không làm ầm ĩ để tránh kinh động mọi người trong phủ.
Bởi vậy chúng ta định ngấm ngầm giải quyết việc này, không ngờ hai tên thích khách này có võ công rất cao.
- Hầu gia, có cần báo cho người của Thần Hầu phủ không?
Tề Phong thầm nghĩ Hầu phủ có thích khách lẻn vào, đương nhiên phải báo cho Thần Hầu phủ cử người tới truy xét rõ ràng. Tề Ninh lắc đầu nói:
- Chuyện này mấy người các ngươi phải giữ kín, không được tiết lộ nửa câu ra bên ngoài. Ta và Độc vương sẽ bí mật điều tra lai lịch của thích khách. Hiện giờ còn chưa rõ thích khách là do ai phái tới, nếu thông báo cho bên ngoài, sẽ là đả thảo kinh xà. Hơn nữa, việc này tuyệt đối không thể để cho người trong phủ biết, nếu không sẽ khiến mọi người hoang mang lo sợ.
Tề Phong nén đau nói:
- Là do tiểu nhân vô năng, cho nên…
- Việc này không trách ngươi được.
Tề Ninh an ủi:
- Ngươi về trước đi, ngày mai tới chỗ Đường cô nương, nhờ cô ấy xem vết thương một chút. Y thuật của Đường cô nương cao siêu, xương tay gãy không phải là vấn đề lớn đối với cô ấy. Hắn lại quay sang thị vệ bên cạnh, căn dặn:
- Mau đỡ Tề Phong đi nghỉ, nhớ chăm sóc kỹ càng cho hắn.
Thị vệ kia nâng Tề Phong dậy, Tề Phong quay đầu lại liếc nhìn Thu Thiên Dịch, cũng không nói nhiều, chỉ bảo hai thị vệ trên đầu tường đều lui đi.
Chờ bọn Tề Phong rời khỏi, Thu Thiên Dịch mới tới gần Tề Ninh, cười lạnh nói:
- Tề Ninh, ngươi làm cái trò mèo gì vậy? Hai tên kia rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Nếu không có Tề Ninh lần lượt giết chết Đầu trâu và Mặt ngựa, Thu Thiên Dịch còn nghi ngờ đây chính là bẫy rập do Tề Ninh sắp bày, nhưng Đầu trâu Mặt ngựa đều bị Tề Ninh giết chết, cũng chứng minh Tề Ninh không hề muốn lấy mạng lão. Tuy nhiên, lão độc vật hành tẩu nhiều trên giang hồ, Tề Ninh có thể bịa chuyện đối phó với Tề Phong, nhưng không dễ dàng qua mặt lão.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Độc vương, ngài đúng hẹn đến đây, ta vô cùng cảm kích. Ba ngày nữa, thi thể của Đoạn Thanh Trần tất nhiên sẽ giao cho ngài mang đi.
Thu Thiên Dịch hừ lạnh một tiếng, hỏi:
- Còn muốn lão phu lấy chuỗi hạt không?
Tề Ninh cười hì hì, Thu Thiên Dịch hỏi:
- Vòng ngọc là giả, để lão phu giúp ngươi giết hai người kia mới là thật chứ gì?
Thật sự thì lão cũng không rõ rốt cuộc giữa Tề Ninh và Đầu trâu, Mặt ngựa có đầu dây mối nhợ như thế nào, càng không biết vì sao Tề Ninh phải giết hai người, nhưng nội tình chốn quyền quý sâu như biển, ân oán trong đó lão cũng không muốn biết nhiều hơn.
Tề Ninh cũng không giải thích, đi tới bên cạnh thi thể Đầu trâu, gỡ cái đầu trâu trên đầu gã xuống, lộ ra một khuôn mặt bình thường không có nét gì đặc biệt, tuổi chừng năm mươi, rất xa lạ.
Tề Ninh thò tay lục tìm trong người gã một lúc, nhưng cũng không tìm được vật gì hữu dụng, chỉ tìm được hai cái bình sứ nhỏ.
Tề Ninh quay đầu lại nhìn Thu Thiên Dịch, cầm hai bình sứ lắc lắc trước mặt Thu Thiên Dịch.
Thu Thiên Dịch đi tới, giơ tay nhận lấy, mở ra xem, rồi cười lạnh nói:
- Chỉ là thứ vặt vãnh, một bình là thuốc chữa thương, có thể cầm máu, một bình là Hóa Thi Phấn.
- Hóa Thi Phấn?
Thu Thiên Dịch đưa một bình sứ cho Tề Ninh:
- Đây là Hóa Thi Phấn, có thể khiến thi thể nhanh chóng tan rã, coi như không tệ.
Lão vứt bình sứ còn lại ra xa, lộ vẻ xem thường.
Tề Ninh lẳng lặng mở bình sứ ra, rắc bột phấn trong bình lên thi thể của Đầu trâu. Thu Thiên Dịch hơi nhíu mày, nhưng không nói gì.
Hóa Thi Phấn vừa chạm vào da thịt, lập tức bốc lên một đám bụi mù, da thịt nhanh chóng tan ra.
Đám bụi mù khuếch tán ra xung quanh với tốc độ cực nhanh. Tuy Tề Ninh đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng tận mắt nhìn thấy, cảm thấy rất hoảng sợ.
Thu Thiên Dịch dường như cũng không muốn ở lâu chỗ này, thấp giọng nói:
- Việc ngươi muốn lão phu làm, lão phu đã làm được giúp ngươi, ba ngày sau, giao thi thể kia cho lão phu.
Nói xong lão liền đứng lên định rời đi, Tề Ninh đứng dậy, cười nói:
- Độc vương, xin chậm bước.
Thu Thiên Dịch nhíu mày, hỏi:
- Còn có chuyện gì nữa?
Tề Ninh ghé tai Thu Thiên Dịch nói nhỏ mấy câu, Thu Thiên Dịch ngẩn ra, nhíu mày hỏi:
- Ngươi muốn làm cái gì?
Tề Ninh lại cười nói:
- Nếu Độc vương có thể hỗ trợ, thì là ta nợ ngài một lần, sau này nếu có cơ hội, tất nhiên sẽ báo đáp.
Thu Thiên Dịch hơi do dự, lấy mấy cái bình sứ từ trong ngực ra, chọn một cái, đưa cho Tề Ninh:
- Cái này hợp với ý định của ngươi, chỉ là những thứ thuốc này, tuyệt đối phải cẩn thận khi sử dụng.
Nói rồi, thân hình lão chợt lóe, đi tới bên tường, phóng người lên, vượt qua đầu tường mà đi, cũng không quay đầu lại.
Tề Ninh cầm bình sứ, phát hiện thi thể của Đầu trâu đã tan rã hơn phân nửa, cười lạnh một tiếng, bước tới bên cạnh thi thể Mặt ngựa, rắc Hóa Thi Phấn lên người gã,. Hắn cũng không nhìn lâu, đưa mắt nhìn cửa lớn của Phật đường, rồi thong thả bước tới gần.
Khi tới trước cửa Phật đường, Tề Ninh hơi trầm ngâm một chút, mới đưa tay đẩy cửa ra, phát hiện cửa không đóng. Phát ra tiếng ken két, cửa phòng từ từ mở ra, mùi tử đàn từ trong phòng bay ra. Tề Ninh đứng trước cửa, chỉ nhìn thấy Thái phu nhân đang ngồi co ro trước bàn thờ Phật, dường như hoàn toàn không hay biết đối với tình hình bên ngoài.
Tề Ninh cười nhạt, xoay người đóng cửa lại, đưa mắt liếc nhìn bốn phía, xác định không có ai khác, rồi mới chậm rãi đi tới phía sau Thái phu nhân, từ trên cao nhìn xuống Thái phu nhân.
Thái phu nhân đang lẩm bẩm trong miệng, dường như đang niệm kinh. Tề Ninh thở dài, hỏi:
- Hàng ngày tổ mẫu (bà nội) tụng kinh lễ Phật, rốt cuộc là vì ai?
Thái phu nhân không để ý tới hắn, vẫn tụng kinh như cũ. Tề Ninh cười nhẹ, nói:
- Vì sao tổ mẫu không nói lời nào?
Vừa rồi có thích khách tới đây ám sát tổ mẫu, may là cháu chạy tới, giết chết cả hai tên thích khách, bảo vệ tổ mẫu an toàn, có phải tổ mẫu rất vui lòng?
Rốt cuộc tiếng tụng kinh của Thái phu nhân dừng lại, bà cười quái dị, thong thả nói:
- Cháu ngoan! Ngươi làm tốt lắm, giao phủ Cẩm Y hầu cho ngươi, ta rất yên tâm!
- Giao cho cháu?
Tề Ninh cười ha hả, nhẹ giọng nói:
- Tổ mẫu, nếu cháu là chủ nhân của phủ Cẩm Y hầu, tổ mẫu nói cháu nên biết tất cả bí mật của phủ hay không?
Thái phu nhân hứ một tiếng, hỏi ngược lại:
- Bí mật gì?
Tề Ninh lại cười nói:
- Cháu biết Hầu phủ hẳn là có không ít bí mật, nhất thời tổ mẫu cũng không thể nói rõ ràng hết được. Cháu muốn hỏi mấy bí mật mà cháu đặc biệt thấy hứng thú, mong tổ mẫu nói cho cháu biết sự thật. Dù sao hôm nay phủ Cẩm Y hầu cần nhờ cháu tiếp tục chống đỡ, nếu như đối với chuyện của Cẩm Y Tề gia, cháu đều mơ hồ, như thế thì làm sao có thể có chỗ đứng trong triều được? Tổ mẫu thấy có đúng không?
Thái phu nhân cuộn mình lại, không đáp.
- Thật ra thì cháu vẫn cảm thấy kỳ lạ, vì sao toàn bộ người trong phủ đều không ai nhắc tới mẹ của cháu.
Tề Ninh nhẹ giọng nói:
- Bà cũng biết, có nhiều năm đầu óc cháu lẫn lộn mơ hồ, cũng quên đi nhiều sự việc, cháu muốn hỏi tổ mẫu, mẹ cháu ở nơi nào? Bà ấy còn sống hay đã chết? Nếu còn sống, hiện giờ bà đang ở đâu? Nếu như đã chết, thì chết như thế nào?
Thân hình run rẩy, Thái phu nhân đứng lên, kêu lên một tiếng quái dị:
- Câm miệng, trước mặt ta đừng nhắc tới con tiện nhân đó!
Bà ta hết sức kích động, dường như trong nháy mắt bị đánh trúng chỗ đau vậy.
Tề Ninh nhíu mày, trước đây, từ miệng Cố Thanh Hạm, hắn mới biết được sự oán hận của Thái phu nhân đối với Liễu Tố Y, nhưng lúc này, tự bản thân hắn cũng có thể cảm nhận được thái độ của Thái phu nhân đối với Liễu Tố Y. Mặc dù đôi mắt đã mù, nhưng tai của lão thái bà không hề bị điếc.
Tề Ninh không tin rằng lão thái bà không nghe được chuyện xảy ra bên ngoài vừa rồi. Đầu trâu, Mặt ngựa đều bị giết, ban đêm khuya khoắc, hắn xông vào Phật đường, nhưng lão thái bà đều lộ vẻ rất bình tĩnh, tuy nhiên chỉ cần nhắc tới Liễu Tố Y, là thái độ của bà lão này lập tức trở nên khác thường, không thể kìm chế được cảm xúc.
Tề Ninh thản nhiên mỉm cười, nhẹ giọng hỏi:
- Vì sao tổ mẫu lại kích động như vậy?
Người Thái phu nhân rung lên, hừ lạnh một tiếng, nhưng không nói lời nào.
- Tổ mẫu, có chuyện này cháu thấy rất lạ.
Tề Ninh thấp giọng nói:
- Dường như bà oán hận đối với cháu, vì sao vẫn muốn để cháu kế thừa tước vị? Đúng rồi, tuy cháu đã trưởng thành, thế nhưng hồi tưởng lại chuyện quá khứ, ký ức nhiều năm của cháu đều đã mất, cũng không có một chút ấn tượng nào, có nhiều người nói cháu giống như kẻ ngu si. Cháu cảm thấy rất kỳ lạ, vì sao cháu lại biến thành kẻ ngu ngốc, về chuyện này, cháu hoàn toàn không biết gì cả?
Thái phu nhân cười một cách quái dị, chậm rãi nói:
- Cháu trai ngoan của ta, đêm nay ngươi tới đây là muốn hỏi tội ta sao?
- Hỏi tội?
Tề Ninh cười nói:
- Vì sao tổ mẫu nói như vậy? Lẽ nào tổ mẫu nghĩ mình có tội?
- Ta có tội?
Thái phu nhân cười quái dị, nói như nguyền rủa:
- Ta đương nhiên là có tội, để cho ngươi sống tới bây giờ, chính là nghiệp chướng của ta, lẽ ra ta nên để cho ngươi chết không có chỗ chôn.
Bà ta nghiến răng nghiến lợi, giọng nói tràn ngập sự oán hận đối với Tề Ninh.
Tề Ninh nhíu mày, lập tức cười lạnh, nói:
- Xem ra bà rất muốn để ta chết.
Đã như vậy, bà lại để ta kế thừa tước vị, tất nhiên là trong lòng có vấn đề!
Hắn hơi khom người xuống, lạnh lùng nói:
- Trong lòng bà, hẳn là luôn nghĩ, sẽ có một ngày để Tề Ngọc trở về kế thừa tước vị?
Thân hình Thái phu nhân chấn động, Tề Ninh không chút khách khí tiếp tục nói:
- Tiên đế băng hà, Cẩm Y hầu mất, hai trụ cột của Sở quốc lần lượt sụp đổ, trong triều hỗn loạn, không ai biết phải làm thế nào.
Cẩm Y Tề gia rơi vào tính cách khó khăn, ngay cả bà cũng không thể dự đoán được con đường trước mắt của Cẩm Y Tề gia sẽ dẫn tới phúc hay họa, bà để ta kế thừa tước vị, một khi tai họa xảy ra, ta sẽ là con dê thế tội, mà đứa cháu ngoan Tề Ngọc của bà sẽ có thể tránh được tai họa. Nếu có một ngày tình hình trong triều ổn định, vị trí của Cẩm Y Tề gia cũng không bị lung lay, bà cũng có thể tìm cơ hội phế truất ta, thậm chí là diệt trừ ta, sau đó để Tề Ngọc trở về tiếp nhận vị trí. Tổ mẫu đại nhân, ta nói không sai chứ? Thái phu nhân cười lạnh nói:
- Hóa ra ngươi cũng không ngu ngốc, rốt cuộc nghĩ ra được điều này.
- Đương nhiên là ta không ngu ngốc.
Tề Ninh cười nhẹ:
- Bà cũng biết câu khéo quá hóa vụng có ý nghĩa như thế nào chứ?
Nếu bà để ta kế thừa tước vị, Cẩm Y hầu phủ này đương nhiên thuộc về ta, Tề Ngọc là người duy nhất uy hiếp địa vị của ta, bà nghĩ ta có thể để hắn sống sót sao?
Thân hình Thái phu nhân chấn động, kêu lên thất thanh:
- Ngươi…ngươi nói cái gì?
- Cũng không có gì.
Tề Ninh lại cười nói:
- Chỉ là ta lo lắng một ngày nào đó Tề Ngọc cướp đi vị trí của ta, cho nên ta tiễn hắn đi gặp Diêm vương trước, làm một lần, an tâm suốt đời. Tổ mẫu, chuyện này bà không biết sao?
Hắn cố ý nói như vậy, là muốn kích động lão thái bà. Quả nhiên, Thái phu nhân nghe Tề Ninh nói như vậy, liền quay phắt lại, vừa sợ vừa giận nói:
- Ngươi…ngươi hại chết nó rồi?
Phản ứng của Thái phu nhân nằm trong dự liệu của Tề Ninh, nhìn thấy phản ứng của bà ta, hắn càng khẳng định suy đoán của mình là đúng, ít ra thì lão thái bà này quan tâm tới Tề Ngọc hơn mình rất nhiều.
- Xem ra tổ mẫu thực sự rất quan tâm hắn.
Tề Ninh khẽ cười nói:
- Nếu ta nói hiện giờ hắn đã hóa thành tro bụi…À, tổ mẫu biết xương cốt không còn là như thế nào chứ? Bây giờ hắn quả thật đã xương cốt không còn rồi, hẳn là tổ mẫu rất đau lòng?
Đôi mắt của Thái phu nhân đã bị lòa, không nhìn thấy Tề Ninh, nhưng khuôn mặt khô gầy cũng co rúm lại.
- Tổ Mẫu cũng đừng trách ta.
Giọng Tề Ninh ôn tồn, như thể đang nói với tổ mẫu thật sự của mình vậy:
- Bà cũng biết, Quỳnh di nương tuân lệnh bà, những năm qua đã làm cái gì trên người ta, người khác không biết, nhưng bà thì biết rất rõ.
- Thì ra con tiện nhân kia đã thông đồng với ngươi, lá gan của nó đúng là không nhỏ!
Thái phu nhân cười quái dị, nói:
- Ta sớm biết con tiện nhân đó trời sinh tính nết hư hỏng, không phải là người trung trinh, không ngờ nó thật sự dám phản bội lão thân!
Thái phu nhân nghiến răng nghiến lợi nói:
- Lẽ ra lão thân nên đưa con tiện nhân đó vào kỹ viện, thỏa mãn nguyện vọng của nó!
Tề Ninh sầm mặt xuống, tất nhiên hắn biết “tiện nhân” trong lời nói của Thái phu nhân là ai.
Mình nhắc tới chuyện Quỳnh di nương ngược đãi Cẩm y thế tử trước kia, chuyện này không mấy người biết, ngoài Thái phu nhân, e rằng cũng chỉ có Cố Thanh Hạm là biết rõ chân tướng. Mình vừa nói ra, tất nhiên lão thái bà đã biết ngay là do Cố Thanh Hạm nói ra.
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Tiện nhân? Tổ mẫu mở miệng ra là nói lời khó nghe phải chăng là do quanh năm suốt tháng ru rú trong cái Phật đường nhỏ xíu này, tâm lý đã bị biến thái rồi?
- Ngươi nói cái gì?
Giọng nói của Thái phu nhân trở nên lạnh lẽo:
- Ngươi dám nói với ta bằng giọng điệu đó sao?
Tề Ninh thong thả ngồi xổm xuống, ngắm nhìn đôi mắt đã lòa của lão thái bà, lắc đầu than thở:
- Bà nghĩ hiện giờ bà là cái gì?
Đầu trâu, Mặt ngựa đều đã chết rồi, bên cạnh bà còn có ai?
Lão thái bà cười lạnh nói:
- Bọ họ đã chết, thì sao nào?
Chẳng lẽ ngươi dám động vào lão thân?
Tề Ninh nhíu mày, chợt đưa tay phải lên cao, mạnh mẽ đánh vào gương mặt già nua của Thái phu nhân.
Một tiếng “Bốp” vang lên giòn giã giữa Phật đường.
Thái phu nhân giật nảy người, lập tức cảm thấy gương mặt đau đớn và nóng rát, không kìm được đưa tay ôm mặt, khóe môi chảy ra chút máu, hàm răng vốn đã lung lay của bà lão cũng suýt rớt ra.
- Ta động vào bà, thì bà có thể làm gì nào?
Tề Ninh khinh thương nói:
- Ta vốn không khi dễ người già, nhưng bà là người xấu, người xấu già đi, cũng vẫn là người xấu! Ta chưa bao giờ khách khí đối với người xấu.
Thái phu nhân tức giận đến mức cả người run rẩy, nhưng từ trong thâm tâm, bà cảm thấy lạnh người.
Lúc này bà đã hiểu, mình thật sự vẫn còn đánh giá thấp người trước mặt, thậm chí đánh giá thấp khía cạnh cay nghiệt của hắn.
- Bà muốn ta trở thành con rối trong tay bà, một khi Cẩm Y hầu phủ có biến động gì, sẽ đưa ta ra gánh trách nhiệm.
Tề Ninh thở dài:
- Điều này làm ta rất khó chịu, bởi vậy cho nên ngày hôm nay bà rơi vào tình cảnh này, tuyệt đối đừng trách ta. Bởi vì bà hiểu rõ còn hơn cả ta, nếu ta không làm như vậy, biết đâu có một ngày bà sẽ đối với ta giống như vậy.
- Cút đi!
Thái phu nhân điềm nhiên nói:
- Xéo khỏi đây!
Tề Ninh cười ha hả, khẽ nói:
- Xéo khỏi đây? Tổ mẫu đại nhân, bà có lầm không vậy? Chẳng lẽ bà cho rằng Cẩm Y hầu phủ cũng là của bà? Bắt đầu từ đêm nay, Cẩm Y hầu phủ là vật trong tay ta! Thật ra thì ta cũng nên cảm tạ bà, trước kia nếu bà không để cho ta kế thừa tước vị, làm sao ta có được phủ đệ tráng lệ như thế này?
Thân thể Thái phu nhân run lên, Tề Ninh biết không phải lão thái bà run sợ, mà là tức giận.
Thái phu nhân tuổi già sức yếu, hình dạng đã gần đất xa trời, nhưng Tề Ninh lại biết dưới lớp vỏ suy yếu này, ẩn giấu một trái tim vô cùng ác độc.
Thật ra hắn đã xác định, việc Cẩm Y thế tử trở nên si ngốc, là do một tay lão thái bà này gây nên.
Lão thái bà lòng đầy oán hận đối với Liễu Tố Y, Cẩm Y thế tử còn nhỏ tuổi cũng trở thành đối tượng để lão thái bà trút thù hận, lợi dụng Quỳnh di nương để hạ độc Cẩm Y thế tử, biến một thiếu niên thông tuệ trời phú, thành một kẻ nức tiếng ngu si.
Về sau Cẩm Y thế tử lại bị Tề Ngọc đuổi ra khỏi Hầu phủ, rơi vào tay của Cửu Thiên Lâu, chết thảm ở bên ngoài, Tề Ninh nghi ngờ tất cả việc đó đều liên quan tới lão thái bà này.
Nhiều năm nay, lão thái bà khống chế được Cố Thanh Hạm, khiến Cố Thanh Hạm ngày đêm lo lắng sợ hãi, thậm chí bà ta lợi dụng Cố Thanh Hạm theo dõi hắn. Dã tâm của lão thái bà quả thật vô cùng ác độc, nếu Tề Ninh không biết rõ nội tình, hắn cũng khó tin rằng một bà lão yếu ớt như thế này, lại có thể tàn nhẫn đến mức đó.
- Tổ mẫu đại nhân, ta không tham lam, bà chỉ cần nói cho ta biết hai chuyện, ta bảo đảm nửa đời còn lại, bà sẽ vẫn sống an nhàn, yên ổn như cũ.
Tề Ninh nhẹ giọng nói:
- Bằng không, sự an nguy của bà, ta thực sự không dám đảm bảo.
Thái phu nhân cười lạnh, nghiến răng không đáp.
- Nói cho ta biết tung tích của mẫu thân ta và lý do vì sao Đầu trâu, Mặt ngựa vốn xuất thân từ Đại Quang Minh Tự, lại nghe theo sự sai khiến của bà?
Giọng Tề Ninh lạnh lùng và nghiêm nghị:
- Trả lời hai vấn đề này đối với bà cũng không có gì khó khăn.
Thái phu nhân cười quái dị, điềm nhiên nói:
- Ngươi muốn biết con tiện nhân kia sống hay chết? Ta sẽ không cho ngươi biết. Ngươi muốn biết ta có liên hệ sâu xa như thế nào với Đại Quang Minh Tự, ta cũng không cho ngươi biết!
Thái phu nhân còn chưa dứt lời, “Bốp” một tiếng, Tề Ninh đã tát vào mặt bà ta, cú đánh lần này vẫn mạnh như trước, miệng lão thái bà lập tức rỉ máu.
Thái phu nhân giận quá hóa cười:
- Ha ha, ngươi cho là giết được Đầu trâu, Mặt ngựa, là có thể hoàn toàn nắm được Cẩm Y hầu phủ trong tay? Cháu ngoan, nếu như Đại Quang Minh Tự biết Đầu trâu, Mặt ngựa chết ở trong tay ngươi, ngươi biết hậu quả rồi chứ?
- Biết thì làm sao? Chẳng lẽ bà cho rằng ta sợ Đại Quang Minh Tự?
Tề Ninh khẽ cười nói.
Thái phu nhân cười nói:
- Ngươi không cần nói những lời này với ta, giữ lại mà nói với Đại Quang Minh Tự ấy!
Bà ta cười quái dị, lại nói:
- Thật ra điều người nên hỏi nhất, không phải là hai vấn đề này, ngươi nói đúng không?
Tề Ninh nhíu mày, lạnh lùng nói:
- Bà nói như vậy là có ý gì?
- Ngươi cho là lão thân không biết bí mật của ngươi?
Giọng âm u lạnh lẽo, Thái phu nhân đáp:
- Lão thân biết tất cả, chỉ có ngươi là không biết gì hết!
Tề Ninh đưa tay ra túm lấy áo của Thái phu nhân, lạnh lùng nói:
- Bà giả thần, giả quỷ, rốt cuộc muốn nói cái gì?
Khóe môi Thái phu nhân hiện ra một nụ cười độc ác:
- Điều ngươi muốn biết, lão thân sẽ không bao giờ nói ra. Không sai, Cẩm Y hầu phủ có rất nhiều bí mật, đáng tiếc là ngươi vĩnh viễn sẽ không biết được! Ngươi muốn giết lão thân? Bây giờ có thể động thủ rồi, cho dù lão thân chết, cũng sẽ nguyền rủa hai mẹ con ngươi mãi mãi không được siêu sinh.
Sự thù hận của bà ta như từ trong xương cốt toát ra, khiến người khác cảm thấy sởn gai ốc.
Tề Ninh căm tức, lại liên tục tát mấy cái, Thái phu nhân mím môi lộ vẻ khinh thường, không nói một lời.
- Tổ mẫu đại nhân quả nhiên ý chí kiên định.
Tề Ninh cười lạnh một tiếng, lấy từ trong ngực ra một chiếc bình sứ nhỏ, dùng ngón tay cạy nắp bình ra, nhẹ giọng nói:
- Sự chăm sóc của tổ mẫu đại nhân đối với ta năm xưa, ta suốt đời không quên. Xưa nay ta luôn có ân báo ân, tổ mẫu đại nhân khiến ta bị si ngốc mấy năm, ngày hôm nay ta cũng muốn cho bà nếm thử mùi vị của tình trạng đó, bà thấy thế nào?
Chiếc bình sứ nhỏ trong tay hắn, là do Thu Thiên Dịch đưa cho.
- Chăm sóc ngươi?
Thái phu nhân cũng không sợ hãi, chỉ cười lạnh nói:
- Chuyện đã tới nước này, ngươi còn giả ngây, giả dại. Người mà Quỳnh di nương hạ độc, không phải là ngươi, ngươi còn không thừa nhận?
Tề Ninh chấn động, giờ phút này rốt cuộc hắn đã rõ, lão thái bà này rốt cuộc đã nhận ra mình là kẻ giả mạo.
- Lão thân cho tên súc sinh ngươi hưởng thụ vinh hoa phú quý, cho dù một ngày kia ta thực sự phế truất ngươi, ngươi có gì phải oán hận ta?
Giọng của Thái phu nhân vô cùng lạnh lẽo:
- Ngươi không biết ơn, quả là lòng muông dạ thú, chết đi sẽ vạn kiếp bất phục!
Tề Ninh lạnh toát sống lưng, thầm nghĩ may mà mình ra tay trước, khống chế lão thái bà này, nếu không, sau này lão thái bà thật sự muốn đối phó mình, chỉ cần nói bí mật này ra, hậu quả thật khó tưởng tượng nổi.
Vẻ ngoài của hắn và Cẩm Y thế tử hầu như giống nhau như đúc, thường ngày hắn cũng hết sức cẩn thận, từ lúc vào Hầu phủ, chỉ gặp lão thái bà hai lần, nói chuyện vài ba câu, không biết mình sơ hở ở chỗ nào, lại bị lão thái bà nhận ra được.
Lão thái bà đã có thể nhìn ra, tất nhiên là có nguyên do, muốn vạch trần thân phận thực sự của hắn, đương nhiên cũng phải có chứng cứ trong tay. Tề Ninh nắm chặt tay, diềm nhiên nói:
- Làm sao bà nhận ra điều đó?
Thái phu nhân mỉm cười khinh thường, nói:
- Ngươi luôn miệng nói Hầu phủ là vật trong bàn tay ngươi, nhưng ngươi biết được bao nhiêu về Hầu phủ? Từng thân cây, ngọn cỏ của Hầu phủ, lão thân đều rõ như lòng bàn tay, huống chi là một người?
Nếu ngươi muốn diễn kịch, lão thân cùng diễn kịch với ngươi!
- Chỉ là vở diễn này bà diễn hỏng mất rồi!
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Bà vẫn không nói ra, tất nhiên là muốn lợi dụng ta.
Lúc này, hắn hoàn toàn hiểu rõ, vì sao lão thái bà này sai Cố Thanh Hạm theo dõi mình.
Nếu lão thái bà đã sớm phát hiện mình không phải là Tề Ninh, tất nhiên sẽ cẩn thận đề phòng, sai Cố Thanh Hạm ngầm theo dõi mình, như thế cũng là điều dễ hiểu.
Lão thái bà cố ý không nói toạc ra, tất nhiên là vì tương kế tựu kế, muốn nhân cơ hội lợi dụng mình.
Lúc này trong lòng Tề Ninh có phần lo lắng, nếu như việc này chỉ có một mình lão thái bà biết, thì cũng còn đỡ, nhưng không biết lão thái bà có nói với người khác hay không? Nếu bà ta nói với người khác, thì chẳng khác nào có một thanh gươm treo lơ lửng trên đầu hắn, vô cùng nguy hiểm.
- Diễn hỏng rồi?
Thái phu nhân cười một cách quái dị, khóe môi vẫn rỉ máu, dưới ánh đèn dầu, trông rất đáng sợ:
- Biết đâu vở kịch này chỉ vừa mới bắt đầu, có diễn hỏng hay không, phải đợi đến màn sau cùng mới biết được. Chẳng lẽ ngươi cho rằng tất cả đều đã kết thúc?
Lão thái bà lải nhải một cách úp úp mở mở, thần thần bí bí, nhưng thật sự khiến trong lòng Tề Ninh rất khó chịu, hắn khẽ cười nói:
- Nếu tất cả vừa mới bắt đầu, vậy thì làm phiền tổ mẫu đại nhân cứ ở một bên xem ta diễn tiếp như thế nào. Bà yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức để cho bà sống đến phút cuối cùng.
Hắn giơ bình sứ trong tay lên, nhẹ giọng nói:
- Ở đây ta có linh đan diệu dược, sau khi tổ mẫu đại nhân uống vào, có thể sống lâu trăm tuổi, kéo dài tuổi thọ.
Trong lòng hắn hiểu rõ, nếu lão thái bà này đã quyết định dứt khoát, mình có dùng bất cứ biện pháp nào, cũng rất khó hỏi được điều mà bà ta không muốn nói.
Thuốc này là Thu Thiên Dịch đưa cho hắn, có tác dụng làm mất đi thần trí, sau khi uống vào, mặc dù vẫn có thể hô hấp, nhưng sẽ không còn cảm giác gì đối với xung quanh, hoàn toàn hóa thành một cái xác không hồn.
Mặt trời vừa lên, mới sáng sớm, toàn bộ mọi người trong Hầu phủ đã bị triệu tập ở bên ngoài chính đường của Hầu phủ. Tuy sân này khá rộng rãi, nhưng hơn hai trăm người đứng thì cũng hơi chật. Từ người có địa vị cao nhất là tổng quản Hàn Thọ cho tới lão bộc chuyên chở phân của Hầu phủ, tất cả mọi người đều xếp hàng ngay ngắn đứng trong sân, ngay cả thị vệ trong Hầu phủ cũng tập hợp lại.
Sáng sớm Cố Thanh Hạm đã nhận được thông báo của Hàn Thọ, nói Thái phu nhân muốn triệu tập mọi người ở đại viện, nàng hơi căng thẳng, trong lúc nhất thời cũng không biết Thái phu nhân muốn làm cái gì.
Đã nhiều năm rồi, Hầu phủ không xảy ra việc triệu tập mọi người trong phủ như thế này. Tuy lão phu nhân vẫn nắm trong tay mọi việc trong Hầu phủ, nhưng ít ra đã mười năm rồi, bà ta chưa từng thật sự đứng ra quản lý việc trong phủ.
Trong Hầu phủ có rất người hầu mới, tuy họ biết Hầu phủ có một vị Thái phu nhân, nhưng không ít người chưa hề gặp mặt bà ta.
Đột nhiên sáng sớm nay Thái phu nhân triệu tập mọi người trong phủ, Cố Thanh Hạm cảm thấy hơi kỳ lạ. Dạo gần đây nàng hết sức nhạy cảm, nghe bất cứ động tĩnh gì cũng cảm thấy căng thẳng, hôm nay Thái phu nhân triệu tập mọi người, trong lòng nàng hơi sợ hãi, lo chuyện này có thể liên quan tới mình.
Rửa mặt chải đầu trang điểm một hồi, nàng mới đi tới chính đường.
Người hầu đều đã tập trung trong viện, đang châu đầu ghé tai bàn tán, khi Cố Thanh Hạm xuất hiện, mọi người lập tức yên lặng.
Cố Thanh Hạm quản lý Hầu phủ nhiều năm, tuy rằng đối xử với tôi tớ rất rộng lượng, nhưng cũng rất oai nghiêm, dáng vẻ không giận tự uy của nàng, khiến mọi người rất nể sợ.
Khẽ nhíu đôi mày thanh tú, Cố Thanh Hạm đi vào chính đường, liếc nhìn chỗ ngồi ở chính giữa, nhưng không thấy ai, cảm thấy hơi nghi hoặc. Lúc này Hàn Thọ đã bước tới, thấp giọng chào hỏi:
- Tam phu nhân có khỏe không?
Thời gian gần đây, do sức khỏe không tốt, Cố Thanh Hạm giao những việc vặt vãnh trong phủ cho Hàn Thọ xử lý, còn nàng vẫn ở trong phủ không ra ngoài, Hàn Thọ nghĩ rằng nàng thật sự không khỏe, cho nên lão mới ân cần thăm hỏi.
Cố Thanh Hạm gượng cười, đáp:
- Không có gì đáng ngại.
Nàng hỏi lại:
- Thái phu nhân còn chưa đến sao?
Có muốn ta…ta đến mời bà không?
Hàn Thọ đáp:
- Tam phu nhân, đây là Hầu gia bảo ta sáng sớm thông báo cho mọi người đến sân tập hợp, nói Thái phu nhân có chuyện dặn bảo, bởi vậy…
- Ninh nhi?
Cố Thanh Hạm nhíu mày hỏi:
- Hắn đâu?
Nàng vừa dứt lời, phía sau đã vang lên một giọng nói:
- Tam nương muốn đi tìm ta à? Ta ở đây nè!
Cố Thanh Hạm quay đầu lại, thấy Tề Ninh mặc áo gấm, đeo đai ngọc đang rảo bước đi tới.
So với thường ngày, trang phục của Tề Ninh hôm nay hết sức quý phái, hơn nữa dáng vẻ hắn rất tươi tỉnh và sảng khoái.
Tề Ninh thấy Cố Thanh Hạm mặc một chiếc váy mỏng nhạt màu, thắt đai lưng màu đỏ, vóc người xinh đẹp thướt tha. Hôm nay nàng trang điểm sơ sài, trông càng kiều diễm động lòng người, phong tình vạn chủng.
- Thái phu nhân có chuyện gì phân phó?
Cố Thanh Hạm thấy Tề Ninh lại gần, mới nhẹ giọng hỏi.
Tề Ninh mỉm cười, đi tới trước cửa chính đường, chắp hai tay sau lưng, đưa mắt nhìn lướt qua mọi người trong viện, vẻ mặt chợt trở nên ngưng trọng, nói:
- Tập hợp các ngươi lại, là có vài điều muốn nói. Điều thứ nhất ta muốn báo cho mọi người biết, đó là đêm qua Thái phu nhân đột nhiên trúng gió, hôm nay đã… Tất cả mọi người đều sửng sốt, Cố Thanh Hạm cũng ngẩn ra, nhưng rồi nàng liền kêu lên:
- Thái phu nhân…Thái phu nhân trúng gió sao?
Tề Ninh khẽ gật đầu, nói:
- Tam nương đừng lo lắng, bây giờ tình trạng của Thái phu nhân đã ổn định. Chỉ là Thái phu nhân dặn ta mấy việc, bảo ta phải làm cho tốt. Ngày hôm nay ta triệu tập mọi người tới, là vì mấy việc đó. Hắn ho khan mấy tiếng, mới tiếp tục nói:
- Mọi người đã tới cả rồi chứ?
Tề Ninh hỏi, nhìn về phía Hàn Thọ.
Mọi người nhìn chung quanh xem còn ai chưa tới. Hàn Thọ cung kính nói:
- Hầu gia, kể cả Thái phu nhân, Hầu phủ có hai trăm bốn mươi sáu người, vừa rồi lão nô điểm danh, kể cả Hầu gia và Tam phu nhân, là hai trăm bốn mươi hai người, còn thiếu bốn người.
- Tề Phong vắng mặt là có lý do, hắn không cần phải tới, Thái phu nhân đương nhiên cũng không tới được. Ngoại trừ Thái phu nhân và Tề Phong ra, hai người vắng mặt là ai?
Tề Ninh hỏi.
Hàn Thọ đáp:
- Là Thiết Lũng và Triệu Mộ ở chuồng ngựa!
- Chuồng ngựa?
Tề Ninh hỏi:
- Vì sao hai người đó không tới?
Hàn Thọ ghé sát tai Tề Ninh, hạ giọng nói:
- Hầu gia, lão nô sai người tới gọi, nhưng không thấy bóng dáng hai người đó, tìm khắp nơi trong chuồng ngựa, cũng không tìm thấy họ.
Tề Ninh khẽ gật đầu, lúc này trong lòng đã rõ.
Một trong những mục đích hắn triệu tập mọi người, là muốn kiểm tra xem ai vắng mặt. Tối hôm qua, Đầu trâu và Mặt ngựa đã bị Tề Ninh hủy thi diệt tích, từ nay hoàn toàn biến mất khỏi thế gian. Tuy nhiên, vì từ trước đến giờ, hai người đó vẫn ẩn núp trong Hầu phủ, Tề Ninh muốn làm rõ, rốt cuộc họ ẩn nấp trong Hầu phủ với thân phận gì. Lúc này, nghe Hàn Thọ nói như vậy, liền xác định Đầu trâu, Mặt ngựa là hai người giữ ngựa.
Lúc này rốt cuộc hắn đã rõ, Cố Thanh Hạm nói trước kia nàng gặp mặt Đầu trâu, Mặt ngựa, trên người hai người đó có một mùi rất nồng, nhưng nàng không nghĩ ra được là mùi gì, bây giờ đã biết, đó chính là mùi hôi của chuồng ngựa.
Hai người đó quanh năm ở trong chuồng ngựa, chịu trách nhiệm cho ngựa ăn, nếu trên người không có mùi hôi đó, mới là chuyện lạ.
Như vậy xem ra Đầu trâu, Mặt ngựa giả làm người chăn ngựa ở Hầu phủ đã nhiều năm rồi, nếu như hai người đó thật sự có quan hệ với Đại Quang Minh Tự, thế thì e rằng Cẩm Y Tề gia cũng có quan hệ với Đại Quang Minh Tự. - Ninh nhi!
Tề Ninh im lặng suy nghĩ, tất cả mọi người nhìn hắn, Cố Thanh Hạm thấy hắn không nói lời nào, liền ở bên cạnh nhắc nhở.
Tề Ninh phục hồi tinh thần, nói:
- Lát nữa tìm kỹ lại xem.
Trong lòng hắn thầm nghĩ, nếu như thật sự có ai đó tìm được Đầu trâu, Mặt ngựa vốn đã tiêu tan hài cốt, thì đúng là chuyện quái đản.
Chắp tay sau lưng, Tề Ninh cao giọng nói:
- Mấy chuyện mà Thái phu nhân nói, tất cả mọi người phải nhớ cho kỹ. Chuyện thứ nhất, đó là từ nay về sau, không ai được đến gần Phật đường nửa bước!
Rất nhiều người đều lộ vẻ mờ mịt, thầm nghĩ đây là quy củ lâu nay của Hầu phủ, Hầu gia cần gì phải nhắc nhở?
- Tối hôm qua Thái phu nhân đã nói chuyện với ta.
Tề Ninh từ tốn nói:
- Ta tuổi còn trẻ, vừa kế thừa tước vị, Thái phu nhân lo lắng ta sẽ làm chuyện hồ đồ, bởi vậy cho nên mới bảo một số người thường ngày giám sát ta, kẻo ta làm chuyện ngu ngốc. Ta biết mấy người đó thỉnh thoảng lại len lén tới Phật đường bẩm báo với Thái phu nhân về hành tung của ta… Thân hình mềm mại của Cố Thanh Hạm hơi run lên, nhiều người trong đám người hầu hơi biến sắc.
- Cũng may bây giờ Thái phu nhân đã biết ta làm việc cũng chu toàn, đương nhiên không còn cần người nhắc nhở.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Như thế những người trước đây lén bẩm báo hành tung của ta với Thái phu nhân bây giờ có thể bước ra. Các ngươi yên tâm, ta sẽ không làm khó dễ các ngươi, thế nhưng nếu ai dám lừa gạt ta, ta sẽ không vui đâu.
Mọi người vốn đang lao xao, lập tức im lặng.
Tề Ninh nhìn lướt qua mọi người một lượt, hỏi:
- Không ai bước ra?
Khóe mắt hắn như có như không liếc mắt nhìn Hàn Thọ ở bên cạnh, chỉ thấy khóe mắt Hàn Thọ chớp chớp, trong lòng Tề Ninh đã hiểu được phần nào. Chợt thấy Hàn Thọ xoay người lại, Tề Ninh không để lão nói, đã đặt tay lên vai lão. Hàn Thọ ngẩn ra, Tề Ninh cũng mỉm cười nói:
- Nếu các ngươi không chủ động đứng ra, ta sẽ bảo Hàn tổng quản chỉ đích danh.
Trong nhất thời, Hàn Thọ hơi sững sờ, chợt nhìn thấy trong đám người có một người đi ra, “phốc” một cái quỳ rạp xuống đất:
- Hầu gia, tiểu nhân…tiểu nhân chỉ làm theo lệnh của Thái phu nhân, tuyệt đối…tuyệt đối không ăn ở hai lòng đối với Hầu gia! Y vừa bước ra, phía sau lại có bốn, năm người bước ra theo, có cả nam lẫn nữ, tất cả đều quỳ trên mặt đất.
Tề Ninh thở dài, nói:
- Các ngươi đừng lo lắng, đây là do Thái phu nhân phân phó, đương nhiên không trách các ngươi được. Tuy nhiên sau khi biết việc này, ta đã thưa rõ với Thái phu nhân, người hầu ngầm theo dõi chủ nhân, dù sao cũng là phạm thượng, cho dù là do Thái phu nhân phân phó, việc này vẫn phạm vào quy củ.
Hắn quay sang Hàn Thọ, nói:
- Hàn tổng quản, lát nữa phát cho mỗi người một khoản trợ cấp, để họ rời khỏi Hầu phủ, đừng làm khó dễ họ.
Hàn Thọ vội đáp:
- Lão nô…lão nô tuân mệnh!
- Các ngươi nhớ kỹ, ta là chủ nhân của Cẩm Y hầu phủ, mỗi người các ngươi, đều là một phần tử của Cẩm Y hầu phủ, nếu ai không rõ đúng sai, dám khi dễ các ngươi, đương nhiên ta sẽ ra mặt cho các ngươi.
Ánh mắt sắc bén, giọng lạnh lùng nghiêm nghị, Tề Ninh nói:
- Thế nhưng nếu có ai ăn cây táo, rào cây sung, ăn cơm của ta, nhưng lại giở trò sau lưng ta, thì ta sẽ không khách khí với kẻ đó! Các ngươi tuyệt đối phải nhớ kỹ điểm này, nghe rõ cả rồi chứ?
Mọi người cùng hô lên:
- Đã nghe rõ!
Tề Ninh rất hài lòng, gật đầu:
- Thái phu nhân trúng gió, từ nay sẽ phải tĩnh dưỡng cẩn thận, nếu như kẻ nào nghe lời ta nói như gió thoảng qua tai, vẫn đến gần Phật đường, một khi bị phát hiện, thì không đơn giản chỉ bị trục xuất khỏi Hầu phủ thôi đâu! Các ngươi cũng nhớ kỹ, nếu phát hiện có người tới gần Phật đường, chỉ cần bẩm báo lên trên, sẽ được thưởng một trăm lượng!
Cố Thanh Hạm rất thông minh, lúc này nàng phát hiện sự tình có phần khác thường. Hơn nữa nàng cũng biết, chiêu này của Tề Ninh thực sự lợi hại, một khi treo thưởng lớn, mọi người trong Hầu phủ đều sẽ trở thành người chỉ điểm, sẽ không ai dám tới gần Phật đường nửa bước.
Nhưng Tề Ninh không cho người tới gần Phật đường, sự tình đương nhiên không đơn giản.
- Chuyện thứ hai, là về người quản lý Hầu phủ.
Tề Ninh ho khan một tiếng, tiếp tục nói:
- Tam phu nhân đã quản lý mọi việc trong Hầu phủ nhiều năm, rất gọn gàng ngăn nắp, được Thái phu nhân hết sức khen ngợi. Từ nay về sau, mọi việc lớn nhỏ trong Hầu phủ, vẫn sẽ do Tam phu nhân lo liệu như trước. Tam phu nhân nói gì, mọi người đều phải nhất nhất tuân theo, nếu ai dám làm Tam phu nhân mất hứng, đừng trách ta không khách khí.
Cố Thanh Hạm liếc nhìn Tề Ninh, khẽ cắn môi, Tề Ninh cũng đã quay đầu lại, cười tủm tỉm nói:
- Tam nương, sự tình trong phủ, sau này còn phải phiền đến người nhiều rồi! Ta ở đây xin tạ ơn người trước.
Hắn hướng về phía Cố Thanh Hạm thi lễ, Cố Thanh Hạm khẽ cau đôi mày thanh tú, rốt cuộc cũng “ừ” một tiếng.
- Còn có một việc cuối cùng, liên quan mật thiết tới các ngươi.
Tề Ninh lại cười nói:
- Bắt đầu từ năm nay, vào dịp cuối năm, Hầu phủ đều sẽ bình chọn ra năm gia nhân ưu tú trong số các ngươi. Nếu như thường ngày các ngươi cần cù làm việc, hơn nữa trung thành, tận tâm với Hầu phủ, thậm chí lập được công lao, đều sẽ được bình chọn. Ai được bình chọn là gia nhân ưu tú, đều sẽ được thưởng một trăm lượng.
Tề Ninh vừa nói xong, tất cả mọi người đều vui mừng, rất nhiều người lộ vẻ nôn nóng muốn được chứng tỏ năng lực bản thân.
Tề Ninh gồm đủ ân uy, trục xuất xong mấy người theo dõi mình, lại đưa ra hứa hẹn khiến mọi người phấn chấn.
Chờ mọi người giải tán, Cố Thanh Hạm mới kêu lên:
- Ninh nhi, Thái phu nhân…Thái phu nhân ra sao rồi?
Nàng biết trọng chuyện này có điều khác thường, nhưng trong nhất thời cũng không biết rốt cuộc xảy ra cái gì.
Thoáng liếc nhìn Hàn Thọ ở bên cạnh đang muốn nói lại thôi, Tề Ninh nhìn Cố Thanh Hạm, nhẹ giọng nói:
- Tam nương chờ một chút, ta muốn dẫn người đi gặp Thái phu nhân.
Quay sang Hàn Thọ, hắn nói:
- Hàn tổng quản, ngươi theo ta vào đây.
Nói xong, hắn đi vào nội đường, Hàn Thọ hơi do dự, rồi cũng theo vào.
Tề Ninh còn chưa ngồi xuống, Hàn Thọ đã nói:
- Hầu gia, lão nô…lão nô muốn thỉnh tội với ngài!
Nói rồi liền định vái lạy, Tề Ninh đã giữ cánh tay lão lại, nhẹ giọng nói:
- Lão tổng quản không cần nhiều lời, ta biết là chuyện gì xảy ra.
Ngươi là tổng quản của Hầu phủ, Thái phu nhân bảo ngươi chú ý động tĩnh hàng ngày của ta, đó là điều đương nhiên.
Hàn Thọ sửng sốt, lập tức cười khổ nói:
- Tuy lão nô nghĩ rằng…nghĩ rằng Thái phu nhân làm như vậy là không tốt, nhưng lão nhân gia đã phân phó như thế, lão nô cũng không thể chống lại mệnh lệnh.
Thế nhưng Hầu gia yên tâm, mặc dù lão nô…lão nô tuân lệnh Thái phu nhân theo dõi Hầu gia, nhưng lão nô chưa từng nói xấu Hầu gia nửa lời trước mặt Thái phu nhân, lão nô…!
- Ta tin lão.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Lão tổng quản, ngươi ở Hầu phủ lâu năm như vậy, là người cao tuổi của Hầu phủ, ta có thể hiểu được tính cách của ngươi. Tuy nhiên Thái phu nhân đã bị trúng gió, bây giờ nằm trên giường không thể đứng dậy, chuyện trước kia, chúng ta không cần nhắc lại. Từ nay về sau, ngươi cố gắng hỗ trợ Tam phu nhân xử lý cho tốt sự tình trong phủ, đến khi nào ngươi không còn làm việc được nữa, nếu ngươi đồng ý, ta sẽ cho con của ngươi kế tục làm gia nhân của Hầu phủ, chỉ cần ta còn sống, các ngươi sẽ luôn có cơm no áo ấm.
Hàn Thọ thở dài, nói:
- Hầu gia trọng tình trọng nghĩa, lão nô…!
Cười khổ một tiếng, lão mới thấp giọng nói tiếp:
- Hầu gia, ta biết ngài luôn muốn biết về chuyện của phu nhân. Điều lão nô biết, thật ra cũng không nhiều, chỉ là…
Tề Ninh biết từ “phu nhân” mà lão nói, nhất định là chỉ Liễu Tố Y, trong lòng chấn động, thấp giọng nói:
- Lão tổng quản biết chuyện về mẹ ta?
Hàn Thọ ngập ngừng, muốn nói lại thôi, Tề Ninh nhẹ nhàng nói:
- Ngươi yên tâm, ở đây không có người thứ ba, ngươi biết cái gì, cứ nói cho ta biết.
- Hầu gia, năm đó khi phu nhân sắp lâm bồn, đại tướng quân còn đang ở tiền tuyến.
Hàn Thọ hạ giọng nói:
- Đêm phu nhân sinh nở, Thái phu nhân dẫn người đích thân trông coi ở đó. Hơn nữa…Lúc đó Thái phu nhân còn mời cao tăng của Đại Quang Minh Tự tới cầu phúc.
- Cao tăng của Đại Quang Minh Tự?
Tề Ninh ngẩn người, thấp giọng hỏi:
- Có biết là vị cao tăng nào không?
- Lão nô vẫn nhớ rõ, lúc đó có hai vị đại sư tới, một người tên là Tịnh Không đại sư, một người có pháp hiệu là Tịnh Trần.
Hàn Thọ nhớ lại:
- Phật pháp của hai vị đại sư đều rất cao thâm, đặc biệt tới Hầu phủ để cầu phúc cho phu nhân.
- Tịnh Không? Tịnh Trần?
Tề Ninh suy nghĩ, trong mười ba tăng của Đại Quang Minh Tự, ngoại trừ trụ trì Không Tàng đại sư mà hắn có ấn tượng sâu đậm, đối với hai đại sư này, hắn cũng có phần quen thuộc.
Địa vị của Tịnh Trần đại sư ở Đại Quang Minh Tự chỉ đứng sau Không Tàng đại sư, thế nhưng sau khi Mộ Dã Vương chạy trốn từ Đại Quang Minh Tự, đánh lén Tịnh Trần đại sư, khiến Tịnh Trần đại sư viên tịch về trời, mà Tịnh Không đại sư còn là thủ tọa của Không Minh Các của Đại Quang Minh Tự. Không Minh Các là nơi tinh anh tụ hợp của Đại Quang Minh Tự, như thế có thể thấy được địa vị của Tịnh Không đại sư trong Đại Quang Minh Tự cao như thế nào.
Hàn Thọ gật đầu nói:
- Đêm đó, những hạ nhân trong Hầu phủ cũng không được đến gần viện của phu nhân, ngoại trừ lão phu nhân và các hòa thượng do hai vị cao tăng dẫn tới, chỉ có hai bà mụ.
Tề Ninh khẽ gật đầu, cũng không nói gì. Hắn chăm chú nhìn Hàn Thọ, tất nhiên là muốn bảo Hàn Thọ nói hết.
Hàn Thọ nhìn xung quanh một chút, thấy Cố Thanh Hạm đang ngồi yên lặng trong sân như có điều suy nghĩ, bèn hạ giọng nói:
- Lão nô còn nhớ rõ vào giờ Tý đêm đó, trong viện của phu nhân bỗng truyền ta tiếng đánh nhau, nhưng không ai dám tới gần nhìn xem xảy ra chuyện gì. Tiếng đánh nhau vang lên không lâu lắm thì tắt hẳn, đêm đó Thái phu nhân vẫn ở lại trong viện của phu nhân, đến sáng sớm hôm sau, hai bà mụ kia mới đi ra…!
- Sau đó thế nào?
Hàn Thọ cười khổ nói:
- Lúc lão phu nhân đi ra, liền phân phó tổng quản Hầu phủ chuẩn bị tang sự…!
Lão lại giải thích:
- Tổng quản của Hầu phủ lúc đó là Khâu tổng quản, là cha của Khâu Nghị.
Tề Ninh nhíu mày, lúc hắn tới Hầu phủ, Khâu Nghị đã là tổng quản của Hầu phủ, nhưng lại cấu kết với bọn Tam lão thái gia, âm mưu đưa Tề Ngọc kế vị Cẩm Y hầu.
Sau khi âm mưu bại lộ, Khâu Nghị liền bị Tề Ninh trục xuất khỏi Hầu phủ…Chỉ có điều, khi Liễu Tố Y vừa sinh con trai, Hầu phủ chào đón thế tử chào đời, nhưng Thái phu nhân lại sai người chuẩn bị tang sự, thật sự là không thể tưởng tượng nổi.
- Đối với chuyện này, lão nô biết rất rõ, đơn giản là vì lúc đó Khâu tổng quản giao việc chuẩn bị quan tài cho lão nô.
Hàn Thọ thấp giọng nói:
- Lão nô thấy khó hiểu, còn nhớ lúc đó đã hỏi Khâu tổng quản là chuẩn bị quan tài cho ai, Khâu tổng quản nói phu nhân khó sinh, tuy rằng giữ được đứa con, nhưng…nhưng phu nhân đã qua đời.
Thấy vẻ mặt Tề Ninh càng ngưng trọng, Hàn Thọ tưởng hắn đau lòng khi nghe Liễu Tố Y mất, bèn thấp giọng nói:
- Thái phu nhân hết sức sốt ruột, muốn nhanh chóng nhập liệm cho phu nhân. Tuy nhiên bà lại căn dặn người trong phủ không được nói chuyện đó ra bên ngoài. Lão nô thầm nghĩ, mua quan tài cho phu nhân, thì phải mua quan tài loại tốt mới được, mà từ chọn gỗ cho tới lúc chế tạo, nhanh nhất cũng phải mất năm ba ngày.
Nhưng Khâu tổng quản dặn lão nô trong vòng một ngày phải chuẩn bị xong quan tài, hơn nữa…hơn nữa còn nói không cần lựa chọn kỹ càng, chỉ cần một cái quan tài bình thường là được. Lão nô…lão nô không có cách nào, đành cố gắng hết sức tìm một cỗ quan tài chấp nhận được.
- Thái phu nhân cấp tốc đưa…đưa mẹ ta nhập liệm?
- Chỉ sau một ngày đêm.
Hàn Thọ nói:
- Chúng ta khiêng quan tài vào trong viện của phu nhân, để hai vị cao tăng của Đại Quang Minh Tự nhập liệm cho phu nhân. - Là hòa thượng của Đại Quang Minh Tự nhập liệm?
Tề Ninh sửng sốt, tuy hắn biết hòa thượng sẽ niệm kinh cúng bái ở tang lễ, nhưng chưa từng nghe nói hòa thượng phụ trách nhập liệm.
Nhập liệm cho người chết là vấn đề rất được chú trọng, cũng có rất nhiều kiêng kỵ.
Có những người chuyên nhập liệm thi thể người chết vào quan tài, gọi là thầy nhập liệm, nghe nói thầy nhập liệm biết cách trừ tà, nhờ vậy không bị nhiễm tà khí lúc nhập liệm.
Liễu Tố Y mất do khó sinh, lại để hòa thượng nhập liệm! Chuyện này nghe thật kỳ lạ.
- Đúng vậy.
Hàn Thọ gật đầu nói:
- Nhưng Thái phu nhân cấm không được lan truyền chuyện này ra ngoài, còn căn dặn, nếu hé ra một lời, sẽ bị cắt lưỡi!
Ánh mắt Hàn Thọ lộ vẻ kinh sợ, hiển nhiên là lão hết sức sợ hãi Thái phu nhân.
Tề Ninh ôn tồn nói:
- Lão tổng quản đừng lo lắng, mỗi chữ ngươi nói ra, ta sẽ giữ kín như bưng, không để người thứ ba biết.
Hàn Thọ thở dài:
- Hầu gia, thật ra…thật ra thì lão nô đã cao tuổi rồi, cũng không còn gì phải sợ nữa. Chỉ là lão nô thấy Hầu gia vẫn luôn quan tâm tới chuyện của phu nhân, mà…người biết chuyện năm đó rất ít, lão nô chỉ lo lắng, nếu không nói chuyện này ra, Hầu gia vẫn sẽ hoang mang mờ mịt.
- Người biết chuyện này không nhiều?
Tề Ninh thấp giọng hỏi:
- À, lão tổng quản, ngươi vừa nói, năm đó có hai bà mụ đỡ đẻ cho mẹ ta…
- Hầu gia, ngài không tìm được họ đâu!
Hàn Thọ khẽ nói:
- Sau khi chuyện đó xảy ra, hai bà mụ đã biến mất tăm hơi, từ đó không còn tin tức gì nữa.
Tề Ninh ngẩn người, Hàn Thọ thấp giọng nói:
- Điều kỳ lạ nhất là, sau khi nhập liệm cho phu nhân xong, Thái phu nhân cũng không lập linh đường (nơi để quan tài để người ta đến viếng) cho phu nhân, càng không thông báo cho bên ngoài biết là phu nhân đã mất…
Vẻ mặt lão ngưng trọng:
- Lão nô lén hỏi Khâu tổng quản, Khâu tổng quản cũng rất khó hiểu, chỉ nói Thái phu nhân nói với ông ấy, phu nhân mất do khó sinh lúc tuổi còn trẻ, đó là mệnh bạc, nếu thiết lập linh đường để người ta đến viếng, sẽ ảnh hưởng xấu tới cái phúc của hậu nhân sau này, cho nên mới không lập linh đường.
Tề Ninh nhớ lại trước kia Hướng Bách Ảnh cũng từng nói về việc này với hắn.
Hướng Bách Ảnh nói, Cẩm Y hầu phủ nói Liễu Tố Y do khó sinh mà mất. Năm đó, Hướng Bách Ảnh và Liễu Tố Y giao tình rất tốt, hai người gọi nhau là tỷ đệ. Sau khi Liễu Tố Y qua đời, Hướng Bách Ảnh từng muốn vào phủ bái tế, nhưng bị ngăn cản, thậm chí không được nhìn thấy di thể của Liễu Tố Y.
Tề Ninh biết Liễu Tố Y khó sinh mà chết, tuy Thái phu nhân dặn không được nói công khai ra ngoài, nhưng một người đường đường là Cẩm Y hầu phu nhân mất đi, đương nhiên cũng là giấy không gói được lửa, rốt cuộc vẫn có người biết. Năm đó, Hướng Bách Ảnh trà trộn ở kinh thành, hơn nữa tin tức của Cái Bang nhạy bén, ông ta biết được việc này cũng là điều đương nhiên.
Chỉ là Hướng Bách Ảnh muốn đến phúng viếng Liễu Tố Y, nhưng Cẩm Y hầu phủ ngăn cản không cho ông vào, ít nhiều cũng không hợp đạo lý
- Lão tổng quản, lúc chôn cất mẹ ta, có phải cũng không có nhiều người biết?
Tề Ninh thấp giọng hỏi.
Hàn Thọ lắc đầu, cười khổ nói:
- Hầu gia, lão nô không biết phu nhân được an táng lúc nào, càng không biết an táng ở đâu.
Tề Ninh ngẩn người, kinh ngạc hỏi lại:
- Ngươi không biết?
Đường đường là Cẩm Y hầu phủ phu nhân, thế mà người trong Hầu phủ lại không biết Liễu Tố Y được chôn cất lúc nào, Tề Ninh thật sự không sao tưởng tượng nổi.
Hàn Thọ vội giải thích:
- Ngày thứ ba sau khi phu nhân qua đời, đại tướng quân từ tiền tuyến trở về. Đại tướng quân trở về vì tưởng là phu nhân sinh con trai, muốn mở tiệc ăn mừng, nào ngờ…!
Hàn Thọ lắc đầu, tiếp tục nói:
- Quan tài vẫn quàn trong viện của phu nhân, cũng không ai dám tới.
Sau khi đại tướng quân trở về, chỉ ở lại nửa tháng là quay lại tiền tuyến. Sau khi đại tướng quân đi rồi, lão nô mới biết phu nhân đã được đưa ra khỏi Hầu phủ chôn cất. Tuy nhiên chôn cất lúc nào, ở đâu, thì không chỉ lão nô, mà những người khác của Hầu phủ cũng không hay biết.
Tề Ninh hít sâu một hơi, chuyện này từ đầu đến cuối đều lộ vẻ khác thường khó thể nói rõ, có quá nhiều điều không hợp lý.
- Từ đó về sau, trên dưới mọi người trong Hầu phủ đều không ai dám nhắc tới chuyện của phu nhân nữa.
Hàn Thọ thấp giọng nói:
- Đối với chuyện này, Thái phu nhân rất kiêng kỵ, bởi vậy lão nô cũng chưa bao giờ dám nói một câu. Hầu gia, điều lão nô biết cũng chỉ có bấy nhiêu, ngoài ra lão nô không biết gì cả.
Tề Ninh khẽ gật đầu, nhẹ nhàng nói:
- Lão tổng quản, hôm nay ngươi nói cho ta biết những việc này, ta rất vui.
Hắn liếc nhìn ngoài cửa, thấy Cố Thanh Hạm vẫn đứng bên ngoài chờ, bèn nhẹ giọng nói:
- Lát nữa ta sẽ tìm ngươi nói chuyện, bây giờ ta và Tam phu nhân tới thăm Thái phu nhân cái đã.
Hắn mỉm cười, cũng không nói gì thêm, bước ra cửa. Dưới ánh mặt trời, trông Cố Thanh Hạm càng thướt tha, Tề Ninh bước tới, khẽ cười nói:
- Đã để Tam nương đợi lâu rồi.
Cố Thanh Hạm liếc nhìn vào trong phòng, thấp giọng hỏi:
- Ngươi và Hàn tổng quản lén lút nói chuyện gì vậy? Còn sợ ta biết?
- Ta chỉ bảo lão sau này hỗ trợ cho Tam nương, mọi việc đều nghe theo chủ trương của Tam nương.
Tề Ninh nhìn khuôn mặt xinh đẹp trắng nõn của Cố Thanh Hạm, thấp giọng nói:
- Tam nương đã biết Thái phu nhân bị trúng gió, sao không đến thăm bà ấy một chuyến? Hay là người sợ bà ấy?
Thân thể Tề Phong hơi co rúm lại, khuôn mặt lộ vẻ thống khổ. Tề Ninh thấy xương cổ tay của Tề Phong đã bị biến dạng, trong lòng hoảng sợ, thấp giọng hỏi:
- Có nghiêm trọng lắm không?
- Xương…xương bị gãy rồi. Tề Phong nghiến răng chịu đựng:
- Tên thích khách đó…võ công thật sự rất cao.
Tề Ninh thấp giọng nói:
- Ngày hôm qua Độc vương phát hiện gần Hầu phủ có người lén lút lảng vảng và đã nói riêng cho ta biết. Tối hôm qua, phát hiện có thích khách lẻn vào, ta và Độc vương không làm ầm ĩ để tránh kinh động mọi người trong phủ.
Bởi vậy chúng ta định ngấm ngầm giải quyết việc này, không ngờ hai tên thích khách này có võ công rất cao.
- Hầu gia, có cần báo cho người của Thần Hầu phủ không?
Tề Phong thầm nghĩ Hầu phủ có thích khách lẻn vào, đương nhiên phải báo cho Thần Hầu phủ cử người tới truy xét rõ ràng. Tề Ninh lắc đầu nói:
- Chuyện này mấy người các ngươi phải giữ kín, không được tiết lộ nửa câu ra bên ngoài. Ta và Độc vương sẽ bí mật điều tra lai lịch của thích khách. Hiện giờ còn chưa rõ thích khách là do ai phái tới, nếu thông báo cho bên ngoài, sẽ là đả thảo kinh xà. Hơn nữa, việc này tuyệt đối không thể để cho người trong phủ biết, nếu không sẽ khiến mọi người hoang mang lo sợ.
Tề Phong nén đau nói:
- Là do tiểu nhân vô năng, cho nên…
- Việc này không trách ngươi được.
Tề Ninh an ủi:
- Ngươi về trước đi, ngày mai tới chỗ Đường cô nương, nhờ cô ấy xem vết thương một chút. Y thuật của Đường cô nương cao siêu, xương tay gãy không phải là vấn đề lớn đối với cô ấy. Hắn lại quay sang thị vệ bên cạnh, căn dặn:
- Mau đỡ Tề Phong đi nghỉ, nhớ chăm sóc kỹ càng cho hắn.
Thị vệ kia nâng Tề Phong dậy, Tề Phong quay đầu lại liếc nhìn Thu Thiên Dịch, cũng không nói nhiều, chỉ bảo hai thị vệ trên đầu tường đều lui đi.
Chờ bọn Tề Phong rời khỏi, Thu Thiên Dịch mới tới gần Tề Ninh, cười lạnh nói:
- Tề Ninh, ngươi làm cái trò mèo gì vậy? Hai tên kia rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Nếu không có Tề Ninh lần lượt giết chết Đầu trâu và Mặt ngựa, Thu Thiên Dịch còn nghi ngờ đây chính là bẫy rập do Tề Ninh sắp bày, nhưng Đầu trâu Mặt ngựa đều bị Tề Ninh giết chết, cũng chứng minh Tề Ninh không hề muốn lấy mạng lão. Tuy nhiên, lão độc vật hành tẩu nhiều trên giang hồ, Tề Ninh có thể bịa chuyện đối phó với Tề Phong, nhưng không dễ dàng qua mặt lão.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Độc vương, ngài đúng hẹn đến đây, ta vô cùng cảm kích. Ba ngày nữa, thi thể của Đoạn Thanh Trần tất nhiên sẽ giao cho ngài mang đi.
Thu Thiên Dịch hừ lạnh một tiếng, hỏi:
- Còn muốn lão phu lấy chuỗi hạt không?
Tề Ninh cười hì hì, Thu Thiên Dịch hỏi:
- Vòng ngọc là giả, để lão phu giúp ngươi giết hai người kia mới là thật chứ gì?
Thật sự thì lão cũng không rõ rốt cuộc giữa Tề Ninh và Đầu trâu, Mặt ngựa có đầu dây mối nhợ như thế nào, càng không biết vì sao Tề Ninh phải giết hai người, nhưng nội tình chốn quyền quý sâu như biển, ân oán trong đó lão cũng không muốn biết nhiều hơn.
Tề Ninh cũng không giải thích, đi tới bên cạnh thi thể Đầu trâu, gỡ cái đầu trâu trên đầu gã xuống, lộ ra một khuôn mặt bình thường không có nét gì đặc biệt, tuổi chừng năm mươi, rất xa lạ.
Tề Ninh thò tay lục tìm trong người gã một lúc, nhưng cũng không tìm được vật gì hữu dụng, chỉ tìm được hai cái bình sứ nhỏ.
Tề Ninh quay đầu lại nhìn Thu Thiên Dịch, cầm hai bình sứ lắc lắc trước mặt Thu Thiên Dịch.
Thu Thiên Dịch đi tới, giơ tay nhận lấy, mở ra xem, rồi cười lạnh nói:
- Chỉ là thứ vặt vãnh, một bình là thuốc chữa thương, có thể cầm máu, một bình là Hóa Thi Phấn.
- Hóa Thi Phấn?
Thu Thiên Dịch đưa một bình sứ cho Tề Ninh:
- Đây là Hóa Thi Phấn, có thể khiến thi thể nhanh chóng tan rã, coi như không tệ.
Lão vứt bình sứ còn lại ra xa, lộ vẻ xem thường.
Tề Ninh lẳng lặng mở bình sứ ra, rắc bột phấn trong bình lên thi thể của Đầu trâu. Thu Thiên Dịch hơi nhíu mày, nhưng không nói gì.
Hóa Thi Phấn vừa chạm vào da thịt, lập tức bốc lên một đám bụi mù, da thịt nhanh chóng tan ra.
Đám bụi mù khuếch tán ra xung quanh với tốc độ cực nhanh. Tuy Tề Ninh đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng tận mắt nhìn thấy, cảm thấy rất hoảng sợ.
Thu Thiên Dịch dường như cũng không muốn ở lâu chỗ này, thấp giọng nói:
- Việc ngươi muốn lão phu làm, lão phu đã làm được giúp ngươi, ba ngày sau, giao thi thể kia cho lão phu.
Nói xong lão liền đứng lên định rời đi, Tề Ninh đứng dậy, cười nói:
- Độc vương, xin chậm bước.
Thu Thiên Dịch nhíu mày, hỏi:
- Còn có chuyện gì nữa?
Tề Ninh ghé tai Thu Thiên Dịch nói nhỏ mấy câu, Thu Thiên Dịch ngẩn ra, nhíu mày hỏi:
- Ngươi muốn làm cái gì?
Tề Ninh lại cười nói:
- Nếu Độc vương có thể hỗ trợ, thì là ta nợ ngài một lần, sau này nếu có cơ hội, tất nhiên sẽ báo đáp.
Thu Thiên Dịch hơi do dự, lấy mấy cái bình sứ từ trong ngực ra, chọn một cái, đưa cho Tề Ninh:
- Cái này hợp với ý định của ngươi, chỉ là những thứ thuốc này, tuyệt đối phải cẩn thận khi sử dụng.
Nói rồi, thân hình lão chợt lóe, đi tới bên tường, phóng người lên, vượt qua đầu tường mà đi, cũng không quay đầu lại.
Tề Ninh cầm bình sứ, phát hiện thi thể của Đầu trâu đã tan rã hơn phân nửa, cười lạnh một tiếng, bước tới bên cạnh thi thể Mặt ngựa, rắc Hóa Thi Phấn lên người gã,. Hắn cũng không nhìn lâu, đưa mắt nhìn cửa lớn của Phật đường, rồi thong thả bước tới gần.
Khi tới trước cửa Phật đường, Tề Ninh hơi trầm ngâm một chút, mới đưa tay đẩy cửa ra, phát hiện cửa không đóng. Phát ra tiếng ken két, cửa phòng từ từ mở ra, mùi tử đàn từ trong phòng bay ra. Tề Ninh đứng trước cửa, chỉ nhìn thấy Thái phu nhân đang ngồi co ro trước bàn thờ Phật, dường như hoàn toàn không hay biết đối với tình hình bên ngoài.
Tề Ninh cười nhạt, xoay người đóng cửa lại, đưa mắt liếc nhìn bốn phía, xác định không có ai khác, rồi mới chậm rãi đi tới phía sau Thái phu nhân, từ trên cao nhìn xuống Thái phu nhân.
Thái phu nhân đang lẩm bẩm trong miệng, dường như đang niệm kinh. Tề Ninh thở dài, hỏi:
- Hàng ngày tổ mẫu (bà nội) tụng kinh lễ Phật, rốt cuộc là vì ai?
Thái phu nhân không để ý tới hắn, vẫn tụng kinh như cũ. Tề Ninh cười nhẹ, nói:
- Vì sao tổ mẫu không nói lời nào?
Vừa rồi có thích khách tới đây ám sát tổ mẫu, may là cháu chạy tới, giết chết cả hai tên thích khách, bảo vệ tổ mẫu an toàn, có phải tổ mẫu rất vui lòng?
Rốt cuộc tiếng tụng kinh của Thái phu nhân dừng lại, bà cười quái dị, thong thả nói:
- Cháu ngoan! Ngươi làm tốt lắm, giao phủ Cẩm Y hầu cho ngươi, ta rất yên tâm!
- Giao cho cháu?
Tề Ninh cười ha hả, nhẹ giọng nói:
- Tổ mẫu, nếu cháu là chủ nhân của phủ Cẩm Y hầu, tổ mẫu nói cháu nên biết tất cả bí mật của phủ hay không?
Thái phu nhân hứ một tiếng, hỏi ngược lại:
- Bí mật gì?
Tề Ninh lại cười nói:
- Cháu biết Hầu phủ hẳn là có không ít bí mật, nhất thời tổ mẫu cũng không thể nói rõ ràng hết được. Cháu muốn hỏi mấy bí mật mà cháu đặc biệt thấy hứng thú, mong tổ mẫu nói cho cháu biết sự thật. Dù sao hôm nay phủ Cẩm Y hầu cần nhờ cháu tiếp tục chống đỡ, nếu như đối với chuyện của Cẩm Y Tề gia, cháu đều mơ hồ, như thế thì làm sao có thể có chỗ đứng trong triều được? Tổ mẫu thấy có đúng không?
Thái phu nhân cuộn mình lại, không đáp.
- Thật ra thì cháu vẫn cảm thấy kỳ lạ, vì sao toàn bộ người trong phủ đều không ai nhắc tới mẹ của cháu.
Tề Ninh nhẹ giọng nói:
- Bà cũng biết, có nhiều năm đầu óc cháu lẫn lộn mơ hồ, cũng quên đi nhiều sự việc, cháu muốn hỏi tổ mẫu, mẹ cháu ở nơi nào? Bà ấy còn sống hay đã chết? Nếu còn sống, hiện giờ bà đang ở đâu? Nếu như đã chết, thì chết như thế nào?
Thân hình run rẩy, Thái phu nhân đứng lên, kêu lên một tiếng quái dị:
- Câm miệng, trước mặt ta đừng nhắc tới con tiện nhân đó!
Bà ta hết sức kích động, dường như trong nháy mắt bị đánh trúng chỗ đau vậy.
Tề Ninh nhíu mày, trước đây, từ miệng Cố Thanh Hạm, hắn mới biết được sự oán hận của Thái phu nhân đối với Liễu Tố Y, nhưng lúc này, tự bản thân hắn cũng có thể cảm nhận được thái độ của Thái phu nhân đối với Liễu Tố Y. Mặc dù đôi mắt đã mù, nhưng tai của lão thái bà không hề bị điếc.
Tề Ninh không tin rằng lão thái bà không nghe được chuyện xảy ra bên ngoài vừa rồi. Đầu trâu, Mặt ngựa đều bị giết, ban đêm khuya khoắc, hắn xông vào Phật đường, nhưng lão thái bà đều lộ vẻ rất bình tĩnh, tuy nhiên chỉ cần nhắc tới Liễu Tố Y, là thái độ của bà lão này lập tức trở nên khác thường, không thể kìm chế được cảm xúc.
Tề Ninh thản nhiên mỉm cười, nhẹ giọng hỏi:
- Vì sao tổ mẫu lại kích động như vậy?
Người Thái phu nhân rung lên, hừ lạnh một tiếng, nhưng không nói lời nào.
- Tổ mẫu, có chuyện này cháu thấy rất lạ.
Tề Ninh thấp giọng nói:
- Dường như bà oán hận đối với cháu, vì sao vẫn muốn để cháu kế thừa tước vị? Đúng rồi, tuy cháu đã trưởng thành, thế nhưng hồi tưởng lại chuyện quá khứ, ký ức nhiều năm của cháu đều đã mất, cũng không có một chút ấn tượng nào, có nhiều người nói cháu giống như kẻ ngu si. Cháu cảm thấy rất kỳ lạ, vì sao cháu lại biến thành kẻ ngu ngốc, về chuyện này, cháu hoàn toàn không biết gì cả?
Thái phu nhân cười một cách quái dị, chậm rãi nói:
- Cháu trai ngoan của ta, đêm nay ngươi tới đây là muốn hỏi tội ta sao?
- Hỏi tội?
Tề Ninh cười nói:
- Vì sao tổ mẫu nói như vậy? Lẽ nào tổ mẫu nghĩ mình có tội?
- Ta có tội?
Thái phu nhân cười quái dị, nói như nguyền rủa:
- Ta đương nhiên là có tội, để cho ngươi sống tới bây giờ, chính là nghiệp chướng của ta, lẽ ra ta nên để cho ngươi chết không có chỗ chôn.
Bà ta nghiến răng nghiến lợi, giọng nói tràn ngập sự oán hận đối với Tề Ninh.
Tề Ninh nhíu mày, lập tức cười lạnh, nói:
- Xem ra bà rất muốn để ta chết.
Đã như vậy, bà lại để ta kế thừa tước vị, tất nhiên là trong lòng có vấn đề!
Hắn hơi khom người xuống, lạnh lùng nói:
- Trong lòng bà, hẳn là luôn nghĩ, sẽ có một ngày để Tề Ngọc trở về kế thừa tước vị?
Thân hình Thái phu nhân chấn động, Tề Ninh không chút khách khí tiếp tục nói:
- Tiên đế băng hà, Cẩm Y hầu mất, hai trụ cột của Sở quốc lần lượt sụp đổ, trong triều hỗn loạn, không ai biết phải làm thế nào.
Cẩm Y Tề gia rơi vào tính cách khó khăn, ngay cả bà cũng không thể dự đoán được con đường trước mắt của Cẩm Y Tề gia sẽ dẫn tới phúc hay họa, bà để ta kế thừa tước vị, một khi tai họa xảy ra, ta sẽ là con dê thế tội, mà đứa cháu ngoan Tề Ngọc của bà sẽ có thể tránh được tai họa. Nếu có một ngày tình hình trong triều ổn định, vị trí của Cẩm Y Tề gia cũng không bị lung lay, bà cũng có thể tìm cơ hội phế truất ta, thậm chí là diệt trừ ta, sau đó để Tề Ngọc trở về tiếp nhận vị trí. Tổ mẫu đại nhân, ta nói không sai chứ? Thái phu nhân cười lạnh nói:
- Hóa ra ngươi cũng không ngu ngốc, rốt cuộc nghĩ ra được điều này.
- Đương nhiên là ta không ngu ngốc.
Tề Ninh cười nhẹ:
- Bà cũng biết câu khéo quá hóa vụng có ý nghĩa như thế nào chứ?
Nếu bà để ta kế thừa tước vị, Cẩm Y hầu phủ này đương nhiên thuộc về ta, Tề Ngọc là người duy nhất uy hiếp địa vị của ta, bà nghĩ ta có thể để hắn sống sót sao?
Thân hình Thái phu nhân chấn động, kêu lên thất thanh:
- Ngươi…ngươi nói cái gì?
- Cũng không có gì.
Tề Ninh lại cười nói:
- Chỉ là ta lo lắng một ngày nào đó Tề Ngọc cướp đi vị trí của ta, cho nên ta tiễn hắn đi gặp Diêm vương trước, làm một lần, an tâm suốt đời. Tổ mẫu, chuyện này bà không biết sao?
Hắn cố ý nói như vậy, là muốn kích động lão thái bà. Quả nhiên, Thái phu nhân nghe Tề Ninh nói như vậy, liền quay phắt lại, vừa sợ vừa giận nói:
- Ngươi…ngươi hại chết nó rồi?
Phản ứng của Thái phu nhân nằm trong dự liệu của Tề Ninh, nhìn thấy phản ứng của bà ta, hắn càng khẳng định suy đoán của mình là đúng, ít ra thì lão thái bà này quan tâm tới Tề Ngọc hơn mình rất nhiều.
- Xem ra tổ mẫu thực sự rất quan tâm hắn.
Tề Ninh khẽ cười nói:
- Nếu ta nói hiện giờ hắn đã hóa thành tro bụi…À, tổ mẫu biết xương cốt không còn là như thế nào chứ? Bây giờ hắn quả thật đã xương cốt không còn rồi, hẳn là tổ mẫu rất đau lòng?
Đôi mắt của Thái phu nhân đã bị lòa, không nhìn thấy Tề Ninh, nhưng khuôn mặt khô gầy cũng co rúm lại.
- Tổ Mẫu cũng đừng trách ta.
Giọng Tề Ninh ôn tồn, như thể đang nói với tổ mẫu thật sự của mình vậy:
- Bà cũng biết, Quỳnh di nương tuân lệnh bà, những năm qua đã làm cái gì trên người ta, người khác không biết, nhưng bà thì biết rất rõ.
- Thì ra con tiện nhân kia đã thông đồng với ngươi, lá gan của nó đúng là không nhỏ!
Thái phu nhân cười quái dị, nói:
- Ta sớm biết con tiện nhân đó trời sinh tính nết hư hỏng, không phải là người trung trinh, không ngờ nó thật sự dám phản bội lão thân!
Thái phu nhân nghiến răng nghiến lợi nói:
- Lẽ ra lão thân nên đưa con tiện nhân đó vào kỹ viện, thỏa mãn nguyện vọng của nó!
Tề Ninh sầm mặt xuống, tất nhiên hắn biết “tiện nhân” trong lời nói của Thái phu nhân là ai.
Mình nhắc tới chuyện Quỳnh di nương ngược đãi Cẩm y thế tử trước kia, chuyện này không mấy người biết, ngoài Thái phu nhân, e rằng cũng chỉ có Cố Thanh Hạm là biết rõ chân tướng. Mình vừa nói ra, tất nhiên lão thái bà đã biết ngay là do Cố Thanh Hạm nói ra.
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Tiện nhân? Tổ mẫu mở miệng ra là nói lời khó nghe phải chăng là do quanh năm suốt tháng ru rú trong cái Phật đường nhỏ xíu này, tâm lý đã bị biến thái rồi?
- Ngươi nói cái gì?
Giọng nói của Thái phu nhân trở nên lạnh lẽo:
- Ngươi dám nói với ta bằng giọng điệu đó sao?
Tề Ninh thong thả ngồi xổm xuống, ngắm nhìn đôi mắt đã lòa của lão thái bà, lắc đầu than thở:
- Bà nghĩ hiện giờ bà là cái gì?
Đầu trâu, Mặt ngựa đều đã chết rồi, bên cạnh bà còn có ai?
Lão thái bà cười lạnh nói:
- Bọ họ đã chết, thì sao nào?
Chẳng lẽ ngươi dám động vào lão thân?
Tề Ninh nhíu mày, chợt đưa tay phải lên cao, mạnh mẽ đánh vào gương mặt già nua của Thái phu nhân.
Một tiếng “Bốp” vang lên giòn giã giữa Phật đường.
Thái phu nhân giật nảy người, lập tức cảm thấy gương mặt đau đớn và nóng rát, không kìm được đưa tay ôm mặt, khóe môi chảy ra chút máu, hàm răng vốn đã lung lay của bà lão cũng suýt rớt ra.
- Ta động vào bà, thì bà có thể làm gì nào?
Tề Ninh khinh thương nói:
- Ta vốn không khi dễ người già, nhưng bà là người xấu, người xấu già đi, cũng vẫn là người xấu! Ta chưa bao giờ khách khí đối với người xấu.
Thái phu nhân tức giận đến mức cả người run rẩy, nhưng từ trong thâm tâm, bà cảm thấy lạnh người.
Lúc này bà đã hiểu, mình thật sự vẫn còn đánh giá thấp người trước mặt, thậm chí đánh giá thấp khía cạnh cay nghiệt của hắn.
- Bà muốn ta trở thành con rối trong tay bà, một khi Cẩm Y hầu phủ có biến động gì, sẽ đưa ta ra gánh trách nhiệm.
Tề Ninh thở dài:
- Điều này làm ta rất khó chịu, bởi vậy cho nên ngày hôm nay bà rơi vào tình cảnh này, tuyệt đối đừng trách ta. Bởi vì bà hiểu rõ còn hơn cả ta, nếu ta không làm như vậy, biết đâu có một ngày bà sẽ đối với ta giống như vậy.
- Cút đi!
Thái phu nhân điềm nhiên nói:
- Xéo khỏi đây!
Tề Ninh cười ha hả, khẽ nói:
- Xéo khỏi đây? Tổ mẫu đại nhân, bà có lầm không vậy? Chẳng lẽ bà cho rằng Cẩm Y hầu phủ cũng là của bà? Bắt đầu từ đêm nay, Cẩm Y hầu phủ là vật trong tay ta! Thật ra thì ta cũng nên cảm tạ bà, trước kia nếu bà không để cho ta kế thừa tước vị, làm sao ta có được phủ đệ tráng lệ như thế này?
Thân thể Thái phu nhân run lên, Tề Ninh biết không phải lão thái bà run sợ, mà là tức giận.
Thái phu nhân tuổi già sức yếu, hình dạng đã gần đất xa trời, nhưng Tề Ninh lại biết dưới lớp vỏ suy yếu này, ẩn giấu một trái tim vô cùng ác độc.
Thật ra hắn đã xác định, việc Cẩm Y thế tử trở nên si ngốc, là do một tay lão thái bà này gây nên.
Lão thái bà lòng đầy oán hận đối với Liễu Tố Y, Cẩm Y thế tử còn nhỏ tuổi cũng trở thành đối tượng để lão thái bà trút thù hận, lợi dụng Quỳnh di nương để hạ độc Cẩm Y thế tử, biến một thiếu niên thông tuệ trời phú, thành một kẻ nức tiếng ngu si.
Về sau Cẩm Y thế tử lại bị Tề Ngọc đuổi ra khỏi Hầu phủ, rơi vào tay của Cửu Thiên Lâu, chết thảm ở bên ngoài, Tề Ninh nghi ngờ tất cả việc đó đều liên quan tới lão thái bà này.
Nhiều năm nay, lão thái bà khống chế được Cố Thanh Hạm, khiến Cố Thanh Hạm ngày đêm lo lắng sợ hãi, thậm chí bà ta lợi dụng Cố Thanh Hạm theo dõi hắn. Dã tâm của lão thái bà quả thật vô cùng ác độc, nếu Tề Ninh không biết rõ nội tình, hắn cũng khó tin rằng một bà lão yếu ớt như thế này, lại có thể tàn nhẫn đến mức đó.
- Tổ mẫu đại nhân, ta không tham lam, bà chỉ cần nói cho ta biết hai chuyện, ta bảo đảm nửa đời còn lại, bà sẽ vẫn sống an nhàn, yên ổn như cũ.
Tề Ninh nhẹ giọng nói:
- Bằng không, sự an nguy của bà, ta thực sự không dám đảm bảo.
Thái phu nhân cười lạnh, nghiến răng không đáp.
- Nói cho ta biết tung tích của mẫu thân ta và lý do vì sao Đầu trâu, Mặt ngựa vốn xuất thân từ Đại Quang Minh Tự, lại nghe theo sự sai khiến của bà?
Giọng Tề Ninh lạnh lùng và nghiêm nghị:
- Trả lời hai vấn đề này đối với bà cũng không có gì khó khăn.
Thái phu nhân cười quái dị, điềm nhiên nói:
- Ngươi muốn biết con tiện nhân kia sống hay chết? Ta sẽ không cho ngươi biết. Ngươi muốn biết ta có liên hệ sâu xa như thế nào với Đại Quang Minh Tự, ta cũng không cho ngươi biết!
Thái phu nhân còn chưa dứt lời, “Bốp” một tiếng, Tề Ninh đã tát vào mặt bà ta, cú đánh lần này vẫn mạnh như trước, miệng lão thái bà lập tức rỉ máu.
Thái phu nhân giận quá hóa cười:
- Ha ha, ngươi cho là giết được Đầu trâu, Mặt ngựa, là có thể hoàn toàn nắm được Cẩm Y hầu phủ trong tay? Cháu ngoan, nếu như Đại Quang Minh Tự biết Đầu trâu, Mặt ngựa chết ở trong tay ngươi, ngươi biết hậu quả rồi chứ?
- Biết thì làm sao? Chẳng lẽ bà cho rằng ta sợ Đại Quang Minh Tự?
Tề Ninh khẽ cười nói.
Thái phu nhân cười nói:
- Ngươi không cần nói những lời này với ta, giữ lại mà nói với Đại Quang Minh Tự ấy!
Bà ta cười quái dị, lại nói:
- Thật ra điều người nên hỏi nhất, không phải là hai vấn đề này, ngươi nói đúng không?
Tề Ninh nhíu mày, lạnh lùng nói:
- Bà nói như vậy là có ý gì?
- Ngươi cho là lão thân không biết bí mật của ngươi?
Giọng âm u lạnh lẽo, Thái phu nhân đáp:
- Lão thân biết tất cả, chỉ có ngươi là không biết gì hết!
Tề Ninh đưa tay ra túm lấy áo của Thái phu nhân, lạnh lùng nói:
- Bà giả thần, giả quỷ, rốt cuộc muốn nói cái gì?
Khóe môi Thái phu nhân hiện ra một nụ cười độc ác:
- Điều ngươi muốn biết, lão thân sẽ không bao giờ nói ra. Không sai, Cẩm Y hầu phủ có rất nhiều bí mật, đáng tiếc là ngươi vĩnh viễn sẽ không biết được! Ngươi muốn giết lão thân? Bây giờ có thể động thủ rồi, cho dù lão thân chết, cũng sẽ nguyền rủa hai mẹ con ngươi mãi mãi không được siêu sinh.
Sự thù hận của bà ta như từ trong xương cốt toát ra, khiến người khác cảm thấy sởn gai ốc.
Tề Ninh căm tức, lại liên tục tát mấy cái, Thái phu nhân mím môi lộ vẻ khinh thường, không nói một lời.
- Tổ mẫu đại nhân quả nhiên ý chí kiên định.
Tề Ninh cười lạnh một tiếng, lấy từ trong ngực ra một chiếc bình sứ nhỏ, dùng ngón tay cạy nắp bình ra, nhẹ giọng nói:
- Sự chăm sóc của tổ mẫu đại nhân đối với ta năm xưa, ta suốt đời không quên. Xưa nay ta luôn có ân báo ân, tổ mẫu đại nhân khiến ta bị si ngốc mấy năm, ngày hôm nay ta cũng muốn cho bà nếm thử mùi vị của tình trạng đó, bà thấy thế nào?
Chiếc bình sứ nhỏ trong tay hắn, là do Thu Thiên Dịch đưa cho.
- Chăm sóc ngươi?
Thái phu nhân cũng không sợ hãi, chỉ cười lạnh nói:
- Chuyện đã tới nước này, ngươi còn giả ngây, giả dại. Người mà Quỳnh di nương hạ độc, không phải là ngươi, ngươi còn không thừa nhận?
Tề Ninh chấn động, giờ phút này rốt cuộc hắn đã rõ, lão thái bà này rốt cuộc đã nhận ra mình là kẻ giả mạo.
- Lão thân cho tên súc sinh ngươi hưởng thụ vinh hoa phú quý, cho dù một ngày kia ta thực sự phế truất ngươi, ngươi có gì phải oán hận ta?
Giọng của Thái phu nhân vô cùng lạnh lẽo:
- Ngươi không biết ơn, quả là lòng muông dạ thú, chết đi sẽ vạn kiếp bất phục!
Tề Ninh lạnh toát sống lưng, thầm nghĩ may mà mình ra tay trước, khống chế lão thái bà này, nếu không, sau này lão thái bà thật sự muốn đối phó mình, chỉ cần nói bí mật này ra, hậu quả thật khó tưởng tượng nổi.
Vẻ ngoài của hắn và Cẩm Y thế tử hầu như giống nhau như đúc, thường ngày hắn cũng hết sức cẩn thận, từ lúc vào Hầu phủ, chỉ gặp lão thái bà hai lần, nói chuyện vài ba câu, không biết mình sơ hở ở chỗ nào, lại bị lão thái bà nhận ra được.
Lão thái bà đã có thể nhìn ra, tất nhiên là có nguyên do, muốn vạch trần thân phận thực sự của hắn, đương nhiên cũng phải có chứng cứ trong tay. Tề Ninh nắm chặt tay, diềm nhiên nói:
- Làm sao bà nhận ra điều đó?
Thái phu nhân mỉm cười khinh thường, nói:
- Ngươi luôn miệng nói Hầu phủ là vật trong bàn tay ngươi, nhưng ngươi biết được bao nhiêu về Hầu phủ? Từng thân cây, ngọn cỏ của Hầu phủ, lão thân đều rõ như lòng bàn tay, huống chi là một người?
Nếu ngươi muốn diễn kịch, lão thân cùng diễn kịch với ngươi!
- Chỉ là vở diễn này bà diễn hỏng mất rồi!
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Bà vẫn không nói ra, tất nhiên là muốn lợi dụng ta.
Lúc này, hắn hoàn toàn hiểu rõ, vì sao lão thái bà này sai Cố Thanh Hạm theo dõi mình.
Nếu lão thái bà đã sớm phát hiện mình không phải là Tề Ninh, tất nhiên sẽ cẩn thận đề phòng, sai Cố Thanh Hạm ngầm theo dõi mình, như thế cũng là điều dễ hiểu.
Lão thái bà cố ý không nói toạc ra, tất nhiên là vì tương kế tựu kế, muốn nhân cơ hội lợi dụng mình.
Lúc này trong lòng Tề Ninh có phần lo lắng, nếu như việc này chỉ có một mình lão thái bà biết, thì cũng còn đỡ, nhưng không biết lão thái bà có nói với người khác hay không? Nếu bà ta nói với người khác, thì chẳng khác nào có một thanh gươm treo lơ lửng trên đầu hắn, vô cùng nguy hiểm.
- Diễn hỏng rồi?
Thái phu nhân cười một cách quái dị, khóe môi vẫn rỉ máu, dưới ánh đèn dầu, trông rất đáng sợ:
- Biết đâu vở kịch này chỉ vừa mới bắt đầu, có diễn hỏng hay không, phải đợi đến màn sau cùng mới biết được. Chẳng lẽ ngươi cho rằng tất cả đều đã kết thúc?
Lão thái bà lải nhải một cách úp úp mở mở, thần thần bí bí, nhưng thật sự khiến trong lòng Tề Ninh rất khó chịu, hắn khẽ cười nói:
- Nếu tất cả vừa mới bắt đầu, vậy thì làm phiền tổ mẫu đại nhân cứ ở một bên xem ta diễn tiếp như thế nào. Bà yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức để cho bà sống đến phút cuối cùng.
Hắn giơ bình sứ trong tay lên, nhẹ giọng nói:
- Ở đây ta có linh đan diệu dược, sau khi tổ mẫu đại nhân uống vào, có thể sống lâu trăm tuổi, kéo dài tuổi thọ.
Trong lòng hắn hiểu rõ, nếu lão thái bà này đã quyết định dứt khoát, mình có dùng bất cứ biện pháp nào, cũng rất khó hỏi được điều mà bà ta không muốn nói.
Thuốc này là Thu Thiên Dịch đưa cho hắn, có tác dụng làm mất đi thần trí, sau khi uống vào, mặc dù vẫn có thể hô hấp, nhưng sẽ không còn cảm giác gì đối với xung quanh, hoàn toàn hóa thành một cái xác không hồn.
Mặt trời vừa lên, mới sáng sớm, toàn bộ mọi người trong Hầu phủ đã bị triệu tập ở bên ngoài chính đường của Hầu phủ. Tuy sân này khá rộng rãi, nhưng hơn hai trăm người đứng thì cũng hơi chật. Từ người có địa vị cao nhất là tổng quản Hàn Thọ cho tới lão bộc chuyên chở phân của Hầu phủ, tất cả mọi người đều xếp hàng ngay ngắn đứng trong sân, ngay cả thị vệ trong Hầu phủ cũng tập hợp lại.
Sáng sớm Cố Thanh Hạm đã nhận được thông báo của Hàn Thọ, nói Thái phu nhân muốn triệu tập mọi người ở đại viện, nàng hơi căng thẳng, trong lúc nhất thời cũng không biết Thái phu nhân muốn làm cái gì.
Đã nhiều năm rồi, Hầu phủ không xảy ra việc triệu tập mọi người trong phủ như thế này. Tuy lão phu nhân vẫn nắm trong tay mọi việc trong Hầu phủ, nhưng ít ra đã mười năm rồi, bà ta chưa từng thật sự đứng ra quản lý việc trong phủ.
Trong Hầu phủ có rất người hầu mới, tuy họ biết Hầu phủ có một vị Thái phu nhân, nhưng không ít người chưa hề gặp mặt bà ta.
Đột nhiên sáng sớm nay Thái phu nhân triệu tập mọi người trong phủ, Cố Thanh Hạm cảm thấy hơi kỳ lạ. Dạo gần đây nàng hết sức nhạy cảm, nghe bất cứ động tĩnh gì cũng cảm thấy căng thẳng, hôm nay Thái phu nhân triệu tập mọi người, trong lòng nàng hơi sợ hãi, lo chuyện này có thể liên quan tới mình.
Rửa mặt chải đầu trang điểm một hồi, nàng mới đi tới chính đường.
Người hầu đều đã tập trung trong viện, đang châu đầu ghé tai bàn tán, khi Cố Thanh Hạm xuất hiện, mọi người lập tức yên lặng.
Cố Thanh Hạm quản lý Hầu phủ nhiều năm, tuy rằng đối xử với tôi tớ rất rộng lượng, nhưng cũng rất oai nghiêm, dáng vẻ không giận tự uy của nàng, khiến mọi người rất nể sợ.
Khẽ nhíu đôi mày thanh tú, Cố Thanh Hạm đi vào chính đường, liếc nhìn chỗ ngồi ở chính giữa, nhưng không thấy ai, cảm thấy hơi nghi hoặc. Lúc này Hàn Thọ đã bước tới, thấp giọng chào hỏi:
- Tam phu nhân có khỏe không?
Thời gian gần đây, do sức khỏe không tốt, Cố Thanh Hạm giao những việc vặt vãnh trong phủ cho Hàn Thọ xử lý, còn nàng vẫn ở trong phủ không ra ngoài, Hàn Thọ nghĩ rằng nàng thật sự không khỏe, cho nên lão mới ân cần thăm hỏi.
Cố Thanh Hạm gượng cười, đáp:
- Không có gì đáng ngại.
Nàng hỏi lại:
- Thái phu nhân còn chưa đến sao?
Có muốn ta…ta đến mời bà không?
Hàn Thọ đáp:
- Tam phu nhân, đây là Hầu gia bảo ta sáng sớm thông báo cho mọi người đến sân tập hợp, nói Thái phu nhân có chuyện dặn bảo, bởi vậy…
- Ninh nhi?
Cố Thanh Hạm nhíu mày hỏi:
- Hắn đâu?
Nàng vừa dứt lời, phía sau đã vang lên một giọng nói:
- Tam nương muốn đi tìm ta à? Ta ở đây nè!
Cố Thanh Hạm quay đầu lại, thấy Tề Ninh mặc áo gấm, đeo đai ngọc đang rảo bước đi tới.
So với thường ngày, trang phục của Tề Ninh hôm nay hết sức quý phái, hơn nữa dáng vẻ hắn rất tươi tỉnh và sảng khoái.
Tề Ninh thấy Cố Thanh Hạm mặc một chiếc váy mỏng nhạt màu, thắt đai lưng màu đỏ, vóc người xinh đẹp thướt tha. Hôm nay nàng trang điểm sơ sài, trông càng kiều diễm động lòng người, phong tình vạn chủng.
- Thái phu nhân có chuyện gì phân phó?
Cố Thanh Hạm thấy Tề Ninh lại gần, mới nhẹ giọng hỏi.
Tề Ninh mỉm cười, đi tới trước cửa chính đường, chắp hai tay sau lưng, đưa mắt nhìn lướt qua mọi người trong viện, vẻ mặt chợt trở nên ngưng trọng, nói:
- Tập hợp các ngươi lại, là có vài điều muốn nói. Điều thứ nhất ta muốn báo cho mọi người biết, đó là đêm qua Thái phu nhân đột nhiên trúng gió, hôm nay đã… Tất cả mọi người đều sửng sốt, Cố Thanh Hạm cũng ngẩn ra, nhưng rồi nàng liền kêu lên:
- Thái phu nhân…Thái phu nhân trúng gió sao?
Tề Ninh khẽ gật đầu, nói:
- Tam nương đừng lo lắng, bây giờ tình trạng của Thái phu nhân đã ổn định. Chỉ là Thái phu nhân dặn ta mấy việc, bảo ta phải làm cho tốt. Ngày hôm nay ta triệu tập mọi người tới, là vì mấy việc đó. Hắn ho khan mấy tiếng, mới tiếp tục nói:
- Mọi người đã tới cả rồi chứ?
Tề Ninh hỏi, nhìn về phía Hàn Thọ.
Mọi người nhìn chung quanh xem còn ai chưa tới. Hàn Thọ cung kính nói:
- Hầu gia, kể cả Thái phu nhân, Hầu phủ có hai trăm bốn mươi sáu người, vừa rồi lão nô điểm danh, kể cả Hầu gia và Tam phu nhân, là hai trăm bốn mươi hai người, còn thiếu bốn người.
- Tề Phong vắng mặt là có lý do, hắn không cần phải tới, Thái phu nhân đương nhiên cũng không tới được. Ngoại trừ Thái phu nhân và Tề Phong ra, hai người vắng mặt là ai?
Tề Ninh hỏi.
Hàn Thọ đáp:
- Là Thiết Lũng và Triệu Mộ ở chuồng ngựa!
- Chuồng ngựa?
Tề Ninh hỏi:
- Vì sao hai người đó không tới?
Hàn Thọ ghé sát tai Tề Ninh, hạ giọng nói:
- Hầu gia, lão nô sai người tới gọi, nhưng không thấy bóng dáng hai người đó, tìm khắp nơi trong chuồng ngựa, cũng không tìm thấy họ.
Tề Ninh khẽ gật đầu, lúc này trong lòng đã rõ.
Một trong những mục đích hắn triệu tập mọi người, là muốn kiểm tra xem ai vắng mặt. Tối hôm qua, Đầu trâu và Mặt ngựa đã bị Tề Ninh hủy thi diệt tích, từ nay hoàn toàn biến mất khỏi thế gian. Tuy nhiên, vì từ trước đến giờ, hai người đó vẫn ẩn núp trong Hầu phủ, Tề Ninh muốn làm rõ, rốt cuộc họ ẩn nấp trong Hầu phủ với thân phận gì. Lúc này, nghe Hàn Thọ nói như vậy, liền xác định Đầu trâu, Mặt ngựa là hai người giữ ngựa.
Lúc này rốt cuộc hắn đã rõ, Cố Thanh Hạm nói trước kia nàng gặp mặt Đầu trâu, Mặt ngựa, trên người hai người đó có một mùi rất nồng, nhưng nàng không nghĩ ra được là mùi gì, bây giờ đã biết, đó chính là mùi hôi của chuồng ngựa.
Hai người đó quanh năm ở trong chuồng ngựa, chịu trách nhiệm cho ngựa ăn, nếu trên người không có mùi hôi đó, mới là chuyện lạ.
Như vậy xem ra Đầu trâu, Mặt ngựa giả làm người chăn ngựa ở Hầu phủ đã nhiều năm rồi, nếu như hai người đó thật sự có quan hệ với Đại Quang Minh Tự, thế thì e rằng Cẩm Y Tề gia cũng có quan hệ với Đại Quang Minh Tự. - Ninh nhi!
Tề Ninh im lặng suy nghĩ, tất cả mọi người nhìn hắn, Cố Thanh Hạm thấy hắn không nói lời nào, liền ở bên cạnh nhắc nhở.
Tề Ninh phục hồi tinh thần, nói:
- Lát nữa tìm kỹ lại xem.
Trong lòng hắn thầm nghĩ, nếu như thật sự có ai đó tìm được Đầu trâu, Mặt ngựa vốn đã tiêu tan hài cốt, thì đúng là chuyện quái đản.
Chắp tay sau lưng, Tề Ninh cao giọng nói:
- Mấy chuyện mà Thái phu nhân nói, tất cả mọi người phải nhớ cho kỹ. Chuyện thứ nhất, đó là từ nay về sau, không ai được đến gần Phật đường nửa bước!
Rất nhiều người đều lộ vẻ mờ mịt, thầm nghĩ đây là quy củ lâu nay của Hầu phủ, Hầu gia cần gì phải nhắc nhở?
- Tối hôm qua Thái phu nhân đã nói chuyện với ta.
Tề Ninh từ tốn nói:
- Ta tuổi còn trẻ, vừa kế thừa tước vị, Thái phu nhân lo lắng ta sẽ làm chuyện hồ đồ, bởi vậy cho nên mới bảo một số người thường ngày giám sát ta, kẻo ta làm chuyện ngu ngốc. Ta biết mấy người đó thỉnh thoảng lại len lén tới Phật đường bẩm báo với Thái phu nhân về hành tung của ta… Thân hình mềm mại của Cố Thanh Hạm hơi run lên, nhiều người trong đám người hầu hơi biến sắc.
- Cũng may bây giờ Thái phu nhân đã biết ta làm việc cũng chu toàn, đương nhiên không còn cần người nhắc nhở.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Như thế những người trước đây lén bẩm báo hành tung của ta với Thái phu nhân bây giờ có thể bước ra. Các ngươi yên tâm, ta sẽ không làm khó dễ các ngươi, thế nhưng nếu ai dám lừa gạt ta, ta sẽ không vui đâu.
Mọi người vốn đang lao xao, lập tức im lặng.
Tề Ninh nhìn lướt qua mọi người một lượt, hỏi:
- Không ai bước ra?
Khóe mắt hắn như có như không liếc mắt nhìn Hàn Thọ ở bên cạnh, chỉ thấy khóe mắt Hàn Thọ chớp chớp, trong lòng Tề Ninh đã hiểu được phần nào. Chợt thấy Hàn Thọ xoay người lại, Tề Ninh không để lão nói, đã đặt tay lên vai lão. Hàn Thọ ngẩn ra, Tề Ninh cũng mỉm cười nói:
- Nếu các ngươi không chủ động đứng ra, ta sẽ bảo Hàn tổng quản chỉ đích danh.
Trong nhất thời, Hàn Thọ hơi sững sờ, chợt nhìn thấy trong đám người có một người đi ra, “phốc” một cái quỳ rạp xuống đất:
- Hầu gia, tiểu nhân…tiểu nhân chỉ làm theo lệnh của Thái phu nhân, tuyệt đối…tuyệt đối không ăn ở hai lòng đối với Hầu gia! Y vừa bước ra, phía sau lại có bốn, năm người bước ra theo, có cả nam lẫn nữ, tất cả đều quỳ trên mặt đất.
Tề Ninh thở dài, nói:
- Các ngươi đừng lo lắng, đây là do Thái phu nhân phân phó, đương nhiên không trách các ngươi được. Tuy nhiên sau khi biết việc này, ta đã thưa rõ với Thái phu nhân, người hầu ngầm theo dõi chủ nhân, dù sao cũng là phạm thượng, cho dù là do Thái phu nhân phân phó, việc này vẫn phạm vào quy củ.
Hắn quay sang Hàn Thọ, nói:
- Hàn tổng quản, lát nữa phát cho mỗi người một khoản trợ cấp, để họ rời khỏi Hầu phủ, đừng làm khó dễ họ.
Hàn Thọ vội đáp:
- Lão nô…lão nô tuân mệnh!
- Các ngươi nhớ kỹ, ta là chủ nhân của Cẩm Y hầu phủ, mỗi người các ngươi, đều là một phần tử của Cẩm Y hầu phủ, nếu ai không rõ đúng sai, dám khi dễ các ngươi, đương nhiên ta sẽ ra mặt cho các ngươi.
Ánh mắt sắc bén, giọng lạnh lùng nghiêm nghị, Tề Ninh nói:
- Thế nhưng nếu có ai ăn cây táo, rào cây sung, ăn cơm của ta, nhưng lại giở trò sau lưng ta, thì ta sẽ không khách khí với kẻ đó! Các ngươi tuyệt đối phải nhớ kỹ điểm này, nghe rõ cả rồi chứ?
Mọi người cùng hô lên:
- Đã nghe rõ!
Tề Ninh rất hài lòng, gật đầu:
- Thái phu nhân trúng gió, từ nay sẽ phải tĩnh dưỡng cẩn thận, nếu như kẻ nào nghe lời ta nói như gió thoảng qua tai, vẫn đến gần Phật đường, một khi bị phát hiện, thì không đơn giản chỉ bị trục xuất khỏi Hầu phủ thôi đâu! Các ngươi cũng nhớ kỹ, nếu phát hiện có người tới gần Phật đường, chỉ cần bẩm báo lên trên, sẽ được thưởng một trăm lượng!
Cố Thanh Hạm rất thông minh, lúc này nàng phát hiện sự tình có phần khác thường. Hơn nữa nàng cũng biết, chiêu này của Tề Ninh thực sự lợi hại, một khi treo thưởng lớn, mọi người trong Hầu phủ đều sẽ trở thành người chỉ điểm, sẽ không ai dám tới gần Phật đường nửa bước.
Nhưng Tề Ninh không cho người tới gần Phật đường, sự tình đương nhiên không đơn giản.
- Chuyện thứ hai, là về người quản lý Hầu phủ.
Tề Ninh ho khan một tiếng, tiếp tục nói:
- Tam phu nhân đã quản lý mọi việc trong Hầu phủ nhiều năm, rất gọn gàng ngăn nắp, được Thái phu nhân hết sức khen ngợi. Từ nay về sau, mọi việc lớn nhỏ trong Hầu phủ, vẫn sẽ do Tam phu nhân lo liệu như trước. Tam phu nhân nói gì, mọi người đều phải nhất nhất tuân theo, nếu ai dám làm Tam phu nhân mất hứng, đừng trách ta không khách khí.
Cố Thanh Hạm liếc nhìn Tề Ninh, khẽ cắn môi, Tề Ninh cũng đã quay đầu lại, cười tủm tỉm nói:
- Tam nương, sự tình trong phủ, sau này còn phải phiền đến người nhiều rồi! Ta ở đây xin tạ ơn người trước.
Hắn hướng về phía Cố Thanh Hạm thi lễ, Cố Thanh Hạm khẽ cau đôi mày thanh tú, rốt cuộc cũng “ừ” một tiếng.
- Còn có một việc cuối cùng, liên quan mật thiết tới các ngươi.
Tề Ninh lại cười nói:
- Bắt đầu từ năm nay, vào dịp cuối năm, Hầu phủ đều sẽ bình chọn ra năm gia nhân ưu tú trong số các ngươi. Nếu như thường ngày các ngươi cần cù làm việc, hơn nữa trung thành, tận tâm với Hầu phủ, thậm chí lập được công lao, đều sẽ được bình chọn. Ai được bình chọn là gia nhân ưu tú, đều sẽ được thưởng một trăm lượng.
Tề Ninh vừa nói xong, tất cả mọi người đều vui mừng, rất nhiều người lộ vẻ nôn nóng muốn được chứng tỏ năng lực bản thân.
Tề Ninh gồm đủ ân uy, trục xuất xong mấy người theo dõi mình, lại đưa ra hứa hẹn khiến mọi người phấn chấn.
Chờ mọi người giải tán, Cố Thanh Hạm mới kêu lên:
- Ninh nhi, Thái phu nhân…Thái phu nhân ra sao rồi?
Nàng biết trọng chuyện này có điều khác thường, nhưng trong nhất thời cũng không biết rốt cuộc xảy ra cái gì.
Thoáng liếc nhìn Hàn Thọ ở bên cạnh đang muốn nói lại thôi, Tề Ninh nhìn Cố Thanh Hạm, nhẹ giọng nói:
- Tam nương chờ một chút, ta muốn dẫn người đi gặp Thái phu nhân.
Quay sang Hàn Thọ, hắn nói:
- Hàn tổng quản, ngươi theo ta vào đây.
Nói xong, hắn đi vào nội đường, Hàn Thọ hơi do dự, rồi cũng theo vào.
Tề Ninh còn chưa ngồi xuống, Hàn Thọ đã nói:
- Hầu gia, lão nô…lão nô muốn thỉnh tội với ngài!
Nói rồi liền định vái lạy, Tề Ninh đã giữ cánh tay lão lại, nhẹ giọng nói:
- Lão tổng quản không cần nhiều lời, ta biết là chuyện gì xảy ra.
Ngươi là tổng quản của Hầu phủ, Thái phu nhân bảo ngươi chú ý động tĩnh hàng ngày của ta, đó là điều đương nhiên.
Hàn Thọ sửng sốt, lập tức cười khổ nói:
- Tuy lão nô nghĩ rằng…nghĩ rằng Thái phu nhân làm như vậy là không tốt, nhưng lão nhân gia đã phân phó như thế, lão nô cũng không thể chống lại mệnh lệnh.
Thế nhưng Hầu gia yên tâm, mặc dù lão nô…lão nô tuân lệnh Thái phu nhân theo dõi Hầu gia, nhưng lão nô chưa từng nói xấu Hầu gia nửa lời trước mặt Thái phu nhân, lão nô…!
- Ta tin lão.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Lão tổng quản, ngươi ở Hầu phủ lâu năm như vậy, là người cao tuổi của Hầu phủ, ta có thể hiểu được tính cách của ngươi. Tuy nhiên Thái phu nhân đã bị trúng gió, bây giờ nằm trên giường không thể đứng dậy, chuyện trước kia, chúng ta không cần nhắc lại. Từ nay về sau, ngươi cố gắng hỗ trợ Tam phu nhân xử lý cho tốt sự tình trong phủ, đến khi nào ngươi không còn làm việc được nữa, nếu ngươi đồng ý, ta sẽ cho con của ngươi kế tục làm gia nhân của Hầu phủ, chỉ cần ta còn sống, các ngươi sẽ luôn có cơm no áo ấm.
Hàn Thọ thở dài, nói:
- Hầu gia trọng tình trọng nghĩa, lão nô…!
Cười khổ một tiếng, lão mới thấp giọng nói tiếp:
- Hầu gia, ta biết ngài luôn muốn biết về chuyện của phu nhân. Điều lão nô biết, thật ra cũng không nhiều, chỉ là…
Tề Ninh biết từ “phu nhân” mà lão nói, nhất định là chỉ Liễu Tố Y, trong lòng chấn động, thấp giọng nói:
- Lão tổng quản biết chuyện về mẹ ta?
Hàn Thọ ngập ngừng, muốn nói lại thôi, Tề Ninh nhẹ nhàng nói:
- Ngươi yên tâm, ở đây không có người thứ ba, ngươi biết cái gì, cứ nói cho ta biết.
- Hầu gia, năm đó khi phu nhân sắp lâm bồn, đại tướng quân còn đang ở tiền tuyến.
Hàn Thọ hạ giọng nói:
- Đêm phu nhân sinh nở, Thái phu nhân dẫn người đích thân trông coi ở đó. Hơn nữa…Lúc đó Thái phu nhân còn mời cao tăng của Đại Quang Minh Tự tới cầu phúc.
- Cao tăng của Đại Quang Minh Tự?
Tề Ninh ngẩn người, thấp giọng hỏi:
- Có biết là vị cao tăng nào không?
- Lão nô vẫn nhớ rõ, lúc đó có hai vị đại sư tới, một người tên là Tịnh Không đại sư, một người có pháp hiệu là Tịnh Trần.
Hàn Thọ nhớ lại:
- Phật pháp của hai vị đại sư đều rất cao thâm, đặc biệt tới Hầu phủ để cầu phúc cho phu nhân.
- Tịnh Không? Tịnh Trần?
Tề Ninh suy nghĩ, trong mười ba tăng của Đại Quang Minh Tự, ngoại trừ trụ trì Không Tàng đại sư mà hắn có ấn tượng sâu đậm, đối với hai đại sư này, hắn cũng có phần quen thuộc.
Địa vị của Tịnh Trần đại sư ở Đại Quang Minh Tự chỉ đứng sau Không Tàng đại sư, thế nhưng sau khi Mộ Dã Vương chạy trốn từ Đại Quang Minh Tự, đánh lén Tịnh Trần đại sư, khiến Tịnh Trần đại sư viên tịch về trời, mà Tịnh Không đại sư còn là thủ tọa của Không Minh Các của Đại Quang Minh Tự. Không Minh Các là nơi tinh anh tụ hợp của Đại Quang Minh Tự, như thế có thể thấy được địa vị của Tịnh Không đại sư trong Đại Quang Minh Tự cao như thế nào.
Hàn Thọ gật đầu nói:
- Đêm đó, những hạ nhân trong Hầu phủ cũng không được đến gần viện của phu nhân, ngoại trừ lão phu nhân và các hòa thượng do hai vị cao tăng dẫn tới, chỉ có hai bà mụ.
Tề Ninh khẽ gật đầu, cũng không nói gì. Hắn chăm chú nhìn Hàn Thọ, tất nhiên là muốn bảo Hàn Thọ nói hết.
Hàn Thọ nhìn xung quanh một chút, thấy Cố Thanh Hạm đang ngồi yên lặng trong sân như có điều suy nghĩ, bèn hạ giọng nói:
- Lão nô còn nhớ rõ vào giờ Tý đêm đó, trong viện của phu nhân bỗng truyền ta tiếng đánh nhau, nhưng không ai dám tới gần nhìn xem xảy ra chuyện gì. Tiếng đánh nhau vang lên không lâu lắm thì tắt hẳn, đêm đó Thái phu nhân vẫn ở lại trong viện của phu nhân, đến sáng sớm hôm sau, hai bà mụ kia mới đi ra…!
- Sau đó thế nào?
Hàn Thọ cười khổ nói:
- Lúc lão phu nhân đi ra, liền phân phó tổng quản Hầu phủ chuẩn bị tang sự…!
Lão lại giải thích:
- Tổng quản của Hầu phủ lúc đó là Khâu tổng quản, là cha của Khâu Nghị.
Tề Ninh nhíu mày, lúc hắn tới Hầu phủ, Khâu Nghị đã là tổng quản của Hầu phủ, nhưng lại cấu kết với bọn Tam lão thái gia, âm mưu đưa Tề Ngọc kế vị Cẩm Y hầu.
Sau khi âm mưu bại lộ, Khâu Nghị liền bị Tề Ninh trục xuất khỏi Hầu phủ…Chỉ có điều, khi Liễu Tố Y vừa sinh con trai, Hầu phủ chào đón thế tử chào đời, nhưng Thái phu nhân lại sai người chuẩn bị tang sự, thật sự là không thể tưởng tượng nổi.
- Đối với chuyện này, lão nô biết rất rõ, đơn giản là vì lúc đó Khâu tổng quản giao việc chuẩn bị quan tài cho lão nô.
Hàn Thọ thấp giọng nói:
- Lão nô thấy khó hiểu, còn nhớ lúc đó đã hỏi Khâu tổng quản là chuẩn bị quan tài cho ai, Khâu tổng quản nói phu nhân khó sinh, tuy rằng giữ được đứa con, nhưng…nhưng phu nhân đã qua đời.
Thấy vẻ mặt Tề Ninh càng ngưng trọng, Hàn Thọ tưởng hắn đau lòng khi nghe Liễu Tố Y mất, bèn thấp giọng nói:
- Thái phu nhân hết sức sốt ruột, muốn nhanh chóng nhập liệm cho phu nhân. Tuy nhiên bà lại căn dặn người trong phủ không được nói chuyện đó ra bên ngoài. Lão nô thầm nghĩ, mua quan tài cho phu nhân, thì phải mua quan tài loại tốt mới được, mà từ chọn gỗ cho tới lúc chế tạo, nhanh nhất cũng phải mất năm ba ngày.
Nhưng Khâu tổng quản dặn lão nô trong vòng một ngày phải chuẩn bị xong quan tài, hơn nữa…hơn nữa còn nói không cần lựa chọn kỹ càng, chỉ cần một cái quan tài bình thường là được. Lão nô…lão nô không có cách nào, đành cố gắng hết sức tìm một cỗ quan tài chấp nhận được.
- Thái phu nhân cấp tốc đưa…đưa mẹ ta nhập liệm?
- Chỉ sau một ngày đêm.
Hàn Thọ nói:
- Chúng ta khiêng quan tài vào trong viện của phu nhân, để hai vị cao tăng của Đại Quang Minh Tự nhập liệm cho phu nhân. - Là hòa thượng của Đại Quang Minh Tự nhập liệm?
Tề Ninh sửng sốt, tuy hắn biết hòa thượng sẽ niệm kinh cúng bái ở tang lễ, nhưng chưa từng nghe nói hòa thượng phụ trách nhập liệm.
Nhập liệm cho người chết là vấn đề rất được chú trọng, cũng có rất nhiều kiêng kỵ.
Có những người chuyên nhập liệm thi thể người chết vào quan tài, gọi là thầy nhập liệm, nghe nói thầy nhập liệm biết cách trừ tà, nhờ vậy không bị nhiễm tà khí lúc nhập liệm.
Liễu Tố Y mất do khó sinh, lại để hòa thượng nhập liệm! Chuyện này nghe thật kỳ lạ.
- Đúng vậy.
Hàn Thọ gật đầu nói:
- Nhưng Thái phu nhân cấm không được lan truyền chuyện này ra ngoài, còn căn dặn, nếu hé ra một lời, sẽ bị cắt lưỡi!
Ánh mắt Hàn Thọ lộ vẻ kinh sợ, hiển nhiên là lão hết sức sợ hãi Thái phu nhân.
Tề Ninh ôn tồn nói:
- Lão tổng quản đừng lo lắng, mỗi chữ ngươi nói ra, ta sẽ giữ kín như bưng, không để người thứ ba biết.
Hàn Thọ thở dài:
- Hầu gia, thật ra…thật ra thì lão nô đã cao tuổi rồi, cũng không còn gì phải sợ nữa. Chỉ là lão nô thấy Hầu gia vẫn luôn quan tâm tới chuyện của phu nhân, mà…người biết chuyện năm đó rất ít, lão nô chỉ lo lắng, nếu không nói chuyện này ra, Hầu gia vẫn sẽ hoang mang mờ mịt.
- Người biết chuyện này không nhiều?
Tề Ninh thấp giọng hỏi:
- À, lão tổng quản, ngươi vừa nói, năm đó có hai bà mụ đỡ đẻ cho mẹ ta…
- Hầu gia, ngài không tìm được họ đâu!
Hàn Thọ khẽ nói:
- Sau khi chuyện đó xảy ra, hai bà mụ đã biến mất tăm hơi, từ đó không còn tin tức gì nữa.
Tề Ninh ngẩn người, Hàn Thọ thấp giọng nói:
- Điều kỳ lạ nhất là, sau khi nhập liệm cho phu nhân xong, Thái phu nhân cũng không lập linh đường (nơi để quan tài để người ta đến viếng) cho phu nhân, càng không thông báo cho bên ngoài biết là phu nhân đã mất…
Vẻ mặt lão ngưng trọng:
- Lão nô lén hỏi Khâu tổng quản, Khâu tổng quản cũng rất khó hiểu, chỉ nói Thái phu nhân nói với ông ấy, phu nhân mất do khó sinh lúc tuổi còn trẻ, đó là mệnh bạc, nếu thiết lập linh đường để người ta đến viếng, sẽ ảnh hưởng xấu tới cái phúc của hậu nhân sau này, cho nên mới không lập linh đường.
Tề Ninh nhớ lại trước kia Hướng Bách Ảnh cũng từng nói về việc này với hắn.
Hướng Bách Ảnh nói, Cẩm Y hầu phủ nói Liễu Tố Y do khó sinh mà mất. Năm đó, Hướng Bách Ảnh và Liễu Tố Y giao tình rất tốt, hai người gọi nhau là tỷ đệ. Sau khi Liễu Tố Y qua đời, Hướng Bách Ảnh từng muốn vào phủ bái tế, nhưng bị ngăn cản, thậm chí không được nhìn thấy di thể của Liễu Tố Y.
Tề Ninh biết Liễu Tố Y khó sinh mà chết, tuy Thái phu nhân dặn không được nói công khai ra ngoài, nhưng một người đường đường là Cẩm Y hầu phu nhân mất đi, đương nhiên cũng là giấy không gói được lửa, rốt cuộc vẫn có người biết. Năm đó, Hướng Bách Ảnh trà trộn ở kinh thành, hơn nữa tin tức của Cái Bang nhạy bén, ông ta biết được việc này cũng là điều đương nhiên.
Chỉ là Hướng Bách Ảnh muốn đến phúng viếng Liễu Tố Y, nhưng Cẩm Y hầu phủ ngăn cản không cho ông vào, ít nhiều cũng không hợp đạo lý
- Lão tổng quản, lúc chôn cất mẹ ta, có phải cũng không có nhiều người biết?
Tề Ninh thấp giọng hỏi.
Hàn Thọ lắc đầu, cười khổ nói:
- Hầu gia, lão nô không biết phu nhân được an táng lúc nào, càng không biết an táng ở đâu.
Tề Ninh ngẩn người, kinh ngạc hỏi lại:
- Ngươi không biết?
Đường đường là Cẩm Y hầu phủ phu nhân, thế mà người trong Hầu phủ lại không biết Liễu Tố Y được chôn cất lúc nào, Tề Ninh thật sự không sao tưởng tượng nổi.
Hàn Thọ vội giải thích:
- Ngày thứ ba sau khi phu nhân qua đời, đại tướng quân từ tiền tuyến trở về. Đại tướng quân trở về vì tưởng là phu nhân sinh con trai, muốn mở tiệc ăn mừng, nào ngờ…!
Hàn Thọ lắc đầu, tiếp tục nói:
- Quan tài vẫn quàn trong viện của phu nhân, cũng không ai dám tới.
Sau khi đại tướng quân trở về, chỉ ở lại nửa tháng là quay lại tiền tuyến. Sau khi đại tướng quân đi rồi, lão nô mới biết phu nhân đã được đưa ra khỏi Hầu phủ chôn cất. Tuy nhiên chôn cất lúc nào, ở đâu, thì không chỉ lão nô, mà những người khác của Hầu phủ cũng không hay biết.
Tề Ninh hít sâu một hơi, chuyện này từ đầu đến cuối đều lộ vẻ khác thường khó thể nói rõ, có quá nhiều điều không hợp lý.
- Từ đó về sau, trên dưới mọi người trong Hầu phủ đều không ai dám nhắc tới chuyện của phu nhân nữa.
Hàn Thọ thấp giọng nói:
- Đối với chuyện này, Thái phu nhân rất kiêng kỵ, bởi vậy lão nô cũng chưa bao giờ dám nói một câu. Hầu gia, điều lão nô biết cũng chỉ có bấy nhiêu, ngoài ra lão nô không biết gì cả.
Tề Ninh khẽ gật đầu, nhẹ nhàng nói:
- Lão tổng quản, hôm nay ngươi nói cho ta biết những việc này, ta rất vui.
Hắn liếc nhìn ngoài cửa, thấy Cố Thanh Hạm vẫn đứng bên ngoài chờ, bèn nhẹ giọng nói:
- Lát nữa ta sẽ tìm ngươi nói chuyện, bây giờ ta và Tam phu nhân tới thăm Thái phu nhân cái đã.
Hắn mỉm cười, cũng không nói gì thêm, bước ra cửa. Dưới ánh mặt trời, trông Cố Thanh Hạm càng thướt tha, Tề Ninh bước tới, khẽ cười nói:
- Đã để Tam nương đợi lâu rồi.
Cố Thanh Hạm liếc nhìn vào trong phòng, thấp giọng hỏi:
- Ngươi và Hàn tổng quản lén lút nói chuyện gì vậy? Còn sợ ta biết?
- Ta chỉ bảo lão sau này hỗ trợ cho Tam nương, mọi việc đều nghe theo chủ trương của Tam nương.
Tề Ninh nhìn khuôn mặt xinh đẹp trắng nõn của Cố Thanh Hạm, thấp giọng nói:
- Tam nương đã biết Thái phu nhân bị trúng gió, sao không đến thăm bà ấy một chuyến? Hay là người sợ bà ấy?
Bạn cần đăng nhập để bình luận