Cẩm Y Xuân Thu

Chương 662: Song sinh

Chung Gia nói:
- Tổ sư có lệnh, tất cả đệ tử môn hạ không được phép dịch dung thành người vẫn còn sống trên đời. Người vi phạm điều này, con cháu sẽ phải gặp nạn.
- Không được dịch dung thành người còn sống?
Tề Ninh kinh ngạc. Chung gia lại cười, nói tiếp:
- Đây là quy định dành cho những người trong môn phái. Người nhà họ Chung ta cũng phải tuân theo quy định này. Đây là thiết luật thứ nhất của môn phái dịch dung.
Tề Ninh thầm nghĩ, nếu đã như vậy thì tại sao khi nãy y lại dịch dung thành Lý Đường. Chung Gia dường như nhìn thấu được suy nghĩ trong đầu Tề Ninh, lão nói:
- Hôm nay, ta không dùng bì cốt công, cố ý để mình thấp hơn Lý Đường một chút, đây coi như là không hoàn toàn dịch dung thành Lý Đường. Thuật dịch dung không phải chỉ là thay đổi khuôn mặt mà còn phải thay đổi cả vóc dáng lẫn giọng nói.
Giờ Tề Ninh mới hiểu ra. Thầm nghĩ thì ra Chung Gia bị mình nhìn ra sơ hở không phải là vì y không sử dụng bì cốt công mà là một khi sử dụng sẽ hoàn toàn biến thành Lý Đường. Như vậy tức là đã làm trái với lệnh thiết luật của tổ tiên.
Đang lúc Tề Ninh cảm thấy lệnh cấm này thật kỳ quái thì đột nhiên phát hiện hai người nãy giờ vẫn đứng nói chuyện. Vì vậy hắn vội vàng nói:
- Chung tiên sinh mau ngồi đi.
Thực tế, ở Cái bang, Chung Gia không hề có thực chức. Mặc dù nói là y khiêm nhường nhưng xét về thân phận thì y cũng chỉ là một đệ tử bình thường của Cái bang.
Đừng nói là so sánh với một Hầu gia như Tề Ninh, cho dù là so với Đà chủ của Cái bang, địa vị của y cũng thấp hơn. Chỉ là y có bản lĩnh dịch dung cao minh khiến Tề Ninh kính phục nên mới tỏ thái độ tôn kính với y. Hoàn toàn không hề có cái vẻ người trên cao nhìn xuống người dưới thấp.
Tề Ninh trước nay vẫn là thích mềm không thích cứng, hơn nữa nhìn người cũng không bao giờ nhìn vào thân phận địa vị của đối phương. Cái hắn quan tâm là bản lĩnh của đối phương, nêu như đối phương không có bản lĩnh thì dù địa vị có cao đến mấy hắn cũng chẳng thèm coi trọng. Nhưng ngược lại nếu như đối phương có bản lĩnh cao minh thì cho dù thân phận của người đó có thấp đến mấy, Tề Ninh cũng vẫn kính trọng.
Chung Gia thấy Tề Ninh còn trẻ tuổi lại xuất thân trong gia đình quyền quý, có thân phận cao quý nhưng lại không hề có thái độ kiêu ngạo của bậc con cháu thế gia, ngược lại, hắn rất thân thiện hiền hòa. Y có thể cảm nhận được lòng kính trọng của Tề Ninh với mình, trong lòng âm thầm tán thưởng.
Sau khi ngồi xuống, Chung Gia thấp giọng hỏi:
- Không biết Hầu gia có thể rời khỏi đoàn rước dâu chưa?
Tề Ninh gật đầu, nói:
- Ta đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Hoài Nam Vương sẽ thay ta dẫn đoàn về Kinh. Ta có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào.
Chung Gia gật đầu, nói:
- Còn ba ngày nữa sẽ đến ngày diễn ra đại hội Thanh Mộc. Từ đây tới Tương Dương, nếu như ngày đêm cưỡi ngựa chạy tới, trên đường cũng không gặp bất cứ trở ngại nào thì có lẽ sẽ đến kịp thời gian. À đúng rồi, Lâu trưởng lão đã phái Mao Hồ Nhi cùng một số đệ tử hộ tống Hầu gia tới Tương Dương. Vì không thể vào quân doanh nên hiện tại bọn họ đang chờ ở bên ngoài, cách đây khoảng năm dặm.
Tề Ninh nói:
- Sau khi Chung tiên sinh dùng bữa xong, chúng ta sẽ bắt đầu dịch dung.
Hắn đột nhiên hạ thấp giọng, khẽ nói:
- Tiên sinh, thứ cho ta hỏi thẳng, những người đi cùng ta, có đáng tin không?
Chung Gia cười nói:
- Hầu gia yên tâm, chuyến đi lần này ngoài Hầu gia cùng Mao Hồ Nhi ra thì còn bốn người nữa. Bọn họ đều là những đệ tử có thân thủ tốt của Cái bang. Tuy nhiên người biết thân phận thật của Hầu gia chỉ có một mình Mao Hồ Nhi thôi.
Tuy ta xuất thân trong nhà họ Chung nhưng lúc gia nhập Cái bang, không người nào biết ta là người nhà họ Chung. Vì vậy trước đó ngoài Lâu trưởng lão ra thì trong Cái bang không một ai biết ta có khả năng dịch dung.
- Vậy sao?
Tề Ninh sửng sốt, thầm nghĩ Chung Gia giấu thân phận cũng giỏi gớm.
- Tuy nhiên vì Mao Hồ Nhi là người dẫn Hầu gia tới tham gia đại hội Thanh Mộc nên buộc phải cho y biết thân phận của ngài.
Chung Gia nói:
- Những người còn lại cũng đều là những đệ tử trung thành và tận tâm với Lâu trưởng lão, bọn họ tuyệt đối đáng tin cậy. Bọn họ cùng Mao Hồ Nhi đều là những người Lâu trưởng lão tín nhiệm nhất. Mao Hồ Nhi chắc chắn sẽ không để lộ thân phận thật của Hầu gia ra ngoài. Còn những người khác cũng chỉ biết chuyến này phải đi bảo vệ Hầu gia thôi, bọn họ cũng sẽ không hỏi nhiều đâu.
Tề Ninh rót cho Chung Gia một chén trà, mỉm cười nói:
- Chung tiên sinh, tiên sinh âm hiểu thuật dịch dung như vậy. Ta có một chuyện muốn thỉnh giáo tiên sinh.
- Hầu gia khách khí rồi. Ta nào dám nhận hai chữ thỉnh giáo.
Chung Gia nói:
- Hầu gia có gì phân phó cứ việc nói ra.
Tề Ninh suy nghĩ một chút rồi mới hỏi:
- Tiên sinh cảm thấy trên đời này có thể nào có hai người tướng mạo giống nhau như đúc không?
- Đương nhiên là có.
Chung Gia không chút do dự, nói:
- Tuy rằng chuyện này rất hiếm gặp nhưng việc tướng mạo giống nhau nếu cẩn thận tìm vẫn có thể tìm được.
Tề Ninh hỏi tiếp:
- Nếu như hai người đó vốn chẳng liên quan gì đến nhau, lại chưa bao giờ qua lại, một nam một bắc.
Thế nhưng lại có tướng mạo hoàn toàn giống nhau. Mà điểm kỳ quái nhất chính là đến cả vết bớt trên cơ thể hai người cũng giống y như nhau. Chuyện như vậy liệu có khả năng tồn tại hay không?
Kỳ thực chuyện này đã quanh quẩn trong lòng Tề Ninh từ rất lâu rồi. Hôm nay gặp được một nhân vật am hiểu về tướng tá hình dạng con người nên mới dám hỏi chuyện này.
Tề Ninh có thể bước chân vào phủ Cẩm Y Hầu hoàn toàn là do sự trùng hợp ngẫu nhiên đến khó tin này.
Năm đó trên đường về Kinh hắn đã gặp được Cẩm Y Thế tử đã chết. Hai người có vẻ ngoài giống hệt nhau, mặc dù lúc đó Tề Ninh có chút kinh ngạc. Nhưng hắn hoàn toàn không hề có ý định sẽ thay thế Cẩm Y Thế tử. Khi đó chỉ là vì y phục trên người đã cũ nát quá rồi nên hắn mới lấy y phục của Cẩm Y Thế tử mặc vào người.
Ai mà ngờ được sau đó đám Đoạn Thương Hải đuổi đến rồi nhận nhầm hắn là Cẩm Y Thế tử. Thế rồi mơ mơ hồ hồ bị đưa về phủ Cẩm Y Hầu.
Ban đầu Tề Ninh cũng chỉ cho rằng đây là chuyện trùng hợp, bản thân cảm thấy có chút dở khóc dở cười. Nhưng sau đó hắn lại mới biết trên vai trái mình có một vết ấn ký. Mà điều kỳ lạ hơn chính là vị Cẩm Y Thế tử thật kia cũng có một vết ấn ký ở vị trí tương tự.
Điều này mới là điều khí Tề Ninh cảm thấy khó tin nhất.
Chung Gia có sở trường dịch dung, đương nhiên sẽ hiểu biết rộng về tướng mạo con người. Tề Ninh thầm nghĩ đây là một cơ hội tốt không thể bỏ qua, chỉ mong có thể tìm được đầu mối từ chỗ của Chung Gia.
Chung Gia mỉm cười, nói:
- Hầu gia, trên đời này hoàn toàn không thể có hai người giống nhau đến mức như vậy. Cho dù là huynh đệ tỷ muội song sinh cũng vẫn sẽ có điểm khác nhau. Huống chi là người xa lạ thì chuyện này lại càng không có khả năng.
Tề Ninh sửng sốt, nói:
- Song sinh?
Chung Gia giải thích:
- Trong thiên hạ, nếu như nói là có hai người tướng mạo gần như giống nhau thì chỉ có khả năng là huynh đệ tỷ muội song sinh cùng một mẫu thân. Nhìn qua tướng mạo sẽ thấy hai người giống nhau như đúc. Tuy nhiên trên đời này vẫn có chuyện người giống người nhưng không thể giống được như huynh đệ tỷ muội song sinh, bởi dù sao thì cũng là do cùng một mẫu thân sinh ra. Mặc dù đều nói huynh đệ tỷ muội song sinh sẽ có tướng mạo giống nhau nhưng nếu nhìn kỹ vẫn có thể phát hiện ra có đôi chỗ khác nhau. Nếu không trên đời này có nhiều cặp song sinh như vậy mà lại không có điểm khác nhau thì phụ mẫu làm sao phân biệt được?
Tề Ninh khẽ gật đầu, thực ra hắn cũng biết chuyện huynh đệ tỷ muội song sinh sẽ có vẻ ngoài giống nhau. Nhưng chủ nhân của cái thân thể này là ăn mày lưu lạc tứ phương. Trong khi đó Cẩm Y Thế tử lại là con nhà quyền quý.
Thân phận của hai người khác nhau một trời một vực. Tề Ninh thật sự chẳng hiểu tại sao hai người này lại có thể giống nhau đến vậy. Mà khả năng hai người này là huynh đệ song sinh là chuyện không thể. Phủ Cẩm Y Hầu tôn quý như vậy làm sao lại có thể để con nối dòng lưu lạc ngoài đường được.
- Nếu như chỉ là hai người giống nhau về tướng mạo như Hầu gia nói thì đương nhiên là có. Chỉ là đến cả vết bớt trên người cũng giống nhau thì theo hiểu biết của ta chuyện này hoàn toàn không thể!
Chung Gia chậm rãi nói:
- Cho dù là huynh đệ song sinh do cùng một mẫu thân sinh ra, trên người đều có vết bớt đã là chuyện hiếm có rồi. Vì vậy không thể có khả năng hai người xa lạ mà lại có tướng mạo giống nhau, đến cả vết bớt cũng y hệt được.
Tề Ninh khẽ gật đầu, hỏi:
- Nếu như thật sự có chuyện như vậy xảy ra thì nên giải thích thế nào đây?
Chung Gia nghĩ một lát sau đó mới nói:
- Vậy chỉ có thể nói là do ta kiến thức nông cạn nên không thế giải thích được chuyện này.
Y đột nhiên hỏi lại:
- Hầu gia đã từng gặp trường hợp như vậy sao? Bọn họ thật sự có vị trí vết bớt giống hệt nhau ư?
Tề Ninh cười nói:
- Ta cũng chỉ là trước đây từng nghe người ta nói vậy thôi. Lòng cũng nghĩ người đó chắc chắn là đang nói khoác. Chỉ là người đó không nói trên người hai người kia có vết bớt mà chỉ nói là vị trí ấn ký giống hệt nhau.
Chung Gia nói:
- Thì ra là không phải vết bớt. Nếu như vậy thì cũng có thể giải thích được. Rất có thể ấn ký trên người bọn họ không phải là từ lúc sinh ra đã có mà là về sau đã có người ấn lên. Theo như cách nới của Hầu gia thì vị trí của vết ấn ký đó giống hệt nhau hơn nữa hình dạng cũng tương tự, như vậy ấn ký đó chắc hẳn là từ tay một người tạo ra.
Tề Ninh sửng sốt:
- Từ một người tạo ra sao?
Chung Gia mỉm cười nói:
- Theo như cách hiểu của ta thì hai người kia chưa từng gặp nhau nhưng chưa chắc bọn họ đã không có liên quan gì với nhau. Nếu không thì tại sao lại bị người ta để lại cùng một ấn ký tương tự nhau như vậy?
Tề Ninh khẽ rùng mình, khẽ hỏi:
- Chung tiên sinh, ý của tiên sinh là hai người kia rất có khả năng là có quan hệ với nhau chẳng qua là bọn họ không biết thôi?
Chung Gia gật đầu, nói:
- Có khả năng này. Hầu gia, trên người bọn họ có cùng một ấn ký, nguyên nhân chỉ có một, chính là vì muốn chứng minh bọn họ có cùng một nguồn gốc. Trên giang hồ cũng có không ít các bang phái tạo ra ấn ký trên người các đệ tử.
Mục đích chính là để chứng minh bọn họ là đồng môn.
Tề Ninh nhìn thẳng vào mắt Chung gia hỏi:
- Chung tiên sinh khẳng định hai người kia chắc chắn có cùng một nguồn gốc sao?
Chung Gia gật đầu, nói:
- Nếu như Hầu gia chỉ là nghe người ta nói thì người đó chắc chắn đã giấu giếm chuyện gì đó.
Còn nếu như Hầu gia đã tận mắt nhìn thấy, thứ cho ta mạo muội, như vậy chỉ có khả năng là Hầu gia vẫn chưa nhìn thấy hết sự tình ẩn sau chuyện này. Nếu như hai người kia chỉ là có ấn ký giống nhau nhưng tướng mạo không giống nhau thì rất có thể bọn họ là đồng môn trong một tổ chức bang hội nào đó. Như vậy thì cũng không nhất thiết phải biết nhau.
Thế nhưng nếu như hai người đó không chỉ có ấn ký tương tự mà đến cả tướng mạo cũng giống nhau. Trong thiên hạ chuyện hai người không liên quan đến nhau nhưng tướng mạo giống nhau thì cũng không phải là hiếm gặp. Thế nhưng hai người lại không chỉ giống hệt nhau mà còn có ấn ký tương tự nhau, điều đó chứng tỏ hai người này chắc chắn là có quan hệ gì đó rất mật thiết.
Điều Tề Ninh thấy khó hiểu nhất chính là chỗ này. Hắn không nhịn được khẽ gật đầu tán thành suy nghĩ của Chung Gia.
Chỉ là hắn vẫn không thể hiểu nổi Tiểu Điêu chỉ là một tên ăn mày lưu lạc tứ phương làm sao lại có thể có quan hệ mật thiết với Cẩm Y Thế tử được? Nếu như nói hai người là huynh đệ song sinh cùng một mẫu thân sinh ra thì Tề Ninh lại càng thấy khó tin hơn. Hắn đã nhiều lần nghĩ đến chuyện này rồi nhưng dù thế nào cũng cảm thấy Cẩm Y Hầu không thể để huyết mạch của Tề gia lưu lạc ngoài đường như vậy. Dù sao thì người cổ đại đều có quan niệm trọng nam khinh nữ, cho dù là hoàng gia quyền quý đến quan lại quý tộc, thậm chí là cả người dân buôn bán nhỏ cũng sẽ coi trọng chuyện con trai nối dõi tông đường.
Mà Tề gia lại là một trong Tứ đại thế tập của Đại sở. Nếu như thật sự là có con cháu lưu lạc bên ngoài chắc chắn sẽ phát động thế lực tìm kiếm cho bằng được. Mà cho dù là không tìm được thì trong Hầu phủ ít nhiều gì cũng sẽ phải có chút manh mối gì đó. Thế nhưng Cố Thanh Hạm với người trong Hầu phủ lại chưa từng đề cập đến chuyện này bao giờ. Điều đó chứng tỏ chuyện này hoàn toàn chưa từng xảy ra trong Hầu phủ.
Đột nhiên nghe thấy có tiếng bước chân, là Lý Đường mang cơm tới.
Tề Ninh chuyển chủ đề, nói:
- Chung tiên sinh hãy ăn cơm trước. Sau khi ăn xong chúng ta sẽ dịch dung.
Sau đó hắn quay sang phân phó Lý Đường:
- Mau đi xem Ngô Đạt Lâm đã ngủ chưa rồi bảo y tới đây.

Lúc Ngô Đạt Lâm tới thấy Tề Ninh đang đứng bên ngoài doanh trướng. Nửa đêm nửa hôm Tề Ninh đột nhiên cho gọi Ngô Đạt Lâm tới khiến y cảm thấy lạ.
Trong chuyến đi sứ lần này, y cùng Tề Ninh phối hợp rất ăn ý trong trận sườn núi Mã Vương.
Ngô Đạt Lâm đã tận mắt nhìn thấy một Tề Ninh dũng mãnh không biết sợ là gì, tự nhiên sinh ra lòng kính nể.
- Hầu gia!
Ngô Đạt Lâm chắp tay, nói:
- Lý Đường nói ngài muốn tìm ty chức?
Tề Ninh nhìn Ngô Đạt Lâm, cười nói:
- Ngô thống lĩnh, đêm nay ta phải rời khỏi đây. Vì vậy ta muốn nói lời chào tạm biệt với ngươi.
Ngô Đạt Lâm sửng sốt, hỏi:
- Hầu gia phải đi sao?
- Hoàng thượng có mật chỉ giao việc cho ta.
Tề Ninh khẽ nói:
- Hiện tại đã đưa Công chúa về đến nước Sở. Ta còn có chuyện khác phải làm, đêm nay khởi hành.
Ngô Đạt Lâm trấn tĩnh lại, tuy cảm thấy có chút đột ngột nhưng thiết nghĩ Hoàng thượng rất tín nhiệm Tề Ninh vì vậy y cũng không nghi ngờ gì. Y lập tức nói:
- Không biết Hầu gia có cần người đi theo hỗ trợ không? Ty chức bằng lòng cùng Hầu gia lên đường.
Tề Ninh mỉm cười, nói:
- Ngươi còn có trọng trách trên người, ngày mai ngươi phải dẫn sứ đoàn hộ tống Công chúa về Kinh. Mặc dù ta đã giao phó cho Hoài Nam Vương rồi nhưng ngươi vẫn phải đảm bảo an toàn cho Thái tử cùng Công chúa. Tuyệt đối không được phép xảy ra bất cứ sai sót nào.
Ngô Đạt Lâm trịnh trọng nói:
- Hầu gia, lần này cầu thân thành công không phải là dễ dàng. Cho dù ty chức có phải bỏ mạng cũng nhất định phải hộ tống đội ngũ an toàn về đến Kiến Nghiệp!
Tề Ninh gật đầu liếc nhìn xung quanh một lượt. Xung quanh doanh trướng của hắn có chút trống trải, thực ra là bọn họ muốn để hắn được yên tĩnh, không bị quấy rầy. Thấy xung quanh vắng lặng không có người, Tề Ninh mới hạ giọng khẽ nói:
- Ngô thống lĩnh, năm đó ngươi bị điều tới quân đoàn Tây Xuyên, sau đó lại được điều về Kinh thành. Nghe nói là do Trấn Quốc Công đề bạt đúng không?
Ngô Đạt Lâm sửng sốt, y trầm ngâm trong chốc lát, sau đó mới nói:
- Lúc ty chức ở quân đoàn Tây Xuyên đã kết giao được với một số bằng hữu. Sau này ty chức mới biết bọn họ là người của Trấn Quốc Công. Cũng chẳng biết là ai đã đề bạt ty chức với Trấn Quốc Công mà đột nhiên triều đình lại truyền lệnh xuống điều ty chức về.
Đến khi được điều đến Huyền Vũ doanh, ty chức mới biết đây là ý của Trấn Quốc Công.
Tề Ninh nhíu mày hỏi:
- Ở quân đoàn Tây Xuyên cũng có người của Trấn Quốc Công sao?
Cho đến hiện tại Tề Ninh đã nắm được sơ lược cục diện của nước Sở. Quân đội nước Sở chủ yếu là nằm trong tay Cẩm Y Hầu với Kim Đao Hầu. Ngoài ra năm xưa quân đội trong tay Võ Hương Hầu thực lực cũng tương đối mạnh.
Chỉ là sau khi lão Hầu gia qua đời, Tô Trinh lên kế thừa tước vị, thực lực quân đội tuột dốc không phanh. Hiện tại quân đội của hai nhà Cẩm Y Hầu với Kim Đao Hầu là hai lực lượng rường cột của nước Sở.
Mặc dù cục diện Đại Sở có nhiều biến đổi, sau khi Cẩm Y Hầu Tề Cảnh qua đời, thế lực của nhà họ Tề trong quân đội đã bắt đầu suy yếu nhưng quân đoàn Tần Hoài vẫn chịu sự ảnh hưởng của Cẩm Y Hầu Tề gia.
Còn về phía Kim Đao Hầu, thế lực của nhà họ chủ yếu là nằm ở thủy quân. Thủy quân Đông Hải của nước Sở đều thuộc phạm vi thế lực quản lý của Kim Đao Hầu.
Lực lượng binh mã duy nhất của Trấn Quốc Công là quân đoàn tinh nhuệ Hắc Đao doanh đóng ở kinh đô cùng vùng lân cận. Tuy nhiên cơ cấu quân lại rất ít, mặc dù sức chiến đấu mạnh nhưng trên thực tế không được coi là một lực lượng quân sự.
- Hầu gia, thực ra tình hình bên trong quân đoàn Tây Xuyên có chút phức tạp.
Ngô Đạt Lâm khẽ nói:
- Kim Đao Hầu có hai người con trai, đại công tử hiện nay đang là Đô đốc thủy quân Đông Hải.
Người này có tài năng xuất chúng, là một nhân vật rất lợi hại. Còn tiểu công tử hiện đang là Thống lĩnh của quân đoàn Tây Xuyên.
Chỉ có điều tài cán của vị tiểu công tử này không thể sánh được với đại công tử. Năm đó Kim Đao Hầu phái gã tới Tây Xuyên, vốn tưởng là có thể để gã tới khu khỉ ho cò gáy đó để rèn luyện nhưng y lại vẫn tính nào tật đấy. Hễ cứ có chuyện gì là gã lại triệu tập tất cả các tướng lĩnh lại để thương nghị.
Hiện nay quân đoàn Tây Xuyên chủ yếu là nằm trong tay của ba vị tướng lĩnh.
- Ba tướng lĩnh?
Ngô Đạt Lâm gật đầu, khẽ nói:
- Một người trong số đó thực chất là thuộc hạ dưới trướng của Kim Đao Hầu. Hai người còn lại là sau này được điều tới, trong đó có một người nghe nói là do Trấn Quốc Công đề bạt, người còn lại là do Hoàng thượng bổ nhiệm. Vì vậy các thế lực trong quân đoàn Tây Xuyên hết sức phức tạp. Quân đoàn Tây Xuyên đóng quân nơi biên thùy, binh mã không có nhiều, hơn nữa lại cũng chẳng phải là quân tinh nhuệ, đại đa số là tội phạm bị lưu đày đến tòng quân. Mà vị tiểu công tử kia vẫn luôn một lòng muốn được về Kinh thành nhưng vì là chính Kim Đao Hầu đã bắt gã tới đó nên nếu không sự đồng ý của lão Hầu gia thì tiểu công tử chỉ có thể mãi mãi ở nơi biên thùy.
Tề Ninh đưa tay lên xoa cằm, nói:
- Thì ra là thế.
Ngô Đạt Lâm lại nói:
- Tiên đế rất coi trọng và tín nhiệm Trấn Quốc Công nên khi Tiên đế còn tại thế, Trấn Quốc Công rất tận tâm với việc của triều đình. Vì vậy chỉ cần ngài ấy tiến cử người nào Tiên đế cũng nhất định sẽ đồng ý. Nếu không cũng không thể có chuyện Trấn Quốc Công cho xây dựng Hắc Đao doanh rồi còn đóng ngay lại khu vực lân cận Kinh thành được. Về điểm này thì Tề Ninh cũng gật đầu tán thành. Trước khi Tiên đế băng hà đã giao cho Tư Mã gia chấp chính, mà khi Tư Mã gia ủng hộ việc lập Long Thái lên làm Hoàng thượng Tề Ninh cũng đã biết Tư Mã gia quả nhiên rất được Tiên hoàng coi trọng. Lý do đương nhiên là vì Tư Mã Lam có tài cán hơn người, có thể phò trợ hoàng đế giải quyết chính sự.
Nhưng cũng vẫn còn một lý do nữa, đó là vì có liên quan đến thế cục triều đình lúc bấy giờ.
Cẩm Y Hầu Tề gia được Thái Tông hoàng đế cất nhắc. Thái Tông hoàng đế vì muốn bồi dưỡng hậu duệ nhà mình nên đã cất nhắc Tề gia đồng thời làm vậy cũng là vì mục đích muốn chèn ép võ huân thế gia đương thời nước Sở là Đạm Đài gia. Cẩm Y Tề gia cũng là từ đấy mà nối tiếp nhau kế thừa vinh quang của gia tộc.
Người người được thăng chức có quyền, người sau vượt qua người trước. Tề gia dần dần vượt mặt Đạm Đài gia, trở thành võ huân thế gia của Đại Sở. Sau khi Thái Tông hoàng đế băng hà, Tiên hoàng lên kế vị. Vua nào triều thần đấy, nhưng khi đó võ huân thế gia đã ăn sâu bén rễ vào trong Đại Sở, đặc biệt là khi Thiên hạ vẫn chưa thống nhất, Tiên hoàng vẫn cần võ huân thế gia xông pha ra tiền tuyến. Chính vì vậy Tề gia thuận lợi trụ vững, còn Kim Đao Hầu Đạm Đài gia cũng vẫn có chỗ đứng vững chắc trong quân đội.
Tuy nhiên Tiên hoàng lại không giống với Thái Tông hoàng đế.
Nếu như Thái Tông hoàng đế vô cùng tín nhiệm Cẩm Y Tề gia thì Tiên hoàng lại không hề như vậy.
Thực ra Tề Ninh cũng có thể hiểu được suy nghĩ của Tiên hoàng khi đó. Người mà Tề gia mang ơn không phải là Tiên hoàng mà là Thái tông hoàng đế, kể cả Kim Đao Đạm Đài gia cũng là nhận ân đức của Thái Tông hoàng đế.
Chính vì thế Tiên hoàng mới không muốn coi trọng Cẩm Y Tề gia.
Cựu thần thì quyền lớn, đã thế bên cạnh lại còn vướng víu một Hoài Nam Vương. Năm đó khi lên ngôi tâm trạng của Tiên đế cũng chẳng tốt hơn tiểu Hoàng đế lúc kế vị ngai vàng là mấy. Trong số Tứ đại thế tập, Tiên hoàng đã chọn nữ nhi của Tư Mã gia vào cung, hiện nay chính là đương kim Hoàng Thái hậu. Tề Ninh nghĩ Tiên hoàng nhất định là muốn lôi kéo Tư Mã gia về phe mình, trở thành thế lực thân tín. Bởi trong số Tứ đại thế tập chỉ có mỗi Tư Mã gia là chưa từng nắm quyền trong quân đội.
Nếu như lôi kéo được Tư Mã gia sẽ dễ dàng khiến bọn họ mang ơn hơn. Từ đó Tư Mã gia sẽ một lòng tận trung đi theo Tiên đế.
Thế lực mà Tư Mã gia có được ngày hôm nay đương nhiên không phải là chuyện một sớm một chiều.
Nếu như không có Tiên hoàng cất nhắc thì cho dù Tư Mã gia có lập được nhiều công hơn nữa, cững chẳng thể có được thế lực hùng hậu như hiện tại.
Tề Ninh thầm than trong lòng, Tư Mã gia có thể có được ngày hôm nay chỉ có thể nói là do một tay Tiên hoàng khéo léo tạo ra. Thật ra cũng không thể nói là Tiên hoàng quá ngu xuẩn bởi vì Tiên hoàng cố ý dung túng Tư Mã gia như vậy, mục đích chính là muốn cân đối thế lực với Tề gia và Đạm Đài gia. Chỉ là có lẽ Tiên hoàng cũng không ngờ được bản thân lại chẳng trường thọ mà Cẩm Y Hầu Tề Cảnh cũng lại qua đời cùng năm với ông. Trong hai người chỉ cần một người còn sống, Tư Mã gia chắc chắn sẽ không bao giờ có ngày lộng hành như hiện tại.
Tề Ninh chắp tay sau lưng, hỏi:
- Điều ngươi về Vũ Lâm doanh của Hoàng gia hình như cũng là ý của Trấn Quốc Công thì phải?
Ngô Đạt Lâm không phải kẻ không có đầu óc, đương nhiên y có thể nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Tề Ninh. Ngô Đạt Lâm lập tức quỳ một chân xuống định giải thích:
- Hầu gia, ty chức...
Tề Ninh cầm lấy một bên cánh tay y kéo lên, lắc đầu nói:
- Ngô thống lĩnh, ngươi đừng hiểu lầm. Ta thật sự không hề có ý khác.
Hắn ngừng lại, chân thành nói:
- Năm đó, ngươi bị điều đi khỏi quân đoàn Tần Hoài. Hơn thế nữa chính ngươi cũng đã nói phụ thân ta đã tặng ngươi một cây chủy thủ. Như vậy chứng tỏ ngươi vẫn là người của Cẩm Y Tề gia ta.
- Hầu gia!
Tề Ninh không để y nói thêm, hắn đã ngắt lời:
- Có một số chuyện không cần phải nói ra nhưng ngươi vẫn là người của Tề gia. Lần này chúng ta đi sứ tới Đông Tề, ta cũng đã nhìn ra được ngươi là một người lính hết lòng trung thành với chức vụ của mình.
Hắn dừng lại trầm ngâm một chút rồi mới nói:
- Ta rất thích tính cách của ngươi. Mà chắc hẳn ngươi cũng biết hiện nay phe cánh của Hoài Nam Vương với phe cánh của Trấn Quốc Công đang đối chọi hết sức kịch liệt. Trong triều hiện tại có thể nói là vô cùng căng thẳng. Ta không muốn nhìn thấy ngươi bị cuốn vào trong cuộc tranh đấu gió tanh mưa máu đó của bọn họ, đến cuối cùng lại trở thành quân cờ trong tay người khác.
Ngô Đạt Lâm nhíu mày, y thật sự không ngờ Tề Ninh sẽ nói với mình những lời này. Trong lòng cũng hiểu, nếu như Tề Ninh không thật lòng coi trọng mình thì hắn sẽ không giờ nói như vậy. Ngô Đạt Lâm hết sức cảm kích, khẽ nói:
- Hầu gia, ty chức chỉ là một tên lính quèn, triều đình muốn điều ty chức đi đâu thì ty phải nghe lệnh đi tơi đó. Tuy nhiên trong lòng cũng vẫn hiểu được, ty chức nhận bổng lộc của triều đình, hưởng ân huệ của Hoàng Thượng, tính mạng của ty chức chính là của Hoàng Thượng. Ai tận trung với Hoàng Thượng chính là bằng hữu của ty chức, nhưng nếu ai dám mạo phạm Hoàng Thượng, ty chức thề sẽ không đội trời chung với người đó.
Tề Ninh đưa tay lên vỗ nhẹ cánh tay của Ngô Đạt Lâm. Hắn tuy còn trẻ tuổi nhưng hành động lại rất trưởng thành lão luyện. Hắn khẽ nói:
- Ngươi có thể nghĩ như vậy đương nhiên sẽ không có chuyện gì. Chỉ là ngươi hãy nhớ kỹ, trên đầu chỉ được phép có một bầu trời, đó chính là Hoàng Thượng!
Ngô Đạt Lâm gật đầu, nói:
- Hầu gia yên tâm, lời Hầu gia nói đêm nay, ty chức sẽ khắc ghi trong lòng, cả đời không bao giờ quên. Y ngừng lại một chút sau đó nói tiếp:
- Hầu gia, ngài một mình đi xa phải chú ý cẩn thận. Trong triều có rất nhiều người coi ngài như cái gai trong mắt, lúc nào cũng muôn gây bất lợi cho ngài vì vậy ngài phải cẩn thận đề phòng. Còn nữa, trong quân đoàn Tần Hoài chắc chắn đã có người của Trấn Quốc Công gài vào, vì vậy Hầu gia cũng không thể hoàn toàn tín nhiệm bọn họ được.
Tề Ninh mỉm cười gật đầu, hắn biết nếu như Ngô Đạt Lâm đã nói như vậy tức là y đã nghiêng về phía bên hắn nhiều hơn. Hắn nói: - Sau khi về Kinh chúng ta không thể lúc nào cũng gặp nhau. Nhưng ta tin chắc sẽ có một ngày chúng ta có thể cùng nhau uống rược hàn huyên nói chuyện, không say không về. Được rồi, ngươi hãy quay về nghỉ ngơi đi, chúng ta cáo từ tại đây.
Ngô Đạt Lâm hiểu ý của Tề Ninh, y lập tức chắp tay, khuôn mặt mang theo vẻ cảm kích quay về doanh trướng của mình.
Tề Ninh khẳng định Tư Mã gia sắp xếp cho Ngô Đạt Lâm vào trong Vũ Lâm doanh chắc chắn chẳng phải chuyện tốt lành gì. Tuy nhiên thông qua lần gặp gỡ này của hắn với Ngô Đạt Lâm, hắn lại phát hiện ra Ngô Đạt Lâm hoàn toàn là một người lính chính trực, không giỏi mưu mô mánh khóe, làm việc gì cũng tận tâm làm hết phận sự.
Người này từng có xuất phát điểm tại Tề gia, vì vậy Tề Ninh không hy vọng y sẽ trở thành quân cờ bị Tư Mã gia khống chế. Nếu như có thể lôi kéo y về phía mình đương nhiên sẽ càng tốt hơn.
Chỉ có điều lòng người khó lường, hắn chỉ nói đến vậy thôi, không muốn nói quá nhiều quá sâu xa.
Đợi Ngô Đạt Lâm đi khỏi, Lý Đường mới tiến gần, nhỏ giọng hỏi:
- Hầu gia, lần này ngài tới Tương Dương, vậy thuộc hạ có cần phải dịch dung cải trang gì không?
Tề Ninh xoay người, lắc đầu nói: - Chuyến này không cần ngươi đi theo ta. Đây là chuyện của Cái Bang, bọn họ để ta đi cũng là vì tình thế bắt buộc. Ngươi dù sao thì cũng là người của triều đình, không thích hợp nhúng tay vào chuyện này.
Lý Đường cau mày nói:
- Hầu gia, chẳng lẽ ngài định một mình đi tới đó hay sao?
- Còn có cả đám Mao Hồ Nhi nữa. Tề Ninh mỉm cười, nói:
- Ngươi chỉ cần đi theo đội ngũ sứ đoàn về Kinh là được. Còn về phần Tú Nương, sau khi ngươi trở về nhớ phải giải thích với Tam phu nhân giúp ta!
Hắn suy nghĩ một chút rồi thấp giọng, nói:
- Ngươi cứ nói cô nương ấy là do Lệnh Hồ Tướng Quốc tặng ta. Lệnh Hồ Tướng Quốc còn nói nếu như ta không nhận thì chuyện kết thân giữa hai nước sẽ không thể thành được.
Lý Đường nhăn nhó hỏi:
- Hầu gia, liệu Tam phu nhân có tin không?
- Ngươi cứ nói như vậy là được rồi. Chờ sau khi ta về ta sẽ giải thích sau.
Tề Ninh nói:
- Sắp xếp Tú Nương như thế nào đều do Tam phu nhân quyết định. Tuy nhiên ngươi cũng phải cẩn thận, bởi dẫu sao thì nàng ta cũng là người do Lệnh Hồ Hú tặng nên phải đặc biệt lưu ý.
Lý Đường gật đầu, khẽ nói:
- Hầu gia yên tâm. Nếu như Tam phu nhân thật sự cho nàng ta ở lại phủ, thuộc hạ sẽ sắp xếp thêm người trông chừng nàng ta, sẽ không để nàng ta rời khỏi mắt của chúng thuộc hạ.
Tề Ninh thầm nghĩ làm như vậy có phải là quá không, nhưng thiết nghĩ cẩn tắc vô áy náy, cứ cẩn thận vẫn hơn, đợi hắn quay về rồi xử lý sau. Vì vậy hắn gật đầu nói: - Vậy ngươi cứ sắp xếp đi.
Sau đó hắn lại nói:
- Trong số những lễ vật mà ta nhận trên đường, ngươi hãy chọn ra một vài thứ quý giá, nhớ không được nói là có người tặng. Ngươi cứ nói là ta đã dùng tiền mua khi còn ở Đông Tề, đặc biệt mang về hiếu kính với Tam nương!
Lý Đường hiểu ý Tề Ninh, gã cười nói:
- Hầu gia có hiếu như vậy, Tam phu nhân nhất định sẽ rất vui.
Sau đó y lại nói thêm:
- Hầu gia, Chung tiên sinh đã chuẩn bị xong cả rồi, ngài có thể dịch dung bất cứ lúc nào.
Tề Ninh nghe vậy liền vận động gân cốt một chút sau đó mới xoay người đi vào trong doanh trướng.

Việt
Tương Dương ở mạn tây bắc bộ Kinh Châu, là bình nguyên màu mỡ ở trung du sông Hán, vì là nơi nước gặp mặt trời nên được gọi vậy.
Sông Hán chảy qua thành, chia ra hai bờ sông Tương Dương, một thành cách sông nhìn nhau, là nước từ rên núi chảy xuống mà thành, có sông có nước, cảnh đẹp mười phần.
Xưa nay Tương Dương vẫn là trọng địa quân sự và thương nghiệp, trong thành đường xá ngang dọc, cũng vô cùng náo nhiệt.
Cổ Long cách Tương Dương chỉ hơn mười dặm, đại hội Thanh Mộc của Cái Bang được tổ chức ở đây, thông thường bách tính bình dân không biết gì về sự kiện này nhưng nhân sĩ giang hồ đều biết rõ.
Đại hội Thanh Mộc tổ chức ba năm một lần, không có địa điểm cố định, thông thường là do Bang chủ quyết định. Cái Bang có hai mươi tám phân đà chia làm nhị thập bát tú, bởi vì thân ở loạn thế, thiên hạ chia ba phần, nên Cái Bang cũng chia để trị, tuy đều vâng theo lệnh Bang chủ, nhưng bốn Trưởng lão bốn phương đều tự cai quản một phương của mình.
Để cân bằng bốn phương, đại hội Thanh Mộc ba năm một lần lựa chọn địa điểm sẽ nghĩ tới bốn vị Trưởng lão mà thay phiên tổ chức ở địa phận của từng vị.
Những người từng trải cũng biết một chút về đại hội Thanh Mộc của Cái Bang, hơn nữa, Cái Bang được xưng là thiên hạ đệ nhất bang, không thể thiếu việc giao tiếp với các môn phái khác trong giang hồ, đệ tử Cái Bang đến từ năm châu bốn bể, nên xưa nay tính bao dung của Cái Bang rất cao. Các đời Bang chủ Cái Bang, phần lớn đều có danh vọng rất cao trong giang hồ, cố nhiên là vì bản thân thế lực Cái Bang. Ngoài ra còn có một duyên cớ nữa, là vì xưa nay Cái Bang vẫn ở cùng các bang phái khác rất thuận hòa, nếu có xuất hiện mâu thuẫn, Cái Bang cũng sẽ tiền lễ hậu binh, tuyệt không ỷ thế hiếp người.
Mỗi lần đại hội Thanh Mộc được tổ chức luôn luôn có rất nhiều nhân vật giang hồ tập trung. Tuy không phải ai cũng có thể tiến vào trong đại hội, nhưng đối với rất nhiều nhân sĩ giang hồ, chỉ cần đi qua đi lại ở gần đó cũng là một chuyện rất có mặt mũi rồi. Hơn nữa, khi đại hội Thanh Mộc được tổ chức, Cái Bang cũng sẽ mời một vài nhân sĩ có danh vọng cực cao trên giang hồ tới chứng kiến.
Ngày mười sáu tháng tám là ngày đại hội Thanh Mộc khai mạc. Thật ra từ mấy ngày trước, các đạo nhân mã trong giang hồ đã ầm ầm đổ về Tương Dương. Lại thêm vô số đệ tử Cái Bang các đường đều tới đại hội, đột nhiên tập trung đông người như vậy, quan binh thành cổ Tương Dương cũng cẩn thận hơn, tăng thêm mấy lần quan binh đi tuần.
Nhưng phủ Thần Hầu tồn tại đã nhiều năm, nên giữa các bang phái lớn trong giang hồ đã có một quy củ, không phải vạn bất đắc dĩ sẽ không chọc vào quan phủ, càng không sinh sự linh tinh, nên tuy thành cổ Tương Dương tập trung không ít người nhưng vẫn giữ được trật tự.
Đám khất cái vốn là tầng lớp áp chót, thường ngày ăn xin dọc phố hết sức ti tiện, nhưng hiện giờ, trong ngoài thành Tương Dương, nếu có xuất hiện ai đó mặc trang phục đệ tử Cái Bang sẽ có tư thái cực kỳ lạ. Đệ tử Cái Bang từ khắp nơi đổ về đây, cũng có nhiều ăn xin, trải khắp đường lớn ngõ nhỏ, nhưng ai nấy đều ngẩng cao đầu, có vài phần cao ngạo.
Phía bắc thành Tương Dương có một con đường tên Tử Trinh.
Đường không quá dài, nhưng cực kỳ náo nhiệt, tập trung nhiều tửu lâu quán trà. Hiện giờ đã là trung tuần tháng sáu, thời tiết ở Tương Dương cũng hơi nóng, người qua đường cũng muốn vào quán trà uống chút trà lạnh giải nhiệt.
Hôm nay, quán trà này đông khách gấp nhiều lần trước kia, cửa chính cũng đầy ắp người dài cổ ngóng vào trong.
Giữa quán trà có một khoảng trống, sát mép khoảng trống này có một tiểu lão đầu hơn năm mươi tuổi gõ đồng la, ở giữa là một cái bàn bốn góc, một cô nương mười bảy mười tám tuổi đang bày ra một tư thế khó mà tưởng tượng nổi, hai chân dài nhỏ như chạm từ ngọc gác cả lên bàn, cả người lại ngả về đằng trước, thân thể mềm mại gần như gập đôi lại, trán áp vào giữa hai chân.
Không ít người biết đây là uốn dẻo, nhìn thì dễ nhưng muốn làm thì vô cùng khó.
Cô nương này không phải quá đẹp, nhưng cũng có vài phần tư sắc, cộng thêm thân thể cực kỳ mềm dẻo khiến cho người ta thèm nhỏ dãi dài ba thước. Chợt hai tay nàng đánh lên bàn, hai chân lộn ra đằng sau. Bốn phía kinh hô. Nàng xoay hơn mười vòng trên bàn như bánh xe.
Đây không phải động tác nhào lộn thông thường, nó thể hiện hết mức độ mềm dẻo của cơ thể. Bốn phía đều khen nức nở, cũng có không ít người huýt sáo với nàng.
Trên giang hồ có nhiều đoàn xiếc đi biểu diễn khắp nơi, không ở lại cố định nơi nào, lưu lạc bốn phương kiếm sông. Hiện giờ, Tương Dương ngư long hỗn tạp, một vài đoàn biểu diễn lưu động cũng đến đây bán tài năng kiếm chút bạc.
Trong tiếng khen, cô nương kia xoay người một cái, nhảy xuống khỏi bàn, chắp tay với bốn phía một vòng, lớn tiếng hô vang:
- Khiến các vị thúc bá huynh đệ chê cười rồi, tiểu nữ tử mãi nghệ mà sống, xin các vị thúc bá huynh đệ ủng hộ cổ vũ nhiều hơn, thưởng cho tiểu nữ tử một miếng cơm ăn.
Tiểu lão đầu kia đưa lên một cái khay con, nàng cầm lấy khay, cười tươi ngọt ngào đi tới bên cạnh.
Xem nghệ thưởng tiền, đây là quy củ giang hồ, nàng đi một vòng, người hào phóng một chút nhìn nụ cười tươi tắn ngọt ngào cũng ném mấy đồng vào khay.
Vô luận khách nhân thưởng nhiều hay ít nàng cũng cười tươi tạ ơn.
Nàng đi được nửa vòng, chợt một bàn tay đưa ra đặt một thỏi bạc lên khay, ít cũng phải chục lượng, có không ít ngươi hơi giật mình. Tuy mười lượng bạc không phải nhiều lắm, nhưng cũng không mấy khi mãi nghệ một lần được thưởng mười lượng, cô nương lập tức cám ơn:
- Đa tạ đại ca!
Mọi người nhìn người vừa thưởng bạc chừng hơn ba mươi tuổi, ăn mặc khá cẩn thận, một bộ trường sam màu xanh thiên thanh, lưng đeo đai màu đen, vừa nhìn đã biết là hàng thượng đẳng. Ai nấy đều thầm nghĩ, không biết người này lai lịch thế nào, ra tay thật rộng rãi mà.
- Không cần cảm tạ. Không cần cảm tạ.
Người nọ cười híp mắt:
- Cô nương lưu lạc giang hồ mãi nghệ mà sống, thật là khiến người ta thương tiếc. Nhìn tay nàng này!
Người nọ chạm vào bàn tay nhỏ bé của cô nương khiến cho nàng sợ hãi vội vàng lùi lại, miễn cưỡng cười đáp:
- Hành tẩu giang hồ mãi nghệ cũng không vất vả lắm.
Nàng đang muốn đi tiếp, người nọ lại gọi lại:
- Ta còn chưa nói xong, nàng vội đi làm gì? Cô nương, ta vừa ra tay đã cho mười lượng bạc, nàng lại đối xử với ta như vậy sao?
Tiểu lão đầu đi lại giang hồ nhiều, đương nhiên nhìn ra trò gì, bèn cười ha hả tiến tới chắp tay cười:
- Đa tạ vị bằng hữu này thưởng cho bát cơm ăn. Tiểu đồ đệ không hiểu chuyện, tiểu lão đầu ở đây cám ơn thay.
- Đây là đồ đệ của ngươi?
Hai con mắt người nọ đảo quanh cơ thể mềm mại của tiểu cô nương, cười nói:
- Đồ đệ này của ngươi bản lĩnh không tệ, ra rất thích. Giờ đã hoàng hôn, sắp tối rồi, các ngươi thu đồ đạc lại đi, ta mời các ngươi tới tửu lâu ăn cơm.
Tiểu lão đầu cười nói:
- Đa tạ, nhưng bằng hữu đã thưởng rồi, cũng đủ cho thầy trò ta ăn một trận, không dám quấy rầy hơn nữa.
- Lão già này, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt sao?
Hai ba người đi theo sau người nọ, một trong số đó trừng mắt với tiểu lão đầu:
- Ngươi biết vị này là ai không?
Mời ngươi ăn cơm là cho ngươi mặt mũi đấy, ngươi lại không biết xấu hổ hả?
Tiểu lão đầu vội đáp:
- Vị bằng hữu này hiểu lầm rồi, đã cho lão già này mặt mũi, làm sao lão dám không biết xấu hổ, nhưng chúng ta lăn lộn giang hồ mãi nghệ kiếm ăn, không ăn cơm mời không công.
- Là ngại ít bạc hả?
Nam tử áo xanh lấy ra thêm một thỏi bạc ném lên khay của cô nương kia, cười nói :
- Chừng này đủ cho các ngươi theo ta ăn bữa cơm chứ ?
Cô nương kia nhíu đôi mày thanh tú lắc đầu:
- Đại ca đã thưởng rồi.
Nàng cầm thỏi bạc ném trả lại, người nọ đưa tay nhận lấy, không giận lại cười nói:
- Có ý tứ. Tiểu lão đầu, đồ đệ này của ngươi rất cá tính đấy. Ta thích.
Nàng đã gả cho ai chưa? Có cần ta giới thiệu không?
Lão đầu nọ con chưa lên tiếng, cô nương kia đã bực bội phản bác:
- Ngươi ăn nói lịch sự một chút.
Khuôn mặt nàng không còn vẻ tươi cười nữa.
Người vây xem tứ phía bàn bạc ầm ỹ, đương nhiên ai nấy đều nhìn ra nam tử này vừa ra tay đã cho mười lượng bạc, nhưng không có lòng tốt, lại muốn đùa giỡn cô nương nhà người ta trước mặt mọi người.
Nam tử áo xanh nghiêm mặt cười:
- Cô nương muốn ta nói gì đó lịch sự sao? Không bằng ta tìm nơi nào đó, ta sẽ nói thật lịch sự cho nàng nghe?
Gã còn chưa nói hết, chợt một giọng nói lạnh lùng vang lên:
- Giữa ban ngày ban mặt, lại không biết liêm sỉ dám đùa giỡn cô nương nhà người ta. Còn có vương pháp hay không?
Mọi người nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy một gã mặc áo vải bố màu xám dựa vào cột quán trà lạnh lùng nhìn chằm chằm nam tử áo xanh. Người trẻ tuổi kia cũng khá tuấn tú, sau lưng gã là một hán tử cực kỳ cao lớn, râu quai nón, trên đầu buộc khăn vải bố, quần áo cũng cực kỳ bình thường.
Trong thành Tương Dương vân long hỗn tạp, phú quý cũng có, nghèo hèn cũng có, nhưng khi đại hội Thanh Mộc sắp khai mạc, không ai dám nhìn vào quần áo mà xem thường ai, không ai biết người nhìn như bình thường này lại có chỗ dựa vững chắc gì đằng sau.
Hiển nhiên nam tử áo xanh hơi bất ngờ, liếc nhìn nam tử trẻ tuổi kia, nhìn một lát, cười hỏi:
- Các hạ là thần thánh phương nào? Ngươi nói ta sao?
- Ở đây ngoài ngươi không biết liêm sỉ ra chẳng lẽ còn có người thứ hai?
Người thanh niên kia hừ lạnh một tiếng, không coi nam tử áo xanh vào đâu, đi thẳng tới nói với tiểu cô nương kia:
- Cô nương, ngươi không cần để ý tới người như vậy, giữa thanh thiên bạch nhật, ta xem ai dám vô pháp vô thiên.
Lúc trước người này vẫn lẫn trong đám người, không ai chú ý tới, hiện giờ đột nhiên xuất hiện, rất nhiều người đều nhìn vào, bao gồm cả mấy tên khất cái quần áo rách nát đứng ở cửa vừa nhìn đã biết là đệ tử Cái Bang. Người đứng đầu nhìn qua chừng ngoài ba mươi tuổi, mày rậm mắt to, tóc tai rối tung, chỉ có hai con mắt còn sáng lấp lánh gắt gao nhìn chằm chằm người thanh niên ra mặt bênh vực kẻ yếu kia.
Tên khất cái trung niên này chính là Tề Ninh.
Tề Ninh được Chung Gia giúp đỡ dịch dung thành một tên khất cái khoảng hơn ba mươi tuổi. Dù sao thì hắn cũng tới đây với thân phận Đà chủ phân đà Kim Long, nếu trẻ quá thì người khác khó mà tin được.
Sau khi gặp đám người Mao Hồ Nhi, đoàn người liền đi suốt ngày đêm không ngừng nghỉ tới Tương Dương. Để không bị muộn mọi người gần như không nghỉ ngơi gì, ăn uống cũng đều trên lưng ngựa, cũng may hôm nay vừa kịp tới thành Tương Dương, từ giờ đến chính ngọ ngày mai, ở Cổ Long Trung, đại hội Thanh Mộc sẽ được tổ chức vẫn còn chút thời gian.
Tề Ninh biết lần này đại hội Thanh Mộc có thể coi như đại hội thịnh nhất trên giang hồ, đến Tương Dương cũng không vội tới Cổ Long Trung mà vào trong thành Tương Dương đi lại một vòng. Đại hội Thanh Mộc sắp được tổ chức, đương nhiên chủ đề bàn luận phổ biến nhất trong thành là về đại hội Thanh Mộc, Tề Ninh muốn thám thính trước, để chuẩn bị cho tốt.
Nhóm bốn người Mao Hồ tới đây coi như thị tòng của Tề Ninh, tới trước cửa quán trà này thì thấy có người nhốn nháo. Tề Ninh muốn xem thử xem đã xảy ra chuyện gì bèn chen tới trước cửa, nên vừa kịp thấy rõ một màn kia, nam tử áo xanh chọc tức cô nương mãi nghệ, trong lòng cười nhạt, không ngờ đột nhiên có người chủ động đứng ra.
Tề Ninh còn tưởng có ngươi không quen nhìn, thật lòng muốn đứng ra bênh vực kẻ yếu, nhưng vừa nhìn người thanh niên đứng ra kia, hắn cực kỳ kinh ngạc, vạn lần cũng không ngờ lại gặp người này ở đây, thật không thể tưởng tượng nổi.
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. Thành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con n, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Chuyến đi đến Đông Tề cầu hôn của sứ đoàn nước Sở có thể thành công, nguyên nhân quan trọng nhất là Bắc Hán đột nhiên xảy ra biến cố, Bắc Đường Dục và Bắc Đường Phong thân là sứ thần Bắc Hán phải gấp gáp bỏ trốn.
Tề Ninh vẫn luôn cho rằng khi Lạc Dương xảy ra biến cố, Bắc Đường Phong sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy về Lạc Dương tranh giành ngôi vị hoàng đế, nhưng Tề Ninh không ngờ hôm nay, ở tại Tương Dương lại gặp Bắc Đường Phong.
Vị công tử đột nhiên xuất hiện vào lúc này hóa ra là Hoàng tử Bắc Hán, Bắc Đường Phong.
Trong khoảnh khắc Tề Ninh nhìn thấy Bắc Đường Phong, hắn gần như không thể tin vào mắt mình, càng không thể tưởng tượng nổi thiên hạ rộng lớn như vậy, lại có thể đụng độ Bắc Đường Phong ở Tương Dương. Đúng là chuyện hi hữu còn hơn là lợn mẹ biết leo cây, thế mà lại xảy ra.
Hắn giật mình, nghi hoặc vô cùng, thầm nghĩ Bắc hán đã xảy ra nội biến, sao tên này không nhanh chân chạy về tranh đoạt hoàng vị mà lại chạy đến Tương Dương này? Tương Dương thuộc về một phần lãnh thổ của nước Sở, là Hoàng tử Bắc Hán, mà lại mạo hiểm dấn thân vào nước Sở, đây không phải là trò đùa, bởi lẽ một khi thân phận của gã bị bại lộ, lúc đó gã muốn chạy cũng chạy không được.
Hắn nhìn về phía sau Bắc Đường Phong. Ở đó có một hán tử vóc người cao to đầu đội mũ mạo. Tuy người đó cố ý ăn mặc đơn giản, nhưng Tề Ninh chỉ cần liếc mắt cũng nhận ra gã là Hỏa Thần Quân.
Nếu như Bắc Đường Phong và Hỏa Thần Quân cùng xuất hiện ở đây, vậy Bắc Đường Dục cũng ở gần đây. Tề Ninh nhìn khắp chung quanh nhưng không phát hiện ra bóng dáng Bắc Đường Dục, hắn thầm nghĩ lẽ nào Bắc Đường Phong và Bắc Đường Dục thật sự đường ai nấy đi?
Bắc Đường Phong và nam tử áo xanh đối chọi gay gắt. Mọi người đứng ở xung quanh vừa xem vừa chỉ trỏ. Một người đứng sau nam tử áo xanh hướng về phía Bắc Đường Phong, cười lạnh nói:
- Chao ôi! Là ai mặc quần không có đáy, để lồ lộ ra từ đông sang tây thế này? Tính ra oai làm anh hùng cứu mỹ nhân sao?
Đám tùy tùng ở phía sau nam tử mặc áo xanh lập tức cười rộ lên.
Bắc Đường Phong xuất thân Hoàng tộc, từ trước tới nay chưa ai dám nói với gã nhưng lời thô tục như vậy. Sắc mặt xa sầm xuống, gã nói bằng giọng lạnh như băng:
- Ngươi có gan thì nói lại lần nữa xem?
Người nọ còn muốn lập lại, nhưng nam tử áo xanh khoác tay ngăn lại, cười nói:
- Vị công tử này đã muốn làm anh hùng, chúng ta không nên làm cho hắn mất đi sự hăng hái. Chúng ta dều là bách tính tuân thủ pháp luật, không nên tranh chấp ở đây.
Rồi gã quay sang cười nói với Bắc Đường Phong:
- Các hạ có thể để lại danh tính không?
Bắc Đường Phong phùng mang trợn mắt, cuối cùng gã hừ lạnh một tiếng và nói:
- Ngươi không xứng để ta xưng danh tính.
Nam tử áo xanh giơ ngón tay cái lên, cười nói:
- Có dũng khí! Bao nhiêu năm rồi ta mới đụng phải một hảo hán cứng miệng như ngươi.
Nam tử hướng về phía cô nương mãi nghệ nở nụ cười thật tươi, rồi quay người rời đi. Những người hầu của gã ném cho Bắc Đường Phong một nụ cười mỉa rồi đi theo nam tử áo xanh.
Bắc Đường Phong nhìn thấy nam tử áo xanh dẫn người rời đi, bất giác ưỡn ngực ra ra vẻ đắc ý lắm.
Bấy giờ ông lão tiến tới chắp tay nói:
- Đa tạ vị bằng hữu đây đã giải vây giúp chúng tôi.
Bắc Đường Phong vội chỉnh sửa y phục lại cho thật ngay, rồi chắp tay đáp lễ với ông lão, xong gã nhìn về phía cô nương mãi nghệ, ân cần hỏi:
- Cô nương không sao chứ?
Cô nương mãi nghệ lắc đầu nói:
- Đa tạ công tử xuất thủ giải vây.
- Chuyện nhỏ, không đáng nhắc đến ấy mà.
Bắc Đường Phong vờ tỏ ra thật ưu nhã. Ông lão cũng quay sang bốn phía chắp tay, nói:
- Đa tạ các vị lão gia, thiếu gia đã cổ vũ cho chúng tôi. Hôm nay biểu diễn đến đây thôi, ngày mai xin mọi người hãy tiếp tục ủng hộ cho chúng tôi. Đa tạ! Đa tạ!
Đến đây người vây xem mới tản đi. Nếu Tề Ninh đã đụng độ Bắc Đường Phong, tất nhiên muốn làm cho rõ tên này đến Tương Dương để giở trò quỷ gì. Hắn đứng ngoài cửa, không rời đi. Chợt nghe bên cạnh có người nói:
- Tiểu tử tốt bụng đó tiêu rồi! Ta nhận ra người áo xanh vừa nãy đấy.
Tề Ninh quay đầu nhìn lại thì thấy một người trung niên đang vuốt vuốt chòm râu. Nom y đắc chí lắm. Có mấy người đã vây lấy y.
Một người hỏi:
- Ngươi biết? Người nọ khá là ngông cuồng đấy… Kiều Trang chủ, rốt cuộc người đó có lai lịch gì?
- Ta nghĩ chắc các vị không tin đâu.
Người trung niên được gọi là Kiều Trang chủ thừa nước đục thả câu:
- Ta hỏi các vị, Tây Xuyên có một Hàn Gia bảo, các vị đã nghe qua chăng?
Những người vây xem đưa mắt nhìn nhau, rõ ràng là có mấy người không biết. Một người lên tiếng:
- Kiều Trang chủ, là Hàn Gia bảo ở Hợp Giang, Tây Xuyên à?
- Không sai.
Kiều Trang chủ nói:
- Nếu huynh biết Hàn Gia bảo, chắc cũng biết một sự kiện xảy ra ở Hàn Gia bảo năm ngoái?
Người kia cười, trả lời:
- Huynh đang nói đến chuyện con gái của Bảo chủ Hàn Gia bảo được gả cho Đà chủ phân đà Tuy Hỏa Hầu của Cái Bang làm thiếp?
Tề Ninh rùng mình. Chợt Kiều Trang chủ bật cười ha hả và nói:
- Huynh đệ, tin tức linh thông nhỉ.
Ta đúng là muốn nói về chuyện ấy. Có điều… Hắc! Hắc! Con gái lớn của Hàn Gia bảo được gả cho vị Tào Đà chủ kia lại không cam tâm tình nguyện.
- Hơ?
Có người hỏi ngay:
- Kiều Trang chủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngài là tiền bối giang hồ, vào Nam ra Bắc, thấy nhiều chuyện, chúng tôi kiến thức hạn hẹp, ngài kể cho chúng tôi hay với.
Kiều Trang chủ cười kha khả, nói:
- Có những chuyện không thể nói bừa. Mọi người chỉ cần nhớ kỹ rằng, chuyện hôn sự giữa hai nhà đó không đơn giản!
- Kiều Trang chủ, chúng tôi đang hỏi về người áo xanh lúc nãy, sao huynh lại nhắc tới Hàn Gia bảo?
Ai đó nghi hoặc hỏi:
- Chẳng lẽ người áo xanh có quan hệ gì với Hàn Gia bảo?
- Tất nhiên là có quan hệ rồi.
Kiều Trang chủ trả lời:
- Người áo xanh lúc nãy chính là cô gia của Hàn Gia bảo. Giờ thì mọi người rõ rồi nhé, hắn chính là Đà chủ phân đà Tuy Hỏa Hầu của Cái Bang – Tào Uy!
Tề Ninh và Mao Hồ dứng bên cạnh liếc mắt nhìn nhau. Trong đôi mắt của hai người đều có vẻ kinh ngạc.
Tề Ninh chưa từng gặp Tào Uy, nhưng không phải hắn mới nghe cái tên này lần đầu. Ban đầu, lúc ở Tây Xuyên, Bạch Hổ Trưởng lão của Cái Bang mưu nghịch, gài bẫy hãm hại Hướng Bách Ảnh, Tề Ninh còn nhớ rõ, đêm đó Hướng Bách Ảnh đã chất vấn Bạch Hổ về việc Tào Uy ép hôn, có điều lúc đó Hướng Bách Ảnh đang bị thương nặng, sau khi Bạch Hổ che giấu cho Tào Uy thì Hướng Bách Ảnh không gặng hỏi tiếp.
Không ngờ hôm nay lại đụng phải Tào Uy ở đây.
Tề Ninh nhớ rõ, Tào Uy là đệ tử thân truyền của Bạch Hổ, do một tay Bạch Hổ đề bạt lên thành Đà chủ phân đà Tuy Hỏa Hầu, đó là dòng chính đáng tin của Bạch Hổ.
- Không phải chứ?
Lập tức có giọng nói ngờ vực vang lên:
- Kiều Trang chủ, Tào Uy là Đà chủ của Cái Bang, nhưng cách ăn mặc của người vừa rồi đâu có chút nào giống với một đệ tử Cái Bang? Hắn vừa ra tay một cái là thưởng ngay mười lượng bạc, giống như hắn là người cao quý, còn người khác là kẻ ăn xin vậy.
Người còn lại cũng tán đồng:
- Đúng đó! Nếu họ Tào là người của Cái Bang, sao dám trêu ghẹo cô nương kia giữa thanh thiên bạch nhật? Nghe đâu vị Hướng Bang chủ của Cái Bang nghiêm khắc với người dưới lắm mà?
- Hướng Bang chủ?
Kiều Trang chủ ra vẻ biết hết mọi chuyện trong thiên hạ:
- Đâu phải mọi người không biết Hướng Bang chủ bị kẻ gian giết hại? Đại hội Thanh Mộc lần này, Cái Bang sẽ tuyển ra Bang chủ mới để báo thù cho Hướng Bang chủ đấy. Nhưng có điều này mọi người không biết, Tào Uy là đệ tử thân truyền của Bạch Hổ Trưởng lão đó. Theo ta được biết, người này ham mê nữ sắc, tư cách cũng ngông cuồng lắm. Trước đây lúc Hướng Bang chủ còn tại thế, Tào Uy còn ỷ mình được Bạch Hổ Trưởng lão che chở, không kiêng nể gì cả, giờ Hướng Bang chủ mất rời, còn ai dám trêu chọc người này?
Một người đứng cạnh vuốt cằm, nói:
- Ta cũng nghe nói Bạch Hổ Trưởng lão đã nắm chắc phần thắng trong cuộc tuyển chọn Bang chủ của Cái Bang lần này. Lão gắn bó với Cái Bang lâu nhất, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Bạch Hổ Trưởng lão sẽ kế nhiệm ngôi vị Bang chủ Cái Bang. Tào Uy là đệ tử thân truyền của Bạch Hổ Trưởng lão, nhất định sau khi Bạch Hổ Trưởng lão rút lui, Tào Uy sẽ trở thành Bang chủ Cái Bang tiếp theo.
- Kiều Trang chủ này, sao ngài biết Tào Uy thế?
Ai đó hỏi:
- Chẳng lẽ ngài có giao tình gì với hắn?
Kiều Trang chủ cười, đáp:
- Ta có mấy người bạn ở Tây Xuyên, năm ngoái đến bái phỏng, trùng hợp đúng lúc con gái Hàn gia lấy chồng, ta cũng theo bằng hữu đến uống rượu mừng. Ta nhìn thấy tận mắt, người đón dâu chính là vị Tào Đà chủ này. Ngày thường Tào Đà chủ cũng không thích mặc quần áo rách nát, thế nên đôi lúc gặp phải, mọi người cũng không nhận ra hắn là người của Cái Bang.
Người nào đó than thở:
- Cái Bang là bang phái đứng đầu thiên hạ, mấy thập niên vừa qua còn đứng đầu tám bang mười sáu phái. Ta nghe nói bang quy của Cái Bang sâm nghiêm lắm, đến nay Hướng Bang chủ vẫn được người người nể phục. Có điều, Hướng Bang chủ vừa đi, đạo đức đã suy đồi ngay, xem ra Cái Bang tuột dốc rồi.
- Hừm!
Bỗng một người giơ tay lên ra hiệu im lặng và nhìn dao dác xung quanh. Thấy trên đường còn lác đác mấy tên khất cái, y thấp giọng bảo:
- Coi chừng bị người của Cái Bang nghe thấy. Giờ từ trong ra ngoài thành Tương Dương toàn là người của Cái Bang, hãy phòng bị cho thỏa đáng. Nếu chúng ta đắc tội với Cái Bang sẽ chẳng có quả ngon mà ăn đâu.
Kiều Trang chủ đưa mắt nhìn vào quán trà. Thấy Bắc Đường Phong và ông lão đang nhỏ giọng trò chuyện, vị trang chủ hỏi nhỏ:
- Mọi người có biết người trẻ tuổi này từ đâu đến không?
Mọi người đều lắc đầu. Một người nói:
- Không biết hắn từ đâu đến đây.
Bước chân ra đường, không nên can thiệp vào chuyện của người khác. Vừa rồi, khi đứng ra bênh vực nữ tử mãi nghệ, hắn đã đắc tội với Cái Bang. Mà, sợ là hắn còn chưa biết mình đã có thêm kẻ thù.
- Tào Uy không phải người dễ trêu chọc.
Kiều Trang chủ nói:
- Chuyện này chắc chắn vẫn còn chưa kết thúc. Tào Uy bị người trẻ tuổi đó khinh khi trước mặt mọi người, dù là người bình thường còn không thể cho qua, huống chi là người như Tào Uy?
Y thở dài, nói:
- Ta e là người trẻ tuổi này không thể ra khỏi thành Tương Dương.
Những người khác cũng lắc đầu nhè nhẹ. Ánh mắt họ nhìn vào Bắc Đường Phong giống hệt ánh mắt khi ai đó nhìn vào một xác chết.
Những người ở đây đều từng trải và có nhiều kinh nghiệm, biết rằng không nên nán lại thêm, họ tản ra tiếp tục làm việc của mình. Bấy giờ Tề Ninh mới quay sang hỏi nhỏ Mao Hồ Nhi:
- Ngươi có nghe nói về người tên Tào Uy này chưa?
Mao Hồ Nhi gật đầu, trả lời:
- Hai mươi tám phân đà của Cái Bang, tên của mỗi Đà chủ ta đều hiểu biết, có điều ta chưa gặp mặt hết. Chúng ta đều ở miền Đông.
Bạch Hổ Thất Túc thì ở khu Tây, bình thường cũng không qua lại, chỉ khi đến Đại hội Thanh Mộc được tổ chức ba năm một lần mới có dịp gặp nhau. Vào Đại hội Thanh Mộc ba năm trước, Đà chủ phân đà Tuy Hỏa Hầu không phải là Tào Uy.
Tề Ninh khẽ xoa cằm, thấp giọng hỏi:
- Vừa nãy Tào Uy đùa giỡn cô nương kia giữa đám đông, có phạm vào môn quy của Cái Bang không?
- Có.
Mao Hồ Nhi lập tức trả lời:
- Khi dễ người yếu hơn mình và dâm nhục phụ nữ. Đây là hai tội lớn trong Cái Bang. Có điều Thanh Long Thất Túc chúng ta không xen vào việc này. Bạch Hổ Thất Túc có Nghi Trượng đường, chuyên xử lý việc vi phạm môn quy.
Gã cười lạnh, nói:
-Tuy nhiên, Chấp Sự đường của Tây Phương Thất Túc đều là người của Bạch Hổ, xử lý thế nào, chỉ chờ một câu nói của Bạch Hổ.
- Phái một người đuổi theo Tào Uy.
Tề Ninh nhỏ giọng ra lệnh:
- Đừng rút dây động rừng, chỉ cần tập trung theo dõi, xem xem họ có ở trong thành không, ở đâu, dò nghe rồi lập tức báo lại cho ta.
Mao Hồ Nhi răm rắp nghe theo mệnh lệnh của Tề Ninh. Gã xoay người, thấp giọng dặn dò hai câu, hai gã thủ hạ lập tức đuổi theo hướng Tào Uy vừa rời đi.
Tề Ninh ghé mắt quan sát phía trong quán trà. Ông lão và cô nương đang thu dọn đồ đạc. Ngạc nhiên là Bắc Đường Phong cũng cùng dọn đồ cùng họ. Hỏa Thần Quân đứng cách đó không xa, sắc mặt nặng nề, mày chau lại, dường như y đang bực dọc.
Thank You to Phương Linh For This Useful

Tề Ninh nhìn vẻ mặt của Hỏa Thần Quân liền biết y không hài lòng với việc Bắc Đường Phong làm ngày hôm nay.
Không cần biết hôm nay Bắc Đường Phong tới Tương Dương để làm gì, gã dù sao cũng là Hoàng tử của Bắc Hán, đúng lý nên làm việc khiêm tốn một chút.
Ai đời lại đi tranh cãi như dân chợ búa giữa đường lớn như vậy, lẽ ra cho dù là chuyện có lớn hơn nữa thì gã cũng phải cắn răng nhẫn nhịn.
Giờ thì hay rồi. Hôm nay là ngày người ngựa ở khắp các nơi đều đổ về Tương Dương, gã không chịu nhẫn nại mà lại còn cuốn vào tranh chấp, không cần biết mục đích của gã là gì nhưng có thể khẳng định hành động này cực kỳ ngu xuẩn. Hỏa Thần Quân đương nhiên là rất không hài lòng nhưng dù gì thì y cũng chỉ là phận nô tài nên không dám nói gì.
Sau khi thu dọn đồ đạc xong, ông lão đi tới nói vài câu với Chưởng quỹ tiệm trà. Việc tiệm trà hợp tác với nghệ nhân là việc làm ăn hai bên cùng có lợi. Người làm xiếc có thể có nơi biểu diễn xiếc kiếm sống hằng ngày mà tiệm trà cũng có thể thông qua những người làm xiếc để thu hút khách qua đường, hai bên đều không phải chịu thua thiệt.
Bên cạnh Bắc Đường Phong, ngoài Hỏa Thần Quân ra thì còn hai tên tùng tùy đi cùng. Sau khi thu dọn đồ xong, Bắc Đường Phong ra lệnh cho hai tên tùy tùng mang theo đồ làm xiếc, rồi sau đó dẫn theo thầy trò kia ra ngoài cửa.
Vừa rồi Tề Ninh có nghe thấy những người kia nói đến Tào Uy.
Cũng chẳng biết Bắc Đường Phong đã nói với ông lão kia cái gì mà hắn lại thấy thầy trò đều đồng ý đi theo gã. Tề Ninh thầm nghĩ tiểu tử này xem ra cũng không phải hạng vô tích sự, ít nhất thì tài ăn nói cũng dùng được.
Tề Ninh thấy Bắc Đường Phong đã đi khỏi, hắn không nói lời nào lập tức đuổi theo. Mao Hồ Nhi cùng một tên ăn mày liếc mắt nhìn nhau, sau đó cũng đuổi theo.
Trên đường người qua người lại tấp nập. Mấy ngày hôm nay ăn mày xuất hiện ở Tương Dương đã chẳng còn là chuyện gì lạ vì vậy nên chẳng ai chú ý đến ba người.
Đi được một đoạn Tề Ninh phát hiện đột nhiên có một người hình như cũng đang bám theo Bắc Đường Phong. Người nọ đầu tóc rối bù, y phục màu xám rách nát vá chằng vá chịt, gã với đám người Bắc Đường Phong chỉ cách nhau khoảng bảy tám bước, người đi người theo. Nếu như không cẩn thận chú ý chắc chắn sẽ không phát hiện ra. Thế nhưng Tề Ninh đã đặc biệt để ý đến người này sau đó quả nhiên phát hiện tên ăn mày đó đúng là đang bám theo Bắc Đường Phong. Trong lòng chợt thấy rùng mình, thầm nghĩ thì ra không phải chỉ có mình hắn mới chú ý đến Bắc Đường Phong. Đột nhiên nghĩ đến vừa rồi Bắc Đường Phong xảy ra tranh chấp với Tào Uy, chẳng lẽ tên ăn mày đó là do Tào Uy phái tới bám theo?
Tề Ninh cố ý kẽo giãn khoảng cách nhưng vẫn không để đám Bắc Đường Phong rời khỏi tầm quan sát của mình. Hắn đi xuyên qua hai con đường sau đó rẽ vào một con hẻm dài. Nơi này không náo nhiệt như đường lớn ngoài kia và đặc biệt rất ít người qua lại.
Thực ra Hỏa Thần Quân vẫn luôn quan sát dọc đường đi. Mặc dù võ công của y khá cao cường nhưng rõ ràng là y không giỏi trong việc phát giác các tình huống xung quanh. Vì vậy nên không hề phát hiện ra phía sau có người bám theo bọn họ.
Cuối cùng bọn họ rẽ vào một con đường, những ngôi nhà xung quanh có chút đổ nát. Đám người đi hết con đường ra đến đầu đường Bắc Đường Phong mới dừng lại quan sát xung quanh rồi mới gõ cửa một ngôi nhà. Ngay sau đó liền có người mở cửa, đám người liền đi vào trong sân. Tề Ninh không hề lại gần mà đứng ở một bên cùng với hai người kia, nhìn thấy tên ăn mày áo xám đang nhìn ngó xung quanh. Mặc dù tên đó đã nhìn thấy bọn Tề Ninh nhưng thấy ba người bọn hắn chỉ đang vừa nói vừa cười nên không nghi ngờ gì nữa mà xoay người vội vã chạy đi.
Tề Ninh chờ tên ăn mày áo xám đi rồi mới bám theo con đường đi về phía trước. Hắn phát hiện nhà cửa trên con đường này dường như đã nhiều năm không tu sửa nên có vẻ đổ nát hoang tàn. Hơn thế nữa trên đường cũng không có bất cứ cửa hàng nào, tất cả đều là nhà ở bình thường, và đường đi có vẻ khá hẹp. Tề Ninh đi qua ngôi nhà mà Bắc Đường Phong lúc nãy đã vào, liếc mắt nhìn một cái. Trên cửa gỗ cũ kỹ có một khe hở rất lớn, lúc hắn nhìn qua khe hở đó thấy trong sân có khoảng năm sáu người.
Tề Ninh không hề dừng bước mà đi thẳng tới đầu hẻm rồi xoay người rẽ sang một con đường khác. Mao Hồ Nhi cảm thấy kỳ lạ, hỏi:
- Hầu đà chủ biết những người kia sao?
Tề Ninh mỉm cười, hắn không muốn nói nhiều về chuyện này, chỉ nói:
- Ngày mai đại hội Thanh Mộc được tổ chức ở Cổ Long sẽ bắt đầu vào buổi trưa. Tương Dương cách Cổ Long mấy chục dặm đường, giờ chúng ta hãy quay về khách điếm ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi sức, sáng sớm ngày mai sẽ xuất phát.
Tề Ninh đã phân phó nhưng vậy, hai người đương nhiên không dám nhiều lời. Sau khi vào thành, Tề Ninh đã tìm được một khách điếm bình dân để nghỉ chân.
Nếu như là trước đây, ăn mày vào khách điếm ở trọ là điều rất hiếm lạ. Nhưng hiện tại đang là thời gian chuẩn bị diễn ra đại hội Thanh Mộc, các đệ tử Cái bang từ khắp nơi đều đổ về Tương Dương.
Trong thành có không ít khách điếm bình dân tiếp đãi ăn mày nên chuyện này đã trở thành chuyện bình thường.
Sau khi trở lại khách điếm, hai người được phái đi thăm dò tin tức của Tào Uy cũng nhanh chóng quay về bẩm báo:
- Đà chủ, Tào Uy thuê trọ ở một khách điếm, nhưng sau khi vào khách điếm, gã không hề ra khỏi cửa chỉ có mấy tên đệ tử của gã là thường xuyên phân công nhau ra ngoài. Nhìn tình hình này có vẻ như bọn họ đang muốn triệu tập người đêm nay đối phó với vị thiếu niên kia.
Tề Ninh cười nhạt, nói:
- Tên Tào Uy này cũng thật chẳng ra gì. Nếu như thật sự muốn giải quyết ân oán cá nhân thì cũng đâu cần phải huy động nhiều người như vậy!
Thầm nghĩ cái tên ăn mày áo xám khi nãy chắc có lẽ là người của Tào Uy phái đi bám theo Bắc Đường Phong. Trước tiên là phải nắm được nơi nghỉ chân của Bắc Đường Phong trước rồi đợi đến khi trời tối mới hành động.
Đám người Tào Uy tuy người đông thế mạnh đã vậy lại ngông cuồng khinh địch nhưng dù sao thì hiện tại bọn họ cũng đang ở trong thành Tương Dương. Quan binh cùng sai dịch trong thành mấy ngày qua tựa như phải đối đầu với đại địch, bọn họ thường xuyên tuần tra khắp các con phố lớn ngõ nhỏ trong thành để đề phòng nhiều người trong giang hồ vào thành sẽ dễ phát sinh mâu thuẫn.
Tào Uy không dám ra tay vào ban ngày cũng chính là vì do có nhiều người, gã sợ nếu ra tay sẽ chọc vào quan phủ. Vì vậy ra tay vào ban đêm sẽ thuận lợi hơn.
Sau khi ăn cơm xong, ngoài trời cũng đã tối. Tề Ninh nhắc đám Mao Hồ Nhi đi nghỉ ngơi sớm. Tề Ninh ở một mình một phòng, sau khi vào phòng thấy vẫn còn khá sớm nên hắn luyện lại Túy mộng cửu thức mà Hướng Bách Ảnh đã truyền cho hắn. Về chiêu thức cùng khẩu quyết của Túy mộng cửu thức Tề Ninh thuộc hết, chỉ là để hiểu được sự thâm thúy trong bộ võ học trấn bang của Cái bang này trong vòng vài ba tháng chắc chắn chưa thể lĩnh ngộ hết được.
Túy mộ cửu thức cùng Nghịch cân kinh là hai tuyệt học của Cái bang, có thể nói đây là hai bộ võ công quý giá nhất của Cái bang. Chiêu thức của Túy mộng cửu thức vô cùng ảo diệu, bí quyết tâm pháp lại càng vi diệu hơn. Nếu không thì sao có thể nổi danh trên giang hồ thậm chí còn trở thành tuyệt học trấn bang của Cái bang được?

Bạn cần đăng nhập để bình luận