Cẩm Y Xuân Thu

Chương 678: Độc ác

Cô nương làm xiếc tuyệt vọng nhắm mắt, khuôn mặt đẫm lệ. Tào Uy thấy quai hàm nàng khẽ nhúc nhích lập tức nhận ra điều gì đó.
Lão lao đến bóp chặt quai hàm của nàng sau đó tiện tay nhét vải vào miệng nàng. Lão cười lạnh, nói:
- Sao hả? Muốn cắn lưỡi tự sát sao?
Cô nương làm xiếc muốn chết cũng không được nữa, nàng lại càng tuyệt vọng hơn.
- Tiểu mỹ nhân, ta thấy nàng vẫn còn là xử nữ, chắc hẳn chưa từng nếm trải mùi vị của nam nhân bao giờ đúng không?
Tào Uy cười dâm tà, nói tiếp:
- Sau đêm nay, ca ca sẽ cho nàng nếm thử mùi vị dục tiên dục tử.
Nếu như đến lúc đó nàng vẫn còn muốn chết, ta sẽ không cản nàng nữa. Ta chỉ sợ sau khi nếm trải cảm giác đó rồi, nàng sẽ lưu luyến không muốn chết nữa thôi!
Lão đưa tay ra xoa lên khuôn mặt của nàng, nói:
- Làn da này thật là mịn! Đúng là hiếm thấy. Nàng vào nam ra bắc phơi gió phơi nắng thế mà vẫn có làn da trắng nõn mịn màng như vậy, đúng là hàng tốt. Tiểu mỹ nhân, nàng có biết không? Lúc nàng hôn mê, ta vốn có thể làm rồi nhưng cái mà ta muốn có là cảm giác! Nàng càng không muốn ta sẽ lại càng thỏa mãn.
Cô nương nhắm mắt lại, miệng không thể nói, cơ thể run lẩy bẩy.
Tào Uy quay trở lại ghế ngồi xuống sau đó đột nhiên hỏi:
- Tiểu mỹ nhân, từ lúc tỉnh lại ta vẫn chưa thấy nàng hỏi thăm sự phụ của nàng? Chẳng lẽ nàng không quan tâm đến lão ta sao?
Cô nương lập tức mở mắt, vẻ mặt lo lắng.
- Thế này mới giống một đồ đệ chứ.
Tào Uy cười khà khà, nói:
- Ta nghe sư phụ nàng nói nàng là đứa trẻ bị bỏ rơi được lão ta nhặt về nuôi lúc lang bạt giang hồ mại nghệ đúng không? Như vậy nếu như không có sư phụ của nàng thì nàng đã bị chó hoang ăn thịt từ lâu rồi. Ân đức lớn như vậy, nàng làm sao có thể không báo được, đúng không?
Cô nương khẽ giãy giụa, miệng phát ra tiếng ‘ô ô’.
Tào Uy đắc ý cười, sau đó lão lớn giọng nói:
- Đưa vào đây!
Ngay lập tức cửa phòng bị đẩy ra, hai tên ăn mày đẩy tiểu lão đầu làm xiếc vào. mặt mũi Tiểu lão đầu bầm dập. Sau khi bị đẩy vào phòng, tên ăn mày đứng đằng sau đạp mạnh vào khuỷu chân khiến lão quỳ rạp xuống đất. Lão đầu bị đau, miệng khẽ rên lên.
Cô nương làm xiếc thấy vậy lại càng giãy giụa kịch liệt hơn, chiếc ghế cũng vì vậy mà rung lắc dữ dội.
Tào Uy cười nói:
- Ta là người nói chuyện có đạo lý. Nếu như nàng muốn ta thả sư phụ của nàng ra thì đương nhiên ta sẽ đồng ý. Nhưng tất nhiên, ta sẽ không thể thả người khi không nhận được lợi lộc gì.
Hai mắt cô nương làm xiếc đẫm lệ nhìn thẳng vào mắt Tào Uy.
Tào Uy cười nói:
- Nàng đã từng vào nam ra bắc đi qua khắp các hang cùng ngỏ hẻm nên chắc cũng hiểu ý ta muốn nói gì đúng không? Chỉ cần đêm nay nàng ngoan ngoãn nghe lời, ta bảo nàng làm gì thì nàng phải làm cái đó. Nếu như nàng có thể khiến ta vui vẻ, ngay sáng sớm ngày mai ta sẽ lập tức thả sư phụ nàng ra. Nếu như nàng muốn, ta cũng có thể đưa nàng một số bạc rồi để nàng đi.
Tiểu lão đầu lập tức gào lên:
- Không được đồng ý… Không được đồng ý với cái tên súc sinh này!
Lão còn chưa nói hết câu, tên ăn mày đứng sau lưng lão đã vươn tay nắm lấy đầu lão rồi đập xuống sàn nhà mấy phát. Sau khi bị đập mấy phát như vậy, trước trán tiểu lão đầu lập tức chảy máu ròng ròng.
Cô nương thấy tiểu lão đầu chảy máu, nàng liên tục lắc đầu.
Tên ăn mày kia giữ đầu của tiểu lão đầu, cười nói:
- Tiểu lão đầu, đồ đệ của lão không muốn ta đánh lão, vậy lão phải nói thế nào? Lão là sư phụ của nàng ta, cũng nên khuyên nhủ nàng ta nghe lời đà chủ của bọn ta một chút. Với thân phận của đà chủ bọn ta, để ý tới đồ đệ của lão là cái phúc của nàng ta. Các ngươi đừng có rượu mời không uống lại uống rượu phạt.
lúc này Khuôn mặt tiểu lão đầu đã đầy máu, hai mắt cũng bị máu làm mờ tầm nhìn khiến lão trông vô cùng thê thảm.
- Các ngươi là người của Cái bang… mà lại đi làm những chuyện… vô sỉ như như vậy sao?
mặc dù Tiểu lão đầu bị đánh đến hấp hối nhưng vẫn quật cường nói:
- Các ngươi…các ngươi nhất định sẽ gặp báo… báo ứng!
Tào Uy đi đến trước mặt tiểu lão đầu rồi ngồi xổm xuống, lão cười híp mắt nói:
- Ta biết ngươi rất thích bạc.
Lão giơ ra một thỏi bạc rồi nói tiếp:
- Kỹ nữ đẹp nhất Tương Dương một đêm cũng chỉ có hai mươi lượng bạc, còn loại bình thường thì chỉ cần ba đến năm lượng là đủ. Chỗ này là hai mươi lượng bạc, tất cả là của ngươi. Đêm nay đồ đệ của ngươi thuộc về ta.
Tiểu lão đầu nhìn thỏi bạc kia, khóe miệng bỗng nhếch lên. Bỗng nhiên ‘phụt’ một phát, một bãi nước bọt lẫn máu bắn lên mặt Tào Uy.
Sắc mặt Tào Uy lập tức tối sầm, trong mắt lóe lên sát khí, lão đưa tay lên lau nướt bọt trên mặt, cười gằn nói:
- Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt phải không? Đây là do ngươi tự tìm tới cái chết!
Lão đứng dậy, nói:
- Đưa lão ta đi, tìm một chỗ nào đó đào hố chôn xuống, làm cho sạch sẽ vào!
Hai tên ăn mày lập tức cúi xuống định kéo tiểu lão đầu ra ngoài. Cô nương nhìn thấy vậy liền giãy giụa không ngừng, sợi dây da trâu cũng vì thế mà siết chặt hơn, chiếc ghế rung lắc phát ra âm thanh ‘lộc cộc’. Tào Uy đột nhiên giơ tay lên, nói:
- Khoan đã.
Lão đưa tay sờ cằm rồi cười nói:
- Bản đà chủ vừa nghĩ ra một trò chơi rất thú vị. Sư phụ nàng coi nàng như nữ nhi ruột thịt, đến cả bạc cũng không cần, xem ra lão ta đối với nàng rất tốt. Vậy thì thế này đi, đêm nay chúng ta động phòng hoa chúc liền để lão tận mắt chứng kiến đồ đệ của mình từ một cô nương biến thành nữ nhân như thế nào!
Hai tên ăn mày liếc mắt nhìn nhau rồi cười dâm tà, một tên nói:
- Đà chủ, nửa năm trước ngài chơi phu nhân của Triệu Hi Dương ở Tây Xuyên. Lúc đó Triệu Hi Dương cũng đứng ở bên cạnh nhìn, cảnh đó thật sự rất kích thích!
Tào Uy cười khà khà, nói:
- Có phải các ngươi lại muốn xem để học tập kinh nghiệm đúng không? Được, hôm nay bản đà chủ sẽ cho hai người các ngươi được như ý!
Hai tên kia lập tức cười như điên.
Tào Uy đã cởi bỏ áo, lão cầm cây chủy thủ trên bàn rồi đi đến bên cạnh chỗ cô nương làm xiếc ngồi.
Lão cười dâm ô rồi định đùng chủy thủ cắt bỏ y phục trên người nàng nhưng đúng lúc này lại nghe thấy có tiếng quát chói tai từ trên nóc nhà truyền tới. Tào Uy giật mình ngẩng đầu nhìn lên liền thấy ở vị trí góc phòng mái ngói ầm ầm trút xuống. Trong lòng Tào Uy thầm kêu ‘không ổn rồi!’, ngay sau đó một bóng người từ trên mái nhảy xuống.
Tào Uy nhanh chóng có phản ứng, lão xoay người đứng sau lưng cô nương làm xiếc, tay nắm chắc cây chủy thủ. Bóng người từ trên mái nhà đáp xuống sàn nhà sau đó đứng thẳng người, trong tay cầm một thanh loan đao chỉ thẳng vào Tào Uy, lạnh lùng nói:
- Cái đồ vô sỉ này, hôm nay ta nhất định phải lấy cái mạng chó của nhà ngươi!
Tào Uy nhìn kỹ lại người vừa xuất hiện, ngay sau đó liền biến sắc.
Lão nhận ra người này chính là người của phủ Thần Hầu. Hai canh giờ trước, người này chính là cô nương đã giả trang nam kia.
Người từ trên nóc nhà nhảy xuống chính là Tây Môn Chiến Anh.
Tây Môn Chiến Anh không kìm được lửa giận trong lòng, sát ý trong mắt nồng đậm. Tào Uy thấy người của phủ Thần Hầu đột nhiên xuất hiện liền sợ hãi tới mức hồn phi phách tán, hai chân cũng nhũn ra. Lão liếc mắt nhìn một lượt, sau khi xác định chỉ có một mình Tây Môn Chiến Anh thì mới dám thở phào một hơi. Lão cố gắng trấn tĩnh rồi gượng cười nói:
- Thì ra…thì ra đã đại nhân của phủ Thần Hầu!
Trong lòng lão cảm thấy khó hiểu, sao người của phủ Thần Hầu lại chạy tới tận đây?
Hôm nay lúc lão để ý tới cô nương làm xiếc trong quán trà này đã vạch sẵn kế hoạch từ trước cũng phái tâm phúc đi tìm một chỗ hẻo lánh để tránh người khác phát hiện ra. Hai tên ăn mày kia cũng là thuộc hạ mà lão tín nhiệm nhất, đã từng đi theo lão làm vô số những vụ tương tự. Vì vậy chỗ này vốn chỉ có ba người biết, những thuộc hạ khác cũng không biết.
Loại chuyện như vậy mà lộ ra, không chỉ là giang hồ phẫn nộ mà đến cả Cái bang cũng chắc chắn không tha cho lão. Chính vì vậy khi hành sự, Tào Uy lên kế hoạch rất cẩn thận.
Lão đã quyết định đêm nay sau khi chiếm được cô nương này sẽ giết chết cả hai sư đồ bọn họ diệt khẩu rồi hủy thi diệt tích. Với hai người làm xiếc kiếm tiền khắp các con phố lớn ngõ nhỏ, cho dù có đột nhiên mất tích cũng sẽ không có ai đi điều tra.
Loại chuyện như thế này Tào Uy đã quen tay hay làm. Lúc ở Tây Xuyên cũng đã từng làm vô số lần nhưng sau đó đều bị lão lặng lẽ xử lý nên không có ai bắt được cái đuôi này của lão. Mặc dù trong thành Tương Dương nhiều người nhưng có một số việc làm nhiều rồi gan tự nhiên sẽ to hơn, sẽ không còn kiêng dè nữa. Bởi vì làm nhiều nhưng không bị phát hiện nên hoàn toàn không hề lo lắng.
Lúc này khi thấy Tây Môn Chiến Anh đột ngột xuất hiện ở nơi này, Tào Uy chỉ cảm thấy vô cùng khó tin. Lúc mới đầu sợ đến mức hồn phi phách tán, lão tưởng phủ Thần Hầu sẽ phái cả một đoàn người tới đây nhưng khi phát hiện chỉ một mình vị cô nương này liền thấy yên tâm hơn. Thế nhưng vẻ mặt lão vẫn hết sức cung kính, ánh mắt không ngừng quan sát xung quanh xem còn người khác không.
Tây Môn Chiến Anh nhìn thấy tình trạng thảm hại của tiểu lão đầu sau đó lại nhìn vào cô nương đang bị trói trên chiếc ghế lúc này trên mặt đã đẫm nước mắt, cơn giận trong lòng lại càng bùng lên.
Nàng tiến lên, lạnh lùng nói:
- Tào Uy, ngươi có biết tội không?
Tào Uy gượng cười, giải thích:
- Đại nhân, mọi chuyện không như đại nhân nghĩ đâu!
- Ngươi còn dám chối tối sao?
Vẻ mặt Tây Môn Chiến Anh lạnh như tiền, nàng nghiến răng nói:
- Những gì ngươi làm ta đều đã tận mắt nhìn thấy. Ngươi phạm phải tội ác tày trời, cho dù ngươi có mọc cánh cũng không thể thoát được đâu!
Tào Uy thở dài nói:
- Tiểu nhân nhận tội! Đại nhân, tiểu nhân sẽ đi cùng đại nhân đi đầu thú. Đại nhân hãy tới trói tiểu nhân lại, tiểu nhân đảm bảo sẽ không phản kháng đâu!
đương nhiên Tây Môn Chiến Anh biết Tào Uy đang muốn giở trò, nàng cười lạnh quay về phía tên ăn mày đứng sau tiểu lão đầu, nói:
- Ngươi mau tới cởi dây trói cho vị cô nương kia sau đó dùng nó trói Tào Uy lại.
Tên ăn mày này đã đi theo Tào Uy nhiều năm, đương nhiên cũng thuộc loại cáo già, y nhăn nhó nói:
- Đại nhân, ông ấy là Đà chủ, tiểu nhân không dám xúc phạm. Hay là cứ để người của đại nhân tới thực hiện đi ạ.
Tây Môn Chiến Anh tức giận quát:
- Ta bảo ngươi trói thì ngươi cứ trói đi, nói nhảm nhiều như vậy làm gì!
Tào Uy thầm nghĩ, đã đến lúc này rồi, nếu như Tây Môn Chiến Anh có đồng bọn thì cũng đã xuất hiện từ lâu rồi, chắc chắn không thể hoàn toàn không có bất cứ động tĩnh nào như vậy. Lão mỉm cười nói:
- Đại nhân, chắc không phải chỉ có một mình đại nhân đến đây chấp pháp đấy chứ? ở đây, bọn tiểu nhân có ba người mà lại chỉ có một sợi dây. Nhưng tất cả bọn tiểu nhân đều muốn đi đầu thú, đại nhân có một mình thì làm sao có thể bắt tất cả bọn tiểu nhân về được?
Tây Môn Chiến Anh lạnh lùng hỏi lại:
- Ngươi nói vậy là có ý gì?
Tào Uy đã từng chứng kiến thực lực của Tây Môn Chiến Anh, mặc dù võ công của nàng cũng khá cao nhưng không phải là cao thủ, nhiều lắm thì cũng chỉ tương đương với lão là cùng. Mà lúc này bên cạnh lão lại còn có hai tên thuộc hạ, võ công của bọn họ cũng khá. Ba người liên thủ lại, chắc chắn Tây Môn Chiến Anh không phải là đối thủ.
- Tây Môn đại tiểu thư, ý tiểu nhân là muốn hỏi một mình tiểu thư liệu có thể bắt được ba người bọn tiểu nhân hay không?!!
Tào Uy bước lên hai bước, cười lạnh nói:
- Đại tiểu thư biết rõ Tào Uy ta thích nhất là nữ nhân lại còn chạy vào đây, thế có khác nào là tự chui đầu vào lưới?
Tây Môn Chiến Anh chợt thấy lạnh sống lưng. Tào Uy lại cười nhạt nói:
- Ngay từ đầu nhìn thấy, ta đã biết ngươi là nữ giả trang nam hơn nữa lại cảm thấy ngươi nhìn rất quen nhưng không nhớ là đã gặp ở đâu rồi. Sau đó thấy người của phủ Thần Hầu gọi ngươi là tiểu sư muội, khiến bản đà chủ nhớ ra chúng ta đúng là đã từng gặp nhau. Trong trận đánh trên đỉnh Thiên Vụ, Tây Môn đại tiểu thư rất có phong thái anh hùng nha!
- Ngươi…
- Đúng vậy, trận đánh ở đỉnh Thiên Vụ, ta cũng tham gia.
Tào Uy cười nói:
- Lần đó có rất nhiều Tông chủ, Chưởng môn tham gia mà ta lại chỉ là một đà chủ Cái bang nho nhỏ, đương nhiên Tây Môn đại tiểu thư sẽ không chú ý đến ta rồi.
Nhưng lần đó ta nhìn thấy đại tiểu thư, trong lòng liền cảm thấy thích, không ngờ được trên thế gian này lại có một cô nương xinh đẹp đến như vậy!
Ánh mắt của Tào Uy trắng trợn liếc nhìn cơ thể Tây Môn Chiến Anh từ trên xuống dưới rồi nói:
- Ôi, cái eo này, chân lại còn dài nữa…chậc chậc, lại còn… khà khà…còn cả mông cũng lớn. Lúc đó ta đã nghĩ, nếu như có thể cùng đại tiểu thư vui vẻ một đêm thì cho dù có chết cũng đáng!

Bạn cần đăng nhập để bình luận