Cẩm Y Xuân Thu

Chương 925: Cuộc viếng thăm bất ngờ

Tề Ninh lại cười nói:
- Giang gia dựa vào buôn bán trên biển mà lập nghiệp, đương nhiên là phải qua lại thường xuyên đối với thủy quân Đông Hải.
- Thực sự không dám giấu diếm, hàng năm Giang Mãn Thiên đều quyên tặng một lượng lớn vật tư cho thủy quân Đông Hải. Ngoài việc đó ra, ông ta cũng không qua lại nhiều với thủy quân Đông Hải.
Thẩm Lương Thu lắc đầu nói:
- Khi còn sống, đại đô đốc cũng rất ít lui tới Giang gia.
Tề Ninh ngạc nhiên hỏi:
- Thủy quân Đông Hải đã kiểm soát được biển Đông Hải, làm sao đội tàu buôn của Giang gia lại ít tiếp xúc thủy quân Đông Hải?
Thẩm Lương Thu do dự một chút, mới đáp:
- Có lẽ Hầu gia không biết, năm xưa Giang gia vốn có quan hệ sâu xa với Trác Thanh Dương!
- Ý Thẩm tướng quân muốn nói, lúc ở Đông Hải, Trác tiên sinh đã từng giảng dạy cho Giang Tùy Vân?
Thật ra Tề Ninh vẫn biết được, Trác Thanh Dương đã từng ở lại Đông Hải một thời gian, và được Giang gia nhiệt tình khoản đãi, hơn nữa Giang Tùy Vân còn bái Trác Thanh Dương làm thầy.
Giang Tùy Vân là người thông minh lanh lợi, năm đó Trác Thanh Dương đánh giá rất tốt về Giang Tùy Vân, về sau thậm chí còn tiến cử Giang Tùy Vân với triều đình, để y vào triều làm quan. Thẩm Lương Thu nói:
- Trác Thanh Dương tiên sinh tài trí hơn người, chính là bậc đại nho đương thời. Thật ra khi còn trẻ, Trác tiên sinh thường xuyên tới Đông Hải và có gặp gỡ Giang Mạn Thiên. Giang Mãn Thiên tài học xuất chúng, có người nói khi còn nhỏ, Giang Mãn Thiên đã từng được truyền thụ phép thần thông, thanh danh của hắn ở Đông Hải có thể nói là lan xa.
Tề Ninh có hiểu đôi chút về Giang Tùy Vân, thế nhưng, hắn lại không biết nhiều về Giang Mãn Thiên. Tuy vậy, hắn cũng hiểu rõ, người có thể khiến Giang gia trở thành giàu có nhất Đông Hải thì không hề tầm thường.
- Người này tài trí hơn người, thậm chí còn có giao tình với Trác tiên sinh, vì sao không vào triều làm quan?
Tề Ninh hơi nghi hoặc.
Thẩm Lương Thu nói:
- Rất nhiều người đều có thắc mắc giống như Hầu gia. Với danh tiếng về tài học của mình, nếu Giang Tùy Vân muốn vào triều làm quan, thực sự cũng không phải là việc khó. Nhưng người này từ chối chen chân vào chốn quan trường, cho tới bây giờ, vẫn say mê buôn bán trên biển.
Ngừng lại một chút, y lại tiếp tục giải thích:
- Năm đó, Hàn gia Đông Hải có thực lực hùng hậu, sau khi cát cứ Đông Hải, việc buôn bán trên biển mang lại nguồn tài chính quan trọng cho họ. Hơn nữa, Hàn gia lũng đoạn thương mại trên biển, không để cho các gia tộc khác tranh giành quyền lợi, các gia tộc khác đương nhiên cũng không dám tranh chấp với Hàn gia, đành theo sau Hàn gia mà tìm kiếm một chút lợi ích.
- Đại Sở ta tiêu diệt Hàn gia, nghe nói ban đầu Kim Đao lão Hầu gia xây dựng thủy quân, đã sử dụng đội thuyền thu được từ Hàn gia.
Tề Ninh khẽ gật đầu.
Thẩm Lương Thu gật đầu nói:
- Hầu gia nói đúng. Năm đó, cũng may mà lão Hầu gia dùng binh nhanh chóng, bằng không e rằng Hàn gia đã mang đội tàu cao chạy xa bay. Tuy nhiên, ngay cả như vậy, năm đó thủy quân Hàn gia cũng có một bộ phận hốt hoảng chạy trốn, về sau lại trở thành tai họa cho Đông Hải, lão Hầu gia phải tốn nhiều thời gian mới bình định xong. Sau khi Hàn gia sa cơ thất thế, thương mại trên biển bị gián đoạn, triều đình cũng muốn khôi phục thương mại trên biển.
Tuy nhiên, nếu muốn khôi phục thương mại trên biển, phải dựa vào các gia tộc quyền thế địa phương, bởi vì bọn họ quen thuộc Đông Hải, hơn nữa thành thạo phương pháp buôn bán trên biển Đông Hải. Lão Hầu gia cũng biết rõ điểm này, bởi vậy… - Chẳng lẽ năm đó lão Hầu gia tiến cử Giang gia?
Thẩm Lương Thu nói:
- Sau khi lão Hầu gia bình định Đông Hải, trong tứ đại gia tộc ở Đông Hải, Giang gia là gia tộc thích hợp nhất, triều đình cũng cần nhân vật như vậy. Hơn nữa, lúc đó Giang Mãn Thiên vẫn qua lại với người của Trác Thanh Dương.
Triều đình giao việc khôi phục thương mại trên biển cho Giang gia, đương nhiên điều kiện đưa ra là phải thu được mức thuế cao từ đó. Sau khi được giao việc này, Giang Mãn Thiên lập tức bắt đầu tổ chức lại đội tàu, hơn một năm sau, lại khôi phục được thương mại trên biển.
Tề Ninh nói:
- Nếu buôn bán trên biển, đương nhiên cần thủy quân bảo vệ, vì sao Giang gia và thủy quân lại ít tiếp xúc?
Thẩm Lương Thu ngập ngừng muốn nói lại thôi, do dự một lát, mới nói:
- Chủ yếu là do bên phía Hộ bộ.
Hộ bộ dâng thư lên triều đình, nói Hộ bộ có thể quản lý thương đội của Giang gia, không cần thủy quân Đông Hải nhúng tay vào.
Vốn là hai năm đầu, Giang gia qua lại rất thân cận với thủy quân Đông Hải, hơn nữa thủy quân Đông Hải cũng từng phái mấy chiến thuyền bảo vệ đội tàu của Giang gia. Nhưng sau hai năm, phía Giang gia nhận được ý chỉ từ triều đình, có thể tự mình bố trí một số thuyền hộ tống. Hơn nữa, lão Hầu gia tại vị nhiều năm, khiến phỉ tặc trên biển cũng không dám trêu vào thương đội của Giang gia.
Tề Ninh cảm thấy hơi lạ vì khi đề cập tới việc này, lời lẽ của Thẩm Lương Thu rất cẩn thận, nhưng rồi hắn cũng nhanh chóng hiểu ra.
Thủy quân Đông Hải có ba vạn binh mã, hơn trăm chiến thuyền, là lực lượng quân sự to lớn ở Đông Hải, mà buôn bán trên biển thu được rất nhiều lợi ích. Nhờ buôn bán trên biển, Giang gia trở thành gia tộc giàu có nhất Đông Hải, điều đó cho thấy lợi nhuận từ việc buôn bán này lớn tới mức nào. Nếu như tiếp tục để Giang gia và thủy quân Đông Hải thân cận với nhau, thậm chí để thủy quân Đông Hải quản lý việc buôn bán trên biển, sự tổng hợp giữa quân lực hùng hậu và tài phú khổng lồ giữa thủy quân Đông Hải và Giang gia, đương nhiên sẽ làm triều đình nảy sinh nghi kỵ.
Đương nhiên triều đình không muốn Kim Đao lão Hầu gia không những nắm thủy quân Đông Hải trong tay, mà còn có thể nắm được một nguồn tài chính khổng lồ như vậy, bởi vậy mới đưa Hộ bộ ra, chẳng phải là để chặt đứt mối liên hệ giữa thủy quân Đông Hải với Giang gia hay sao?
Tề Ninh đã hiểu rõ điểm này, cũng hiểu vì sao Đạm Đài Chích Lân không quá thân cận với Giang Mạn Thiên. Tuy xa xôi cách trở, nhưng hiển nhiên là triều đình nhất định luôn để mắt tới Đông Hải này, đề phòng Đạm Đài gia thân cận Giang gia quá mức, giống như Vi Thư Đồng ở Tây Xuyên luôn dán mắt vào Thục Vương Lý Hoằng Tín vậy.
Trong lúc hai người nói chuyện, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, ở trong phòng, cuộc khám nghiệm tử thi vẫn đang tiếp tục.
Không bao lâu sau, Vi Ngự Giang dẫn đầu từ trong phòng đi ra, mọi người đều lập tức nhìn về phía y.
Vị Trịnh chủ sự đích thân khám nghiệm tử thi cũng từ phía sau Vi Ngự Giang bước tới, chắp tay nói:
- Hầu gia, Thẩm tướng quân, ty chức đã kiểm tra kỹ càng di thể của đại đô đốc.
Không đợi Tề Ninh nói, Thẩm Lương Thu đã hỏi:
- Trịnh chủ sự, vết thương chí mạng của đại đô đốc nằm ở chỗ nào?
- Thẩm tướng quân, cả người đại đô đốc cũng không có dấu tích của vết thương chí mạng nào khác, những vết thương trên người đại đô đốc đều là vết thương cũ, ít nhất là đã nửa năm, ngoại trừ vết tích trên cổ, không có vết thương mới nào.
Trịnh chủ sự dè dặt nói:
- Ty chức cũng đã khám nghiệm máu, trong máu đại đô đốc cũng không có thành phần nào của độc dược, bởi vậy có thể loại trừ nguyên nhân bị người giết hại, xem xét ở phổi cho thấy, đại đô đốc quả thật là chết do không thở được.
Thẩm Lương Thu nhíu mày, ánh mắt sâu xa.
- Trịnh chủ sự, kết quả kiểm tra của ngươi, có chứng minh rõ ràng là quả thật đại đô đốc treo cổ tự sát?
Tề Ninh hỏi.
Trịnh chủ sự gật đầu:
- Hồi bẩm Hầu gia, vết thương mới duy nhất trên người đại đô đốc, chính là vết hằn trên cổ. Ty chức đã kiểm tra cổ họng của đại đô đốc, quả thật là do treo cổ tự tử dẫn tới không thể hô hấp, phổi sưng phù lên, rốt cuộc chết vì không thở được.
Y liếc nhìn Vi Ngự Giang, nói:
- Vi ty thẩm cũng phán đoán giống như vậy.
- Hầu gia, Trịnh chủ sự nói không sai.
Vi Ngự Giang nghiêm nghị nói:
- Kết quả khám nghiệm tử thi, cho thấy rõ ràng là đại đô đốc treo cổ tự tử, hô hấp không thông mà chết, hơn nữa, vết thương trên cổ, tất nhiên cũng là do treo cổ mà ra.
Bởi vậy cho nên, ty chức và Trịnh chủ sự có thể dùng tính mạng đảm bảo, nguyên nhân cái chết của đại đô đốc, đúng là do treo cổ tự sát, chứ không có nguyên nhân nào khác.
- Sao lại có thể như vậy được!
Vẻ mặt khó coi, Thẩm Lương Thu kêu lên:
- Trịnh chủ sự, Vi ty thẩm, các ngươi khẳng định không phán đoán sai lệch chứ?
- Thẩm tướng quân, trước kia Trịnh chủ sự đích thân khám nghiệm tử thi, chưa từng phán đoán sai lầm.
Vi Ngự Giang nghiêm mặt nói:
- Tuy rằng năng lực của ty chức kém cỏi, nhưng tự tin là không xuất hiện vấn đề gì.
Thẩm Lương Thu ngây người trong chốc lát, rồi chậm rãi xoay người lại, hơi ngẩng lên nhìn bầu trời cao đen kịt, suy nghĩ đến xuất thần.
Tề Ninh vỗ nhẹ vai Thẩm Lương Thu, nói:
- Thẩm tướng quân hãy nén đau thương, Vi ti thẩm và Trịnh chủ sự đã cam đoan bằng tính mạng, đại đô đốc quả thật chết do treo cổ tự tử, vậy nên vụ này không có vấn đề gì. Hơn nữa, tình huống ở hiện trường, chúng ta đều đã thấy rõ, lúc đại đô đốc tự sát, trong phòng không có người khác, mà tuyệt đối cũng không thể có người ra vào, như vậy đại đô đốc không bị hại bởi người khác.
Thẩm Lương Thu thở dài, nắm chặt tay nói:
- Thế nhưng…vì sao đại đô đốc lại tự sát? Ti tướng…ti tướng thật sự nghĩ không ra!
- Muốn điều tra rõ ràng nguyên nhân vì sao đại đô đốc tự sát, ta thấy còn phải nói chuyện với phu nhân.
Tề Ninh nói:
- Có lẽ đại đô đốc có điều gì khó nói, người khác không biết, nhưng phu nhân thì có thể biết.
Vẻ mặt ngưng trọng, Thẩm Lương Thu khẽ gật đầu:
- Hầu gia, mọi người từ kinh thành một mạch tới đây, đường xa mệt nhọc, trời đã tối rồi, ti tướng sai người làm cơm tối, sau đó nghỉ ngơi một đêm. Nếu như phu nhân đồng ý, ngày mai phu nhân sẽ đến bái kiến Hầu gia.
Tề Ninh suy nghĩ một chút, rồi khẽ gật đầu, hỏi:
- Thẩm tướng quân, lão Hầu gia có gì phân phó ngươi không?
Thẩm Lương Thu ngẩn ra, không rõ ý tứ của Tề Ninh. Tề Ninh lại nói:
- Đại đô đốc đã qua đời, di thể đương nhiên không thể cứ để như vậy, lão Hầu gia có dặn bảo đưa di thể của đại đô đốc trở về kinh thành không?
Thẩm Lương Thu do dự một chút, rồi nói:
- Hầu gia, an táng đại đô đốc như thế nào, là điều ty tướng không dám vọng ngôn, lão Hầu gia cũng không dặn bảo gì. Tuy nhiên, ngày mai gặp phu nhân hẳn là phu nhân có chủ trương.
- Vậy thì tất cả việc này cũng chỉ có thể chờ ngày mai phu nhân quyết định.
Tề Ninh đưa mắt liếc nhìn sách vở trong phòng, nói:
- Thư phòng này ngày đêm đều có người trông coi chứ?
Thẩm Lương Thu nói:
- Hầu gia yên tâm, ngoài viện tử này có ba vòng bảo vệ, tuyệt đối không có người dám xông vào.
Tề Ninh gật đầu, Thẩm Lương Thu đã giơ tay lên:
- Hầu gia, mời!
Tề Ninh cũng không nấn ná, liền bước ra ngoài. Đoàn người đều theo Tề Ninh ra sân. Mội người đi được mấy bước, đã thấy một hộ vệ của phủ đô đốc chạy tới. Nhìn thấy Thẩm Lương Thu, gã liền bước tới chắp tay nói:
- Tướng quân, Trần thứ sử cầu kiến!
- Hắn tới làm cái gì?
Thẩm Lương Thu nhíu mày:
- Hắn muốn gặp ai?
- Trần thứ sử nói muốn tới đây bái kiến Cẩm Y hầu.
Tên hộ vệ đáp:
- Lúc này Trần thứ sử đang chở ở phòng ngoài.
Tề Ninh ngẩn ra, Thẩm Lương Thu cũng kinh ngạc, nhìn Tề Ninh, hỏi:
- Hầu gia, Trần Đình biết ngài tới Đông Hải rồi sao?
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Chuyến đi này của bổn hầu được giữ rất kín, cũng không thông báo ra ngoài. Hơn nữa, ai nấy đều cải trang vào thành, là vì không muốn kinh động nhiều người.
Hắn hơi nhíu mày:
- Trần Đình này là thứ sử của Đông Hải?
- Đúng vậy!
Thẩm Lương Thu nói:
- Trần Đình là thứ sử được triều đình phái tới đây ba năm trước, việc đại đô đốc tự sát, cho tới lúc này, ta cũng chưa từng báo cho hắn biết.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Chúng ta cứ ở đây phỏng đoán cũng vô dụng, bây giờ đi gặp vị Trần thứ sử kia, tất cả moi chuyện đều sẽ sáng tỏ.

Đại sảnh của phủ đại đô đốc đã sớm đốt đèn, khi Tề Ninh tới đó, liền nhìn thấy một người trung niên mặc trang phục quan lại đang chắp hai tay sau lưng đi đi lại lại trong phòng, có vẻ hơi sốt ruột.
Ngược lại, một người đàn ông cao to rắn rỏi bên cạnh y, lại hết sức điềm tĩnh.
Nghe tiếng bước chân, viên quan kia liền xoay người lại, thấy có người bước vào, liền sải bước đi tới nghênh đón.
Thẩm Lương Thu làm nhiệm vụ dẫn đường, cho nên đi ở phía trước Tề Ninh. Viên quan trung niên kia đương nhiên là nhận ra Thẩm Lương Thu, còn chưa tới gần, đã chắp tay cười nói:
- Thẩm tướng quân, mạo muội quấy rầy, cũng không nên trách tội, Hầu gia có ở đây không?
Vẻ mặt bình tĩnh, Thẩm Lương Thu xoay người lại, Tề Ninh đã cười, hỏi:
- Vị này là Trần thứ sử phải không?
Viên quan kia ngẩn ra, nhìn vào mắt Tề Ninh, còn có phần chưa dám khẳng định, Thẩm Lương Thu đã nói:
- Thẩm đại nhân, vị này là Cẩm Y hầu!
Viên quan trung niên kia đúng là Trần Đình, thứ sử Đông Hải. Nghe Thẩm Lương Thu nói như vậy, Trần Đình liền nghiêm mặt, sửa sang lại quần áo, bước tới cung kính hành lễ:
- Hạ quan Đông Hải Thứ Sử Trần Đình, bái kiến Hầu gia!
Tề Ninh cười nói:
- Trần đại nhân không cần khách khí!
Hắn đưa tay ra:
- Ngồi xuống hãy nói đi!
- Không dám!
Trần Đình khiêm cung nói.
Tề Ninh cũng lờ đi, thản nhiên ngồi xuống, lại nhìn về phía người đàn ông đứng không xa phía sau Trần Đình. Người kia vóc dáng cao gầy, nhưng ánh mắt sắc bén, nét mặt góc cạnh rõ ràng, đôi mắt đen kịt, mày rậm mắt to, giữa chân mày lộ ra anh khí.
Trần Đình là người giởi đoán ý, nhìn thấy ánh mắt của Tề Ninh, liền nói:
- Hầu gia, đây là Đông Hải Pháp Tào Sử Tần Nguyệt Ca, phụ trách sự vụ tư pháp ở Đông Hải.
Về pháp luật, Đại Sở thiết lập Hình bộ ở trung ương, các pháp tào ty ở các quận địa phương, chịu sự quản lý của Hình bộ. Hôm nay Tề Ninh là thượng thư Hình bộ, viên pháp tào sử này xem như là thuộc hạ của Tề Ninh.
Tần Nguyệt Ca đã bước tới cúi lạy, cung kính nói:
- Ty chức bái kiến Hầu gia!
Tề Ninh giơ tay lên:
- Không cần giữ lễ tiết!
Hắn thầm nghĩ, Trần Đình đưa pháp tào sử đến, hẳn là có ý vị khác. Nếu người này đã biết mình tới Đông Hải, e rằng cũng biết Đạm Đài Chích Lân đã chết.
Mặc dù Thẩm Lương Thu đã cố gắng hết sức phong tỏa tin tức về cái chết của Đạm Đài Chích Lân, nhưng trên đời này nào có vách nào không có tai, huống chi Trần Đình vốn là thứ sử Đông Hải, chuyện lớn như vậy xảy ra trên địa bàn ông ta quản lý, không hẳn là ông ta hoàn toàn không biết gì cả.
- Hầu gia hạ mình tới Đông Hải này, hạ quan không thể ra ngoài thành đón chào, mong rằng Hầu gia thứ tội.
Trần Đình cung kính nói:
- Hạ quan đã đặt sẵn tiệc rượu, để đón gió, tẩy trần cho Hầu gia, xin mời Hầu gia và Thẩm tướng quân vui lòng đến dự.
Thẩm Lương Thu đứng bên cạnh, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, cũng không nói gì.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Trần đại nhân, chạng vạng tối hôm nay bổn hầu mới vào thành, đến lúc này e rằng còn chưa tới hai canh giờ, không biết là ngươi biết bổn hầu đến Đông Hải từ lúc nào?
- Hồi bẩm Hầu gia, thật ra chính Ngọ ngày hôm nay, hạ quan mới biết được tin tức.
Trần Đình lập tức nói:
- Hạ quan biết được vài ngày nữa Hầu gia sẽ đến thành Cổ Lận, cho nên đã phái người chờ đại giá của Hầu gia ở ngoài thành, nhưng không thấy Hầu gia đến. Lúc hoàng hôn, nghe nói có một nhóm kỵ mã vào thành, dáng vẻ không tầm thường, hơn nữa…hơn nữa chạy thẳng tới phủ đại đô đốc, hạ quan suy đoán hẳn là Hầu gia đã đến, cho nên tới đây bái kiến.
- Lúc chính Ngọ biết được tin tức?
Tề Ninh cười hỏi:
- Tin tức đó từ đâu tới?
Trần Đình cũng không nói lời thừa, liền lấy ra một lá thư từ trong tay áo, cầm hai tay bước tới trình lên cho Tề Ninh. Tề Ninh nhận lấy, mở ra nhìn lướt qua, cười nói:
- Thì ra là thư Trấn Quốc công gửi cho ngươi đã tới rồi.
- Lão quốc công thông báo việc Hầu gia tới đây phá án, lo lắng không đủ nhân thủ, cho nên đã xin ý chỉ và được hoàng thượng cho phép, Đông Hải pháp tào ti nghe lệnh Hầu gia sai khiến.
Trần Đình nói:
- Do đó hạ quan mới đưa Tần Nguyệt Ca tới, Hầu gia có gì phân phó, cứ nói ra.
- Trong thứ nói bổn hầu tới đây phá án, hiệp trợ cho các ngươi, nhưng không nói là vụ án gì.
Tề Ninh trả lại lá thư:
- Trần đại nhân cũng biết Đông Hải phát sinh vụ án gì chứ?
Trần Đình lắc đầu nói:
- Hạ quan không biết, nhưng mà vụ án này phải phiền tới Hầu gia đích thân đến đây, hơn nữa lão quốc công còn phái người tới đưa thư, hẳn là vụ án không đơn giản.
Y chỉ vào Tần Nguyệt Ca, nói:
- Hầu gia, Tần pháp tào phá án nhiều năm, kinh nghiệm rất phong phú, hơn nữa rất quen thuộc và hiểu rõ tình hình ở Đông Hải. Hắn phá rất nhiều vụ án lớn, nếu hắn có thể hiệp trợ Hầu gia điều tra vụ án này, thật sự là vinh hạnh của hắn.
Tề Ninh cười ha hả, nhìn về phía Tần Nguyệt Ca, hỏi:
- Tần pháp tào, vậy ngươi thử đoán xem, ở đây xảy ra vụ án gì?
- Ty chức không dám vọng ngôn.
Tần Nguyệt Ca cung kính nói.
- Bổn hầu cho ngươi đoán, ngươi cứ đoán.
Tề Ninh nói:
- Cho dù có đoán sai, bổn hầu cũng sẽ không trách ngươi.
Tần Nguyệt Ca liếc nhìn Thẩm Lương Thu, nói:
- Sau khi vào thành, trước tiên Hầu gia chạy tới đại đô đốc phủ, đương nhiên vụ án có liên quan tới thủy quân Đông Hải. Đúng như thứ sử đại nhân nói, có thể phiền tới Hầu gia đích thân tới phá án, đương nhiên vụ án này không tầm thường.
Tề Ninh chỉ im lặng nhìn Tần Nguyệt Ca, cũng không nói lời nào.
- Theo lý mà nói, Hầu gia giá lâm, Đạm Đài đại đô đốc phải ra đón tiếp, nhưng lúc này chỉ có Thẩm tướng quân ở bên, không thấy bóng dáng của đại đô đốc, ty chức cả gan suy đoán, vụ án này hẳn là liên quan trực tiếp tới đại đô đốc.
Tần Nguyệt Ca nói một cách từ tốn, không nhanh không chậm, từ giọng nói của y, hoàn toàn không thể phán đoán tâm trạng của y.
Tề Ninh lại cười nói:
- Ngươi có thể đoán được những điều này, thật ra cũng không có gì bất ngờ.
- Tuy thoạt nhìn xung quanh đại đô đốc phủ cover bình tĩnh, nhưng được phòng vệ nghiêm mật.
Tần Nguyệt Ca nói:
- Ty chức mạo muội đoán rằng, chẳng lẽ đại đô đốc bị ám sát?
Tề Ninh hơi nhíu mày, hỏi:
- Ám sát? Tần pháp tào nghĩ có người ám sát đại đô đốc sao? Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Tần Nguyệt Ca, gặng hỏi:
- Vậy ngươi nghĩ, nếu như đúng là đại đô đốc bị ám sát, ai là người to gan lớn mật như thế?
- Ty chức ngu dốt bất tài, nói bậy nói bạ, xin Hầu gia thứ tội!
Tần Nguyệt Ca vội vàng chắp tay khom lưng.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Bổn hầu đã nói, cho dù ngươi đoán sai, bổn hầu cũng sẽ không trách mắng ngươi kia mà!
Dừng một chút, hắn lại nói:
- Ta cũng không ngại nói thẳng với ngươi, lần này ta đến đây, đúng là điều tra vụ án liên quan tới đại đô đốc, suy đoán của ngươi cũng không sai biệt lắm. Bây giờ bổn hầu hỏi ngươi, ngươi nghĩ ở đất Đông Hải này, ai dám ám sát đại đô đốc?
Mới vừa rồi khi Tề Ninh vào sảnh, đám Vi Ngự Giang cũng không vào theo, lúc này trong phòng, ngoại trừ Trần Đình và Tần Nguyệt Ca, chỉ có bốn người Thẩm Lương Thu mà thôi.
Trong sảnh thắp đèn dầu, ánh đèn lấp loáng, Thẩm Lương Thu dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, Trần Đình thì hết sức cung kính.
Tần Nguyệt Ca hơi trầm ngâm một lát, mới nói:
- Đại đô đốc có uy vọng hơn người ở Đông Hải, hơn nữa đại đô đốc phủ được canh phòng nghiêm mật, võ công của đại đô đốc rất cao, người bình thường đừng nói là dám ám sát đại đô đốc, mà ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Ngừng lại một chút, y lại nói:
- Ty chức đoán rằng, kẻ dám hạ thủ đại đô đốc, chỉ có thể là kẻ liều mạng cùng đường.
- Ồ?
Tề Ninh điềm tĩnh:
- Kẻ liều mạng mà ngươi nói, là thần thánh phương nào?
Tần Nguyệt Ca nhìn về phía Thẩm Lương Thu, hỏi:
- Thẩm tướng quân, ngươi nghĩ có thể có khả năng là do Hắc Hổ Sa phái người thực hiện việc này không?
Tề Ninh hơi nhíu mày, cũng không vội hỏi. Thẩm Lương Thu cười lạnh nói:
- Hắc Hổ Sa? Một đám ô hợp mà thôi, sao có can đảm động tới đại đô đốc, làm như thế khác nào tự sát?
Lúc này Tề Ninh mới hỏi:
- Thẩm tướng quân, Hắc Hổ Sa là thần thánh phương nào?
- Hồi bẩm Hầu gia, Hắc Hổ Sa là trùm thổ phỉ một đám hải tặc.
Thẩm Lương Thu nói:
- Tuy nhiên hôm nay bọn họ đã như chó chết chủ, tình hình hết sức nguy ngập, thủy quân cũng liên tục tìm kiếm hang ổ của họ, muốn tiêu diệt hoàn toàn bọn chúng.
Tề Ninh ngạc nhiên nói:
- Nói như vậy, hải tặc ở Đông Hải vẫn chưa bị quét sạch ư?
Thẩm Lương Thu giải thích:
- Năm đó đám giặc cướp ở Đông Hải gây họa, lão Hầu gia lại phải ra quân xuất kích, hầu như dẹp yên mấy đám hải tặc. Những hải tặc khác thấy tình thế không ổn, đều bỏ chạy ra ngoài khơi xa. Mặc dù bị thủy quân truy kích khắp nơi, nhưng vẫn có một số tên còn sống sót. Khi đại đô đốc thống lĩnh thủy quân Đông Hải, có mấy tên hải tặc muốn nhấn cơ hội trở về gây họa, lại bị đại đô đốc tiễu trừ, hải tặc trên biển Đông Hải cũng không còn lại bao nhiêu.
- Tên Hắc Hổ Sa này là vốn là hải tặc?
Thẩm Lương Thu khẽ gật đầu:
- Hắc Hổ Sa vô cùng giảo hoạt, hơn nữa bọn chúng có chiếc khoái thuyền, mấy lần sắp bắt được bọn chúng, nhưng đều thất bại trong gang tấc. Tuy nhiên mấy năm nay bọn chúng cũng đã nếm mùi lợi hại của thủy quân, bị tổn thất nặng nề, rốt cuộc cũng không dám tới gần bờ.
- Đã như vậy, sao Tần pháp tào lại nói Hắc Hổ Sa có ý muốn ám sát đại đô đốc?
Hắn lại nhìn về phía Tần Nguyệt Ca:
- Ngay cả vùng ven bờ, bọn chúng còn không tới gần, vì sao lại dám ám sát đại đô đốc?
Thẩm Lương Thu do dự một chút, rồi nói:
- Cách đây chưa tới nửa năm, trong thành bắt được mấy tên có hành tung kỳ dị, trải qua thẩm vấn mới biết, thì ra Hắc Hổ Sa phái mấy thảm tử lên bờ tìm hiểu tin tức, đại đô đốc vì muốn làm bọn chúng kinh sợ, đã chém đầu cả bọn, bêu trên ngọn cây cao suốt một tháng.
Tề Ninh khẽ gật đầu. Thẩm Lương Thu lại ngập ngừng, muốn nói lại thôi, Tề Ninh thấy y hơi lộ vẻ lúng tún, liền hỏi:
- Thẩm tướng quân có điều gì không tiện nói ra chăng?
Thẩm Lương Thu cười khổ:
- Một sớm nọ, binh sĩ tuần tra bỗng phát hiện, tất cả thủ cấp treo trên ngọn cây cao đều biến mất, thay vào đó lại là những lá cờ.
- Cờ?
- Hắc Sa kỳ!
Thẩm Lương Thu nắm chặt hai tay:
- Đó là cờ hiệu của Hắc Hổ Sa, bốn binh sĩ trông coi thủ cấp đều bị cây gỗ nhọn đâm thủng ngực, găm ở phía dưới ngọn cây. Hơn nữa, tất cả binh lính đều bị lột trần truồng, bị khắc chữ trên bụng bằng dao nhỏ, đó là mấy chữ “Nợ máu trả bằng máu”.
Tề Ninh kinh ngạc, lúc này mới hiểu vì sao lúc gặp mặt, Thẩm Lương Thu lại lộ vẻ hơi khó nói.
Thủy quân Đông Hải bêu đầu hải tặc thị chúng, vốn muốn trấn áp tinh thần Hắc Hổ Sa, nhưng rốt cuộc thủ cấp lại bị lấy đi, chúng lại còn treo cờ xí của Hắc Hổ sa, binh lính trông coi thủ cấp đều bị tàn sát, kết quả như thế, chẳng những không trấn áp được tinh thần của bọn hải tặc, mà ngược lại, còn gây ra đả kích nghiêm trọng tới sĩ khí của thủy quân Đông Hải.
Điều này đối với thủy quân Đông Hải, đương nhiên là vô cùng nhục nhã!
Tề Ninh biết chuyện xảy ra đến nước này, đương nhiên là thủy quân Đông Hải hết sức giấu diếm, không để việc này lan truyền ra ngoài, bằng không, không những thủy quân Đông Hải bị sỉ nhục, mà ngay cả uy danh của Đạm Đài gia cũng bị đả kích nặng nề.
Về tư, Thẩm Lương Thu là huynh đệ kết nghĩa với Đạm Đài Chích Lân, về công, y cũng là chiến tướng tâm phúc của Đạm Đài Chích Lân, chuyện như vậy xảy ra, đương nhiên Thẩm Lương Thu sẽ không chủ động nói ra.

Bạn cần đăng nhập để bình luận