Cẩm Y Xuân Thu

Chương 293: Phật đường âm u

Trong tiểu viện Tĩnh Di lành lạnh thanh thanh, Cố Thanh Hạm bươc vào Phật đường, rồi đi ra rất nhanh để Tề Ninh vào.
Thật ra khi Tề Ninh bước vào gian viện tử này đã cảm thấy áp lực đè nén toàn thân. Nếu nói phủ Cẩm Y Hầu có một nơi mà hắn không thể hiểu rõ thì chỉ có tiểu viện này.
Phủ Cẩm Y Hầu, vô luận là Cố Thanh Hạm hay đám người Đoạn Thương Hải, Tề Ninh đều hiểu rõ tập tính cuộc sống của họ, duy chỉ có vị Thái phu nhân này tựa hồ vẫn là một đám sương mù.
Vị Thái phu nhân này gần như không bước ra khỏi nhà, suốt ngày tụng kinh niệm Phật trong Phật đường, ngoại trừ người Cố Thanh Hạm sắp xếp đưa cơm tới mỗi ngày, gần như không có ai dám đến gần viện này. Trên thực tế, cũng không có ai nguyện ý đến gần tiểu viện quạnh quẽ này.
Nếu nói Tề Ninh còn có thể thường xuyên đoán được tâm tư của Cố Thanh Hạm, còn vị Thái phu nhân này hắn hoàn toàn không biết gì, giống như tung tích của phu nhân Đại Tướng Quân Liễu Tố Y vậy, dường như quanh vị Thái phu nhân này cũng bao phủ một tầng sương mù.
Vào trong Phật đường, Tề Ninh quay lưng đóng cửa lại, trên ban thờ Phật đốt nến, gian nhà suốt ngày đóng kín cửa, ban ngày cũng đốt nến, lờ mờ âm trầm.
Bên cạnh có đặt bếp lò, trong phòng rất ấm áp, Thái phu nhân còng lưng ngồi trước bàn thờ Phật, chỉ còn một nhúm.
- Tổ mẫu!
Tề Ninh đứng sau lưng Thái phu nhân, khẽ gọi.
Thái phu nhân không quay lại, hai mắt bà đã mù, cho nên có quay lại cũng không thấy hắn.
Thái phu nhân không nói gì, hắn hơi nhíu mày, lại khẽ nói:
- Hôm nay so tài ở diễn võ trường, tôn nhi may mắn thắng được, đoạt được vị trí Thống lĩnh Hắc Lân Doanh.
- Vậy rất tốt.
Giọng nói già nua vang lên:
- Đó là do một tay phụ thân con tạo ra, vốn nên do người Tề gia ta chưởng quản, con không nên khiến cho tổ phụ và phụ thân ngươi thất vọng.
- Vâng!
- Đây chỉ là bắt đầu.
Bà chậm rãi nói:
- Thứ tổ phụ và phụ thân con kiến thiết, con phải thu về hết, mới không thẹn là con cháu Tề gia được. Tề Ngọc đã xuất gia, Tề gia chúng ta cũng sẽ không có người này, con là con dòng chính nối dõi duy nhất của Tề gia. Lá gan của Tề gia con phải gánh… - Tôn nhi sẽ nhớ kỹ lời tổ mẫu dạy bảo.
Tề Ninh thật sự không muốn ở lại nơi này lâu, nếu không phải Cố Thanh Hạm bảo hắn đến, hắn cũng không muốn đi vào tiểu viện này đâu.
Bước vào căn phòng này, hắn luôn cảm thấy rất kỳ quái.
Hắn nói chuyện với Thái phu nhân hoàn toàn không giống nha hai bà cháu, không thể cảm nhận được một chút tình cảm bà cháu hiền lành yêu thương mảy may từ Thái phu nhân.
Mặc dù hai người gần trong gang tấc, nhưng hắn luôn cảm giác Thái phu nhân và mình cách xa vạn dặm.
- Mới vào triều, không nên cậy mạnh. Không có người nào đáng cho con tin tưởng, cũng không có bất kỳ người nào đáng cho con hi sinh, lấy lại thứ vốn nên thuộc về Tề gia, hầu hạ Hoàng thượng cho tốt, Tề gia chúng ta sẽ không suy tàn.
Tề Ninh khẽ gật đầu, không lên tiếng, Thái phu nhân lạnh lùng hỏi:
- Lời ta nói, con có nghe thấy không?
- Dạ có.
Hắn cố nhịn không mắng một câu, vẫn cung kính thưa:
- Tôn nhi sẽ nhớ kỹ lời tổ mẫu dạy trong lòng.
Thái phu nhân hừ lạnh:
- Chỉ hy vọng vậy. Đừng tưởng lão Thái bà ta dọa, ta chỉ là một bà già chờ chết vô dụng, nhưng nếu ngươi làm chuyện có lỗi với Tề gia, ta có thể bắt Tề Ngọc xuất gia, cũng có thể khiến ngươi hối hận.
Tề Ninh thầm cười lạnh, thầm nghĩ, có phải lão thái bà này đang hôn mê không. Lão tử nể mặt Cố Thanh Hạm khổ tâm duy trì Tề gia, bà già ngươi vẫn còn mở miệng uy hiếp được. Hiện giờ lão tử đã kế tục tước Cẩm Y Hầu, lại giành được vị trí thống lĩnh Hắc Lân Doanh, một lão thái bà trói gà không chặt như bà có thể làm khó dễ được ta sao?
Hắn và Thái phu nhân này không có quan hệ máu mủ gì, đừng nói đến tình cảm, bà nói những lời này, hắn lại càng phản cảm.
Nhưng lão thái bà này là phu nhân của lão Hầu gia, cũng là một người kiến thức rộng rãi nói chuyện càng nên biết đúng mực, hắn hơi khó hiểu tại sao đột nhiên bà ta lại nói những lời cổ quái như v ậy….
- Con đi xuống trước đi.
Thái phu nhân thản nhiên:
- Làm chuyện con nên làm, chỉ cần là vì Tề gia, lão thái bà sẽ không ngăn cản con.
Tề Ninh chỉ ước được đi ngay, thưa vâng một tiếng rồi xoay người đi ra ngoài, lại vòng tay đóng cửa lại.
Ra khỏi tiểu viện, Cố Thanh Hạm đã chờ bên ngoài, thấy hắn đi ra bèn nhẹ nhàng hỏi:
- Đã nói với Thái phu nhân rồi sao? Có phải bà rất cao hứng không?
Hắn cười cười nhẹ nhàng đáp:
- Tam nương, có phải tổ mẫu vẫn luôn không ưa con?
Nàng khẽ giật mình, cau mày hỏi:
- Con nói nhăng cuội gì vậy? Con là cháu ruột của Thái phu nhân, nào có tổ mẫu nào không yêu thương cháu mình? Ninh Nhi, con chớ có suy nghĩ lung tung. Mấy năm gần đây Thái phu nhân vẫn luôn chuyên tâm lễ Phật, không để ý tới thế sự, đôi khi nói chuyện có hơi lạnh nhạt, đó là tính tình rồi, không phải là vì bà không yêu thương con.
Tề Ninh cười:
- Con chỉ hỏi linh tinh thôi.
Cùng nàng sóng vai đi men theo con đường nhỏ, đột nhiên hắn hỏi:
- Tam nương, người biết mẫu thân con tên gì không?
- A?
Cố Thanh Hạm hơi bất ngờ, hiển nhiên không nghĩ đột nhiên hắn lại hỏi câu này, hơi cau đôi mày thanh tú, do dự một lát mới nhẹ giọng hỏi:
- Vì sao con đột nhiên hỏi chuyện này?
- Tam nương cũng biết trước kia con đần độn, có rất nhiều chuyện không nhớ rõ ràng.
Hắn thở dài:
- Chuyện của mẫu thân, con nhớ quá ít, con muốn biết nhiều hơn một chút về bà.
Cố Thanh Hạm buồn bã đáp:
- Ninh Nhi, thật ra Tam nương đã nói với con rồi, chính ta cũng biết rất ít chuyện của mẫu thân con. Ta đến Tề gia con cũng chừng mười năm rồi, khi đó con còn là một đứa nhỏ mới sáu bảy tuổi, nhưng từ khi vào cửa ta cũng chưa bao giờ thấy mẫu thân của con. Ta đã từng hỏi Tam thúc con, nhưng Tam thúc chưa từng nói gì, hơn nữa, về sau, ai cũng biết, trong phủ Cẩm Y Hầu, không ai có thể nhắc tới mẫu thân của con!
- Vì sao?
Hắn cau mày:
- Bà là phu nhân Hầu gia, là chủ mẫu phủ Cẩm Y Hầu, vì sao không thể nhắc tới bà?
Cố Thanh Hạm cười khổ:
- Khi Thái phu nhân ra lệnh này, chúng ta cũng không hỏi nhiều, cứ theo ý bà là được.
Dừng một chút, thấy sắc mặt Tề Ninh nặng nề, nàng ôn nhu dỗ dành:
- Con không cần gấp gáp, có lẽ một ngày nào đó Thái phu nhân sẽ nói chuyện của mẫu thân cho con.
Chung quy bà sẽ không gạt con.
- Tam nương, người nói là chỉ có Thái phu nhân biết rõ việc này thôi sao?
Tề Ninh hạ thấp giọng hỏi:
- Trong Hầu phủ có rất nhiều lão bộc hầu hạ từ trước, bọn họ… - Bọn họ cũng sẽ không biết.
Cố Thanh Hạm khẽ lắc đầu, thấp giọn nói:
- Thật ra trước kia Tam nương cũng đã từng đi tìm một lão bộc hỏi thăm, ông ta cũng hoàn toàn không biết gì cả, chỉ nói đột nhiên một ngày mẹ con mất tích. Từ đó về sau, trong Hầu phủ không ai thấy mẹ con nữa. Hơn nữa, khi ấy Thái phu nhân đã triệu tập hết người hầu trong phủ lại, nhắc nhở bọn họ từ nay về sau không được hỏi thêm một câu. Khi đó vẫn do Thái phu nhân quản lý sự vụ trong phủ, lão Hầu gia và Đại Tướng quân quanh năm ở tái ngoại, cho nên không ai dám vi phạm lệnh của Thái phu nhân.
Tề Ninh gật gật đầu, thầm nghĩ, xem ra bí ẩn Liễu Tố Y mất tích có liên quan lớn tới vị lão thái bà trong Phật đường kia. Hắn thật sự muốn biết rốt cuộc năm đó Hầu phủ đã xảy ra chuyện gì, nhưng Cố Thanh Hạm lại hoàn toàn không biết gì cả. Xem ra muốn biết nhanh chóng biết rõ ràng chỉ là người ngu nói mộng.
Chợt nghe có tiếng chó sủa bên cạnh, một con chó vọt ra khỏi rừng trúc, rất bất ngờ, Cố Thanh Hạm kếu lên một tiếng. Như phản xạ có điều kiện, Tề Ninh đứng chắn trước mặt bảo vệ nàng. Một con chó săn gầm lên, nhảy qua.
Hắn đang thấy lạ thì thấy từ trong rừng trúc có một bóng người nhảy ra, tốc độ cực nhanh, hẳn là đang đuổi theo con chó đó.
Tới lúc này Tề Ninh mới nhìn rõ ràng, cái bóng kia là một quái hán khoác áo đen, lúc này vẫn hất lên cái áo khoác rụng lông đó.
- Y làm cái gì vậy?
Tề Ninh hơi ngơ ngác, quay đầu lại, mới phát hiện ra sắc mặt Cố Thanh Hạm hơi tái đi, hiển nhiên là bị dọa sợ, hai bàn tay trắng nõn như ngọc bám chặt lấy cánh tay mình.
Cố Thanh Hạm cũng tỉnh thần lại, cúi đầu nhìn tay mình đang kéo cánh tay Tề Ninh, hai má ửng lên, vội vàng buông ra:
- Hiện giờ chó trong phủ đều sợ y.
Nghĩ tới vào lúc nguy cấp Tề Ninh không chút nghĩ ngợi đứng ra trước bảo vệ mình, mặc dù bị kinh hãi nhưng trong lòng lại ấm áp.
- Hả?
Tề Ninh ngạc nhiên hỏi:
- Chó sợ y?
Nàng cười khổ:
- Con không biết thôi, mấy hôm trước không hiểu sao y quấn lấy một con chó săn, suốt nửa ngày, cả bốn chân của con chó đều bị y bẻ gẫy. Đến hôm sau, như thể chơi nghiện rồi, y lại đi tìm con chó săn khác, lại bẻ gãy bốn chân nó. Hai ngày nay chó săn trong Hầu phủ nhìn thấy y đều như nhìn thấy quỷ.
Phủ Cẩm Y Hầu nuôi sáu bảy con chó săn, thật ra cũng coi như là phối hợp hộ vệ trong nhà bảo vệ.
- Bẻ gãy chân chó?
Tề Ninh hơi choáng váng.
- Nói thế nào cũng là ân nhân cứ mạng của ta, y thích thế nào thì cứ chiều y đi. Bên Giang Lăng cũng không thấy báo tin lại, còn không biết rốt cuộc người này quê quán ở đâu. Nhưng mà, Ninh Nhi, người này rất nhanh đó, chớp mắt một cái đã không thấy, chỉ sợ chó săn trong phủ cũng không chạy nhanh bằng y.
Nàng dừng một chút mới nhẹ giọng hỏi:
- Con nói xem, là y trời sinh như vậy hay là đã từng luyện võ công?
Tề Ninh nhíu mày hỏi lại:
- Tam nương cảm thấy y đã từng luyện võ sao?
- Ta cũng chỉ đoán lung tung thôi.
Nào có người nào trời sinh đã có thể chạy nhanh như vậy được.
Đoạn Thương Hải đã luyện võ rồi mà nếu chạy đua còn không bằng một nửa của y đó.
Tề Ninh khẽ gật đầu, như có điều suy nghĩ, lại nhìn theo bóng quái hán đã biến mất, lẩm bẩm nói:
- Nếu y đã từng luyện võ công thì cũng là khinh công tuyệt đỉnh.
Một người như vậy sao lại thành ra thế này?
Thấy sắc mặt Cố Thanh Hạm vẫn hơi tái tái, hắn ôn nhu hỏi:
- Tam nương, vừa rồi không bị sợ quá chứ?
- Không sao.
Nàng dịu dàng cười cười:
- Không phải có con bảo vệ trước ta rồi sao, Tam nương còn có thể có chuyện gì chứ?
Thấy nàng xinh đẹp động lòng người, đôi môi đỏ mọng cong lên đẹp như hoa, hắn nói:
- Ninh nhi đã nói rồi, sẽ bảo vệ người cả đời. Con nói được thì làm được, sẽ không gạt người.
Thấy hắn chăm chú nhìn mình, Cố Thanh Hạm vội nói:
- Tam nương biết. A, ta còn có việc, phải đi trước một lát, đến tối sẽ bày tiệc chúc mừng con.
Không hiểu sao tim nàng đập rất nhanh, lập tức xoay người chạy tới một ngã ba, cặp đùi đẹp nhanh chóng bước, cặp mông rắn chắc đu đưa lắc lư.
n đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ a Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. yền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con

Tề Ninh nhìn thân ảnh xinh đẹp Cố Thanh Hạm chập chờn biến mất, cười khổ lắc đầu. Thiếu phụ xinh đẹp này hiện tại phòng bị mình như phòng giặc, chỉ cần nhìn nhiều hai lần liền giống như mình chuẩn bị cưỡng gian nàng, không có lý do cũng phải tìm lý do chạy trối chết. Xem ra buổi tối hôm đó mình nhất thời xúc động, tay tay quá sớm, còn chưa đủ độ chín nên giờ lưu lại di hoạn rồi.
Đang chuẩn bị đi tìm đám người Đoạn Thương Hải thương nghị chuyện xây dựng lại Hắc Lân doanh, đột nhiên hắn lại nghĩ tới chuyện hai ngày hôm nay không gặp Đường Nặc, lập tức liền đi về hướng phòng Đường Nặc.
Cố Thanh Hạm cũng chăm sóc Đường Nặc rất chu đáo, chẳng những đặc biệt bố trí một khu tiểu viện đẹp đã cho nàng ở, lại biết Đường Nặc thích thanh tĩnh nên đến cơm cũng phái người đưa tới.
Trong tiểu viện đẹp đẽ kia u tĩnh dị thường, dù là cũng lạnh lùng trống vắng như khu nhà Thái phu nhân ở nhưng nơi này không có cảm giác tối tăm chút nào, chỉ làm người ta thấy u tĩnh.
Tề Ninh đi tới trước cửa, gõ nhẹ mấy cái. Rất nhanh thấy cửa phòng mở ra, thân ảnh xinh xắn của Đường Nặc xuất hiện trước cửa. Thấy Tề Ninh đứng trước cửa, nàng hơi bất ngờ, cười ngại ngùng nói:
- Vào đi.
Dù sao Tề Ninh cũng cảm thấy nói chuyện với Đường Nặc vô cùng thoải mái. Đường Nặc không thích giả vờ, thậm chí không có vẻ vòng vo của nữ tử, nói chuyện đơn giản, không quanh co lòng vòng, hơn nữa lúc cười khiến người ta có cảm giác rất trong trẻo.
Đi phía sau Đường Nặc vào phòng, nhìn từ phía sau, vóc người Đường Nặc rất uyển chuyển. Ở Vĩnh Yên đường Tề Ninh đã từng thấy Đường Nặc mặc Phượng hoàng y, biết vóc người tuyệt đẹp của Đường Nặc, lồi lõm đủ cả, đường cong lung linh, thon thả một không gầy gò, chỗ đáng mảnh khảnh sẽ không thừa một chút thịt, chỗ đáng đầy đặn cũng nhất định có vươn đủ cao, tuyệt không thiếu chút nào.
Trong phòng khá ấm áp. Ở trong phòng Đường Nặc cũng không có mùi hương nữ nhân như phòng Cố Thanh Hạm mà có nhiều mùi dược liệu.
Trước sau như một, trên bàn trong phòng có đủ loại chai lọ, các loại hộp chứa mười mấy loại dược liệu. Cái hòm thuốc không rời người kia cũng thấy trong phòng, chẳng qua khác với thường ngày là ở trên bàn có vài quyển sách, trong đó có một quyển hình như vừa được đặt xuống, ở giữa dùng một cây mộc trâm làm dấu.
- Sức khỏe thế nào rồi?
Tề Ninh đánh giá Đường Nặc một phen, cười nói:
- Khí sắc tốt hơn nhiều rồi.
- Là dược liệu của tam phu nhân rất tốt.
Đường Nặc mỉm cười nói:
- Mỗi ngày tam phu nhân đều đến thăm mấy lần, hơn nữa từ sáng tới tối đều được ăn ngon uống tốt.
Ngươi xem có phải ta đã béo thêm một vòng hay không?
- Không có, không có. Vóc người Đường cô nương uyển chuyển, thiên sinh lệ chất, ăn thế nào cũng không béo.
Tề Ninh cười ha hả nói.
Đường Nặc mỉm cười đáp:
- Béo không phải sẽ xinh đẹp hơn sao? Thon thả có cái tốt của thon thả, béo một chút nhìn cũng tốt, cũng là một cái túi da không quan trọng lắm. Chỉ cần thân thể mạnh khỏe là đều đẹp.
- Thần y đúng là thần y, cái nhìn cũng không giống người bình thường.
Tề Ninh giơ ngón cái lên.
- Đường cô nương, nếu không phải là có cô thì kinh thành lần này gặp đại nạn rồi.
- Cứu tử phù thương là chuyện ta nên làm.
Ánh mắt Đường Nặc hơi buồn bã:
- Chỉ là học nghệ không tinh, để chậm vài ngày, những người chết đi rồi không thể sống lại được.
Tề Ninh thấy trên mặt nàng có chút hổ thẹn, vội la lên:
- Đường cô nương, không thể nói như vậy được. Dịch độc lần này vốn hết sức lợi hại. Nếu không phải nhờ cô thì sẽ có nhiều người chết hơn nữa.
Đường Nặc hơi trầm ngâm, gượng cười hỏi:
- Có tra ra ai hạ độc hay không?
- Đường cô nương nghĩ tới ai?
Đường Nặc nói:
- Mặc dù trong độc dược có dùng cổ noãn độc làm dẫn nhưng ta nghĩ hẳn Cửu Khê Độc Vương sẽ không tới kinh thành hạ độc. Hơn nữa lão cũng không có lá gan này.
- Không có gan này sao?
Tề Ninh ngẩn ra.
- Vì sao Đường cô nương lại cho là vậy?
Đường Nặc thản nhiên nói:
- Nếu lão có gan ra tay làm loạn thì tất sẽ chết rất khó coi. Điểm này lão hiểu rất rõ, càng không cần phải nói tới chuyện lão dám hạ độc tại kinh thành.
Dừng lại một chút, nàng mới nói:
- Chẳng qua cổ noãn độc xuất phát từ tay lão. Không có gì bất ngờ mà nói hẳn là có người lấy được kim cổ trùng của lão. Dịch độc lan tràn tại kinh thành dù không phải lão ra tay nhưng cũng không tránh được tội.
Lần trước Tề Ninh tại thần hầu phủ, một mình thẩm vấn A Não đã từ miệng ả biết Thu Thiên Dịch và sư phó của Đường Nặc là Lê Tây Công vốn là huynh đệ đồng môn.
Đường Nặc hiển nhiên cũng hơi quen thuộc với Cửu Khê Độc Vương, chỉ là không biết vì sao Đường Nặc lại nói Thu Thiên Dịch không dám ra tay làm loạn, không nhịn được nói:
- Đường cô nương, cô có điều không biết, Thu Thiên Dịch quả đã tới kinh thành.
Đường Nặc sửng sốt, cảm thấy bất ngờ, nhíu mày nói:
- Ngươi nói lần này thật sự là lão hạ độc sao?
- Thế thì không phải.
Tề Ninh lắc đầu nói:
- Lão xông vào Thần hầu phủ, cho nên hôm nay dù không phải lão hạ độc thì triều đình cũng tính món nợ này lên đầu lão.
Đường Nặc kinh ngạc nói:
- Lão xông vào Thần hầu phủ sao?
- Tiểu yêu nữ kia xuất hiện tại kinh thành, bị người của Thần hầu phủ coi như hung thủ mà bắt được, hơn nữa thẩm vấn từ miệng ả mới biết ả là người của Hắc liên thánh giáo.
Tề Ninh nghiêm nghị nói:
- Thu Thiên Dịch xông vào Thần hầu phủ, cứu tiểu yêu nữ A Não.
Thần hầu phủ đã trình báo việc này cho triều đình. Hiện này triều đình cũng đang bàn bạc chuyện tiêu diệt Hắc liên thánh giáo. Giờ đã là mùa đông, tuyết đọng phong sơn, nhất thời triều đình còn chưa hành động được nhưng Thần hầu phủ đã phái người đi Tây Xuyên tìm hiểu hư thực rồi. Nếu không có gì bất ngờ mà nói thì sau khi khai xuân, triều đình tất có hành động.
Ngày đó Tề Ninh bị Thu Thiên Dịch bắt đi, Đường Nặc đang ở Vĩnh Yên đường vội chế giải dược. Đám người Đoạn Thương Hải không muốn để Đường Nặc phân tâm, cũng không báo cho nàng, cho nên cho tới bây giờ Đường Nặc hoàn toàn không hay biết gì về chuyện đã xảy ra.
Khuôn mặt xinh xắn của Đường Nặc lộ vẻ nghiêm trọng, hỏi:
- Hiện tại Thu Thiên Dịch và A Não thế nào rồi?
- Hẳn bọn họ đã trốn về Tây Xuyên rồi.
Tề Ninh thở dài nói:
- Chính Thu Thiên Dịch đã nói, dịch độc tại kinh thành không liên quan tới lão. Ta cũng tin lão không nói dối. Chẳng qua hiện tại nói gì cũng không có tác dụng. Xông vào Thần hầu phủ, đại nạn của Hắc liên giáo sắp tới rồi.
Đường Nặc suy nghĩ một chút mới hỏi khẽ:
- Ngươi biết không phải do Thu Thiên Dịch làm, không thể giải thích với triều đình sao?
Tề Ninh nói:
- Đường cô nương, triều đình không đơn giản như ngươi nghĩ.
Trong triều có người muốn đưa Hắc liên thánh giáo vào chỗ chết, có sự kiện Thu Thiên Dịch xông vào Thần hầu phủ lấy đó làm chứng cớ như sắt thép. Những người đó có chứng cứ như vậy, làm sao có thể từ bỏ ý đồ chứ? Ta có thể giải thích cho Hoàng thượng nhưng trong tay lại không hề có bất cứ chứng cứ gì chứng minh Hắc liên thánh giáo không tham dự việc này. Chính cô cũng từng nói, kim cổ trùng là từ tay Thu Thiên Dịch. Nếu bị người trộm được thì trừ phi Thu Thiên Dịch có thể tìm được người trộm cổ noãn độc, lại phải đích thân tới kinh thành giải thích rõ ràng. Mà trước mắt xem ra chuyện này không có khả năng rồi.
Đường Nặc gật đầu khẽ, không nhiều lời nhưng như đang nghĩ tới chuyện gì đó.
- Đường cô nương, có phải cô lo lắng cho A Não hay không?
Tề Ninh hỏi khẽ:
- Hình như cô rất quan tâm tới A Não. Chẳng qua tâm địa tiểu yêu nữ kia hết sức ác độc, hoàn toàn khác với ngươi.
- Hoàn cảnh có thể làm một người thay đổi.
Đường Nặc nói khẽ:
- Bản tính A Não không xấu, chỉ là bị người dạy hỏng mà thôi.
Tề Ninh nghe Đường Nặc nói vậy liền biết nàng rất quan tâm tới tiểu yêu nữ, không tiện nói xấu A Não thêm chỉ có thể nói:
- Chẳng qua ta sẽ cố hết sức giải thích với triều đình. Hoàng thượng dù còn trẻ nhưng rất anh minh.
Không tới vạn bất đắc dĩ, hẳn người cũng không dễ dàng dụng binh đối phó với Hắc liên thánh giáo đâu.
Đường Nặc gật đầu, khẽ nói:
- Cám ơn ngươi!
Trong lòng Tề Ninh hơi nghi hoặc, thầm nghĩ Đường Nặc nói tiếng cảm ơn này là tạ ơn cho ai?
Là vì chuyện của A Não hay là Thu Thiên Dịch, hay Hắc liên thánh giáo?
Chẳng lẽ Đường Nặc có liên quan sâu xa gì với Hắc liên thánh giáo?
Hắn thấy trước đó khí sắc Đường Nặc vẫn tốt, tâm tình hình như không phải rất kém, nhưng nói tới việc này, rõ ràng tâm tình bị ảnh hưởng, không muốn Đường Nặc thấy không vui liền chuyển đề tài:
- Đường cô nương, cô thích đọc sách sao?
Hắn thuận tay cầm cuốn sách trên bàn lên, nhìn lướt qua liền thấy đó là một quyển y thư.
- Mấy ngày nay ở lỳ trong phòng, Tam phu nhân biết ta thích nghiên cứu y thuật cho nên cho người mang vài cuốn sách tới.
Đường Nặc nói:
- Bên trong có không ít chỗ ta chưa biết, chẳng qua cũng có nhiều thiếu sót.
Tề Ninh thầm nghĩ, lấy y thuật của ngươi, đương nhiên những y thư bình thường không so nổi rồi, không nhịn được hỏi:
- Đường cô nương, y thuật của cô đã cao minh như vậy, vì sao vẫn còn cần nghiên cứu? Với y thuật hiện tại của cô, chỉ sợ trong thiên hạ không có bao nhiêu người có thể sánh được.
- Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.
Đường Nặc nói nhỏ:
- Hơn nữa ta muốn học y thuật có thể khởi tử hồi sinh!
- Khởi tử hồi sinh?
Tề Ninh ngẩn ra:
- Có y thuật cao minh như vậy sao?
Đường Nặc cười nhạt lắc đầu nói:
- Ta nói là khởi tử hồi sinh không phải chỉ là chết thật mà chỉ cần còn một hơi, cho dù mắc bệnh tật gì cũng có thể khôi phục như thường.
- Thì ra là thế.
Tề Ninh cảm khái nói:
- Đường cô nương tuổi còn trẻ nhưng có tài năng như vậy, ta nghĩ cuối cùng sẽ có một ngày cô i nhất định học thành khởi tử hồi sinh thuật.
Đường Nặc khẽ thở dài:
- Ta cũng hy vọng có ngày đó.
Nhưng ta không biết có còn kịp hay không.
- Hả?
Tề Ninh cảm thấy những lời này của Đường Nặc cổ quái dị thường, cau mày nói:
- Không kịp gì chứ?
- Không có gì.
Đường Nặc vội vàng lắc đầu nói:
- Ta nói là nhân sinh có hạn, không thể trường sinh bất tử, không biết có thể học thành khởi tử hồi sinh thuật hay không!
Nói tới đây gương mặt vốn trắng trẻo của nàng lại hơi hồng lên, ánh mắt trở nên hơi xấu hổ.
Tề Ninh thầm nghĩ nữ tử này đúng là quá đơn thuần. Những lời này rõ ràng là nói dối nhưng nàng không giỏi lừa gat người khác, cho nên vừa nói dối liền biểu hiện không được tự nhiên, dù là ai đều nhận ra nàng nghĩ một đằng, nói một nẻo.
Chỉ là lúc thế này hiển nhiên Tề Ninh sẽ không bóc trần, cười nói:
- Đường cô nương đừng lo lắng.
Cô thông minh như vậy sẽ không tốn bao lâu đâu.
Trong lòng hắn thầm nghi hoặc, nghĩ Đường Nặc này nói không kịp là có ý gì?
Thấy Đường Nặc không nói lời nào nữa, Tề Ninh biết nàng có tâm tư không tiện nói với mình, đứng dậy dịu dàng nói:
- Tối nay trong phủ có tổ chức tiệc rượu, mọi người đều uống hai chén. Hay là Đường cô nương cũng đi uống mấy chén cho vui.
Đường Nặc suy nghĩ một chút mới khẽ gật đầu. Tề Ninh thấy thế mừng thầm nói:
- Vậy là tốt quá rồi. Ta đi xem bọn họ đã chuẩn bị xong chưa.
Xoay người chuẩn bị đi, đi vài bước hắn đột nhiên nghĩ gì đó, quay đầu lại hỏi:
- Đường cô nương, lần trước cô cho ta phương thuốc có thể khiến vết thương da thịt khôi phục lại như ban đầu, không biết kinh mạch bị chặt đứt có thể khôi phục được không?
- Bị thương bao lâu rồi?
Đường Nặc hỏi.
Tề Ninh vội nói:
- Chỉ mới hôm nay thôi. Thủ mạch bị người ta cắt đứt. Ta nghĩ kinh thành không có khả năng tìm được loại dược vật như vậy nên mới hỏi ngươi.
Đường Nặc nói:
- Chỉ cần không vượt quá mười hai canh giờ liền có thể cứu.
Chẳng qua phương thuốc đưa ngươi chỉ có tác dụng với vết thương da thịt, không trị được kinh mạch.
Nàng ngồi xuống, cầm bút viết, rất nhanh liền có một đơn thuốc đưa cho Tề Ninh.
- Bốc thuốc theo đơn này, kinh mạch tay chân bị đoạn thì có thể trị hết, không để lại di hoạn gì.
Nhưng kinh mạch các nơi khác trong cơ thể thì không dùng đơn này được.
Tề Ninh nhận đơn thuốc, hận không thể ôm lấy nàng hôn hai cái, vui mừng nói:
- Đa tạ Đường cô nương rồi. Cô yên tâm, ta nhất định không truyền đơn thuốc này ra ngoài.
Hắn cũng không chờ Đường Nặc nói thêm, cười tủm tỉm mà đi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận