Cẩm Y Xuân Thu

Chương 461: Bách ảnh như phong

Minh chủ Kiếm Minh Gia Cát Trường Đình lập tức nói:
- Kim Kiếm Minh tử thương gần hai mươi người. Ta chỉ cần lấy đi hai mươi cái đầu người từ Hắc Thạch điện, rồi cũng có thể xuống núi.
Kim Kiếm Minh và Tiêu Dương Các đều trong tám bang mười sáu phái, hai người này vừa lên tiếng, lập tức mọi người ồn ào.
- Thanh Y Môn ta chết ba người, bị thương ba người. Chỉ cần sáu cái đầu.
- Chúng ta bị thương nhiều hơn Thanh Y Môn hai người. Tám cái đầu là đủ!
- Thập Tam Đường bị thương hai người, chỉ cần hai mạng!
Tiếng hô lộn xộn, ngươi một câu ta một câu, chỉ lát sau đã đòi hơn trăm người. Nếu thực sự truy cứu như vậy, giáo chúng Hắc Liên giáo trong điện còn chưa đủ.
Tề Ninh nhìn Hiên Viên Phá một cái, thấy y chỉ hơi cau mày không nói gì, bèn cười nhạt, nhìn Long Các Chủ:
- Long Các Chủ, ngươi muốn mười một cái đầu, chuyện này cũng không khó.
Thu Thiên Dịch đang ngửa đầu, không nói gì, cho dù quần hào la hét ầm ỹ lão vẫn làm như không nghe thấy, giờ Tề Ninh nói vậy, lão mới quay đầu lại lạnh lùng nhìn.
Long Các Chủ khẽ giật mình, tiếng kêu xung quanh cũng dần yên tĩnh.
Tề Ninh chậm rãi bước xuống thềm đá, Tây Môn Chiến Anh do dự một chút cũng đi theo.
Tề Ninh đi tới trước mặt Long Các Chủ, chắp hai tay sau lưng:
- Long Các chủ, bản Hầu muốn các ngươi rời đi, các ngươi lại ở đây đưa ra yêu cầu, đương nhiên là không nể mặt mũi bản Hầu rồi.
- Tiểu Hầu gia, ta là mãng hán giang hồ, hoặc nói ân oán rõ ràng, có ân ta báo ân, có oán nhất định ta sẽ không buông tha.
Cổ Long Các Chủ cũng rất cứng:
- Cho dù người phủ Thần Hầu ở đây ta cũng nói vậy. Trên giang hồ có quy tắc giang hồ, cho dù là phủ Thần Hầu cũng không thể làm trái với đạo nghĩa giang hồ.
Tề Ninh cười nói:
- Đúng vậy, không có quy tắc không thành phương viên. Long Các chủ có quy củ của mình, bản Hầu gia không thể lấy thế đè người phải không?
Long Các chủ khẽ giật mình, không hiểu rõ ý hắn.
- Nhưng bản Hầu đã ra mặt là vẫn luôn muốn có một ít thể diện đấy.
Long Các chủ, không bằng như vậy, ngươi muốn đầu người, chỉ cần có thể đánh bại ta, ta sẽ tự mình mang tới cho ngươi mười một cái đầu người. Nếu không, Long Các chủ cũng đừng hùng hổ dọa người nữa, mang theo huynh đệ thủ hạ xuống núi thôi, thế nào?
Mọi người nghe thấy đều khẽ giật mình.
Ai nấy đều ngơ ngác nhìn nhau. Ở đây cũng không ai biết thủ đoạn của Tề Ninh, chỉ thấy tuổi hắn còn trẻ, nghĩ bụng cho dù tiểu Hầu gia có luyện võ từ nhỏ đi nữa, nhưng còn chưa đến hai mươi tuổi, có thể có bao nhiêu đạo hạnh?
Mặc dù tính tình Long Các chủ nóng nảy, nhưng Tiêu Dương Các nổi danh trong tám bang mười sáu phái, công phu không phải hữu danh vô thực. Tiểu Hầu gia này lại dám chủ động khiêu chiến, quả nhiên không biết trời cao đất rộng.
Long Các Chủ hơi sửng sốt, lập tức cười lạnh:
- Tiểu Hầu gia, đây chính là ngươi nói đó. Nếu ngươi bại dưới tay ta, phải đưa cho ta mười cái đầu người.
- Ở đây có nhiều anh hùng hào kiệt như vậy, đương nhiên ta không thể đổi ý. Chỉ là, Long Các chủ là tiền bối giang hồ, đã nói là làm, đương nhiên sẽ không nuốt lời.
- Được!
Long Các Chủ lại thống khoái:
- Nếu ta bại trong tay tiểu Hầu gia, sẽ lập tức dẫn người xuống núi, quyết không nuốt lời.
Bỗng Lục Thương Hạc thở dài:
- Tiểu Hầu gia, trong số các bang các phái ở đây có tới gần nửa số bang phái hao tổn môn nhân đệ tử.
Chẳng lẽ tiểu Hầu gia muốn tỉ thí vơi từng bang hội? Cho dù tiểu Hầu gia có thực sự đánh bại Long Các chủ, sau này còn có nhiều bang phái nữa, tiểu Hầu gia cũng không thể khiêu chiến hết quần hùng thiên hạ chứ?
Rất nhiều người không nhịn được cười thầm, nghĩ bụng, tiểu Hầu gia này thật đúng là không biết tự lượng sức mình, cho rằng hắn xuất thân phú quý, quen sống an nhàn sung sướng, không biết trời cao đất rộng, đứng đây nói khoác mà không biết ngượng. Đừng nói khiêu chiến Long Các chủ và quần hào, chỉ sợ Tiêu Dương Các chỉ phái ra một tên đệ tử bất kỳ cũng có thể thắng được tiểu Hầu gia không biết tự lượng sức mình này.
Tề Ninh cười:
- Ta nào dám khiêu chiến quần hùng thiên hạ. Chỉ sợ còn chưa có kẻ nào không biết trời cao đất rộng như vậy. Chỉ là bản Hầu đã trao đổi thỏa đáng với Hắc Liên giáo, Độc Vương cũng nguyện ý theo bản Hầu vào Kinh, bản Hầu không thể nói không giữ lời.
- Tiểu Hầu gia thật có phách lực!
Minh chủ Kim Kiếm Minh Gia Cát Trường Đình vuốt râu cười nói:
- Nói phải giữ lời, chính là điều cả đời ta tôn sùng nhất.
Tây Môn Chiến Anh cũng không biết vì sao Tề Ninh lại không kiên trì ép quần hào rời đi mà lại muốn tỷ thí với người ta. Nàng xuất thân ở phủ Thần Hầu đương nhiên cũng hiểu rõ sự tình trong giang hồ, hiểu được trên giang hồ cao thủ nhiều như mây, mặc dù võ công Tề Ninh không tệ, nhưng muốn khiêu chiến quần hào thực sự là rất lạ, nhịn không được mà hỏi:
- Hầu gia, ngài… ngài không cần….
Nói một nửa, lại cảm giác mình nói vậy ảnh hưởng đến uy thế của Tề Ninh, không biết làm sao cho phải, chỉ đành nhìn sang Hiên Viên Phá, nháy nháy mắt, hy vọng y có thể đứng ra giải vây.
Hiên Viên Phá vẫn vững như bàn thạch, không nói gì.
Chợt có tiếng người từ trong đám đông vọng ra:
- Giang sơn đời nào cũng có nhân tài, người sau thay người trước, chỉ với sức của một mình lại muốn khiêu chiến quần hùng, người Cẩm Y Tề gia quả nhiên gan dạ hơn người.
Vừa đi vừa nói, một người chậm rãi bước ra.
Mọi người nhìn theo, chỉ thấy người kia chừng bốn mươi tuổi, một thân áo vải thô, râu xồm xoàm, nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng hai mắt lại sáng ngời, tuy bước đi chậm nhưng long hành hổ bộ, khí thế bức người.
Quần áo người này chỉ bình thường, không ai biết lai lịch, có người xì xào bàn tán.
Lục Thương Hạc và Tề Ninh nhìn thấy người kia đều khẽ giật mình.
Người kia bước tới trước mặt mọi người, Lục Thương Hạc bước lên hai bước nghênh đón, có vẻ vui mừng:
- Tiêu Dao, sao ngươi lại tới đây?
Y chỉ người kia, cười cười giới thiệu:
- Chư vị, vị này chính là chủ nhân chân chính của Phong Kiếm Sơn trang, huynh đệ kết nghĩa của Lục mỗ!
Người trung niên đột nhiên xuất hiện từ trong đám đông chính là Hướng Tiêu Dao.
Hướng Tiêu Dao chắp tay với Lục Thương Hạc, lại cười nói:
- Đại ca!
Đúng lúc đó, có người hoảng sợ kêu lên:
- Đó là… Nhẫn Thanh Mộc!
Đám người rối loạn tưng bừng, có người nhanh chóng xông ra, người đi đầu thân hình hơi mập, đầu tóc rối bù, chính là Bạch Hổ Trưởng lão của Cái Bang. Sau lưng lão là hơn hai mươi đệ tử cái Bang, còn cách Hướng Tiêu Dao mấy bước đã nhất tề quỳ một gối xuống, đồng thanh hô:
- Tham kiến Bang chủ!
Hành động của đệ tử Cái Bang khiến cho rất nhiều người biến sắc, kể cả Lục Thương Hạc và Tề Ninh cũng đều lắp bắp kinh hãi.
Hướng Tiêu Dao tùy ý khoát tay:
- Đứng lên cả đi.
Đám người Bạch Hổ Trưởng lão tạ ơn, mới đứng dậy quanh Hướng Tiêu Dao. Lục Thương Hạc giật mình:
- Tiêu Dao, chuyện này… đây là có chuyện gì? Bang chủ? Ngươi… ngươi là Bang chủ Cái Bang?
Hướng Tiêu Dao cười:
- Đại ca, vốn không nên giấu giếm, chỉ là có chút chuyện nói ra thì quá dài, hơn nữa, vô luận tiểu đệ là ai vẫn đều là huynh đệ kết nghĩa của đại ca. Năm xưa tiểu đệ làm xằng làm bậy, may mắn được ân sư Tiền Bang chủ tiền nhiệm Cái Bang chỉ điểm mới vào Cái Bang, sau đó nhận lấy gánh nặng của ân sư.
Tề Ninh kinh ngạc vô cùng, vạn lần không ngờ Hướng Tiêu Dao lại là Bang chủ Cái Bang.
Tróc khi thấy Hướng Tiêu Dao, Tề Ninh đã từng nghe nói đến danh tiếng Bang chủ Cái Bang. Theo như hắn biết, hiện giờ ngoại trừ năm Đại Tông sư đang ở đỉnh cao võ đạo thì còn không ít cao thủ đỉnh phong khác. Chủ trì chùa Đại Quang Minh Không Tàng đại sư cùng với Bang chủ Cái Bang Hướng Bách Ảnh đều là cao thủ đứng đầu trên giang hồ.
Hắn biết rõ Bang chủ Cái Bang tên Hướng Bách Ảnh, không nghĩ rằng Hướng Bách Ảnh là Hướng Tiêu Dao, Hướng Tiêu Dao lại là Hướng Bách Ảnh.
Đầu hắn xoay quanh, nghĩ lúc trước mình rơi vào tay Thu Thiên Dịch, là Hướng Bách Ảnh từ trên trời giáng xuống cứu mạng mình.
Vị Bang chủ Cái Bang này chẳng những đã cứu mạng mình, còn truyền thụ vận khí pháp môn, thậm chí còn dạy cho mình một bộ Thôi Sơn Thủ.
Hắn vẫn không biết vì sao người này lại ưng mắt mình như vậy, giờ mới biết đối phương chính là Bang chủ Cái Bang, cực kỳ ngạc nhiên.
Thu Thiên Dịch vẫn ngẩng đầu nhìn trời cũng nhìn Hướng Tiêu Dao, nhìn một cái là nhận ra đây là người cứu Tề Ninh từ trong tay mình. Võ công lão và Hướng Bách Ảnh chênh lệch không nhỏ, sau ngày đó lão vẫn một mực suy nghĩ không biết rốt cuộc người này là cao thủ đường nào, giờ mới biết thì ra đó là Bang chủ Cái Bang.
Biết được Hướng Tiêu Dao chính là Bang chủ Cái Bang, Thu Thiên Dịch trấn an hơn rất nhiều.
Ngày đó lão chật vật không chịu nổi trong tay Hướng Tiêu Dao, cực kỳ xấu hổ, giờ biết rõ thân phận đối phương, liền cảm thấy, nếu thua trong tay Bang chủ Cái Bang cũng không phải chuyện mất mặt gì.
Cái Bang chính là thiên hạ đệ nhất đại bang, đứng trong số tám bang mười sáu phái, đệ tử Cái Bang trải khắp thiên hạ, rất nhiều cao thủ, tuyệt đối không phải bất kỳ bang phái nào cũng có thể so sánh.
Cho tới nay, Bang chủ Cái Bang vẫn là thần long thấy đầu không thấy đuôi, thế nhân đều biết võ công Bang chủ Cái Bang, thậm chí nghe đồn đã sắp đuổi kịp năm Đại Tông Sư, nhưng rốt cuộc chân tướng thế nào rất ít người biết.
Hơn nữa, vị Bang chủ Cái Bang này cực kỳ thần bí, cho dù là đệ tử Cái Bang cũng không có bao nhiêu người đã từng gặp.
Lúc này được nhắc nhở mới có không ít người nhìn ngón giữa của Hướng Tiêu Dao có đeo một chiếc nhẫn xanh. Nhẫn kia không phải vàng cũng không phải bạc, giống như làm từ một thứ vật liệu gỗ kỳ quái, giang hồ nghe đồn trấn bang chi bảo của Cái Bang là một chiếc nhẫn, đã nhiều lần chứng minh cho thân phận Bang chủ Cái Bang, chính là chiếc nhẫn Thanh Mộc này.
Lần này đánh Thiên Vụ Lĩnh, Cái Bang cũng tới với tư cách tám bang mười sáu phái, tham gia vây quét Hắc Liên giáo, đây cũng là chuyện đương nhiên.
Cái Bang thiết lập hai mươi tám phân đà, thế lực không chỉ giới hạn trong biên giới, cho dù ở Đông Tề và Bắc Hán cũng có phân đà của Cái Bang. Thiên Vụ Lĩnh này ở Tây Thùy, thuộc địa phận của phân đà Bạch Hổ, cho nên lần này Bạch Hổ Trưởng lão theo Tây Túc Thất Đà chọn lựa tinh nhuệ tới trước trợ trận.
Phủ Thần Hầu cùng Cái Bang ký Thiết Huyết Văn, trên thực tế cũng chỉ có thể ước thúc trong giới hạn các phân đà Cái Bang trong biên giới, Huyền Vũ phương bắc và Thanh Long phương đông không nằm trong biên gới, không bị phủ Thần Hầu quản hạt. Phủ Thần Hầu vừa muốn lôi kéo lại vừa đề phòng thiên hạ đệ nhất bang này, thái độ đối với Bang chủ Cái Bang rất khác với các Tông chủ Môn chủ tám bang mười sáu phái khác.
Thấy Bang chủ Cái Bang đột nhiên xuất hiện, hiển nhiên Hiên Viên Phá cũng hơi bất ngờ, bước lên vài bước chắp tay chào:
- Cự Môn Giáo úy phủ Thần Hầu Hiên Viên Phá, xin chào Hướng Bang chủ!
Hiên Viên Phá chính là một trong Bắc Đẩu Thất Tinh, nhưng y hiểu rất rõ, trong giang hồ, địa vị của vị Bang chủ Cái Bang này không hề thấp, có thể cùng đứng ngang hàng với Không Tàng Đại sư của chùa Đại Quang Minh. Cho dù là Thần Hầu Tây Môn Vô Ngân nhìn thấy vị Hướng Bang chủ này cũng phải khách khí, tuy tuổi y không kém vị Hướng Bang chủ này bao nhiêu, nhưng trong giang hồ dùng bối phận để nói chuyện, y vẫn ở dưới Hướng Tiêu Dao.
Minh chủ Kim Kiếm Minh Gia Cát Trường Đình và một loạt Môn chủ Tông chủ nhìn thấy Hiên Viên Phá tương đối cung kính với Hướng Tiêu Dao đều không để ý, thậm chí còn cảm thấy đây là điều đương nhiên, ngay cả chính họ cũng nghĩ, Bang chủ Cái Bang thần long thấy đầu không thấy đuôi, nay có thể gặp, chuyến này đi cũng không tệ.
n đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con n, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành n cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ng thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Bang chủ Cái Bang Hướng Bách Ảnh hơi gật đầu, cười hỏi:
- Hiên Viên Giáo úy, Thần Hầu gần đây vẫn khỏe chứ? Đã mấy năm rồi chưa gặp hắn.
Hiên Viên Phá không mất cung kính, nói:
- Thần Hầu lão nhân gia thân thể cường tráng, chỉ là tuổi tác đã cao, cho nên lần này Thần Hầu sai ta tới Tây Xuyên.
Hướng Bách Ảnh cười nói:
- Hiên Viên Giáo úy chỉ huy rất tốt, tám bang mười sáu phái giết tới Hắc Thạch Điện, có thể nói công lao hiển hách.
Hiên Viên Phá thấy Hướng Bách Ảnh tươi cười tủm tỉm, không biết trong lòng y nghĩ thế nào, chỉ cười cười nói:
- Đây là nhờ các bang phái đồng tâm hiệp lực làm nên.
Minh chủ Kim Kiếm đi tới hai bước, chắp tay nói:
- Hướng Bang chủ, lão nhân gia ngài vẫn khỏe!
Thật ra tuổi của y còn lớn hơn Hướng Bách Ảnh, nhưng Hướng Bách Ảnh địa vị tôn sùng trên giang hồ, y cũng không dám mất cấp bậc lễ nghĩa.
Tám bang mười sáu phái, mặc dù thanh danh đều hiển hách, nhưng Cái Bang với tư cách thực lực mạnh mẽ không có bất kỳ bang phái nào có thể sánh được.
Sau khi ký Thiết Huyết Văn năm đó, Thần Hầu Phủ và tám bang mười sáu phái ở vào một tình trạng cân đối cực kỳ vi diệu, cố kỵ lẫn nhau, cũng chính vì vậy giang hồ mới có thể bình an vô sự.
Nguyên nhân tám bang mười sáu phái có thể chống đối Thần Hầu Phủ, cũng chính vì Cái Bang tồn tại.
Đệ tử Cái Bang rất nhiều, cao thủ nhiều như mây, Bang chủ Cái Bang cũng là cao thủ hàng đầu thiên hạ hiện giờ, nếu như không có sự tồn tại của Cái Bang, với thực lực của Thần Hầu Phủ, đủ giẫm nát dưới chân tám bang mười sáu phái. Chính bởi vì có Cái Bang cho nên mới có ước định Thiết Huyết Văn, các bang hội trong giang hồ có quyền tự chủ nhất định.
Minh chủ Kim Kiếm là nhân vật quan trọng của tám bang mười sáu phái, đương nhiên biết rõ lợi hại trong đó, hiểu được trọng lượng của Cái Bang, chỉ cần Cái Bang có thể đứng cùng phía với tám bang mười sáu phái, cho dù Thần Hầu Phủ cũng không dám tùy ý làm bậy.
Mặc dù Hướng Bách Ảnh là Bang chủ Cái Bang, nhưng tính cách hiền hòa, y cười nói:
- Gia Cát Minh chủ, ngài tìm Tiểu Hầu gia yêu cầu hai mươi đầu người sao?
Gia Cát Trường Đình khẽ giật mình, lập tức nghĩ trong lòng Cái Bang vẫn thường không đi cùng đường với triều đình. Từ trước tới nay đệ tử Cái Bang và quan lại triều đình luôn phân biệt rõ ràng, Hướng Bách Ảnh tuyệt đối không thể thiên về Cẩm Y Hầu đại biểu triều đình được. Y lập tức gật đầu nói:
- Hướng Bang chủ, vị Tiểu Hầu gia này một mực khẳng định, mở miệng muốn chúng ta buông tha Hắc Liên Giáo, nhưng tám bang mười sáu phái hao tổn mấy trăm người, cứ đi như vậy, ai cũng không cam tâm.
Hướng Bách Ảnh hơi gật đầu nói:
- Gia Cát Minh chủ nói rất đúng, nếu là Thiết Huyết Văn, mọi chuyện lần này đương nhiên chỉ có thể xử lý theo quy tắc giang hồ, cho dù vị Tiểu Hầu gia này địa vị tôn sùng, nhưng ở chỗ này, chúng ta lại không biết vương công quý tước có ý nghĩa gì cả.
- Hướng Bang chủ nói hay lắm!
Trong đám người lập tức vang lên tiếng ủng hộ.
Thực chất người trong giang hồ xưa nay không phục quản thúc, chỉ là Thiết Huyết Văn ký kết nhiều năm, mọi người luôn phải cẩn thận, cũng không dám ngang nhiên đối đầu với triều đình.
Cái Bang chính là bang hội đứng đầu, Hướng Bách Ảnh nói những lời này, mơ hồ có ý nhằm vào triều đình, hợp với tâm tư mọi người, trong lúc nhất thời tiếng khen vang lên.
Lúc trước Tề Ninh đi ra, đề xuất để các bang hội lui quân, nhìn ý tứ của Thần Hầu Phủ, thì có vẻ sẽ tuân theo vị Tiểu Hầu gia này, không ít người cũng do dự trong lòng. Nhìn thấy Long Các chủ đi lên, mặc dù không ít bang phái ngầm tranh đấu trong lòng, nhưng vẫn hơi lo lắng. Dẫu sao Tề Ninh này chính là Cẩm Y Hầu của đế quốc, nếu thực sự đắc tội hắn ở đây, chưa hẳn không rước phiền toái về cho mình.
Lúc này Hướng Bách Ảnh ra mặt, mọi người nhất thời buông lỏng, nghĩ trong lòng chỉ cần Cái Bang ra mặt, cho dù đối phương là Cẩm Y Hầu, cũng không đủ gây sợ.
Tề Ninh thấy Hướng Tiêu Dao chính là Bang chủ Cái Bang, trong lòng đương nhiên vô cùng kinh ngạc, lúc này nghe y nói như vậy, cũng không biết y rốt cuộc có tâm tư gì, chẳng qua nhìn thấy quần hùng ở đây phụ họa, thầm nghĩ tới Lục Thương Hạc lúc trước, thái độ kính sợ Hướng Bách Ảnh của quần hào mới thực sự từ trong nội tâm.
- Hướng Bang chủ, ta cũng đã nói, ở đây đều là nhân sĩ giang hồ, hết thảy đương nhiên xử lý dựa theo quy tắc giang hồ.
Tề Ninh nói:
- Vừa rồi ngươi cũng nghe được, nguyên nhân vây quét Thiên Vụ Lĩnh lần này, bởi vì có người hoài nghi dịch độc kinh thành là do Độc Vương Thu Thiên Dịch gây ra. Hiện giờ Thu Thiên Dịch đã đáp ứng theo ta vào kinh điều tra, hơn nữa Hắc Liên Giáo cũng đáp ứng phóng thích con tin, mục đích đã đạt được, cần gì phải tạo thêm sát nghiệt?
Hắn cười nhạt một tiếng:
- Nếu như có người muốn mượn lần vây quét Thiên Vụ Lĩnh này, khơi mào phân tranh khác, bản Hầu không thể đáp ứng.
Hướng Bách Ảnh cười nói:
- Tiểu Hầu gia, lời này của ngài, lão ăn mày rất đồng ý. Cái Bang ta cũng không muốn nhìn thấy có người mượn chuyện lần này gây ra xích mích phân tranh khác.
- Hướng Bang chủ, các bang phái tự xưng có môn nhân đệ tử chết ở nơi này, không cam lòng xuống núi, tâm tình của họ ta cũng có thể thông cảm.
Tề Ninh thở dài:
- Lại nói Hắc Liên Giáo cũng tử thương không ít người, trả thù lẫn nhau, như vậy sẽ không thể chấm dứt. Nếu như bẩn Hầu đã ra mặt thỏa đàm, cũng hi vọng mọi người cho ta thể diện, thực sự không nể mặt, ta cũng không có cách nào, chỉ có thể làm càn ở đây.
- Tiểu Hầu gia muốn dàn xếp ổn thỏa, tâm tư là tốt, chẳng qua mọi người cũng nói không sai, lúc này liền lui lại, trong lòng không cam.
Hướng Bách Ảnh lại cười nói:
- Tiểu Hầu gia, nghe nói ngài muốn độc chiến quần hùng, lòng can đảm này thực sự khiến người ta khâm phục.
Tề Ninh nghĩ trong lòng ngươi cho rằng ta muốn độc chiến quần hùng sao? Lão độc vật Thu Thiên Dịch kia hạ độc ta, nếu như không có cách nào khiến quần hùng lui lại, việc thỏa đàm với Hắc Liên Giáo lúc trước chỉ là một lời nói suông, Thu Thiên Dịch tuyệt đối không giao thuốc giải cho ta, lão tử sẽ phải chôn cùng Hắc Liên Giáo.
Trong lòng hắn biết quần hào ở đây cao thủ rất nhiều, độc thân khiêu chiến, thứ nhất quả thực không thể làm khác, thứ hai trong lòng cũng có chút niềm tin.
Hắn vừa mới giao thủ cùng Thu Thiên Dịch trong đại điện Hắc Thạch, mặc dù võ công Thu Thiên Dịch cao hơn hắn, nhưng dựa vào Tiêu Dao Hành, hắn cũng không thua đối phương.
Võ công của Thu Thiên Dịch đưa mắt nhìn khắp giang hồ, đương nhiên là cao thủ nhất lưu, nếu Thu Thiên Dịch không làm gì được hắn, đại khái hắn có thể buông tay đánh một trận.
- Chẳng qua Lục Trang chủ nói cũng không sai.
Hướng Bách Ảnh nói:
- Số lượng bang phái có môn nhân đệ tử thương vong cũng không ít, cho dù võ công của ngài có giỏi, muốn đấu từng người, mệt cũng mệt chết.
Long Các chủ ở bên nhịn không được cười nói:
- Vị Tiểu Hầu gia này chỉ coi luận võ đọ sức đơn giản giống như ăn cơm uống rượu.
Lời vừa nói ra, không ít người đều cười rộ lên.
Trong mắt những người này, Tề Ninh cũng chỉ là một đệ tử quý tộc sống an nhàn sung sướng mà thôi.
Hướng Bách Ảnh nói:
- Các vị, lão ăn mày có một lời, không biết mọi người có muốn nghe hay không?
Minh chủ Kim Kiếm lập tức nói:
- Nếu Hướng Bang chủ có sự thu xếp riêng, mọi người tuyệt đối không hai lời, Hướng Bang chủ, ngài nói đi.
- Đúng vậy, chỉ cần Hướng Bang chủ ra lệnh một tiếng, mọi người tuyệt đối không chối từ.
Long Các chủ cũng lớn tiếng nói.
Hướng Bách Ảnh chắp tay cười nói:
- Đa tạ chư vị cho lão ăn mày chút tình mọn. Tâm tình của các bang phái, lão ăn mày có thể hiểu được, chẳng qua suy nghĩ của vị Tiểu Hầu gia này cũng chỉ là muốn không đổ thêm máu, khiến mọi người khâm phục. Mọi người lần lượt tỉ thí với Tiểu Hầu gia, thể lực của Tiểu Hầu gia tuyệt đối không thể chống đỡ, cho dù có người thắng được Tiểu Hầu gia, chỉ sợ tám bang và mười sáu phái không còn mặt mũi gì.
Mọi người đều hơi gật đầu, trong lòng nghĩ lời này của Hướng Bách Ảnh không sai, nếu thực sự lần lượt từng người đi lên tỷ thí với vị Tiểu Hầu gia này, chẳng phải trở thành chiến pháp xa luân, thắng cũng không vẻ vang.
Quan chủ Động Đình Quan Từ Trường Phong hỏi:
- Hướng Bang chủ có chủ ý gì hay?
Hướng Bách Ảnh nói:
- Hai đời Cẩm Y Hầu giữ quan vì nước, bảo đảm biên cảnh vỗ về dân chúng, công huân hiển hách, mặc dù chúng ta thân trong giang hồ, nhưng đều ngưỡng mộ trong lòng đối với hai đời Cẩm Y Hầu gia.
Mọi người lại gật đầu, đều biết hai đời Cẩm Y Hầu mà Hướng Bách Ảnh nói chính là Cẩm Y Lão Hầu gia, cùng Cẩm Y Hầu thứ hai Tề Cảnh.
- Tiểu Hầu gia là người Cẩm Y Tề gia, chúng ta ít nhiều cũng phải cho chút mặt mũi.
Hướng Bách Ảnh cười nói:
- Chúng ta không thể khiến Tiểu Hầu gia quá mức khó xử, cũng không thể khiến mọi người quá mức ủy khuất trong lòng, không bằng như vậy, chiến pháp xa luân thì thôi, tám bang mười sáu phái chúng ta chọn ra ba cao thủ, đại biểu tất cả bang phái, chỉ cần Tiểu Hầu gia có thể thắng ba trận, chúng ta dựa theo lời Tiểu Hầu gia nói, tất cả rút xuống núi, nếu không Tiểu Hầu gia cũng đừng quá khó xử mọi người, không biết ý các vị thế nào?
Minh chủ Kim Kiếm Gia Cát Trường Đình lập tức nói:
- Ý kiến hay, Hướng Bang chủ, Kim Kiếm Minh ta sẽ xử lý theo ngài, chọn ra ba người, tỷ thí với Tiểu hầu gia, chỉ cần Tiểu Hầu gia thắng, Kim Kiếm Minh ta không nói hai lời, lập tức đi ngay.
- Như vậy rất tốt.
Từ Trường Phong tiên phong đạo cốt cũng vuốt râu nói:
- Như vậy, hai bên đều không còn khó xử.
Bang chủ Cái Bang lên tiếng đề nghị, Minh chủ Kim Kiếm và Quan chủ Động Đình Quan lập tức phụ họa, những người khác đâu còn ý kiến, vội vàng tỏ vẻ tán thành.
Có người nghĩ trong lòng, tám bang mười sáu phái này, cao thủ nhiều như mây, tùy ý phái ra ba người, Tiểu Hầu gia này tuyệt đối không thể thắng liên tiếp ba trận.
Hướng Bách Ảnh rõ ràng là thiên hướng về tám bang mười sáu phái, lại tạo lối thoát cho Cẩm Y Hầu.
- Tiểu hầu gia, không biết ý của ngài thế nào?
Hướng Bách Ảnh nhìn Tề Ninh hỏi.
Tề Ninh nhìn Hướng Bách Ảnh tươi cười tủm tỉm, suy nghĩ một chút, cười nói:
- Có thể như vậy, đương nhiên không gì tốt hơn, không biết là ba vị cao thủ nào đi ra tỷ thí?
Các chủ Long Các lập tức bước ra một bước, cao giọng nói:
- Long mỗ nguyện ý xuất chiến.
Có người thấy Các chủ Long Các xuất trận, nghĩ trong lòng chỉ cần Các chủ Long Các thắng trận, thắng bại đã định rồi, bộ ‘Liệt Phong Chưởng’ của Các chủ Long Các người trong giang hồ không ai không biết, cực kỳ cương mãnh.
Tiểu Hầu gia này trông nho nhã yếu đuối, dùng ‘Liệt Phong Chưởng’ đối phó, sợ rằng không tới mười hiệp có thể đánh bại.
- Còn có vị nào khác không?
Tề Ninh liếc nhìn một cái.
Quần hào nhìn nhau, một số cao thủ lại bình thản, đều không ra khỏi hàng. Dẫu sao trong mắt mọi người, Tiểu Hầu gia này thực sự không biết tự lượng sức, cho dù ra trận đánh bại hắn, cũng là thắng không anh hùng, kẻ càng có võ công cao minh, tự cho mình cao cao tại thượng, cảm thấy tỷ thí võ nghệ với Tề Ninh, lại tự hạ thấp bản thân.
- Đã như vậy, tăng thêm Từ mỗ.
Quan chủ Động Đình Quan Từ Trường Phong cũng tiến lên một bước, cười nói:
- Thắng ba trận liên tiếp, chúng ta mới có thể rút lui, chỉ là nếu như trận thứ nhất Tiểu Hầu gia đã thua rồi, hai trận sau cũng không cần tới.
Minh chủ Kim Kiếm cười ha ha một tiếng nói:
- Đã như vậy, ta cũng gom vào, không biết ý các vị thế nào?
Ba người tự đề cử mình đều là Tông chủ của tám bang mười sáu phái, trên giang hồ cũng là hạng người thanh danh hiển hách. Mọi người cảm thấy ba người này bất kỳ ai ra trận, thắng bại đều đã định rồi, hiện giờ ba đại cao thủ xuất chiến, thắng bại đã không cần lo lắng, không ít người đều nhìn Tề Ninh, trong lòng nghĩ Tiểu Hầu gia này không biết trời cao đất rộng, chờ một lát xấu mặt trước mọi người, vậy thì có chuyện hay để coi rồi.
Thank You to kobayashimidori For This Useful Đầu tiên ... 39 47 48 49 50 51 ... Cuối
Gửi trả lời nhanh Đến Bản đầy đủ đề trước | Chủ đề Tiếp theo » Thêm / Sửa Tag
m0ngv0ngan95 Chú ý Hồ sơ của tôi Thiết lập chung Thoát »
uyện Tiên hiệp - Kiếm hiệp - Huyền huyễn ệhn LCịộcnhg sđửồn -g QuâHno sạựt độngC Dóiễ gnì đmànới? Liên kết Nhanh TìmX kui:ế 9m9 5nâng c Truyện Lịch sử - Quân sự [FULL]Cẩm Y Xuân Thu ủa Sa Mạc)
Trang 50 của 57 Đầu tiên ... 40 48 49 50 51 52 ...
yện mới của Sa Mạc)
Cuối
Công cụ Chủ đề Tìm Chủ đề ĐKáếnth q guiáả C4h9ủ1 đđềến 50H0iể nc ủtah ị5

Lúc này Tây Môn Chiến Anh biến sắc.
Bang phái giang hồ rất nhiều, mặc dù Tây Môn Chiến Anh xuất thân Thần hầu Phủ, lại chưa chắc rõ ràng tất cả. Thế nhưng tám bang mười sáu phái suy nghĩ rõ ràng hợp lý, Tây Môn Chiến Anh cũng hiểu được là gì.
Thần Hầu Phủ liên hệ với thế lực giang hồ nhiều năm, hiểu sâu sắc nhất, đương nhiên đây chính là tám bang mười sáu phái thực lực mạnh nhất trên giang hồ.
Nàng rất rõ ràng, ba người xuất chiến này, võ công của bất kỳ người nào cũng không thể khinh thường. Bang phái lớn nhỏ trên giang hồ cũng có vài trăm, có thể đứng hàng tám bang mười sáu phái, đương nhiên cũng không phải hạng hời hợt.
Không nói đến Các chủ Long Các và Từ Trương Phong, chỉ Minh chủ Kim Kiếm cũng đã khó đối phó rồi.
Tổ sư sáng lập môn phái Kim Kiếm Minh năm đó gọi là Gia Cát Thương Hùng, dùng một bộ Vạn Sát Kiếm Pháp tung hoành giang hồ, thậm chí đã từng có danh xưng kiếm khách đệ nhất thiên hạ. Cũng chính vì có kiếm thuật như thế, cho nên mới sáp nhập rất nhiều kiếm phái trên giang hồ, tạo thành Kim Kiếm Minh hiện giờ.
Số lượng kiếm phái trên giang hồ hiện giờ cũng không ít. Kim Kiếm Minh truyền đến thế hệ Gia Cát Trường Đình này, kiếm thuật đương nhiên không cách nào so sánh với Gia Cát Thương Hùng năm đó, thế nhưng hiện giờ Kim Kiếm Minh vẫn là kiếm phái đứng đầu thiên hạ, làm Minh chủ kiếm phái đứng đầu, kiếm pháp của Gia Cát Trường Đình đương nhiên cũng cực kỳ cao minh.
Mặc dù Tây Môn Chiến Anh hiểu võ công của Tề Ninh không yếu, thế nhưng dẫu sao trẻ tuổi, muốn đối chọi với ba đại cao thủ này, tuyệt đối không có khả năng thủ thắng. Nàng nhịn không được đi lên hai bước khẽ nói:
- Hầu gia, họ… !
Trong lúc nhất thời nàng cũng không biết nên nói thế nào.
Tề Ninh biết rõ Tây Môn Chiến Anh lo lắng, hắn mỉm cười lắc đầu, trong lòng lại nghĩ, nếu cô nương này thực sự quan tâm người khác, cũng nhẹ nhàng như nước.
Thu Thiên Dịch một mình ngạo nghễ đứng trên bệ đá, nhìn thấy ba người xuất trận, khóe môi nở nụ cười lạnh khinh thường.
Tề Ninh hỏi Hướng Bách Ảnh:
- Hướng Bang chủ, đã chọn người xong chưa?
- Ba vị chủ
động xuất trận, tất cả mọi người không dị nghị, đương nhiên chính là ba vị này rồi.
Hướng Bách Ảnh lại cười nói:
- Tiểu Hầu gia, trên giang hồ chú ý lời nói ngàn vàng, nếu ngài quả thực thua trong tay bất kỳ ai trong ba vị này, cũng đừng trách mọi người không nể mặt Hầu gia.
Tề Ninh cười nói:
- Nết ta thực sự liên tiếp thắng ba trận, cũng xin các vị chủ động xuống núi!
Minh chủ Kim Kiếm gật đầu nói:
- Tiểu Hầu gia, các bang phái đồng đạo đều ở đây, lời nói như núi, không có ai nuốt lời.
Y cao giọng:
- Các vị bằng hữu, ba người chúng ta xuất trận, không biết ai có dị nghị không? Nếu như còn người khác, mọi người có thể bàn bạc.
Tất cả mọi người nhất thời đều nói:
- Có ba người Gia Cát Minh chủ xuất trận, đương nhiên là đủ rồi.
Rất nhiều người nghĩ trong lòng ba người ngươi đã chủ động đứng ra rồi, ai lại ra ngoài tranh cướp danh tiếng của các ngươi.
Các chủ Long Các dường như không chờ đợi được, đi về phía trước mấy bước, dừng lại cách Tề Ninh vài bước, nhìn vào mắt Tề Ninh, chắp tay nói:
- Tiểu Hầu gia, trong ba người, võ công của ta thấp kém nhất, trước tiên lĩnh giáo ngài mấy chiêu.
Miệng y nói lời khiêm tốn, nhưng giọng điệu lại cho thấy trong lòng y không hề nghĩ như vậy.
Gia Cát Trường Đình và Từ Trường Phong thấy Các chủ Long Các xuất chiến trước, cũng không tranh giành, lui về phía sau, quần hào cũng đều tự giác lui về phía sau, dọn ra một mảnh đất trống.
Đôi mi thanh tú của Tây Môn Chiến Anh cau lại, trong mắt mang theo vẻ lo lắng, Hiên Viên Phá trầm giọng nói:
- Tiểu sư muội!
Tây Môn Chiến Anh không nói nhiều, cũng chậm rãi lui ra, đứng bên người Hiên Viên Phá.
Tề Ninh chắp tay cười nói:
- Các chủ Long Các, theo bối phận giang hồ, ta phải gọi ngươi một tiếng tiền bối, kính xin hạ thủ lưu tình.
Các chủ Long Các thấy vị Tiểu Hầu gia này cũng hiểu một chút cấp bậc lễ nghĩa, gật đầu nói:
- Ngài yên tâm, chỉ là luận võ đọ sức, luận bàn mà thôi, sẽ không tổn thương tới tính mạng.
Y chắp một tay sau lưng, tay kia nâng lên nói:
- Tiểu Hầu gia, xin mời!
Tề Ninh cũng không khách khí, thân hình khẽ động, đã dấn người tới, kêu nhỏ một tiếng, một tay nâng lên, đánh tới Các chủ Long Các.
Các chủ Long Các thân hình khẽ động, hô lên:
- Tới rất hay.
Y không tránh không né, lại giậm chân một chỗ nghênh đón, bàn tay vỗ nghiêng tới, vừa ra tay đúng là tuyệt kỹ sở trường Liệt Phong Chưởng.
Mặc dù y chủ động xuất chiến, nhưng đối mặt với một hậu bối trẻ tuổi như vậy, trong lòng ít nhiều vẫn hơi xấu hổ, biết rõ cho dù thắng cũng không tính là gì, nếu dây dưa quá nhiều với Tiểu Hầu gia, đánh hơn hai mươi chiêu, trước mắt bao người, lại là một chuyện mất mặt, cho nên y chủ tâm phải quyết chiến, tranh thủ đánh bại Tiểu Hầu gia này trong vòng mười chiêu.
Liệt Phong Chưởng xuất thủ, quả thực mơ hồ có xu thế phong lôi.
Các chủ Long Các vốn tưởng rằng Tề Ninh chắc chắn né tránh, nào ngờ người trẻ tuổi kia dường như không hề cảm nhận được Liệt Phong Chưởng lạnh thấu xương, trái lại tới gần trước người y, bàn tay y mắt thấy sẽ đánh trên người Tiểu Hầu gia. Các chủ Long Các lại hơi giật mình, nghĩ trong lòng nếu như quả thực làm tổn thương Tiểu Hầu gia này, sẽ gây họa vô cùng.
Y cho rằng người trẻ tuổi kia dám khiêu chiến trước mặt mọi người là vì trên người ít nhiều có chút công phu, không đến mức không chịu nổi một kích, lúc này thấy đối phương không tránh không né, giống như thanh niên sức trâu, dường như vừa lên đã bị mình đánh trúng, đương nhiên là giật mình không nhỏ, trong lòng thầm mắng, tay lại thu lực.
Chỉ là … đã chậm. Y cảm thấy hoa mắt, Tiểu Hầu gia dưới lòng bàn tay đột nhiên biến mất giống như quỷ mị, y vạn lần không ngờ lại có biến cố như thế, ngơ ngác một chút, đúng lúc này lại nghe có người kinh hô. Các chủ Long Các lập tức cảm thấy không ổn, cảm nhận có kình phong hướng về phía mình, trong lòng hoảng sợ, đang muốn né tránh, lại cảm giác một bàn tay vỗ lên lưng mình, toàn thân lảo đảo về phía trước ba bốn bước, lúc này mới đứng vững.
Các chủ Long Các cảm thấy cực kỳ lạ thường, thân hình đứng vững, lập tức xoay người lại, liền thấy Tề Ninh đã chắp tay nói:
- Các chủ Long Các, đa tạ!
Xung quanh xôn xao. Các chủ Long Các cảm thấy da mặt nóng bừng, vạn lần không ngờ kết quả lại như thế, mà những lời này của Tề Ninh, nghe giống như khách khí, nhưng đã thông báo thắng bại đã phân trước mặt bao nhiêu người.
Mặt Các chủ Long Các hơi đỏ lên, muốn xông lên thi đấu, tuy nhiên lại không cất được chân.
Mặc dù y bị Tề Ninh đánh trúng một chưởng, nhưng cũng không bị thương, đủ để tái chiến, nhưng trong lòng y cũng rõ ràng, vừa rồi giao thủ, y chỉ mới ra một chiêu, còn chưa rõ xảy ra chuyện gì đã bị Tiểu Hầu gia này đánh một chưởng từ sau, một chưởng này nếu là cao thủ chân chính xuất chưởng, trước mắt y chắc chắn bị thương nặng.
Kỳ thực chẳng những y không rõ ràng rốt cuộc xảy ra chuyện gì, ngay cả quần hào ở đây, người thấy rõ cũng không có bao nhiêu, đa số chỉ trông thấy Các chủ Long Các bị trúng một chưởng của Tề Ninh, hơn nữa lảo đảo tiến lên.
Thân là nhân vật Tông chủ trong tám bang mười sáu phái, bị người trẻ tuổi kia đánh một chưởng này, trên thực tế đã là thất bại rồi.
Các chủ Long Các bị loại khó hiểu, mà Tề Ninh cũng thắng khó hiểu.
Trong lúc nhất thời Các chủ Long Các lui không lui được tiến không tiến được, không thể làm gì, chỉ có thể nhìn lại Hướng Bách Ảnh.
Hướng Bách Ảnh cũng không nói chuyện, chỉ hơi lắc đầu. Các chủ Long Các hiểu được ý tứ, cắn răng một cái, vô cùng xấu hổ, giậm chân một cái, trầm giọng nói:
- Chúng ta đi!
Không nói một lời, y đi thẳng qua Bát Long Thiết Tỏa (xích sắt Bát Long), hơn mười môn nhân thuộc hạ của y cũng đi theo.
Gia Cát Trường Đình cau mày nói:
- Các chủ Long Các, ngài… ba trận chưa xong, ngài cần gì phải gấp gáp?
Trước đó có ước định, Tề Ninh cần thắng được ba trận, tám bang mười sáu phái mới rời khỏi Thiên Vụ Lĩnh, hiện giờ cho dù Tề Ninh thắng được một trận, Các chủ Long Các cũng không cần lập tức rút đi.
Các chủ Long Các sắc mặt khó coi, lườm Gia Cát Trường Đình một cái, cũng không để ý tới, vẫn dẫn người rời đi.
Dù sao y cũng là nhân vật nổi tiếng trên giang hồ, người đầu tiên xuất trận, cũng hi vọng quyết chiến thắng, mục đích của y cũng đạt được một, trận này quả thực quyết chiến, chỉ là người thắng là Tề Ninh.
Y đương nhiên không biết, công phu Tiêu Dao Hành của Tề Ninh quỷ thần khó lường, vốn khiến người khác khó lòng phòng bị.
Các chủ Long Các từ lúc vừa vào sân, thực chất không để Tiểu Hầu gia này ở trong lòng, nếu không cũng không đến nỗi muốn quyết chiến, y cũng nghĩ qua Tề Ninh dù sao đi ra từ thế gia võ huân, có thể cũng luyện qua hai ba chiêu thức, nhưng làm sao có thể nghĩ đến Tề Ninh thậm chí có bộ pháp kỳ bí như vậy.
Tề Ninh ngay từ đầu đã không nghĩ tới lấy cứng chọi cứng với Các chủ Long Các, chỉ muốn dùng Tiêu Dao Hành cẩn thận đọ sức.
Chỉ là hắn đi hai bước, chuyển tới sau lưng Các chủ Long Các, lại phát hiện Các chủ Long Các dĩ nhiên chưa kịp phản ứng, cơ hội tốt như vậy, đương nhiên không thể bỏ qua, thuận thế đánh ra một thức trong Thôi Sơn Thủ. Mặc dù không dùng toàn lực, nhưng cũng dùng ba bốn phần mười công lực, một chưởng này đánh ra, dĩ nhiên ngoài ý liệu đánh Các chủ Long Các lảo đảo.
Tề Ninh suy nghĩ nhanh chóng, biết mình đắc thủ thuần túy là ngẫu nhiên, nếu như không phải Các chủ Long Các quá mức khinh địch, tuyệt đối sẽ không bị hắn đánh trúng trong một chiêu.
Hắn lại không biết, Các chủ Long Các lúc xuất chưởng trông thấy sắp đánh trúng Tề Ninh, vội vàng thu lực, trong lúc xuất lực thu lực này, khí tức vốn sẽ ngừng ngắt, cho nên mới bị Tề Ninh tìm được cơ hội tốt.
Các chủ Long Các dù sao cũng là nhân vật nổi danh trên giang hồ, thực sự đánh với Tề Ninh, Tề Ninh tuyệt đối không thể đánh bại y dễ dàng.
Hơn nữa sau khi đánh trúng một chưởng này, nếu là luận võ chính thức, trúng một chiêu nửa thức cũng không tính bại, nhưng dù sao Các chủ Long Các cũng là Tông chủ một phái, chỉ trong một chiêu đã bị Tề Ninh đánh trúng, mặt mũi không còn lại gì, Tề Ninh thừa cơ nói lời ‘đa tạ’ như vậy, trái lại khiến Các chủ Long Các tiến thối không được.
Kỳ thực mấu chốt trong đó các cao thủ đều rõ ràng trong lòng, Tề Ninh thuần túy là dựa vào bộ pháp quỷ dị vòng ra sau lưng Các chủ Long Các thừa cơ xuất thủ, hết thảy hoàn toàn ngẫu nhiên, trong đó tuy bởi vì bộ pháp quỷ dị của Tề Ninh, cũng có nguyên nhân Các chủ Long Các quá mức khinh địch, nhưng hai người phân thắng bại trong vòng một chiêu, có thể nói là mơ hồ, Các chủ Long Các bại quả thực không cam lòng.
Thấy Các chủ Long Các vẻ mặt khó coi dẫn môn nhân rời đi, mọi người lập tức xì xào bàn tán, Gia Cát Trường Đình và Từ Trường Phong liếc nhau, cũng hơi cau mày.
Trầm mặc một hồi, Từ Trường Phong cuối cùng chậm rãi đi lên, cũng không hành lễ, chỉ thản nhiên nói:
- Tiểu Hầu gia quả nhiên thâm tàng bất lậu, công phu này ngoài dự đoán của mọi người, khiến người ta lau mắt mà nhìn. Kẻ hèn này, Quan chủ Động Đình Quan Từ Trường Phong, xin Tiểu Hầu gia chỉ giáo!
Trong ngôn từ của y, cũng ám chỉ Tề Ninh có thể thắng được hoàn toàn ngoài dự đoán của mọi người, cũng không phải võ công cao hơn người một bậc.
Trong lòng Tề Ninh biết sau khi đánh bại Các chủ Long Các ngoài dự đoán của mọi người, hai vị sau này chắc chắn đề phòng, hắn muốn đánh bất ngờ sẽ gặp muôn vàn khó khăn.
Từ Trường Phong này áo xanh mũ xanh, râu đen bồng bềnh, vừa nhìn cũng không phải kẻ tốt lành gì, hắn chắp tay cười nói:
- Từ Quan chủ hạ thủ lưu tình!
Từ Trường Phong hừ lạnh trong lòng, thầm nghĩ vừa rồi ngươi giả bộ, khiến Các chủ Long Các hạ thủ lưu tình, đối địch yếu thế, lần này ta không có khả năng đi vào đường cũ.

Mười ngón tay Từ Trường Phong khẽ cong, chỉ hơi gật đầu đã bước lên phía trước. Tề Ninh biết trận chiến này khác hẳn với trận trước.
Long Các chủ hoàn toàn không biết gì về công phu của hắn, có lòng khinh địch, nên hắn mới có thể thừa cơ đắc thủ. Có vết xe đổ của Long Các chủ, Từ Trường Phong sẽ không mắc cùng một sai lầm.
Hắn hạ quyết tâm. Chiến đấu với cao thủ, liều mạng chiến đấu chính diện sẽ không thể thắng được, chỉ có thể đấu bằng Tiêu Dao Hành.
Mặc dù Tiêu Dao Hành huyền diệu, nhưng người trên giang hồ hiển nhiên không hề biết gì về môn công phu này.
Quỷ sứ Lạc Vô Ảnh chính là cao thủ khinh công hàng đầu, đắm chìm nghiên cứu khinh công nhiều năm, nhưng cũng không nhận ra Tiêu Dao Hành, vậy thì người khác tất nhiên cũng không thể biết được bộ pháp này.
Hai tay Từ Trường Phong biến ảo tự nhiên, khi thì quyền khi ra chưởng, chợt chỉ chợt trảo, chỉ trong một chốc đã biến ảo tầm mười loại chiêu số. Tề Ninh bị tấn công dồn dập, không có chút sức phản kháng, chỉ có thể nương theo Tiêu Dao Hành nỗ lực phòng thủ.
Thế nhưng Từ Trường Phong tấn công cực nhanh, thân pháp phiêu dật, trong nhất thời Tề Ninh khá là chật vật.
Tề Ninh biết mặc dù hắn có thần công trong người, nhưng trong những trường hợp thế này thần công không tiện thi triển ra.
Tám bang và mười sáu phái đều tự xưng là chính đạo trong giang hồ.
Thần công ấy tuy lợi hại, nhưng lại có mục đích là hấp thu nội lực của người khác, dù sao vẫn có vẻ hơi âm tà. Quần hào nơi đây nếu nhìn thấy hắn sử dụng thần công hấp thu nội lực của người khác, thì dù hắn có đánh bại được Từ Trường Phong cũng khó được quần hào chấp nhận.
Quan trọng nhất là thần công này vốn xem trọng yếu tố bất ngờ, là một môn công phu cực kỳ đặc biệt. Nay mấy trăm nhân vật giang hồ đều có mặt, một khi hắn thi triển thần công thì môn công phu này sẽ được truyền khắp thiên hạ ngay. Tất cả mọi người đều sẽ mang lòng đề phòng, sau này sức mạnh của thần công cũng phải giảm đi ít nhiều.
Trong mắt quần hào, họ chỉ thấy Tề Ninh chật vật né trái tránh phải, Từ Trường Phong đánh ra hơn mười chiêu, trong khi đó Tề Ninh chưa từng đánh ra một chiêu thức nào. Có người buột miệng kêu lên:
- Đây là luận võ đọ sức sao? Ta thấy Tiểu Hầu gia đang thi triển công phu chạy trốn mới đúng.
Mọi người xung quanh cười vang.
Trận trước Tề Ninh đánh bại Long Các chủ chỉ voới một chiêu, mặc dù có hơi khó hiểu, nhưng trong lòng quần hào đều rùng mình, họ ngĩ bụng chẳng lẽ bản thân đã nhìn nhầm, vị Tiểu Hầu gia này đang ẩn giấu thực lực?
Dẫu sao Long Các chủ cũng là nhân vật có tiếng trên giang hồ, dù có khinh địch nhưng Tề Ninh có thể chiến thắng với một chiêu, cũng không đơn giản.
Nhưng thấy cách Tề Ninh đối chiêu với Từ Trường Phong, mọi người cảm thấy chuyện lúc trước chỉ là ngẫu nhiên mà thôi. Mắt thấy Từ Trường Phong ra tay nhanh như gió, Tiểu Hầu gia hết né qua trái lại tránh sang phải, không hề có sức đánh trả, mọi người nghĩ bụng đây mới là tài nghệ thật sự của Tề Ninh, Long Các chủ thua dưới tay người này đúng là uất ức to.
Tề Ninh cũng muốn từ trong khoảnh khắc đó tìm ra cơ hội trả đòn, nhưng Từ Trường Phong đã có đề phòng, đương nhiên không cho hắn bất cứ cơ hội nào.
Từ Trường Phong rất nhanh, động tác nhẹ nhàng. Y liên tục ra chiêu, mặc dù trong khoảng thời gian này chưa thể đánh trúng Tề Ninh, nhưng Tề Ninh cũng không thể tới gần y. May mắn là sân đấu rộng rãi, Tề Ninh thuận lợi thi triển Tiêu Dao Hành khiến trong nhất thời Từ Trường Phong cũng không làm gì được hắn.
Sắc mặt của quần hào không ai giống ai. Có người thấy Tề Ninh không ngừng né tránh thì thấy hắn giống như một chú chuột đang bị mèo vờn quanh, không khỏi lắc đầu, nghĩ bụng đường đường là Cẩm Y Hầu, nhưng khi đụng trận đối địch lại chật vật như thế, đúng là làm hao tổn tên tuổi của Cẩm Y Hầu.
Có người một bộ dương dương đắc ý, nghĩ bụng đã biết vị Tiểu Hầu gia này nhất định sẽ xấu mặt trước mọi người mà, giờ quả nhiên là thế.
Chợt nghe Từ Trường Phong khẽ quát một tiếng, tay phải nghiêng trảo, một trảo này từ cổ tay đến các ngón tay, kéo dài thẳng tắp, sức lực to lớn và sắc bén tới cực điểm. Có người thở nhẹ một hơi, thốt lên:
-Khống Hạc cửu thức!
Nhiều người vốn thấy một trận tỷ thí có lực lượng cách nhau thật xa như thế chắc mẩm trăm phần trăm sẽ rất nhàm chán, không dậy nổi hứng thú, giờ đều tinh thần phấn chấn.
Động Đình quan có thể xếp vào tám bang mười sáu phái tất nhiên có nét độc đáo của riêng mình.
Khống Hạc cửu thức chính là tuyệt kỹ sở trường của Động Đình quan.
Trên giang hồ có lời đồn rằng xưa nay Khống Hạc cửu thức chỉ truyền cho một người, chỉ có Quan chủ của Động Đình quan mới có tư cách học tập. Các đời Quan chủ, sau khi chọn được người thừa kế rồi, mới truyền dạy Khống Hạc chín thức cho Quan chủ kế nhiệm. Tại Động Đình quan, trước khi truyền thụ Khống Hạc cửu thức phải cử hành một loạt nghi thức, trên danh nghĩa là “nghi thức thụ kỹ”, nhưng trên thực tế nghi thức đó tương đương với nghi thức xác định người thừa kế. Thường thì ngày đó sẽ mời các cao nhân tiền bối trên giang hồ tới tham dự và làm chứng.
Chỉ là sau khi ký kết Thiết Huyết Văn, từ nhiều năm nay trên giang hồ không xuất hiện rung chuyển lớn, tuyệt kỹ của các môn phái cũng không có cơ hội thể hiện.
Khống Hạc cửu thức của Động Đình quan nhiều năm qua cũng chưa có cơ hội xuất hiện trên giang hồ.
Từ Trường Phong tấn công liên tiếp mười chiêu nhưng không thể chạm tới Tề Ninh, trong lòng hơi xao động.
Nếu võ công của Tề Ninh tương đương với y, không chênh lệch quá nhiều, Từ Trường Phong tất nhiên có thể bình tĩnh ứng đối.
Nhưng vị Tiểu Hầu gia này mặc dù có tên tuổi Cẩm Y Hầu, nhưng trên giang hồ hắn ta thuộc hàng vô danh, Từ Trường Phong dù gì cũng là tông chủ của một phái, nếu cứ đánh mãi mà không thắng thì sẽ bị mất hết mặt mũi.
Ngoài ra những năm này Động Đình quan ở trong hàng tám bang mười sáu phái bị tụt hậu, không theo kịp đà khuếch trương thế lực mạnh mẽ của những bang phái khác nên uy danh của Động Đình quan cũng giảm bớt.
Lần này Từ Trường Phong xuất trận Thiên Vụ lĩnh, vốn có ý chấn chỉnh thanh danh cho bang phái của mình. Trước đây y không có cơ hội, giờ đánh lâu không xong, sau khi suy nghĩ y thi triển Khống Hạc cửu thức, cũng có ý hiển lộ thân thủ trước mặt mọi người.
Tề Ninh cảm giác gió mạnh sắc bén chợt đến, lại nghe được tiếng than thở của quần hào, biết Từ Quan chủ đã sử dụng đến công phu thật sự. Hắn hơi nghiêng người, nhanh chóng tránh ra, nào ngờ Khống Hạc cửu thức này chiêu thức nối liền, một chiêu không trúng, chiêu tiếp theo với thế tới hung mãnh mau lẹ hơn đã nối tiếp. Tề Ninh miễn cưỡng tránh thoát, lại cảm thấy hoa mắt, chiêu thứ ba đã gần ngay trước mắt, chiêu thứ tư, thứ năm nườm nượp nối đuôi nhau tới, đều đã gần trong gang tấc.
Trong khoảnh khắc ấy, Từ Trường Phong dường như đã hóa thành một chiếc bóng xanh, gắt gao bám sát bên người Tề Ninh. Bóng xanh bay múa, trong một khoảng thời gian ngắn đúng là khiến Tề Ninh không còn chỗ tránh. Trong tiếng hô kinh ngạc vang dội của người xem, ngay cả Thu Thiên Dịch đang đứng trên đài cao cũng không nhịn được nhìn lại, vẻ tán thán chợt lóe qua trong mắt lão.
Tề Ninh không sao bước tới trước được, chỉ có thể lùi lại phía sau.
Mắt thấy Từ Trường Phong biến một tay thành trảo, bắt tới mặt mình với tốc độ khủng khiếp, tai hắn còn nghe được tiếng kinh hô của Tây Môn Chiến Anh:
- Hầu gia cẩn thận!
Tề Ninh điểm mũi chân, thân thể bay về sau. Từ Trường Phong thấy mình đã quấy rối được bước chân của Tề Ninh, bụng mừng rỡ, khẽ quát một tiếng, cơ thể như hóa thành một chiếc bóng, liên chiêu lại đến.
Tề Ninh chỉ thấy bóng trảo bay múa trước mặt, tựa như dù hắn làm thế nào cũng không thể tránh được vậy. Trong lòng hắn hiểu rõ công phu tay của Từ Trường Phong còn cao minh hơn tưởng tượng của hắn. Khống Hạc cửu thức cuồn cuộn mà tới, một chiêu tiếp một chiêu, nếu hắn còn né tránh nữa sẽ không thể kiên trì lâu thêm, rất có thể sẽ bị Từ Trường Phong gây thương tích.
Khống Hạc cửu thức, tên gọi đã nói lên ý nghĩa của nó, chính là khống chế tay của kẻ địch trong phạm vi tấn công của bản thân, chẳng những phải có khinh công cực kỳ cao minh phối hợp, mà chiêu thức cũng phải diễn biến theo bát quái.
Động Đình quan được xếp vào Đạo môn, nghiên cứu Bát quái học. Tổ sư khai tông đã ngộ ra môn công phu này dựa trên bát quái.
Nếu là công phu khác, Tiêu Dao Hành của Tề Ninh đủ sức né tránh, nhưng Khống Hạc cửu thức cùng loại với Tiêu Dao Hành của Tề Ninh, đều được ngộ ra từ trong bát quái, rất nhiều đường lối không bàn mà hợp với nhau.
Thường thường Tề Ninh vừa bước một bước đã phải đối mặt ngay với chiêu thức của Từ Quan chủ, thế mới thấy hắn đang trong tình trạng hung hiểm vạn phần.
Lúc này Tề Ninh cũng thầm kinh hãi, lúc hắn giao thủ với Thu Thiên Dịch trong Thánh Điện, ngay cả Thu Thiên Dịch cũng không làm gì được Tiêu Dao Hành. Giờ chiến đấu với Từ Quan chủ, lúc đầu hắn cũng có thể nhẹ nhàng né tránh, nhưng khi đối phương thi triển Khống Hạc cửu thức thì Tề Ninh có cảm giác phải cố hết sức mới tránh được, luôn cảm thấy Từ Quan chủ lúc nào cũng có thể chặn đánh mình.
May mắn là, tuy Tiêu Dao Hành chứa ý bát quái, nhưng người sáng lập bộ pháp này tính tình tiêu sái, có nhiều chỗ không theo khuôn phép cũ, nếu không Tề Ninh chỉ e đã sớm bị thương bởi Từ Trường Phong. Tuy là như thế, nhưng “trăm khoanh vẫn quanh một đốm”, Tiêu Dao Hành dù sao cũng được diễn biến từ bát quái, không cách nào dứt bỏ. Từ Trường Phong cũng đã hơi cảm nhận được bước đi của bộ pháp mà Tề Ninh sử dụng tương tự như bát quái. Y là tông chủ của một phái, ánh mắt nhạy bén, đã nhìn ra đầu mối, ra tay càng ác liệt hơn.
Lúc này vô số ánh mắt đều chăm chú vào cuộc chiến của hai người.
Không ít cao thủ đã nhìn ra mấu chốt trong đó, lờ mờ cảm giác được Tề Ninh đang ở tình thế hung hiểm, lúc nào cũng có nguy cơ thua dưới tay Từ Trường Phong.
Từ Trường Phong nhìn bộ pháp của Tề Ninh đã không còn cảm thấy quỷ dị như lúc ban đầu, biết rõ là do tác động của Khống Hạc cửu thức. Trong lòng y vui mừng, lại đánh ra thêm mười chiêu nữa, liên tục đẩy Tề Ninh lùi về phía sau. Cửu Khê Độc Vương Thu Thiên Dịch nhìn rõ trong mắt, không khỏi khẽ lắc đầu. Y biết Tề Ninh chắc chắn không có cơ hội chiến thắng trận đấu này.
Chợt thấy hai tay Từ Trường Phong đều xuất hiện, quyền trái trảo phải, khi thế lăng lệ ác liệt đánh về phía Tề Ninh. Tề Ninh chuẩn bị lui ra sau, chợt chân hắn lảo đảo suýt ngã. Tây Môn Chiến Anh thở nhẹ một tiếng, Nghiêm Lăng vẫn đứng bên cạnh Tây Môn Chiến Anh, thấy Tây Môn Chiến Anh từ đầu tới cuối đều chăm chú quan sát Tề Ninh, một đôi bàn tay phấn trắng nắm chặt. Hiển nhiên nàng đang lo lắng cho Tề Ninh.
Trong lòng gã không được thoải mái cho lắm, nhìn hướng Tề Ninh, thầm nghĩ Tề Ninh này thật không biết lượng sức. Hắn phải thua dưới tay Từ Trường Phong, thua trước mặt tất cả mọi người, vậy mới đã ghiền.
Tề Ninh dưới chân lảo đảo, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, dù miễn cưỡng đứng vững nhưng thân hình trì trệ như vậy, trảo tay của Từ Trường Phong đã sắp đến trước ngực Tề Ninh, năm ngón tay biến thành móc câu, đã sắp chạm vào vạt áo trước ngực Tề Ninh. Tề Ninh biết nếu bị trúng một trảo này, hắn thua chắc rồi, giống như phản xạ có điều kiện, linh quang lóe qua trong óc hắn. Cánh tay phải đột nhiên thò ra, tay phải thành chưởng, đón lấy một trảo của Từ Trường Phong.
Từ Trường Phong thấy Tề Ninh vất vả lắm mới ra tay, xem bộ dáng giống như tùy ý ra chiêu khi bị dồn tới chân tường, y thấy buồn cười trong bụng, đầu ngón tay đã đáp trên lòng bàn tay Tề Ninh, chuẩn bị lướt qua khống chế cổ tay của Tề Ninh. Cổ tay chính là chỗ mạch quan trọng, tỷ thí trên giang hồ, phàm là bị đối phương bắt giữ cổ tay, tương đương với việc tính mạng đã nằm trong tay đối phương.
Từ Trường Phong biết Tề Ninh dù sao cũng là Hầu tước của nước Sở, nếu thật sự khiến hắn bị thương hay khiến hắn không thể xuống đài chưa hẳn đã là chuyện tốt đối với Động Đình quan, nếu mình khống chế mạch tay của hắn, không cần nhiều lời, thắng thua đã rõ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận