Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1478: Quân tới gõ cửa ban đêm

Gió nhẹ trăng non, đêm tối tĩnh lặng.
Điền phu nhân nằm trên giường nhưng không ngủ được. Sau khi ăn cơm tối, đi đường mấy ngày, phu nhân hơi mệt mỏi, sớm tắm rửa rồi lên giường. Nàng vốn cho rằng thân thể mệt mỏi có thể sớm chìm vào giấc ngủ, thế nhưng càng nghĩ như vậy lại càng không ngủ được.
Hôm nay Tề Ninh tự mình nói muốn cưới nàng, điều này đương nhiên khiến tim hoa của phu nhân nở rộ, vui vẻ không thôi.
Kinh doanh tiệm tuốc nhiều năm, thực ra Điền phu nhân cũng là người chu đáo. Nếu nói nàng không hề lo lắng về tương lai của mình, đó là lừa mình dối người.
Mặc dù nàng không còn thanh xuân trẻ tuổi, nhưng cũng là độ tuổi tốt nhất. Nàng đã từng nghĩ cả đời không gả cho người khác vì con gái, chờ con gái lớn lên, chọn người ở rể, khi đó tốt xấu gì còn có con gái con rể nuôi mình quãng đời còn lại.
Nhưng ở sâu trong lòng, nàng vẫn luôn tự hỏi, cuộc đời mình sẽ thực sự cô độc như vậy mãi sao?
Đặc biệt sau khi có quan hệ với Tề Ninh, suy nghĩ như vậy ngày càng nhiều.
Không có người nào muốn sống cô độc nốt quãng đời còn lại, thế nhưng mình giao thân thể cho tước gia, đương nhiên không có khả năng đón nhận thêm những người đàn ông khác.
Tuy rằng phu nhân là người bảo thủ trong lòng, lúc trước gả cho người khác, đã một lòng muốn sống nốt quãng đời còn lại với phu quân. Thế nhưng phu nhân đột nhiên bị tai vạ bất ngờ. Sau đó nàng giao bản thân mình cho Tề Ninh, trong lòng cảm thấy cho dù không có kết quả gì với Tề Ninh, cũng phải thủ tiết vì Tề Ninh, không có khả năng dính dáng với bất kỳ người đàn ông nào khác.
Qua đêm hôm đó, thực ra nàng đã coi mình là người của Tề Ninh.
Khiến nàng dày vò chính là dù đã có chuyện vợ chồng, nhưng chỉ sợ đời này sẽ không có danh nghĩa vợ chồng. Mặc dù nàng không có bất kỳ yêu cầu nào đối với Tề Ninh, thậm chí nói với Tề Ninh không cần phải cân nhắc tới danh phận của nàng. Nhưng thực chất nàng vẫn hi vọng xa vời một ngày nào đó có thể thực sự có được một danh phận, mặc dù điều này không quá có khả năng.
Nhưng hôm nay hi vọng xa vời này lại có khả năng trở thành sự thật.
Dụng tâm mà nói, sau khi có quan hệ với Tề Ninh ở Đông Hải, không có ngày nào phu nhân không nhớ tới Tề Ninh. Tuy rằng bởi vì trong lòng nàng thích tính cách của Tề Ninh, nhưng cũng bởi vì mấy ngày ở Đông Hải, nàng thực sự cảm nhận được cái gì gọi là phụ nữ, loại cảm giác này khiến nàng lưu luyến không thôi, lại không dám nói ra một chữ.
Đã rất lâu rồi không ở riêng với Tề Ninh, bình thường lúc trời tối yên tĩnh, nàng nghĩ tới cảnh tượng cùng với Tề Ninh. Hôm nay nhìn thấy Tề Ninh thật sự, cảm giác này của nàng càng thêm mãnh liệt.
Tề Ninh nói thẳng đêm nay muốn ở cùng nàng, nàng bận tâm cảm thụ của Cố Thanh Hạm, cũng không đáp ứng. Nhưng thực sự tới lúc đêm dài, trong lòng nàng lại muốn Tề Ninh ở ngay bên cạnh nàng, mặc dù chỉ là nắm tay cũng có thể giảm bớt sự dày vò của bản thân.
Đêm khuya mọi thứ yên tĩnh.
Phu nhân lật qua lật lại, trong lòng không nhịn được oán trách Tề Ninh.
Trước kia chưa từng thấy Tề Ninh thành thật như vậy, hôm nay nói mấy câu không hợp ý liền không tới. Mình cự tuyệt là một chuyện, tự hắn nửa đêm tới đây lại là một chuyện khác.
Tâm tư phụ nữ như kim dưới biển.
Phu nhân càng nghĩ càng tức giận, nghĩ tới lần sau thực sự ở chung một chỗ, nhất định không nghe lời hắn nói, những tư thế quái lạ cổ quái kia, nói cái gì cũng không thể nghe theo hắn.
Nàng đang tức giận, chợt nghe cửa phong vang lên hai tiếng cộc cộc nhẹ nhàng. Trời tối yên tĩnh, mặc dù bên ngoài chỉ vỗ nhẹ hai lần, nhưng lại có thể nghe thấy rất rõ ràng. Phu nhân lập tức ngồi dậy, đang muốn mở miệng hỏi thăm là ai, lời đến khóe miệng liền dừng lại. Nàng đứng dậy, kéo áo ngoài khoác lên, bước nhẹ tới bên cửa, nhỏ giọng hỏi:
- Ai vậy?
- Có chút việc cần thương lượng.
Bên ngoài vang lên giọng nói lén lút của Tề Ninh.
Phu nhân nghe thấy là tiếng của Tề Ninh, vừa rồi trong lòng còn chút oán khí lập tức không còn lại chút nào. Nàng lại căng thẳng, nắm chặt vạt áo trước ngực, khẽ nói:
- Ta đã ngủ rồi, có chuyện gì ngày mai thương lượng.
Hiệu dược Điền gia muốn làm ăn lâu dài ở Đông Hải. Rất nhiều người biết hiệu dược Điền gia có chỗ dựa là Cẩm Y Tề gia, cho nên hiệu dược Điền gia làm việc ở Đông Hải cực kỳ thuận lợi. Hội trưởng thương hội Đông Hải Miêu Tử Dật làm người khoan hậu, đối đãi với Điền gia không tồi. Lúc sắp xếp cho hiệu dược Điền gia, liền đặc biệt lựa chọn nơi này, sáu gian nhà chính, hậu viện cũng không nhỏ. Bởi vì Điền phu nhân thường xuyên tới đây, nữ quyến của hiệu dược cũng không nhiều, cho nên Hứa chưởng quỹ đặc biệt làm một bức tường phân chia ở hậu viện, hai bên trái phải có viện nhỏ độc lập. Trước đó Cố Thanh Hạm được sắp xếp ở viện đông, lần này Điền phu nhân tới đây liền ở tại viện tây.
Mặc dù là viện nhỏ độc lập, nhưng trời tối yên tĩnh, phu nhân lo lắng tiếng động quá lớn sẽ bị người khác nghe thấy.
- Chuyện gấp gáp, không chờ được tới sáng ngày mai. Mở cửa một chút, bàn bạc xong ta sẽ rời đi.
Giọng Tề Ninh rất nghiêm túc.
Điền phu nhân nghĩ thầm chẳng lẽ thực sự có chuyện gì cấp bách? Nhưng nàng nghĩ một chút, cảm thấy buồn cười, biết chắc chắn là lý do Tề Ninh bịa ra lung tung. Nhưng nửa đêm Tề Ninh đã tới, trong lòng nàng cũng vui mừng. Nàng muốn mở cửa, chẳng qua ban ngày đã nói lần này không thể gần gũi, nếu dễ dàng mở cửa, lại khiến Tề Ninh coi thường. Nàng không thể bỏ qua được thận trọng, nhỏ giọng nói:
- Quá muộn rồi, bây giờ ngài tiến vào không tiện, nếu bị người khác nhìn thấy…
- Đã ngủ hết rồi, ta đã kiểm tra rồi.
Điền phu nhân che miệng lại, nhịn cười. Nếu thực sự có chuyện cấp bách cần bàn, gọi mình ra ngoài đại sảnh cũng có thể bàn bạc, cần gì phải đi kiểm tra những người khác đã ngủ hay chưa?
- Ngài… ngài gạt người.
Phu nhân nhỏ giọng nói:
- Ngài không có việc gì gấp, chỉ là… chỉ là muốn chiếm tiện nghi của ta!
Nói tới mấy từ ‘chiếm tiện nghi’, nhịp tim của Điền phu nhân đập nhanh, quay người dựa vào cửa phòng, nắm chặt vạt áo trước ngực mình.
Tề Ninh thở dài, nói :
- Nàng thực sự không mở cửa sao? Nếu như nàng không mở cửa, ta phải đi rồi.
Phu nhân nói :
- Đi nhanh lên, ta muốn ngủ.
Tề Ninh khẽ than một tiếng, lập tức không còn tiếng động nào. Phu nhân chờ giây lát, không nghe được tiếng của Tề Ninh, trái lại hơi nóng nảy, nhỏ giọng nói:
- Ngài đi rồi sao?
Bên ngoài không còn tiếng động, phu nhân cắn môi giọng nói oán giận :
- Đồ ngốc.
Nàng không cam lòng, quay người kéo then cửa ra. Vừa kéo ra một khe hở, một cánh cửa liền bị đẩy ra, một bóng người chui vào như con lươn, cực kỳ linh hoạt. Phu nhân lấy làm kinh hãi, quay đầu thấy rõ ràng là Tề Ninh, vừa sợ vừa vội, vội vàng đóng cửa lại, chỉ sợ bị người khác trông thấy. Nàng nói :
- Ta ngoài, không cho phép ngài tiến vào, ngài… ngài mau ra ngoài đi !
- Cửa đã đóng rồi, còn muốn ta đi sao ?
Tề Ninh khẽ cười một tiếng, đi tới đặt mông ngồi xuống giường của phu nhân, nằm vật ra phía sau. Phu nhân vừa thẹn vừa vội, đi qua nắm chặt cổ tay của Tề Ninh, muốn kéo hắn lên, lại không đề phòng. Tề Ninh chỉ dùng chút lực, thân thể béo đẹp của phu nhân đã bị kéo qua, ngã nhào lên người Tề Ninh. Nàng chưa kịp giãy dụa, một cánh tay của Tề Ninh đã vòng qua eo phu nhân. Phu nhân vặn vẹo giãy dụa, run giọng nói :
- Không được như vậy, nếu như bị họ nhìn thấy nghe thấy…
Tề Ninh dán tới tai phu nhân nói :
- Vậy chờ một lát nàng nhịn một chút, giọng nhỏ một chút, chớ để người khác nghe thấy, chỉ hô cho một mình ta nghe, ta thích nghe giọng của nàng !
Hắn xoay người, đặt thân thể mềm mại của phu nhân xuống dưới.
Trời đất đìu hiu, Hán đô Lạc Dương sắc bắt đầu mùa đông, lòng người cũng lạnh lẽo như sương.
Chiến sự tiền tuyến liên tục thất bại, mặc dù Chung Ly Ngạo cố gắng ngăn cản thế công của quân Sở, nhưng dưới thế công mạnh mẽ của quân sở, vẫn liên tục thật bại lui lại, mất thành mất đất. Hiện giờ quân Sở cách Lạc Dương chẳng qua ba ngày đường, gần như binh tới dưới thành.
Xuất hiện tình trạng như thế, nguyên nhân rất đơn giản.
Mặc dù quân Hán có lực chiến, thế nhưng lương thảo thiếu thốn, lương thảo mà kinh thành đưa tới lần sau ít hơn lần trước, lương thảo phân phối cho binh sĩ căn bản không thể khiến các tướng sĩ ăn no.
Nếu chỉ là lương thảo cũng không sao, các tướng sĩ bán mạng ở tiền tuyến, nhưng quân lương lại chậm chạp không phát. Nếu như không phải uy vọng của Chung Ly Ngạo trong quân đội cực cao, đã sớm dẫn tới binh biến rồi.
Khi sĩ khí quan binh quân Hán xuống thấp, không phải người nào cũng thề sống chết trung thành với Bắc Hán. Dù sao mấy chục năm trước, Nam Sở Bắc Hán vốn là một quốc gia, Hoàng đế là ai cũng không quan trọng, quan trọng chính là có thể khiến cho dân chúng sinh sống được.
Tham gia quân ngũ đi lính nhận lương, nếu như không phải vì ăn no bụng nhận quân lương nuôi gia đình, không có mấy người thực sự muốn liều chết chém giết với quân đội phương nam.
Hiện giờ chẳng những không lấy được quân lương, ngay cả bụng cũng không được lấp đầy, lòng quân đã sa sút tới cực điểm.
Sĩ khí tiền tuyến xuống thấp, phần lớn mọi người ở kinh thành cũng không vui vẻ nổi.
Nếu như nói trong kinh thành còn có người không sầu lo, đó chính là Tấn Vương Khuất Nguyên Cổ kiêm nhiệm chức vụ Đại Thừa Tướng.
Khuất Nguyên Cổ dẫn quân rời Đồng Quan, nhưng người nước Sở lại đánh lén chỗ ở của y. Có nhà nhưng không thể trở về, Khuất Nguyên Cổ và mấy vạn hổ lang Tây Bắc dưới trướng rơi vào tuyệt cảnh. Bắc Đường Hạo bị hành thích, tình thế nghịch chuyển trong nháy mắt. Quân Tây Bắc giết vào Lạc Dương, Bắc Đường Phong đăng cơ làm Đế, Khuất Nguyên Cổ trở thành Đại Thừa Tướng, thứ tử Khúc Mãn Anh cũng trở thành Điện Tiền Đại Tướng Quân.
Nếu như không phải cố kỵ tiền tuyến còn Chung Ly Ngạo, Khúc Mãn Anh thiếu chút nữa trực tiếp trở thành Đại Nguyên Soái binh mã thiên hạ.
Nắm đấm của ai cứng rắn, người đó nói là tính. Cha con Khuất thị thực sự hiểu rõ được những lời này.
Nhớ năm đó quân Hán công thành cướp đất ở phương bắc, sắc bén vô song, chiến tướng như mây. Khuất Nguyên Cổ chẳng qua là một giới ngoại thích, công lao không nhiều, dựa vào quan hệ bám váy được phong tới vùng đất nghèo nàn Tây Bắc.
Khi đó không có người nào coi trọng vị ngoại thích Khuất Nguyên Cổ này. Lúc vào kinh, người để y trong mắt ít càng thêm ít, thậm chí không ít người thực chất tràn ngập chế nhạo y.
Thế nhưng gió nước đổi chiều, ai có thể nghĩ tới đô thành Bắc Hán hiện giờ lại trở thành vật trong lòng bàn tay cha con Khuất thị.
Có dũng sĩ hổ lang Tây Bắc trong tay, bách quan Lạc Dương ai dám thở mạnh trước mặt cha con Khuất thị? Ngay cả Bắc Đường Phong đăng cơ Hoàng đế Bắc Hán, cũng không phải mọi thứ đều cần xin chỉ thị của vị Đại Thừa Tướng này sao?

Bạn cần đăng nhập để bình luận