Cẩm Y Xuân Thu
Chương 199: Một công ba việc
Tề Ninh nói:
-Hoàng thượng vừa mới nói, từ khi Đại Sở lập quốc đến nay, không có hầu tước khác họ, nếu như công lao to lớn, Hoàng thượng chủ động tứ phong, vậy thì đương nhiên là mọi người đều vui vẻ. Nhưng nếu là thần tử có lòng, thì coi như là vi phạm lễ chế từ khi khai quốc đến nay! Trung Nghĩa Hầu hẳn là hiểu rõ đạo lý này.
-Đương nhiên là ông ấy hiểu.
Long Thái nói:
-Trung Nghĩa Hầu là khai quốc công thần, trước khi trẫm lên ngôi, ông ấy đã là lão thần ba đời!
-Cho nên khi Hoàng thượng tứ phong trên triều, nếu như Trung Nghĩa Hầu từ chối nhận tước vị, thì đây hẳn là mong muốn của riêng Thái hậu, Trung Nghĩa Hầu cũng không có tâm tư khác.
Tề Ninh nói tiếp:
-Ít nhất cũng cho thấy Trung Nghĩa Hầu tuyệt đối không dám tùy tiện phá vỡ lễ chế của tổ tiên, điều này chứng minh Trung Nghĩa Hầu vẫn là trụ cột của Đại Sở ta!
Long Thái như đang suy ngẫm gì đó, khẽ gật đầu đáp:
-Nếu như Trung Nghĩa Hầu vui mừng nhận tước thì có thể nói lên rằng lão đã không còn để lễ chế của tổ tiên vào trong mắt!
-Thêm nữa, dù cho Trung Nghĩa Hầu thực sự tiếp nhận phong hào tước vị, Hoàng thượng cũng không cần lo lắng quá mức.
Tề Ninh chầm chậm nói:
-Hoàng thượng, sau khi thần tới Kinh thành, tuy không tận mắt thấy tai nghe mọi chuyệ nhưng cũng biết thế lực của Hoài Nam Vương không yếu, đâu đâu cũng có người của lão.
Sắc mặt Long Thái lạnh đi, đáp:
-Hoài Nam Vương tự cho rằng mình mới là con cháu dòng chính, lão có dã tâm soán vị, ai ai cũng biết. Tiên đế hết sức trấn an lão, có thể nói đó là vinh dự khôn cùng. Nhưng lão lại chẳng thèm cảm kích hoàng ân cuồn cuộn, còn luôn được một tấc lại muốn tiến thêm một thước. Lần này trẫm từ Đông Tề trở về, trên đường gặp phải rất nhiều thích khách, thậm chí suýt nữa đã táng mạng trên đường. Kẻ đứng sau lưng mưu đồ tất cả là ai, đương nhiên trẫm biết rõ mồn một!
-Hoàng thượng, dám hỏi một câu, thế lực trong tay Hoàng thượng hiện tại có thể dễ dàng diệt trừ đảng Hoài Nam Vương không?
Tề Ninh biết Long Thái thành thật nói chuyện với mình, cũng không che giấu nữa, nói trắng ra luôn.
Long Thái đáp:
-Tề Ninh, trẫm nói thật với khanh, khi tiên đế còn tại thế, vẫn luôn lo lắng có một ngày Hoài Nam Vương sẽ uy hiếp trẫm, tiên đế nhìn xa trông rộng, đã đoán trước được tất cả! Chỉ có điều Hoài Nam Vương là con trai của Thái tổ hoàng đế, Thái Tông hoàng đế và Tiên đế đều ghi nhớ long ân của Thái tổ, vẫn luôn hết sức trấn an Hoài Nam Vương, cho dù đôi khi Hoàng Nam Vương làm chuyện khác người, cũng vẫn luôn tha thứ mà không hề trách tội.
Gã dừng một chút rồi nói tiếp:
-Hoài Nam Vương là một kẻ vô cùng giảo hoạt, tuy trong triều người đứng ra nói đỡ cho lão rất nhiều, nhưng lão vẫn luôn ẩn thân sau màn, chưa từng dễ dàng lộ diện, bề ngoài nhìn có vẻ chỉ giống như một vị Vương gia chỉ biết vui vẻ hưởng thụ mua vui, tiên đế vẫn chưa tìm được cái cớ nào để diệt trừ lão ta.
-Tiên đế dốc sức vì nước, hơn nữa chiến sự liên miên, chỉ e là cũng chẳng có lòng dạ đối phó với lão.
Tề Ninh thở dài:
-Thêm nữa, những năm gần đây tranh chấp với người Bắc Hán, tiên đế cũng không hi vọng vì Hoài Nam Vương mà khiến nội bộ Đại Sợ rối ren.
Long Thái có chút kinh ngạc đáp:
-Ngay cả những điều này khanh cũng hiểu ư?
Rồi gã lộ ra nụ cười:
-Xem ra cái tên nhóc nhà ngươi sau khi đến Kinh cũng không phải chỉ biết ăn chơi đàng điếm!
-Hoàng thượng, sao người có thể nghĩ oan cho thần thế chứ!
Tề Ninh lập tức phản bác:
-Thần không hề ăn chơi đàng điếm, nhưng thần ở phủ Cẩm Y Hầu, muốn không biết những chuyện này cũng khó!
Long Thái thở dài:
-Đúng thế, ý của tiên đế, nếu như Hoài Nam Vương có thể thành thật an phận, triều đình cũng không muốn làm khó lão quá. Tiên đế cũng không ngờ mình đột ngột lâm bệnh nặng, nếu không thì cục diện sẽ không trở nên như hiện tại.
Sắc mặt gã trở nên ảm đạm.
-Tiên đế băng hà, là chuyện rất nhiều người không ngờ tới.
Tề Ninh đáp:
-Thế lực của Hoài Nam Vương cũng chưa bị tiên đế diệt trừ, cho nên hiện giờ lão vẫn còn căn cơ rất sâu, hơn nữa lão già kia vẫn luôn dòm ngó ngôi vị hoàng đế, chúng ta không thề không đề phòng loại người này.
-Lão già?
Long thái ngẩn ra sau đó bật cười:
-Đúng vậy, lão già đó là hoàng thúc của trẫm, nhưng vẫn coi trẫm như kẻ địch!
-Thế lực của Hoài Nam Vương đã thâm căn cố đế, nếu như Hoàng thượng không thể dựa vào sức mình để trấn áp lão, thì phải tìm đối thủ đến đối phó với lão.
Tề Ninh cười nói:
-Hoàng thượng không cảm thấy Trung Nghĩa Hầu là người thích hợp nhất sao?!
Long Thái khẽ gật đầu, đáp:
-Điều này, trẫm đương nhiên biết rõ, tất nhiên trẫm không thể để Hoài Nam Vương muốn làm gì thì làm!
Tiên đế cũng đã từng nói với trẫm, phải trọng dụng Trung Nghĩa Hầu, để ngăn cản Hoài Nam Vương. Chỉ là trẫm lo rằng nếu như để thế lực của Trung Nghĩa Hầu càng ngày càng bành trướng, thì tới lúc đó, trẫm đúng là nuôi hổ thành họa rồi!
Tề Ninh dù gì cũng là người đã sống qua hai đời, từng trải đời mấy chục năm, hơn nữa kiếp trước hắn cũng đã từng xem một chút sách ảnh phim truyện liên quan đế Đế Vương Tướng Tượng, biết rõ thuật cân bằng cũng chẳng có gì lạ. Nhưng mà tiểu hoàng đế tuổi đời không lớn, nhưng đã sớm thành thục, chẳng những cân nhắc đến khống chế cân đối triều đình, thậm chí còn nghĩ được đến cả vấn đề nuôi hổ thành họa, tâm tư cũng tỉ mỉ thật!
-Cho nên thần mới nói là một công ba việc, thứ hai, việc này chẳng những có thể để thế lực của Trung Nghĩa Hầu trở nên lớn mạnh để có thể chống lại Hoài Nam Vương, mà quan trọng nhất là, một khi Trung Nghĩa Hầu nhận tước vị, tất nhiên sẽ khiến không ít người phản cảm.
Dương Ninh cười hi hi như tên trộm, nói:
-Những thần tử chống đối lại Hoài Nam Vương đương nhiên sẽ nhân cơ hội này mà dựa vào Trung Nghĩa Hầu đứng đầu để nguyện trung thành với Hoàng thượng. Nếu như Trung Nghĩa Hầu cẩn thận từng chút thì những người kia nhất định sẽ càng kính trọng, càng khâm phục nhân phẩm của Trung Nghĩa Hầu. Hoàng thường, người không cảm thấy đây là một chuyện rất phiền phức.
Thức ăn trên bàn đều là ngự trù trong cung làm, sắc hương vị đủ cả, nóng hôi hổi. Đối với Tề Ninh mà nói, thật sự là sự quyến rũ không hề nhỏ. Nhưng đối với việc lúc này tiểu hoàng đế chẳng để tâm đến việc dùng bữa, thậm chí buông cả đũa xuống, Tề Ninh cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, không tiện ăn như gió cuốn.
Đôi mắt Long Thái sáng lên, lộ ra vẻ hưng phấn, sau đó duỗi tay nắm lấy cánh tay Tề Ninh, nói:
-Khanh nói là để những đại thần ấy và Trung Nghĩa Hầu ở cùng một chỗ, rồi làm ra vẻ không hài lòng với ông ta?
Tề Ninh cười đáp:
-Quyền thế của Trung Nghĩa Hầu càng lớn, sẽ càng kiêu căng, đương nhiên sẽ càng khiến những đại thần khác không vừa lòng, sẽ không hoàn toàn một lòng với ông ta, thì tới ngày nào đó Hoàng thượng mới dễ dùng người.
Long Thái vỗ tay cười nói:
-Tề Ninh, ngươi cũng thật là giảo hoạt đấy!
Rồi lại hỏi:
-Ngươi nói là một công ba việc, vậy còn cái thứ ba là gì?
Tề Ninh đáp:
-Đây là cơ hội tốt của Hoàng đế, thứ cho thần nói thằng, chính người cũng đã từng nói, tiên đế đột ngột lâm bệnh nặng, rồi đột nhiên băng hè, tất nhiên chưa thể để Hoàng thượng người có nhiều cơ hội rèn luyện trải nghiệm, hiện nay người vừa đăng cơ, những người tâm phúc dùng được đương nhiên là không có quá nhiều.
Long Thái nghe thấy thế, liền bất đắc dĩ đáp:
-Thật ra người trong thiên hạ đều cho rằng trẫm trở thành hoàng đế rồi, thì không có gì không làm được, nhưng chỉ có trẫm biết rõ, ngồi trên vị trí này, thật sự chẳng ra gì hết. Không những không thể giống như các ngươi, có thể đi đến bất cứ nơi nào, có thể làm bất cứ chuyện gì, mà ngay cả đến ăn cơm ngủ nghỉ cũng phải tuân theo quy tắc.
Rồi gã chỉ vào thức ăn trên bàn, nói tiếp:
-Trước kia khi trẫm còn là Thái tử, mỗi bữa cơm mấy mấy chục món ăn, cũng chẳng cảm thấy sao cả. Nhưng trên đường trở về từ Đông Tề, trẫm cũng đã nhìn thấy khó khăn của dân chúng, rất nhiều dân chúng đừng nói đến được ăn những món mỹ vị ngon ngọt, mà ngay cả một chén cơm cũng không có mà ăn.
Rồi gã cười khổ:
-Trước khi trẫm đi sứ bên Đông Tề, thật không thể ngờ được dân chúng Đại Sở lại có cuộc sống gian khổ đến vậy.
Tề Ninh nghe được lời bộc lộ thật lòng của Long Thái, thấy gã thương xót sự gian khổ của dân chúng, lập tức sinh ra lòng kính trọng, hỏi:
-Hoàng thượng nhìn thấy dân chúng gian khổ ư?
Long Thái đáp:
-Vì trốn tránh ngăn cản trên đường mà sứ đoàn của trẫm chia làm ba đường, đều bí mật trở về Kiến Nghiệp, là để phân tách sự chú ý. Trẫm và Hướng sư phó mang theo bốn tùy tùng lên đường về kinh, dọc đường mấy lần gặp chuyện, bốn tùy tùng kia đều vì bảo vệ trẫm mà hi sinh tính mạng, trên đường hồi kinh, trẫm thấy lưu dân ven bờ sông Hoài!
Gã lắc đầu cười khổ rồi nói tiếp:
-Bọn thật sự không có lấy một mảnh áo chén cơm, khi đó trẫm đã nghĩ, đám đại thần mỗi ngày đều nói Đại Sở ta quốc thái dân an, phì nhiêu màu mỡ. Nhưng vì sao mỗi khi chiến tranh loạn lạc thì tại sao con dân Đại Sở ta ngay đến bát cháo loãng cũng không có mà uống? Rất nhiều người đều chết đói bỏ xác ven đường, mặc cho chó hoang tha đi!
Sắc mặt Tề Ninh cũng trở nên nghiêm túc, mặc dù hắn chưa từng tới tiền tuyến nơi chiến sự xảy ra, nhưng trong thành Hội Trạch, hắn cũng đã cảm nhận được sự đau khổ khó khăn của lưu dân.
-Khi đó trẫm đã thề, nếu trẫm đăng cơ làm hoàng đế, thì việc trẫm phải làm cả đời này, chính là để con dân trong thiên hạ không phải chịu nỗi khổ của chiến tranh loạn lạc, hơn nữa đều có thể ăn no mặc ấm!
Giọng nói của Long Thái trở nên kiên định:
-Trước kia trẫm cho rằng muốn làm được điều này thì rất dễ dàng, ăn no mặc ấm cũng chẳng phải việc gì khó khăn cả, nhưng mà… hiện giờ trẫm đã hiểu, nguyện vọng đơn giản nhất này, nếu thật sự muốn đạt được, có lẽ cả đời này trẫm cũng chưa chắc làm nổi, nhưng trẫm nhất định sẽ dốc hết sức để làm được điều ấy! Nếu như trẫm không làm được, thì để con trai trẫm làm, rồi để cháu trai trẫm làm, nhất định sẽ có một ngày khiến con dân không cần phải lo áo cơm!
Trong lòng Tề Ninh run lên.
Lời nói như thế, dường như đã có không ít hoàng đế đều từng nói, nhưng lần đầu tiên chính tai nghe được từ miệng một vị hoàng đế, hơn nữa không có chút cố tỏ ra vẻ bản thân hùng tâm tráng chí nào, mà giọng nói rất chân thành, là một nguyện vọng giản dị chất phách= nhất của một vị tiểu hoàng đế lo nghĩ vì dân.
Tề Ninh không biết sau này sẽ rẽ phải những con đường thế nào, cũng không biết sau này Long Thái sẽ trở thành một vị hoàng đế ra sao, nhưng có thể quan tâm đến đói khổ của con dân, có thể giản dị chất phác như vậy mà lại toát lên được mong muốn vĩ đại rực rỡ đến thế, lại thật sự khiến tấm lòng Tề Ninh xúc động!
Hắn biết, chí ít thì giờ phút này, Long Thái là một vị Hoàng đế tốt!
-Hoàng thượng, thần tin tưởng người nhất định có thể làm được!
Tề Ninh nhìn thẳng vào đôi mắt của tiểu Hoàng đế:
-Cho nên Hoàng thượng phải tích lũy thế lực, dần dần để bản thân mạnh mẽ hơn, chỉ có một vị Hoàng đế mạnh mẽ, mới có thể hoàn thành mong muốn của mình!
Rồi hạ giọng nói tiếp:
-Cho nên Hoàng thượng nhất định phải có người có thể dùng được, những người này phải tuyệt đối trung thành tận tâm với Hoàng thượng, để trợ giúp người hoàn thành tâm nguyện.
Long Thái cười khổ đáp:
-Thế nhưng hiện tại thứ mà trẫm thiếu nhất lại là người tâm phúc.
Rồi nhìn Tề Ninh, nói tiếp”
-Trừ Hướng sư phó ra, hiện tại trẫm chỉ có thể nói lời thật lòng với ngươi. Tề Ninh, ngươi cũng biết, đôi khi trẫm cảm thấy vô cùng cô đơn, cung điện tầng tầng, vàng son lộng lẫy. Nhưng có những khi trẫm luôn cảm thấy hoàng cung rộng lớn là thế, mà dường như chỉ có một mình trẫm. Có rất nhiều cung nữ thái giám trẫm đã quen từ nhỏ. Nhưng có những lúc trẫm cảm thấy bọn họ chẳng khác gì những vật trang trí trưng bày. Trẫm nói chuyện với bọn họ, ai ai cũng đều khúm núm, sợ rằng sẽ nói sai. Cho nên về sau trẫm cũng không còn thích nói chuyện với bọn họ nữa.
Tề Ninh cười nói:
-Hoàng thượng muốn nói chuyện thì đương nhiên là không đơn giản chút nào rồi, bây giờ thần là thần tử của người, nếu người thấy nhàm chán, có thể tìm thần nói chuyện bất cứ lúc nào, nhưng mà Hoàng thượng phải đồng ý với thần, con người thần có những khi quá hưng phấn, không có chừng mực, sẽ nói ra một số lời đại nghịch bất đạo, tới lúc đó không biết người có chém đầu thần không nữa.
-Ngươi sợ ta chém đầu ư?
Long Thái ngẩn ra, sau đó lập tức cười ha hả, nói tiếp:
-Không sao hết, trẫm đồng ý với khanh, chỉ cần khanh một lòng với trẫm, cho dù có một ngày khanh thật sự nói sai lời, làm sai chuyện, trẫm cũng sẽ không tính toán với khanh!
Tề Ninh cười hí hí nói:
-Hoàng thượng, hiện tại thần sắp nói một câu đại nghịch bất đạo, người đừng trách thần nhé.
Long Thái có vẻ rất hứng thú, đáp:
-Khanh nói đi!
-Bầu bạn với vua như làm bạn với hổ!
Tề Ninh thở dài:
-Hiện giờ tâm trạng của Hoàng thượng vẫn đang tốt, lời hứa gì cũng có thể nói ra, nhưng chẳng may có một ngày tâm trạng người không tốt, thần lại phạm lỗi đúng lúc ấy, tới khi đó Hoàng thượng nói lời không giữ lời muốn chém đầu thì thần phải làm sao đây?
-Nói hươu nói vượn!
Long Thái có chút tức giận:
-Từ trước tới giờ trẫm luôn giữ lời, sao có thể lật lọng chứ?!
Rồi gã bỗng nhiên đứng dậy, Dương Ninh còn tưởng đứa nhóc tiểu hoàng đế này muốn trở mặt, lại thấy gã bước đến bàn sách bên cạnh, lấy giấy bút, thoải mái tự nhiên, sau đó lập tức lấy kim ấn ra, ấn lên giấy, sau đó mới cầm tờ giấy trở về, đưa tới trước mặt Tề Ninh, nói:
-Khanh cất kỹ cho trẫm! Trẫm nói lời giữ lời!
Tề Ninh nhận lấy, nhìn lướt qua, bên trên viết lời hứa sẽ miễn tội, chỉ cần trung thành với Hoàng đế, dốc sức làm việc vì triều đình, thì cho dù có phạm phải tội nặng, cũng có thể nhận được sự khoan dung.
Tề Ninh có chút kinh ngạc, trong lòng cảm thấy cực kỳ vui mừng, nhìn thấy con dấu dưới kim ấn kia, mang máng nhận ra là tám chữ “Thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương” (Hiến mạng cho trời, mãi mãi trường tồn hưng thịnh), vậy thì chính là ngọc tỷ của hoàng đế rồi!
Có ngọc tỷ bảo đảm, tờ giấy này chính là bùa miễn tội hàng thật giá thật, không chỉ đơn giản là có giá trị ngàn vàng nữa. Hắn đứng dậy tạ ơn:
-Hoàng ân của Hoàng thượng mênh mông, thần…
Chưa nói xong đã bị Long Thái ngắt lời:
-Không cần đâu!
Lúc này Dương Ninh mới cười híp mặt cất bùa miễn tội lại, lúc này Long Thái mới nói:
-Khanh nói đây là cơ hội tốt của trẫm, sao lại thế?
-Hoàng thượng, nếu như Trung Nghĩa Hầu nhận tước vị, Hoài Nam Vương nhất định sẽ ghen ghét, mà Trung Nghĩa Hầu cũng phải lo chống lại Hoài Nam Vương.
Tề Ninh cất kỹ bùa miễn tội, cười nói tiếp:
- Bọn họ đấu nhau sứt đầu mẻ trán, Hoàng thượng có thể thừa cơ đề bạt thân tín của mình!
-Ồ!
-Hoàng thượng, giống như lần này, thần nghe Thái hậu nói, lần phong thưởng này chẳng những chỉ có Trung Nghĩa Hầu, mà còn nhiều đại thần khác.
Rồi Tề Ninh hỏi:
-Hoàng thượng hẳn là biết còn phải phong thưởng những vị đại thần nào.
Long Thái cười lạnh một tiếng:
-Tất nhiên trong lòng trẫm biết rõ, cuối cùng là những thuộc hạ đi theo Tư Mã Lam, trong số những người này, có không ít người là môn hạ của Tư Mã Lam.
Tề Ninh nhẹ giọng nói:
-Muốn để Tư Mã Lam và lão già Hoài Nam Vương kia đấu đá, phong thưởng cho thuộc hạ một vài tay chân, cũng không phải là không được.
-Tay chân?
Long Thái tò mò hỏi:
-Tay chân nghĩa là sao?
Tề Ninh ngẩn ra, rồi vội vàng giải thích:
-Chính là tùy tùng.
-Tay chân là tùy tùng?
Long Thái cười nói:
-Cách gọi này thật thú vị!
-Hoàng thượng, nếu như Tư Mã Lam thật sự muốn phong thưởng, thì phải nâng thuộc hạ tăng quan tiến chức, Hoàng thượng không cần phản đối, nhưng cũng không được đồng ý tất cả!
Tề Ninh chớp chớp mắt, nói tiếp:
-Hoàng thượng hẳn là hiểu ý của thần.
Long Thái là người cực kỳ thông minh, chỉ trong nháy mắt đã hiểu rõ hết, cười đáp:
-Ý của khanh là, trẫm có thể giao dịch với Tư Mã Lam?
Tề Ninh nhẹ giọng:
-Hiện giờ Tư Mã Lam phụ tá Hoàng thượng chấp chính, nếu như thần đoán không sai, nếu Hoàng thượng cất nhắc viên, Tư Mã Lam nhất định viện đủ lý do mà phản đối.
Long Thái cau mày nói:
-Trong cung trẫm có vài người bạn, bọn họ đã hầu hạ bên trẫm từ khi trẫm còn nhỏ. Sau khi trẫm lên ngôi, muốn cất nhắc bọn họ lên làm Tổng quản thái giám trong cung, nhưng…
Gã hừ lạnh một tiếng:
-Thái hậu lại viện đủ cớ phản đối, thậm chí còn tách những người kia ra khỏi trẫm, nói gì mà trẫm không được trọng dụng hoạn quan, nếu không sẽ xảy ra chuyện.
Tề Ninh gật đầu nói:
-Cho nên lần này nếu như Tư Mã Lam muốn phong thưởng quan viên vừa ý, Hoàng thượng cũng có thể chọn một vài người, Tư Mã Lam tuyệt đối sẽ không phản đối.
Tề Ninh nhìn thấy rất rõ một điều, có đôi khi đấu tranh trên chiến trường chính trị, thật ra chính là một môn nghệ thuật thỏa hiệp, trong quá trình hai bên thỏa hiệp, mỗi bên đều đạt được lợi ích mà mình muốn, đạt được tới mục đích cả hai bên đều vui vẻ!
Long Thái suy nghĩ một lát, rồi lại cau mày cất tiếng:
-Trẫm cũng cảm thấy, nếu như muốn phong thưởng cho người khác, tự trẫm cũng cất nhắc mấy người, có lẽ sẽ không phản đối. Chỉ là người trẫm quen biết không nhiều, cho dù muốn cất nhắc người khác, tạm thời cũng chưa biết có thể dùng những ai.
Tề Ninh cười đáp:
-Thật ra Hoàng thượng không cần gấp gáp, chẳng phải người nói muốn tiến cử vài người hữu dụng sao. Hoàng thượng cứ quan sát cẩn thận, hiện tại chưa cần quyết định vội sẽ dùng ai!
Long Thái khẽ gật đầu nói:
-Khanh nói không sai. Nhưng mà đám đại thần quan viên trong triều, nếu không phải là người của Hoài Nam Vương thì gần gũi với Trung Nghĩa Hầu.
-Hoàng thượng, trong số đó nhất định có quan viên không quan tâm đến hai thế lực này!
Tề Ninh nói:
-Hoàng thượng cơ trí anh minh, chỉ cần tỉ mỉ quan sát nhiều hơn, nhất định có thể nhìn ra được manh mối. Hoàng thượng dùng người, thứ nhất, đương nhiên là phải dùng những quan viên không liên quan đó, thứ hai, tốt nhất là nên cất nhắc một số người trước đây bị xa lánh chèn ép, nếu những người này được Hoàng thượng cất nhắc, nhất định sẽ xúc động đến rơi lệ với Hoàng thượng.
Long Thái cười ha hả đáp:
-Tề Ninh, hôm nay trẫm nói chuyện với khanh một hồi, thật sự là đã sáng tỏ thông suốt!
Sau đó gã dùng ánh mắt đánh giá Tề Ninh vài lần rồi mới hỏi:
-Hiện giờ trẫm lại đang nghi ngờ, những suy tính gian xảo này của khanh rốt cuộc là từ đâu mà ra?!
-Hoàng thượng, thần thật sự đối xử chân thành với người.
Tề Ninh nói:
-Nếu như Hoàng thượng cảm thấy thần nói không đúng, từ sau thần sẽ không nói nữa!
-Vớ vẩn!
Long Thái đáp:
-Trẫm đã nói khanh không đúng chưa?!
Rồi cảm khái:
-Hôm nay trẫm cho vời khanh vào cung, thật sự chưa từng nghĩ sẽ nói những lời này với khanh. Hiện giờ, xem ra việc hôm nay trẫm vời ngươi vào cung thật sự là lựa chọn đúng đắn!
Lúc này gã mới chỉ chỉ vào thức ăn trên bàn nói:
-Ăn chút đồ đã!
Hai người dùng xong bữa tối, Phạm Đức Hải đã mang người vào thu dọn sạch sẽ, nhìn sắc trời đã tối đen, Long Thái mới nói:
-Khanh là thần tử bên ngoài, không thể qua đêm trong cung, trẫm gọi người đưa khanh về trước, ngày khác lại nói chuyện với khanh.
Nghĩ nghĩ một lát, rồi gã mới mở miệng nói tiếp:
-Khanh cũng giúp trẫm tìm xem, xem những ai là người trẫm có thể sử dụng!
-Tuân chỉ!
Tề Ninh cười đáp:
-Nếu hoàng thượng cảm thấy nhàm chán, có thể cho vời thần vào cung trò chuyện bất cứ lúc nào.
Hắn im lặng một chút mới tốt bụng nhắc nhở:
-Hoàng thượng có còn chuyện gì không ạ?
-Hết rồi, lần sau trẫm lại nói chuyện với khanh.
Tề Ninh ngượng ngùng đáp:
-Vậy còn phải xem Hoàng thượng còn nhớ hay không, chỉ sợ là Hoàng thượng không nhớ thôi.
Long Thái ngẩn ra, sau đó đôi mắt toát lên ý cười, nhẹ giọng hỏi:
-Khanh nói trẫm không nhớ rõ cái gì?
-Không có gì!
Tề Ninh lắc đầu, chỉ đành nói:
-Hoàng thượng một ngày trăm công ngàn việc, không nhớ chút việc nhỏ này cũng không quan trọng.
Long Thái giơ chân, đạp một phát lên mông của Tề Ninh, nói:
-Khanh đừng tưởng trẫm không biết ý của khanh là khanh vẫn còn đang băn khoăn về việc trẫm nợ khanh năm trăm lượng vàng!
Tề Ninh ngượng ngùng nở nụ cười, đáp:
-Đó… đó là do Tiêu Quang nợ thần, không phải Hoàng thượng, cho nên…
-Trẫm tên Tiêu Thiệu Quân, Tiêu Quang là tên giả, mà đó cũng là trẫm!
Long Thái nói:
-Chuyện trẫm đã đồng ý thì sẽ không thay đổi, đã từng nói nợ khanh năm trăm lượng vàng, đương nhiên sẽ không ăn quỵt!
Tề Ninh vốn cho rằng Tiêu Quang biến thành Hoàng đế thì năm trăm lượng vàng gã nợ hắn cũng sẽ giống như đóa hoa trôi theo dòng nước. Thế mà lại nghe thấy lời hứa như vậy của Long Thái, trong lòng hắn hớn ha hớn hở.
Lúc này mới biết, tên thật của tiểu Hoàng đế là Tiêu Thiệu Quân, nhớ đến tên của Thế tử Hoài Nam Vương là Tiêu Thiệu Tông, hắn thầm nghĩ hai người này đều có tên đệm là “Thiệu”, thế thì cũng là anh em họ rồi!
Tề Ninh vốn tưởng là Long Thái sẽ gọi người lấy ngân phiếu năm trăm lượng ra trả hắn rồi cho người đưa hắn ra khỏi cung. Nhưng mà Long Thái không lập tức thể hiện thái độ, chỉ mở miệng hỏi:
-Đồ lần trước trẫm ban thưởng cho khanh, khanh có thể nhận.
Tề Ninh ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã nhớ ra, ngày đó Phạm Đức Hải tới Hầu phủ tuyên chỉ, để hắn kế tục tước vị Cẩm Y Hầu, ngoài ra còn ban cho hắn hai món đồ, cái thứ nhất là kiếm ngọc, cái còn lại thì là một tờ giấy trắng. Tặng kiếm ngọc thì hắn cũng có thể đoán rõ ý của Hoàng thượng. Nhưng còn tờ giấy trắng kia… Tề Ninh nghĩ mãi cũng chẳng ra ý của Hoàng thượng là gì!
Hiện giờ đã biết thì ra tiểu Hoàng thượng chính là Tiêu Quang, hắn lờ mờ hiểu ra ý của gã.
-Trẫm cho khanh một thanh bảo kiếm bằng ngọc, khanh cũng đã hiểu ý trẫm.
Long Thái nói tiếp:
-Ý của ngọc chính là thuần trắng không vướng bụi bẩn, bảo kiếm có tác dụng trừ tà diệt yêu ma, Cẩm Y Hầu trung thành tận tâm với triều đình. Hơn nữa bắt đầu từ thời Thái Tông hoàng đế, đã dốc hết lòng hết sức bình định loạn lạc xâm lăng, uy chấn bốn phương. Trẫm hi vọng khanh cũng giống như hai vị Cẩm Y Hầu đời trước, chẳng những không có lòng riêng, một lòng trung thành với triều đình, mà còn có thể rèn luyện bản thân thành một thanh bảo kiếm của triều đình ta!
Tề Ninh thầm nghĩ ý này của Long Thái, hắn đã sớm đoán được!
-Trẫm cho khanh tờ giấy trắng kia, đương nhiên khanh cũng đã từng xem rồi.
Long Thái cười hì hì, nói tiếp:
-Trẫm đã nói với khanh, trẫm nói lời giữ lời, nếu đã hứa hẹn của khanh năm trăm lượng vàng thì trẫm nói được làm được, tờ giấy trắng kia thì cứ coi như là giấy nợ của Tiêu Quang đưa ngươi đi. Nhưng mà trẫm là Thiên tử, Thiên tử giàu có bốn phương, đồ vật nào trong Thiên hạ cũng đều là của trẫm, trẫm đương nhiên sẽ không thiếu nợ ai bất cứ thứ gì, cũng không cần phải trả nợ cho bất cứ kẻ nào!
Rồi gã chớp chớp mắt, cười nói:
-Khanh hẳn là hiểu ý của trẫm!
Tề Ninh vốn hiểu rất rõ, Tiêu Quang chính là hoàng đế, hoàng đế chính là Tiêu Quang, Tiêu Quang nợ mình năm trăm lượng vàng, thì cũng giống như là hoàng đế nợ hắn tiền, vừa rồi hoàng đế cũng đã thừa nhận điều này. Nhưng mà tiểu Hoàng đế giải thích thế này, đầu óc hắn ong ong, nhất thời chả hiểu gì sất, chỉ có thể cẩn thận thỉnh giáo:
-Hoàng thượng, thần ngu dốt, xin Hoàng thượng chỉ giáo, năm trăm lượng vàng kia, rốt cuộc là thần nên tìm ai đòi lại đây? Là tìm Hoàng thượng, hay là tìm Tiêu Quang?
-Đương nhiên là Tiêu Quang rồi.
Long Thái đáp:
-Tiêu Quang chính là trẫm, trẫm nhất ngôn cửu đỉnh, nói lời giữ lời, cho nên Tiêu Quang cũng không thể lật lọng, khanh tìm Tiêu Quang đòi nợ cũng là chuyện dễ hiểu. Nhưng mà khanh phải nhớ kỹ, trẫm là hoàng đế, mà đã là hoàng đế thì không thiếu nợ bất cứ ai hết!
Trong lòng Tề Ninh thầm mắng, đờ mờ ngươi nói qua nói lại cả nửa ngày trời, tóm lại thì món nợ này lão tử tìm ai đây hả? Tiêu Quang nợ lão tử năm trăm lượng vàng, ngươi chính là Tiêu Quang, cơ mà đậu má ngươi lại nói Hoàng đế không nợ nần ai, nói lý kiểu này thì lão tử tranh luận với ngươi kiểu gì?
Hắn chỉ cảm thấy món nợ này rất có thể cứ thế ra đi mất rồi!
Long Thái phái Phạm Đức Hải tự mình đưa Tề Ninh xuất cung, trên đường đi giọng nói của Phạm Đức Hải cực kỳ thân mật:
-Hầu gia, xem ra Hoàng thượng đối với người là “vừa thấy đã thân”, Hoàng thượng cũng vô cùng tán thưởng Hầu gia, về sau vẫn mong được Hầu gia quan tâm nhiều hơn.
Tề Ninh cười đáp:
-Phạm công công khách khí rồi, ta là vãn bối, ít hiểu biết. Về sau những việc cần nhờ Phạm công công quan tâm còn rất nhiều. Nếu Phạm công công có thời gian rảnh thì hãy thường xuyên tới phủ ta, mọi người cùng nhau uống trà.
Phạm Đức Hải mặt mày càng hớn hở, chỉ cảm thấy tuy Cẩm Y Hầu còn trẻ, nhưng làm người không ba hoa, cũng chẳng chút tự cao tự đại, rất dễ gần.
Trong lòng Tề Ninh vẫn đang nghĩ, ngày đó tiểu hoàng đế ban tặng hai món quà. Đương nhiên lúc đó đã biết hắn giả mạo Cẩm Y Hầu, nếu không cũng sẽ không tặng hắn một tờ giấy trắng chẳng ghi gì để làm giấy nợ. Hoàng thượng không xuất cung, đương nhiên không thể tự mình kiểm chứng. Nếu như ngày đó không xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, thì có lẽ chính là ở chợ hoa ngày đó, hắn đã bị Hướng Thiên Bi phát hiện, mà ngày đưa tang Tề Cảnh, Hướng Thiên Bi và Phạm Đức Hải cùng nhau tới, không phải để lễ tế Tề Cảnh, mà chẳng qua chỉ là nhân cơ hội để xác nhận lại thân phận của hắn mà thôi!
Tề Ninh rời cung, Đoạn Thương Hải đã chờ bên ngoài hết một buổi, lòng nóng như lửa đốt, thấy hắn bình yên vô sự đi ra vội vàng chạy lại hỏi thăm.
Hắn chỉ nói Long Thái giữ mình lại trong cung dùng bữa. Đoạn Thương Hải kinh ngạc hỏi:
- Hầu gia, Hoàng thượng có nói vì sao muốn giữ người lại dùng bữa không?
- Chẳng lẽ Hoàng thượng muốn giữ bản Hầu lại dùng bữa cũng phải có nguyên nhân gì đặc biệt sao?
Đoạn Thương Hải biết rõ, Hoàng đế triệu kiến đại thần, đặc biệt là lần đầu tiên triệu kiến thường thường sẽ chỉ trong chốc lát. Đến trưa vẫn không thấy Tề Ninh, y còn tưởng rằng đã xảy ra biến cố gì, cực kỳ lo lắng. Giờ nghe hắn nói ăn xong mới ra ngoài,y vô cùng kinh ngạc. Dù sao thì, lần đầu triệu kiến đã được ở lại trong cung dùng bữa là chuyện cực kỳ hiếm thấy.
Nhưng có thể được Hoàng đế ban thiện đương nhiên không phải chuyện xấu. Đoạn Thương Hải nghĩ nghĩ một chút, mới yên tâm hơn.
Lúc này trời đã tối hẳn, cũng may đến mùa đông Đoạn Thương Hải đoán chỉ sợ đến khuya hắn Tề Ninh mới rời cung được, nên đã cho người ta chuẩn bị đèn lồng, treo lên xe ngựa, về Hầu phủ.
Xe lăn lộc cộc, Tề Ninh ngồi bên trong nghĩ vẩn vơ, không biết sau bao lâu đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng kêu thê lương. Hắn kinh hãi vén rèm xe nhìn ra ngoài, thì thấy đã ra tới ngoài phố, phía trước có một con hẻm nhỏ, một bóng người từ trong hẻm lao ra.
Đoạn Thương Hải lạnh lùng ra lệnh:
- Bảo vệ Hầu gia!
Mấy tùy tùng rút đao khỏi vỏ, lập tức bảo hộ quanh xe, tập trung toàn bộ tinh thần đề phòng. Tề Ninh chỉ thấy một kẻ điên lao ra từ trong hẻm, hoa tay múa chân vui sướng, miệng lại tru lên thê lương như cực kỳ thống khổ.
Từ trong hẻm nhỏ kia lại có mấy người nữa lao ra, tay đều cầm một cây côn gỗ, áo thủng rách nát, tóc cũng rối tung.
Đoạn Thương Hải trầm giọng hỏi:
- Các ngươi là người phương nào?
Đối phương có người nhìn thấy xe ngựa bèn tiến lên chắp tay chào:
- Du nhi tẩu tứ hải, bát phương thủ âm dương!
Giọng nói Đoạn Thương Hải dịu đi:
- Thì ra là Huynh đệ Cái Bang.
- Các hạ đi đi thôi, xin mời!
Người nọ vẫn khá khách khí, khoát tay mời.
Những người còn lại vây quanh tên điên, có người đưa tay bắt. Tên điên kia bị vây xông trái xông phải vẫn không thoát ra được. Nhưng tựa như những kẻ kia cũng có kiêng kỵ gã, chỉ vây quanh, tìm cơ hội bắt lại.
Đoạn Thương Hải chắp tay với người vừa nói chuyện, không nói gì nữa, thúc mã tới bên xe ngựa thấp giọng báo:
- Hầu gia, không có chuyện gì, là người của Cái Bang.
- Cái Bang?
Tề Ninh nghe hai chữ đó cảm thấy khá thân thiết, bèn hỏi:
- Những người này đều là người Cái Bang sao? Tên điên kia là ai? Vì sao phải bắt gã?
- Hầu gia, chuyện Cái Bang chúng ta không cần nhúng tay. Xưa nay Cái Bang cùng phủ Cẩm Y Hầu chúng ta không có ân oán, không cần tìm phiền toái.
Lúc này, có một người tìm được cơ hội từ sau lưng đè tên điên kia ngã nhào xuống đất. Gã điên kia gào thét vung vẩy, vậy mà gạt người kia ra được. Thấy sức gã khá khỏe, mấy người khác cũng thừa cơ xông lên đè chặt gã lại. Có người trầm giọng nói:
- Trói lại đã rồi nói.
Mấy tên đệ tử Cái Bang tay chân nhanh nhẹn bèn trói gã lại. Tên điên kia gào được mấy tiếng, nhưng bị nắm chặt, giãy không nổi nữa.
Đám đệ tử Cái Bang không để ý đoàn người Đoạn Thương Hải gần đó, ba chân bốn cẳng khiêng gã điên kia lên, nhanh chóng tiến vào trong con hẻm nhỏ, nháy mắt đã không thấy tung tích.
- Đoạn Thương Hải, thế này cũng không ai quản sao?
Tề Ninh nhíu mày, tuy đêm đã khuya nhưng trên đường vẫn rải rác có người đi qua đường, màn vừa phát sinh này không kéo dài bao lâu, người đi trên đường đều tránh ra thật xa, không dám tới gần.
Đoạn Thương Hải giải thích:
- Hầu gia, đây là nội vụ Cái Bang, người ngoài sẽ không nhung tay vào, cho dù là phủ Thần Hầu, chỉ cần Cái Bang không gây ra chuyện gì quá lớn cũng sẽ không đi quản. Đây là phân đà Quỷ Kim Dương của Cái Bang, những năm nay không gây chuyện ở Kinh thành, hơn nữa, đệ tử Cái Bang coi như cũng phối hợp với quan phủ.
- Phân đà Quỷ Kim Dương?
Khi ở thành Hội Trạch Tề Ninh đã biết Cái Bang có tổng cộng hai mươi tám phân đà, dựa theo nhị thập bát tú mà đặt tên. Hai mươi tám phân đà trải rộng khắp thiên hạ, có thể nói là bang chúng có số thành viên lớn nhất.
Đoạn Thương Hải lại cho rằng Tề Ninh không biết Cái Bang, xe ngựa cứ đi, y cưỡi ngựa đi bên cạnh giải thích vào qua ô cửa sổ:
- Tổng cộng Cái Bang có hai mươi tám phân đà, dựa theo nhị thập bát tú mà đặt tên, đệ tử trải khắp thiên hạ. Quỷ Kim Dương là một trong số Nam Thất Túc của họ.
- Nam Thất Túc?
- Phương đông Thanh Long, phương bắc Huyền Vũ, phương nam Chu Tước, phương tây Bạch Hổ.
Đoạn Thương Hải xem như cũng nắm rõ các thế lực giang hồ:
- Phân đà Nam Thất Túc thuộc Chu Tước đường phía nam. Quỷ Kim Dương là một trong số đó. Theo ta biết, phân đà Nam Túc có một đà chủ, mà Nam Thất Túc lại thuộc về trưởng lão Chu Tước quản hạt. Trưởng lão này hiện đang ở trong Kinh thành.
- Sao? Vậy bang chủ Cái Bang là ai? Ngươi đã gặp chưa?
Đoạn Thương Hải lắc đầu:
- Bang chủ Cái Bang là thần long thấy đầu không thấy đuôi, ngay cả đệ tử Cái Bang cũng không mấy ai từng thấy. Thuộc hạ nghe nói vị Bang chủ đó võ công cực kỳ cao, là kỳ tài võ công giỏi nhất trăm năm qua của Cái Bang. Nhưng là thật hay giả thì không biết. Tên điên vừa rồi kia nếu không phải cừu gia của Cái Bang thì chỉ có thể là người nhà họ.
- Người một nhà?
- Vâng. Thuộc hạ nghe nói bang quy Cái Bang cực kỳ nghiêm khắc, có mười hai đại bang quy, nếu phạm phải, nhẹ sẽ bị trục xuất, nặng thậm chí sẽ bị Cái Bang xử tử. Dù sao thì chúng ta vẫn không nên trêu chọc vào đám ăn mày kia. Tuy không cần sợ bọn họ, nhưng cũng không đáng trêu vào bọn họ.
- Bang quy sâm nghiêm?
Nghĩ tới đám ăn mày ở thành Hội Trạch, lừa lừa gạt gạt, thậm chí còn hà hiếp ấu nữ, không biết theo như bang quy Cái Bang thì nên bị xử lý thế nào?
Nhưng ngẫm lại cũng hiểu, thành Hội Trạch chỉ là một huyện thành nhỏ ở biên cảnh nước Sở, ngư long hỗn tạp, hơn nữa đệ tử Cái Bang trong thành cũng chỉ là một chi nhánh nho nhỏ dưới phân đà Dực Hỏa Xà, khó tránh khỏi sẽ bị xem nhẹ. Mà Kinh thành Kiến Nghiệp là trái tim của nước Sở, nếu đệ tử Cái Bang ở Kinh thành sao nhãng bang quy, ở Kinh thành làm xằng làm bậy, chỉ sợ không cần Bang chủ Cái Bang đến quản, phủ Thần Hầu đã ra tay sửa trị từ trước.
Hơn nữa, trưởng lão Chu Tước đường ở ngay Kinh thành, phân đà Quỷ Kim Dương ở ngay dưới mi mắt trưởng lão, đương nhiên phải đàng hoàng hơn nhiều.
Đoạn đường còn lại rất thuận lợi, bọn họ nhanh chóng quay về Hầu phủ.
Từ trên xuống dưới Hầu phủ đều đang lo lắng chờ đợi, không chỉ Cố Thanh Hạm, ngay cả từng gia đinh nha hoàn trong phủ cũng vô cùng căng thẳng.
Ai cũng biết hôm nay Hầu gia được truyền vào cung, diện kiến Hoàng thượng. Đối với mọi người trong Hầu phủ, trên thực tế đây là thử thách cuối cùng để có thể kế tục tước vị Cẩm Y Hầu. Cẩm Y Hầu vinh nhục hưng suy đều quan hệ trực tiếp tới mỗi người trong Hầu phủ. Đợi suốt đến trưa Hầu gia vẫn chưa về, thậm chí tối rồi vẫn không thấy Tề Ninh, từ Cố Thanh Hạm trở xuống, tâm trạng của tất cả mọi người đều vô cùng căng thẳng.
Thân trong Hầu phủ không giống như dân chúng bình thường, họ cũng loáng thoáng hiểu một chút thế cục triều đình.
Mọi người đều biết, một cách yên tĩnh không chút rung động, gần đây Kinh thành đã trải qua biến cố cực lớn: Tiên đế băng hà, tân Đế băng cơ. Triều cục hiện nay còn lâu mới có thể nói là ổn định trở lại.
Phong vân triều đình thay đổi rất nhanh, vua nào triều thần nấy, tuy hai đời Cẩm Y Hầu trước vẫn luôn có địa vị và danh dự rất cao trong Đại Sở, nhưng không ai dám cam đoan vị Tề Ninh vừa mới kế thừa tước vị này cũng sẽ nhận được đãi ngộ tương tự. Dù sao, mọi người đều hiểu, tuy vị tiểu chủ tử này đã kế tục được vị trí Cẩm Y Hầu trong phủ, nhưng công bằng mà nói vẫn chưa lập được đại công gì cho triều đình. Công huân và uy danh của hắn còn lâu mới có thể sánh được với hai đời Cẩm Y Hầu trước kia.
Khi lão Hầu gia còn trẻ tuổi đã bắt đầu theo Thái Tông Hoàng đế giành chính quyền, còn Cẩm Y Hầu đời thứ hai Tề Cảnh khi vẫn chỉ là Cẩm Y Thế tử đã theo lão Hầu gia chinh chiến sa trường, lập được nhiều công huân hiển hách. So với họ, Cẩm Y Hầu hiện tại, khi làm Thế tử ấn tượng lớn nhất trong đầu người ta là hắn chỉ là một thằng ngốc.
Nhưng tối rồi Hầu gia vẫn chưa về, thậm chí đã có người dần cảm thấy có gì không ổn.
Cố Thanh Hạm phiền muộn lo lắng, nhưng cũng biết, lúc này mình là trái tim của Hầu phủ, cho dù truyền đến tin gì cũng không thể lo lạn. Nếu ngay cả mình cũng hoảng loạn, toàn bộ Hầu phủ cũng sẽ sụp đổ.
Dường như mỗi một khắc trôi qua đều tăng thêm một tầng dày vò với nàng.
Hầu phủ hoàn toàn tĩnh mịch, trong nội viện chen chúc đứng chừng một hai trăm người. Cố Thanh Hạm ngồi trong chính đường, mặc dù đã mỏi mệt nhưng vẫn lặng lẽ chờ.
Chợt có tiếng bước chân vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng, tất cả mọi người đều quay ra nhìn chằm chằm vào cửa lớn. Cố Thanh Hạm đứng dậy hỏi:
- Hầu gia đã về sao?
Người kia chỉ chạy một đoạn đường ngắn nhưng dường như thở không ra hơi rồi, chỉ ra ngoài cửa:
- Tam phu nhân, Hầu gia…Hầu gia ngài…..
Tất cả mọi người đều nhìn gã, gấp muốn chết. Cố Thanh Hạm không nhịn được nữa vội la lên:
- Hầu gia làm sao?
Chợt có tiếng cười hỏi:
- Sao mọi người đều ở đây thế này? Muốn mở hội sao?
Cùng với tiếng nói, Tề Ninh bước chân nhẹ nhàng nhanh nhẹn đi vào, Đoạn Thương Hải đi theo bên cạnh.
Mấy người Tề Phong và Triệu Vô Thương cũng đứng trong đám người, thấy Tề Ninh mới liếc nhau, thở phào nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
- Ninh Nhi!
Cố Thanh Hạm thấy Tề Ninh bình yên vô sự quay về, vui vẻ hỏi:
- Con không sao chứ?
Tề Ninh bước lên, thấy nàng lo lắng nơm nớp, cảm thấy ấm áp cười đáp:
- Tam nương, con không sao. Hoàng thượng cho đòi con vào cung trò chuyện tâm sự, đến tận khi trời tối đen, sợ con không nhịn qua nổi giờ cơm bèn giữ lại cùng dùng bữa.
Lời vừa nói ra, tứ phía mọi người đều khẽ giật mình, nhưng rất nhanh đều vui mừng.
Đương nhiên Hoàng thượng giữ Hầu gia ở lại dùng bữa là chuyện tốt, cực kỳ tốt. Mọi người đang căng thẳng cứng người, lúc này rốt cuộc đã hoàn toàn thư giãn.
Cố Thanh Hạm thở dài ra một hơi, rốt cuộc cũng tươi cười xua tay:
- Mọi người xuống cả đi, Hầu gia về rồi, không cần lo lắng.
Tới lúc này mọi người mới vui vẻ giải tán. Hầu gia được Hoàng thượng tán thưởng, đương nhiên sau này Hầu phủ sẽ thuận buồm xuôi gió, toàn bộ quý phủ từ trên xuống dưới đều có thể không cần lo lắng rồi.
Quay lại nội đường, Cố Thanh Hạm hỏi một hồi. Đương nhiên cái gì nên nói thì hắn nói, cái gì không nên nói hắn không nhắc đến. Cố Thanh Hạm nghe Tề Ninh kể, đoán được Hoàng thượng rất kính trọng lòng trung thành và công huân của hai đời Cẩm Y Hầu phủ, cũng hy vọng Tề Ninh có thể kế thừa chí hướng hai đời Cẩm Y Hầu, cùng triều đình lên xuống.
Tới khi Cố Thanh Hạm đã hoàn toàn yên tâm, thấy nàng rất mệt rồi, hắn mới khuyên bảo nàng đi nghỉ.
Trời tối người yên, Tề Ninh nằm trên giường, nghĩ đến những điều Long Thái nói hôm nay, hiểu rõ thật ra trong lòng vị tiểu Hoàng đế này là một kẻ cực kỳ đa mưu trí kế. Hôm nay mình hiến kế như vậy, hiển nhiên Hoàng đế nghe vào, chỉ là, có một vài chuyện, nói thì dễ, nhưng làm lại không đơn giản.
Huống chi, cho dù là Hoài Nam Vương hay Trung Nghĩa Hầu đều không phải kẻ đơn giản, muốn dùng quyền mưu ngăn được hai người này, còn phải tranh thủ lúc hai người đấu nhau để phát triển thực lực của mình, thì thực sự là nói dễ làm khó, nhất định phải nắm giữ đúng hỏa hầu. Hắn thật sự không biết Long Thái mới hai mươi tuổi có thể nắm tốt hỏa hầu hay không.
Nhưng hắn biết rõ, Long Thái là kẻ có rất đủ lòng kiên nhẫn.
Từ khi Hướng Thiên Bi phát hiện mình trên đường đưa tang, Long Thái không hề tức giận, mà âm thầm phái Hướng Thiên Bi xác định. Từ đó tới giờ đã khá lâu, hắn tin tưởng Hướng Thiên Bi không chỉ theo hắn ở chợ hoa, mà có nhiều lúc khác hắn cũng không biết.
Long Thái rất kiên nhẫn, biết rõ, xác định được, không nghi ngờ gì nữa, mới truyền mình vào cung.
Một kẻ kiên nhẫn luôn có tố chất cơ bản làm đại sự.
Hắn nhắm mắt nằm suy nghĩ, chợt nghe “cạch” một tiếng rất nhỏ ở cửa sổ, tuy rất nhẹ nhưng từ sau khi bị tiểu yêu nữ A Não hạ độc, Tề Ninh đã cẩn thận hơn rất nhiều. Hơn nữa, thủ vệ Hầu phủ rất sâm nghiêm, hắn lập tức xoay người, trầm giọng hỏi:
- Là ai?
Không có tiếng trả lời, Tề Ninh sờ hàn nhận, đứng dậy chậm rãi bước tới cửa sổ, phát hiện cánh cửa đã được đóng kín lại mở ra một khe nho nhỏ.
Hắn nhíu mày, nắm chặt hàn nhận, đột nhiên nhìn thoáng một cái, trên bàn cạnh cửa sổ đáng lẽ không có gì lại có một xấp gì đó.
Hắn nhích tới gần, là một chồng bản vẽ, cầm lên, nhìn thoáng qua, sắc mặt chợt biến.
Trên bàn, là Kiếm đồ tìm khắp nơi không thấy.
Tề Ninh nhìn kiếm đồ tưởng đã mất, cực kỳ rung động, nhét nó vào trong ngực, sau đó xông ra ngoài cửa sổ, nhảy tới sau phòng.
Vừa xuống đất đã nghe có tiếng quát:
- Là ai?
Lập tức hai bóng đen từ nơi bí mật xông ra, Tề Ninh biết là hộ vệ trong phủ, chỉ trầm giọng đáp:
- Là ta!
Hai người kia xông lại, một người là Tề Phong, thấy hắn, ngạc nhiên hỏi:
- Hầu gia, ngài?
- Các ngươi có thấy người nào khác không?
Tề Ninh nhíu mày hỏi.
Tề Phong và người kia nhìn nhau, đều lắc đầu. Tề Phong cau mày nói:
- Hầu gia, có phải ngài phát hiện cái gì không? Chúng thuộc hạ vẫn thủ vệ đằng sau đây, tứ phía tiểu viện cũng đều có người thủ vệ!
Tề Ninh biết Đoạn Thương Hải đã tăng cường thủ vệ bên này, cũng biết võ công Tề Phong chưa hẳn là quá cao cường, nhưng làm hộ vệ ở Hầu phủ nhiều năm, tính cảnh giác tuyệt đối không yếu. Nếu quả thật có người tới, tuyệt đối không thể đến mức không phát giác.
Nhưng kiếm đồ đã mất tích lại quỷ dị xuất hiện trên mặt bàn, lại ngay gần cửa sổ. Cửa sổ đã đóng cũng bị mở ra, rõ ràng có người xuất hiện.
Hắn biết hai người Tề Phong không phát hiện, chính mình cũng không phát hiện được có người mở cửa sổ, một chút động tĩnh sau cùng kia tuyệt đối không phải vì thính lực của mình nhạy cảm mà nghe được, rõ ràng có người cố ý cho mình nghe thấy. Đối phương vô tung vô ảnh, võ công cao cường, nghe mà rợn cả người.
- Hầu gia, Hầu gia?
Thấy hắn trầm tư ngơ ngác, Tề Phong khẽ gọi mấy tiếng.
Hắn hồi phục tinh thần, cười nói:
- Không có gì, có thể là ta nghe lầm.
Đoạn hắn quay về phòng, đóng cửa sổ lại, đốt đèn lên.
Trời đêm rét lạnh, hắn mặc thêm một bộ quần áo, ngồi bên bàn, lấy kiếm đồ ra xem.
Chính là bản kiếm đồ đã mất tích, tờ giấy vẫn cũ nát như vậy. Hắn lật lật xem một lượt, kinh ngạc quá đỗi.
Kiếm đồ lấy được từ phòng quỷ ám trong khu nhà cũ mặc dù phần lớn được bảo tồn tốt, nhưng vẫn có vài trang cực kỳ cũ nát, có thể vì quá lâu, thậm chí một vài nét mực còn mờ đi, không nhìn rõ.
Nhưng lần này hắn lật từ đầu chí cuối, phát hiện mấy trang giấy nát không còn tung tích kia lại có thêm mấy bản, rõ ràng đã vẽ bổ sung những phần bị hỏng. Ngoài ra còn có vài tờ mờ mờ không nhìn rõ. Rõ ràng đã có người vẽ lại, cực kỳ rõ ràng.
Hắn càng giật mình hơn là, trong kiếm đồ này, ngoài việc phục chế lại những phần đã cũ, thậm chí kẻ kia còn tăng thêm vài kiếm chiêu nữa.
Có được kiếm đồ này đương nhiên hắn đã xem kỹ từng bức hình, chiêu thức bên trong, trí nhớ của hắn rất tốt, tuy chiêu thức trong kiếm đồ quỷ dị nhưng miễn cưỡng vẫn có thể nhớ được.
Nhưng mấy trang mới thêm này, hắn chắc chắn chưa từng nhìn thấy.
Có vẻ như người kia biết hắn rất hứng thú với kiếm đồ này nên cố ý bổ sung chỗ thiếu. Hắn đếm đếm, từ đầu tới cuối, cuốn kiếm đồ dày sáu mươi bốn trang, nếu không có gì bất ngờ thì hẳn là một hệ thống kiếm thuật hoàn chỉnh.
Nhìn cuốn kiếm đồ dày bịch trong tay, hắn ngẩn ra. Một lát sau mới thầm thì phun ra bốn tiếng:
- Bắc Cung Liên Thành!
Hắn cực kỳ thắc mắc không hiểu vì sao trong phòng quỷ của khu nhà cũ lại có kiếm đồ này. Trước khi biết đến Bắc Cung Liên Thành, đây vẫn là bí ẩn trong lòng hắn.
Đặc biệt là khi ở chùa Đại Quang Minh dùng một chiêu đánh bại Bạch Vũ Hạc, hắn càng hiểu rõ kiếm đồ lấy được từ khu nhà cũ chính là tuyệt thế kiếm phổ chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.
Bạch Vũ Hạc chính là đệ tử đảo chủ đảo Bạch Vân đã tới cảnh giới Đại Tông Sư Mạc Lan Thương, người này say mê kiếm thuật, rõ ràng kiếm thuật của y cũng cao. Nhưng dưới tình thế cấp bách, Tề Ninh xuất ra một chiêu theo phản xạ liền có thể đánh bại, thậm chí còn khiến cổ tay y bị thương. Uy lực của một kiếm này mạnh mẽ cỡ nào?
Thậm chí hắn còn nghĩ, nếu mình có thể luyện thành thạo kiếm đồ, sau đó lại đối chiêu với Bạch Vũ Hạc, có phải Bạch Vũ Hạc chỉ có thể cao hơn chút xíu?
Bạch Vũ Hạc khổ luyện kiếm thuật vài chục năm, lại bại trong tay kẻ mới luyện mấy chiêu kiếm như mình, hắn cũng thấy khó tin.
Nhưng khi biết Bắc Cung Liên Thành chính là Nhị lão thái gia Tề gia, mà Bắc Cung Liên Thành lại lên tới cảnh giới Đại Tông Sư Kiếm Thần, hắn biết rõ kiếm đồ trong khu nhà cũ chắc chắn có nhiều quan hệ với ông ta.
Chỉ có Bắc Cung Liên Thành mới có được kiếm thuật cao kiêu như vậy. Mà với quan hệ giữa ông ta và Tề gia, vào được khu nhà cũ là đương nhiên.
Chẳng lẽ tối nay là Bắc Cung Liên Thành tới đưa kiếm đồ?
Có thể tới vô ảnh đi vô tung giữa Hầu phủ hộ vệ sâm nghiêm tuyệt đối cao thủ bình thường không làm được.
Quan trọng hơn là, nếu như đúng là bộ kiếm thuật này là do chính Bắc Cung Liên Thành viết, vậy cũng chỉ có ông ta có thể bổ khuyết kiếm đồ đã bị hỏng. Nếu không, chỉ sợ khắp thiên hạ không ai có thể làm được.
Có thể nào ông ta còn sống? Nhưng vì sao lại tránh mặt không gặp?
Theo như lời Đoạn Thương Hải, tuy Bắc Cung Liên Thành có họ kép Bắc Cung, nhưng quả thật là người Tề gia. Nghe nói lão Hầu gia đối xử với Bắc Cung Liên Thành cũng không tệ, nhưng khi lão Hầu gia qua đời, ông ta lại không tới tế điện. Huynh trưởng như cha, Bắc Cung Liên Thành không về bái tế lão Hầu gia đương nhiên là đại bất hiếu.
Bắc Cung Liên Thành sống hay chết là một câu hỏi lớn của nhiều người, ngay cả phủ Cẩm Y Hầu có quan hệ huyết mạch với ông ta cũng không giải đáp được.
Nhưng tối nay, nhìn kiếm đồ đã được sửa, trong lòng hắn đã vững tin, nhất định ông ta còn sống. Tám chín phần mười người tối nay tới chính là ông ta.
Nương theo ngọn đèn dầu, hắn cẩn thận xem hết kiếm đồ từ trên xuống dưới, thời gian dần trôi, hắn đắm chìm trong đó.
Không biết bao lâu sau, xem hết tờ cuối cùng, hắn thở dài nhẹ nhõm.
Tuy bộ kiếm đồ này có vẻ rất nguyên vẹn, nhưng hắn lại phiền não khi thấy dường như sáu tư tấm kiếm đồ hơi lộn xộn. Khi Tề Ninh có được bản vẽ đã từng sắp xếp sửa sang lại, tựa hồ miễn cưỡng có thể nhìn ra được đường lối động tác, nhưng bản kiếm đồ này, tuy đã được tu bổ chỗ thiếu và bị hỏng nhưng trình tự lại rất lộn xộn, không nhìn ra được đầu mối.
Hắn hơi hờn dỗi, nghĩ thầm, Kiếm Thần Nhị gia đã sửa lại kiếm đồ rồi, sao không làm người tốt đến cùng sửa sang lại trình tự luôn đi, mình cũng không đến nỗi không biết học từ đâu.
Đang chẳng biết làm thế nào đột nhiên hắn thấy đằng sau tờ giấy cuối cùng có một hàng màu đen, như thể có vật gì đó, lật lại, quả nhiên có hai dòng chữ.
Hai hàng chữ này không đúng chuẩn lắm, viết khá nhanh khá ngoáy, hiện ra chí khí tiêu sái thoải mái, nghĩ thầm chữ cũng như người, xem ra Bắc Cung Liên Thành cũng là một kẻ miệt thị quy phạm.
Hai hàng cộng lại có tám chữ.
“Hữu tự vô chiêu, hữu chiêu vô ý”
Hắn nhíu mày suy nghĩ, dường như hơi hiểu hiểu ý tứ của tám chữ này. Có vẻ như hai dòng chữ này đang muốn nhắc nhở nếu quá để ý tới trình tự sẽ không có chiêu thức, quá để ý đến chiêu thức sẽ không có kiếm ý.
Bảo sao Kiếm Thần Nhị gia đưa tới kiếm đồ lộn xộn không có thứ tự gì hết, xem ra vị cao nhân kia cũng không muốn hắn luyện theo trình tự.
Tề Ninh là người thông minh, thâjt ra về kiếm thuật cũng có chút ngộ tính, nếu không cũng không sử được một kiếm kia ở chùa Đại Quang Minh.
Mặc dù chỉ có tám chữ, nhưng hắn cũng cảm nhận được phần nào tâm tư của Bắc Cung Liên Thành.
Đối với hắn, trong chiêu có ý hiển nhiên là quá xa xôi. Trước kia hắn còn chưa từng tập kiếm thuật nữa. Không có bất cứ trụ cột kiếm thuật nào lại muốn mình thoát ly chiêu thức mà lĩnh ngộ kiếm ý quả thật có hơi ép buộc, hắn tự nhận không có được bản lãnh này.
Trước mắt vẫn là dựa theo chiêu thức trong kiếm đồ này mà luyện thôi. Bắc Cung Liên Thành đã không muốn mình luyện theo thứ tự thì mình cứ thấy tờ nào luyện tờ đấy là được.
Nhưng cẩn thận xem qua hắn cũng hiểu những chiêu thức này thật quỷ dị huyền diệu, có nhiều động tác người bình thường không luyện nổi, cho dù có kiếm đồ ngay trước mặt cũng chưa chắc đã làm theo được. Trong đó có không ít chiêu thức có yêu cầu về sự dẻo dai của cơ thể cực cao, thậm chí còn phải có chút thiên phú. Sáu mươi tư chiêu kiếm thuật này, thích hợp để hắn luyện ngay chỉ có mười ba mười bốn chiêu mà thôi.
Tuy vậy nhưng với kinh nghiệm giao thủ với Bạch Vũ Hạc, hắn vẫn có lòng tin cực lớn vào cuốn kiếm đồ này. Hắn nghĩ trước mắt có thể luyện được hơn mười chiêu lô hỏa thuần thanh, sau đó mới luyện mấy chiêu có yêu cầu cao kia. Nếu có thể luyện được hơn mười chiêu này, dù không đạt tới mức kiếm khách bậc cao nhưng khi nguy nan cũng đủ để tự bảo vệ mình.
Hắn cầm kiếm đồ, cảm thấy khá hưng phấn. Lúc này ngủ cũng không được, bèn lấy kiếm ra, chọn lấy hơn mười chiêu có thể học rồi bắt đầu tập.
Luyện một lát thì nghe thấy có tiếng người ngoài cửa:
- Hầu gia, có dặn dò gì không ạ?
Hắn biết mình đốt đèn trong phòng, thủ vệ bên ngoài đã thấy bóng mình, bèn đáp:
- Ta đang vận động một chút cho khỏe tâm khỏe thân, các ngươi không cần lo đâu.
Bên ngoài thưa vâng, không hỏi nữa.
Tuy nói hơn mười chiêu này là dễ dàng hơn một chút, nhưng cũng chỉ là so sánh mà thôi, những chiêu này đều cổ quái kỳ lạ, đừng nói tới tiện tay mà luyện được, cho dù muốn làm được giống như động tác trong kiếm đồ cũng không hề đơn giản.
Nhưng hắn biết, giang hồ hiểm ác, mình đã thành Cẩm Y Hầu, về sau sẽ không ít người có mưu đồ bất chính với mình, mình cũng không thể trọn mười hai canh giờ một ngày cần mấy người Đoạn Thương Hải thiếp thân bảo hộ. Nói thật ra thì, nếu đụng phải kiếm khách cao cường, gia hỏa Đoạn Thương Hải chưa chắc đã có thể bảo vệ mình không thương tổn tí nào. Dựa vào người không bằng dựa vào mình, mình cứ luyện trước một ít võ công phòng thủ vẫn hơn.
Nếu ngay cả mạng cũng không còn, tất cả chỉ là mây bay.
Bạn cần đăng nhập để bình luận