Cẩm Y Xuân Thu

Chương 324: Ban giám khảo

hương 323: Dẫn đầu đám hoa thơm cỏ lạ
Chén như sau bay, chỉ nghe được một tiếng kêu thảm “Ối” vang lên.
Chén trà đập trúng một gã khán giả ngồi trong đám người xem.
Người kia bị đánh trúng sống mũi, máu tươi chảy ra, lập tức có người đỡ lấy, lại có người đứng dậy quát:
- Làm cái gì vậy? Đường đường là thịnh hội văn đàn, nào có thể lớn lối vô lễ như vậy?
Lúc này, trong hội trường rối loạn tưng bừng.
Lập tức có một nửa số viện trưởng tám thư viện lớn bất mãn. Tiết Đan Thanh nhíu mày nhìn Tề Ninh, trầm giọng hỏi:
- Thư viện Quỳnh Lâm của Trác tiên sinh từ xưa tới nay vẫn trọn cấp bậc lễ nghĩa. Sao ngươi có thể ra tay đả thương người trước mặt bao người?
- Tiết Viện trưởng, ta đã từng nói.
Ta tới đây nói đùa hai câu, lòng ta rất rộng rãi, có thể cười sẽ cười, nhưng nếu trong lời nói có vũ nhục tới học sinh của ta, thì không có thương lượng gì hết. Các ngươi không nghe ra kẻ này nói năng lỗ mãng, nhưng ta lại nghe rất rõ.
- Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!
Kẻ bị đánh bịt mũi gào lên:
- Ta không nói!
- Tất cả mọi người đều nghe được chứ?
Tề Ninh cười hỏi:
- Tiếng nói dù có che giấu cỡ nào cũng không đổi được. Giọng nói lỗ mãng vừa rồi giống hệt ngươi.
Nếu ngươi không biết nhận lỗi, thư hội hôm nay dừng lại ở đây, chúng ta tới nha môn, làm rõ chuyện này ra, chẳng những nói rõ ràng ngươi nói năng lỗ mãng thế nào, còn phải khai đến cuối cùng là ai ở sau lưng sai sử ngươi.
- Sai sử?
Người nọ vộ la lên:
- Không có. Không có ai sai sử ta.
Là ta tự nói!
Người này im bặt.
Lúc này, phần lớn ánh mắt đều nhìn gã. Gã tự biết mình nói lỡ, lúng túng bối rối, cúi đầu không dám nói nữa.
Tề Ninh mỉm cười với Tiết Đan Thanh:
- Tiết Viện trưởng, trong hội trường thư viện Long Trì ở đây, ngài cũng nghe được. Có còn muốn để thứ bại hoại này ở đây không, kính xin Tiết Viện trưởng suy tính một chút. Dù sao đây cũng là nơi nhã nhặn, người này mở miệng thối không ngửi được.
Nếu cứ tiếp tục để gã ở lại, sẽ chỉ khiến cho văn nhân tài tử chân chính cảm thấy không thoải mái!
Mặc dù phần lớn chúng văn nhân sĩ tử nơi này đều xem thường nữ tử thư viện Quỳnh Lâm, nhưng trước mặt bao người mở miệng vũ nhục người ta đúng là quá bỉ ổi.
Có rất nhiều người tỏ vẻ khinh bỉ kẻ kia.
Sắc mặt Tiết Đan Thanh hơi khó coi, lão trầm giọng nói:
- Đưa gã ra ngoài. Từ nay về sau không được bước vào thư viện Long Trì nửa bước.
Lập tức có hai thư sinh thư viện Long Trì đi tới kéo người kia đưa xuống.
Cả đoàn nữ sinh thư viện Quỳnh Lâm lập tức phấn chấn tinh thần, ánh mắt nhìn Tề Ninh có vẻ kính sợ…
Chờ đoàn người ngồi xuống, hội trường lại yên tĩnh, Tiết Đan Thanh mới tiếp tục nói:
- Lần thịnh hội này vẫn mời năm vị đại nho thông kim bác cổ tới chủ trì.
Lão cao giọng hơn:
- Lần này mời được năm vị. Lễ Bộ Thượng thư Viên Ninh Am Viên lão Thượng thư, Thần hầu phủ Tân Môn Thần hầu, Tây Lăng Ngô Thiên Đạo, Hội Kê Trần Hi Thường cùng Trác Thanh Dương Trác tiên sinh.
Mỗi lần Tiết Đan Thanh gọi tới tên một người, xung quanh lại ồ lên hoan hô.
Mỗi lần tổ chức Kinh Hoa thư hội sẽ đều mời năm vị đại nho có uy vọng cực cao tới chủ trì. Nhưng một ghế trong số đó luôn thuộc về Lễ bộ Thượng thư.
Lệ bộ quản lý thi thư lễ nghi, đệ nhất thịnh hội văn đàn Đại Sở này, đương nhiên Lễ bộ cũng phải cực lực chống đỡ. Mà thư hội tổ chức xưa nay vẫn luôn mời Lễ bộ Thượng thư tới tham gia chủ trì, đây đã là lệ cũ. Viên Ninh Am ngồi trên vị trí Lễ bộ Thượng thư nhiều năm, chỉ cần không có chuyện gì đặc biệt, gần như lần nào cũng tới tham gia.
Còn bốn vị trí khác, hằng năm sẽ có thay đổi ít nhiều.
Mặc dù Tây Môn Thần Hầu là thủ lĩnh phủ Thần Hầu, nhưng lại là Họa thánh trong tứ tuyệt nghệ sĩ, trong văn đàn cũng là nhân vật nổi tiếng, nhưng vẫn chưa từng tham gia thịnh hội bậc này. Mọi người nghe được Tây Môn Thần Hầu tới tham gia lần đầu tiên, tức khắc đều hoan hô.
Thư hội hằng năm, đọ sức bốn môn cầm kỳ thi họa, đánh giá cao thấp thế nào vẫn có một chút tranh luận nho nhỏ. Nhưng vừa nghe có Tây Môn Thần Hầu xuất trận, mọi người đều cảm thấy, ít nhất về mảng hội họa, có Tây Môn Thần Hầu tọa trấn, tuyệt đối sẽ không xảy ra tranh luận. Họa tác do Họa thánh trong tứ tuyệt nghệ sĩ đánh giá đương nhiên không có bất kỳ kẻ nào dám nghi ngờ mà chất vấn.
Còn Ngô Thiên Đạo và Trần Hi Thường, mặc dù Tề Ninh chưa từng nghe nói đến, nhưng nghe tiếng hoan hô của sĩ tử tứ phía cũng có thể thấy được hai người này đều có danh vọng cực cao, tuyệt đối không phải dạng hời hợt.
Khi báo ra cái tên cuối cùng Trác Thanh Dương, tuy tiếng hoan hô nhỏ hơn nhưng lực rung động lại cực kỳ kinh người. Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, trợn mắt há mồm.
Trác Thanh Dương với tư cách là đại nho đệ nhất Đại Sở, trong văn đàn đương nhiên địa vị không thể nghi ngờ gì. Chỉ cần là người đọc sách, nghe được ba tiếng Trác Thanh Dương, cũng sẽ nghiêm trang kính trọng.
Với tư cách này, Trác Thanh Dương xuất hiện ở thịnh hội văn đàn thế này, theo lẽ thường mà nói, tuyệt đối là vì mục đích chung, càng không có ai có tư cách hơn lão.
Nhưng với tư cách là Viện trưởng Thư viện Quỳnh Lâm, Trác Thanh Dương xuất hiện trên ghế này đương nhiên sẽ khiến người ta cảm thấy hơi không ổn. Mặc dù không có ai dám nghi ngờ lão, nhưng Thư viện Quỳnh Lâm là do một tay lão gây dựng nên, nếu nói lão không có chút thiên vị nào thì không ai dám tin.
Tề Ninh thấy Trác Thanh Dương xuất hiện ở đây cũng lắp bắp kinh hãi, thầm nghĩ lão già này đùa giỏi thật, vứt bỏ mặc kệ Thư viện Quỳnh Lâm, chạy lên đó làm giám khảo.
Có người không nhịn được châu đầu ghé tai thầm thì bàn tán. Năm vị đã xuất hiện trước mặt mọi người, Lễ bộ Thượng thư Viên Ninh Am ngồi chính giữa, Thần Hầu Tây Môn Vô Hầu và Trác Thanh Dương một trái một phải ngồi bên cạnh. Ngô Thiên Đạo và Trần Hi Thường mặc dù uy vọng không kém, nhưng so với ba người này, hiển nhiên vẫn kém một chút, bèn ngồi sang hai bên.
Năm vị đến, Viện trưởng tất cả thư viện dẫn môn hạ đệ tử đứng dậy bái kiến. Năm người cũng chắp tay đáp lễ, ngồi xuống. Tiết Đan Thanh hắng giọng lên tiếng:
- Chư vị đang ngồi đều biết quy tắc của thư hội rồi. Lão hủ ở đây lặp lại một lần nữa. Tất cả các thư viện lớn, so tài cầm kỳ thi họa, mỗi mảng đều do năm vị bình phán chấm điểm, mười là cao nhất, mỗi vòng cao nhất là năm mươi điểm!
Lão chưa nói xong, thì một giọng nói vang lên:
- Chậm đã!
Tiết Đan Thanh quay đầu lại, thấy Trác Thanh Dương đã đứng dậy.
Mọi người đều nhìn qua. Trác Thanh Dương mới nói:
- Lần này lão phu muốn dẫn thư viện Quỳnh Lâm tham gia, không chờ thư mời của Viên lão Thượng thư!
Lão chắp tay một cái với Viên Ninh Am bên cạnh. Viên Ninh Am cũng chắp tay lại. Trác Thanh Dương tiếp tục nói:
- Lão Thượng thư kiên trì để cho Trác mỗ tham gia làm giám khảo, Trức mỗ nghĩ, tuổi tác cao dần, chỉ sợ không còn sống được bao nhiêu năm, cho nên cũng đồng ý năm nay tham gia làm giám khảo.
Mọi người nhịn không được mà khẽ gật đầu.
Lúc trước thi thoảng Trác Thanh Dương cũng chỉ ngẫu nhiên tham gia chấm điểm thư hội. Lão thông kim bác cổ, làm người lại công bằng chính trực, cho nên, lão tham gia thư hội xưa nay đều công bằng, kết quả bình ra xưa nay không có tranh luận gì.
Nhưng từ sau khi Thư viện Quỳnh Lâm tham gia thư hội, vì tránh hiềm nghi, Trác Thanh Dương cũng không còn ngồi trên ghế giám khảo nhiều năm. Từ đó về sau, mỗi lần thư hội đều có xuất hiện một chút tranh luận.
- Nhưng lần này tham gia chấm điểm, lão phu chỉ bình, không chấm.
Trác Thanh Dương chậm rãi nói:
- Việc này lão phu đã nói rõ với Viên lão Thượng thư.
Viên Ninh Am đứng dậy, tuổi lão đã cao, vẫy vẫy Tiết Đan Thanh.
Tiết Đan Thanh vội vàng đi tới, Viên Ninh Am dặn dò vài câu, Tiết Đan Thanh do dự một chút, cuối cùng cao giọng tuyên bố:
- Chư vị, theo như đề nghị của Trác tiên sinh, quy tắc năm nay thay đổi một chút. Khụ khụ. Từng vòng đánh giá, Trác tiên sinh sẽ không chấm điểm, cho nên điểm cao nhất là bốn mươi điểm. Ai có điểm cao nhất sẽ là người thắng vòng đó, nhưng cũng giống như mọi năm, thắng một vòng cũng không định ra được thắng thua.
Sau bốn vòng, thư viện nhà ai có điểm cao nhất sẽ đoạt được vòng nguyệt quế thư hội lần này.
Quy tắc đã định, mọi người lại càng thêm kính phục Trác Thanh Dương, thầm nghĩ Trác Thanh Dương làm vậy hiển nhiên vẫn là vì tránh hiềm nghi.
- Chư vị, thời cơ đã đến, sẽ không chậm trễ nữa.
Tiết Đan Thanh cao giọng tuyên bố:
- Vòng thứ nhất, tỷ thí cầm kỹ.
Mọi người đều biết, các thư viện mỗi nhà đều có một người có thể đi ra hiến nghệ, cũng có nhiều loại nhạc khí có thể chọn. Chủ yếu là tỷ thí về âm luật.
Lão chắp tay, cười nói:
- Thư viện Long Trì phụ trách tổ chức thư hội lần này, theo như quy tắc cũng chỉ có thể đi đầu bêu xấu, phái người lên hiến nghệ trước.
Lão xoay người nhìn bàn chủ tịch, thấy Viên Ninh Am khẽ gật đầu, bèn vẫy vẫy tay về phía đội mình.
Rất nhanh, một trong số tám đệ tử của Thư viện Long Trì bước ra.
Người này chừng hai ba hai tư tuổi, tướng mạo thanh tú, đứng giữa hội trường, chắp tay chào với năm vị, rồi tới bốn phía.
- Tại hạ Lương Ba, đệ tử thư viện Long Trì. Lần này có thể tham gia thi tài, đầu tiên, đệ tử xin cảm ơn Tiết Viện trưởng của thư viện Long Trì chúng ta!
Đoạn gã cung kính vái Tiết Đan Thanh thật sâu. Tiết Đan Thanh khoát tay mỉm cười gật đầu.
Lương Ba tiếp tục nói:
- Tại hạ còn muốn cảm tạ các sư huynh sư đệ trong thư viện, nhưng cảm tạ nhất là mẹ ta. Khi ta còn nhỏ, trong nhà rất nghèo, để cho ta có thể đọc sách, mẹ đã vất vả ngày đêm, đến nỗi mắt bị mù!
Giọng gã nghẹn ngào.
Xung quanh lặng đi.
Hai mắt Lương Ba ửng đỏ:
- Mới mấy hôm trước, tại hạ đã nhận được thư từ quê nhà, báo rằng, mẫu thân ta bệnh nặng trên giường, nhưng vẫn lo lắng cho ta, sai người mang tới cho ta một chuỗi hồ lô. Đây là món hồi bé ta thích ăn nhất!
Gã lấy ra một khăn gấm, mở ra một chút, cầm lên một miếng mứt quả đã khô quắt lại:
- Ta không nỡ ăn. Đây là tình cảm của mẫu thân ta, ta muốn giữ mãi bên người, nhìn thấy xâu hồ lô này, sẽ cảm thấy như mẫu thân ngay bên cạnh!
Gã khịt mũi một cái, lại nói tiếp:
- Khúc nhạc hôm nay ta mang đến là khi ta nhớ lại xưa kia, nhớ lại mẫu thân vất vả, nên viết để tặng bà, hy vọng mọi người thích.
Lập tức bốn phía xôn xao khen ngợi, chúng đệ tử thư viện Long Trì nhao nhao vỗ tay hô to ủng hộ Lương Ba.
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. Thành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới hành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con in, hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành ạn cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ông thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường uy nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng ạo lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn hẫn!
ua!
ạ Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Nhạc khí của Lương Ba là một cây sáo trúc đơn giản. Sau khi mọi người yên tĩnh lại, tiếng sáo vang lên, âm thanh du dương mà thanh tịnh. Tề Ninh nghe tiếng sáo, cũng cảm thấy giai điệu rất êm tai.
Trong tiếng sáo, Tề Ninh chợt nghĩ tới, Trác Tiên Nhi am hiểu đàn cổ. Nếu như Tiên Nhi tới đây, không biết liệu nàng có thể giành được thứ hạng cao hay không.
Tiếng sáo của Lương Ba tuy hay, nhưng so với tiếng cổ cầm của Tiên Nhi thì rõ ràng chẳng đáng nói.
Chẳng phải vì âm thanh của cổ cầm cao siêu hơn tiếng sáo, mà bởi vì Trác Tiên Nhi giấu tình trong tiếng đàn. Nghe tiếng đàn của nàng, ta có thể cảm nhận được hương vị của nhân sinh. Còn về phần sáo thuật của Lương Ba, tuy rằng cũng được coi là rất khá, nhưng rất khó hấp dẫn sự đồng cảm của người khác, lại càng khó khiến người ta rung động từ tận tâm can.
Khi tiếng sáo ngừng lại, Lương Ba cúi người hành lễ với giám khảo và những người xung quanh, khiến không ít người yêu thích đến mức hô lên thành tiếng.
Năm vị giám khảo không nói lời nào, mỗi người đều có tính toán của riêng mình. Trừ Trác Thanh Dương thì những người khác đều ghi điểm số xuống sổ chấm điểm.
Người tiếp theo lên sân khấu là đệ tử của thư viện Vân Sơn, nhạc cụ là một chiếc đàn nhị hồ.
Người của mấy thư viện lớn đều lần lượt lên sân khấu thể hiện tài nghệ. Xét một cách khách quan, tất cả những người dự thi do các thư viện lớn phái ra, về mặt điều khiển nhạc cụ thì đều là những người nổi bật, có thể phát huy được hết những thế mạnh của nhạc cụ mà mình chọn. Hơn nữa, những khúc nhạc được bọn họ tấu lên, hoặc là sôi nổi, hoặc là u buồn, hoặc là du dương, ai cũng có sở trường của riêng mình.
Nhưng mà, trừ vị tới từ thư viện Khung Lư kia khiến Tề Ninh có chút thiện cảm ra, thì những người còn lại cho dù có được âm luật hay, nhưng lại khó mà khiến người ta rung động.
Tuy nhiên, suy đi tính lại thì tình trạng này cũng không phải việc gì kì lạ.
Tám thư viện lớn tuyển chọn đệ tử rất nghiêm khắc, không những có quy định rõ ràng về yếu tố thông minh tài trí, mà còn có yêu cầu cả về tuổi tác. Những người tuổi đã quá lớn thì rất ít có người được tám thư viện lớn nhận vào nội viện.
Tề Ninh lướt nhìn những đệ tử dự thi ở tám thư viện lớn, người lớn tuổi nhất cũng không vượt quá ba mươi. Từ điều này có thể thấy rằng, tám thư viện lớn đều lấy việc bồi dưỡng thanh niên tài tuấn làm mục đích chính.
Phần lớn những người này đều được học hành chăm chỉ từ thuở nhỏ, đạt được thành tích ở địa phương mình, sau đó được tiến cử tới thư viện lớn hơn. Bọn họ từng bước tiến tới 8 thư viện lớn trong Kinh Thành. Trong số những người này, e là những việc như treo cổ tự tử, đâm dao thấu xương, bọn họ đều đã từng làm. Nhưng cả ngày chỉ chăm chăm đọc sách, những người thực sự có kinh nghiệm xã hội thực sự không nhiều.
Những đệ tử như vậy, khả năng chuyên ngành đương nhiên không kém, e là ai ai cũng tinh thông cầm kì thi họa. Nhưng nếu thật sự muốn bật lên để không giống với những người khác thì lại vô cùng khó khăn.
Sau khi người của 8 thư viện lớn diễn tấu xong hết, Tề Ninh quay đầu lại, mỉm cười hỏi:
-Trong số các cô, tiên sinh đã sắp xếp ai lên thi đấu chưa?
Tám cô nương ngơ ngác nhìn nhau, không đáp. Tề Ninh cau mày nói tiếp:
-Chẳng lẽ tiên sinh chưa sắp xếp hay sao?
Cuối cùng, Tiểu Dao lên tiếng:
-Trác tiên sinh nói mọi việc đều do người sắp xếp, chỉ bảo mấy người chúng ta đi theo người.
Người sắp xếp như nào thì chúng ta theo như thế.
Tề Ninh lập tức lặng người, không kiềm được mà quay người nhìn về phía Trác Thanh Dương. Chỉ thấy Trác Thanh Dương cũng đang nhìn về phía hắn, tay vuốt vuốt chòm râu, vô cùng bình tĩnh.
Tề Ninh cười hắc hắc nói:
-Vậy trong số các cô, ai cảm thấy âm luật của mình giỏi thì hãy tự tiến cử bản thân đi.
Một cô nương không nhịn được mà mở miệng:
-Thật ra… Thật ra khi học tập ở thư viện, chúng ta rất ít khi học về âm luật. Hơn nữa… âm luật của những người tới từ tám thư viện lớn kia vô cùng lợi hại, cho dù chúng ta thật sự ra thi thố thì cũng không thể vượt qua bọn họ được.
-Ồ?
-Người là tiên sinh, người giỏi hơn chúng ta.
Tô Tử Huyên bỗng nhàn nhạt mở miệng:
-Chúng ta không vượt qua được bọn họ. Nhưng nếu như người có bản lĩnh thì cũng có thể tự mình đại diện thư viện Quỳnh Lâm lên sân khấu thi đấu. Không phải Trác tiên sinh nói người đại diện cho thư viện Quỳnh Lâm hay sao?
Tề Ninh cười đáp:
-Tô Tử Huyên, xem ra cô thật sự rất hay quên nhỉ, cứ luôn muốn chống đối với ta! Hay là ta phái cô lên đó nhé?
-Ta…!
Tô Tử Huyên nhìn Tề Ninh một cái, cắn răng đáp:
-Ta không đi!
-Cô có muốn đi cũng chẳng được.
Với bản lĩnh đó của cô, ta chỉ sợ sau khi cô lên sân khấu sẽ khiến người ta chê cười, vất hết mặt mũi của thư viện Quỳnh Lâm đi mà thôi.
Tề Ninh cười hắc hắc nói, sau đó hỏi Tiểu Dao:
-Tiểu Dao, cầm kĩ của cô thế nào?
Tiểu Dao lắc đầu, khuôn mặt hơi ửng hồng, nhưng chỉ nhẹ giọng đáp:
-Ta… ta chỉ biết thổi tiêu thôi…!
Tề Ninh lập tức hiểu ra, không phải ai muốn học cầm kĩ là có thể học được. Muốn học âm luật, đương nhiên phải có sự dẫn dắt của nhạc sư chuyên nghiệp.
Mẫu thân của Tiểu Dao năm xưa đã từng sống trên sông Tần Hoài nên đương nhiên bà có hiểu biết nhất định về âm luật. Nhưng mà nếu muốn tìm một cây cổ cầm để truyền thụ cầm kĩ cho Tiểu Dao thì không phải là chuyện dễ dàng.
Một chiếc cổ cầm không hề rẻ, hơn nữa cổ cầm cần được bảo dưỡng thường xuyên, phí bảo dưỡng cổ cầm hàng năm thật sự không phải là một khoản chi tiêu nhỏ.
Mẹ Tiểu Dao đương nhiên không có điều kiện để Tiểu Dao học cầm kĩ, nhưng mà giá trị của một cây tiêu thì khá thấp. Cho nên Tiểu Dao học được cách thổi tiêu từ mẹ mình cũng là chuyện rất hợp lý.
Tề Ninh cười nói:
-Thế thì vừa hay. Tiểu Dao, vậy cô hẳn là có thể đọc được nhạc phổ, đúng không?
Tiểu Dao ngẩn ra, nhưng vẫn gật gật đầu.
Tề Ninh quét mắt nhìn những cô nương còn lại, hỏi:
-Trong số các cô, có ai am hiểu cầm kĩ không?
Mấy người còn lại đưa mắt nhìn nhau, sau đó đồng thời hướng ánh mắt về phía Tô Tử Huyên. Ánh mắt Tề Ninh rơi xuống người Tô Tử Huyên, hỏi:
-Bọn họ đều nhìn cô, chẳng lẽ cầm kĩ của cô rất khá sao?
Một cô nương đáp:
-Tề tiên sinh, trong số chúng ta thì cầm kĩ của Tử Huyên đứng thứ nhất, đến ngay cả Trác tiên sinh cũng từng khen ngợi nàng ấy.
Tề Ninh cười nói:
-Ta thật sự không tin đâu đó.
Tô Tử Huyên cau mày đáp:
-Ngươi tin hay không cũng chẳng sao, ta không cần sự tin tưởng của ngươi.
-Nếu như cô thật sự hiểu được cầm kĩ, vậy có thể hiểu nhạc phổ này không?
Tề Ninh bỗng lấy từ trong ngực ra hai tờ giấy, đưa cho Tô Tử Huyên.
Tô Tử Huyên liếc liếc mắt nhìn rồi cau mày đáp:
-Nhạc phổ đơn giản như thế thì có gì mà không hiểu chứ?
Tề Ninh nói:
-Vậy thì tốt. Tô Tử Huyên, Tiểu Dao, trận này, ta phái hai cô lên dự thi.
Tổ Tử Huyên và Tiểu Dao đều ngẩn ra, thật sự không ngờ Tề Ninh sẽ quyết định như thế.
-Nếu thư viện Quỳnh Lâm đã tham gia dự thi, thì đương nhiên phải cố gắng giành được thứ hạng tốt nhất.
Sắc mặt Tề Ninh nghiêm túc, nói tiếp:
-Các cô cũng đã nhìn thấy rồi, trong lòng rất nhiều người vẫn luôn coi thường thư viện Quỳnh Lâm của chúng ta. Nếu như thư viện Quỳnh Lâm chỉ là vật làm nền trong hội sách hằng năm, thì thư viện Quỳnh Lâm mãi mãi chỉ có thể sống một cách gian nan dưới sợ che chở của Trác tiên sinh mà thôi. Nếu muốn khiến người ta thật sự kính phục thư viện Quỳnh Lâm, vậy thì phải thể hiện được bản lĩnh thật sự của mình… Mấy cô nương đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng nhìn Tề Ninh.
-Tô Tử Huyên, hôm nay ta phái cô lên sân khấu. Ta không quan tâm cô rốt cuộc có thân phận như thế nào, cũng không quan tâm con có ân oán gì với ta hay không.
Tề Ninh nhìn Tô Tử Huyên không chớp mắt, rồi sau đó nhìn về phía Tiểu Dao:
-Hai người các cô chỉ cần nhớ kĩ.
Lần này các cô phải dốc hết sức thi đấu vì thư viện Quỳnh lâm, cũng là vì danh vọng của nữ tử.
Hắn dừng một chút rồi mới nói tiếp:
-Các cô có bằng lòng không?
Tổ Tử Huyên nhíu mày, liếc mắt nhìn Tiểu Dao, hai người đều có chút do dự. Nhưng cuối cùng Tiểu Dao hơi gật đầu, đáp:
-Tiên sinh bảo ta làm thế nào thì ta sẽ làm như vậy.
Tô Tử Huyên nghe thấy Tiểu Dao đồng ý, mặc dù ả vẫn còn chút do dự, nhưng chốc lát sau vẫn gật đầu đồng ý.
-Thế thì tốt. Nhạc phổ này rất đơn giản, các cô xem qua một chút đi, ta bảo bọn họ chuẩn bị nhạc cụ.
Tề Ninh nghiêm mặt nói:
-Khúc nhạc này, cần có cầm tiêu hợp tấu. Nếu như các cô ba lòng hai dạ, mỗi người mang tâm tư riêng, thì coi như đã hủy đi khúc nhạc này rồi. Tới lúc đó các cô chỉ cần nghe theo sự chỉ huy của tay ta, một lòng một dạ đặt cả suy nghĩ vào khúc nhạc này, thì vấn đề sẽ không còn là quá lớn nữa. Phải nhớ rõ, nhất định phải cầm tiêu tương hợp.
Đúng lúc này, Tiết Đan Thanh cất cao giọng nói:
-Tám thư viện lớn đã biểu diễn xong, chẳng hay thư viện Quỳnh Lâm đã bàn bạc xong việc phái ai lên biểu diễn chưa? Tề Ninh đứng dậy, chắp tay cười đáp:
-Tiết tiên sinh, lần tỉ thí cầm kĩ này… không biết có phải chỉ được phái một người lên dự thi hay chăng?
Tiết Đan Thanh ngẩn ra, rồi lập tức đáp:
-Trước nay vẫn luôn tuân theo quy tắc này. Nhưng mà… cũng không có quy định đặc biệt nào chỉ cho phép một người lên thi đấu.
Nhưng mà cho dù là nhiều hơn một người lên thi đấu, thì cũng chỉ được phép tấu một khúc nhạc mà thôi.
-Vậy thì cũng có thể nói rằng, cho dù ta phái ra hai hay ba người, nhưng chỉ tấu một khúc nhạc, thì vẫn có thể tham gia thi đấu?
Tiết Đan Thanh nghĩ nghĩ một lát, xoay người bước về phía mấy vị giám khảo, thấp giọng nói vài câu.
Sau đó lão nhanh chóng trở lại, nói:
-Ngươi có thể phái ra mấy người cùng lên sân khấu hợp tấu. Nhưng mà cho dù những người khác có âm luật cực kì tuyệt vời, nhưng trong đó chỉ cần xuất hiện sự lệch lạc của một người, thì sẽ ảnh hưởng đến cả tập thể, điểm số đạt được sẽ không cao, các ngươi hiểu rõ điều đó là được.
Tề Ninh khẽ gật đầu, trong lòng đã hiểu rõ. Nếu như chỉ phái một người lên sân khấu thì tiết tấu khúc nhạc sẽ chỉ do một người điều khiển, chỉ cần người đó có kĩ thuật cao siêu, khống chế tốt thì sẽ không có vấn đề lớn xảy ra.
Nhưng mà nếu như cùng lúc phái mấy người lên sân khấu, cho dù một trong số đó có âm luật rất cao siêu, nhưng một khi người còn lại xuất hiện sự chênh lệch trong việc hợp tác giữa hai người. Vì là một tổ hợp chỉnh thể, cho nên nếu xảy ra điều đó, điểm số sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.
Trác Thanh Dương khẽ vuốt chòm râu, nhìn Tề Ninh. Tới khi nhìn thấy Tô Tử Huyên và Tiểu Dao cùng nhau đi ra, ông cũng có chút bất ngờ.
Thi đấu âm luật, nếu như thí sinh tham dự tự chuẩn bị nhạc cụ thì càng tốt. Nếu không có thì đơn vị tổ chức là thư viện Long Trì sẽ cung cấp nhạc cụ cho thí sinh.
Tề Ninh nói với thư viện Long Trì rằng hắn cần một chiếc cổ cầm và một cây tiêu. Thực ra hai nhạc cụ này cũng là những loại nhạc cụ rất thường thấy, cho nên nhanh chóng được đưa lên. Sau khi mọi người có mặt nhìn thấy thì đều không cho là đúng. Bọn họ nghĩ thầm, cầm tiêu hợp tấu cũng chẳng giỏi giang gì cho cam. Những người yêu thích âm luật thì đều biết tới sự kết hợp diễn tấu này.
Tô Tử Huyên ngồi trước cổ cầm, dù gì thì ả cũng xuất thân từ Hầu phủ, mặc dù tính cách ả điêu ngoa tùy hứng. Nhưng là tiểu thư lớn lên trong Hầu phủ, ả vẫn có khí chất của đại gia khuê tú. Ả học đàn từ thuở nhỏ, vậy nên khả năng cầm kĩ không hề yếu kém. Ả nhẹ nhàng chỉnh chỉnh dây đàn, chuẩn bị thật tốt cho phần biểu diễn của mình.
Sau khi Tiểu Dao nhận lấy cây tiêu, cũng cầm khăn lụa lau chùi, kiểm tra xem cây tiêu có chỗ sai sót nào không.
Hai người đều đã đọc kĩ nhạc phổ mà Tề Ninh đưa một lần. Đối với hai người đã được hun đúc trong âm luật từ sớm thì những nhạc phổ bọn họ từng xem qua không hề ít, trong đó có rất nhiều nhạc phổ cực kỳ phức tạp lắt léo, nhưng nhạc phổ mà Tề Ninh đưa lại vô cùng đơn giản, hai nàng chỉ tùy ý nhìn nhìn mấy lần đã có thể hình dung ra mình nên diễn tấu như thế nào. Trên bản nhạc phổ này có ghi rõ đây là một khúc nhạc do âm luật của cổ cầm và khúc tiêu lên lên xuống xuống, có một số chỗ là độc tấu, ở một số chỗ lại quấn quýt hòa hợp. Bởi vậy, việc nắm giữ tiết tấu trong khúc nhạc này quả thực vô cùng quan trọng!
Chỉ là bản nhạc phổ này thật sự quá quá đơn giản. Trong lòng hai người đều thấp thỏm không yên, thầm nghĩ chỉ dựa vào một bản nhạc như này mà so tài với những cao thủ âm luật trong các thư viện lớn khác thì quả thực là có chút không thỏa đáng.
Tề Ninh không quay về vị trí mà đứng trước mặt Tô Tử Huyên và Tiểu Dao. Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt lên trung tâm sân khấu, chỉ thấy Tề Ninh mỉm cười với hai cô nương, nhẹ giọng hỏi:
-Chuẩn bị xong rồi phải không?
Hai người liếc mắt nhìn nhau, sau đó khẽ gật đầu. Tề Ninh dặn dò thêm lần nữa:
-Trong lòng không vướng bận điều chi, chỉ một lòng nghĩ tới điệu nhạc này là được rồi.
Rồi hắn chợt nâng tay phải lên, khẽ nhấc hai ngón tay lên, nhìn Tô Tử Huyên đã chuẩn bị sẵn sàng khẽ gảy ngón tay. Ngón tay trắng như ngọc của Tô Tử Huyên chạm lên dây đàn, tiếng đàn du dương mang theo chút buồn man mác cất lên.

Tiếng đàn cất lên vô cùng nhẹ nhàng dễ nghe, tựa như âm thanh nước chảy róc rách, âm luật nghe có vẻ đơn giản không khó tưởng tượng nhưng làn điệu đơn giản ấy lại khiến người nghe cảm nhận được sự thanh khiết. Sau đó Tiểu Dao cầm tiêu lên phối hợp với tiếng đàn thổi lên làn điệu nhẹ nhàng có chút man mác buồn.
Mọi người tại hội trường đều tỏ thái độ khinh khỉnh, nhất là sau khi thưởng thức kỹ năng âm luật của các thí sinh trong 8 Thư viện lớn khác nên đương nhiên đều không coi hai cô gái của Thư viện Quỳnh Lâm này ra cái gì.
Sau một làn điệu nhạc chậm kéo dài, tiếng đàn bỗng nhiên trở nên nhanh hơn, tiếng tiêu cũng dồn dập theo.
Khóe môi Tề Ninh khẽ nhếch lên cười.
Mặc dù hắn không thích tính cách của Tô Tử Huyên nhưng lúc này nhìn thấy ả ta ngồi trước cây đàn cổ đánh đàn, động tác thành thục tự nhiên, trong lòng lại có chút cảm thán. Mặc dù tính tình Tô Tử Huyên không được tốt cho lắm nhưng tài năng lại không thể phủ nhận được. Ít nhất là lúc này ả ta ngồi đánh đàn khiến hắn cảm thấy cũng không tệ, hiệu quả cũng chẳng khác mấy so với tưởng tượng của hắn, nhất lại là khi lần đầu tiên ả ta đánh khúc đàn này, có thể tạo ra hiệu quả như vậy cũng là một điều mà người bình thường rất khó làm được.
Tề Ninh cũng đánh giá rất cao khả năng thổi tiêu của Tiểu Dao.
Hai tỷ muội này mặc dù cùng là con gái của Tô Trinh nhưng lại không thể hòa thuận ở chung với nhau. Tề Ninh lúc đầu cứ lo hai người sẽ không thể chuyên tâm khiến ca khúc này không đạt được kết quả lý tưởng nhất nhưng hiện tại có thể thấy sau khi hai người bắt đầu diễn tấu thì đều rất để tâm vào làn điệu của ca khúc. Tiểu Dao vô cùng phối hợp với Tô Tử Huyên, phụ trợ cho tiếng đàn chủ đạo của Tô Tử Huyên.
Vì đàn chính tiêu phụ nên không thể đạt được đến cảnh giới đàn tiêu hòa vào làm một nhưng đây là lần đầu tiên đàn tiêu hợp tấu, có thể được như thế này đã là vượt qua khả năng dự đoán của Tề Ninh rồi.
Thời điểm tiếng đàn cùng tiếng tiêu đột nhiên cao lên, Tây Môn Vô Ngân cùng Trác Thanh Dương dường như là cùng đồng thời ngẩng cổ lên, sau đó gần như là cùng lúc nghe được tiếng hát của Tề Ninh vang lên:
- Biển xanh cười, sóng hai bên bờ cuồn cuộn, nỗi nhớ chìm nổi theo làn sóng. Trời xanh cười, thế giới ồn ảo đảo điên, ai thua ai thắng trời đều biết. Giang sơn cười, mưa bụi mịt mù, làn sóng lớn cuộn đi biết bao hồng trần thế tục. Gió mát cười, thế giới tịch liêu biết mấy, sự hào hùng chỉ còn lại vạt áo để đời sau noi theo!
Tiếng hát của hắn kết thúc làn điệu của tấu khúc đàn tiêu, có thể nói màn biểu diễn này không thể chê vào đâu được.
Cầm tiêu hợp tấu hấp dẫn sự chú ý của mọi người, tất cả đều thấy mặc dù làn điệu này rất đơn giản nhưng lại tinh túy mà thanh tịnh, hơn thế nữa còn có khí thế hào hùng.
Đến khi Tề Ninh cất lên tiếng hát đầu tiên, mọi người đều trợn mắt há mồm. Tề Ninh hát từng câu từng câu, tất cả đều bị ca khúc này của hắn hấp dẫn, thậm chí còn có vài người trong vô thức vỗ tay theo nhịp điệu bài hát.
Âm luật của tám Thư viện thi trước đó đều có sở trường riêng nhưng gần như chẳng có ai thật sự hòa mình vào tiết tấu của họ nhưng lúc này đây, cả hội trường gần ngàn người thì nửa non hòa mình theo tiếng hát, tất cả đều cảm thấy ca khúc này không chỉ tiêu dao phóng khoáng mà còn có khí thế hào hùng.
Ở đây hầu hết đều là thế hệ tuổi trẻ hăng hái, nghe thấy ca từ trong bài hát của Tề Ninh đều cảm thấy khí thế sôi sục, phóng khoáng tiêu sái, lời ca quả đúng là những từ ngữ vô cùng tuyệt diệu.
Lúc này tiếng đàn đột nhiên xuống thấp làm nền dẫn cho tiếng ca cao vút của Tề Ninh, toàn hội trường đều dồn ánh mắt chú ý vào ba người.
Nếu như lúc đầu Tô Tử Huyên cùng Tiểu Dao còn chưa hoàn toàn hòa mình vào giai điệu của ca khúc này thì khi Tề Ninh cất lên lời hát hào hùng kia, hai người cũng bị cuốn hút vào lời ca. Đàn tiêu hợp tấu càng thêm ăn ý, hòa vào tiếng hát của Tề Ninh.
Cho đến khi tiếng ca cao vút dần xuống thấp dần dần biến mất nhưng dư âm vẫn còn văng vẳng đâu đó, lúc đấy mọi người vẫn còn ngây ra như phỗng, suy nghĩ xuất thần như lạc trong trốn bồng lai không muốn ra.
Cũng không biết là ai trong đám người đột nhiên kêu lên “Hay” lúc này mọi người mới tỉnh lại và bắt đầu hoan hô thậm chí còn có rất nhiều người đứng dậy.
Tô Tử Huyên cùng Tiểu Dao đều không ngờ chỉ một ca khúc như vậy mà lại có thể khiến mọi người có phản ứng kịch liệt đến vậy. Lúc này xung quanh đều là tiếng hoan hô vang dội, so với lúc tám Thư viện trước biểu diễn xong thì của bọn họ nhiệt liệt hơn nhiều, chẳng những là các văn nhân sĩ tử ngồi xem ở xung quanh mà thậm chí cả các học trò của tám Thư viện kia cũng bất giác thốt lên thành tiếng.
Hai cô gái má đỏ bừng cúi đầu xuống.
Tô Tử Huyên mặc dù là thiên kim đại tiểu thư của phủ Vũ Hương Hầu nhưng từ lúc ả sinh ra đến nay chưa bao giờ được đứng trước một hội trường lớn như vậy.
Huống hồ lúc này trong hội trường gần ngàn người này lại hầu hết đều là các văn sĩ tài tử, khi ả nghe thấy tiếng vỗ tay hoan hô vang lên từ bốn phía thì nhất thời có cảm giác như mình đang ở trong mơ, mọi thứ diễn ra có chút không chân thực.
Tiết Đan Thanh phải vất vả lắm mới có thể khiến hội trường yên tĩnh lại, sau đó thấy Tây Môn Vô Ngân vẫy vẫy tay với Tề Ninh, hắn đi đến trước bàn ban giám khảo, chắp tay, sau đó nhìn vào mắt Trác Thanh Dương thấy trên mặt Trác Thanh Dương lúc này không giấu được sự hưng phấn, trong lòng hắn cũng biết lần này hắn làm vậy cũng được coi là thành công.
- Ngô tiên sinh, tiên sinh là nhà âm luật có tiếng, tiên sinh đánh giá thế nào về bài biểu diễn vừa rồi của Thư viện Quỳnh Lâm?
Tây Môn Vô Ngân nhìn về phía Ngô Thiên Đạo hỏi.
Ngô Thiên Đạo vuốt râu khen ngợi:
- Hay, rất hay!
Sau đó hai mắt lão nhìn về phía Tề Ninh hỏi:
- Ngươi là ai?
Tây Môn Vô Ngân ghé vào tai Ngô Thiện Đạonói nhỏ vài câu, chỉ thấy Ngô Thiện ĐạoĐạo khẽ giật mình, kinh ngạc hỏi:
- Thì ra là tiểu Hầu gia! Tiểu Hầu gia, xin hỏi ca khúc này không biết là xuất phát từ đâu?
Tề Ninh mỉm cười hỏi ngược lại:
- Ngô tiên sinh là nhà âm luật, vậy không biết tiên sinh đã từng nghe ca khúc này bao giờ chưa?
- Chưa nghe bao giờ.
Ngô Thiện ĐạoĐạo lắc đầu đáp.
- Lão phu cũng được coi là người có hiểu biết rộng rãi về âm luật nhưng làn điệu vừa rồi quả thật là... đúng rồi, Tiểu Hầu gia, xin hỏi ca khúc này có tên không? - Có!
Tề Ninh gật đầu đáp lại.
- Tiếng cười biển cả!
- Tiếng cười biển cả!
Ngô Thiện ĐạoĐạo giơ một ngón tay cái lên.
- Cái tên rất hay, rất có khí phách, kết hợp với giai điệu và ca từ lại càng thêm khí thế.
Lão dừng lại một chút rồi mới hỏi:
- Tiểu Hầu gia, ca khúc này chẳng lẽ là do chính ngài sáng tác sao?
Tề Ninh chỉ mỉm cười nói:
- Vẫn phải xin tiên sinh chỉ giáo thêm!
Ngô Thiện ĐạoĐạo giật mình hỏi lại:
- Quả đúng... quả đúng là do Tiểu Hầu gia sáng tác sao? Cái này!
Sau đó lão đứng dậy tỉ mỉ quan sát hắn một lượt từ đầu đến chân sau đó cảm thán:
- Kỳ tài! Kỳ tài! Nếu như không phải là một người thông minh tuyệt đỉnh thì làm sao có thể nghĩ ra phương pháp sáng tác như vậy được chứ!
Lễ bộ Thượng thư Viên Ninh Am cũng chẳng am hiểu mấy về âm luật gì gì đó, tuy vậy vẫn rất thích bài hát này, chỉ là lão nghe không hiểu lắm về ý tứ trong lời nói của Ngô Thiện ĐạoĐạo nên hỏi:
- Xin Ngô tiên sinh chỉ giáo thêm!
- Lão đại nhân, thật ra âm luật của ca khúc này không phức tạp.
Ngô Thiện ĐạoĐạo chắp tay với Viên Ninh sau đó lại quay sang nhìn Tề Ninh, nói:
- Âm luật có ngũ âm: cung, thương, giác, trưng, vũ, đây đều là những kiến thức cơ bản mà mọi người đều biết và cũng hiểu nó có nghĩa là gì.
Lão nói đến đây rồi đột nhiên đi ra khỏi bàn đến chỗ cây đàn cổ của Tô Tử Huyên, sau đó khoanh chân ngồi xuống, đưa một tay ra gảy năm âm.
Những người hiểu âm luật trong hội trường nhất thời đều không hiểu Ngô Thiện ĐạoĐạo làm vậy là có ý gì, sau đó thấy Ngô Thiện ĐạoĐạo cất cao giọng hỏi:
- Các vị, ngũ âm của âm luật có phải là đoạn tấu vừa rồi của lão phu không?
Mọi người gật đầu.
Sau đó lại thấy Ngô Thiện ĐạoĐạo đưa tay ra gảy một đoạn nhạc, lúc này chợt có người lên tiếng:
- Đây chính là ca khúc vừa rồi.
Ngô Thiện Đạo đứng dậy cười nói:
- Giai điệu vừa rồi là lão phu tấu theo thứ tự vũ, trưng, giác, thương, cung, tấu khúc này chỉ đơn giản là tấu ngược ngũ âm thôi nhưng lại tạo ra một giai điệu rất tuyệt, xin hỏi chư vị đang ngồi ở đây, ai có thể nghĩ tới dùng phương pháp này để sáng tác ra một ca khúc chứ?
Lúc này mọi người mới ngộ ra, không ngờ làn điệu khiến mọi người muốn ngừng mà không ngừng được vừa rồi lại chỉ đơn giản như vậy.
Ngô Thiện Đạo lúc này mới đi về phía ban giám khảo, chậm rãi nói:
- “Lạc chí” hữu vân, đại nhạc tất dịch, đại lễ tất giản (ca khúc hay bao giờ cũng là ca khúc dễ hát, lễ lớn nhất cũng chính là lễ đơn giản nhất). Nói cách khác ca khúc cao nhất, tốt nhất, hay nhất chính là ca khúc bình dị gần gũi, đơn giản mà thanh khiết nhất. Ca khúc “Tiếng cười biển cả” của Thư viện Quỳnh Lâm chính là minh chứng tuyệt vời nhất của câu nói này trong “Lạc chí”.
Tây Môn Vô Hận mỉm cười nhìn Tề Ninh nói:
- Tiểu Hầu gia, lời ca cũng do chính ngài sáng tác sao?
Tề Ninh cười đáp:
- Cái này chỉ là lúc trước ta rảnh rỗi không có việc gì làm nên viết ra thôi, cũng không biết là viết vậy có được không nữa, chỉ là thấy ca từ có vẻ phù hợp với giai điệu của nhạc khúc này nên mới hát lên, mong các vị tiền bối đừng trách tội.
Trác Thanh Dương là Viện trưởng của Thư viện Quỳnh Lâm nên không tiện lên tiếng. Lễ bộ Thượng thư Viên Ninh Am cười nói:
- Nhạc hay mà lời ca cũng hay.
Sau đó lão nhìn Trác Thanh Dương ngồi bên cạnh, ý tứ sâu xa nói:
- Với tài năng và học thức của Trác tiên sinh, đương thời không ai có thể vượt qua được.
Chắc hẳn vị lão Thượng thư còn tưởng đây đều là do Trác Thanh Dương sắp xếp từ trước.
Tề Ninh dẫn Tô Tử Huyên cùng Tiểu Dao trở về vị trí. Đám nữ học trò của Thư viện Quỳnh Lâm đều vô cùng hưng phấn, hình ảnh toàn hội trường lúc đó các cô đều nhìn thấy cả. Bởi các cô không chỉ cảm thấy ca khúc này rất bắt tai mà khi nhìn thấy phản ứng của mọi người sau khi màn biểu diễn kết thúc khiến bọn họ cảm thấy lần này rất có thể bọn họ sẽ đạt được một danh hiệu nào đó.
Mặt Tô Tử Huyên lúc này vẫn còn đỏ. Ả ta là người vô cùng thích hư vinh, hôm nay được một lần tỏa sáng khiến lòng hư vinh của ả ta được thỏa mãn. Ả nhìn bóng lưng Tề Ninh từ phía sau, trước đây mỗi lần chỉ cần nhìn thấy bóng lưng này là ả ta lại nghiến răng nghiến lợi nhưng lúc này nhìn lại hình như đã không còn đáng ghét như trước đây nữa rồi.
Đột nhiên ả nghĩ đến bản thân không ngờ lần đầu tiên hợp tấu với Tiểu Dao vậy mà lại có thể phối hợp ăn ý đến vậy, ả ta không nhịn được quay đầu lại nhìn Tiểu Dao thấy nàng cũng đang nhìn mình, khi ánh mắt hai người chạm nhau thì cả hai đều nhanh chóng thu hồi ánh mắt, hai người đều có chút xấu hổ.
Tiết Đan Thanh cùng các ban giám khảo khác cùng nhau bàn luận nhỏ mấy câu, sau đó mới xoay người đi lên phía trước, cao giọng nói:
- Vòng thi đấu thứ nhất là thi đấu kỹ năng đàn đã kết thúc, chín Thư viện cũng đã hoàn thành phần thi của mình, tuy nhiên hiện tại sẽ chưa công bố kết quả mà đợi sau khi kết thúc bốn vòng mới công bố điểm số.
Lão dừng lại một lát rồi mới nói:
- Hiện tại sẽ bắt đầu vòng đấu thứ hai.
Ngay lập tức hội trường bùng nổ những lời bàn tán.
Tiết Đan Thanh vẫy tay ý bảo mọi người yên lặng, sau đó mới nói tiếp:
- Thư hội những năm trước vòng thi đấu kỳ nghệ (đánh cờ) đều mất rất nhiều thời gian nên năm nay sẽ thay đổi một chút về quy tắc.
Lão quay người lại bảo người gõ chiêng với trống, sau đó thấy có sáu đại hán to cao khỏe mạnh xuất hiện kéo theo một chiếc xe tiến vào hội trường, trên xe dựng một thứ gì đó có vẻ cao, vật được bao phủ bởi một tấm vải gấm, nên chẳng ai biết tình huống này rốt cuộc là làm sao.
Không ít người tò mò đứng dậy muốn xem nhưng người phụ trách duy trì trật tự của Thư viện Long Trì lại bảo mọi người ngồi ngay ngắn không được lộn xộn.
Tề Ninh cùng đám nữ học trò Thư viện Quỳnh Lâm cũng vô cùng kinh ngạc, đến khi chiếc xe được kéo vào trung tâm hội trường, Tiết Đan Thanh mới đi đến bên cạnh chiếc xe nói:
- Vật này là Viên lão Thượng thư đã đặc biệt chuẩn bị cho phần thi đấu kỳ nghệ của Thư hội năm nay.
Tước đó ngoài Viên lão Thượng thư ra thì người của 9 Thư viện đều chưa ai từng nhìn thấy nó, chư vị có đoán được bên trong là gì không?
Tề Ninh thầm nghĩ: Là gì thì nói mẹ ra đi còn vòng vo tam quốc tỏ ra thần bí làm gì? Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng bản thân hắn cũng biết cho dù trong đó là gì thì cũng chẳng thể thoát khỏi chuyện nó có liên quan đến phần thi đấu đánh cờ.
y Thank You to Michyo715 For This Useful

Mọi người đang hiếu kỳ, Viên Ninh Am đã đưa tay ra hiệu sai người mở tấm vải đắp trên xe.
Mọi người lập tức trông thấy một vật bốn cạnh xuất hiện, giống như cây cột, nhưng hình vuông, làm bằng gỗ.
- Ồ, phía trên kia là bàn cờ!
Có người kêu lên thành tiếng.
Mọi người cũng đã thấy rõ, cây cột hình vuông này cao cỡ một người, mỗi mặt đều khắc một bàn cờ, dù nhìn theo hướng nào, đều có thể trông thấy bàn cờ trên mặt.
Nói cũng kỳ quái, bàn cờ phía trên sớm đã đặt quân cờ, trắng đen xen kẽ, dính trên bàn cờ, không hề rơi ra, không ngờ tạo thành một ván cờ.
Tề Ninh chỉ có thể nhìn bàn cờ một mặt, nghe được động tĩnh chung quanh, nhanh chóng hiểu được bốn phía cây cột này đều khắc bàn cờ, lại không biết mỗi mặt có giống nhau không, chỉ là không nghĩ tới hội thi đấu cờ này lại huy động bàn cờ lớn như vậy đến đây.
Chẳng qua hắn nhanh chóng bớt căng thẳng, vì hắn nghĩ chắc chắn cuộc thi cờ sẽ đảm bảo công bằng.
Bàn cờ phơi bày trước mắt bao người như vậy, ai thắng ai bại, nhìn là hiểu ngay.
Liền thấy Viện trưởng thư viện Vân Sơn đứng dậy chắp tay hỏi Viên Ninh Am:
- Lão đại nhân, đây là?
Nhìn cây cột cổ quái kia, lòng lão tràn ngập vẻ tò mò.
Viên Ninh Am nói:
- Bốn phía cây cột gỗ này đều có bàn cờ, mọi người đều đã trông thấy, trên bàn cờ đã bày các thế cờ, hôm nay không cần các vị tài tuấn trẻ tuổi đấu cờ, mà muốn các vị phá giải thế cờ!
- Phá giải?
Mọi người đều giật mình.
- Thế cờ bốn phía này giống nhau như đúc.
Viên Ninh Am chậm rãi nói:
- Đây là tàn cuộc tiên hiền thời cổ lưu lại, người khiêu chiến có thể chơi cờ trắng!
Nói đến đây, lão ra hiệu bằng tay, liền nhanh chóng trông thấy bốn thanh niên toàn thân đen nhánh đi tới bên cạnh cột gỗ, đứng bốn phía cột gỗ, khoanh tay chờ lệnh.
- Đệ tử chín thư viện lớn dự thi, lần này sẽ không hạn định danh ngạch, tám đệ tử đại biểu tất cả các thư viện lớn đều có thể thử một lần.
Viên Ninh Am vuốt râu cười nói:
- Ai có thể phá giải được thế cờ trước tiên, như vậy coi như là người thắng.
Lão giơ tay lên nói:
- Các vị tuấn tài hiện giờ có thể đi lên phá giải thế cờ.
Mặc dù Viên Ninh Am nói như vậy, nhưng tất cả các thư viện lớn đều không cùng nhau tiến lên, mỗi thư viện vẫn chỉ phái một người đến.
Tề Ninh không tinh thông kỳ đạo, trong lòng biết một vòng này mình không góp được sức, quay đầu lại hỏi:
- Trận này các ngươi có ai đi phá giải thế cờ?
Các cô nương quay lại nhìn nhau, có một người nói:
- Tiểu Dao và Tần Di đều am hiểu đánh cờ.
- Ồ?
Tề Ninh cười nói:
- Vậy thì tốt, dù sao quy định đã nói rồi, người dự thi đều có thể khiêu chiến, như vậy mọi người đều có thể đi xem một chút.
Một nữ tử cảm thấy hơi khó khăn:
- Tề tiên sinh, thật ra trong cờ vây, phá giải thế cờ khó khăn nhất, ta… ta cũng không biết có thể được không.
Trong nháy mắt Tề Ninh biết rõ cô nương này hẳn là Tần Di, hắn cười hỏi:
- Lời này nói thế nào?
- Tàn cuộc mà cổ nhân lưu lại, hoặc là đi tới tuyệt lộ, hai bên đánh cờ không có kế sách, đây gọi là tuyệt cục.
Hiển nhiên kỳ nghệ của Tần Di quả thực có chút thủ đoạn, nàng giải thích:
- Một loại khác chính là lúc đánh cờ, xuất hiện cục diện công thủ cực kỳ đặc sắc, không phải người bình thường có thể nghĩ đến, loại thế cờ này, bởi vì quá trình đánh cờ đặc sắc cho nên lưu truyền hậu thế, xưng là hoạt cục.
- Thế cờ bên trên kia ngươi có thể xem hiểu không?
Tề Ninh chỉ vào sân:
- Đó là tuyệt cục hay là hoạt cục?
Tần Di nói:
- Vẫn chưa thể hoàn toàn nhìn rõ ràng, thế nhưng nếu là hoạt cục thì thôi, chỉ cần nghiên cứu kỳ nghệ sâu, gặp qua nhiều ván cờ nổi tiếng, cũng có thể lặp lại hoạt cục của tiền nhân trên bàn cờ. Nhưng lỡ như là tuyệt cục, vậy thì phiền toái.
- Ngươi nói là thế cờ tiền nhân cũng không ai đi tiếp được, chẳng lẽ lại không có biện pháp phá giải?
Tề Ninh hỏi.
Tiểu Dao ở bên hé miệng cười nói:
- Tiên sinh, ngài nói đó chính là tử cục rồi, tử cục đi đến cuối cùng, hai bên đều không có đường đi.
Chẳng qua phàm là đánh cờ, có thể thoát khỏi tử cục cũng không dễ dàng, hơn nữa hôm nay thi đấu kỳ nghệ, nếu quả thực lấy tử cục làm đề thi, không ai phá giải được thì chẳng phải là không cần thi nữa?
Tề Ninh cười ha ha nói:
- Tử cục và tuyệt cục khác nhau ở chỗ nào?
- Tử cục quả thực không đường để đi.
Tiểu Dao nói:
- Tuyệt cục mặc dù nhìn như cũng không có đường đi, rơi vào tuyệt cảnh, nhưng còn có một tia hi vọng cuối cùng, chỉ cần có thể tìm được bí quyết huyền cơ, cũng có thể cải tử hồi sinh.
- Thì ra là thế.
Tề Ninh khẽ vuốt cằm.
Tần Di nói:
- Có một số tàn cuộc mà tiền nhân lưu lại, lúc ấy bản thân họ cũng không cách nào phá giải, nên chép tàn cuộc lại, lưu truyền cho hậu nhân phá giải, rất nhiều tuyệt cục bị người sau này phá giải.
Nàng dừng một chút, mới nói:
- Chẳng qua loại tuyệt cục này rất hiếm thấy, một khi tuyệt cũng bị phá giải, cũng không thể được xếp vào tuyệt cục nữa.
Trong khi đám người thư viện Quỳnh Lâm nhỏ giọng bàn luận, đệ tử của mấy thư viện khác đã tới bên cột gỗ, bốn người áo đen canh bên cột gỗ đều yên lặng chờ có người đi lên khiêu chiến.
Sau một lát, chợt thấy một người chắp tay nói:
- Đinh Thanh Sơn thư viện Minh Nguyệt thỉnh giáo!
Người áo đen đối diện cũng chắp tay, lập tức đưa ra tư thế mời, dưới bàn cờ, có một hộp cờ đặc biệt để gắn quân lên cột gỗ, bên trong đều có quân cờ đen trắng, nhưng nguyên liệu chế tạo quân cờ vô cùng đặc biệt, cũng không phải quân cờ bình thường.
Đinh Thanh Sơn thỉnh chiến, mấy tên đệ tử thư viện Minh Nguyệt đều tiến tới.
Đinh Thanh Sơn đi trước, người áo đen kia hiển nhiên nắm rõ như lòng bàn tay thế cờ này, hơn nữa đều tính toán kỹ càng các loại biến ảo tiếp theo, mỗi lần Đinh Thanh Sơn đặt quân, người áo đen gần như không chút nghĩ ngợi, lập tức đặt quân đen xuống.
Thật ra thân trong tám thư viện lớn, đệ tử trong thư viện mặc dù chưa hẳn tinh thông tất cả cầm kỳ thư họa, nhưng ít nhiều cũng tìm hiểu mỗi thứ một chút.
Sau khi Đinh Thanh Sơn bắt đầu đặt cờ, mọi người xem trong mắt, trong lòng suy nghĩ Đinh Thanh Sơn được thư viện Minh Nguyệt phái ra xuất chiến thi đấu cờ vây, quả nhiên có chút đạo lý, ít nhất trong mắt mọi người, mỗi lần Đinh Thanh Sơn đặt cờ, đều là lựa chọn tốt nhất.
Ngay từ đầu còn thuận lợi, thế nhưng sau hơn hai mươi quân, tốc độ của Đinh Thanh Sơn chậm dần, sau mỗi lần đặt quân, người áo đen không chút nghĩ ngợi đặt quân nối tiếp, có vẻ cực kỳ nhẹ nhõm.
Mọi người ở đây đương nhiên đều thông minh, trông thấy người áo đen đặt quân thoải mái như vậy, hiển nhiên đối phương cũng rõ ràng thế cờ của Đinh Thanh Sơn.
Cái gọi là phá giải thế cờ, chính là phải nghĩ ra một cơn đường chuyển bại thành thắng, chỉ cần sơ suất, cả bàn cờ sẽ thua, cho dù đi nhầm một nước cờ, cục diện cũng sẽ biến đổi, với tư cách cầm cờ đen, hiển nhiên đã tính toán tất cả khả năng phản công của cờ trắng.
Lúc này bên cạnh có người bắt đầu khiêu chiến.
Hội trường gần ngàn người, giờ phút này lại yên tĩnh không tiếng động.
Tề Ninh nghĩ trong lòng mình đánh Ngũ Tử Kỳ còn có thể, nếu thực sự chơi cờ vây với mọi người, đương nhiên không tính là gì. Kỳ thủ do tám thư viện lớn phái ra, bất kỳ một người nào sợ rằng đều có thể khiến hắn sống không được chết chẳng xong, đừng nói là khiêu chiến tàn cuộc do cổ nhân lưu lại.
Đừng nói là tuyệt cục, cho dù những hoạt cục bày trước mặt hắn, hắn cũng hai mắt tối đen, hoạt cục hắn không phá được, nhưng hắn đi thành tử cục thì vấn đề không lớn.
Cuối cùng cũng chỉ có thể trông chờ vào Tiểu Dao và Tần Di.
Chẳng qua nghĩ lại mẹ của Tiểu Dao quả thực không đơn giản, một mình nuôi Tiểu Dao trưởng thành, Tiểu Dao chẳng những lớn lên xinh đẹp như hoa như ngọc, hơn nữa thông minh tốt bụng, càng khó được là có thể thổi tiêu có thể đánh cờ.
Chợt nhìn thấy bên kia truyền đến tiếng hô:
- Sư huynh, Đinh sư huynh!
Tề Ninh nhìn lại theo tiếng, thấy được lúc này Đinh Thanh Sơn của thư viện Minh Nguyệt dĩ nhiên ngồi co quắp dưới đất. Sư huynh đệ bên cạnh túm tụm lại đỡ, chung quanh ồn ào. Tề Ninh nhíu mày, liền thấy đám đệ tử thư viện Minh Nguyệt ba chân bốn cẳng đỡ Đinh Thanh Sơn trở về, thần sắc Đinh Thanh Sơn tái nhợt, ngây ra như phỗng.
- Đinh Thanh Sơn thư viện Minh Nguyệt phá giải thất bại!
Người áo đen đánh cờ với Đinh Thanh Sơn lại đứng thẳng dậy, hai tay hạ xuống, cao giọng tuyên bố.
Tề Ninh nghe được Tần Di nói sau lưng:
- Đinh Thanh Sơn dĩ nhiên thất bại sao? Tài đánh cờ của hắn trong đám đệ tử tám thư viện lớn, có thể xếp top ba đấy, ngay cả gã cũng… !
Giọng điệu của nàng hơi kinh ngạc.
Giờ phút này trong sân lại có hai người trước sau khiêu chiến, mọi người đều cố gắng giữ yên lặng, không quấy rầy kỳ thủ phá giải.
Sau một lát, lại nghe có người lớn tiếng nói:
- Mã Nhất Hàng thư viện Tam Nguyên phá cục thất bại!
- Chu Lộ Phá thư viện Vân Sơn phá cục thất bại!
- Công Tôn Đồ thư viện Long Trì phá cục thất bại!
Nửa canh giờ ngắn ngủi, kỳ thủ thư viện đi lên khiêu chiến gần như đều thua trận, lúc này chỉ còn có một người vẫn còn cố gắng phá cục, những người khác hoặc thua trận, hoặc căn bản không dám đi lên thử một lần.
Phải biết đệ tử tám thư viện lớn đều là tinh anh trong tinh anh. Kỳ thủ được tám thư viện lớn phái ra, không nói xếp hạng mấy trong thiên hạ, nhưng ít nhiều cũng có thể có tên tuổi ở Đại Sở. Thế nhưng giờ phút này kỳ thủ do tám thư viện lớn phái ra, hơn một nửa đã thua trận, những người khác tự hỏi kỳ đạo của mình so với mấy người thua trận kia còn có chênh lệnh không nhỏ, làm sao dám bước lên tự rước lấy nhục.
- Hiện giờ chỉ có thể xem Chu Luân thư viện Tây Phong rồi.
Tần Di thấp giọng nói:
- Chu Luân là cao thủ kỳ nghệ số một được tám thư viện lớn công nhận, nếu ngay cả gã cũng thua trận, thế cờ hôm nay, chắc chắn không ai có thể phá giải.
Lúc này ánh mắt mọi người quả thực tập trung lên người Chu Luân thư viện Tây Phong. Lão viện trưởng thư viện Tây Phong trông tương đối căng thẳng, thế nhưng trong mắt lại mang theo chút hưng phấn.
Tám thư viện lớn liên tục thua trận, nếu như Chu Luân thực sự có thể phá cục, đương nhiên là bỗng nhiên nổi tiếng, cho dù hôm nay thư viện Tây Phong không cách nào đạt được danh hiệu, thế nhưng dựa vào thành tích của Chu Luân, đại khái có thể ngửa đầu ưỡn ngực rời khỏi thư hội.
Chu Luân trông vẫn còn bình tĩnh, một tay chắp sau lưng, mỗi lần đặt quân cờ, đều tương đối cẩn thận.
Thời gian trôi qua, mọi người ở đây lại đều không mệt mỏi, thậm chí không có ai cảm thấy nhàm chán, trái lại họ đều cảm thấy cực kỳ kích thích. Tàn cuộc có thể khiến phần lớn người của tám thư viện lớn bại lui, đương nhiên không phải chuyện đùa, có một số người quả thực hi vọng Chu Luân có thể phá giải, cũng có người có tâm tư khác, lại hi vọng Chu Luân thua cuộc.
Một lúc lâu sau, mọi người thấy người áo đen đặt một quân cờ, Chu Luân chậm chạp chưa đi tiếp, có người cảm thấy chuyện không ổn, chợt thấy Chu Luân cầm quân trắng trong tay ném vào hộp cờ, chắp tay với người áo đen kia, cũng không nói nhiều, lắc đầu xoay người đi về vị trí của mình.
- Chu Luân thư viện Tây Phong phá cục thất bại!
Người áo đen cất cao giọng nói.

Người áo đen tuyên bố Chu Luân của thư viện Tây Phong phá cục thất bại, cả hội trường lập tức rối loạn, ngay cả các nữ tử thư viện Quỳnh Lâm cũng khe khẽ bàn luận.
Có một vài người cảm thấy cuộc thi lần này như một trò đùa, thầm nghĩ, đã là thi tài so nghệ, mặc dù không thể quá mức đơn giản, nhưng cũng không nên quá phức tạp đến như thế, tìm tàn cục của cổ nhân để cho các thí sinh dự thi phá cục.
Trận này, chín thư viện lớn tham gia đấu, trong đó, đệ tử của tám thư viện đều thua, mặc dù quy định tất cả đệ tử của các thư viện lớn đều có thể ra tay phá cục, nhưng các kỳ thủ lợi hại thực sự đều thua, người còn lại có ai không biết xấu hổ mà lên chứ.
Đại đa số người không dám lên, mặc dù cũng có mấy người thâm tâm muố thử một lần, nhưng cũng hiểu, nếu khiêu chiến thành công thì thôi, còn nếu bị thua, nhất định mọi người sẽ nghĩ mình thích gây chú ý, sẽ bị nhạo báng. Văn nhân rất trọng danh dự, văn nhân sĩ tử ở đây đến từ các nơi của Đại Sở, một khi cái tin bị đám người này truyền ra, coi như thanh danh bị hủy rồi.
Mặc dù thư viện Quỳnh Lâm còn chưa xuất chiến, nhưng tám thư viện lớn đều đã thua, rất nhiều người nghĩ rằng, thư viện Quỳnh Lâm thấy tình cảnh này cũng nên tự hiểu, không nên phái người lên.
Mặc dù Tiết Đan Thanh cũng cảm thấy thư viện Quỳnh Lâm không cần phải tiếp tục xuất hiện nữa, nhưng có Trác Thanh Dương ở đây, cũng nên chú ý nể mặt lão một chút, nên vẫn hướng Tề Ninh hỏi:
- Tám thư viện lớn đều không thể phá cục, không biết thư viện Quỳnh Lâm có muốn xuất hiện phá cục? Nếu bỏ qua cũng được, chúng ta lập tức tiến hành ván thứ ba.
Lão nói lời này coi như rất rõ ràng rồi, nói thẳng với thư viện Quỳnh Lâm rằng, tám thư viện lớn đều không thể phá cục, thư viện Quỳnh Lâm các ngươi cũng không nên trì hoãn thời gian, tự động bỏ qua đi cũng được.
Tề Ninh thật sự không có gì chắc chắn với ván này, nhưng Tiết Đan Thanh nói vậy vẫn là có thành kiến với thư viện Quỳnh Lâm.
Hắn hơi cau mày hỏi:
- Tiểu Dao, Tần Di, hai người các ngươi theo ta đi lên xem thử một chút. Nếu thử cũng không thử mà cứ như vậy từ bỏ, người ta sẽ càng không coi trọng chúng ta.
Tiểu Dao và Tần Di liếc nhìn nhau, mặc dù biết khả năng phá được cục cực kỳ bé nhưng thấy ánh mắt Tề Ninh cổ vũ, đều khẽ gật đầu.
Trong cái nhìn soi mói của cả hội trường, ba người rời bước tới trước bàn cờ.
Tề Ninh dẫn theo Tiểu Dao và Tô Tử Huyên rửa mắt cho mọi người trong ván đầu tiên, tuy có nhiều người cảm thấy thư viện Quỳnh Lâm cũng có chút bản lĩnh, nhưng tư tưởng nam tôn nữ ti đã là thâm căn cố đế, ấn tượng và suy nghĩ về thư viện Quỳnh Lâm cũng chưa thay đổi. Lúc này, thấy Tề Ninh dẫn theo hai nữ tử bước tới trước bàn cơ, ai nấy đều buồn cười, thầm nghĩ, ngay cả tám thư viện lớn cũng không thể phá cục, làm sao thư viện Quỳnh Lâm có thể làm được.
Tề Ninh chắp hai tay sau lưng, nhìn bàn cờ, trên bàn, hai quân đen trắng cộng lại cũng chừng mười quân, giao thoa dây dưa, nhìn có vẻ khá tán loạn, nhưng đều là đang cản tay nhau. Hiểu biết về kỳ đạo của hắn cũng có hạn, chỉ có thể nhìn ra được kỳ cục này khá phức tạp, còn rốt cuộc phức tạp ở đâu thì không nói ra được.
Tiểu Dao và Tần Di một trái một phải đứng bên cạnh Tề Ninh, đều tập trung suy nghĩ nhìn kỹ. Mới đầu hai người vẫn còn bình tĩnh, lát sau, Tần Di nhíu đôi mày thanh tú, Tiểu Dao cũng có vẻ buồn rầu.
Một lúc nữa, Tề Ninh nghe được tiếng Tần Di lẩm bẩm:
- Không được, như vậy… như vậy cũng là đường chết, nhưng… A….
vậy cũng không được….
Sắc mặt của nàng rất phức tạp, thậm chí trên trán còn có vẻ nhăn nhó khổ sở.
Mặc dù về kỳ đạo Tề Ninh cũng chỉ biết chút da lông, nhưng hắn hiểu rất rõ, ván cục cổ kia, nếu ngươi biết có hạn thì thôi, nhưng nếu càng nghiên cứu sâu, càng dụng tâm miệt mài theo đuổi mỗi một nước cờ, sẽ càng lún sâu. Một khi kỳ cục phức tạp, ngươi sẽ hoa mắt chóng mặt, thiên đầu vạn tự, đau khổ không chịu nổi.
Tề Ninh biết tàn cục này mới đầu thì nhìn như nhẹ nhàng, nhưng càng đi sẽ càng thay đổi liên tục, cực kỳ phức tạp, kỳ thủ đánh cờ cũng chỉ có thể nhìn được mấy bước, càng cao minh, coi như càng nhìn dược nhiều, sẽ càng hỗn loạn.
Có lẽ quả thật kỳ nghệ của Tiểu Dao và Tần Di không tệ, nhưng dù sao thì, tuổi còn nhỏ, đối mặt với tàn cục phức tạp như vậy, hiển nhiên các nàng khó mà phá giải.
Dù sao tám thư viện lớn cũng đều không phá được cục, cho dù tự nhận không phá được cục, thì nhiều lắm là chín thư viện lớn cũng chỉ coi như hòa ván này.
Hắn lo lắng Tiểu Dao và Tần Di tiếp tục suy nghĩ sẽ không có lợi cho cơ thể, đang chuẩn bị buông bỏ, chợt một giọng nói vọng vào tai:
- Kỳ cục vớ vẩn, cần gì nghĩ nhiều. Để ta dạy ngươi phá cục!
Giọng nói này cực kỳ bất ngờ.
Thân thể Tề Ninh chấn động, nhìn trái nhìn phải một chút, chỉ thấy Tiểu Dao và Tần Di vẫn nhìn chằm chằm bàn cờ, người áo đen kia vẫn đứng buông tay, ai cũng nhìn chằm chằm vào kỳ cục, không biết giọng nói kia từ đâu mà tới.
Tề Ninh móc móc lỗ tai, thầm nghĩ, chẳng lẽ mình nghe nhầm?
Nếu không, có người nói bên cạnh mà dường như mấy người kia đều không nhận ra.
- Không cần nhìn đông nhìn tây gì hết.
Giọng nói kia lại vòng vào trong tai, vô cùng nhẹ và mỏng. Tề Ninh cũng nghe được rất rõ:
- Chấp bạch tử, xuống, ba-sáu!
Tề Ninh thót tim, lông mày siết chặt. Giọng nói kia rất mảnh và nhẹ, mặc dù có thể nghe được rõ ràng, nhưng không thể nhận ra được là nam hay nữ. Hắn thầm nghĩ, sao đột nhiên lại có giọng nói này, do dự một lát, đột nhiên bước lên trước, cầm một quân cờ trắng. Động tác này của hắn khiến cho tất cả mọi người đều chấn kinh.
Tần Di và Tiểu Dao đang muốn khiến cho thư viện Quỳnh Lâm vẻ vang, tận lực cố gắng suy nghĩ phá cục, nhưng càng nghĩ càng phức tạp, nghĩ một lát nữa, thậm chí chỉ cảm thấy mờ mịt, trong lòng lo lắng vạn phần, nhưng không muốn khiến Tề Ninh thất vọng, không ngờ đột nhiên hắn chủ động tiến lên cầm quân cờ.
Hai người liếc nhau, ngơ ngác một chút, thấy Tề Ninh cầm quân cờ trắng đặt xuống vị trí ba-sáu.
Quân cờ kia, không biết vì sao, dính lấy bàn cờ.
Người áo đen thấy Tề Ninh đi cờ, bèn chắp tay với hắn. Hắn cũng chắp tay hoàn lễ. Người áo đen không nói gì, cầm một quân cờ đen, nhanh chóng đặt xuống.
Tề Ninh thấy kẻ này đi cờ, đang nghĩ xem kế tiếp nên đi thế nào, bên tai lại có tiếng nói:
- Xuống, ba – chín!
Tề Ninh vẫn giữ vẻ trấn định, cầm quân cờ, vẫn không nhìn được lướt nhìn qua, trong lòng cực kỳ ngạc nhiên. Bên cạnh hắn chỉ có mấy người này, rõ ràng giọng nói này không phải của họ, dường như từ trên hội trường người xem vọng xuống, nhưng nơi này đông tới gần ngàn người, làm sao có thể nhận ra được tiếng nói từ đâu.
Nếu quả thực từ trong đám người vọng ra, sao chỉ có mình mình nghe thấy? Rõ ràng Tiểu Dao và Tân Di, thậm chí cả người áo đen kia cũng không nhận ra.
Tề Ninh hơi rung lên, đột nhiên hắn nghĩ đến một khả năng: chẳng lẽ có người truyền âm nhập mật?
Hắn cũng biết, trên giang hồ có một môn công phu có thể truyền âm mà không bị người khác phát hiện, chỉ cho một mình mình nghe thấy, nhưng để luyện thành công phu như vậy, nhất định võ công phải cực kỳ cao minh, nội công cũng cực kỳ thâm hậu, chưa kể, môn công phu này cực kỳ thần bí, trước đây Tề Ninh chưa từng tiếp xúc qua.
Nhưng hiển nhiên, lúc này đối phương đang dùng truyền âm nhập mật.
Trong nháy mắt, hắn nhìn sang Thần Hầu Tây Môn Vô Ngân/Hận (thú thực là em quên tên lão này, hai chap này thấy phiên thành Hận). Nếu nói về võ công, trong gần ngàn người ở đây, sợ rằng không ai có thể cao minh hơn Tây Môn Vô Hận. Mặc dù giọng truyền âm kia không giống giọng của Tây Môn Vô Hận chút nào, nhưng đã có thể dùng được công phu truyền âm nhập mật, chưa chắc đã không thể thay đổi giọng nói.
Lúc này Tây Môn Vô Hận lại không chú ý tới bên này, mà đang ghé sát vào tai Viên Ninh Am, tựa như đang nói chuyện gì đó.
Nếu Tây Môn Vô Hận đang nói chuyện với Viên Ninh Am, đương nhiên không thể đồng thời nói với mình nhỉ?
Theo như lời nói, hắn đặt con cờ trong tay vào vị trí ba-chín.
Lần này, người áo đen vẫn không do dự, cũng nhanh chóng hạ cờ.
Giọng nói kia không ngừng truyền tới. Mỗi một lần người áo đen hạ cờ, gần như chỉ trong vài giây đồng hồ, người kia đã dùng truyền âm nhập mật mách cho Tề Ninh nước tiếp theo. Tề Ninh y theo như lời người đó mà hạ cờ, chỉ trong chốc lát, đã đánh được chừng hai mươi quân.
Trong giây lát, hắn lập tức ý thức được, đối phương đã có thể chỉ điểm cho mình, hiển nhiên có thể nhìn được ván cờ trước mắt cực kỳ rõ ràng. Bây giờ mình quay lưng hướng bắc, mặt nhìn hướng nam, mà ban giám khảo thì mặt bắc lưng nam, hoàn toàn khác với hướng của mình. Nếu người quan sát ở phía bắc có nhãn lực vô cùng tốt thì cũng có thể nhìn được cục diện trên bàn cờ. Tây Môn Vô Hận kia về căn bản không thể nhìn thấy tình thế kỳ cục này, trừ phi lão có mắt nhìn xuyên thấu, nếu không, tuyệt đối không thể chỉ điểm.
Nghĩ tới đây, Tề Ninh lập tức hiểu, sau lưng mình, nhất định có một người vừa xem chiến vừa dùng truyền âm nhập mật chỉ điểm.
Người này, hiển nhiên võ công vô cùng cao, nhưng ngoài ra nhất định kỳ nghệ cũng phải cực kỳ cao minh, nếu không, kỳ cục tám thư viện lớn không cách nào phá giải, làm sao người kia có thể?
Người nọ tiếng nhẹ mảnh, giọng nhẹ nhàng, nghe ngữ khí của y thì có vẻ không để ý tới cổ cục này.
Lại liên tiếp hạ hơn mười quân cờ, Tề Ninh chỉ có kiến thức nửa vời căn bản không biết được rốt cuộc là ai chiếm thượng phong, chỉ thấy trên bàn cờ, trắng đen xen kẽ, khá phức tạp.
Ngược lại, người áo đen kia, lúc trước hạ cờ cực nhanh, nhưng lúc này, sau mỗi nước cờ Tề Ninh đi, y lại phải nghĩ một lúc, thật vất vả mới có thể hạ cờ.
Tiếp đó, tốc độ hạ cờ của Tề Ninh cực nhanh, người áo đen kia hạ càng lúc càng chậm. Mọi người xem chiến đều cảm thấy có thay đổi. Lúc này, Lễ bộ Thượng thư Viên Ninh Am và mọi người trong bàn giám khảo đều đi tới, đứng sau lưng Tề Ninh xem chiến. Tề Ninh thấy mấy người kia đều ngăn cản hết đằng sau, lại khá lo lắng cho vị cao nhân kia không nhìn được, tới khi giọng nói kia lại truyền tới, hắn mới yên tâm.
Viên Ninh Am nhìn bàn cờ, khuôn mặt già nua cũng có vẻ giật mình!
Lúc này, người áo đen đánh cờ với Tề Ninh cũng toát mồ hôi trán, sắc mặt không còn thong dong bình tĩnh như trước, mặc dù đã hết sức giữ trấn định, nhưng giữa hai đầu lông mày đã xuất hiện vẻ khẩn trương bối rối. Tề Ninh nghe theo cao nhân kia chỉ định, đặt xuống một con cờ. Người áo đen kia chấn động toàn thân. Viên Ninh Am thất thanh hô lên:
- A! Cái này… cái này… bị phá rồi!
ần đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ ua Công - một con tin hèn mọn. Thành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới hành Thượng Kinh - là để bao - vây. uyền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
ừ một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con


Khả năng đánh cờ của Tề Ninh phải nói là kém không ai kém hơn được, lúc này chính bản thân hắn cũng chẳng biết ván cờ đến lúc này ai thắng ai thua nữa. Chỉ là dựa vào âm thanh thần bí kia mà hạ cờ xuống. Lúc này, lại thấy trên trán người áo đen đổ mồ hôi hột, cộng với giọng nói nghẹn ngào của Viên Ninh Am thì hắn sửng sốt sau đó xem xét khu vực đánh cờ bị hai tên Hắc Bạch đứng vây quanh, nghi ngờ hỏi:
- Đã kết thúc rồi sao?
Hắn thật sự không biết ván cờ này rốt cuộc là đã kết thúc chưa nữa, chỉ thấy người áo đen kia lùi về sau hai bước, chắp tay nói:
- Tại hạ thua rồi, kỳ nghệ (kỹ thuật đánh cờ) của các hạ quả nhiên tinh thông, thần thông quảng đại, tại hạ vô cùng khâm phục!
Tề Ninh ngạc nhiên, lập tức có cảm giác việc này thật vớ vẩn!
Hắn biết khả năng đánh cờ của mình xét trong đám thi sinh đi thi của 9 Thư viện không phải đứng thứ nhất từ dưới lên thì cũng phải thứ hai từ dưới lên. Thế mà đến cuối cùng, một thằng mù đánh cờ như hắn lại có thể phá được cái bàn cờ cổ này.
- Tiểu Hầu gia quả đúng là tài trí hơn người!
Viên Ninh Am nhìn qua bàn cờ một lượt, cuối cùng thở dài:
- Đây là bàn cờ cổ Thất Hoàng Cục, từ trước tới nay chưa ai có thể phá giải. Ta đã thiết kế ván cờ này ở đây mấy lần cũng chỉ là vì đã đồng ý với Tam Liễu tiên sinh, muốn xem các vị tài tử tài năng xuất chúng trong Thư hội liệu có thể có người phá giải được hay không?
- Tam Liễu tiên sinh?
Trác Thanh Dương nghiêng đầu hỏi:
- Người mà lão đại nhân muốn nói chính là Liễu Mặc Sanh sao?
Viên Ninh Am lại cười nói:
- Đúng vậy, Trác tiên sinh cùng Tam Liễu tiên sinh là người cùng thời, chắc hẳn là cũng có chút quen biết!
Trác Thanh Dương khẽ vuốt cằm đáp lại:
- Chẳng trách, ta vừa nhìn ván cờ này liền biết đây không phải là ván cờ bình thường, không phải là một tàn cuộc bình thường thì ra đây chính là ván cờ mà Liễu Mặc Sanh coi như bảo bối.
- Mấy vị này đều là đệ tử của Tam Liễu tiên sinh.
Viên Ninh Am chỉ vào bốn gã áo đen.
- Tam Liễu tiên sinh đặc biệt phái bọn họ tới đây trấn thủ phần thi đấu đánh cờ.
Bốn gã người áo đen đồng thời bước lên hành lễ, một gã trong số họ đứng ra giải thích:
- Ván cờ Thất Hoàng Cục mà sư phụ trân trọng nhất, chúng đệ tử chúng ta đã mất rất nhiều thời gian nhưng vẫn không thể phá được ván cờ này. Sư phụ biết năm nay có tổ chức Kinh Hoa thịnh hội nên nhất thời cao hưng phái chúng tôi đưa Thất Hoàng Cục tới Kinh thành nhờ sự sắp xếp của Viên lão đại nhân xem các tài tử trong Thư hội liệu có người nào tài trí hơn người có thể phải giải được ván cờ này hay không?
Sau đó gã nhìn về phía Tề Ninh, khen ngợi:
- Thật sự không ngờ, Thư hội đúng là nơi tiềm tàng nhân tài, khiến người ta vô cùng khâm phục!
Tây Môn Vô Hận cười nói:
- Theo ta được biết thì kỳ nghệ của Tam Liễu tiên sinh có thể nói là thần quỷ khó lường, cũng chỉ có Huyền Dạ - một trong Tứ Nghệ Tuyệt Sĩ của Bắc Đường mới có thể phân cao thấp với tiên sinh. Ván cờ mà tiên sinh đưa ra không thể so sánh với những ván cờ bình thường được. Tiểu Hầu gia có thể phá được ván cờ này đúng là ngoài dự đoán của mọi người.
Lão nhìn Tề Ninh cười khen ngợi hắn:
- Tiểu Hầu gia đúng là thâm tàng bất lộ khiến tất cả chúng ta đều tính sai cả rồi.
Tề Ninh cười đáp lại:
- Thật ra kỳ nghệ của ta rất kém, thậm chí làm thế nào phá giải được ván cờ này chính bản thân ta cũng chẳng biết nữa!
Những lời này của hắn đều là lời thật lòng nhưng vào tai những người khác lại là những lời khiêm tốn.
Tiểu Dao cùng Tần Di thì vừa mừng vừa sợ, các nàng vốn tưởng ván cờ này không có cách nào phá được nhưng không ngờ Tề Ninh lại có thể xoay chuyển tình thế, phá được ván cờ. Không chỉ có hai nàng mà lúc này tin túc Tề Ninh phá được ván cờ cổ đã loan ra khắp hội trường, tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ tại sao 8 Thư viện lớn đều không có ai phá giải được ván cờ, làm sao Thư viện Quỳnh Lâm lại có thể phá giải một cách nhẹ nhàng như thế được?
Trong số đó có rất nhiều người còn không biết Tề Ninh là thần thánh phương nào, lúc này mọi người đều giúp nhau nghe ngóng tin tức. Cũng may là ở hội trường cũng có một vài người biết thân phận của Tề Ninh, người này truyền cho người kia, chẳng bao lâu sau, tất cả mọi người có mặt ở hội trường đều biết hóa ra chàng thanh niên trẻ khiến cả hội trường kinh ngạc này chính là Cẩm Y Hầu.
Nhưng Cẩm Y Hầu tại sao lại có liên quan đến Thư viện Quỳnh Lâm chứ? Rất nhiều người thấy khó hiểu, chỉ có điều Cẩm Y Hầu trước này đều dùng chiến công trên sa trường để danh chấn thiên hạ, không ngờ hôm nay vị Tiểu Hầu gia này lại có thể tinh thông tài nghệ cầm kỳ như vậy!
Mọi người đều thầm cảm thán, lúc này đã là giữa trưa, Thư viện Long Trì sắp xếp cho mọi người ăn cơm, chỉ có điều cho dù có là nhà ăn của Thư viện Long Trì thì cũng không thể chứa được tất cả gần một ngàn người vì vậy đã cho người phân phát đồ ăn cho mọi người tại hội trường, tất cả đều là hai cái bánh bao cùng với một bát cháo.
Mặc dù cơm trưa không được chu đáo cho lắm nhưng vì mục đích mọi người tới đây không phải là để ăn nên như vậy cũng chẳng sao. Sau khi giải quyết xong bữa trưa đơn giản, năm vị giám khảo lại tiếp tục trở lại vị trí của mình, tiếp tục phần thi đấu thứ ba.
Sau khi kết thúc hai trận thi đấu, trong lòng mọi người đều biết lúc này Thư viện Quỳnh Lâm là Thư viện đứng đầu trong 9 Thư viện.
Ca khúc “Tiếng cười biển cả” của Tề Ninh có thể nói là khiến cả hội trường kinh ngạc, cho dù ở vòng thứ nhất không đạt được số điểm cao nhất nhưng điểm cũng không phải là thấp nhất. Trong vòng thi thứ hai, trong số 9 Thư viện lớn, ngoại trừ Thư viện Quỳnh Lâm phá được ván cờ ra thì 8 Thư viện còn lại đều thất bại. Dựa theo quy tắc, vòng thi đấu thứ hai này chỉ có duy nhất Thư viện Quỳnh Lâm là có điểm còn 8 Thư viện khác không Thư viện nào đạt được điểm.
Nếu tình hình cứ tiếp tục như vậy, Thư viện Quỳnh Lâm chẳng những đạt được vị trí dẫn đầu mà điểm số cũng nhất định sẽ đạt được con số rất cao. Nếu cứ như vậy Thư hội Kinh Hoa năm nay đến cuối cùng ai sẽ là người đoạt ngôi vị quán quân đây? Thật khiến người ta hồi hộp không yên mà!
Từ khi Thư hội Kinh Hoa xuất hiện cho tới này, Thư viện đoạt được giải quán quân cũng chỉ có bốn Thư viện đứng đầu, trong đó Thư viện Vân Sơn là Thư viện đoạt được giải quán quân nhiều lần nhất, tiếp theo sau đó là Thư viện Long Trì.
Còn Thư viện Quỳnh Lâm thứ nhất là đến với cuộc thi này tương đối muộn, chỉ có mấy năm gần đây mới có đủ tư cách đứng trong hàng ngũ các Thư viện lớn, thứ hai là bởi vì nó là Thư viện dành cho con gái nên lúc nào cũng ở thế yếu hơn so với các Thư viện khác. Chính vì vậy nhưng năm tổ chức Thư hội, Thư viện Quỳnh Lâm đứng nói là vị trí quán quân cho dù là Top 3 cũng chưa bao giờ được xếp vào, bọn họ tới đây chẳng qua cũng chỉ là tới để góp vui mà thôi.
Thế nhưng không ai ngờ được, năm nay Thư viện Quỳnh Lâm một Thư viện mới nổi, trước nay chỉ được coi là thành phần phụ lại có điểm số dẫn đầu sau hai vòng thi đấu. Thậm chí còn có hi vọng đoạt được vị trí Quán quân, điều này ngoài việc khiến 8 Thư viện khác kinh ngạc ra thì còn khiến bọn họ cảm thấy có chút nhục nhã.
Mặc dù giữa 8 Thư viện có quan hệ cạnh tranh nhưng tất cả đều là đại biểu cho trào lưu văn học chính của Đại Sở, nếu như lần này bị một Thư viện nữ sinh đạp trên đầu giành mất ngôi vị quán quân thì đối với cả 8 Thư viện mà nói không thể nghi ngờ gì nữa, đây quả đúng là đại họa! Lúc này cả tám Viện trưởng của 8 Thư viện đều nhìn về phía Tề Ninh, vẻ mặt cả tám người đều có vẻ không thân thiện cho lắm.
Tiết Đan Thanh một lần nữa bước lên trên đài, cao giọng nói:
- Vừa rồi hai vòng thi đã kết thúc, tiếp sau đó là vòng thi đấu thứ ba. Chư vị cũng biết, vòng thi thứ ba là thi đấu thơ văn, các năm trước đều là do Lão Thượng thư ra đề, 8 Thư viện sẽ phái người đứng ra ứng đối.
Sau đó lão xoay người, chắp tay với ban giám khảo nói:
- Lão đại nhân, mời ngài ra đề!
Viên Ninh Am đứng dậy, có vẻ hơi trầm ngâm, một lát sau mói nói:
- Hôm nay là rằm tháng riêng, là ngày tết Nguyên tiêu, vốn dĩ trong ngày tết Nguyên Tiêu thì hội hoa đăng là thứ không thể thiếu. Hằng năm cứ đến tết Nguyên tiêu, khắp các phố lớn ngõ nhỏ trong Kinh thành đều treo hoa đăng, chơi đoán chữ, điền thi từ và cùng vô vàn các trò chơi giải trí khác.
Nói đến đây lão chắp tay nói:
- Chỉ có điều tiên đế vừa mới băng hà, cả nước chìm trong đau thương, hội hoa đăng sẽ không thể cử hành. Ngày đông giá rét đã đi qua và mùa xuân ấm áp đang đến, hôm nay lão phu sẽ ra hai đề, các vị tài tử anh tuấn xuất chúng hãy lấy hai mùa xuân và đông làm đề tài làm thành hai bài thơ. Sau đó năm người trong ban giám khảo chúng tôi sẽ nhận xét đánh giá để cho điểm cao thấp.
Lúc này Tiết Đan Thanh đã sai người đặt một chiếc bàn trước mặt các thí sinh của tất cả các Thư viện, sau đó để giấy lên mặt bàn, cái này đương nhiên là để các thí sinh viết thơ mình làm ra.
Trong lòng Tề Ninh lúc này lập tức nhẹ nhõm hơn hẳn.
Thi hội Kinh Hoa thi đấu cầm kỳ thi họa, trong đó chỉ có phần thi “Thi” là phần mà Tề Ninh nắm chắc nhất.
Hắn vốn còn tưởng Viên Ninh Am sẽ nghĩ ra cái đề nào cổ quái lắm, đến khi nghe thấy lấy mùa xuân và mùa đông làm đề tài thì trong lòng không còn áp lực nặng nề nữa.
Lần này hắn không có chút lo lắng nào, bản thân biết nữ sinh của Thư viện Quỳnh Lâm cho dù tài năng và học thức có giỏi hơn nữa cũng không thể làm thơ tốt hơn hắn được. Mặc dù thơ ca trong đầu hắn không có nhiều nhưng nếu chỉ là giới hạn ở đề tài này thì cho dù hai ba mươi đề cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Thậm chí hắn còn có cảm giác mình thi đấu thơ văn có thắng cũng chẳng có cảm giác anh hùng!
Thơ văn trong đầu hắn đều là những câu thơ hay truyền đời từ mấy trăm mấy ngàn năm trước, trải qua sự gột rửa của năm tháng, được bảo tồn và lưu giữ cùng với việc sàng lọc vô cùng kỹ lượng mới có thể được chọn lọc lưu lại thành tập thơ kinh điển thời hiện đại. Hắn chỉ cần lấy bất kỳ bài thơ nào trong số đó ra cũng đủ để vượt xa những người làm thơ ở chỗ này.
Thấy 8 Thư viện khác cũng đã phái người lên thi, Tề Ninh đang chuẩn bị đặt bút xuống viết thì lại đột nhiên ý thức được một vấn đề vô cùng quan trọng.
Trong vòng thi đấu thơ này ban giám khảo không để thí sinh ngâm thơ trước mặt mọi người mà lại để thí sinh cầm bút viết ra giấy, như vậy chỉ sợ là trong này có gì đó không đơn giản. Hắn suy nghĩ một lát dường như đã hiểu ra điều gì đó, có thể bọn họ muốn thông qua phần thi này để kiểm tra thư pháp của mọi người.
Tề Ninh mặc dù có biết viết vài chữ bằng bút lông nhưng không phải là tất cả, hắn quay lại hỏi:
- Trong các trò, ai là người viết chữ đẹp nhất?
Mọi người đều nhìn về phía cô nương ngồi ở hàng cuối cùng, Tiểu Dao lên tiếng:
- Tiên sinh, chữ của Hồ Quỳnh là sạch sẽ ngay ngắn nhất ạ!
Tề Ninh mỉm cười gật đầu gọi Hồ Quỳnh tới, Hồ Quỳnh có chút lo lắng nhỏ giọng nói:
- Tiên sinh, ta… ta không biết làm thơ!
- Ta đọc trò viết!
Tề Ninh khẽ nói:
- Không cần trò phải tự làm thơ.
Lúc này Hồ Quỳnh mới yên tâm.
Sau đó Hồ Quỳnh đi tới ngồi cùng bàn với Tề Ninh, lúc này đã có người nộp bài. Tề Ninh nhớ lại tất cả những bài thơ về mùa xuân với mùa đông mà mình biết sau khi chọn ra một bài liền nhẹ giọng đọc cho Hồ Quỳnh viết, sau khi nàng ta viết xong liền nộp bài.
Tề Ninh chú ý nhìn vào vẻ mặt của ban giám khảo, thấy bọn họ chuyền bài của mình cho nhau, vẻ mặt họ đều có tín hiệu tích cực thì tâm trạng lập tức nhẹ nhõm hơn hắn. Trong lòng thầm nghĩ chỉ cần hắn nắm được vòng này thì chuyện Thư viện Quỳnh Lâm có thể đoạt được giải Quán quân chắc hẳn sẽ không phải là vấn đề quá khó khăn.
8 Thư viện khác thấy đám người Viên Ninh Am sau khi xem bài của Thư viện Quỳnh Lâm thì đều khẽ vuốt cằm, trong lòng đều biết lần này không ổn rồi, mấy vị viện trưởng đều trao đổi ánh mắt với nhau ra hiệu cái gì đó.
Khoảng nửa canh giờ sau, các thí sinh của 8 Thư viện đều nộp bài của mình lên, năm vị giám khảo xem từng bài một sau đó chấm điểm, thấy các vị giám khảo nói nhỏ với nhau cái gì đó, cuối cùng Trần Hi Thường của ban thẩm xét đứng dậy bước lên phía trước, chắp tay quay xung quanh sau đó mới cất cao giọng nói:
- Vòng thi đấu này đã có kết quả, các thí sinh của tất cả các Thư viện đều có bài làm rất xuất sắc khiến các lão già như chúng ta vô cùng vui mừng.
Sau đó lão dừng một lát rồi sau đó tay đưa ra một tờ giấy thi.
- Ở đây có hai bài thơ đều cùng do một người làm, tất cả chúng tôi đều cho rằng hai bài thơ này ý cảnh đặc biết nhất, cũng sâu sắc nhất, từ ngữ tuyệt diệu ngàn từ chọn một!
Xung quanh lập tức xuất hiện lời bàn tán xôn xao, mọi người đều châu đầu ghé tai nói gì đó, bọn họ đều bàn tán xem Thư viện nào là chủ nhân của hai bài thơ mà Trần Hi Thường nói là hai bài thơ xuất sắc nhất.
Lão viện trưởng của Thư viện Vân Sơn cũng đứng dậy chắp tay nói:
- Không biết là hai bài thơ này có điểm gì tuyệt diệu? Nếu như quả đúng là từ ngữ tuyệt diệu, ngàn từ chọn một thì không biết liệu có thể tất cả chúng ta được nghe để mở mang kiến thức được không?
Trần Hi Thường cười nói:
- Ta cũng đanh định làm vậy!
Sau đó lão mỉm cười, đọc:
- Trúc ngoại đào hoa tam lưỡng chi,
Xuân Thu thủy noãn áp tiên tri.
Lâu hao mãn địa lô nha đoản,
Chính thị hà đồn dục thượng thì!
(Bên ngoài bụi trúc, hoa đào nở hai ba cành,
Sông sang xuân, nước ấm lên, con vịt là biết trước tiên.
Cỏ lâu hao mọc đầy đất, mầm lau mới lên còn ngắn,
Chính là lúc loài lợn nước muốn lên ăn.
Xuân giang vãn cảnh – Tô Đông Pha)
Ngừng một lát lão đưa tay lên vuốt râu sau đó nhận xét:
- Quá hay, quá tuyệt. Cách hành văn nhẹ nhàng, cảnh sắc mùa xuân đẹp như tranh vẽ, sống động như hiện ngay trước mắt, hình tượng vô cùng thật, quả đúng thơ hay hiếm gặp.
- Tuy chỉ có bốn câu ngắn ngủi nhưng lại khiến người ta như chìm trong tiên cảnh, quả nhiên là thơ hay khó gặp.
Viên Ninh Am cũng vỗ tay cười khen ngợi:
- Đây là bài thơ làm về mùa xuân còn một bài nữa, Trần tiên sinh chúng ta cùng nhau ngâm…
Trần Hi Thường khẽ vuốt cằm, lúc này mới tiếp tục nói:
- Còn một bài thơ nữa, viết về mùa đông.
Lão dừng một lát sau đó ngâm lên:
- Thiên sơn điểu phi tuyệt,
Vạn kính nhân tung diệt.
Cô châu soa lạp ông,
Độc điếu hàn giang tuyết!
(Giữa ngàn non, chim bay tắt bóng,
Trên đường muôn ngả, dấu người vắng tanh.
Thuyền trơ trọi, ông già nón lá áo tơi,
Một mình ngồi thả câu trong tuyết trên sông lạnh!
Giang tuyết – Liễu Tông Nguyên)
Mọi người ở đây hầu hết là văn nhân, thơ từ hay dở thế nào chỉ cần nghe qua là biết, sau khi nghe hết hai bài thơ Trần Hi Thường đọc vẻ mặt mọi người đều kinh sợ, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên là núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn. Thư hội Kinh Hoa này đúng là nơi có nhiều nhân tài ẩn dật, mọi người đều khẳng định chắc chắn hai bài thơ này phải là của một trong số 8 Thư viên lớn.
Lúc này chẳng những mấy vị Viện trưởng nhìn nhau mà tất cả các thí sinh thi đấu cũng quay đầu nhìn nhau, nhưng chẳng có bất kỳ ai đưa mắt nhìn về phía Thư viện Quỳnh Lâm.
- Trần tiên sinh, không biết bài hai thơ này là của vị nào?
Đột nhiên Viện trưởng Thư viện Khung Lư đứng dậy, chắp tay hỏi.
Trần Hi Thường nhìn về phía Viên Ninh Am thấy lão gật đầu thì mới quay lại cười nói:
- Cả hai bài thơ này đều là của … Thư viện Quỳnh Lâm!
Lời này vừa nói ra chỉ có duy nhất Tề Ninh là tự nhiên bình tĩnh, còn những người khác thì đều trợn mắt nhìn về phía bọn họ.
Viện trưởng của 8 Thư viện lớn đều nhìn chằm chằm vào Tề Ninh, bọn họ quay qua nhìn nhau sau đó đột nhiên Viện trưởng Thư viện Khung Lư vô tay cười nói:
- Thơ hay, thơ hay, quả nhiên là thơ hay.
Lão dừng một chút sau đó nhìn về phúa Viện trưởng Thư viện Vân Sơn một cái rồi mới nói tiếp:
- Bài thơ trước quả thật là rất hay chỉ là bài thơ sau…
Trần Hi Thường hỏi lại:
- Ân Viện trưởng thấy bài thơ sau làm sao?
Viện trưởng Thư viện Vân Sơn xoay cười nhìn về phía Tề Ninh, cao giọng hỏi:
- Tiểu Hầu gia, cả hai bài thơ này đều là doThư viện Quỳnh Lâm làm sao?
- Đã đề chữ, viết tên lên bài thơ thì đương nhiên là do Thư viện Quỳnh Lâm làm rồi.
Tề Ninh thấy vẻ mặt của Ân Viện trưởng kỳ lạ, trong lòng có cảm giác có gì đó không đúng lắm.
- Không đúng!
Giọng điệu Ân viện trưởng lạnh lẽo, cao giọng nói:
- Bài thơ thứ nhất lão phu trước tiên sẽ không nói tới nhưng bài thơ thứ hai chắc chắn không phải là do người của Thư viện Quỳnh Lâm làm, lại càng không phải là tác phẩm của Tiểu Hầu gia!

Bạn cần đăng nhập để bình luận