Cẩm Y Xuân Thu

Chương 544: Thái Y Viện

Tề Ninh cực kỳ kinh ngạc khi biết Quốc tương Lệnh Hồ Húc của Đông Tề và Trác Thanh Dương có quan hệ sâu xa.
- Năm đó đương nhiên Lệnh Hồ Húc còn lén phái người đi tìm Trác Thanh Dương, muốn để Trác Thanh Dương đến làm quan tại Đông Tề.
Long Thái nói:
- Chẳng qua Trác tiên sinh cũng không tới đó mà vẫn luôn ở thư viện Quỳnh Lâm. Phụ hoàng cũng từng mời Trác tiên sinh vào triều làm quan nhưng lại bị cảm ơn và uyển chuyển từ chối. Vị lão tiên sinh này không có lòng cầu danh lợi, không thể cống hiến cho quốc gia là một sự tổn thất cho triều đình.
Tề Ninh thầm nghĩ, Trác Thanh Dương kia xuất sắc hơn người, hiển nhiên không muốn bị cuốn vào thị phi của triều đình, lại hỏi:
- Hoàng thượng, người nói Lệnh Hồ Húc này có đáng để chúng ta mượn sức không?
- Thật ra vào đại lễ lập quốc của Đông Tề lần trước, trẫm đã gặp Lệnh Hồ Húc tại Đông Tề, cũng nói chuyện qua với y.
Long Thái cười nói:
- Trẫm sớm biết Lệnh Hồ Húc này không phải người bình thường, có tài trị quốc, nghĩ nếu Lệnh Hồ Húc này có thể nghe lệnh Đại Sở ta thì chẳng những Đông Tề sẽ tổn thất rường cột, suy yếu rất nhiều mà Đại Sở ta lại như hổ thêm cánh. Chỉ là nói mấy câu xong, trẫm đã biết Lệnh Hồ Húc này khăng khăng một mực với Đông Tề. Cho dù trẫm có nói tới nát miệng lưỡi cũng không có khả năng thuyết phục y, cho nên dứt khoát bỏ qua ý niệm này.
Thân hình gã hơi dựa về phía sau, lại nói tiếp:
- Chẳng qua Lệnh Hồ Húc này cũng rất có thiện cảm với Đại Sở chúng ta, và rất phản cảm với người Hán phía Bắc. Đương nhiên Lệnh Hồ Húc là quốc tương của Đông Tề quốc, sẽ không bị cảm tính chi phối chính lệnh của mình.
Nhưng nếu có thể giao hảo với y sẽ rất có lợi cho Đại Sở chúng ta.
Hơn nữa lần này cầu thân nếu được y trợ giúp thì hẳn là mười phần đã ổn chín rồi.
Tề Ninh nói:
- Hoàng thượng yên tâm, tới Đông Tề, nhất định thần sẽ xin gặp vị quốc tương Lệnh Hồ này.
Hắn lại hỏi:
- Đúng rồi, Thân Đồ La kia có tâm tư gì với Đại Sở chúng ta?
- Trẫm đang định nhắc nhở ngươi, phải cẩn thận với tên Thân Đồ La này.
Long Thái nói:
- Trẫm nghe qua lời đồn, lúc còn trẻ Thân Đồ La này du lịch xung quanh, năm đó hình như còn có qua lại với Trường Lăng Hầu Bắc Đường Khánh của Bắc Hán, nghe nói còn nghi là thầy trò. Nếu người này có qua lại với người Bắc Hán thì dù sao cũng phải cẩn thận một chút.
- Trường Lăng Hầu?
Tề Ninh cau mày nói:
- Hoàng thượng, có phải Bắc Đường Khánh là thống soái quân Hán không?
Long Thái nói:
- Năm đó Bắc Đường Khánh là Đại tướng quân quân Hán, thống lĩnh mười mấy vạn tinh binh Bắc Hán, tranh đấu ngang ngửa trên sa trường với phụ thân Tề Cảnh của ngươi. Chẳng qua theo trẫm được biết, từ nhiều năm trước, Bắc Đường Khánh này đã đột nhiên yên lặng biến mất, khó có được tin tức của y. Chúng ta cũng từng phái người đi điều tra nhưng cuối cùng cũng không tìm được tin tức của người này.
- Bắc Đường Khánh biến mất sao?
Tề Ninh ngạc nhiên nói:
- Y là thống soái quân Hán, Bắc Hán Trường Lăng Hầu. Nhân vật như thế sao có thể nói biến mất là biến mất được?
Long Thái cũng nghi hoặc nói:
- Trẫm cũng vẫn tò mò, Bắc Đường Khánh là danh tướng đệ nhất Bắc Hán, đột nhiên không có tin tức, trong chuyện này tất có cổ quái.
Gã lại cười nhạt một tiếng:
- Con cháu hoàng thất Bắc Hán rất đông, nghe nói vị hoàng đế Bắc Hán kia có tới năm sáu huynh đệ, còn sinh ra một đống hoàng tử, tranh đấu với nhau rất gay gắt.
Bắc Đường Khánh không có tin tức gì, chỉ sợ chưa biết chừng cũng chết trong nội đấu rồi. Chẳng qua người Bắc Hán không dám để lộ tin tức này ra mà thôi.
Tề Ninh thầm nghĩ Bắc Đường Khánh là danh tướng đệ nhất của Bắc Hán, nếu quả thật y chết rồi thì đương nhiên Bắc Hán phải cố hết sức giấu diếm tin người này chết. Chẳng qua thân là danh tướng bậc nhất Bắc Hán, tay cầm binh quyền, chỉ sợ nơi này cũng không có mấy người đưa y vào chỗ chết được. Chuyện của người này nhất định là kinh thiên động địa, Bắc Hán muốn giấu diếm cũng không giấu diếm nổi.
- Không có tin tức của Bắc Đường Khánh, hôm nay đại tướng cầm binh của Bắc Hán là Chung Ly Ngạo. Cuộc chiến Tần Hoài này, quân Hán là do Chung Ly Ngạo điều khiển.
Long Thái như nghĩ tới điều gì đó, nói:
- Trước kia Trẫm không hiểu rõ người này lắm nhưng có thể giao chiến với Tề Cảnh tại Tần Hoài mấy năm không rơi vào thế hạ phong, xem ra Chung Ly Ngạo này cũng không phải nhân vật tầm thường.
Tề Ninh nói:
- Thần nghe nói có thể chống đỡ với Tề Cảnh tại Bắc Hán chỉ có Trường Lăng Hầu Bắc Đường Khánh, Chung Ly Ngạo này là nhân vật thế nào mà lại cũng cao siêu như vậy?
- Chung Ly Ngạo này rất giỏi cầm binh, xem ra không phải là chuyện giả rồi.
Long Thái nói:
- Chẳng qua tại cuộc chiến Tần Hoài, Tề Cảnh cũng đang bị bệnh, tinh lực không thể so với trước kia được. Nói công bằng thì binh mã người Hán còn mạnh hơn chúng ta một chút. Có thể giữ quân Hán tại phía Bắc Hoài Thủy, việc này rất khó rồi.
Gã xua tay, nói:
- Thôi, không nói chuyện này nữa.
Ngươi tới Đông Tề, cẩn thận chú ý Thân Đồ La là được. Chẳng qua về mặt lễ tiết thì không thể thiếu được.
Tề Ninh cười nói:
- Hoàng thượng không cần lo lắng. Trong lòng thần đều có ý định sẽ làm thế nào rồi.
- Vậy là tốt rồi.
Long Thái nói:
- Phía bộ Hộ đã chuẩn bị lễ vật cầu thân, chắc cũng phải cần mấy ngày nữa, nhanh nhất cũng phải mười ngày sau mới có thể xuất phát được. Những ngày này ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi.
Đột nhiên gã nghĩ tới điều gì, hỏi:
- Đúng rồi, ngươi nói Cửu Khê Độc Vương gì đó kia đã tới kinh thành chưa?
Tề Ninh hạ giọng đáp:
- Đang định bẩm báo với Hoàng thượng đây. Hôm nay Thu Thiên Dịch đã tới kinh thành, lúc nào cũng đợi Hoàng thượng triệu kiến.
Hoàng thượng, có muốn truyền lão vào cung không?
- Cũng tốt.
Long Thái gật đầu, lập tức lắc đầu, hơi trầm ngâm, rốt cục nói:
- Trẫm sẽ gặp lão, chẳng qua không phải ở trong cung.
Y vẫy Tề Ninh tiến tới sát, ghé vào lỗ tai nói vài câu. Tề Ninh cau mày nói:
- Hoàng thượng, chuyện này có được không?
- Không có gì không được cả.
Long Thái nói:
- Trẫm đã nói với ngươi từ trước rồi. Dịch độc tại kinh thành cũng không đơn giản, nếu không phải Hắc liên thánh giáo gây ra thì sau lưng nhất định dấu một âm mưu rất lớn, cần phải biết rõ chân tướng rốt cục thế nào.
Sau đó gã phất tay, nói:
- Ngươi lui xuống trước đi. Sau khi trẫm sắp xếp xong sẽ phái người báo cho ngươi biết.
Tề Ninh chắp tay chuẩn bị lui ra, lùi lại mấy bước, tròng mắt đảo vài cái, đột nhiên ôm bụng kêu ôi chao một tiếng. Long Thái sửng sốt, vội hỏi:
- Có chuyện gì thế?
Vẻ mặt Tề Ninh đau khổ nói:
- Hoàng thượng, sau khi về kinh thân thể vẫn không thoải mái, lúc lên triều thần đã có cảm giác đầu nặng chân nhẹ, thân thể yếu ớt, cũng không biết có phải đã bị cảm từ Tây Xuyên hay không, bây giờ bắt đầu ốm rồi.
Long Thái thấy vẻ mặt Tề Ninh đau đớn, không giống giả vờ, lập tức nói:
- Người đâu!
Rất nhanh liền thầy Phạm Đức Hải, Phạm công công tiến vào cửa. Long Thái ra lệnh:
- Đi truyền thái y, mau tới xem bệnh cho Cẩm Y hầu, xem rốt cục làm sao rồi.
Tề Ninh vội nói:
- Hoàng thượng, không cần không cần đâu. Thần vẫn có thể chịu được.
- Nói hươu nói vượn.
Long Thái đi tới, thấy sắc mặt Tề Ninh không ổn, cau mày nói:
- Có bệnh thì phải khám, sao mà phải chịu?
Gã phất tay nói:
- Phạm Đức Hải, ngươi đi truyền thái y đi.
Phạm Đức Hải đang định rời đi, Tề Ninh lại nói:
- Hoàng thượng, nếu truyền thái y thì qua lại khó tránh khỏi phiền toái, hơn nữa còn tốn thời gian.
Không bằng để Phạm công công mang thần đi Thái Y Viện, tùy tiện khám một chút là được.
Long Thái nói:
- Như thế cũng tốt. Phạm Đức Hải, ngươi dẫn Cẩm Y hầu đi Thái Y Viện đi.
Phạm Đức Hải vâng một tiếng, dẫn Tề Ninh ra cửa, lại bảo hai tiểu thái giám cùng dìu Tề Ninh xuất cung đi về Thái Y Viện. Thái Y Viện ngay cạnh hoàng cung, cũng là để tiện xem bệnh cho người trong cung. Đi tới Thái Y Viện, nghe nói Đại thái giám tổng quan trong cung là Phạm Đức Hải mang Cẩm Y hầu tới khám bệnh, Viện sứ mang theo vài tên thái y cao tay vội vàng tới đón, mời vào trong một gian phòng sạch sẽ.
Viện sứ Thái Y Viện này cùng họ với Phạm Đức Hải, quan hệ giữa hai người bọn họ có vẻ cũng không tồi. Phạm viện sứ mời Tề Ninh ngồi xuống, lại bảo Tề Ninh vươn cánh tay ra, tự mình bắt mạch. Mấy tên ngự y cung kính đứng một bên. Sau một lát, Viện sứ mới hơi nhíu mày, nói nhỏ:
- Hầu gia, mạch tượng này của ngài quả là hơi rối loạn, chẳng qua…
Phạm Đức Hải đứng một bên vội hỏi:
- Phạm Viện sứ, Hầu gia không sao chứ?
- Phạm công công yên tâm, cũng không có vấn đề gì.
Phạm viện sứ cười nói:
- Có thể là khí huyết không thoải mái thôi, sắc thuốc uống vài ngày là khỏi rồi.
Sau đó gã dặn dò một ngự y bên cạnh:
- Hồ thái y, ngươi đến phòng thuốc lấy chút thuốc bổ khí huyết để Hầu gia mang về.
Còn chưa nói hết, Tề Ninh đã lắc đầu nói:
- Phạm viện sứ, ta cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào, cứ ở lại Thái Y Viện đợi thuốc, từ từ rồi hãy về có được không?
Phạm viện sứ vội nói:
- Cũng tốt, cũng tốt. Hồ thái y, ngươi phái người đi sắc thuốc đi.
Hồ thái y kia vâng một tiếng, Tề Ninh lại gọi lại nói:
- Hồ thái y, thuốc này là do ai trông nom?
- Bẩm Hầu gia, là Lang thừa của Điển Dược cục.
Hồ thái y bẩm:
- Dược khố của Thái Y Viện cũng do y quản lý, cách nơi này không xa lắm. Hạ quan đi lấy dược liệu, rất nhanh sẽ sắc xong, Hầu gia chờ một chút.
- Nếu Lang thừa của Điển Dược Cục quản lý thuốc thì ngươi cũng không cần phải phiền toái nữa, để Lang thừa đó mang thuốc tới đây.
Tề Ninh nói:
- Gã quản lý dược liệu, nhất định quen thuộc dược liệu nhất, giao cho gã là ta yên tâm nhất.
Phạm viện sứ cười nói:
- Hầu gia không cần lo lắng. Mỗi một vị dược liệu tại Thái Y Viện đều được lựa chọn rất kỹ lưỡng, hơn có chút tỳ vết là được được vào kho thuốc của Thái Y Viện.
Y lại nói:
- Kêu Lang thừa Tô Thanh Quân mang dược liệu tới đây.
Lúc này Hồ thái y mới đi. Phạm Đức Hải nói:
- Hầu gia, Phạm viện sứ, trước hết ta hồi cung hầu hạ Hoàng thượng đã.
Lão lại dặn dò:
- Phạm viện sứ, mấy ngày nữa Hầu gia sẽ phải xuất sứ, Thái Y Viện các ngươi phải bảo vệ tốt thân thể cho Hầu gia. Nếu thân thể Hầu gia không khỏe, đến ngày không thể rời kinh thì long nhan của Hoàng thượng sẽ giận dữ đấy.
Phạm viện sứ vội vàng đứng dậy chắp tay nói:
- Phạm công công yên tâm. Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày Thái Y Viện sẽ phái người tới Cẩm Y hầu phủ kiểm tra cho Hầu gia.
Lúc này Phạm Đức Hải mới hài lòng dẫn tiểu thái giám rời đi.
Phạm viện sứ biết Tề Ninh cũng không ốm đau gì lắm, ra lệnh cho người dâng trà lên, lại cười nói:
- Sau này nếu Hầu gia có gì sai khiến thì cứ sai người tới Thái Y Viện nói một tiếng, bên này lúc này cũng sẽ phái người tới.
Tề Ninh gật đầu, cười nói:
- Phạm viện sứ, dược liệu của Thái Y Viện các ngươi là từ đâu mà tới? Tự mình phái người đi hái thuốc sao?
Phạm viện sứ cười nói:
- Hầu gia nói đùa rồi. Trong kinh có không hề ít hiệu thuốc. Có thể mở được hiệu thuốc lớn tại kinh thành đều là những hãng thuốc cực có thực lực của Đại Sở ta.
Dược liệu của các nhà thuốc này đều không tồi, Thái Y Viện chỉ cần đưa danh sách, để những hiệu thuốc này mang thuốc tới là được rồi. Chẳng qua mỗi một vị thuốc vào kho đều cần kiểm tra cẩn thận.
Hầu gia biết là dược liệu trong Thái Y Viên đều dùng cho trong cung và vương công quý tốc, không thể qua loa. Hơi có chút xíu tỳ vết là Thái Y Viện cũng không dám cho vào kho.
Tề Ninh nói:
- Vậy thì ai tới kiểm tra dược liệu?
Phạm viện sứ tự kiểm tra sao?
- Mỗi vị trí đều có người thích hợp.
Phạm viện sứ nói:
- Dược liệu đều được thu vào kho thuốc của Điển Dược Cục, hiển nhiên người của Điển Dược Cục phải kiểm tra thuốc. Vừa rồi Hầu gia muốn kêu Lang thừa của Điển Dược Cục mang thuốc tới, Lang Thừa Tô Thanh Quân kia là người có chức trách kiểm tra dược liệu.
Nếu trong kho thuốc có thiếu dược liệu gì, hoặc dược liệu xảy ra vấn đề gì thì đều phải do Lang thừa Tô Thanh Quân kia chịu trách nhiệm.
- Lang thừa Tô Thanh Quân sao?
Tề Ninh cười nói:
- Là do Phạm viện sứ đề bạt à?
Phạm viện sứ nói:
- Vậy cũng không phải. Phụ thân của Lang thừa Tô Thanh Quân từng đảm nhiệm Viện phán tại Thái Y Viện này, sau đó y và huynh trưởng của y cũng vào Thái Y Viện.
Nói tới đây y hơi hạ giọng, cười nói:
- Y thuật của huynh trưởng lão không kém, vượt qua đời trước, cũng đạt tới vị trí Viện Phán rồi.
Chẳng qua ngộ tính của lang thừa Tô Thanh Quân này cũng không lớn lắm, cho nên cuối cùng phải bố trí tại Điển Dược Cục. Cũng đã nhiều năm rồi, làm việc tới ngày hôm nay cũng xem như khôn khéo lưu loát.
- Ồ?
Tề Ninh cười nói:
- Thế thì xem như là con nối nghiệp cha rồi. Không đúng, phải nói là đời sau không bằng đời trước, không bằng được phụ thân và huynh trưởng của y, không vào được cửa lớn của Thái Y Viện.
Phạm viện sứ cảm thấy Tề Ninh nói chuyện cổ quái, lời này cũng không biết phải nói tiếp làm sao, cười khan hai tiếng.
y Thank You to ThanhTùng For This Useful

Tề Ninh không cần chờ quá lâu, thuốc đã được sắc xong. Khi Hồ thái y dẫn Tô lang thừa của cục Điển Dược tới, vừa vào cửa, Tô lang thừa liền cúi đầu, hai tay cầm chén thuốc, cung cung kính kính đi tới, quỳ sụp xuống đất, trình chén thuốc lên.
Một lang thừa nho nhỏ của cục Điển Dược viện Thái Y trước mặt thế tập Hầu chỉ là một em bé đáng thương.
-Ồ, Tô lang thừa, trán ngươi bị gì vậy?
Phạm viện sứ thấy dược cao trên trán Tô lang thừa nên hơi nghi hoặc hỏi.
Tô lang thừa vội nói:
-Hôm qua hạ quan không cẩn thận bị ngã, cho nên bị thương nhẹ.
-Ồ?
Phạm viện sứ nửa tin nửa ngờ, tất nhiên là y không biết tối hôm qua Tô lang thừa bị Tề Ninh đánh đập một trận ở quán rượu. Vết thương trên mặt không nghiêm trọng, thế nhưng thân thể đã bị đánh sưng tím. Có điều, có quần áo che đậy nên không thấy mà thôi. Cục Điển Dược này khác với những chỗ khác, mỗi ngày có rất nhiều được liệu ra ra vào vào, thân là lang thừa của cục Dược Điển, ngày nào y cũng phải tới. Nếu muốn xin nghỉ, cần phải nói trước mấy ngày để an bài trước mọi chuyện mới được. Mặc dù hôm qua bị đánh một trận, tên Tô lang thừa này cũng không dám bỏ lỡ công việc.
Tô lang thừa có ý đồ chấm mút Điền phu nhân. Y tự cho là hiệu thuốc của Điền gia muốn làm ăn với viện Thái Y, hơn nữa đối phương còn là một góa phụ, cho nên gan y lớn lên, muốn mạnh mẽ chiếm đoạt nàng ta ngay trong quán rượu. Vốn tưởng là mọi chuyện sẽ như ý, Điền phu nhân cũng không dám nói ra ngoài, ai ngờ nửa đường lại có một người xuất hiện, xông tới đánh y một trận. Người này tới rồi đi rất vội cho nên Tô lang thừa vẫn còn mơ mơ màng màng, tới giờ vẫn không biết rốt cuộc thì mình bị ai đánh.
Vừa rồi nghe được Cẩm Y Hầu tới viện Thái Y, chỉ đích danh y mang thuốc qua, lòng Tô lang thừa lập tức trầm xuống.
Trong lòng y hiểu rõ một chuyện:
Điền phu nhân có thể cung cấp thuốc cho viện Thái Y là vì có chỗ dựa phía sau là Cẩm Y Hầu. Hôm qua y mới dùng sức mạnh với Điền phu nhân, hôm nay Cẩm Y Hầu đã chạy tới viện Thái Y.
Chuyện này quá trùng hợp, trùng hợp tới mức cố ý, biết thầm không ổn, thế nhưng y không thể tránh được. Sắc thuốc xong, y chỉ có thể nom nóp lo sợ đưa thuốc tới, thầm quyết định trong lòng, nếu tên Cẩm Y Hầu này thật sự hỏi tội, có đánh chết y cũng không thừa nhận. Điền phu nhân dù sao cũng là phụ nhân, không thể nào chạy tới làm chứng được.
Cho dù Điền phu nhân tới thật, tới lúc đó cắn ngược một câu, nói Điền phu nhân vì làm ăn cố ý khoe khoang lẳng lơ, cố ý câu dẫn mình. Dù sao thì cũng không có chứng từ, Điền phu nhân kia cũng không lấy ra được bằng chứng.
Trên đường tới đây, y đã quyết định sẽ làm vậy.
Tề Ninh không hỏi dù chỉ một câu. Hắn nhận lấy chén thuốc, thổi một cái, một hơi uống sạch, không nói một chữ. Sau đó, hắn đặt chén thuốc xuống, hỏi:
-Đây là thuốc gì? Sao lại đắng thế?
Phạm viện sứ cười nói:
-Hầu gia, thuốc đắng dã tật, thuốc này có thể thông máu thông khí, là thuốc bổ. Không tới một canh giờ nữa, Hầu gia sẽ hoàn toàn bình phục.
Tề Ninh đứng lên nói:
-Vậy thì tốt.
Hắn cười nói:
-Phạm viện sứ, lần này cảm ơn ngươi, ta đi trước.
Phạm viện sứ đứng dậy đưa tiễn, nói:
-Hầu gia đi thong thả, mấy ngày này viện Thái Y sẽ phái người tới.
Sau đó y tiễn Tề Ninh ra viện Thái Y. Tề Ninh cười cười, đi ra ngoài cửa. Vừa mới đi tới cửa lớn, cơ thể hắn chợt lắc lư, sau đó mềm nhũn người ngồi xuống. Biến cố này làm cho sắc mặt mọi người thay đổi. Mặc dù tuổi Phạm viện sứ đã cao, thế nhưng lúc này lại rất linh hoạt, y bước một bước dài xông tới đỡ hắn rồi la lên: -Hầu gia, ngài... !
Tô lang thừa thấy Tề Ninh hỏi cũng không hỏi lập tức rời khỏi liền cảm thấy vui mừng, trong đầu nghĩ thầm: trước đó mình quá lo rồi, xem ra việc hôm nay chỉ trùng hợp thôi. Khi đang cảm thấy nhẹ nhõm, y nghe được âm thanh.
Quay đầu nhìn lại, y thấy Tề Ninh đang nhũn người ngồi dưới đất, mặt trắng bệch, Phạm viện sứ đang nắm tay, bắt mạch cho hắn.
Tô lang thừa cảm thấy chuyện này không ổn, y thấy sắc mặt Phạm viện sứ rất khó coi, Tề Ninh thì ỉu xìu nói:
-Phạm Viện sứ, chuyện... Chuyện gì thế này?
Phạm viện sứ nói:
-Hầu Gia, vừa rồi bắt mạch chỉ thấy mạch đập hỗn loạn, thế nhưng bây giờ… Bây giờ khí huyết của Hầu gia đang rối loạn, trong cơ thể, ồ... Ồ, thật kỳ lạ...!
-Ta cảm thấy rất khó chịu.
Tề Ninh giơ ngón tay chỉ chén thuốc, nói:
-Đây... Đây là thuốc gì?
Hồ thái y và Tô lang thừa hồn bay phách tán. Hai người đồng thời quỳ xuống, Hồ thái y nói: -Hầu gia, toa thuốc...Toa thuốc do hạ quan ra, đó... Đó là là toa thuốc bổ huyết dưỡng khí, không thể nào có vấn đề được.
Y nhìn về phía Tô lang thừa, hỏi: -Tô Lang thừa, ngươi có sắc thuốc theo đơn thuốc của ta không?
Toàn thân Tô lang thừa rung lên.
Y lắp bắp nói:
-Hồ, Hồ thái y, ta . . ta làm đúng theo... Theo toa thuốc của ngài, không có ... không có chút sơ sót nào!
-Ta sắp chết rồi.
Tề Ninh thở hổn hển nói:
-Ta sắp chết rồi, ta bị viện Thái Y của các ngươi hại chết, chỗ các ngươi có nội gian, muốn… Muốn làm hại bổn Hầu!
Lúc này, không những là Hồ thái y và Tô lang thừa, ngay cả Phạm viện sứ và vài ngự y khác cũng hồn bay phách tán.
Cẩm Y Hầu là ai? Đây chính là một trong bốn Hầu tước thế tập đương triều. Cẩm Y Tề Gia chính là thế gia khai quốc của Đại Sở, gia tộc thế này đừng nói là viện Thái Y, cho dù là Hoàng đế cũng phải cho chút mặt mũi.
Tề Ninh là ai? Ai cũng nói vị Cẩm Y tiểu Hầu gia này là đại thần được Hoàng đế coi trọng. Hôm nay, hắn còn được chính Hoàng đế phái đại tổng quản thái giám tự mình dẫn tới.
Đừng nói vị tiểu Hầu gia này nói chết ở viện Thái Y, cho dù chỉ rụng một sợi tóc, đây cũng là tai họa ngập trời với viện Thái Y.
-Hầu gia, Hầu gia!
Phạm viện sứ vội vàng nói:
-Viện Thái Y không có nội gian, cũng… Cũng không có ai dám làm hại Hầu gia, Hầu gia không cần lo, viện Thái Y có rất nhiều cao thủ, hạ quan lập tức gọi người tới chữa trị cho Hầu gia.
Giơ tay lên, y nói:
-Nhanh lên, qua đây đỡ Hầu gia nằm xuống.
Mấy người vội vàng bước tới, Tề Ninh khoát tay nói:
-Không được, không được, ta sắp bị các ngươi hại chết rồi, ta không động đậy được, ai cũng...Cũng đừng nghĩ tới việc động vào ta, đi bẩm báo cho hoàng thượng, để ...
Để hoàng thượng phái người tới!
Hơi thở của hắn rất dồn dập, nhìn cứ như đang thật sự thoi thóp.
Mọi người trố mắt nhìn nhau, ai cũng rất sốt ruột, cả đám nhìn về phía Phạm viện sứ.
Phạm viện sứ biết rất rõ nếu phái người vào cung bẩm báo, chuyện này sẽ càng ngày càng lớn. Y cũng thấy rất kỳ lạ, tại sao một chỉ một chén thuốc bị hạ độc, vị Cẩm Y Hầu gia này lại có bộ dạng thế này. Nhíu mày, y chợt nhìn thấy vẻ gian xảo trong mắt Tề Ninh.
Mặc dù Phạm viện sứ là người đứng đầu viện Thái Y, y thuật rất cao minh, thế nhưng trên hết y vẫn là một quan viên. Ở quan trường nhiều năm, cho nên y cũng có bản lĩnh nhìn mặt nói chuyện. Trong lòng đã hiểu ra, y giơ tay lên, nói: -Các ngươi đi ra ngoài, lão phu muốn đích thân chữa trị cho Hầu gia.
Đám ngự y chỉ mong cách chỗ này càng xa càng tốt cho nên vội vàng ra ngoài, tên Tô lang thừa kia chính là người đi ra cuối cùng.
Phạm viện sứ nói:
-Tô lang thừa, còn các ngươi nữa, đứng chờ trong viện, không ai được rời khỏi, khi ta gọi thì phải vào ngay.
Mọi người đáp ứng rồi đi ra cửa.
Lúc này, Phạm viện sứ bước tới đóng cửa lại, quay đầu lại, y nói nhỏ:
-Hầu Gia, võ công của ngài thật cao, hạ quan thật khâm phục.
-Võ công?
Tề Ninh ỉu xìu nói: -Phạm viện sứ, bổn Hầu . . Bổn Hầu không hiểu ý ngươi.
-Dáng vẻ huyết khí hỗn loạn của Hầu gia rất hỗn loạn, thế nhưng hơi thở không hề suy yếu, đây không phải là dấu hiệu trúng độc.
Phạm viện sứ nhỏ giọng nói:
-Hầu Gia, viện Thái Y đắc tội ngài chỗ nào, Hầu gia cứ nói ra, hạ quan trước hết thỉnh tội với ngài.
Người đại nhân không chấp tiểu nhân, nếu bọn ta thật có chỗ không chu toàn, xin Hầu gia tha thứ.
Việc khí huyết của Tề Ninh rối loạn chính là do hắn vận công tạo thành. Lúc này, võ công của hắn sớm đã xưa không bằng nay, vận chuyển nội lực rất dễ dàng. Nghe Phạm viện sứ nói vậy, hắn biết lão già này đã phát hiện, thế nhưng hắn vẫn nói với giọng ỉu xìu: -Phạm viện sứ, ta biết ngươi sẽ không hại ta, Hồ thái y cũng không hại ta, thế nhưng. . Thế nhưng ta không đảm bảo được người có bụng dạ khó lường sẽ không làm hại tính mạng của bổn Hầu.
Phạm viện sứ hỏi nhỏ: -Là Tô lang thừa ư?
Chỉ có ba người trong chuyện này, Tề Ninh đã nói rõ là không phải y và Hồ thái y, vậy thì đã rõ, người hắn nhắm tới chính là Tô lang thừa. Phạm viện sứ cảm thấy rất kỳ lạ, y thầm nghĩ: không biết một lang thừa nho nhỏ của cục Điển Dược chọc Cẩm Y Hầu lúc nào?
Tề Ninh không ốm mà rên hai tiếng rồi nói:
-Chén thuốc này do tên họ Tô kia sắc, nhất định là y muốn làm hại ta, ta... Ta muốn bẩm báo hoàng thượng, viện Thái Y này chứa nội gian của Bắc Hán.
Phạm viện sứ nghĩ thầm trong lòng: nếu thật sự báo lên, người xui xẻo đầu tiên chính là bộ xương già này. Tới lúc này y mới hiểu ra tại sao Cẩm Y Hầu này lại muốn tới viện Thái Y sắc thuốc, hơn nữa còn chỉ đích danh để lang thừa của cục Dược Điển sắc thuốc cho hắn.
Giờ mọi chuyện đã công khai, hóa ra vị đại gia này tới là vì Tô lang thừa.
-Hầu Gia, mặc dù Tô Huệ làm việc không cẩn thận, thế nhưng y thật sự không phải là gian tế của Bắc Hán.
Phạm viện sứ nói nhỏ:
-Người này chậm chạp, làm việc không cẩn thận, sắc sai thuốc cho Hầu gia, tội không thể tha. Có điều, Hầu gia không nguy hiểm tới tính mạng, chỉ cần bồi bổ một chút là khỏi hẳn.
-Thật sao?
Tề Ninh liếc mắt nhìn y rồi hỏi:
-Không cẩn thận, sai sót? Phạm viện sứ, Tô lang thừa y không cẩn thận, sai sót lại hại... Hại bổn Hầu thiếu chút nữa xong đời, ngươi nói xem y phải chịu tội gì?
Phạm viện sứ vội nói:
-Hầu Gia, ngài xem thế này có được không, tên Tô Huệ này không thể dùng nữa. Hạ quan sẽ ra lệnh, nói Tô Huệ y thuật không tinh, dùng thuốc lơ là, thiếu chút nữa đã xem mạng người như cỏ rác, từ hôm nay cách chức khỏi viện Thái Y, không bao giờ bổ nhiệm nữa. Chỉ cần là người bị viện Thái Y cách chức, các y quán bên ngoài sẽ không dám dùng y.
Ngoài ra, Hầu gia bị tổn thương cơ thể, viện Thái Y sẽ cung cấp hai nhân sâm cực phẩm và hai rương dược liệu quý giá, đưa tới Hầu phủ, ngài thấy vậy được chưa!
Tề Ninh nghĩ thầm: lão viện sứ này vẫn tính là biết làm người.
Hắn thở dài, nói:
-Phạm viện sứ, ngươi phải biết là ta không muốn làm khó ngươi, chỉ là thiếu chút nữa mạng ta đã mất ở chỗ này, ài!
Nếu Phạm viện sứ đã biết Tề Ninh tới vì Tô lang thừa, vậy y biết rõ mình tuyệt đối không thể giữ lại tên Tô lang thừa này.
Theo lý mà nói, với thế lực của Cẩm Y Hầu, chơi chết một lang thừa của cục Điển Dược chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Hôm nay, vị tiểu Hầu gia này lại tự mình tới xử lý, có thể thấy hắn hết sức coi trọng chuyện này. Nếu mình nói giúp Tô Huệ dù chỉ một câu, sợ rằng viện Thái Y sẽ không còn bình an nữa.
Lúc này, chuyện phải làm là dàn xếp ổn thỏa, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, đuổi một lang thừa để bảo đảm viện Thái Y bình yên vô sự, vụ mua bán này quá thích hợp rồi. Nghe giọng Tề Ninh đã giãn ra, y vội nói:
-Hầu gia đã chịu khổ, người sai là bọn ta, Hầu gia đại nhân đại lượng, xin hãy khoang dung. Nếu Hầu gia đồng ý, hạ quan lập tức đuổi Tô Huệ khỏi Thái Y viện.
Nếu Hầu gia cảm thấy làm vậy vẫn chưa được, hạ quan có thể cho người đi điều tra sổ sách, nếu tên Tô Huệ này có hành vi kiếm lời trung gian, sẽ lập tức đưa y tới bộ Hình!
Tề Ninh nghĩ thầm: xem ra lão già này biết Tô Huệ có hành vi tham ô. Hắn nói nhỏ:
-Phạm viện sứ, nên xử lý thế nào là chuyện của viện Thái Y các ngươi, ta không tiện nhiều lời. Ta nể mặt ngươi, ngươi nói xử lý thế nào thì xử lý thế đó. Có điều, tên Tô Huệ này muốn hại ta, ta sợ nếu y còn trong kinh thành sẽ còn tìm cơ hội hại ta, ngươi xem coi, có thể...!
-Hạ quan đã hiểu.
Phạm viện sứ lập tức nói:
-Hạ quan chẳng những sẽ làm cho người này rời khỏi viện Thái Y, hạ quan còn khiến y cút khỏi kinh thành. Từ nay về sau y sẽ không vào được kinh thành dù chỉ nửa bước.
-Việc này... Ài, đây là việc của Phạm viện sứ.
Tề Ninh ngồi thẳng dậy, chỉnh quần áo một chút rồi nói khẽ: -Phạm viện sứ, thật ra thì hôm nay ta tới là vì có chút chuyện riêng muốn tìm ngươi, có điều...Chuyện này không tiện nói.
Phạm viện sứ nói:
-Hầu gia có gì dặn dò cứ nói, chỉ cần hạ quan có thể làm được, hạ quan sẽ không từ chối.
Y thầm nghĩ trong đầu: tiểu thái tuế đang nhắm vào viện Thái Y, dù là điều kiện gì đi nữa cứ đáp ứng trước, phải mau tiễn vị tiểu thái tuế này đi mới là chuyện quan trọng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận