Cẩm Y Xuân Thu

Chương 587: Ước chiến

Ban đầu Tề Ninh không biết Thái tử Đông Tề có ý gì, tại sao lại có nhã hứng luận đao với hắn, nhưng nghe y nói muốn để toàn bộ quân Đông Tề phối hợp với loan đao Ngọc Cương, hắn đã hiểu Thái tử Đông Tề đang thể hiện sự mạnh mẽ, để sứ thần Sở Quốc biết, quân Đông Tề mang bội đao có chất lượng tốt hơn cả Sở Quốc, sức chiến đấu cũng không thua kém quân Sở.
Tề Ninh cảm thấy buồn cười, trong lòng hắn biết, nếu dạng bảo đao này có thể sản xuất với số lượng lớn, đối với Đông Tề mà nói chính là hàng loạt cỗ máy giết người. Vũ khí như thế, người Đông Tề tuyệt đối không chủ động để lộ ra. Nếu Thái tử đã mang ra khoe khoang thì chỉ nói lên y đang phô trương thanh thế mà thôi.
Kiếp trước Tề Ninh có tập boxing, vì vậy hắn có kha khá hiểu biết về vũ khí, đặc biệt là về đao kiếm, hắn càng có hiểu biết hơn nữa.
Loan đao Ngọc Cương này rõ ràng là kiếm Nhật, mà hắn cũng có hiểu biết nhất định về kiếm Nhật. Vì vậy khi hắn thao thao bất tuyệt thì ai nấy ở đây đều kinh ngạc.
Thái tử nhìn chằm chằm vào đôi mắt Tề Ninh, bỗng nhiên vỗ tay cười nói:
-Tốt, tốt, tốt. Người của Cẩm Y Tề gia quả nhiên danh bất hư truyền.
Bản cung tình cờ có được mấy thanh bảo đao này, trong số quân Đông Tề ta thậm chí không ai biết gì về nó, Cẩm Y Hầu chẳng những nhận ra nó, mà còn biết cách thức chế tạo nó, bản cung cực kỳ khâm phục.
Tề Phong và Lý Đường hơi hơi ưỡn ngực, thật nở mày nở mặt mà!
Vừa rồi bọn họ thấy Thái tử Đông Tề muốn luận đao với Tề Ninh, trong lòng vẫn có chút thấp thỏm, dù sao Tiểu Hầu gia cũng không có kinh nghiệm về binh nghiệp.
Mặc dù sau khi tỉnh táo trở lại, ngài thay đổi gần như biến thành một người khác, nhưng xét về vấn đề binh khí thì e rằng ngài biết không nhiều, bọn họ lo sẽ trở thành trò cười trước mặt người Đông Tề.
Nhưng biểu hiện của tiểu Hầu gia khiến mọi người đều bất ngờ. Sau khi nghe những lời tiểu Hầu gia nói, ngay cả Thái tử Đông Tề cũng phải luôn miệng khen “tốt”, bọn họ biết Tề Ninh nói trúng phóc rồi, ai nấy đều cảm thấy hãnh diện, không mất mặt trước người Đông Tề chút nào.
Tề Ninh lại khiêm tốn đáp:
-Điện hạ có thể đạt được bảo đao này, có thể thấy là may mắn trời trao.
Thái tử cười ha ha, Lâm Truy Vương lại hơi tức giận, nói:
-Biết thì đã sao? Cẩm Y Hầu, bản vương hỏi ngươi, nghe nói sau khi tới địa phận Đông Tề, thuộc hạ của ngươi vô pháp vô thiên, thậm chí còn muốn giết người cướp đường. Rốt cuộc các ngươi có ý gì hả?
Thái tử cau mày nói:
-Lão tam, đừng nói về chuyện này nữa, là đám người kia không hiểu quy tắc lễ nghi, không trách Cẩm Y Hầu được.
Tề Ninh đã biết chuyện này sẽ không được cho qua một cách dễ dàng từ sớm, cười nói:
-Tiểu Vương gia, cho dù ngài không nói tới chuyện này chúng ta cũng phải giải thích… Thái tử lắc đầu ngắt lời:
-Cẩm Y Hầu, không cần nhắc tới chuyện này nữa.
Lâm Truy Vương tức giận nói:
-Thái tử ca ca, chẳng lẽ cứ kệ vậy sao?
-Vậy đệ muốn thế nào?
Sắc mặt Thái tử lạnh lùng.
Lâm Truy Vương nhìn chằm chằm vào Tề Ninh, cười lạnh nói:
-Cẩm Y Hầu, ngươi dám động thủ tại trạm gác, rõ là ỷ bên mình người đông thế mạnh. Chẳng lẽ dũng sĩ Đại Tề ta sợ các người chắc?!
Tề Ninh thở dài:
-Tiểu Vương gia nói quá lời rồi, cũng giống như dũng sĩ Sở Quốc, bọn họ không e ngại bất kỳ kẻ nào, ta tin dũng sĩ quý quốc cũng không e sợ bất kỳ ai.
-Ngoài miệng thì ngươi nói vậy, nhưng trong lòng lại không nghĩ như thế đâu.
Lâm Truy Vương cười lạnh nói.
Tề Ninh cười hỏi:
-Chẳng lẽ tiểu Vương gia còn có thể nhìn thấu lòng người?
Lâm Truy Vương nói:
-Ai nghĩ gì người đó tự biết, chẳng lẽ trong lòng ngươi còn chưa rõ?
Nếu như các ngươi dám, vậy chúng ta mỗi bên cử một võ sĩ ra, tỷ thí một phen, để xem rốt cuộc là người Nam Sở các ngươi lợi hại hay dũng sĩ Đại Tề ta lợi hại hơn.
Tề Ninh giơ tay sờ sờ mũi, nói:
-Tiểu Vương gia quá lời rồi. Ta phụng chỉ tới quý quốc là để vun đắp chuyện tốt hai nước, không phải để phân cao thấp. Không đánh, không có nghĩa là thua thiệt, đánh, cũng không có nghĩa là gan dạ. Tiểu Vương gia thấy ta nói có đúng không?
Lâm Truy Vương cười hắc hắc nói:
-Ngươi nói vậy là không dám rồi?
Tề Phong thấy cái vị Lâm Truy Vương này cứ làm khó Tề Ninh mãi. Năm đó y xuất thuân từ Hắc Lân doanh – cánh quân tinh nhuệ bậc nhất nước Sở, cũng từng tham gia trận chiến sống còn với Huyết Lan quân – cánh quân tinh nhuệ nhất Bắc Hán nên cũng chẳng để một Đông Tề nho nhỏ vào mắt.
Hơn nữa, bình thường Tề Ninh là người rất hiền hòa, đối đãi với mấy người thuộc hạ như huynh đệ ruột thịt, nói chuyện với nhau cũng rất thoải mái không câu nệ lễ tiết. Nay gã thấy cảnh này, không chịu được nữa, trầm giọng nói:
-Tiểu Vương gia muốn đánh, tại hạ bất tài, xin bằng lòng ứng chiến.
Gã nghĩ thầm: tưởng lão tử sợ đám người Đông Tề các ngươi chắc!
Tề Ninh cau mày nói:
-Tề Phong, từ lúc nào tới lượt ngươi chen miệng vào hả? Còn không mau nhận lỗi với tiểu Vương gia.
Tề Phong chỉ đành nói:
-Tiểu Vương gia, tại hạ… Lâm Truy Vương lại đứng bật dậy, cười nói:
-Không cần nhận lỗi, không cần nhận lỗi, xem ra người nước Sở quả thật có dũng sĩ.
Rồi gã nói với Thái tử:
-Thái tử ca ca, huynh nhìn đi, người ta còn chưa phục chúng ta kìa. Chúng ta ra ngoài đi tuần, vốn là việc vui mà, hay là huynh sắp xếp người tỷ thí một chút, mọi người cũng có cái để giải trí.
Thái tử cau mày nói:
-Sứ đoàn Sở Quốc là khách quý, không được vô lễ. Cẩm Y Hầu không hề đồng ý, đệ bảo người ta tỷ thí chẳng phải quá thất lễ rồi sao?
Tề Ninh nghe Thái tử nói vậy, trong lòng hiểu ngay, hắn quay đầu lại liếc Tề Phong một cái, thấy Tề Phong tỏ vẻ kích động, mỉm cười nói:
-Nếu điện hạ thật sự muốn để bọn họ tỷ thí một chút cũng không sao hết, vui là chính. Có điều quan hệ bang giao giữa hai nước đang rất tốt, cho dù kết quả tỷ thí là gì đi nữa thì cũng đừng làm tổn hại tới hòa khí.
Lâm Truy Vương thấy Tề Ninh đồng ý, vui vẻ nói:
-Được.
Rồi gã nói với hai võ tướng bên mình:
-Thạch Đường, Tô Luân, hai ngươi ai muốn tỷ thí với y?
Hai người cùng đứng lên, đồng thanh nói:
-Vương gia, mạt tướng bằng lòng thỉnh giáo!
Thái tử lắc đầu nói:
-Cho dù muốn tỷ thí cũng không phải bây giờ. Cẩm Y Hầu thống lĩnh sứ đoàn vất vả nhiều ngày, nhìn vị dũng sĩ này cũng có vẻ phong trần mệt mỏi. Hiện giờ tỉ thí thì không công bằng.
Rồi y cười nói với Tề Ninh:
-Nếu đã muốn để bọn họ tỉ thí thì đợi thêm một đêm đã, để vị dũng sĩ này nghỉ ngơi lấy sức một đêm, tinh thần phấn chấn, ngày mai tỷ thí sau cũng chưa muộn.
Tề Ninh đáp:
-Điện hạ nói phải.
Thái tử đứng lên, mở miệng dặn dò:
-Tư đồ trưởng sứ, Cẩm Y Hầu thống lĩnh sứ đoàn tới đây vô cùng vất vả mệt nhọc, ngươi lập tức đi chuẩn bị tiệc rượu, bày tiệc mời Cẩm Y Hầu.
Rồi quay sang cười với Tề Ninh, nói:
-Nếu Cẩm Y Hầu đã tới đây rồi thì cũng không cần sốt sắng, bản cung muốn tới đây săn bắn, ba ngày sau sẽ lên đường về Kinh, tới lúc đó sứ đoàn cùng bản cung vào Kinh là được.
Tề Ninh thầm nghĩ muốn cầu thân với Đông Tề chắc chắn không tránh khỏi cửa ải Thái tử Đông Tề này, tranh thủ mấy ngày tiếp xúc nhiều nhiều chút với Thái tử Đông Tề, tìm hiểu y nhiều hơn chút, tới lúc đó chắc hẳn sẽ đỡ cực hơn nhiều. Hắn nghĩ, từ khi rời Kinh Thành Kiến Nghiệp tới nay đã bảy, tám ngày, dây dưa ở đây thêm ba ngày rồi mới tới Lỗ Thành.
Nếu như mọi chuyện đều thuận lợi thì vẫn còn dư dả thời gian tới đại hội Thanh Mộc của Cái Bang.
Tề Ninh rời khỏi lều lớn Ngưu Bì, tới sườn Dã Trư; bên này Ngô Đạt Lâm đã sắp xếp người dựng lều vải lên từ sớm. Tề Ninh thầm nghĩ, nếu đã gặp Thái tử thì đương nhiên phải tặng chút lễ vật, sau khi thương lượng với Ngô Đạt Lâm một hồi, hắn chọn mấy tấm tranh chữ bút tích hàng thật giá thật từ đám lễ vật mang theo. Hơn nữa chuyến đi này bọn họ còn mang theo mười vò rượu cực phẩm từ hầm rượu Hoàng gia đi. Tề Ninh cũng dặn người dưới lấy ra hai vò, mang tới lều lớn Ngưu Bì cùng với số tranh chữ kia, tặng cho Thái tử.
Thái tử Đông Tề nhận luôn.
Đêm đó, trong lều lớn bày tiệc, ngoài Tề Ninh với Ngô Đạt Lâm ra thì vài thuộc hạ thân cận của Tề Ninh cũng có chỗ ngồi trong bàn tiệc. Rượu nhiều như ao, thịt cao như núi, không ít món ăn được chế biến từ thịt rừng săn được, trái cây cũng rất mới mẻ vừa miệng.
Rượu quá ba tuần, một đám võ sĩ Đông Tề bắt đầu chơi trò vật lộn trong lều, tóm chặt lấy nhau, dây dưa vật lộn. Tề Ninh thấy những võ sĩ Đông Tề này thân thủ mạnh mẽ, thể lực có thừa, trong lòng biết đây đều là cận vệ bên cạnh Thái tử. Lều lớn Ngưu Bì này vô cùng rộng rãi, không chút chật chội chen chúc, từ đầu tới cuối, tuy có ca cơ đánh đành mua vui nhưng lại không hề có vũ cơ biểu diễn.
Đám quan viên theo chân Thái tử Đông Tề chuyến này cũng không ít, trừ quan viên từ Kinh Thành còn có Thứ sử Từ Châu Phương Hưng Trai, là chức quan lớn nhất thành Từ Châu. Thái tử tới Từ Châu, Phương Hưng Trai cùng một số quan viên khác tới đây bái kiến, chỉ tới sớm hơn Tề Ninh chút xíu. Trong bữa tiệc này, mỗi vị quan viên đều tiến đến mời rượu Tề Ninh, Tề Ninh muốn kéo gần khoảng cách với Thái tử Đông Tề nên chẳng cự tuyệt ai hết.
Trong bữa tiệc, chủ đề của mọi người đều chỉ xoay quanh việc đi săn, không hề nhắc tới quốc sự.
Sau khi tiệc tàn, Tề Ninh trở về lều trại đã dựng ở đỉnh Dã Trư nghỉ ngơi.
Hôm sau sắc trời vừa sáng, Lâm Truy Vương đã phái người tới chào hỏi, bảo Tề Ninh chuẩn bị một chút, gã muốn sắp xếp chuyện tỉ thí của hai bên. Tề Ninh thầm nghĩ hôm qua đã đồng ý với người ta rồi nên cũng không từ chối, nhưng hắn chẳng biết rốt cuộc hai bên tính tỉ thí cái gì. Hồi trước Tề Phong bị thương, cũng mới khôi phục không lâu, Tề Ninh hơi lo lắng, hỏi thăm này kia, Tề Phong chỉ đáp không sao hết.
Tề Ninh thầm nghĩ Tề Phong xuất thân từ Hắc Lân doanh, giao đấu so đấu gì cũng không tồi, hơn nữa lần tỉ thí này không phải muốn chăm chăm giành phần thắng, bọn họ chỉ muốn dùng cách này để thân thiết với Thái tử Đông Tề hơn mà thôi. Cho dù Tề Phong thua thật, cũng chẳng phải chuyện trời long đất lở gì cả.
Đám người đi tới sườn núi Ngưu Vương, nhìn thấy sân trống đã được sắp xếp xong xuôi dưới sườn núi, cờ bay phấp phơi, hai đội kỵ binh hai bên trái phải đứng hai bên, cách đó không xa là hàng bàn ghế dài, trên bàn còn có trái cây.
Lâm Truy Vương đã ngồi xuống sau bàn dài từ lúc nào, viên võ tướng tên Thạch Đường kia đang đứng sát phía sau Lâm Truy Vương, hai người đang thấp giọng thì thầm gì đó.
Thấy Tề Ninh mang người tới, Lâm Truy Vương lập tức đứng dậy ngoắc ngoắc tay:
-Cẩm Y Hầu, bên này nè, tới đây, tới đây!
Rõ là rất hưng phấn.
Tề Ninh biết Lâm Truy Vương cũng không phải người xấu, chỉ vì tính cách có chút ngang bướng, trẻ con mà thôi. Hắn mỉm cười đi qua, nói:
-Chào buổi sáng, tiểu Vương gia.
Lâm Truy Vương giơ tay chỉ chỉ lên trời, nói:
-Không còn sớm nữa. Cẩm Y Hầu, vị dũng sĩ ngày hôm qua đâu?
Thấy Tề Phong đứng phía sau Tề Ninh, gã ngoắc ngoắc tay, nói:
-Nào qua đây, qua đây, ngươi qua đây!
Tề Phòng thầm nghĩ lão tử là thị vệ Hầu phủ, cho dù ngươi là Vương gia, cũng không có quyền ra lệnh cho lão tử, dựa vào gì mà ngươi gọi thì ta đến đuổi thì ta đi chứ? Nhưng hiện giờ không tiện trở mặt, nên y đành tiến lên, miễn cưỡng chắp tay, nói:
-Tiểu Vương gia!
Lâm Truy Vương dứt khoát ngồi luôn lên ghế dựa sau bàn dài, cười tủm tỉm hỏi:
-Ngươi tên gì?
-Tại hạ Tề Phong!
-Tề Phong?
Lâm Truy Vương gật gật đầu:
-Tề Phong, trận tỉ thí hôm nay, ngươi phải dốc hết sức mình đó, đừng để Nam Sở các ngươi phải mất mặt. Nếu ngươi thắng, bản vương nhất định sẽ trọng thưởng!
Tề Phong bình tĩnh đáp:
-Đa tạ Vương gia!
Bỗng có âm thanh vó ngựa truyền tới, mọi người nhìn qua, chỉ thấy một đám người đang cưỡi ngựa phi tới, đi đầu là một người quần áo khỏe khoắn anh dũng, đầu thắt đai vàng, chính là Thái tử Đông Tề. Sau khi tới gần, y tung người xuống ngựa rồi bước về phía này, cách ăn mặc của y chẳng khác gì hôm qua, nhưng nhìn một cái Tề Ninh đã biết là đồ mới nguyên, hắn biết hôm nay Thái tử đã đổi một bộ khác cùng kiểu.
Sau khi Thái tử Đông Tề xuống ngựa, chỉnh trang lại quần áo một chút rồi bước tới phía này, đám người Tư Đồ Minh Nguyệt và Phương Hưng Trai hấp tấp theo sau. Tề Ninh tiến lên đón, chắp tay nói:
-Điện hạ!
Thái tử Đông Tề cười nói:
-Cuộc tỉ thí hôm nay chỉ là trò vui tiêu khiển, đừng coi là thật.
Rồi y vươn tay nắm chặt cánh tay Tề Ninh, nói:
-Nào, ngồi cùng bản cung đi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận