Cẩm Y Xuân Thu

Chương 630: Ác nhân khắc có ác nhân trị

Mùi máu tươi nồng đậm hòa cùng mùi dược liệu len lỏi khắp phòng, mùi hương này khiến cho người ta cảm thấy khó chịu khác thường.
Tề Ninh vẫn muốn điều tra nội lực trong đan điền đến nhưng không thể, chỉ lát sau, nghe tiếng cửa phòng bị đẩy ra, Miêu tiên sinh bước vao trong phòng thắp đèn.
Lão Đoan Mộc và tráng hán kia mang theo một người vào, Tề Ninh hé mắt nhìn thì tháy người kia mặc quần áo khá cũ, đầu tóc rối bời, râu ria xồm xoàm, tuy khung xương lớn nhưng cơ thể cực kỳ gầy yếu. Chính là Mộ Dã Vương.
Tề Ninh thầm thở dài, Mộ Dã Vương ở chùa Đại Quang Minh uy phong bát diện, thập đại thần tăng đều sợ y, tuyệt đỉnh cao thủ đương thời Không Tàng Đại Sư cũng không bắt được y, nhưng cuối cùng lại rơi vào tay bọn đạo chích này, hẳn là Mộ Dã Vương còn tức giận với bản thân mình hơn ai hết.
Hai người lão Đoan Mộc không hề khách khí với Mộ Dã Vương, ném bẹp xuống đất, tráng hán cười nói:
- Ta và lão Đoan Mộc chờ đợi bao nhiêu năm cũng chỉ tìm được vài tên tôm tép nhãi nhép, hôm nay thật may, một lưới đánh lên được hai con cá lớn. Vận khí thật tốt, muốn ngăn cản cũng không được.
Mộ Dã Vương he hé hai mắt, tuy đã rơi vào bẫy nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh, trầm giọng hỏi:
- Ai là Miêu Vô Cực?
Miêu tiên sinh chống quải trượng tới gần hai bước, cười hề hề hỏi:
- Lão bà tử ở đây, ngươi muốn tìm ta?
Mộ Dã Vương liếc nhìn lão, hỏi:
- Ngươi là Miêu Vô Cực? Cùng gã họ Lê ở Tây Xuyên kia nổi danh là Thần Y ?
Tráng hán kia lên tiếng:
- Ngươi đang nói đến Lê Tây Công? Bản lãnh Lê Tây Công thế nào chúng ta không biết, có lẽ chỉ là hữu danh vô thực, cho dù có vài phần bản lĩnh nhưng làm sao đánh đồng được với tiên sinh?
Mộ Dã Vương phớt lờ gã:
- Miêu Vô Cực, lão phu chỉ bị thương nhẹ, ngươi chữa lành cho ta, ta tha cho ngươi một lần này.
Nếu không lão phu sẽ cho ngươi không còn cả bộ xương để chôn. Miêu tiên sinh cười nói:
- Khẩu khí của các hạ thật lớn.
Bà ta thở dài:
- Có điều, cả đời này, cho đến giờ lão bà tử muốn làm gì thì làm nấy người khác không uy hiếp được.
Người khác khách khí với lão bà tử, lão bà tử cũng sẽ khách khí.
Nhưng có ai thích đùa nghịch ra oai trước mặt lão bà tử, lão bà tử sẽ không vui.
- Lão phu tìm ngươi, không phải để giết ngươi, chỉ vì muốn trị thương. Đáng lẽ, nếu ngươi cứu lão phu, lão phu có thể đồng ý với ngươi một việc, bất kể là muốn giết người nào hoặc muốn cái gì lão phu cũng có thể làm được.
Nhưng các ngươi lại hạ độc hại lão phu, lão phu cũng không cao hứng. Hiện giờ chỉ có chữa thương cho lão phu các ngươi mới có thể giữ được tính mạng của mình.
Tráng hán kia mắng:
- Chó chết, sắp đến nơi còn nói nhảm như vậy. Vậy trước hết cắt đầu lưỡi ngươi, không cho ngươi phóng rắm nữa.
Gã co một chân đá vào Mộ Dã Vương. Lực đá này của gã không nhỏ, đá mạnh vào bên hông Mộ Dã Vương, nhưng ngay khi gã chạm vào y, chỉ kịp kêu lớn một tiếng, cả người bắn bật ra ngoài, như thể đấm một quyền vào quả bóng da bị bật lại vậy.
Lão Đoan Mộc và Miêu tiên sinh đều bất ngờ biến sắc. Tráng hán kia bay trúng cửa sổ, ầm một cái, đập gãy cả cây cỗ khóa cửa, cả người bắn ra ngoài.
Ngay trong một tích tắc tráng hán kia bay ra cửa sổ, Mộ Dã Vương bắn ra như đạn. Lão Đoan Mộc phản ứng cực nhanh, ngay lúc ấy, lão lắc nhẹ tay phải, năm ngón tay trái đã chộp tới mặt Mộ Dã Vương. Mộ Dã Vương hơi lách sang một bên, cánh tay trái tung ra một chưởng.
Lão Đoan Mộc muốn tránh cũng không kịp. Võ công của Mộ Dã Vương rất cao minh, bộp một tiếng đánh trúng đầu vai lão Đoan Mộc. Lão Đoan Mộc lập tức bị đẩy lùi ba bước. Nhưng võ công của lão khá là quỷ dị, tuy thân thể thối lui nhưng không biết làm thế nào, móng tay vẫn tấn công tới.
Chiêu này cực kỳ kỳ diệu, Mộ Dã Vương cũng có vài phần bất ngờ, trầm giọng khen:
- Có chút ý tứ.
Bàn tay trái của y vung lên, giống như đang ngoắc cái gì đó. Lão Đoan Mộc nghe tiếng gió quái dị, không phải chưởng phong, cũng không phải quyền phong, vội nghiêng người đổi thế, nhưng đầu vai vẫn bị Mộ Dã Vương tung chưởng đánh trúng. Lão chỉ cảm thấy một sức mạnh thật lớn đẩy mình ra đằng sau, chịu không nổi, phải lùi lại ba bốn bước mới đứng vững được, kêu lên một tiếng, ôm tay che đầu vai, khuôn mặt đầy đau đớn.
Miêu tiên sinh hoảng sợ đứng bên cạnh lão Đoan Mộc, nhìn liếc một cái, thất thanh hô lên:
- Xương vai của ngươi bị nát rồi, chưởng lực thật lợi hại.
Mộ Dã Vương đắc thủ cũng không tấn công nữa, ngạo nghễ nói:
- Chỉ là Toái Cốt Chưởng ngươi cũng không chịu nổi, thật khiến cho lão phu thất vọng. Thiên hạ này, cái gọi là cao thủ, phần lớn chỉ là hữu danh vô thực, không thể đối đầu với chưởng lực thật sự.
Miêu tiên sinh miễn cưỡng trấn định lại:
- Rốt cuộc các hạ là thần thánh phương nào? Vì sao đèn độc không có tác dụng với ngươi?
Mộ Dã Vương cười lạnh:
- Miêu Vô Cực, ngươi đã là Thần Y, đương nhiên có từng nghe tới thanh danh Vạn Độc Quật ở Nam Cương?
Miêu tiên sinh giật mình:
- Ngươi….chẳng lẽ ngươi là người của Vạn Độc Quật?
Mộ Dã Vương bình thản giới thiệu:
- Lão phu xuất thân từ Nam Cương, có quan hệ với Vạn Độc Quật nhiều năm. Vạn Độc Quật là đệ nhất môn phái ở Nam Cương, thủ pháp dụng độc độc nhất vô nhị, bọn họ đã dùng rất nhiều độc dược. Chỉ sợ các ngươi chưa từng nghe tên. Nếu đã làm nghề y, các ngươi nên tìm hiểu về y thuật cho tốt, ngươi tự hỏi xem, về độc dược, mình có thắng được Vạn Độc Quật không?
Tề Ninh còn nhớ, Độc Vương Tây Xuyên Thu Thiên Dịch đã từng nói, Vạn Độc Quật chính là đệ nhất môn phái ở Nam Cương, đứng vững ở Nam Cương mấy trăm năm mà không suy. Năm xưa, khi đệ nhất môn phái Trung Nguyên Nguyên Đấu Cung phân liệt, đã có một nhánh tới Nam Cương, từng tranh hùng với Vạn Độc Quật, cuối cùng đã thất bại thảm hại, thậm chí phải mai danh ẩn tích.
Huyết Thủ Ấn của Mộ Dã Vương là một trong tứ đại thần công truyền thừa từ Thương Hạo Chân Nhân của Nguyên Đấu Cung. Tề Ninh đã từng nghi ngờ Mộ Dã Vương là dư mạch của Nguyên Đấu Cung, giờ nghe y nhắc tới Vạn Độc Quật, lại thừa nhận có từng quen biết, nên càng tin y xuất thân từ Nguyên Đấu Cung.
Đối với Tề Ninh, Mộ Dã Vương vẫn là một bí ẩn. Người này đã từng ở Nam Cương, vì sao phải chạy tới Trung Nguyên, không tiếc lạm sát người vô tội cũng phải tìm cho được Bắc Cung Liên Thành? Không lẽ Bắc Cung Liên Thành đã kết thù kết oán cùng Nguyên Đấu Cung.
Trong khoảnh khắc, Mộ Dã Vương đã đánh cho hai người bị thương. Tráng hán kia bay ra ngoài cửa sổ nửa buổi không thấy tung tích gì, không biết là còn sống hay đã chết. Duy chỉ có lão Đoan Mộc, tuy võ công không kém, nhưng đánh với Mộ Dã Vương lại không trụ quá nổi ba hiệp. Lúc này Miêu tiên sinh quá mức sợ hãi, kinh hồn táng đảm, trong con mắt duy nhất đầy sự kinh hãi, thế nhưng bà ta lập tức cười rộ lên:
- Thì ra các hạ đã từng quen biết với Vạn Độc Quật. Khó trách vạn độc bất xâm, lão bà tử bội phục rạp đầu.
Mộ Dã Vương hừ lạnh:
- Ngày nào cũng thế, cứ vào giữa trưa, mạch dương khiêu, âm duy của lão phu lại hơi đau, ảnh hưởng đến huyệt vị quanh thân. Nên chữa thương thế nào?
Miêu tiên sinh đáp:
- Mạch dương khiêu và âm duy đều là một phần của kỳ kinh bát mạch. Bát mạch này không thuộc về âm dương bình thường, không có phối hợp trong ngoài, đường đi đặc biệt, đối với người tu luyện nội công là hai mạch quan trọng nhất. Ngươi nói hai mạch này bị đau đớn, đương nhiên đã bị hao tổn, không biết khi phát tác là phát nhiệt hay phát lạnh?
Mộ Dã Vương đáp:
- Trong đau đớn dường như bị hỏa thiêu.
- Đó là do nội kình thuần dương chí cương gây thương tích. Võ công của các hạ sâu không thể lường, không biết đã bị người nào gây thương tích?
- Hừ. Lão phu chỉ bảo ngươi nói xem chữa thương thế nào, không bảo ngươi hỏi nhiều.
Tề Ninh biết rõ, với võ công của Mộ Dã Vương, ngay cả thập đại thần tăng cũng không thể làm được gì, đương thời có lẽ cũng chỉ có vài người có thể khiến y bị thưong. Nếu hắn đoán đúng, thì đích thị là hôm đó ở chùa Đại Quang Minh y đã bị Không Tàng đại sư đánh bị thương. Từ đó tới nay đã gần một tháng, Mộ Dã Vương đã phát hiện mình không thể tự lành mới tới đây tìm Miêu tiên sinh.
Đông Miêu Tây Lê, hai đại thần y trong thiên hạ nổi danh, đương nhiên Mộ Dã Vương đã tốn hết tâm tư tìm tới Miêu Vô Cực.
- Không phải lão bà tử lắm miệng, chỉ là nếu biết được ai gây ra thương tích, lão bà tử sẽ có thể đoán đúng bệnh mà hốt thuốc, không xảy ra sai sót. - Không Tàng của Đại Quang Minh tự!
Miêu tiên sinh khẽ giật mình, hơi bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu:
- Với võ công của các hạ, cũng chỉ có hòa thượng Không Tàng mới có bản lĩnh khiến các hạ bị thương. Con đường võ công của chùa Đại Quang Minh là thiên hạ chí cương. Không Tàng thân là chủ trì chùa Đại Quang Minh, đương nhiên tu vi tạo nghệ không phải chuyện đùa.
Nghĩ một lát, bà ta mới nói:
- Muốn trị liệu hai mạch này cũng không phải việc khó. Các hạ có nội lực phi phàm, có lẽ sẽ còn đơn giản nữa. Lão bà tử có phương thuốc, nhưng lo lắng duy nhất là sẽ ảnh hưởng đến các kinh mạch khác, cho nên nhất định phải tách biệt hai mạch này với các kinh mạch khác.
- Tách biệt kinh mạch?
- Dùng miếng đồng cắm vào hai mạch có thể tách biệt hai mạch này với mười hai thường kinh và sáu mạch khác, sau đó, đâm ngân châm đã được tẩm thuốc trị thương vào hai mạch này, mỗi ngày ba lần, không tới mười ngày là khỏi hẳn.
Mộ Dã Vương “a” một tiếng, chớp mắt đã lấn lên, uyển chuyển như quỷ mị, Miêu tiên sinh không kịp phản ứng, y đã vỗ một chưởng vào ngực Miêu tiên sinh. Tề Ninh hơi giật mình, cho rằng y muốn qua sông đoạn cầu, tuy hắn căm thù Miêu tiên sinh đến tận xương tủy, nhưng tính tình hỉ nộ vô thường của Mộ Dã Vương cũng thực khiến người ta giật mình.
Võ công của lão Đoan Mộc không kém, mà còn không thể trụ nổi trước một chưởng của Mộ Dã Vương. Tề Ninh cho rằng y vỗ một chưởng này, chắc chắn Miêu tiên sinh sẽ mất mạng ngay lập tức, không ngờ bà ta bị đánh trúng lại không chút sứt mẻ, thân hình già nua chỉ hơi động một chút. Tề Ninh nghĩ bụng, chẳng lẽ Miêu tiên sinh này thâm tàng bất lộ?
Nhưng nhìn khuôn mặt kinh hãi của ba ta không hề giống giả bộ, hắn hơi nghi hoặc. Mộ Dã Vương cười lạnh:
- Một chưởng này của lão phu đã gieo Huyết Thủ Ấn lên người ngươi. Ngươi là Thần Y, đương nhiên có thể kiểm tra ra. Trong vòng mười ngày, nếu lão phu khỏi hẳn, tự nhiên sẽ chữa thương cho ngươi. Nếu không….
Y lạnh lùng cười cười đầy uy hiếp.
Tề Ninh hiểu ra, thì ra Mộ Dã Vương lo sợ Miêu tiên sinh lừa mình, cho nên gieo Huyết Thủ Ấn lên người bà ta. Nếu Miêu tiên sinh muốn hại y, thì sẽ phải chôn cùng. Mộ Dã Vương biết Miêu tiên sinh là danh y đương thời, mà không hề lo sợ bà ta sẽ chữa được Huyết Thủ Ấn, hiển nhiên cực kỳ tự tin với Huyết Thủ Ấn của mình.
Ác nhân sẽ có ác nhân trị, đồng tử Miêu tiên sinh co rút lại, thân hình đã còng sẵn lại càng còng hơn, cười khổ:
- Chỉ mong ngươi không lật lọng.
Bà ta lắc đầu, nhìn lão Đoan Mộc bên cạnh, dặn:
- Lấy hộp nữ trang của ta đến đây.
n đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ a Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. yền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con , hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành n cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ng thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường y nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng o lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn ẫn!
a!
Thiên Tử - Nguyệt Quan Full tiên ... 4 12 13 14 15 16 24 64 ... Cuối
Gửi trả lời nhanh Đến Bản đầy đủ đề trước | Chủ đề Tiếp theo » m0ngv0ngan95 Chú ý Hồ sơ của tôi Thiết lập chung Thoát »
uyện Tiên hiệp - Kiếm hiệp - Huyền huyễn ệhn LCịộcnhg sđửồn -g QuâHno sạựt độngC Dóiễ gnì đmànới? Liên kết Nhanh TìmX kui:ế 8m2 5nâng ca Y Xuân Thu Cẩm Y Xuân Thu (từ 501 đến hết) am gia nhóm VIP qua Ngân hàng - ATM 95 tham gia dịch truyện kiếm thêm thu nhập
95 tham gia Biên tập truyện kiếm thêm thu nhập
n95 tham gia người tìm việc, việc tìm người
Trang 15 của 108 Đầu tiên ... 5 13 14 15 16 17
501 2đ5ến6 h5ế..t.) Cuối Kết quả 141 đến 150 của 107 Công cụ Chủ đề Tìm Chủ đề Đánh giá Chủ đề Hiển thị

Đoan Mộc lão cắn răng chịu đựng đau đớn ở đầu vai đi ra ngoài cửa, lát sau thì mang vào một cái hộp gỗ tinh xảo, một tay đưa cho Miêu tiên sinh. Miêu tiên sinh nhận lấy.
Mộ Dã Vương lạnh giọng hỏi:
- Đây là cái gì?
- Đây là hòm trị thương của lão bà tử. Bên trong có miếng đồng, ngân châm, nếu ngươi nghi ngờ có thể kiểm tra.
Miêu tiên sinh thở dài, ném cái hộp cho Mộ Dã Vương. Mộ Dã Vương đưa tay định đón lấy, chợt nghĩ tới chuyện gì, bèn nhấc chân đá đi. Cái hòm kia vừa bị đá vào đã nổ ầm ầm, may mà y đã dùng chân đá văng, nếu đưa tay ra đón, cái hòm này nổ, cho dù không chết ít nhất cũng bị phế một cánh tay.
Miêu tiên sinh không thể tưởng được Mộ Dã Vương lại giảo hoạt như vậy, kêu lên:
- Không ổn!
Bà ta xoay người muốn chạy ra cửa, Mộ Dã Vương nhanh như chớp đứng dậy tóm được một cánh tay bà ta, rống lớn một tiếng, máu tươi bắn ra, giật sống một cánh tay khỏi người Miêu tiên sinh.
Tề Ninh nhìn thấy mà giật mình.
Miêu tiên sinh khàn giọng kêu lên thảm thiết. Cánh tay bà ta không bị đao kiếm chặt xuống. Nếu là dùng đao kiếm có lẽ còn nhẹ nhàng hơn nhiều. Mộ Dã Vương lại dùng nội lực giật cánh tay của bà ta rời khỏi cơ thể, huyết tinh tàn khốc, thực sự đau đớn, người thường không thể chịu nổi. Mộ Dã Vương giật một cánh tay Miêu tiên sinh ra khỏi người, co một chân đá bà ta ngã xuống giãy dụa vặn vẹo dưới đất, không thể đứng dậy.
Lão Đoan Mộc tái mặt, ngây người ở đó, không dám nhúc nhích.
Mộ Dã Vương ném cánh tay tàn kia, cười lạnh:
- Lão phu tung hoành Nam Cương, có mưu mẹo nham hiểm gì chưa từng thấy. Ngươi tự tìm đường chết cũng chẳng thể trách lão phu. Không có lão yêu bà người, coi như lão phu không thể chữa thương.
Y bước lên một bước, co một chân muốn đạp vào đầu Miêu tiên sinh.
Đúng lúc này, có tiếng kình phong rít lên, đột nhiên từ ngoài cửa sổ hai cái bóng bắn vào, một nhắm vào mặt Mộ Dã Vương, một nắm vào ngực y, nhanh như chớp. y bỏ mặc Miêu tiên sinh bay vèo về đằng sau. Thì ra từ ngoài cửa sổ bay vào là hai người, lúc trước, hai người này chưa từng xuất hiện, đến khi hai bóng người lọt vào trong cửa sổ, chính là phát sau mà đến trước, chia ra hai bên trái phải mà đứng.
Mộ Dã Vương lùi lại hai bước, thấy hai người đến đều đội mũ rộng vành, mặc áo tơi. Mộ Dã Vương không sợ hãi mà cười:
- Từ khi lão phu xuất thế còn chưa từng gặp phải kẻ nào đánh được.
Hay lắm hay lắm, hai người các ngươi rất hợp khẩu vị lão phu.
Tề Ninh nằm trên bàn gỗ liếc một cái là nhận ra hai người bất ngờ xuất hiện này chính là hai Nô Sát Vong mà rùng mình. Hắn nghĩ bụng, hai người này đột nhiên xuất hiện, chỉ sợ đã âm thầm quan sát từ trước, hành tung của mình và Xích Đan Mị cũng nằm trong lòng bàn tay hai người này, chỉ sợ kết quả của mình chỉ là lãng phí thời gian.
Đương nhiên Mộ Dã Vương là cao thủ đứng đầu, nhưng trận chiến ở chùa Đại Quang Minh đã bị Không Tàng đại sự làm bị thương, đương nhiên thực lực giảm sút đi nhiều. Mà hai Nô Sát Vong của đảo Bạch Vân tuy là nô tài nhưng võ công rất cao minh.
Tề Ninh đã được tận mắt chứng kiến, bất kể một trong hai người này đều đủ để ganh đua cao thấp với Xích Đan Mị. Hai người liên thủ, phối hợp ăn ý, thực lực phát huy ra được tuyệt đối không chỉ là một cộng một bằng hai.
Sát Nô liếc nhìn Miêu tiên sinh, lắc đầu:
- Lạm sát kẻ vô tội, quá vô lễ. Rốt cuộc ngươi là người phương nào?
Vong Nô tiếp lời:
- Hãy xưng tên ra. Cho chúng ta biết rõ.
Người trong nghề vừa ra tay là biết cao hay thấp, tuy Mộ Dã Vương tính tình cuồng ngạo nhưng không phải kẻ không biết chừng mực. Y biết hai người này đến không có thiện, lạnh giọng hỏi ngược lại:
- Các ngươi là người phương nào?
- Vốn việc này cũng không quan hệ với chúng ta.
Sát Nô thở dài, Vong Nô lại nói:
- Nhưng đây là Đông Tề. Ngươi lại quát tháo ở Đông Tề….
- Chúng ta không thể bỏ qua.
- Hắc hắc. Thì ra là hai kẻ thích xen vào việc của người khác.
- Ngươi vừa nói đã gieo Huyết Thủ Ấn xuống Miêu bà tử này, chính là Huyết Thủ Ấn trong truyền thuyết sao?
Sát Nô hỏi. Vong Nô lại tiếp lời:
- Đại Huyết Thủ Ấn là một trong tứ đại thần công năm xưa. Chẳng lẽ ngươi là dư mạch của Nguyên Đấu Cung?
Mộ Dã Vương ngạo nghễ đứng đó, lạnh lùng hỏi:
- Phải thì sao? Không phải thì sao? Không cần phải giả thần giả quỷ trước mặt lão phu.
Sát Nô nói:
- Nếu là người của Nguyên Đấu Cung, chúng ta gặp nhau coi như khó có dịp, chúng ta sẽ không khó xử ngươi.
Vong Nô tiếp lời:
- Hiện giờ ngươi đi đi còn kịp.
Miêu bà tử đã ra tay với ngươi trước, đây là ba ta không đúng.
- Ngươi đã giật đứt một cánh tay của bà ta, cũng coi như hòa nhau, đương nhiên không thể giết người.
- Đông Miêu Tây Lê, Đông Tề thật vất vả mới có một vị Thần Y.
- Đương nhiên chúng ta không thể trơ mắt nhìn bà ta bị ngươi giết chết.
Mộ Dã vương cười:
- Nếu các ngươi cầu lão phu, lão phu còn có thể tha cho bà ta một mạng, coi như tha cho một con chó… Nhưng các ngươi nói chuyện với lão phu không biết khách khí, hôm nay lão phu càng phải giết ả.
Còn chưa dứt lời, hai chưởng y ập tới, cùng tấn công một người. Hai Nộ đã phòng bị từ trước, lách sang hai bên, thân hình bay lên, cầm thiết bài đánh tới tay y.
Mộ Dã Vương đang lấn tới, bất ngờ nhoáng một cái lách sang bên trái, một cỗ kình phong ập tới bụng Sát Nô. Thân thể Sát Nô nhoáng lên một cái tránh ra, Vong Nô cũng từ bên cạnh đánh tới. Hai tay Mộ Dã Vương như quạt gió xoáy lên. Trong tay y không có một tấc sắt trên người lại đang bị thương đối mặt với hai Nô lại không hề rơi vào thế hạ phong.
Tề Ninh nhìn hai người ra tay trong gian phòng nhỏ này ban đầu còn lo lắng sẽ ảnh hưởng đến người vô tội, nhưng cả ba đều là cao thủ nhất lưu đương thời, tuy không gian nhỏ nhưng di chuyển tránh né đều cực kỳ linh mẫn.
Trong phòng có đốt đèn, nhưng kình phong đã thổi tắt nó, hắn chỉ thấy ba bóng người bay vụt vụt qua trước mắt.
Hai Nô phối hợp ăn ý, thiết bài trong tay nhìn thì bình thường nhưng cực kỳ cứng rắn, khi công có thể làm binh khí, khi thủ lại có thể lập tức biến hóa. Cao thủ bậc này đọ sức, ngươi tới ta đi, chỉ trong giay lát, đôi khi chỉ cần bị một chưởng hoặc một ngón tay đánh trúng là gần như có thể phân ra được thắng thua. Nhưng hai Nô có thiết bài trong tay, vào thời khắc nguy cấp có thể ngăn chiêu của đối phương, đủ để đối phó với thủ đoạn của Mộ Dã Vương, như có thêm một tầng bảo hộ. Đối với một người bình thường, thiết bài nho nhỏ không đáng kể gì, nhưng với cao thủ bậc này, có thiết bài trong tay giống như có thêm một thứ vũ khí sắc bén có thể công có thể thủ.
Tề Ninh nhớ lại đã từng nghe nói Đảo Bạch Vân không hỏi thế sự, lại không ngờ hôm nay hai Nô lại đại phát hảo tâm, muốn cứu Miêu Vô Cực. Mà Mộ Dã Vương tính tình ngạo mạn, vốn trận này có lẽ đánh không nổi, lại không hiểu sao nhất định đòi đánh. Bóng người chớp động, thân thủ cực kỳ kiện tráng, Mộ Dã Vương lấy một địch hai có vẻ cũng không bị động.
Ba người đánh với nhau gần trăm mười chiêu, chợt nghe Mộ Dã Vương rống lớn một tiếng. Tề Ninh lại nghe có tiếng nổ ầm ầm, ẩn ẩn nhìn thấy ba bóng người tách nhau ra. Mộ Dã Vương thở hổn hển:
- Quả nhiên rất cao minh. Không ngờ được Đông Tề lại có cao thủ như thế.
Hơi thở hai Nô cũng hơi dồn dập.
Sát Nô nói:
- Võ công của các hạ cũng đủ để tung hoành thiên hạ.
Vong Nô tiếp lời:
- Đã lâu chúng ta chưa từng gặp cao thủ như vậy.
- Năm xưa Nguyên Đấu Cung xưng hùng Trung Nguyên.
- Nếu ngươi là dư mạch Nguyên Đấu Cung, có võ công bậc này, cũng coi như không bôi nhọ thanh danh Nguyên Đấu Cung.
Mộ Dã Vương hừ lạnh. Chợt hai Nô Sát Vong xoay người lướt ra ngoài cửa. Mộ Dã Vương kêu lên:
- Muốn chạy sao?
Y bèn lao ra cửa.
Tề Ninh nghĩ bụng, Mộ Dã Vương này thật chỉ sợ thiên hạ không loạn mà. Hai Nô đã đi rồi, cần gì phải dây dưa. Chợt bên ngoài có tiếng Sát Nô hỏi:
- Nhị gia, người muốn đi đâu vậy?
Tề Ninh nghe vậy biết Bạch Vũ Hạc đã đến. Nhưng Sát Nô hỏi thật lạ, sao lại hỏi Bạch Vũ Hạc muốn đi đâu? Hắn chợt nghĩ ra, thật ra Bạch Vũ Hạc đã đến từ sớm, nhưng không vào nhà. Hai Nô nhận ra Bạch Vũ Hạc muốn rời đi nên mới ra ngoài hỏi thăm.
Quả nhiên, Bạch Vũ Hạc đáp:
- Ta đưa nàng đi.
Sát Nô hỏi:
- Nhị gia muốn đưa nàng về đảo Bạch Vân?
Vong Nô tiếp:
- Nếu vậy, chúng ta cũng muốn cùng Nhị gia quay về phục mệnh.
Tề Ninh nghe vậy là hiểu Bạch Vũ Hạc đã tìm được Xích Đan Mị.
Trước mắt Xích Đan Mị đã rơi vào tay Bạch Vũ Hạc, thầm thở dài, quả thật mình chỉ lãng phí thời gian mà. Bạch Vũ Hạc đáp:
- Tự các ngươi về đi, ta sẽ đưa nàng về đảo một mình.
- Không phải Nhị gia đã nói sẽ cho họ mười hai canh giờ sao?
Sát Nô hỏi:
- Còn chưa hết thời gian, Nhị gia thật sự muốn vi phạm lời hứa?
Bạch Vũ Hạc lạnh lùng nói:
- Đây là việc của ta, không quan hệ tới các ngươi.
Một lát sau, y lại nói:
- Các ngươi muốn chết phải không? Tránh ra!
Dường như y bị hai Nô chặn đường.
Sát Nô nói:
- Nhị gia biết rõ, chúng ta tuyệt đối không dám khiến ngài khó xử.
Vong Nô tiếp lời:
- Chúng ta phụng mệnh Đảo chủ ra ngoài chỉ để mang nàng về.
- Nhị gia cứ giao nàng cho chúng ta. Chúng ta nhất định sẽ bình yên vô sự mang nàng về đảo.
- Nhị gia hãy nể mặt mũi Đảo chủ, kính xin đừng làm chúng ta khó xử.
Chợt Mộ Dã Vương lên tiếng:
- Thì ra các ngươi là người của Đảo Bạch Vân ở Đông Hải. Nghe nói Đảo chủ đảo Bạch Vân Mạc Lan Thương rất có bản lĩnh, các ngươi ai là đồ đệ của Mạc Lan Thương?
Trong ngôn từ không hề có chút kính ý nào với Đảo chủ đảo Bạch Vân.
Những người kia không để ý tới Mộ Dã Vương. Bạch Vũ Hạc chỉ lạnh lùng nói:
- Bên phía Đảo chủ ta sẽ tự mình trả lời, không cần các ngươi nhúng ta. Tránh ra!
Sát Nô nói:
- Nhị gia, thứ cho ta nói thẳng.
Chúng ta chỉ lo lắng Nhị gia sẽ mềm lòng mà thôi.
Vong Nô tiếp lời:
- Nhị gia và Tam cô nương sớm chiều ở chung nhiều năm, đã coi Tam cô nương là muội muội. Lần này Tam cô nương xúc phạm Đảo quy, phạm phải sai lầm lớn.
- Chúng ta lo lắng Nhị gia không đành lòng nhìn Tam cô nương bị phạt, sẽ thả nàng đi.
Bạch Vũ Hạc lạnh lùng hỏi lại:
- Ngươi nói cái gì?
Sát Nô đáp:
- Nhị gia, người cho bọn họ mười hai canh giờ. Chúng ta nghi ngờ người muốn cho Tam cô nương thời gian chạy thoát.
Vong Nô tiếp:
- Mặc dù Nhị gia biết Tam cô nương khó mà thoát được, nhưng vẫn cho nàng một cơ hội.
- Có lẽ chúng ta đã đoán sai. Nếu Nhị gia giao Tam cô nương cho chúng ta, vậy coi như nãy giờ chúng ta nói láo.
- Coi như chúng ta đánh rắm đi, nhất định sẽ phải trả giá. Quay về đảo Bạch Vân, sau khi giao Tam cô nương cho Đảo chủ.
- Hai người chúng ta xin tùy ý Nhị gia xử lý.
- Cho dù muốn giết chúng ta, chúng ta cũng không nói một tiếng.
Tề Ninh nghe câu chuyện cũng hơi loạn. Hắn nghĩ thầm, Bạch Vũ Hạc ước định mười hai canh giờ, chẳng lẽ đúng là muốn cho Xích Đan Mị cơ hội thoát chết? Chẳng lẽ y dám cãi lời Đảo chủ đảo Bạch Vân, âm thầm giúp Xích Đan Mị?
n đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ a Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. yền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con , hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành n cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ng thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường y nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng o lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn ẫn!
a!
Thiên Tử - Nguyệt Quan Full

Miêu Vô Cực bị lôi đứt cánh tay, lúc này hoàn toàn không thấy bóng dáng bà ta đâu, Tề Ninh cũng không biết bà ta còn sống hay đã chết, lúc này chỉ lờ mờ nhìn thấy Đoan Mộc Lão đang dán người vào cửa sổ mắt chăm chú nhìn ra bên ngoài.
Tề Ninh không thể nhúc nhích, chỉ có thể dùng tai nghe âm thanh bên ngoài, đang lúc sốt ruột thì đột nhiên cảm giác có thứ gì đó rơi vào trong miệng. Thứ đó dường như là sinh vật sống, chẳng biết nó từ đâu ra, hắn giật mình khẽ nhếch miệng sau đó cảm giác như có một con sâu nhỏ đang bò vào trong miệng, hắn bắt đầu thấy hoảng muốn nhổ nó ra nhưng không ngờ tốc độ của con sâu đó cực kỳ nhanh, hắn chưa kịp phản ứng gì thì nó đã chui vào đến cổ họng rồi.
Khu rừng trúc này là sào huyệt của Miêu tiên sinh, trong rừng có vô số các loại côn trùng động vật kỳ lạ. Con sâu chui vào trong cổ Tề Ninh đến bản thân hắn cũng chẳng biết nó là loại nào chỉ dựa vào cảm giác biết nó khá dài và có nhiều chân. Hắn cố nhịn không để cho con sâu tiếp tục tiến vào, nhưng nó vì bị ngăn lại nên không ngừng ngọ ngoạy, cổ họng tê tê ngứa, hắn cố nhịn nhưng cũng chỉ được một lát, khi không thể tiếp tục nhịn được nữa hắn khẽ thở một hơi. Lập tức con sâu kia liền nhanh chóng chui thẳng vào trong bụng Tề Ninh, hắn âm thầm kêu than, quả này xong rồi, chẳng biết con sâu đấy có độc hay không nữa. Hiện tại hắn đang trúng độc của Miêu tiên sinh giờ lại bị con sâu độc chui vào bụng, cái này đúng là đã ăn mày lại còn gặp phải cướp.
Con sâu đã chui vào trong bụng, giờ Tề Ninh cũng chẳng thể làm gì được nữa, chỉ còn cách trông mong vào ông trời nữa thôi. Đột nhiên nghe thấy tiếng của Bạch Vũ Hạc truyền tời:
- Nếu như ta không giao người chẳng lẽ các ngươi sẽ động thủ với ta hay sao?
Sát Nô lập tức nói:
- Lão nô không dám động thủ với Nhị gia.
Vong Nô nói:
- Chúng lão nô chỉ biết làm theo phân phó của chủ nhân, cho dù có phải mất mạng cũng phải hoàn thành nhiệm vụ.
Sát Nô lại nói:
- Chúng lão nô cùng chứng kiến quá trình trưởng thành từ nhỏ tới lớn của Nhị gia.
Vong Nô bổ sung thêm:
- Nhị gia có được ngày hôm nay cũng chẳng phải dễ dàng gì.
Sát Nô cũng nói:
- Tam cô nương làm sai chắc chắn sẽ phải chịu phạt.
Vong Nô khuyên nhủ:
- Nhị gia cần gì phải vì Tam cô nương mà chọc giận Đảo chủ.
Bỗng nhiên nghe thấy tiếng Mộ Dã Vương cười lớn, nói:
- Nếu đã không thể nói rõ ràng vậy thì trực tiếp đánh một trận đi.
Đúng hay sai do thực lực quyết định, lải nhải cả một buổi đến cuối cùng chẳng vẫn là xem nắm đấm của ai lợi hại hơn thì người đó có quyền định đoạt hay sao? Các ngươi cứ việc động thủ để lão phu xem giúp các người xem ai thắng ai thua, lão phu sẽ làm chứng cho các ngươi.
Lúc này Tề Ninh bỗng nhiên cảm thấy ngực và bụng mình nóng như lửa, biết chắc chắn nguyên nhân là do con sâu độc kia. Cảm giác bỏng rát lan dần từ ngực xuống bụng sau đó dần dần đến cổ họng, toàn thân vô cùng khó chịu, Tề Ninh không thể nhịn được bắt đầu vẹn vẹo cơ thể. Đột nhiên hắn phát hiện ra điểm nào đó không đúng, hắn thử khẽ giật giật ngón tay thì cảm giác ngón tay có thể cử động bình thường, trong lòng lập tức vui mừng, thầm nghĩ có lẽ độc trong người mình đã được giải rồi. Lúc vừa rồi rõ ràng toàn thân hắn không thể cử động lại hoàn toàn mất hết cảm giác nhưng lúc này lại có thể cử động, Tề Ninh thầm hít một hơi thật sâu thử vận nội lực trong đan điền thì phát hiện trong đan điền lúc này tràn đầy nội lực.
Trong lòng mừng rỡ nhưng đồng thời lại cảm thấy kỳ quái, thầm nghĩ từ sau khi con sâu kỳ quái kia chui vào bụng độc trong người hắn lại hoàn toàn biến mất, chẳng lẽ cái này có liên quan đến con sâu độc kia? Con sâu chui vào trong bụng hắn rốt cuộc là loại sâu gì?
Lúc này hắn cũng không có thời gian để suy nghĩ nhiều, hắn nhìn về phía Đoan Mộc Lão đang nhìn ra bên ngoài, lão ta chắc không phát hiện ra chuyện xảy ra bên này. Tề Ninh âm thần vận nội lực dồn vào hai tay sau đó hắn lập tức dùng lực kéo hai tay sang hai bên.
Nhưng dây thừng bằng gân trâu không giống với những loại dây thừng bình thường, nếu như là loại dây thừng bình thường thì với công lực của Tề Ninh chỉ cần giãy vài cái là đứt nhưng dây thừng bằng gân trâu có độ co giãn cao nên chỉ có thể từ từ kéo căng.
Mặc dù dây thừng gân trâu có độ co giãn cao nhưng cũng chỉ có hạn, bất ngờ có tiếng ‘bực’ một phát, Tề Ninh cảm giác cả cơ thể thoải mái nhẹ nhõm, hắn biết chắc dây thừng đã đứt rồi. Đoan Mộc Lão mặc dù vẫn luôn chú ý đến tình hình xảy ra bên ngoài nhưng vẫn nghe thấy tiếng dây thừng bị đứt, lão lập tức quay người nhìn lại. Trong bóng tối lờ mờ nhìn thấy Tề Ninh vẫn nằm yên bất động trên bàn, lão ta nhíu mày nhẹ nhàng lại gần chỗ Tề Ninh nằm.
Tề Ninh lập tức ngưng thần tĩnh khí, Đoan Mộc Lão chậm rãi đi đến bên bàn đưa tay ra giật giật dây thừng ngay lập tức lão phát hiện ra có điểm khác thường. Sau đó bỗng nhiên giật mình cảm giác có một sức mạnh kinh khủng đánh úp về phía mình, tốc độ cực nhanh, Đoan Mộc Lão còn chưa kịp phản ứng lại thì yết hầu đã nị Tề Ninh bóp chặt.
Tay Tề Ninh tựa như chiếc kìm sắt, siết chặt yết hầu Đoan Mộc Lão. Đoan Mộc Lão kinh hãi lập tức vung tay trái lên, trong lòng thầm muốn giãy dụa lần cuối cùng nhưng nắm đấm của lão chẳng nhằm nhò vào đâu, bỗng cảm nhận được bụng bị trúng một cú đạp trời giáng, lão ta có cảm giác cú đạp này tựa như hàng ngàn hàng vạn tảng đá đập vào bùng mình, nội tạng tựa như bị đánh nát bét, đau đến muốn hét lên nhưng yếu hầu lại bị bóp chặt một tiếng rên cũng chẳng thoát ra được.
Cánh tay lão vừa mới vung lên nhưng vì bị trúng một phát đạp vào bụng nên lập tức buông xuống.
Hiện tại võ công của Tề Ninh đã tăng mạnh, cho dù Đoan Mộc Lão có hoàn toàn không bị thương tổn gì thì cũng chẳng thể là đối thủ của Tề Ninh. Huống chi là lão đã bị Mộ Dã Vương đánh nát xương cốt cánh tay phải, bên tay phải của lão hoàn toàn không thể nhấc lên tựa như đã tàn phế, với thương thế như vậy đương nhiên càng không phải là đối thủ của Tề Ninh.
Cổ lão ta bị bóp chặt nên không thể hít thở, lúc ban đầu ánh mắt lão ta còn là kinh hãi xen lẫn phẫn nộ nhưng một lát sau đã chuyển thành cầu xin. Thế nhưng sắc mặt Tề Ninh vẫn hết sức lạnh lùng, hắn suýt chút nữa thì bỏ mạng trong tay đám người này, giờ tình thế đảo ngược đương nhiên không thể khách khí rồi. Hắn tụ khí vào bàn tay, Đoan Mộc Lão bị nghẹt thở lại không thể đánh trả, con ngươi dần dần lồi ra.
Đám Mộ Dã Vương vẫn còn đang giằng co ở bên ngoài, Miêu tiên sinh lại không có bất cứ động tĩnh gì. Trong căn nhà gỗ tối mờ mịt, Đoan Mộc Lão cảm giác được mạng sống của mình đang dần dần bị bào mòn. Bỗng nhiên có ‘rắc’ vang lên, tay Tề Ninh siết chặt quá mức nên bất ngờ siết đứt xương cổ của Đoan Mộc Lão, lão ta ‘ặc ặc’ hai tiếng rồi gục đầu xuống, toàn thân mềm nhũn.
Tề Ninh buông tay, cơ thể Đoan Mộc Lão lập tức ngã xuống đất, Tề Ninh lật người ngồi dậy nhìn thi thể bất động dưới nền nhà, hắn lắc đầu, lẩm bẩm:
- Vốn định để ngươi sống dở chết dở nhưng lại không cẩn thận làm gãy xương cổ để ngươi được chết một cách dứt khoát nhẹ nhàng như vậy.
Hắn cởi bỏ dây thừng quấn quanh người mình, trong đầu nghĩ, nếu như nói độc trong người hắn do con sâu vừa rồi giải thì vận khí của hắn phải nói là may đến quá đáng rồi. Khi không lại xuất hiện một con sâu kỳ quái rồi lại còn rơi đúng vào miệng hắn sau đó thì chui vào trong bụng hắn giải độc, trên đời này sao lại có thể có chuyện trùng hợp đến bất ngờ như vậy được chứ?
Đoan Mộc Lão đã chết nhưng Tề Ninh vẫn không quên cái lão yêu bà Miêu Vô Cực kia, hắn điều chỉnh lại hô hấp sau đó nhìn lướt qua căn phòng. Trong phòng mặc dù chỉ có một màu đen kịt nhưng vốn dĩ thị lực của hắn khá tốt lại cộng thêm việc luyện nội công khiến cho thị lực càng phi phàm hơn. Trong phòng ngoại trừ có một chiếc bàn gỗ với một chiếc thùng gỗ ra thì chẳng có bất cứ đồ vật nào khác, trên mặt đất cũng chỉ có thi thể của Đoan Mộc Lão, nhìn khắp một lượt nhưng không thấy bóng dáng của Miêu Vô Cực đâu.
Tề Ninh nhíu mày, hắn tìm khắp phòng một lượt nhưng không chỉ không tìm thấy Miêu Vô Cực mà đến cả cánh tay bị đứt của bà ta cũng mất tích luôn. Trong lòng Tề Ninh thấy có chút kinh ngạc, hắn không nhìn thấy Miêu Vô Cực đi ra khỏi phòng, hơn nữa cánh cửa phòng cũng vẫn luôn đóng chặt, chưa từng có người nào đi ra ngoài, nếu như vậy thì vì sao lão yêu bà Miêu Vô Cực kia lại có thể biến mất được? Chẳng lẽ là bà ta độn thổ hay sao?
Nghĩ đến khả năng độn thổ Tề Ninh lập tức nhìn xuống đất nhưng trong phòng quá tối nên hắn chẳng thế nhìn rõ ràng, đúng lúc này bất ngờ nghe thấy tiếng cười điên cuồng của Mộ Dã Vương ở bên ngoài truyền tới.
Bóng dáng Tề Ninh lóe lên một cái đã đến bên cửa sổ, hắn dõi mắt nhìn ra bên ngoài thấy Mộ Dã Vương đang đứng cách căn nhà khoảng bốn năm bước chân, ở đằng trước phía bên trái là Bạch Vũ Hạc, y đang bế ngang người một ai đó, có lẽ là Xích Đan Mị, còn Sát Nô cùng Vong Nô thì đứng ở hai bên chặn trước mặt Bạch Vũ Hạc.
- Từ nhỏ ta đã được Đảo chủ thu nhận làm đệ tử, năm đó vào thời điểm Đảo chủ ban thưởng kiếm Ô Diệu cho ta đã từng nói.
Bạch Vũ Hạc chậm rãi nói từng chữ:
- Kiếm Ô Diệu nhất định phải dính máu nếu không sẽ không sáng. Chính vì vậy Đảo chủ đã dạy ta trước khi xuất kiếm nhất định phải suy nghĩ cho thật kỹ rồi mới hành động.
Sát Nô thở dài, nói:
- Chẳng lẽ Nhị gia muốn xuất kiếm hay sao?
Vong Nô cũng nói:
- Trước khi đưa Tam cô nương về đảo, chúng lão nô chưa thể chết được.
Sát Nô lại nói:
- Vị vậy trước khi Nhị gia xuất kiếm vẫn nên suy nghĩ thật kỹ đã.
Vong Nô nói thêm:
- Chúng lão nô nhất định sẽ không khoanh tay chịu chết.
Bạch Vũ Hạc nói:
- Các ngươi đã chăm sóc ta từ nhỏ tới lớn, vì vậy hôm nay ta không muốn ra tay với các ngươi. Nhưng chuyện đã đến bước này, ta chỉ có thể nói lời cảm tạ công ơn chăm sóc bao nhiêu năm qua của các ngươi dành cho ta, nếu như hôm nay các ngươi chết dưới kiếm của ta, ta nhất định sẽ đưa xác các ngươi về Bạch Vân đảo, còn nếu như ta chết trong tay các ngươi thì cũng nhờ các ngươi mang xác của ta về cho sư phụ.
Sát Nô lắc đầu thở dài:
- Xem ra giao ước mười hai canh giờ của Nhị gia đúng là để tạo cơ hội cho Tam cô nương chạy trốn.
Vong Nô hỏi:
- Nhị gia tội gì phải khổ như vậy?
Bạch Vũ Hạc thản nhiên đáp lại:
- Chuyện mà ta muốn làm trước giờ đều chỉ cần ta muốn thì sẽ làm, có đôi khi nghĩ quá nhiều sẽ không có gan làm nữa.
Mộ Dã Vương cười lớn, nói:
- Thú vị, rất thú vị. Thằng oắt con nhà ngươi rất hợp với lão phu.
Nếu như ngươi đã phản bội lại Bạch Vân đảo vậy thì về sau hãy đi theo lão phu, lão phu sẽ nhận ngươi làm đồ đệ, đảm bảo Bạch Vân đảo sẽ không dám động vào ngươi.
Lời nói của lão ta vừa dứt đột nhiên đâu đó vang lên một tiếng thở dài, tiếng thở dài đó tựa như xa tận chân trời nhưng cũng tựa như gần ngay bên tay. Tề Ninh mặc dù đứng ở trong phòng nhưng vẫn có thể nghe thấy rõ ràng tiếng thở dài đó, tựa như có cảm giác người đó đang đứng bên cạnh mình. Sau một lúc lại nghe thấy tiếng nói:
- Ý niệm sinh ra từ trong tâm, tâm mà sai thì mọi thứ sẽ đều sai.
Giọng nói đầy cảm giác thổn thức, Tề Ninh nghe thấy rất rõ ràng nhưng lại không biết tiếng nói phát ra từ đâu, mà tiếng nói này chắc chắn không phải là của một người nào đó ở đây.
Bất chợt hắn nhìn về phía hồ nước đối diện phát hiện ra một bóng người màu trắng. Trong bóng đêm, bóng người áo trắng xuất hiện hết sức bất ngờ, hắn đang cảm thấy kỳ quái thì đột nhiên thấy bóng người áo trắng dường như đang bay lơ lửng giữa hồ nước, Tề Ninh còn đang mơ hồ không biết chuyện gì đang xảy ra thì bỗng nháy mắt một cái bóng người áo trắng tựa như một cơn gió thổi qua nhẹ nhàng đáp xuống đất bên này.
Tề Ninh rùng mình biến sắc, cái hồ nước ở đối diện mặc dù không tính là lớn nhưng cũng phải nhỏ.
Cho dù có khinh công tuyệt đỉnh chưa chắc đã có thể nhảy một cái đã đến được bờ bên này, thế nhưng bóng người áo trắng kia lại chỉ khẽ lướt một cái nhưng thực tế tốc độ lại nhanh đến kinh người, tựa như là tốc độ ánh sáng vậy.
Đến lúc này thì đã có thể nhìn thấy rõ bóng dáng của người đó, trên người là một bộ y phục trắng từ trên xuống dưới, trong tay hình như chống một cây quải trượng cũng không biết nó được làm bằng chất liệu gì nữa, bởi vì khoảng cách khá xa nên hắn không nhìn rõ mặt của người đó.
Tề Ninh đang suy nghĩ xem người đột nhiên xuất hiện này là ai thì đã thấy Sát Nô cùng Vong Nô xoay người cung kính quỳ xuống, Bạch Vũ Hạc ôm Xích Đan Mị cũng quỳ xuống, tất cả đồng thanh nói:
- Đảo chủ!
Tề Ninh giật mình, lúc này mới biết thì ra bóng người áo trắng bay tới lúc nãy chính là Mạc Lan Thương, Đảo chủ Bạch Vân đảo, đồng thời cũng là một trong Ngũ đại tông sư.

Bạch Vân đảo chủ bỗng nhiên xuất hiện khiến Tề Ninh giật mình, trong lòng biết chắc lần này Xích Đan Mị cho dù có Bạch Vũ Hạc bảo vệ thì cũng chẳng chạy đi đâu được nữa.
Bạch Vân đảo chủ là Đại tông sư, đệ tử của lão ta Bạch Vũ Hạc cùng Xích Đan Mị, bất luận là người nào cũng thuộc hạng cao thủ trên giang hồ, ngoài ra lão ta còn có hai thủ hạ cũng đều thuộc hàng cao thủ đứng đầu. Tề Ninh thầm nghĩ hôm nay cho dù có mười Tề Ninh ở đây thì cũng đừng mơ tưởng cứu được Xích Đan Mị.
Lúc này vị Bạch Vân đảo chủ đang đứng ngay bên ngoài cách căn nhà không xa nên Tề Ninh có thể nhìn thấy rõ ràng, bộ y phục màu trắng trên người lão ta không nhiễm một hạt bụi, tay cầm một cây quải trượng màu đen. Thế nhưng khi nhìn lên khuôn mặt lão ta lại phát hiện sắc mặt lão ta tái nhợt, dưới cằm có chòm râu màu đen, nhìn qua thì trông mới chỉ khoảng tầm bốn mươi tuổi, trẻ hơn Mộ Dã Vương rất nhiều.
Tề Ninh càng nghĩ càng thấy mơ hồ, thầm nói không thể nào, người này chẳng lẽ thật sự là Mạc Lan Thương, Bạch Vân đảo chủ hay sao?
Tề Ninh vẫn biết Ngũ đại tông sư đã thành danh nhiều năm, ít nhất cũng phải là hơn mười năm trước.
Kiếm Thần Bắc Cung Liên Thành là huynh đệ ruột của Cẩm Y lão Hầu gia đứng ở vị trí thứ hai, mà Tứ lão thái gia của Tề gia hiện tại tuổi cũng đã hơn sáu mươi rồi như vậy Bắc Cung Liên Thành ít nhất cũng phải gần bảy mươi. Hắn vốn cho rằng Mạc Lan Thương với Bắc Cung Liên Thành đều là Đại tông sư thì có lẽ tuổi cũng phải xấp xỉ nhau nhưng nhìn vị Bạch Vân đảo chủ đang đứng phía trước có lẽ mới chỉ khoảng hơn bốn mươi là cùng, trẻ tuổi hơn nhiều so với Bắc Cung Liên Thành.
Rồi hắn lại đột nhiên nghĩ tới, Xích Đan Mị năm nay cũng đã phải hai sáu hai bảy tuổi rồi nhưng nhờ việc luyện nội công cùng với chăm sóc bảo dưỡng tốt nên nàng ta có làn da vô cùng mịn mà trắng trẻo nên nhìn cũng có vẻ rất trẻ trung, thế nhưng sự thành thục, quyến rũ toát ra từ người nàng ta thì lại rõ ràng không phải là của một người thiếu nữ.
Từ trong lời nói của bọn họ có thể đoán ra, hai mươi năm trước Xích Đan Mị sống tại Bạch Vân đảo khi đó nhiều nhất cũng chỉ khoảng bảy tám tuổi, còn Bạch Vân đảo chủ cũng mới cỉ khoảng trên dưới hai mươi tuổi. Nhưng khi đó lão ta còn trẻ như vậy thì làm sao có thể trấn giữ cả một hòn đảo rồi uy danh còn vang khắp thiên hạ như vậy được?
Hơn thế nữa Xích Đan Mị lại là đệ tử thứ ba của Bạch Vân đảo chủ, là đệ tử nhỏ tuổi nhất. Bạch Vũ Hạc khoảng tầm ngoài ba mươi nhưng cũng chỉ là đệ tử thứ hai, trên hai người còn có Đại đệ tử lớn hơn hai người mấy tuổi nữa.
Chẳng lẽ nói Bạch Vân đảo chủ chưa đầy mười tuổi đã thu nhận đệ tử rồi hay sao?
Chuyện này thật quá phi lý, không thực tế chút nào!
Tề Ninh cảm thấy có chút rối rắm, vấn đề này thực sự là kỳ quặc ngoài sức tưởng tượng.
Bạch Vũ Hạc trước nay đều lạnh lùng kiêu ngạo nhưng lúc này cũng phải cung kính quỳ xuống.
Bạch Vân đảo chủ bước đến trước mặt Bạch Vũ Hạc, khẽ liếc nhìn y rồi lắc đầu, lão ta đột nhiên đưa tay ra. Bạch Vũ Hạc mặc dù có chút giật mình như lại không hề có hành động nào. Bạch Vân đảo chủ điểm mấy huyệt trên người Xích Đan Mị, lập tức nàng ta ho khan mấy tiếng sau đó liền tỉnh lại.
Lúc này Bạch Vũ Hạc mới đặt Xích Đan Mị xuống. Xích Đan Mị mở mắt ra, khi nhìn thấy Bạch Vũ Hạc trước mặt mình thì hết sức kinh ngạc nhưng cho đến khi nhìn thấy Bạch Vân đảo chủ đứng ở bên cạnh thì mặt lập tức biến sắc, vội vã quỳ mạnh xuống, nói:
- Đảo… đảo chủ!
Bạch Vân đảo chủ không nhìn nàng ta mà hơi ngửa đầu lên suy nghĩ gì đó rồi bỗng nhiên lên tiếng:
- Tất cả đều là lỗi của ta, hơn hai mươi năm qua, hận ý trong lòng ngươi vẫn không thể dập tắt, điều này là do ta không đúng.
Xích Đan Mị quỳ gối nói:
- Đảo chủ, là là Mị nhi đã khiến cho người thất vọng rồi, thế nhưng mà….
Bạch Vân đảo chủ không đợi nàng ta nói xong đã trực tiếp ngắt lời:
- Ta nhớ mình đã từng nhắc nhở con, có rất nhiều chuyện khi ta không nghĩ đến nó nữa, thời gian qua đi rồi nó sẽ trở thành quá khứ.
Những năm gần đây, ta vẫn luôn lo lắng con sẽ đi lầm đường nên mới bắt con ngày đêm tu tâm ở bên cạnh ta, ta vốn cho rằng con đã thật sự quên rồi!
Y than thở rồi lắc đầu không nói thêm lời nào nữa.
Bạch Vũ Hạc cúi đầu, nói:
- Đảo chủ, thời điểm sư muội lên đảo đã khắc ghi sự việc năm đó trong lòng, chuyện đó không phải bảo quên là có thể quên được ngay.
Bạch Vân đảo chủ hừ lạnh:
- Vũ Hạc, nếu như hôm nay ta không xuất hiện có phải con sẽ quyết tử đánh một trận với Nhị Nô đúng không?
Bạch Vũ Hạc kiên định trả lời:
- Vâng!
Bạch Vân đảo chủ lập tức nói:
- Mị nhi vào cung hành thích, vốn nó đã có tính toán từ trước, còn con lần này muốn quyết sống chết với Nhị Nô lại chỉ là suy nghĩ nhất thời, so với Mị nhi thì sai lầm con phạm phải lại càng lớn hơn. Tính toán trước sau rồi mới hành động, cho dù có thất bại nhưng ít nhất cũng vẫn biết mình sai ở chỗ nào.
Còn suy nghĩ nhất thời chỉ là do xúc động sẽ không biết mình sai ở đâu.
Bạch Vũ Hạc cúi đầu, nói:
- Xin Đảo chủ trách phạt.
- Đảo chủ, chuyện này không liên quan đến sư huynh.
Xích Đan Mị cũng đã đoán ra được chuyện gì đã xảy ra vì vậy lập tức nói:
- Ai làm sai người đó phải chịu trách nhiệm. Chuyện ám sát là do một mình con lên kế hoạch, không liên quan gì đến sư huynh, nếu Đảo chủ muốn phạt thì hãy phải một mình con thôi.
Bạch Vân đảo chủ nói:
- Có những sai lầm không phải chỉ một mình con có thể gánh trách nhiệm.
Y vung tay lên một cái, thanh kiếm Ô Diệu đeo bên hông Bạch Vũ Hạc lập tức tự động bay lên sau đó rơi vào trong tay y, y ném thanh kiếm về phía sau lưng. Sát Nô đưa hai tay ra đón lấy. Bạch Vân đảo chủ lạnh nhạt nói:
- Bạch Vũ Hạc, từ hôm nay trở đi, ngươi không còn là người của Bạch Vân đảo nữa, sau này ngươi làm bất cứ chuyện gì cũng không còn liên quan đến ta nữa!
Bạch Vũ Hạc hoảng sợ ngẩng đầu, thất thanh nói:
- Đảo… đảo chủ!
Bạch Vân đảo chủ không thèm để ý đến gã mà quay sang nhìn Xích Đan Mị, nói:
- Mị nhi, con hãy theo ta quay về đảo, từ nay về sau không được phép bước chân ra khỏi Bạch Vân đảo.
Nhìn thấy cơ thể Xích Đan Mị khẽ run lên, Bạch Vân đảo chủ lập tức hỏi:
- Con không muốn sao?
Xích Đan Mị cúi đầu nói:
- Con không dám!
- Ta biết con suy nghĩ cái gì.
Bạch Vân đảo chủ thở dài, nói:
- Trong lòng con có tâm ma, cả đời này cũng không thể tiêu tán, nếu đã như vậy thì ta cũng chỉ còn cách buộc con phải ở lại trên đảo cả đời thôi.
Bỗng nhiên có tiếng cười nói:
- Bạch Vũ Hạc, ta đã nói rồi mà, Bạch Vân đảo chủ thì có cái gì tốt chứ. Ngươi hãy bái ta làm thầy, từ nay về sau chúng ta tung hoành giang hồ, muốn làm cái gì thì làm, tự do tự tại, tội gì phải chịu bị nhốt trên Bạch Vân đảo chứ?
Mộ Dã Vương ở bên cạnh hả hê cười.
Bạch Vân đảo chủ liếc mắt nhìn về phía Mộ Dã Vương, thái độ của y với đệ tự hết sức nghiêm khắc nhưng khi chuyển sang Mộ Dã Vương thì lại tươi cười, hỏi:
- Ngươi muốn nhận đồ đệ sao?
Mộ Dã Vương cười khà khà, nói:
- Ngươi là Mạc Lan Thương, Đảo chủ của Bạch Vân đảo đúng không? Nghe nói trong thiên hạ có Ngũ đại tông sư, Bạch Vân đảo chủ là một trong số đó. Lão phu vốn tưởng ngươi nếu không già hơn lão phu thì chắc cũng phải xấp xỉ tuổi của lão phu, nhưng thật không ngờ ngươi lại vẫn còn là một tên nhóc, ha ha ha ha ha!
Mộ Dã Vương năm nay đã ngoài sáu mươi, già hơn Bạch Vân đảo chủ rất nhiều, thế nhưng lão lại mở miệng nói Bạch Vân đảo chủ là một tên nhóc, Tề Ninh đứng trong phòng nghe thấy, trong bụng thầm nói lão Mộ Dã Vương này đúng là ngông cuồng thật, đến cả Bạch Vân đảo chủ mà cũng dám đùa giỡn được.
Thế nhưng Bạch Vân đảo chủ lại không hề tức giận mà chỉ mỉm cười lắc đầu, nói:
- Kinh mạch của ngươi bị tổn thương, tốt nhất là nên nói ít thôi.
Bạch Vũ Hạc giờ đã không còn là đệ tử của ta nữa, nếu như gã muốn bái ngươi làm thầy, ta cũng chẳng có lý do nào mà ngăn cản. Chỉ là hiện nay ngươi đang bị người của Đại Quang Minh tự truy bắt, đến tính mạng bản thân còn khó giữ, nếu để Bạch Vũ Hạc đi theo ngươi, chẳng phải sẽ bị ngươi làm liên lụy hay sao?
*dựa vào tuổi, em điều chỉnh cách gọi: Mộ Dã Vương = lão, Bạch Vũ Hạc = gã
Mộ Dã Vương giật mình, lạnh lùng hỏi:
- Ngươi nói gì?
- Với võ công của ngươi, trong thiên hạ cũng chẳng có mấy người có thể đả thương ngươi.
Bạch Vân đảo chủ bình tĩnh, nói:
- Nhưng kỳ kinh bát mạch trong người ngươi có hai mạch bị tổn thương, theo như ta biết thì người có công lực cùng thủ pháp như vậy có lẽ cũng chỉ có lão hòa thượng Không Tàng thôi. Không Tàng luôn miệng nói người xuất gia tu tâm bái Phật, sẽ không dễ dàng ra tay đả thương người khác nhưng lão lại ra tay đả thương ngươi, điều đó chứng tỏ ngươi có khả năng uy hiếp đến Đại Quang Minh tự. Nếu đã như vậy thì làm sao Đại Quang Minh tự có thể dễ dàng buông tha cho ngươi được?
Lời lão ta nói ra hết sức tự nhiên tựa như mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay lão, điều này khiến Mộ Dã Vương cũng phải biến sắc, siết nắm đấm, cười lạnh, nói:
- Đám hòa thượng của Đại Quang Minh tự đó thì có thể làm gì được ta? Người Trung Nguyên các ngươi trước giờ đều thích phô trương thanh thế nhưng khi thật sự ra tay thì cũng chỉ đến thế mà thôi.
Bạch Vân đảo chủ lập tức hỏi:
- Các hạ không phải người Trung Nguyên, vậy các hạ từ đâu đến?
Sát Nô đứng bên cạnh lập tức cung kính nói:
- Chủ nhân, lão ta đến từ Nam Cương, hình như là hậu duệ tàn dư của cung Nguyên Đấu năm xưa.
- Nam Cương?
Vẻ mặt Bạch Vân đảo chủ có phần nghiêm trọng, hỏi:
- Nguyên Đấu Cung? Ngươi… ngươi là người của Nguyên Đấu Cung ở Nam Cương sao?
Mộ Dã Vương lạnh lùng hỏi lại:
- Phải thì sao mà không phải thì sao?
Bạch Vân đảo chủ như có điều suy nghĩ, lão trầm mặc một lát sau đó mới nói:
- Mộ xuân giả, xuân phục ký thành, quan giả ngũ lục nhân.
Ngươi họ Mộ đúng không?
Mộ Dã Vương nói:
- Đúng vậy, lão phu họ Mộ, thì làm sao?
Bạch Vân đảo chủ thở dài, hỏi tiếp:
- Ngươi từ Nam Cương đến Trung Nguyên là vì mục đích gì?
Tề Ninh nghĩ: Chẳng lẽ Bạch Vân đảo chủ cũng biết cả chuyện ở Nam Cương thậm chí còn biết rõ về thân thế của Mộ Dã Vương hay sao?
Mộ Dã Vương trầm giọng nói:
- Lão phu đến Trung Nguyên làm gì thì có liên quan gì đến người?
Bạch Vân đảo chủ, ngươi là một trong Ngũ đại tông sư, vậy lão phu muốn hỏi ngươi về một người.
- Ồ?
Bạch Vân đảo chủ hỏi:
- Là ai?
- Bắc Cung Liên Thành.
Giọng nói của Mộ Dã Vương tràn ngập hận thù, lão lạnh lùng nói:
- Nghe nói Bắc Cung Liên Thành cũng là Đại tông sư, nếu như ngươi cũng là Đại tông sư, vậy chắc ngươi biết hiện giờ lão ta đang ở đâu đúng không?
Bạch Vân đảo chủ không trả lời mà hỏi ngược lại:
- Ngươi muốn tìm Bắc Cung?
- Đúng!
Mộ Dã Vương nói:
- Nếu như người biết Bắc Cung Liên Thành đang ở đâu thì hãy nói cho lão phu biết, lão phu có thể giúp ngươi làm một việc.
Bạch Vân đảo chủ cười nhạt, nói:
- Nếu như ngươi muốn biết Bắc Cung đang ở đâu thì phải hỏi hậu nhân của lão. Ta với Bắc Cung đã nhiều năm không gặp nhau, hiện tại lão ở đâu có lẽ chỉ có hậu nhân của lão mới biết.
- Hậu nhân?
Mộ Dã Vương cười lạnh nói:
- Ý ngươi muốn nói là người của Tề gia sao? Thế nhưng mà chính người của Tề gia cũng không biết hiện nay lão ta đang ở đâu.
Bạch Vân đảo chủ lại cười nói:
- Đó là bởi vì ngươi tìm nhầm người, người hiện đang ở trong căn nhà sau lưng ngươi là Cẩm Y Hầu của Sở quốc, đồng thời cũng chính là hậu nhân của Tề gia. Nếu như cả thiên hạ không một ai biết Bắc Cung đang ở đâu thì có lẽ cũng chỉ một mình vị tiểu Hầu gia này biết thôi.
Tề Ninh chợt thấy rùng mình, thầm than không xong rồi nhưng đúng lúc này lại cảm nhận được có một cơn gió vụt mạnh tới. Mộ Dã Vương sau khi nghe Bạch Vân đảo chủ nói liền quay người phóng thẳng về phía này. Tề Ninh biết bản lĩnh của lão ta như thế nào nên không dám trực tiếp đấu giáp lá cà, hắn lùi về phía sau, Mộ Dã Vương nhảy qua cửa sổ vào trong nhà, khi vừa nhìn thấy Tề Ninh đã lập tức giơ tay ra tóm lấy.
Mộ Dã Vương hiện tại cũng có thể được coi là cao thủ hàng đầu thiên hạ, Tề Ninh biết mình không phải đối thủ của lão ta nên hắn không nghĩ nhiều thêm nữa, bước chân chợt lóe lên, cơ thể lướt sang một bên tránh thoát khỏi móng vuốt của Mộ Dã Vương. Hắn sử dụng Tiêu Dao Hành lướt đi đến bên cửa rồi tung người nhảy ra ngoài.
Căn nhà gỗ này không gian có hạn, Mộ Dã Vương lại không phải là đối thủ tầm thường, Tề Ninh không dám khinh xuất, lập tức chạy ra ngoài, bên ngoài địa thế rộng rãi hơn, tiện cho việc né tránh.
Mộ Dã Vương mặc dù bị tổn thương kinh ngạc nhưng công phu lại không hề bị ảnh hưởng, lão cũng lướt đi đuổi sát Tề Ninh, Tề Ninh cảm thấy đau đầu, hắn hét lên:
- Bạch Vân đảo chủ, ông là Đại tông sư, ta với ông lại không thù không oán, sao ông lại khiến lão điên kia quấn lấy ta không tha?
Miệng thì nói nhưng chân cũng không hề dừng lại mà liên tục di chuyển chạy lòng vòng. Hiện tại hắn đã hết sức quen thuộc với bộ Tiêu Dao hành này nên bước chân di chuyển vô cùng nhẹ nhàng tiêu sái.

Bạn cần đăng nhập để bình luận