Cẩm Y Xuân Thu
Chương 947: Điểm đáng ngờ
Thẩm Lương Thu nói:
- Trong thư nói Hắc Hổ Sa mắc trọng bệnh, nhưng giấu diếm, thủ hạ Hắc Hổ Sa cũng không nhiều người biết hắn bị bệnh.
- Thủ hạ của Hắc Hổ Sa đều là những kẻ liều mạng, chưa hẳn hắn đều dùng thủ đoạn dụ dỗ để thu nạp đám hải tặc đó.
Tề Ninh nhẹ giọng nói:
- Hôm nay hắn bị bệnh, đương nhiên lo sợ trong số thủ hạ có người nhân cơ hội giành lấy vị trí của mình.
Thẩm Lương Thu nói:
- Hầu gia, thật ra hải tặc cũng không có tín nghĩa gì cho lắm, đám lâu la thủ hạ sợ một ngày nào đó tên cầm đầu mất hứng, sẽ lấy mạng mình, mà tên cầm đầu cũng luôn luôn cảnh giác, đề phòng có người muốn giành lấy vị trí của mình.
Ngừng một chút, y lại nói:
- Trong phong thư kia cũng nói, vì đề phòng thủ hạ có người làm loạn, rất có thể Hắc Hổ Sa sẽ tìm một chỗ bí mật, âm thầm dưỡng bệnh.
- Hắc Hổ Sa sợ người khác biết bện tình của mình, cho nên mới tách khỏi đám thủ hạ.
Ánh mắt sâu xa, Tề Ninh lộ vẻ hơi đăm chiêu:
- Thẩm tướng quân, ý của ngươi muốn nói, một khi Hắc Hổ Sa tìm được chỗ bí mật và chúng ta biết được nơi ở của hắn, chúng ta có thể âm thầm tập kích bất ngờ? - Trên biển có không ít đảo san hô nhỏ biệt lập, nếu như Hắc Hổ Sa tìm một chỗ trốn đi, thì thật sự có thể tách khỏi đám thủ hạ.
Thẩm Lương Thu nói:
- Trước khi rời đi, nhất định Hắc Hổ Sa sẽ sắp xếp ổn thỏa cho đám thủ hạ. Cho dù hắn tách khỏi, thủ hạ kiêng dè hắn, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Khi đó, nếu chúng ta xác định được chỗ ở của Hắc Hổ Sa, mà bên cạnh hắn không nhiều người, thì chúng ta không cần gióng trống khua chiêng khiến đối thủ cảnh giác, mà có thể sử dụng một số binh sĩ tinh nhuệ lặng lẽ đánh tới.
Tề Ninh ngẫm nghĩ, rồi nói:
- Kế hoạch này rất tốt, nhưng có hai vấn đề.
- Xin Hầu gia chỉ giáo!
- Thứ nhất, Hắc Hổ Sa bị bệnh, muốn tìm nơi bí mật để dưỡng bệnh, tin tức này là do hai gián điệp kia gửi tới, rốt cuộc tin tức này thật hay giả, ngươi có thể nắm rõ không?
Tề Ninh nghiêm nghị nói:
- Thứ hai, nếu Hắc Hổ Sa muốn tìm nơi bí mật, thì tất nhiên hắn sẽ không nói cho ai biết địa điểm, làm sao hai gã gián điệp kia có thể xác định Hắc Hổ Sa đi về đâu?
Điều kiện cần cho kế hoạch hành động của chúng ta, là phải biết nơi ở của Hắc Hổ Sa, bằng không, tất cả chỉ uổng công vô ích.
Thẩm Lương Thu cũng nghiêm nghị:
- Ti tướng cũng nghĩ như vậy, cho nên mọi việc cũng không xác định trước và không dám để người khác biết. Hầu gia nói rất đúng, nếu không xác định được hành tung của Hắc Hổ Sa, chúng ta tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ.
- Nếu hai gián điệp đã báo tin này, hẳn là họ sẽ không dừng ở đây.
Tề Ninh ngẫm nghĩ rồi nói:
- Nếu như còn có tin tức, hẳn là bọn họ còn có thể đưa tới, chúng ta đợi có đầy đủ tin tức có thể lợi dụng được, sau đó phân biệt thật giả, rồi hãy đặt kế hoạch hành động cũng còn kịp.
Thẩm Lương Thu chắp tay nói:
- Ti tướng đã rõ. Hai ngày nay, ti tướng âm thầm chuẩn bị một chút, chọn một nhóm thủy quân tinh nhuệ chuẩn bị sẵn sàng, nhưng sẽ không để bọn họ phát hiện có vấn đề gì khác. Chúng ta cẩn tắc vô ưu, sẽ không gấp gáp hành động.
Tề Ninh vỗ nhẹ lên cánh tay Thẩm Lương Thu, nói:
- Đại đô đốc tự sát mất đi, nguyên nhân có thể không phải hoàn toàn do Hắc Hổ Sa, nhưng Hắc Hổ Sa cũng là nguyên nhân trọng yếu.
Nếu như không phải vì thủy quân Đông Hải mấy lần chịu thất bại bởi thuộc hạ của Hắc Hổ Sa, đại đô đốc cũng sẽ không chọn con đường cùng này. Nếu như trước khi an táng đại đô đốc, có thể bắt được Hắc Hổ Sa, thì chuyện đó coi như một sự an ủi đối với đại đô đốc, dưới suối vàng, hắn cũng có thể nhắm mắt.
Thẩm Lương Thu khẽ gật đầu, nói:
- Một khi bên phía ti tướng có tin tức, sẽ lập tức bẩm báo Hầu gia.
- Tốt!
Tề Ninh mỉm cười, nói:
- Vậy bổn hầu sẽ đợi tin tốt lành của Thẩm tướng quân. Hai người rời khỏi phòng đặt quan tài, trở lại phòng khách, sau khi gặp lại Vi Ngự Giang, Tề Ninh mới cáo từ rời phủ. Hai người rời khỏi phủ đại đô đốc, bọn Ngô Đạt Lâm lập tức đuổi kịp. Cũng giống như hôm qua, Tề Ninh cưỡi ngựa đi trước, Thẩm Lương Thu cưỡi ngựa chạy song song, nhưng hơi lùi lại phía sau một chút. Trở lại dịch quán, Vi Ngự Giang cũng không quay về phòng, mà theo Tề Ninh tới chỗ ở của hắn, Tề Ninh biết Vi Ngự Giang có chuyện muốn nói. Sau khi vào nhà, hắn bảo Vi Ngự Giang ngồi xuống, thấy y cau mày, dường như có tâm sự gì, hắn tự tay rót một chén trà, đưa tới, Vi Ngự Giang thụ sủng nhược kinh, hai tay tiếp nhận. Tề Ninh cười nói:
- Vi ti thẩm, vụ án này ngươi cũng đã đích thân tới kiểm tra hiện trường rồi, ngươi là quan ở Hình bộ, chắc chắn ngươi đã có suy nghĩ của mình, ở đây không có ai khác, có phát hiện gì, ngươi cứ nói, đừng ngại.
Thẩm Lương Thu đặt chén trà xuống, định đứng dậy, Tề Ninh ra hiệu bảo y ngồi xuống.
- Hầu gia, Xem xét ở cả hai hiện trường đều không tìm được dáu hiệu bị giết.
Vi Ngự Giang lựa lời hết sức cẩn thận:
- Cho nên kết luận của ti chức cũng như mấy vị đại nhân khác, bất luận là Đạm Đài đô đốc hay Đạm Đài phu nhân, xem xét từ di thể cho tới hiện trường, thật sự đều là tự sát.
Tề Ninh gật đầu:
- Việc này hẳn là không có vấn đề, nhất là đối với trường hợp của đại đô đốc, hiện trường tự sát của hắn là một mật thất, chúng ta cũng đã thấy rõ hòan cảnh của mật thất rồi, trừ phi có người từ dưới nền đất chui lên, nếu không, cũng không có nghi vấn về việc đại đô đốc treo cổ tự sát.
Hắn mỉm cười, nói:
- Cho dù có người từ dưới lòng đất chui lên, thì cũng phải để lại dấu vết, nhưng hiện trường không có vết tích nào như vậy.
- Hầu gia, đêm qua ti chức suy nghĩ cả đêm, chuyện xảy ra ở phủ đại đô đốc, có hai điểm khiến ti chức cảm thấy hơi nghi hoặc. Vẻ mặt nghiêm trọng, Vi Ngự Giang nói.
Tề Ninh đứng dậy, đi tới ngồi xuống cái ghế bên cạnh Vi Ngự Giang, Vi Ngự Giang lại định đứng lên, Tề Ninh đưa tay giữ y lại, rồi hỏi:
- Hai điểm nào?
- Trước hết là động cơ tự sát.
Vi Ngự Giang nghiêm trang nói:
- Hầu gia, bất luận là tự sát hay mưu sát, rốt cuộc vẫn phải có động cơ. Động cơ của phu nhân là vì tình nghĩa phu thê sâu nặng, đại đô đốc qua đời, phu nhân muốn đồng sinh cộng tử với đại đô đốc, vậy thì cũng không có nghi vấn gì lớn, mà nghi vấn là ở phía đại đô đốc. Thật ra chúng ta vẫn nhắc đi nhắc lại, đại đô đốc là một đại tướng đầy kinh nghiệm sa trường, hơn nữa chỉ huy mấy vạn thủy quân, ý chí kiên định của nhân vật cỡ này, người thường không thể tưởng tượng. Hắn không chỉ là mang nặng trách nhiệm thống lĩnh mấy vạn thủy quân, mà còn gánh vác tương lai của gia tộc Đạm Đài.
Thật khó tin rằng, một nhân vật như vậy, lại chỉ vì chịu chút thất bại, thậm chí sỉ nhục, lại vứt bỏ tất cả, đi tìm đường chết. Tề Ninh thở dài:
- Thật ra những điều ngươi nói, không chỉ ngươi và ta, Đạm Đài lão Hầu gia cũng không tin. Còn ai hiểu lòng con bằng cha mẹ, sau khi biết tin đại đô đốc tự sát, Đạm Đài lão Hầu gia hoàn toàn không tin đây là sự thực.
- Không sai, phán đoán của nhân vật tầm cỡ như lão Hầu gia, cho dù đại đô đốc là con trai, cũng không bị ảnh hưởng bởi cảm tính. Vi Ngự Giang nói:
- Bởi vậy ti chức cũng không tin rằng đại đô đốc tự sát vì Hắc Hổ Sa, phía sau cái chết của đại đô đốc, nhất định còn có nguyên nhân khác, hơn nữa, nguyên nhân này nhất định đã đẩy hắn vào con đường chết.
- Ngươi nói rất có lý.
Tề Ninh đẩy chung trà về phía Vi Ngự Giang, ra hiệu cho y uống trà, Vi Ngự Giang thấy Tề Ninh không ra vẻ cao ngạo, trong lòng càng kính phục. Y nâng chung trà lên, nhấp một ngụm, lại dè dặt đặt xuống.
- Nghi vấn còn lại là gì?
Tề Ninh thấy Vi Ngự Giang đặt chung trà xuống, mới hỏi. Vi Ngự Giang liền đáp:
- Bẩm, nhập liệm!
- Nhập liệm?
- Đúng vậy!
Vi Ngự Giang thấp giọng nói:
- Hầu gia, ngài không cảm thấy đại đô đốc và phu nhân được nhập liệm nhanh như vậy, là hơi gấp gáp sao? Chúng ta tới đây mới hai ngày, nhưng hôm nay họ đã được nhập liệm rồi!
- Ngươi cũng đã nghe lời giải thích của Thẩm tướng quân rồi.
Tề Ninh nhẹ giọng nói:
- Nếu di thể của đại đô đốc không được nhập liệm, sẽ bị tổn hại, để bảo vệ di thể của đại đô đốc, thì chỉ có thể nhập liệm ngay thôi. - Việc đại đô đốc phải nhập liệm, có thể giải thích như vậy, nhưng vì sao Đạm đài phu nhân cũng phải nhập liệm nhanh như vậy? Rất khó giải thích cho thông.
Vi Ngự Giang nghiêm nghị nói:
- Sáng sớm ngày hôm qua, Đạm Đài phu nhân mất, đêm qua liền nhập liệm…Hầu gia, việc này rất kỳ lạ.
Ánh mắt Tề Ninh hơi lóe lên, nhưng vẻ mặt bình tĩnh, lại cười nói:
- Mục đích tự sát của Đạm Đài phu nhân, là muốn dồng sinh cộng tử với đại đô đốc, hơn nữa di ngôn cũng nói, muốn được hải táng cùng đại đô đốc, Thẩm tướng quân làm như vậy cũng vì hoàn thành tâm nguyện của phu nhân.
Hơn nữa, họ thấy để qua ngày hôm nay không nhập liệm, thì phải chờ mười mấy ngày. Dung mạo của Đạm Đài phu nhân rất xinh đẹp, trước khi chết nàng còn trang điểm kỹ càng, có thể thấy là phu nhân hết sức chú ý tới hình thức của mình, nếu chờ thêm mười mấy ngày, di thể bị tổn hại, Đạm Đài phu nhân ở dưới suối vàng mà biết, e rằng sẽ rất tiếc nuối.
- Hầu gia, lý do này có thể hiểu được, nhưng ti chức vẫn cảm thấy hơi miễn cưỡng.
Vi Ngự Giang nói:
- Cho dù đồng sinh cộng tử, cuối cùng cùng an táng một chỗ là được, cần gì đồng thời nhập liệm?
Đạm Đài phu nhân mất đi, tuy không thể tuyên bố ra bên ngoài, nhưng dù sao cũng phải báo cho người nhà, để người nhà nhìn mặt phu nhân lần cuối trước khi nhập liệm chứ!
Y nhíu mày, lộ vẻ đầy nghi hoặc.
Tề Ninh hơi ghé sát lại, hạ giọng nói:
- Vi ti thẩm, chẳng lẽ ngươi nghĩ cái chết của đại đô đốc, có liên quan tới Thẩm Lương Thu?
- Sau khi đại đô đốc tự sát, Thẩm Lương Thu mới suốt đêm chạy về thành, bởi vậy cái chết của đại đô đốc, không liên quan trực tiếp tới Thẩm Lương Thu.
Vi Ngự Giang cũng thấp giọng nói:
- Nhưng ti chức vẫn nghĩ, đối với việc đại đô đốc tự sát, e rằng Thẩm Lương Thu che giấu điều gì đó.
- Ngươi nghĩ hắn sẽ giấu diếm cái gì?
- Ti chức cũng không biết.
Vi Ngự Giang lắc đầu, cười khổ nói:
- Ti chức từng xử lý không ít vụ án, nhưng chưa từng gặp vụ án nào như vụ án này, về tình không hợp, nhưng sự thực không giả. Ty chức cũng không thật sự tìm được điểm bất thường.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Ngươi quanh năm phá án, mọi việc đều cẩn trọng phỏng đoán, đây đương nhiên không phải là chuyện xấu. Có lẽ vụ án này vốn đúng là như vậy, nhưng suy xét kỹ càng lại cũng không phải là chuyện xấu. Hiện giờ chúng ta cũng không thể rời khỏi Đông Hải ngay, những ngày này, ngươi cứ việc suy nghĩ, ngẫm lại xem còn có điểm nào khác thường, nếu nghĩ ra được điều gì đó, có thể báo cho ta bất cứ lúc nào.
Rồi hắn thấp giọng nói:
- Tuy nhiên những lời này, nhớ đừng nói với những người khác, đặc biệt là về Thẩm Lương Thu, suy đoán của ngươi cũng có khả năng, nhưng không có chứng cứ, đừng để oan uổng cho người tốt.
- Hầu gia yên tâm, ty chức chỉ nghi hoặc trong lòng, cũng biết không thể tùy tiện nói ra ngoài, mới nói riêng với Hầu gia.
Vi Ngự Giang nói:
- Ra khỏi cửa này, ti chức sẽ không nói thêm lời nào.
Điền Tuyết Dung tới Đông Hải vào mùa này, cũng không phải là nhất thời nghĩ ra, mà là bởi vì trước đó nàng đã biết, vào ngày tám tháng tám hàng năm, Đông Hải dược hành thương hội đều sẽ tiến hành hội nghị thường niên. Bởi vậy cho nên nàng mới đến Đông Hải trước ngày đó, nhằm tham gia hội nghị thường niên của dược hành thương hội.
Từ sau khi lập quốc, quốc sách của Sở quốc là muốn Bắc phạt Hán quốc, thống nhất thiên hạ. Để tranh chấp với Bắc Hán, Sở quốc rất khai sáng về mặt nội chính, đặc biệt là đối với thương nghiệp và nông nghiệp, đều rất khoan hòa, lưu thông thương mại trong nước cũng rất thông suốt, thuận lợi, thương mại có thể nói là phồn thịnh.
Thương nhân các nơi cũng đều tổ chức thương hội, thương nhân trục lợi, vì muốn tránh cho thương mại bản địa bị người bên ngoài xâm nhập và lấn lướt, cho nên mới hợp thành đoàn thể, tận khả năng để tranh thủ càng nhiều lợi ích cho mình.
Nhưng cứ một mực chống lại các thương hộ bên ngoài, sẽ chỉ làm cho nền thương mại bản địa càng lúc càng chật hẹp, bởi vậy các thương hội bản địa cũng không thực sự cách ly với bên ngoài, chỉ cần giữ gìn sự hòa thuận với thương hội bản địa, tuân thủ quy củ của thương hội là có thể đăng ký tại bản địa.
Việc buôn bán rất đa dạng, mà buôn bán dược liệu được xem là một trong những ngành nghề có nền thương mại lớn nhất. Dược hành thương hội là một chi nhánh của Đông Hải thương hội, nhưng là một thương hội có thế lực khá lớn, hội nghị thường niên của nó, ngoại trừ là cơ hội để các thương hộ bản địa giao lưu, giải quyết một số tranh chấp, cũng là cơ hội cho các thương hộ nơi khác. Nếu có thương hộ từ nơi khác muốn tới đây kinh doanh, sẽ được đưa ra bàn bạc trao đổi ở hội nghị thường niên.
Trên thực tế, thông thường thì trước khi hội nghị thường niên diễn ra, thương hộ từ nơi khác đến cần phải tạo quan hệ với một số nhân vật quan trọng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đều có thể thuận lợi thông qua.
Ở kinh thành, Điền gia dược hành của Điền Tuyết Dung được xem là một tên tuổi lớn, hơn nữa đã buôn bán với thái y viện. Trước đó, Điền Tuyết Dung đã phái người thông báo cho Đông Hải dược hành thương hội, rằng mình muốn tham gia hội nghị năm nay, đương nhiên dược hành thương hội bên này không có lý do để ngăn cản.
Hội nghị năm nay được tổ chức ở Quan Triều lâu. Quan Triều lâu là một đại tửu lâu nổi tiếng ở thành Cổ Lận. Lầu cao năm tầng, được xem là một trong số ít những nhà cao tầng của thành Cổ Lận. Nghe nói, đứng ở nóc Quan Triều lâu, có thể trông về biển Đông Hải ở phía xa xa, có thể ngắm thủy triều lên xuống.
Trước đó Đông Hải dược hành đã bao toàn bộ Quan Triều lâu, bởi vậy ngày tám tháng tám hôm nay, ngoại trừ người của dược hành thương hội, những người khác không vào được Quan Triều lâu.
Trời còn chưa sáng, Điền Tuyết Dung đã thức dậy, rửa mặt chải đầu. Lần này nàng theo Tề Ninh tới, cho nên cũng không dẫn theo người khác. Sau khi nàng vào ở hội quán của thương hội, Miêu hội trưởng của dược hành thương hội vẫn hết lòng thu xếp, phái một nha hoàn hầu hạ, hơn nữa còn đặc biệt sắp xếp một chiếc xe ngựa đưa đón.
Tối hôm trước, Điền Tuyết Dung suýt nữa bị Phó hội trưởng Trần Côn của Đông Hải thương hội cưỡng hiếp, may mà Tề Ninh xuất hiện đúng lúc, cứu nàng ra khỏi miệng sói, nhưng Điền Tuyết Dung biết, bởi vậy mà mình đã đắc tội với Trần Côn. Trần Côn là trưởng tộc của một trong bốn đại gia tộc ở Đông Hải, lại là phó hội trưởng Đông Hải thương hội, có quyền thế rất lớn trong thương hội. Sau khi chuyện xảy ra, Điền Tuyết Dung biết việc mình muốn đăng ký ở Đông Hải đã bị phá hỏng, nàng nản lòng thoái chí, muốn bỏ cuộc quay về.
Nhưng Tề Ninh bảo nàng tiếp thục tham gia niên hội lần này. Lời Tề Ninh nói, đương nhiên Điền Tuyết Dung sẽ không cãi lời, nhưng nàng cũng không nắm chắc, sau hội nghị này, điền gia dược hành có thể đăng ký ở Đông Hải hay không.
Từ hội quán đi ra, nàng nhìn thấy chiếc xe ngựa do Miêu hội trưởng chuẩn bị cho mình, hai ngày nay, nàng đi ra ngoài, đều ngồi xe này. Trong lòng ngổn ngang trăm mối, nàng lên xe, bảo xa phu cho xe tới Quan Triều lâu.
Xe lộc cộc lăn bánh, hội quán cách Quan Triều lâu không xa, lại thêm trong lòng Điền Tuyết Dung ngổn ngang trăm mối, lúc xe ngựa dừng lại, Điền Tuyết Dung cảm thấy như xe chỉ đi trong chớp mắt. Rèm xe được vén lên, Điền Tuyết Dung sắp xếp lại mạch suy nghĩ, bước xuống xe ngựa. Chợt một cánh tay bên cạnh đưa ra, định đỡ nàng xuống xe. Điền Tuyết Dung hơi ngạc nhiên, trước đó xa phu cũng không dám làm thế này…Không kìm lòng được, nàng liếc nhìn sang bên cạnh, chỉ nhìn thoáng qua, nàng khẽ kêu “A” một tiếng, nhưng lập tức bụm miệng, vẻ mặt không dám tin.
Người đứng bên xe ngựa, chính là Tề Ninh.
Hôm nay trang phục của Tề Ninh khác hẳn trước đó. Hắn mặc một bộ quần áo rất bình thường, đầu đội mũ vải, thoạt nhìn, nào có điểm nào cho thấy hắn là một hầu tước của đế quốc, ngược lại, trông giống như tùy tùng nhà ai vậy.
Tề Ninh nhìn Điền Tuyết Dung, nháy mắt mấy cái, rồi khẽ cười nói:
- Bà chủ, xuống xe cẩn thận!
Trong lúc nhất thời, Điền Tuyết Dung vẫn chưa kịp phục hồi tinh thần. Nàng liếc nhìn xung quanh, hôm nay tiến hành niên hội ở Quan Triều lâu, có không ít thương hộ tới tham gia. Thương hộ ở tương đối gần đi bộ tới, thương hộ nào ở xa một chút, thì cưỡi ngựa hoặc ngồi kiệu mà tới. Những người này đều quen biết nhau, gặp mặt lên tiếng chào hỏi, cười cười nói nói đi vào lầu. Điền Tuyết Dung lần đầu tiên tới Đông Hải, hơn nữa trước đây Điền gia dược hành không buôn bán qua lại với bên này, những người kia cũng không có mấy người nhận biết nàng, chỉ là nàng rất xinh đẹp, cho nên thỉnh thoảng có người nhìn về phía này, nhưng không tới chào hỏi.
Bấy giờ Điền phu nhân mới biết, lúc nãy là Tề Ninh đánh xe đưa nàng tới đây. Đường đường là Cẩm Y hầu của đế quốc, lại đánh xe cho mình, trong lòng Điền Tuyết Dung có một cảm giác khó tả, nàng thấp giọng hỏi:
- Ngài…sao ngài lại tới đây?
Tề Ninh khẽ cười, nói:
- Ta lo bà chủ bị người khi dễ, cho nên sáng sớm đã chờ bên ngoài hội quán.
- Ngài…!
Trong lòng dào dạt một cảm giác ấm áp, lúc này Điền Tuyết Dung càng nhìn Tề Ninh càng thấy cảm động, nàng nhẹ giọng nói:
- Mới sáng sớm ngài đã tới rồi? Vậy…vậy tối hôm qua ngài ngủ có ngon không?
- Ta thì ngủ rất ngon, nhưng trông nàng không giống ngủ ngon chút nào!
Tề Ninh khẽ thở dài:
- Có phải nàng cảm thấy rất áp lực? Đừng suy nghĩ nhiều quá, lần này nàng tới Đông Hải, việc buôn bán không phải là chủ yếu, mục đích lớn nhất là mang lại phúc lợi cho bách tính Đông Hải, chỉ cần nàng có suy nghĩ đó, thì không cần sợ cái gì cả.
Hắn nhìn đăm đăm vào đôi mắt mỹ lệ của phu nhân, dịu dàng nói:
- Tất cả đã có ta!
Thật ra trong lòng Điền Tuyết Dung vẫn luôn thấp thỏm, lần này nàng đến dự niên hội, cũng không cảm thấy phấn khích, nhưng nhìn khuôn mặt bình tĩnh và đôi mắt đen nhánh, sáng như sao của Tề Ninh, trong chớp mắt, trong lòng nàng lập tức tràn đầy sức lực. Nàng ngẩng lên liếc nhìn Quan Triều lâu một lượt, rồi đưa tay vén làn tóc mây vương bên má, động tác quyến rũ động lòng người, tràn đầy nữ tính. Nàng búi tóc kiểu “đọa mã” (rơi xuống ngựa, do kiểu này búi tóc được thả xuống một bên, nên có tên như vậy –người dịch), đỉnh đầu cắm nghiêng một cây trâm ngọc bích cẩn ngọc màu xanh hải đường, người mặc một bộ quần áo lụa màu lam, chân mang một đôi hài gấm thêu hoa văn chim công và hoa sen, quần áo hài hòa, tươi đẹp mà không mất đi sự đoan trang, thoạt trông tư thái yểu điệu, xinh đẹp quyến rũ động lòng người.
Từ trên xe bước xuống, bên ngoài Quan Triều lâu có chỗ chuyên để đậu xe, Tề Ninh đưa xe tới đó, nhìn Điền phu nhân khẽ gật đầu. Điền phu nhân mỉm cười, xinh đẹp khó ai bì, sửa sang lại quần áo một chút, rồi mới đầy tự tin đi về phía cổng Quan Triều lâu.
Trước cửa Quan Triều lâu có hai gã sai vặt mặc áo xanh. Tề Ninh đã nhìn thấy, hễ có người muốn đi vào, đều đưa danh thiếp ra cho hai gã này. Điền phu nhân cũng lấy ra danh thiếp từ tay áo, đi tới trước cửa đưa ra, gai sai vặt nhận lấy liếc nhìn, rồi giơ tay mời Điền phu nhân vào. Điền phu nhân cầm lại danh thiếp, đang định đi vào, nhưng gã sai vặt chỉ vào Tề Ninh bên cạnh nàng, nói:
- Điền lão bản, hôm nay là dược hành niên hội, đương nhiên Điền lão bản có thể đi vào, còn hắn…!
- Thế nào?
- Số ghế có hạn, có lẽ bảo hắn chờ ở bên ngoài.
Gã sai vặt vẫn tỏ ra cung kính, nhưng lại ngăn không cho Tề Ninh đi vào.
- Không được!
Điền phu nhân lập tức nói:
- Hắn phải theo ta vào, hắn…!
- Điền lão bản muốn đăng ký kinh doanh ở Đông Hải, đến lúc đó ta sẽ ở bên cạnh tiến hành kinh doanh, đương nhiên ta phải nắm rõ nội dung hội nghị hàng năm này.
Tề Ninh cũng lập tức tiếp lời Điền phu nhân:
- Việc buôn bán ở Đông Hải, phải hiểu rõ quy củ của Đông Hải thương hội, nếu ta chờ ở bên ngoài, chẳng lẽ phải đợi phu nhân họp xong mới truyền đạt lại cho ta? Nếu chẳng may để sót điều gì, thì ta phải làm sao?
Điền phu nhân ngẩn ra, cười thầm, nghĩ phản ứng của Tề Ninh quả nhiên rất nhanh, chỉ là tên này nói dối mà mặt không đỏ, tim không run, vẫn rất nghiêm trang, người không biết còn tưởng hắn nói thật. Cũng không biết thường ngày hắn nói với mình, câu nào là thật, câu nào là giả.
Gã sai vặt áo xanh còn đang do dự, chợt vào lúc này, Tề Ninh nghe phía sau có tiếng người hỏi:
- Điền lão bản, sao còn không đi vào?
Tề Ninh và Điền Tuyết Dung đồng thời xoay người lại, chỉ thấy một người đàn ông cao gầy lớn tuổi mới từ trên xe ngựa bước xuống. Người này chừng ngoài năm mươi tuổi, dung mạo đoan chính, lộ ra vẻ hiền từ, nhìn vào dễ khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
- Là Miêu hội trưởng.
Điền phu nhân thấp giọng báo cho Tề Ninh, rồi bước tới mấy bước nghênh đón, dịu dàng thi lễ:
- Miêu hội trưởng, có thể tham dự Đông Hải hội nghị thương niên của Đông Hải dược hành, là vãn bối vinh hạnh của vãn bối, tất cả còn xin Miêu hội trưởng chiếu cố nhiều hơn.
- Điền lão bản không nên khách khí.
Miêu hội trưởng mỉm cười vuốt râu, nói:
- Ngươi là một phụ nữ, không ngại cực khổ, có thể mang thần dược trị chứng bệnh kiết lỵ đến Đông Hải, là phúc của dân chúng Đông Hải, thật ra không cần ta chiếu cố, vì với chuyện tốt như thế này, mọi người đều sẽ hoan nghênh.
Nhìn thấy Tề Ninh bên cạnh Điền phu nhân, y đưa tay lên, hỏi:
- Vị này là…?
- Miêu hội trưởng, vãn bối là Ninh ca nhi.
Tề Ninh không để Điền Tuyết Dung trả lời, đã bước tới chắp tay nói:
- Là người cộng tác của Điền lão bản, sau này có thể sẽ ở bên Đông Hải này trông nom công việc, xin Miêu hội trưởng chiếu cố nhiều hơn.
- Không có chi, không có chi.
Miêu hội trưởng mỉm cười nói:
- Vào nhà rồi nói chuyện.
Y giơ tay mời hai người đi vào lầu. Điền Tuyết Dung hơi khó xử, nói:
- Miêu hội trưởng, bọn họ nói…nói Ninh ca nhi không có danh thiếp, không thể vào trong…
Miêu hội trưởng “Ồ” một tiếng, mỉm cười:
- Đây là quy củ của niên hội, tuy nhiên lần này là ngoại lệ, có một số tình huống đặc biệt, rốt cuộc có thể phá lệ mà.
Tề Ninh cười nói:
- Đông gia (bà chủ), Miêu hội trưởng thật là quý nhân của ngươi!
Điền Tuyết Dung ngớ ra, Miêu hội trưởng cũng “Hả” một tiếng, hỏi:
- Vì sao Ninh ca nhi lại nói như vậy?
- Họ của Miêu hội trưởng là Miêu, họ của bà chủ là Điền, phía trên chữ Điền thêm bộ Thảo, sẽ là chữ Miêu, có nghĩa Miêu gia sẽ che gió che mưa cho Điền gia.
Tề Ninh nói:
- Bởi vậy vãn bối nói Miêu hộ trưởng là quý nhân của Điền lão bản.
Miêu hội trưởng kinh ngạc, rồi lập tức cười ha hả một cách rất vui vẻ. Ông ta vỗ nhẹ lên vai Tề Ninh:
- Có ý nghĩa, có ý nghĩa! Ha ha ha …!
Ông quay sang Điền phu nhân:
- Điền lão bản, người cộng tác ngươi đúng là rất thú vị, phản ứng nhanh nhẹn, về sau huấn luyện nhiều hơn, nhất định có thể trở thành người hỗ trợ đắc lực cho ngươi!
Điền phu nhân gượng cười, thầm nghĩ mình nào dám huấn luyện hắn, chỉ e người này luôn muốn “huấn luyện” mình thì có!
Miêu hội trưởng có mặt, đương nhiên Tề Ninh sẽ không bị ngăn cản nữa, ba người cùng nhau vào trong.
Nơi tiến hành niên hội năm nay nằm trên lầu hai của Quan Triều lâu, trước đó đã được bố trí kỹ càng. Người tham dự tuy không thể nói là ít, nhưng cũng không đến mức đông đúc, dù sao cả Đông Hải cũng có hơn trăm dược hành của các gia tộc. Hơn nữa, một số dược hành có thực lực quá nhỏ cũng không có cơ hội tham dự niên hội này. Để có thể tham dự niên hội lần này, ít nhiều gì một dược hành cũng phải có vài cửa hiệu ở Đông Hải.
Dược hành vùng ngoài tới Đông Hải này kinh doanh, càng có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Dược hành bản địa ở Đông Hải không phải ít, hơn nữa đều hợp thành đoàn thể, muốn từ vùng ngoài xâm nhập vào Đông Hải, sau đó phát triển hưng thịnh, hầu như là khó như lên trời.
Các chủ hiệu thuốc tụm năm tụm ba, vừa nói vừa cười, đi lên lầu hai. Tề Ninh nhìn lướt qua, người đến ước chừng bốn, năm mươi người. Lầu hai đặt mười cái bàn, trên bàn bày trái cây điểm tâm. Khi Miêu hội trưởng bước lên lầu, không ít người đứng dậy, chắp tay chào hỏi, rõ ràng là quan hệ xã giao của Miêu hội trưởng rất tốt, ông ta hướng về phía mọi người lần lượt đáp lễ.
Hiển nhiên Miêu hội trưởng là một người đôn hậu, Điền Tuyết Dung ngồi cạnh ông ta, ông ta cũng lần lượt giới thiệu nàng với mọi người. Điền gia dược hành là một trong số rất ít dược hành có thể làm ăn với thái y viện, không ít người ở đây biết tiếng của Điền gia dược hành. Tuy Điền phu nhân đã tới Đông Hải mấy ngày nay, nhưng không mấy người từng gặp nàng, lúc này thấy chủ nhân của Điền gia dược hành lại là một thiếu phụ phong thái yêu kiều, ai nấy đều hơi kinh ngạc.
Tề Ninh đi bên cạnh Điền phu nhân, cũng không lo có người nhận ra mình.
Ở kinh thành, cũng không có bao nhiêu người nhận biết hắn, huống hồ là ở nơi Đông Hải xa xôi này. Nhất định người ở đây đều nghe nói tới Cẩm Y hầu, nhưng không một ai từng gặp hắn.
Đi theo bên cạnh Điền Tuyết Dung, quan sát kỹ càng vẻ mặt của các thương nhân, Tề Ninh nhận thấy, tuy bề ngoài họ tỏ ra khách khí, nhưng ánh mắt lại lộ rõ tâm tư của họ. Trong mắt họ lộ rõ sự ước ao, đố kỵ, thậm chí có người để lộ ra vẻ hèn mọn khó thể che giấu.
Tham gia dược hành niên hội này, cũng không chỉ có một mình Điền phu nhân là phụ nữ, trên thực tế, Tề Ninh nhìn thấy ở đây còn có hai, ba phụ nữ nữa. Chỉ là, so với dung mạo của Điền phu nhân, dung mạo của mấy phụ nữ kia chẳng là gì cả.
Dung mạo Điền Tuyết Dung đã xinh đẹp, vóc người của nàng càng nở nang gợi cảm, trước lồi sau lõm. Trên người nàng vừa có vẻ ý nhị đầy nữ tính của một người phụ nữ, đồng thời lại toát ra phong thái tháo vát giỏi giang của một người kinh doanh trên thương trường. Một người phụ nữ như vậy, cho dù ở giữa đông đảo phụ nữ trên đường phố, cũng rất dễ gây ấn tượng đặc biệt đối với người khác và khiến đám đàn ông cảm thấy trong lòng nhộn nhạo, huống chi là ở trong không gian hữu hạn của Quan Triều lâu này.
Nếu là một người phụ nữ khác, khi bị một đám đàn ông nhìn ngắm, khó tránh khỏi cảm thấy chân tay luống cuống, nhưng Điền Tuyết Dung vẫn điềm tĩnh, vì dù sao nàng cũng là người từng trải, hiểu rõ các mặt khác nhau của xã hội. Trước nay, biết bao đàn ông tỏ ra thèm thuồng nhỏ dãi đối với nàng, từ lâu nàng đã quen với ánh mắt như vậy của họ và hoàn toàn không chú tâm. Với sự giới thiệu của Miêu hội trưởng, nàng chào hỏi những người khác, sau cùng dẫn Tề Ninh ngồi xuống ghế. Tề Ninh mặc một bộ quần áo bình thường, lại đội mũ nồi, hoàn toàn không có vẻ gì thu hút, mọi người ở đây cho rằng hắn chỉ là một tủy tùng của Điền Tuyết Dung, cũng không ai coi trọng hắn.
Lúc này Tề Ninh cũng quan sát được, tuy lầu hai đặt mười bàn, nhưng một cái trong số đó rõ ràng lớn hơn một chút, hơn nữa nằm ở vị trí trung tâm, hàm ý “sao quanh trăng sáng”, các bàn khác cách cái bàn trung tâm này hơi xa một chút.
Hắn biết, người ngồi ở bàn đó, có địa vị không thấp ở thương hội, Miêu hội trưởng và hai ông già khác ngồi ở đó.
Bàn của Tề Ninh có sáu người, kể cả hắn. Ngoài Điền Tuyết Dung ra, còn có hai phụ nữ khác, trang phục lộ ra khí chất thân hào, trang điểm đẹp đẽ. Hai người này đều trạc ngoài bốn mươi, nhờ bảo dưỡng tốt, cho nên dáng vẻ vẫn còn phong vận, trông cũng dễ nhìn, nhưng so với Điền Tuyết Dung thì kém rất xa. Với sự đối chiếu tương phản như vậy, Tề Ninh càng cảm thấy Điền Tuyết Dung vô cùng xinh đẹp. Bất chợt hắn thầm nghĩ, lão sắc quỷ Trần Côn kia từng lén lút hãm hại không ít phụ nữ, cũng không biết hai phụ nữ này có từng bị lão hãm hại hay không…
Điền Tuyết Dung chủ động bắt chuyện với hai người phụ nữ kia, nhưng họ chỉ gật đầu đáp lễ theo phép lịch sự, cũng không nói gì với nàng, mà châu đầu vào nhau, thấp giọng nói chuyện, âm thanh rất khẽ, cho dù ngồi cùng bàn cũng khó nghe được.
Điền Tuyết Dung thấy họ không để ý tới mình, cũng không nhiều lời, ưỡn ngực ngồi ngay ngắn. Tề Ninh thừa hiểu, lòng đố kỵ của hai phụ nữ kia quá lớn, họ thấy từ lúc Điền Tuyết Dung tới, ánh mắt của đàn ông ở đây đều đổ dồn vào nàng, như là tước đoạt đi sự nổi bật trước đó của họ, đương nhiên là họ cảm thấy đố kỵ, không muốn bắt chuyện với nàng.
Tuy hai phụ nữ này nói chuyện rất khẽ, nhưng với nội lực thâm hậu của mình, Tề Ninh vẫn nghe được là họ họ bàn luận về Điền Tuyết Dung, đại khái là Điền Tuyết Dung trông mặt ngoài đoan trang, nhưng sau lưng cũng không biết phóng đãng tới mức nào, bằng không cũng không có khả năng làm ăn với thái y viện, lời lẽ của họ tràn đầy ghen ghét.
Tề Ninh thầm cười nhạt, đây chẳng qua chỉ là kẻ tầm thường luôn đố kỵ người tài, Điền phu nhân có thể làm ăn với thái y viện, trong khi bọn họ cả đời cũng đừng hòng được bước vào thái y viện.
Tề Ninh quay đầu lại nhìn thoáng qua, từ một bên nhìn ngắm, da thịt Điền phu nhân rất mịn màng, dưới ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào, dường như khuôn mặt nàng được bao phủ bởi một vầng hào quang. Dường như Điền phu nhân cũng nhận thấy Tề Ninh nhìn mình, nàng hơi quay đầu lại liếc nhìn hắn, thấy hắn đang đăm đăm nhìn mình, nàng vội vàng thu hồi ánh mắt, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Dù sao thì tửu lâu có hàng trăm con mắt, chẳng may bị người khác nhìn ra đầu mối, thì cũng không ổn.
Đúng vào lúc này, chợt nghe thang lầu có người hô lên:
- Trần lão hội trưởng của Đông Hải thương hội tới!
Vẻ mặt Tề Ninh sa sầm, thân thể mềm mại của Điền phu nhân cũng run lên. Lúc này tất cả mọi người đều đứng lên, hướng ánh mắt về phía cầu thang. Biết Điền Tuyết Dung vừa nghe tới tên Trần Côn, trong lòng sẽ bấn loạn, lúc này nhân người khác không chú ý, Tề Ninh vỗ nhẹ lên mu bàn tay của nàng. Điền phu nhân nhìn về phía Tề Ninh, thấy hắn đang nhìn mình với vẻ khích lệ, lập tức nghĩ rằng, bất luận thế nào, bên cạnh mình vẫn có vị tiểu Hầu gia này chống đỡ cho, liền bình tĩnh lại, cũng theo lễ tiết mà đứng lên.
Đương nhiên Tề Ninh không muốn đứng dậy vì lão sắc quỷ kia, nhưng nghĩ tới ngay cả Miêu hội trưởng và tất cả mọi người đều đứng lên, nếu mình vẫn ngồi, thì thực sự là sẽ khiến mọi người chú ý, như thế không ổn, cho nên hắn thầm cười nhạt, cũng đứng dậy.
Lão sắc quỷ Trần Côn kia cầm trong tay một cây gậy, từ thang lầu đi tới. Hôm nay lão ăn mặc rất khí phái, vẻ mặt tươi cười đầy hòa ái. Nếu không từng chứng kiến hành vi đê tiện của lão, phong thái này thực sự khiến người ta nghĩ tới một bậc trưởng thượng đức cao vọng trọng.
Miêu hội trưởng đích thân bước tới đỡ lấy Trần Côn, tới ngồi xuống ở bàn trung tâm, nhiều người hướng về phía Trần Côn thi lễ chào hỏi. Tề Ninh nhìn thấy cảnh đó, biết lão quả thật cũng có chút năng lực ở Đông Hải này. Hắn liếc nhìn hai phụ nữ ngồi cùng bàn, thấy vẻ mặt họ có vẻ không được tự nhiên, thì thầm cười nhạt, biết chắc chắn hai người này từng rơi vào tay Trần Côn.
Mọi người lần lượt thi lễ với Trần Côn, hai phụ nữ kia hơi do dự một chút, rồi một người đứng dậy chào hỏi, người còn lại cũng làm theo.
Tề Ninh liếc nhìn Điều tra, thấy nàng ngồi thẳng người không nhúc nhích, cũng không nhìn Trần Côn, khuôn mặt hắn không khỏi lộ vẻ tươi cười, biết tính tình nàng cương liệt, hoàn toàn không định chào hỏi Trần côn.
Sau khi mọi người ngồi xuống, Trần Côn quan sát bốn phía, nhìn chòng chọc vào người Điền phu nhân, nhưng rất nhanh chóng chuyển ánh mắt đi. Tề Ninh thấy vẻ mặt lão già này bất thiện, biết hôm nay nhất định lão sẽ giở hết thủ đoạn ngáng chân Điền phu nhân ở niên hội này. Chờ mọi người ngồi xuống, Miêu hội trưởng định lên tiếng, chợt nghe phía thang lầu lại có người hô to:
- Nhị gia tới!
Tề Ninh sửng sốt, thầm nghĩ “Nhị gia” là ai, nhưng lại thấy mọi người đều đứng lên, vẻ mặt ai nấy đều trở nên nghiêm trang khiêm tốn. Không kìm được, hắn ghé sát bên tai Điền phu nhân, thấp giọng hỏi:
- Bà chủ, “Nhị gia” là ai vậy?
Điền phu nhân cũng lộ vẻ nghi hoặc, chợt nghe phía thang lầu vang lên một tràng cười to, rồi một giọng nói trong trẻo cất lên:
- Đến muộn, đến muộn, thực sự xin lỗi! Có chút việc trì hoãn, mong mọi người không phiền lòng.
Vừa nói, người kia vừa đi tới. Người kia mặc một bộ quần áo gấm màu tím, thắt dây lưng đỏ thẫm, từ trang phục có thể thấy là một người giàu có hoặc có thân phận cao quý. Người kia tuổi chừng ba mươi lăm, ba mươi sáu, thân hình cao lớn, hơi mập, bộ râu ngắn dưới cằm, thoạt trông khí độ cũng không tầm thường.
- Thì ra là Nhị gia đại giá quang lâm!
Miêu hội trưởng đi đầu nghênh đón, cười nói:
- Vốn tưởng rằng Nhị gia trăm công nghìn việc, hôm nay không thể tới tham dự, không ngờ lại được hân hạnh đón tiếp Nhị gia, thực sự là vinh dự cho dược hành niên hội năm nay!
Vị Nhị gia kia cười ha hả, nói:
- Miêu hội trưởng khách khí rồi. Việc kinh doanh đa dạng, hàng năm, niên hội các ngành cũng khá nhiều, đôi khi có chuyện trì hoãn, không thể tham dự được. Đã ba năm liền, ta không tham dự dược hành niên hội, năm nay nếu cũng không đến, e rằng mọi người quên mất Lô gia dược hành của bọn ta, ha ha ha…!
Mọi người xung quanh lập tức đều cười theo. Trần Côn đứng lên, gọi:
- Tử Hằng, mau tới ngồi đi. Hôm nay ngươi đến, mọi người sẽ không có gì mà không giải quyết được. Dạo này cha ngươi có khỏe không?
- Đa tạ thế bá quan tâm, sức khỏe của cha ta cũng không tệ lắm, vẫn luôn nhớ tới thế bá, cứ thắc mắc vì sao thế bá không tới thăm ông!
Lư Tử Hằng cười ha hả bước tới, đỡ lấy cánh tay Trần Côn, cười nói:
- Cha nói, nếu thế bá không sang chơi cờ với người, cha sẽ cắt đứt quan hệ huynh đệ với thế bá!
Trần Côn cười ha hả, nói:
- Ngươi trở về nói với cha ngươi, hai ngày nữa lão phu sẽ sang, đặc biệt nhận lỗi với huynh ấy!
Đưa tay vỗ vỗ vai Lư Tử Hằng, lão cố ý nói:
- Lòng dạ cha ngươi hẹp hòi thật, ta không tới thăm hắn, hắn cũng không biết tới thăm ta, ha ha ha…!
Mọi người vui vẻ ngồi xuống, Lư Tử Hằng ngồi bên cạnh Trần Côn, cười cười nói nói.
Lúc này Tề Ninh đã hiểu, Đông Hải có tứ đại gia tộc, Hàn, Lư, Giang, Trần, vị Nhị gia này họ Lư, lại có quan hệ mật thiết với Trần gia trong tứ đại gia tộc, nếu như hắn không nhầm, thì Lư Tử Hằng là người của Lư gia trong tứ đại gia tộc.
Lúc này Điền Tuyết Dung cũng đã hơi nghiêng người tới, thấp giọng nói:
- Đây hẳn là nhị công tử của Lư gia Đông Hải. Lư gia là một trong tứ đại gia tộc ở Đông Hải, buôn bán rất nhiều ngành nghề, việc buôn bán thuốc chỉ là một trong số đó. Thế nhưng Quy Nguyên đường của Lư gia hẳn là dược hành lớn nhất Đông Hải, các dược hành lớn ở kinh thành đều biết tiếng của Quy Nguyên đường.
Trong lúc nói chuyện, trán nàng lộ rõ vẻ lo âu.
Tề Ninh nhận ra sự lo lắng của Điền Tuyết Dung, hôm nay Trần Côn chắc chắn sẽ gây khó dễ cho Điền gia dược hành. Bây giờ Lư Tử Hằng đã tới, hơn nữa y còn có quan hệ thân mật với Trần Côn, tất nhiên là cá mè một lứa với Trần gia. Điền gia dược hành đối phó với một mình Trần Côn đã nan giải, bây giờ còn phải đối mặt với người của Quy Nguyên đường, đệ nhất dược hành của Đông Hải, khó khăn càng gấp bội.
Vừa tới giờ Tỵ, chợt nghe phía cửa chính Quan Triều lâu vang lên tiếng bánh pháo, tiếp đó là tiếng chiêng trống, hết sức rộn rã.
Khi tiếng chiêng trống dừng lại, Miêu hội trưởng mới đứng dậy, chắp tay nhìn quanh một vòng, cười nói:
- Thưa các đồng liêu dược hành bản địa Đông Hải và các bằng hữu từ nơi xa đến, lão hủ Miêu Tử Dật, hội trưởng Đông Hải dược hành thương hội xin kính chào chư vị!
Mọi người có mặt đều chắp tay đáp lễ Miêu Tử Dật.
Kế tiếp Miêu Tử Dật nói một tràng dài, chủ yếu là tổng kết thành tích đạt được của các dược hành lớn, sau đó nhắc lại các quy củ của Đông Hải dược hành thương hội, rồi lại biểu dương đích danh mấy nhà dược hành. Cuối cùng, lời lẽ trở nên cẩn trọng, ông ta nêu ra mâu thuẫn còn tồn tại của một số dược hành, nhưng không chỉ đích danh.
Đối với bài diễn thuyết dài này của Miêu hội trưởng, Tề Ninh không hứng thú, mà trên thực tế nhiều người có mặt cũng không hứng thú, nhưng đến vấn đề cuối cùng, tinh thần của mọi người đều trở nên tỉnh táo hơn.
Mục đích chủ yếu của dược hành niên hội là muốn giải quyết những tranh chấp xảy ra giữa một số dược hành trong năm.
Người cùng ngành nghề là oan gia (1), khó tránh khỏi có cạnh tranh. Đặc biệt là đối với ngành kinh doanh dược phẩm, càng như nước với lửa, cũng khó tránh khỏi việc sử dụng một số thủ đoạn cạnh tranh không chính đáng, chẳng hạn cạnh tranh bằng giá cả, thậm chí ngầm tung tin đồn nhảm để hạ thấp danh dự đối thủ. Trong một năm hoạt động, rốt cuộc các thương hộ tích lũy rất nhiều mâu thuẫn, để đảm bảo lợi ích của toàn bộ ngành nghề, dược hành thương hội sẽ tiến hành điều chỉnh ở hội nghị hàng năm.
Bầu không khí niên hội khá vui vẻ, hơn nữa những nhân vật có máu mặt trong ngành đều ở đây, chie việc nêu ra mâu thuẫn, sau đó mọi người điều đình phân giải, đôi bên đều lùi một bước, thường thì sẽ đạt được sự thông cảm lẫn nhau.
Năm nay Lư Tử Hằng của Quy Nguyên đường đích thân tới tham dự, danh tiếng của người này ở dược hành đương nhiên là nhất ngôn cửu đỉnh, ngay cả lời nói của Miêu Tử Dật, hội trưởng dược hành thương hội cũng không có trọng lượng bằng Lư Tử Hằng.
Quả nhiên, sau đó chủ nhân các dược hành đều nêu ra mâu thuẫn của mình. Ban đầu, đơn giản chỉ là chỉ trích nhau, sau đó lời lẽ càng trở nên gay gắt, như thể sẽ động thủ bất cứ lúc nào. Miêu Tử Dật làm trung gian điều đình, Lư Tử Hằng và Trần Côn cũng thường xuyên nói vào vài câu, cuối cùng mọi người đều trở nên hòa hoãn, xác định được biện pháp giải quyết ngay tại chỗ. Mặc dù một số thương hộ khó tránh khỏi hơi thiệt thòi một chút, nhưng những nhân vật tai to mặt lớn đều ở đây, họ cũng không dám nhiều lời, đành phải chấp nhận.
Mãi cho đến lúc sắp chính Ngọ, mâu thuẫn giữa các nhà mới đại khái giải quyết xong, trên thực tế, tốc độ như vậy là rất nhanh. Tề Ninh thờ ơ ngồi xem, cũng hiểu rõ, nếu như hôm nay Lư Tử Hằng không đến, rất nhiều mâu thuẫn chưa chắc đã được giải quyết một cách nhanh chóng như vậy. Lúc điều đình, có một số người chịu thiệt thòi, nhưng vì có Lư Tử Hằng, không ai dám tỏ ý phản kháng.
Thấy không còn ai đứng lên, Miêu Tử Dật đứng dậy nói:
- Chư vị, mọi người mở cửa buôn bán, hơn nữa là cùng ngành nghề, khó tránh khỏi có lúc va chạm, lùi một bước trời cao biển rộng, không nên làm tổn thương hòa khí vì một chút lợi nhỏ. Suy cho cùng, hòa thuận phát tài mới là con đường đúng đắn của người làm ăn. Cho đến nay, thương hội của chúng ta cũng đã định ra không ít quy củ, hiếm có thương nhân nào coi quy củ của dược hành thương hội như không có. Nếu về sau, quả thật có ai không để ý tới quy củ, gây hại cho lợi ích của mọi người, lão phu cho rằng, người đó không nên gia nhập thương hội.
Câu nói này của Miêu Tử Dật hơi nghiêm khắc, hôm nay tuy trong lúc giải quyết tranh chấp, các bên đều chỉ trích đối phương dùng thủ đoạn hèn hạ, nhưng dù sao cũng không có ai đưa ra được chứng cứ là đối phương thật sự vi phạm quy củ. Tuy nhiên, trong lòng mọi người đều rõ, sau này khó tránh khỏi sẽ có người đi quá giới hạn, Miêu Tử Dật nói như vậy, cũng là nhắc nhở mọi người.
- Mọi chuyện xem như đã được giải quyết rồi, ra khỏi cửa này, mọi người đều là bằng hữu.
Miêu Tử Dật lại cười nói:
- Hôm nay còn phải báo cho mọi người một tin tốt lành.
Nhìn về phía Điền Tuyết Dung, Miêu Tử Dật giơ tay lên, nói:
- Điền lão bản, xin hãy đứng lên!
Lúc này Điền Tuyết Dung đã sớm bình tĩnh lại, trước bao nhiêu con mắt nhìn chăm chú, nhưng nàng vẫn trấn định như thường, chậm rãi đứng dậy.
Trần Côn và Lư Tử Hằng đều đồng thời chăm chú nhìn Điền Tuyết Dung. Thật ra vừa rồi Tề Ninh cũng đã nhận ra, bất luận là Trần Côn hay Lư Tử Hằng, người nào cũng thường xuyên liếc nhìn Điền Tuyết Dung. Nhưng có thể là do ở giữa niên hội, hai người cũng không dám dán mắt vào người Điền Tuyết Dung, mà còn có phần kìm chế. Cho đến khi Điền Tuyết Dung đứng lên, ánh mắt mọi người đều hướng về phía nàng, hai người kia mới nhìn nàng chằm chằm không chút kiêng dè.
Ánh mắt Trần Côn phần lớn ẩn chứa tức giận, còn ánh mắt Lư Tử Hằng lại chứa đầy dục vọng.
- Lúc nãy cũng đã giới thiệu với chư vị rồi.
Miêu Tử Dật cười nói:
- Điền gia dược hành của Điền lão bản là hiệu buôn nổi tiếng ở kinh thành, chắc hẳn chưa vị đang ngồi đây cũng đều biết, hiện nay dược liệu mà thái y viện đang sử dụng, là do Điền gia dược hành cung cấp. Lần này Điền lão bản tới Đông Hải, là muốn đăng ký ở Đông Hải, sau đó làm ăn buôn bán ở Đông Hải.
Nhìn quanh một vòng, Miêu Tử Dật lại nói:
- Sau đây xin mời Điền lão bản nói với mọi người vài câu, cùng nhau giao lưu.
Điền Tuyết Dung dịu dàng hướng về phía mọi người xung quanh hành lễ, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào người nàng, đến mức Tề Ninh ngồi cạnh nàng, cũng không ai liếc nhìn.
- Cảm tạ Đông Hải dược hành thương hội đã cho phép ta tham dự niên hội này. Các thúc bá, huynh đệ, tỷ muội đang ngồi đây, cũng đều là người cùng ngành, lần này ta đánh bạo tới Đông Hải này của quý vị, cũng không phải muốn kinh doanh dược liệu nào khác.
Thân hình mềm mại, đẹp đẽ, giọng nói trong trẻo, hòa nhã, môi mỉm cười, Điền Tuyết Dung nói:
- Điền gia dược hành chúng ta nhận được một loại thuốc có khả năng điều trị rất hiệu quả đối với bệnh kiết lỵ. Ta biết ở Đông Hải có rất nhiều dân chúng mắc chứng kiết lỵ, bởi vậy cho nên mang loại thuốc đó đến đây, mong rằng về sau có thể chế biến, sản xuất loại thuốc này ở Đông Hải, để giải trừ bệnh tật cho bách tính Đông Hải.
Nói tới đây, Điền Tuyết Dung khom người thật thấp:
- Ta ở nơi đây xin cảm tạ mọi người, sau này còn xin chư vị chiếu cố nhiều hơn!
Xung quanh hoàn toàn yên lặng. Thấy mọi người không nói lời nào, Miêu Tử Dật cười nói:
- Chư vị, thuốc trị kiết lỵ của Điền gia dược hành đã trải qua kiểm nghiệm, có hiệu quả rõ rệt. Lão phu có thể bảo đảm, thuốc của Điền lão bản mang đến, là lựa chọn tốt nhất hiện nay để điều trị kiết lỵ. Lần này Điền lão bản mang thuốc đến, là tin mừng cho Đông Hải chúng ta, các vị ngồi đây có ý kiến gì, xin cứ nói thoải mái.
Lại một hồi yên lặng, rốt cuộc có người hỏi:
- Điền lão bản, nếu loại thuốc đó là thần dược trị được bệnh kiết lỵ, vậy nó có quá đắt tiền không?
- Thưa, không đắt.
Điền Tuyết Dung thẳng thắn:
- Trừ đi giá thành, lợi nhuận của chúng ta rất ít, nhưng ngược lại tất cả bách tính mắc bệnh kiết lỵ đều có thể mua được, trị bệnh cứu người là quan trọng nhất.
- Lợi nhuận rất ít?
Có người cười nói:
- Điền lão bản, ngươi không quản đường xá xa xôi, từ kinh thành tới Đông Hải, cũng không vì lợi nhuận, chẳng lẽ ngươi muốn đến Đông Hải làm việc thiện? Chúng ta là người quang minh chính đại, không nói chuyện mập mờ, đã là người làm ăn, suy cho cùng, đều là muốn kiếm tiền, ngươi vừa mở miệng đã nói trị bệnh cứu người là quan trọng nhất, nói như vậy nghe êm tai lắm, nhưng có thật như vậy hay không, cũng không ai biết được!
Vẻ mặt nghiêm nghị, Điền Tuyết Dung nói:
- Ngươi nói không sai, chúng ta là người làm ăn, thế nhưng việc của chúng ta là buôn bán dược liệu, dược liệu là thứ trị bệnh cứu người, nếu ngay cả ý nghĩ đó chúng ta cũng không có, thì cần gì phải làm nghề này? Lợi nhuận là bao nhiêu, ta không thể nói cho ngươi biết, nhưng ta có thể cam đoan, với giá bán của chúng ta, dân chúng nhất định có thể mua được!
Một thương nhân vóc người mập mạp nói:
- Điền lão bản, thứ lỗi ta nói thẳng, Điền gia dược hành các ngươi đã làm ăn với thái y viện, thì cần gì phải tới Đông Hải này mò vũng nước đục? Nếu ngươi thật lòng muốn trợ giúp dân chúng Đông Hải giải trừ bệnh tật, ta có một biện pháp tốt, không biết ngươi có sẵn lòng cân nhắc đến hay không?
- Xin chỉ giáo!
- Điền gia dược hành các ngươi không cần đăng ký kinh doanh ở Đông Hải.
Thương nhân kia cười nói:
- Chúng ta trực tiếp tới kinh thành tìm ngươi nhận hàng, ngươi nói thuốc đó giá rẻ, ngươi định bán giá bao nhiêu ở Đông Hải, thì đến lúc đó ngươi trừ phí chuyên chở ra, bán thẳng cho chúng ta là được rồi. Như vậy, ngươi ngồi ở nhà vẫn có thể buôn bán, không cần vất vả. Chúng ta nhập hàng từ chỗ ngươi, sau đó vận chuyển về Đông Hải, bán cho người bệnh là được rồi, làm như vậy, chẳng phải là vẹn toàn cả đôi bên sao?
Người nọ nói xong, nhiều người có mặt đều gật đầu.
Có người hùa theo, nói:
- Điền lão bản, nếu như thuốc của ngươi đúng như lời Miêu hội trưởng nói, là linh đan diệu dược chữa được bệnh kiết lỵ, Thảo Bản đường chúng ta ta bằng lòng nhập hàng từ chỗ ngươi.
Y vừa nói như vậy, lập tức có năm, sáu người đều đề nghị mua thuốc của Điền gia dược hành.
Những người này đều là người buôn bán, đương nhiên phải lập tức nắm lấy cơ hội, Miêu Tử Dật đã nói thuốc của Điền gia dược hành là loại thuốc tốt nhất điều trị được bệnh kiết lỵ, hơn nữa, Điền Tuyết Dung còn nói giá thuốc rất rẻ, mọi người biết ngay là có thể kiếm lợi, liền chủ động đề nghị nhập thuốc của Điền gia dược hành. Ý định của họ đơn giản là sau khi có thuốc trong tay, sẽ bán giá cao để kiếm một nhiều lợi nhuận, dù sao thì người mắc bệnh kiết lỵ ở Đông Hải thực sự rất nhiều, hoàn toàn không lo thuốc bán ra không ai mua.
Điền Tuyết Dung khẽ mỉm cười, nói:
- Chư vị, Điền gia dược hành tới Đông Hải mở xưởng sản xuất thuốc, kinh doanh ngay tại chỗ, mục đích của chúng ta là cố gắng tối đa tiết kiệm chi phí. Chỉ cần giá thành thấp, thì giá bán ra cũng rẻ. Ta biết nhiều người trong số chư vị đang ngồi đây cũng không tin Điền gia dược hành đến đây không phải vì mưu lợi, nhưng trên thực tế, Điền gia dược hành thật sự muốn như vậy. Mọi người nhập thuốc từ kinh thành, đường xá xa xôi, phí chuyên chở không thấp. Sau khi vận chuyển tới Đông Hải, chư vị cũng phải vất vả một phen, đương nhiên cũng sẽ không bán thuốc ra với giá vốn, ít nhiều cũng phải cộng thêm một ít lợi nhuận. Bởi vậy, giá thuốc sẽ cao hơn giá gốc khá nhiều, dân chúng cũng phải mua với giá cao. Vì nguyên nhân đó, Điền gia dược hành mới chuẩn bị thiết lập cửa hiệu ở Đông Hải.
Tề Ninh ngồi bên cạnh, nghe được lời nói ung dung, khoáng đạt của Điền phu nhân, lời lẽ có lý có tình, hoàn toàn không giống thái độ yếu đuối như khi ở bên cạnh hắn, bộc lộ rõ ràng sự tháo vát giỏi giang trong kinh doanh, hắn càng nghe càng yêu thích, thầm nghĩ nữ nhân mà lão tử vừa ý, quả nhiên đều không tầm thường.
Mọi người liền châu đầu ghé tai, tiếng bàn tán xôn xao cả hội trường. Miêu Tử Dật ho khan mấy tiếng, rồi cười nói:
- Lời nói của Điền lão bản quả thật có lý. Điền lão bản tự sản xuất thuốc, bớt đi một chút lợi nhuận, là có thể bán giá phải chăng cho bách tính. Nếu giao quyền kinh doanh cho chúng ta, mọi người đều bận bịu, dù sao cũng là việc làm ăn, khó tránh khỏi muốn kiếm thêm một số lợi nhuận, như vậy giá sẽ bị đẩy lên cao, chi phí dân chúng phải bỏ ra đối với loại thuốc này, khó tránh khỏi tăng cao. Bởi vậy lão phu nghĩ, Điền lão bản tự kinh doanh ở Đông Hải, là biện pháp tốt nhất.
Miêu hội trưởng còn chưa dứt tiếng, bên cạnh đã có người lên tiếng:
- Miêu hội trưởng, điều này chưa hẳn. Điền gia dược hành thiết lập hiệu thuốc ở Đông Hải, đương nhiên là có lợi, nhưng theo lão phu nhận thấy, thì hại nhiều hơn lợi, tuyệt đối không thể tiến hành.
Vừa nghe giọng nói, Tề Ninh đã biết là ai, liền cười nhạt, người nói không phải là lão sắc quỷ Trần Côn thì còn có thể là ai?
(1) Oan gia: nghĩa của từ oan gia trong trường hợp này là kẻ thù, cừu địch, khác với nghĩa oan gia là người là mình hờn giận nhưng trong thâm tâm lại rất yêu thương.
- Trong thư nói Hắc Hổ Sa mắc trọng bệnh, nhưng giấu diếm, thủ hạ Hắc Hổ Sa cũng không nhiều người biết hắn bị bệnh.
- Thủ hạ của Hắc Hổ Sa đều là những kẻ liều mạng, chưa hẳn hắn đều dùng thủ đoạn dụ dỗ để thu nạp đám hải tặc đó.
Tề Ninh nhẹ giọng nói:
- Hôm nay hắn bị bệnh, đương nhiên lo sợ trong số thủ hạ có người nhân cơ hội giành lấy vị trí của mình.
Thẩm Lương Thu nói:
- Hầu gia, thật ra hải tặc cũng không có tín nghĩa gì cho lắm, đám lâu la thủ hạ sợ một ngày nào đó tên cầm đầu mất hứng, sẽ lấy mạng mình, mà tên cầm đầu cũng luôn luôn cảnh giác, đề phòng có người muốn giành lấy vị trí của mình.
Ngừng một chút, y lại nói:
- Trong phong thư kia cũng nói, vì đề phòng thủ hạ có người làm loạn, rất có thể Hắc Hổ Sa sẽ tìm một chỗ bí mật, âm thầm dưỡng bệnh.
- Hắc Hổ Sa sợ người khác biết bện tình của mình, cho nên mới tách khỏi đám thủ hạ.
Ánh mắt sâu xa, Tề Ninh lộ vẻ hơi đăm chiêu:
- Thẩm tướng quân, ý của ngươi muốn nói, một khi Hắc Hổ Sa tìm được chỗ bí mật và chúng ta biết được nơi ở của hắn, chúng ta có thể âm thầm tập kích bất ngờ? - Trên biển có không ít đảo san hô nhỏ biệt lập, nếu như Hắc Hổ Sa tìm một chỗ trốn đi, thì thật sự có thể tách khỏi đám thủ hạ.
Thẩm Lương Thu nói:
- Trước khi rời đi, nhất định Hắc Hổ Sa sẽ sắp xếp ổn thỏa cho đám thủ hạ. Cho dù hắn tách khỏi, thủ hạ kiêng dè hắn, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Khi đó, nếu chúng ta xác định được chỗ ở của Hắc Hổ Sa, mà bên cạnh hắn không nhiều người, thì chúng ta không cần gióng trống khua chiêng khiến đối thủ cảnh giác, mà có thể sử dụng một số binh sĩ tinh nhuệ lặng lẽ đánh tới.
Tề Ninh ngẫm nghĩ, rồi nói:
- Kế hoạch này rất tốt, nhưng có hai vấn đề.
- Xin Hầu gia chỉ giáo!
- Thứ nhất, Hắc Hổ Sa bị bệnh, muốn tìm nơi bí mật để dưỡng bệnh, tin tức này là do hai gián điệp kia gửi tới, rốt cuộc tin tức này thật hay giả, ngươi có thể nắm rõ không?
Tề Ninh nghiêm nghị nói:
- Thứ hai, nếu Hắc Hổ Sa muốn tìm nơi bí mật, thì tất nhiên hắn sẽ không nói cho ai biết địa điểm, làm sao hai gã gián điệp kia có thể xác định Hắc Hổ Sa đi về đâu?
Điều kiện cần cho kế hoạch hành động của chúng ta, là phải biết nơi ở của Hắc Hổ Sa, bằng không, tất cả chỉ uổng công vô ích.
Thẩm Lương Thu cũng nghiêm nghị:
- Ti tướng cũng nghĩ như vậy, cho nên mọi việc cũng không xác định trước và không dám để người khác biết. Hầu gia nói rất đúng, nếu không xác định được hành tung của Hắc Hổ Sa, chúng ta tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ.
- Nếu hai gián điệp đã báo tin này, hẳn là họ sẽ không dừng ở đây.
Tề Ninh ngẫm nghĩ rồi nói:
- Nếu như còn có tin tức, hẳn là bọn họ còn có thể đưa tới, chúng ta đợi có đầy đủ tin tức có thể lợi dụng được, sau đó phân biệt thật giả, rồi hãy đặt kế hoạch hành động cũng còn kịp.
Thẩm Lương Thu chắp tay nói:
- Ti tướng đã rõ. Hai ngày nay, ti tướng âm thầm chuẩn bị một chút, chọn một nhóm thủy quân tinh nhuệ chuẩn bị sẵn sàng, nhưng sẽ không để bọn họ phát hiện có vấn đề gì khác. Chúng ta cẩn tắc vô ưu, sẽ không gấp gáp hành động.
Tề Ninh vỗ nhẹ lên cánh tay Thẩm Lương Thu, nói:
- Đại đô đốc tự sát mất đi, nguyên nhân có thể không phải hoàn toàn do Hắc Hổ Sa, nhưng Hắc Hổ Sa cũng là nguyên nhân trọng yếu.
Nếu như không phải vì thủy quân Đông Hải mấy lần chịu thất bại bởi thuộc hạ của Hắc Hổ Sa, đại đô đốc cũng sẽ không chọn con đường cùng này. Nếu như trước khi an táng đại đô đốc, có thể bắt được Hắc Hổ Sa, thì chuyện đó coi như một sự an ủi đối với đại đô đốc, dưới suối vàng, hắn cũng có thể nhắm mắt.
Thẩm Lương Thu khẽ gật đầu, nói:
- Một khi bên phía ti tướng có tin tức, sẽ lập tức bẩm báo Hầu gia.
- Tốt!
Tề Ninh mỉm cười, nói:
- Vậy bổn hầu sẽ đợi tin tốt lành của Thẩm tướng quân. Hai người rời khỏi phòng đặt quan tài, trở lại phòng khách, sau khi gặp lại Vi Ngự Giang, Tề Ninh mới cáo từ rời phủ. Hai người rời khỏi phủ đại đô đốc, bọn Ngô Đạt Lâm lập tức đuổi kịp. Cũng giống như hôm qua, Tề Ninh cưỡi ngựa đi trước, Thẩm Lương Thu cưỡi ngựa chạy song song, nhưng hơi lùi lại phía sau một chút. Trở lại dịch quán, Vi Ngự Giang cũng không quay về phòng, mà theo Tề Ninh tới chỗ ở của hắn, Tề Ninh biết Vi Ngự Giang có chuyện muốn nói. Sau khi vào nhà, hắn bảo Vi Ngự Giang ngồi xuống, thấy y cau mày, dường như có tâm sự gì, hắn tự tay rót một chén trà, đưa tới, Vi Ngự Giang thụ sủng nhược kinh, hai tay tiếp nhận. Tề Ninh cười nói:
- Vi ti thẩm, vụ án này ngươi cũng đã đích thân tới kiểm tra hiện trường rồi, ngươi là quan ở Hình bộ, chắc chắn ngươi đã có suy nghĩ của mình, ở đây không có ai khác, có phát hiện gì, ngươi cứ nói, đừng ngại.
Thẩm Lương Thu đặt chén trà xuống, định đứng dậy, Tề Ninh ra hiệu bảo y ngồi xuống.
- Hầu gia, Xem xét ở cả hai hiện trường đều không tìm được dáu hiệu bị giết.
Vi Ngự Giang lựa lời hết sức cẩn thận:
- Cho nên kết luận của ti chức cũng như mấy vị đại nhân khác, bất luận là Đạm Đài đô đốc hay Đạm Đài phu nhân, xem xét từ di thể cho tới hiện trường, thật sự đều là tự sát.
Tề Ninh gật đầu:
- Việc này hẳn là không có vấn đề, nhất là đối với trường hợp của đại đô đốc, hiện trường tự sát của hắn là một mật thất, chúng ta cũng đã thấy rõ hòan cảnh của mật thất rồi, trừ phi có người từ dưới nền đất chui lên, nếu không, cũng không có nghi vấn về việc đại đô đốc treo cổ tự sát.
Hắn mỉm cười, nói:
- Cho dù có người từ dưới lòng đất chui lên, thì cũng phải để lại dấu vết, nhưng hiện trường không có vết tích nào như vậy.
- Hầu gia, đêm qua ti chức suy nghĩ cả đêm, chuyện xảy ra ở phủ đại đô đốc, có hai điểm khiến ti chức cảm thấy hơi nghi hoặc. Vẻ mặt nghiêm trọng, Vi Ngự Giang nói.
Tề Ninh đứng dậy, đi tới ngồi xuống cái ghế bên cạnh Vi Ngự Giang, Vi Ngự Giang lại định đứng lên, Tề Ninh đưa tay giữ y lại, rồi hỏi:
- Hai điểm nào?
- Trước hết là động cơ tự sát.
Vi Ngự Giang nghiêm trang nói:
- Hầu gia, bất luận là tự sát hay mưu sát, rốt cuộc vẫn phải có động cơ. Động cơ của phu nhân là vì tình nghĩa phu thê sâu nặng, đại đô đốc qua đời, phu nhân muốn đồng sinh cộng tử với đại đô đốc, vậy thì cũng không có nghi vấn gì lớn, mà nghi vấn là ở phía đại đô đốc. Thật ra chúng ta vẫn nhắc đi nhắc lại, đại đô đốc là một đại tướng đầy kinh nghiệm sa trường, hơn nữa chỉ huy mấy vạn thủy quân, ý chí kiên định của nhân vật cỡ này, người thường không thể tưởng tượng. Hắn không chỉ là mang nặng trách nhiệm thống lĩnh mấy vạn thủy quân, mà còn gánh vác tương lai của gia tộc Đạm Đài.
Thật khó tin rằng, một nhân vật như vậy, lại chỉ vì chịu chút thất bại, thậm chí sỉ nhục, lại vứt bỏ tất cả, đi tìm đường chết. Tề Ninh thở dài:
- Thật ra những điều ngươi nói, không chỉ ngươi và ta, Đạm Đài lão Hầu gia cũng không tin. Còn ai hiểu lòng con bằng cha mẹ, sau khi biết tin đại đô đốc tự sát, Đạm Đài lão Hầu gia hoàn toàn không tin đây là sự thực.
- Không sai, phán đoán của nhân vật tầm cỡ như lão Hầu gia, cho dù đại đô đốc là con trai, cũng không bị ảnh hưởng bởi cảm tính. Vi Ngự Giang nói:
- Bởi vậy ti chức cũng không tin rằng đại đô đốc tự sát vì Hắc Hổ Sa, phía sau cái chết của đại đô đốc, nhất định còn có nguyên nhân khác, hơn nữa, nguyên nhân này nhất định đã đẩy hắn vào con đường chết.
- Ngươi nói rất có lý.
Tề Ninh đẩy chung trà về phía Vi Ngự Giang, ra hiệu cho y uống trà, Vi Ngự Giang thấy Tề Ninh không ra vẻ cao ngạo, trong lòng càng kính phục. Y nâng chung trà lên, nhấp một ngụm, lại dè dặt đặt xuống.
- Nghi vấn còn lại là gì?
Tề Ninh thấy Vi Ngự Giang đặt chung trà xuống, mới hỏi. Vi Ngự Giang liền đáp:
- Bẩm, nhập liệm!
- Nhập liệm?
- Đúng vậy!
Vi Ngự Giang thấp giọng nói:
- Hầu gia, ngài không cảm thấy đại đô đốc và phu nhân được nhập liệm nhanh như vậy, là hơi gấp gáp sao? Chúng ta tới đây mới hai ngày, nhưng hôm nay họ đã được nhập liệm rồi!
- Ngươi cũng đã nghe lời giải thích của Thẩm tướng quân rồi.
Tề Ninh nhẹ giọng nói:
- Nếu di thể của đại đô đốc không được nhập liệm, sẽ bị tổn hại, để bảo vệ di thể của đại đô đốc, thì chỉ có thể nhập liệm ngay thôi. - Việc đại đô đốc phải nhập liệm, có thể giải thích như vậy, nhưng vì sao Đạm đài phu nhân cũng phải nhập liệm nhanh như vậy? Rất khó giải thích cho thông.
Vi Ngự Giang nghiêm nghị nói:
- Sáng sớm ngày hôm qua, Đạm Đài phu nhân mất, đêm qua liền nhập liệm…Hầu gia, việc này rất kỳ lạ.
Ánh mắt Tề Ninh hơi lóe lên, nhưng vẻ mặt bình tĩnh, lại cười nói:
- Mục đích tự sát của Đạm Đài phu nhân, là muốn dồng sinh cộng tử với đại đô đốc, hơn nữa di ngôn cũng nói, muốn được hải táng cùng đại đô đốc, Thẩm tướng quân làm như vậy cũng vì hoàn thành tâm nguyện của phu nhân.
Hơn nữa, họ thấy để qua ngày hôm nay không nhập liệm, thì phải chờ mười mấy ngày. Dung mạo của Đạm Đài phu nhân rất xinh đẹp, trước khi chết nàng còn trang điểm kỹ càng, có thể thấy là phu nhân hết sức chú ý tới hình thức của mình, nếu chờ thêm mười mấy ngày, di thể bị tổn hại, Đạm Đài phu nhân ở dưới suối vàng mà biết, e rằng sẽ rất tiếc nuối.
- Hầu gia, lý do này có thể hiểu được, nhưng ti chức vẫn cảm thấy hơi miễn cưỡng.
Vi Ngự Giang nói:
- Cho dù đồng sinh cộng tử, cuối cùng cùng an táng một chỗ là được, cần gì đồng thời nhập liệm?
Đạm Đài phu nhân mất đi, tuy không thể tuyên bố ra bên ngoài, nhưng dù sao cũng phải báo cho người nhà, để người nhà nhìn mặt phu nhân lần cuối trước khi nhập liệm chứ!
Y nhíu mày, lộ vẻ đầy nghi hoặc.
Tề Ninh hơi ghé sát lại, hạ giọng nói:
- Vi ti thẩm, chẳng lẽ ngươi nghĩ cái chết của đại đô đốc, có liên quan tới Thẩm Lương Thu?
- Sau khi đại đô đốc tự sát, Thẩm Lương Thu mới suốt đêm chạy về thành, bởi vậy cái chết của đại đô đốc, không liên quan trực tiếp tới Thẩm Lương Thu.
Vi Ngự Giang cũng thấp giọng nói:
- Nhưng ti chức vẫn nghĩ, đối với việc đại đô đốc tự sát, e rằng Thẩm Lương Thu che giấu điều gì đó.
- Ngươi nghĩ hắn sẽ giấu diếm cái gì?
- Ti chức cũng không biết.
Vi Ngự Giang lắc đầu, cười khổ nói:
- Ti chức từng xử lý không ít vụ án, nhưng chưa từng gặp vụ án nào như vụ án này, về tình không hợp, nhưng sự thực không giả. Ty chức cũng không thật sự tìm được điểm bất thường.
Tề Ninh mỉm cười nói:
- Ngươi quanh năm phá án, mọi việc đều cẩn trọng phỏng đoán, đây đương nhiên không phải là chuyện xấu. Có lẽ vụ án này vốn đúng là như vậy, nhưng suy xét kỹ càng lại cũng không phải là chuyện xấu. Hiện giờ chúng ta cũng không thể rời khỏi Đông Hải ngay, những ngày này, ngươi cứ việc suy nghĩ, ngẫm lại xem còn có điểm nào khác thường, nếu nghĩ ra được điều gì đó, có thể báo cho ta bất cứ lúc nào.
Rồi hắn thấp giọng nói:
- Tuy nhiên những lời này, nhớ đừng nói với những người khác, đặc biệt là về Thẩm Lương Thu, suy đoán của ngươi cũng có khả năng, nhưng không có chứng cứ, đừng để oan uổng cho người tốt.
- Hầu gia yên tâm, ty chức chỉ nghi hoặc trong lòng, cũng biết không thể tùy tiện nói ra ngoài, mới nói riêng với Hầu gia.
Vi Ngự Giang nói:
- Ra khỏi cửa này, ti chức sẽ không nói thêm lời nào.
Điền Tuyết Dung tới Đông Hải vào mùa này, cũng không phải là nhất thời nghĩ ra, mà là bởi vì trước đó nàng đã biết, vào ngày tám tháng tám hàng năm, Đông Hải dược hành thương hội đều sẽ tiến hành hội nghị thường niên. Bởi vậy cho nên nàng mới đến Đông Hải trước ngày đó, nhằm tham gia hội nghị thường niên của dược hành thương hội.
Từ sau khi lập quốc, quốc sách của Sở quốc là muốn Bắc phạt Hán quốc, thống nhất thiên hạ. Để tranh chấp với Bắc Hán, Sở quốc rất khai sáng về mặt nội chính, đặc biệt là đối với thương nghiệp và nông nghiệp, đều rất khoan hòa, lưu thông thương mại trong nước cũng rất thông suốt, thuận lợi, thương mại có thể nói là phồn thịnh.
Thương nhân các nơi cũng đều tổ chức thương hội, thương nhân trục lợi, vì muốn tránh cho thương mại bản địa bị người bên ngoài xâm nhập và lấn lướt, cho nên mới hợp thành đoàn thể, tận khả năng để tranh thủ càng nhiều lợi ích cho mình.
Nhưng cứ một mực chống lại các thương hộ bên ngoài, sẽ chỉ làm cho nền thương mại bản địa càng lúc càng chật hẹp, bởi vậy các thương hội bản địa cũng không thực sự cách ly với bên ngoài, chỉ cần giữ gìn sự hòa thuận với thương hội bản địa, tuân thủ quy củ của thương hội là có thể đăng ký tại bản địa.
Việc buôn bán rất đa dạng, mà buôn bán dược liệu được xem là một trong những ngành nghề có nền thương mại lớn nhất. Dược hành thương hội là một chi nhánh của Đông Hải thương hội, nhưng là một thương hội có thế lực khá lớn, hội nghị thường niên của nó, ngoại trừ là cơ hội để các thương hộ bản địa giao lưu, giải quyết một số tranh chấp, cũng là cơ hội cho các thương hộ nơi khác. Nếu có thương hộ từ nơi khác muốn tới đây kinh doanh, sẽ được đưa ra bàn bạc trao đổi ở hội nghị thường niên.
Trên thực tế, thông thường thì trước khi hội nghị thường niên diễn ra, thương hộ từ nơi khác đến cần phải tạo quan hệ với một số nhân vật quan trọng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đều có thể thuận lợi thông qua.
Ở kinh thành, Điền gia dược hành của Điền Tuyết Dung được xem là một tên tuổi lớn, hơn nữa đã buôn bán với thái y viện. Trước đó, Điền Tuyết Dung đã phái người thông báo cho Đông Hải dược hành thương hội, rằng mình muốn tham gia hội nghị năm nay, đương nhiên dược hành thương hội bên này không có lý do để ngăn cản.
Hội nghị năm nay được tổ chức ở Quan Triều lâu. Quan Triều lâu là một đại tửu lâu nổi tiếng ở thành Cổ Lận. Lầu cao năm tầng, được xem là một trong số ít những nhà cao tầng của thành Cổ Lận. Nghe nói, đứng ở nóc Quan Triều lâu, có thể trông về biển Đông Hải ở phía xa xa, có thể ngắm thủy triều lên xuống.
Trước đó Đông Hải dược hành đã bao toàn bộ Quan Triều lâu, bởi vậy ngày tám tháng tám hôm nay, ngoại trừ người của dược hành thương hội, những người khác không vào được Quan Triều lâu.
Trời còn chưa sáng, Điền Tuyết Dung đã thức dậy, rửa mặt chải đầu. Lần này nàng theo Tề Ninh tới, cho nên cũng không dẫn theo người khác. Sau khi nàng vào ở hội quán của thương hội, Miêu hội trưởng của dược hành thương hội vẫn hết lòng thu xếp, phái một nha hoàn hầu hạ, hơn nữa còn đặc biệt sắp xếp một chiếc xe ngựa đưa đón.
Tối hôm trước, Điền Tuyết Dung suýt nữa bị Phó hội trưởng Trần Côn của Đông Hải thương hội cưỡng hiếp, may mà Tề Ninh xuất hiện đúng lúc, cứu nàng ra khỏi miệng sói, nhưng Điền Tuyết Dung biết, bởi vậy mà mình đã đắc tội với Trần Côn. Trần Côn là trưởng tộc của một trong bốn đại gia tộc ở Đông Hải, lại là phó hội trưởng Đông Hải thương hội, có quyền thế rất lớn trong thương hội. Sau khi chuyện xảy ra, Điền Tuyết Dung biết việc mình muốn đăng ký ở Đông Hải đã bị phá hỏng, nàng nản lòng thoái chí, muốn bỏ cuộc quay về.
Nhưng Tề Ninh bảo nàng tiếp thục tham gia niên hội lần này. Lời Tề Ninh nói, đương nhiên Điền Tuyết Dung sẽ không cãi lời, nhưng nàng cũng không nắm chắc, sau hội nghị này, điền gia dược hành có thể đăng ký ở Đông Hải hay không.
Từ hội quán đi ra, nàng nhìn thấy chiếc xe ngựa do Miêu hội trưởng chuẩn bị cho mình, hai ngày nay, nàng đi ra ngoài, đều ngồi xe này. Trong lòng ngổn ngang trăm mối, nàng lên xe, bảo xa phu cho xe tới Quan Triều lâu.
Xe lộc cộc lăn bánh, hội quán cách Quan Triều lâu không xa, lại thêm trong lòng Điền Tuyết Dung ngổn ngang trăm mối, lúc xe ngựa dừng lại, Điền Tuyết Dung cảm thấy như xe chỉ đi trong chớp mắt. Rèm xe được vén lên, Điền Tuyết Dung sắp xếp lại mạch suy nghĩ, bước xuống xe ngựa. Chợt một cánh tay bên cạnh đưa ra, định đỡ nàng xuống xe. Điền Tuyết Dung hơi ngạc nhiên, trước đó xa phu cũng không dám làm thế này…Không kìm lòng được, nàng liếc nhìn sang bên cạnh, chỉ nhìn thoáng qua, nàng khẽ kêu “A” một tiếng, nhưng lập tức bụm miệng, vẻ mặt không dám tin.
Người đứng bên xe ngựa, chính là Tề Ninh.
Hôm nay trang phục của Tề Ninh khác hẳn trước đó. Hắn mặc một bộ quần áo rất bình thường, đầu đội mũ vải, thoạt nhìn, nào có điểm nào cho thấy hắn là một hầu tước của đế quốc, ngược lại, trông giống như tùy tùng nhà ai vậy.
Tề Ninh nhìn Điền Tuyết Dung, nháy mắt mấy cái, rồi khẽ cười nói:
- Bà chủ, xuống xe cẩn thận!
Trong lúc nhất thời, Điền Tuyết Dung vẫn chưa kịp phục hồi tinh thần. Nàng liếc nhìn xung quanh, hôm nay tiến hành niên hội ở Quan Triều lâu, có không ít thương hộ tới tham gia. Thương hộ ở tương đối gần đi bộ tới, thương hộ nào ở xa một chút, thì cưỡi ngựa hoặc ngồi kiệu mà tới. Những người này đều quen biết nhau, gặp mặt lên tiếng chào hỏi, cười cười nói nói đi vào lầu. Điền Tuyết Dung lần đầu tiên tới Đông Hải, hơn nữa trước đây Điền gia dược hành không buôn bán qua lại với bên này, những người kia cũng không có mấy người nhận biết nàng, chỉ là nàng rất xinh đẹp, cho nên thỉnh thoảng có người nhìn về phía này, nhưng không tới chào hỏi.
Bấy giờ Điền phu nhân mới biết, lúc nãy là Tề Ninh đánh xe đưa nàng tới đây. Đường đường là Cẩm Y hầu của đế quốc, lại đánh xe cho mình, trong lòng Điền Tuyết Dung có một cảm giác khó tả, nàng thấp giọng hỏi:
- Ngài…sao ngài lại tới đây?
Tề Ninh khẽ cười, nói:
- Ta lo bà chủ bị người khi dễ, cho nên sáng sớm đã chờ bên ngoài hội quán.
- Ngài…!
Trong lòng dào dạt một cảm giác ấm áp, lúc này Điền Tuyết Dung càng nhìn Tề Ninh càng thấy cảm động, nàng nhẹ giọng nói:
- Mới sáng sớm ngài đã tới rồi? Vậy…vậy tối hôm qua ngài ngủ có ngon không?
- Ta thì ngủ rất ngon, nhưng trông nàng không giống ngủ ngon chút nào!
Tề Ninh khẽ thở dài:
- Có phải nàng cảm thấy rất áp lực? Đừng suy nghĩ nhiều quá, lần này nàng tới Đông Hải, việc buôn bán không phải là chủ yếu, mục đích lớn nhất là mang lại phúc lợi cho bách tính Đông Hải, chỉ cần nàng có suy nghĩ đó, thì không cần sợ cái gì cả.
Hắn nhìn đăm đăm vào đôi mắt mỹ lệ của phu nhân, dịu dàng nói:
- Tất cả đã có ta!
Thật ra trong lòng Điền Tuyết Dung vẫn luôn thấp thỏm, lần này nàng đến dự niên hội, cũng không cảm thấy phấn khích, nhưng nhìn khuôn mặt bình tĩnh và đôi mắt đen nhánh, sáng như sao của Tề Ninh, trong chớp mắt, trong lòng nàng lập tức tràn đầy sức lực. Nàng ngẩng lên liếc nhìn Quan Triều lâu một lượt, rồi đưa tay vén làn tóc mây vương bên má, động tác quyến rũ động lòng người, tràn đầy nữ tính. Nàng búi tóc kiểu “đọa mã” (rơi xuống ngựa, do kiểu này búi tóc được thả xuống một bên, nên có tên như vậy –người dịch), đỉnh đầu cắm nghiêng một cây trâm ngọc bích cẩn ngọc màu xanh hải đường, người mặc một bộ quần áo lụa màu lam, chân mang một đôi hài gấm thêu hoa văn chim công và hoa sen, quần áo hài hòa, tươi đẹp mà không mất đi sự đoan trang, thoạt trông tư thái yểu điệu, xinh đẹp quyến rũ động lòng người.
Từ trên xe bước xuống, bên ngoài Quan Triều lâu có chỗ chuyên để đậu xe, Tề Ninh đưa xe tới đó, nhìn Điền phu nhân khẽ gật đầu. Điền phu nhân mỉm cười, xinh đẹp khó ai bì, sửa sang lại quần áo một chút, rồi mới đầy tự tin đi về phía cổng Quan Triều lâu.
Trước cửa Quan Triều lâu có hai gã sai vặt mặc áo xanh. Tề Ninh đã nhìn thấy, hễ có người muốn đi vào, đều đưa danh thiếp ra cho hai gã này. Điền phu nhân cũng lấy ra danh thiếp từ tay áo, đi tới trước cửa đưa ra, gai sai vặt nhận lấy liếc nhìn, rồi giơ tay mời Điền phu nhân vào. Điền phu nhân cầm lại danh thiếp, đang định đi vào, nhưng gã sai vặt chỉ vào Tề Ninh bên cạnh nàng, nói:
- Điền lão bản, hôm nay là dược hành niên hội, đương nhiên Điền lão bản có thể đi vào, còn hắn…!
- Thế nào?
- Số ghế có hạn, có lẽ bảo hắn chờ ở bên ngoài.
Gã sai vặt vẫn tỏ ra cung kính, nhưng lại ngăn không cho Tề Ninh đi vào.
- Không được!
Điền phu nhân lập tức nói:
- Hắn phải theo ta vào, hắn…!
- Điền lão bản muốn đăng ký kinh doanh ở Đông Hải, đến lúc đó ta sẽ ở bên cạnh tiến hành kinh doanh, đương nhiên ta phải nắm rõ nội dung hội nghị hàng năm này.
Tề Ninh cũng lập tức tiếp lời Điền phu nhân:
- Việc buôn bán ở Đông Hải, phải hiểu rõ quy củ của Đông Hải thương hội, nếu ta chờ ở bên ngoài, chẳng lẽ phải đợi phu nhân họp xong mới truyền đạt lại cho ta? Nếu chẳng may để sót điều gì, thì ta phải làm sao?
Điền phu nhân ngẩn ra, cười thầm, nghĩ phản ứng của Tề Ninh quả nhiên rất nhanh, chỉ là tên này nói dối mà mặt không đỏ, tim không run, vẫn rất nghiêm trang, người không biết còn tưởng hắn nói thật. Cũng không biết thường ngày hắn nói với mình, câu nào là thật, câu nào là giả.
Gã sai vặt áo xanh còn đang do dự, chợt vào lúc này, Tề Ninh nghe phía sau có tiếng người hỏi:
- Điền lão bản, sao còn không đi vào?
Tề Ninh và Điền Tuyết Dung đồng thời xoay người lại, chỉ thấy một người đàn ông cao gầy lớn tuổi mới từ trên xe ngựa bước xuống. Người này chừng ngoài năm mươi tuổi, dung mạo đoan chính, lộ ra vẻ hiền từ, nhìn vào dễ khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
- Là Miêu hội trưởng.
Điền phu nhân thấp giọng báo cho Tề Ninh, rồi bước tới mấy bước nghênh đón, dịu dàng thi lễ:
- Miêu hội trưởng, có thể tham dự Đông Hải hội nghị thương niên của Đông Hải dược hành, là vãn bối vinh hạnh của vãn bối, tất cả còn xin Miêu hội trưởng chiếu cố nhiều hơn.
- Điền lão bản không nên khách khí.
Miêu hội trưởng mỉm cười vuốt râu, nói:
- Ngươi là một phụ nữ, không ngại cực khổ, có thể mang thần dược trị chứng bệnh kiết lỵ đến Đông Hải, là phúc của dân chúng Đông Hải, thật ra không cần ta chiếu cố, vì với chuyện tốt như thế này, mọi người đều sẽ hoan nghênh.
Nhìn thấy Tề Ninh bên cạnh Điền phu nhân, y đưa tay lên, hỏi:
- Vị này là…?
- Miêu hội trưởng, vãn bối là Ninh ca nhi.
Tề Ninh không để Điền Tuyết Dung trả lời, đã bước tới chắp tay nói:
- Là người cộng tác của Điền lão bản, sau này có thể sẽ ở bên Đông Hải này trông nom công việc, xin Miêu hội trưởng chiếu cố nhiều hơn.
- Không có chi, không có chi.
Miêu hội trưởng mỉm cười nói:
- Vào nhà rồi nói chuyện.
Y giơ tay mời hai người đi vào lầu. Điền Tuyết Dung hơi khó xử, nói:
- Miêu hội trưởng, bọn họ nói…nói Ninh ca nhi không có danh thiếp, không thể vào trong…
Miêu hội trưởng “Ồ” một tiếng, mỉm cười:
- Đây là quy củ của niên hội, tuy nhiên lần này là ngoại lệ, có một số tình huống đặc biệt, rốt cuộc có thể phá lệ mà.
Tề Ninh cười nói:
- Đông gia (bà chủ), Miêu hội trưởng thật là quý nhân của ngươi!
Điền Tuyết Dung ngớ ra, Miêu hội trưởng cũng “Hả” một tiếng, hỏi:
- Vì sao Ninh ca nhi lại nói như vậy?
- Họ của Miêu hội trưởng là Miêu, họ của bà chủ là Điền, phía trên chữ Điền thêm bộ Thảo, sẽ là chữ Miêu, có nghĩa Miêu gia sẽ che gió che mưa cho Điền gia.
Tề Ninh nói:
- Bởi vậy vãn bối nói Miêu hộ trưởng là quý nhân của Điền lão bản.
Miêu hội trưởng kinh ngạc, rồi lập tức cười ha hả một cách rất vui vẻ. Ông ta vỗ nhẹ lên vai Tề Ninh:
- Có ý nghĩa, có ý nghĩa! Ha ha ha …!
Ông quay sang Điền phu nhân:
- Điền lão bản, người cộng tác ngươi đúng là rất thú vị, phản ứng nhanh nhẹn, về sau huấn luyện nhiều hơn, nhất định có thể trở thành người hỗ trợ đắc lực cho ngươi!
Điền phu nhân gượng cười, thầm nghĩ mình nào dám huấn luyện hắn, chỉ e người này luôn muốn “huấn luyện” mình thì có!
Miêu hội trưởng có mặt, đương nhiên Tề Ninh sẽ không bị ngăn cản nữa, ba người cùng nhau vào trong.
Nơi tiến hành niên hội năm nay nằm trên lầu hai của Quan Triều lâu, trước đó đã được bố trí kỹ càng. Người tham dự tuy không thể nói là ít, nhưng cũng không đến mức đông đúc, dù sao cả Đông Hải cũng có hơn trăm dược hành của các gia tộc. Hơn nữa, một số dược hành có thực lực quá nhỏ cũng không có cơ hội tham dự niên hội này. Để có thể tham dự niên hội lần này, ít nhiều gì một dược hành cũng phải có vài cửa hiệu ở Đông Hải.
Dược hành vùng ngoài tới Đông Hải này kinh doanh, càng có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Dược hành bản địa ở Đông Hải không phải ít, hơn nữa đều hợp thành đoàn thể, muốn từ vùng ngoài xâm nhập vào Đông Hải, sau đó phát triển hưng thịnh, hầu như là khó như lên trời.
Các chủ hiệu thuốc tụm năm tụm ba, vừa nói vừa cười, đi lên lầu hai. Tề Ninh nhìn lướt qua, người đến ước chừng bốn, năm mươi người. Lầu hai đặt mười cái bàn, trên bàn bày trái cây điểm tâm. Khi Miêu hội trưởng bước lên lầu, không ít người đứng dậy, chắp tay chào hỏi, rõ ràng là quan hệ xã giao của Miêu hội trưởng rất tốt, ông ta hướng về phía mọi người lần lượt đáp lễ.
Hiển nhiên Miêu hội trưởng là một người đôn hậu, Điền Tuyết Dung ngồi cạnh ông ta, ông ta cũng lần lượt giới thiệu nàng với mọi người. Điền gia dược hành là một trong số rất ít dược hành có thể làm ăn với thái y viện, không ít người ở đây biết tiếng của Điền gia dược hành. Tuy Điền phu nhân đã tới Đông Hải mấy ngày nay, nhưng không mấy người từng gặp nàng, lúc này thấy chủ nhân của Điền gia dược hành lại là một thiếu phụ phong thái yêu kiều, ai nấy đều hơi kinh ngạc.
Tề Ninh đi bên cạnh Điền phu nhân, cũng không lo có người nhận ra mình.
Ở kinh thành, cũng không có bao nhiêu người nhận biết hắn, huống hồ là ở nơi Đông Hải xa xôi này. Nhất định người ở đây đều nghe nói tới Cẩm Y hầu, nhưng không một ai từng gặp hắn.
Đi theo bên cạnh Điền Tuyết Dung, quan sát kỹ càng vẻ mặt của các thương nhân, Tề Ninh nhận thấy, tuy bề ngoài họ tỏ ra khách khí, nhưng ánh mắt lại lộ rõ tâm tư của họ. Trong mắt họ lộ rõ sự ước ao, đố kỵ, thậm chí có người để lộ ra vẻ hèn mọn khó thể che giấu.
Tham gia dược hành niên hội này, cũng không chỉ có một mình Điền phu nhân là phụ nữ, trên thực tế, Tề Ninh nhìn thấy ở đây còn có hai, ba phụ nữ nữa. Chỉ là, so với dung mạo của Điền phu nhân, dung mạo của mấy phụ nữ kia chẳng là gì cả.
Dung mạo Điền Tuyết Dung đã xinh đẹp, vóc người của nàng càng nở nang gợi cảm, trước lồi sau lõm. Trên người nàng vừa có vẻ ý nhị đầy nữ tính của một người phụ nữ, đồng thời lại toát ra phong thái tháo vát giỏi giang của một người kinh doanh trên thương trường. Một người phụ nữ như vậy, cho dù ở giữa đông đảo phụ nữ trên đường phố, cũng rất dễ gây ấn tượng đặc biệt đối với người khác và khiến đám đàn ông cảm thấy trong lòng nhộn nhạo, huống chi là ở trong không gian hữu hạn của Quan Triều lâu này.
Nếu là một người phụ nữ khác, khi bị một đám đàn ông nhìn ngắm, khó tránh khỏi cảm thấy chân tay luống cuống, nhưng Điền Tuyết Dung vẫn điềm tĩnh, vì dù sao nàng cũng là người từng trải, hiểu rõ các mặt khác nhau của xã hội. Trước nay, biết bao đàn ông tỏ ra thèm thuồng nhỏ dãi đối với nàng, từ lâu nàng đã quen với ánh mắt như vậy của họ và hoàn toàn không chú tâm. Với sự giới thiệu của Miêu hội trưởng, nàng chào hỏi những người khác, sau cùng dẫn Tề Ninh ngồi xuống ghế. Tề Ninh mặc một bộ quần áo bình thường, lại đội mũ nồi, hoàn toàn không có vẻ gì thu hút, mọi người ở đây cho rằng hắn chỉ là một tủy tùng của Điền Tuyết Dung, cũng không ai coi trọng hắn.
Lúc này Tề Ninh cũng quan sát được, tuy lầu hai đặt mười bàn, nhưng một cái trong số đó rõ ràng lớn hơn một chút, hơn nữa nằm ở vị trí trung tâm, hàm ý “sao quanh trăng sáng”, các bàn khác cách cái bàn trung tâm này hơi xa một chút.
Hắn biết, người ngồi ở bàn đó, có địa vị không thấp ở thương hội, Miêu hội trưởng và hai ông già khác ngồi ở đó.
Bàn của Tề Ninh có sáu người, kể cả hắn. Ngoài Điền Tuyết Dung ra, còn có hai phụ nữ khác, trang phục lộ ra khí chất thân hào, trang điểm đẹp đẽ. Hai người này đều trạc ngoài bốn mươi, nhờ bảo dưỡng tốt, cho nên dáng vẻ vẫn còn phong vận, trông cũng dễ nhìn, nhưng so với Điền Tuyết Dung thì kém rất xa. Với sự đối chiếu tương phản như vậy, Tề Ninh càng cảm thấy Điền Tuyết Dung vô cùng xinh đẹp. Bất chợt hắn thầm nghĩ, lão sắc quỷ Trần Côn kia từng lén lút hãm hại không ít phụ nữ, cũng không biết hai phụ nữ này có từng bị lão hãm hại hay không…
Điền Tuyết Dung chủ động bắt chuyện với hai người phụ nữ kia, nhưng họ chỉ gật đầu đáp lễ theo phép lịch sự, cũng không nói gì với nàng, mà châu đầu vào nhau, thấp giọng nói chuyện, âm thanh rất khẽ, cho dù ngồi cùng bàn cũng khó nghe được.
Điền Tuyết Dung thấy họ không để ý tới mình, cũng không nhiều lời, ưỡn ngực ngồi ngay ngắn. Tề Ninh thừa hiểu, lòng đố kỵ của hai phụ nữ kia quá lớn, họ thấy từ lúc Điền Tuyết Dung tới, ánh mắt của đàn ông ở đây đều đổ dồn vào nàng, như là tước đoạt đi sự nổi bật trước đó của họ, đương nhiên là họ cảm thấy đố kỵ, không muốn bắt chuyện với nàng.
Tuy hai phụ nữ này nói chuyện rất khẽ, nhưng với nội lực thâm hậu của mình, Tề Ninh vẫn nghe được là họ họ bàn luận về Điền Tuyết Dung, đại khái là Điền Tuyết Dung trông mặt ngoài đoan trang, nhưng sau lưng cũng không biết phóng đãng tới mức nào, bằng không cũng không có khả năng làm ăn với thái y viện, lời lẽ của họ tràn đầy ghen ghét.
Tề Ninh thầm cười nhạt, đây chẳng qua chỉ là kẻ tầm thường luôn đố kỵ người tài, Điền phu nhân có thể làm ăn với thái y viện, trong khi bọn họ cả đời cũng đừng hòng được bước vào thái y viện.
Tề Ninh quay đầu lại nhìn thoáng qua, từ một bên nhìn ngắm, da thịt Điền phu nhân rất mịn màng, dưới ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào, dường như khuôn mặt nàng được bao phủ bởi một vầng hào quang. Dường như Điền phu nhân cũng nhận thấy Tề Ninh nhìn mình, nàng hơi quay đầu lại liếc nhìn hắn, thấy hắn đang đăm đăm nhìn mình, nàng vội vàng thu hồi ánh mắt, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Dù sao thì tửu lâu có hàng trăm con mắt, chẳng may bị người khác nhìn ra đầu mối, thì cũng không ổn.
Đúng vào lúc này, chợt nghe thang lầu có người hô lên:
- Trần lão hội trưởng của Đông Hải thương hội tới!
Vẻ mặt Tề Ninh sa sầm, thân thể mềm mại của Điền phu nhân cũng run lên. Lúc này tất cả mọi người đều đứng lên, hướng ánh mắt về phía cầu thang. Biết Điền Tuyết Dung vừa nghe tới tên Trần Côn, trong lòng sẽ bấn loạn, lúc này nhân người khác không chú ý, Tề Ninh vỗ nhẹ lên mu bàn tay của nàng. Điền phu nhân nhìn về phía Tề Ninh, thấy hắn đang nhìn mình với vẻ khích lệ, lập tức nghĩ rằng, bất luận thế nào, bên cạnh mình vẫn có vị tiểu Hầu gia này chống đỡ cho, liền bình tĩnh lại, cũng theo lễ tiết mà đứng lên.
Đương nhiên Tề Ninh không muốn đứng dậy vì lão sắc quỷ kia, nhưng nghĩ tới ngay cả Miêu hội trưởng và tất cả mọi người đều đứng lên, nếu mình vẫn ngồi, thì thực sự là sẽ khiến mọi người chú ý, như thế không ổn, cho nên hắn thầm cười nhạt, cũng đứng dậy.
Lão sắc quỷ Trần Côn kia cầm trong tay một cây gậy, từ thang lầu đi tới. Hôm nay lão ăn mặc rất khí phái, vẻ mặt tươi cười đầy hòa ái. Nếu không từng chứng kiến hành vi đê tiện của lão, phong thái này thực sự khiến người ta nghĩ tới một bậc trưởng thượng đức cao vọng trọng.
Miêu hội trưởng đích thân bước tới đỡ lấy Trần Côn, tới ngồi xuống ở bàn trung tâm, nhiều người hướng về phía Trần Côn thi lễ chào hỏi. Tề Ninh nhìn thấy cảnh đó, biết lão quả thật cũng có chút năng lực ở Đông Hải này. Hắn liếc nhìn hai phụ nữ ngồi cùng bàn, thấy vẻ mặt họ có vẻ không được tự nhiên, thì thầm cười nhạt, biết chắc chắn hai người này từng rơi vào tay Trần Côn.
Mọi người lần lượt thi lễ với Trần Côn, hai phụ nữ kia hơi do dự một chút, rồi một người đứng dậy chào hỏi, người còn lại cũng làm theo.
Tề Ninh liếc nhìn Điều tra, thấy nàng ngồi thẳng người không nhúc nhích, cũng không nhìn Trần Côn, khuôn mặt hắn không khỏi lộ vẻ tươi cười, biết tính tình nàng cương liệt, hoàn toàn không định chào hỏi Trần côn.
Sau khi mọi người ngồi xuống, Trần Côn quan sát bốn phía, nhìn chòng chọc vào người Điền phu nhân, nhưng rất nhanh chóng chuyển ánh mắt đi. Tề Ninh thấy vẻ mặt lão già này bất thiện, biết hôm nay nhất định lão sẽ giở hết thủ đoạn ngáng chân Điền phu nhân ở niên hội này. Chờ mọi người ngồi xuống, Miêu hội trưởng định lên tiếng, chợt nghe phía thang lầu lại có người hô to:
- Nhị gia tới!
Tề Ninh sửng sốt, thầm nghĩ “Nhị gia” là ai, nhưng lại thấy mọi người đều đứng lên, vẻ mặt ai nấy đều trở nên nghiêm trang khiêm tốn. Không kìm được, hắn ghé sát bên tai Điền phu nhân, thấp giọng hỏi:
- Bà chủ, “Nhị gia” là ai vậy?
Điền phu nhân cũng lộ vẻ nghi hoặc, chợt nghe phía thang lầu vang lên một tràng cười to, rồi một giọng nói trong trẻo cất lên:
- Đến muộn, đến muộn, thực sự xin lỗi! Có chút việc trì hoãn, mong mọi người không phiền lòng.
Vừa nói, người kia vừa đi tới. Người kia mặc một bộ quần áo gấm màu tím, thắt dây lưng đỏ thẫm, từ trang phục có thể thấy là một người giàu có hoặc có thân phận cao quý. Người kia tuổi chừng ba mươi lăm, ba mươi sáu, thân hình cao lớn, hơi mập, bộ râu ngắn dưới cằm, thoạt trông khí độ cũng không tầm thường.
- Thì ra là Nhị gia đại giá quang lâm!
Miêu hội trưởng đi đầu nghênh đón, cười nói:
- Vốn tưởng rằng Nhị gia trăm công nghìn việc, hôm nay không thể tới tham dự, không ngờ lại được hân hạnh đón tiếp Nhị gia, thực sự là vinh dự cho dược hành niên hội năm nay!
Vị Nhị gia kia cười ha hả, nói:
- Miêu hội trưởng khách khí rồi. Việc kinh doanh đa dạng, hàng năm, niên hội các ngành cũng khá nhiều, đôi khi có chuyện trì hoãn, không thể tham dự được. Đã ba năm liền, ta không tham dự dược hành niên hội, năm nay nếu cũng không đến, e rằng mọi người quên mất Lô gia dược hành của bọn ta, ha ha ha…!
Mọi người xung quanh lập tức đều cười theo. Trần Côn đứng lên, gọi:
- Tử Hằng, mau tới ngồi đi. Hôm nay ngươi đến, mọi người sẽ không có gì mà không giải quyết được. Dạo này cha ngươi có khỏe không?
- Đa tạ thế bá quan tâm, sức khỏe của cha ta cũng không tệ lắm, vẫn luôn nhớ tới thế bá, cứ thắc mắc vì sao thế bá không tới thăm ông!
Lư Tử Hằng cười ha hả bước tới, đỡ lấy cánh tay Trần Côn, cười nói:
- Cha nói, nếu thế bá không sang chơi cờ với người, cha sẽ cắt đứt quan hệ huynh đệ với thế bá!
Trần Côn cười ha hả, nói:
- Ngươi trở về nói với cha ngươi, hai ngày nữa lão phu sẽ sang, đặc biệt nhận lỗi với huynh ấy!
Đưa tay vỗ vỗ vai Lư Tử Hằng, lão cố ý nói:
- Lòng dạ cha ngươi hẹp hòi thật, ta không tới thăm hắn, hắn cũng không biết tới thăm ta, ha ha ha…!
Mọi người vui vẻ ngồi xuống, Lư Tử Hằng ngồi bên cạnh Trần Côn, cười cười nói nói.
Lúc này Tề Ninh đã hiểu, Đông Hải có tứ đại gia tộc, Hàn, Lư, Giang, Trần, vị Nhị gia này họ Lư, lại có quan hệ mật thiết với Trần gia trong tứ đại gia tộc, nếu như hắn không nhầm, thì Lư Tử Hằng là người của Lư gia trong tứ đại gia tộc.
Lúc này Điền Tuyết Dung cũng đã hơi nghiêng người tới, thấp giọng nói:
- Đây hẳn là nhị công tử của Lư gia Đông Hải. Lư gia là một trong tứ đại gia tộc ở Đông Hải, buôn bán rất nhiều ngành nghề, việc buôn bán thuốc chỉ là một trong số đó. Thế nhưng Quy Nguyên đường của Lư gia hẳn là dược hành lớn nhất Đông Hải, các dược hành lớn ở kinh thành đều biết tiếng của Quy Nguyên đường.
Trong lúc nói chuyện, trán nàng lộ rõ vẻ lo âu.
Tề Ninh nhận ra sự lo lắng của Điền Tuyết Dung, hôm nay Trần Côn chắc chắn sẽ gây khó dễ cho Điền gia dược hành. Bây giờ Lư Tử Hằng đã tới, hơn nữa y còn có quan hệ thân mật với Trần Côn, tất nhiên là cá mè một lứa với Trần gia. Điền gia dược hành đối phó với một mình Trần Côn đã nan giải, bây giờ còn phải đối mặt với người của Quy Nguyên đường, đệ nhất dược hành của Đông Hải, khó khăn càng gấp bội.
Vừa tới giờ Tỵ, chợt nghe phía cửa chính Quan Triều lâu vang lên tiếng bánh pháo, tiếp đó là tiếng chiêng trống, hết sức rộn rã.
Khi tiếng chiêng trống dừng lại, Miêu hội trưởng mới đứng dậy, chắp tay nhìn quanh một vòng, cười nói:
- Thưa các đồng liêu dược hành bản địa Đông Hải và các bằng hữu từ nơi xa đến, lão hủ Miêu Tử Dật, hội trưởng Đông Hải dược hành thương hội xin kính chào chư vị!
Mọi người có mặt đều chắp tay đáp lễ Miêu Tử Dật.
Kế tiếp Miêu Tử Dật nói một tràng dài, chủ yếu là tổng kết thành tích đạt được của các dược hành lớn, sau đó nhắc lại các quy củ của Đông Hải dược hành thương hội, rồi lại biểu dương đích danh mấy nhà dược hành. Cuối cùng, lời lẽ trở nên cẩn trọng, ông ta nêu ra mâu thuẫn còn tồn tại của một số dược hành, nhưng không chỉ đích danh.
Đối với bài diễn thuyết dài này của Miêu hội trưởng, Tề Ninh không hứng thú, mà trên thực tế nhiều người có mặt cũng không hứng thú, nhưng đến vấn đề cuối cùng, tinh thần của mọi người đều trở nên tỉnh táo hơn.
Mục đích chủ yếu của dược hành niên hội là muốn giải quyết những tranh chấp xảy ra giữa một số dược hành trong năm.
Người cùng ngành nghề là oan gia (1), khó tránh khỏi có cạnh tranh. Đặc biệt là đối với ngành kinh doanh dược phẩm, càng như nước với lửa, cũng khó tránh khỏi việc sử dụng một số thủ đoạn cạnh tranh không chính đáng, chẳng hạn cạnh tranh bằng giá cả, thậm chí ngầm tung tin đồn nhảm để hạ thấp danh dự đối thủ. Trong một năm hoạt động, rốt cuộc các thương hộ tích lũy rất nhiều mâu thuẫn, để đảm bảo lợi ích của toàn bộ ngành nghề, dược hành thương hội sẽ tiến hành điều chỉnh ở hội nghị hàng năm.
Bầu không khí niên hội khá vui vẻ, hơn nữa những nhân vật có máu mặt trong ngành đều ở đây, chie việc nêu ra mâu thuẫn, sau đó mọi người điều đình phân giải, đôi bên đều lùi một bước, thường thì sẽ đạt được sự thông cảm lẫn nhau.
Năm nay Lư Tử Hằng của Quy Nguyên đường đích thân tới tham dự, danh tiếng của người này ở dược hành đương nhiên là nhất ngôn cửu đỉnh, ngay cả lời nói của Miêu Tử Dật, hội trưởng dược hành thương hội cũng không có trọng lượng bằng Lư Tử Hằng.
Quả nhiên, sau đó chủ nhân các dược hành đều nêu ra mâu thuẫn của mình. Ban đầu, đơn giản chỉ là chỉ trích nhau, sau đó lời lẽ càng trở nên gay gắt, như thể sẽ động thủ bất cứ lúc nào. Miêu Tử Dật làm trung gian điều đình, Lư Tử Hằng và Trần Côn cũng thường xuyên nói vào vài câu, cuối cùng mọi người đều trở nên hòa hoãn, xác định được biện pháp giải quyết ngay tại chỗ. Mặc dù một số thương hộ khó tránh khỏi hơi thiệt thòi một chút, nhưng những nhân vật tai to mặt lớn đều ở đây, họ cũng không dám nhiều lời, đành phải chấp nhận.
Mãi cho đến lúc sắp chính Ngọ, mâu thuẫn giữa các nhà mới đại khái giải quyết xong, trên thực tế, tốc độ như vậy là rất nhanh. Tề Ninh thờ ơ ngồi xem, cũng hiểu rõ, nếu như hôm nay Lư Tử Hằng không đến, rất nhiều mâu thuẫn chưa chắc đã được giải quyết một cách nhanh chóng như vậy. Lúc điều đình, có một số người chịu thiệt thòi, nhưng vì có Lư Tử Hằng, không ai dám tỏ ý phản kháng.
Thấy không còn ai đứng lên, Miêu Tử Dật đứng dậy nói:
- Chư vị, mọi người mở cửa buôn bán, hơn nữa là cùng ngành nghề, khó tránh khỏi có lúc va chạm, lùi một bước trời cao biển rộng, không nên làm tổn thương hòa khí vì một chút lợi nhỏ. Suy cho cùng, hòa thuận phát tài mới là con đường đúng đắn của người làm ăn. Cho đến nay, thương hội của chúng ta cũng đã định ra không ít quy củ, hiếm có thương nhân nào coi quy củ của dược hành thương hội như không có. Nếu về sau, quả thật có ai không để ý tới quy củ, gây hại cho lợi ích của mọi người, lão phu cho rằng, người đó không nên gia nhập thương hội.
Câu nói này của Miêu Tử Dật hơi nghiêm khắc, hôm nay tuy trong lúc giải quyết tranh chấp, các bên đều chỉ trích đối phương dùng thủ đoạn hèn hạ, nhưng dù sao cũng không có ai đưa ra được chứng cứ là đối phương thật sự vi phạm quy củ. Tuy nhiên, trong lòng mọi người đều rõ, sau này khó tránh khỏi sẽ có người đi quá giới hạn, Miêu Tử Dật nói như vậy, cũng là nhắc nhở mọi người.
- Mọi chuyện xem như đã được giải quyết rồi, ra khỏi cửa này, mọi người đều là bằng hữu.
Miêu Tử Dật lại cười nói:
- Hôm nay còn phải báo cho mọi người một tin tốt lành.
Nhìn về phía Điền Tuyết Dung, Miêu Tử Dật giơ tay lên, nói:
- Điền lão bản, xin hãy đứng lên!
Lúc này Điền Tuyết Dung đã sớm bình tĩnh lại, trước bao nhiêu con mắt nhìn chăm chú, nhưng nàng vẫn trấn định như thường, chậm rãi đứng dậy.
Trần Côn và Lư Tử Hằng đều đồng thời chăm chú nhìn Điền Tuyết Dung. Thật ra vừa rồi Tề Ninh cũng đã nhận ra, bất luận là Trần Côn hay Lư Tử Hằng, người nào cũng thường xuyên liếc nhìn Điền Tuyết Dung. Nhưng có thể là do ở giữa niên hội, hai người cũng không dám dán mắt vào người Điền Tuyết Dung, mà còn có phần kìm chế. Cho đến khi Điền Tuyết Dung đứng lên, ánh mắt mọi người đều hướng về phía nàng, hai người kia mới nhìn nàng chằm chằm không chút kiêng dè.
Ánh mắt Trần Côn phần lớn ẩn chứa tức giận, còn ánh mắt Lư Tử Hằng lại chứa đầy dục vọng.
- Lúc nãy cũng đã giới thiệu với chư vị rồi.
Miêu Tử Dật cười nói:
- Điền gia dược hành của Điền lão bản là hiệu buôn nổi tiếng ở kinh thành, chắc hẳn chưa vị đang ngồi đây cũng đều biết, hiện nay dược liệu mà thái y viện đang sử dụng, là do Điền gia dược hành cung cấp. Lần này Điền lão bản tới Đông Hải, là muốn đăng ký ở Đông Hải, sau đó làm ăn buôn bán ở Đông Hải.
Nhìn quanh một vòng, Miêu Tử Dật lại nói:
- Sau đây xin mời Điền lão bản nói với mọi người vài câu, cùng nhau giao lưu.
Điền Tuyết Dung dịu dàng hướng về phía mọi người xung quanh hành lễ, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào người nàng, đến mức Tề Ninh ngồi cạnh nàng, cũng không ai liếc nhìn.
- Cảm tạ Đông Hải dược hành thương hội đã cho phép ta tham dự niên hội này. Các thúc bá, huynh đệ, tỷ muội đang ngồi đây, cũng đều là người cùng ngành, lần này ta đánh bạo tới Đông Hải này của quý vị, cũng không phải muốn kinh doanh dược liệu nào khác.
Thân hình mềm mại, đẹp đẽ, giọng nói trong trẻo, hòa nhã, môi mỉm cười, Điền Tuyết Dung nói:
- Điền gia dược hành chúng ta nhận được một loại thuốc có khả năng điều trị rất hiệu quả đối với bệnh kiết lỵ. Ta biết ở Đông Hải có rất nhiều dân chúng mắc chứng kiết lỵ, bởi vậy cho nên mang loại thuốc đó đến đây, mong rằng về sau có thể chế biến, sản xuất loại thuốc này ở Đông Hải, để giải trừ bệnh tật cho bách tính Đông Hải.
Nói tới đây, Điền Tuyết Dung khom người thật thấp:
- Ta ở nơi đây xin cảm tạ mọi người, sau này còn xin chư vị chiếu cố nhiều hơn!
Xung quanh hoàn toàn yên lặng. Thấy mọi người không nói lời nào, Miêu Tử Dật cười nói:
- Chư vị, thuốc trị kiết lỵ của Điền gia dược hành đã trải qua kiểm nghiệm, có hiệu quả rõ rệt. Lão phu có thể bảo đảm, thuốc của Điền lão bản mang đến, là lựa chọn tốt nhất hiện nay để điều trị kiết lỵ. Lần này Điền lão bản mang thuốc đến, là tin mừng cho Đông Hải chúng ta, các vị ngồi đây có ý kiến gì, xin cứ nói thoải mái.
Lại một hồi yên lặng, rốt cuộc có người hỏi:
- Điền lão bản, nếu loại thuốc đó là thần dược trị được bệnh kiết lỵ, vậy nó có quá đắt tiền không?
- Thưa, không đắt.
Điền Tuyết Dung thẳng thắn:
- Trừ đi giá thành, lợi nhuận của chúng ta rất ít, nhưng ngược lại tất cả bách tính mắc bệnh kiết lỵ đều có thể mua được, trị bệnh cứu người là quan trọng nhất.
- Lợi nhuận rất ít?
Có người cười nói:
- Điền lão bản, ngươi không quản đường xá xa xôi, từ kinh thành tới Đông Hải, cũng không vì lợi nhuận, chẳng lẽ ngươi muốn đến Đông Hải làm việc thiện? Chúng ta là người quang minh chính đại, không nói chuyện mập mờ, đã là người làm ăn, suy cho cùng, đều là muốn kiếm tiền, ngươi vừa mở miệng đã nói trị bệnh cứu người là quan trọng nhất, nói như vậy nghe êm tai lắm, nhưng có thật như vậy hay không, cũng không ai biết được!
Vẻ mặt nghiêm nghị, Điền Tuyết Dung nói:
- Ngươi nói không sai, chúng ta là người làm ăn, thế nhưng việc của chúng ta là buôn bán dược liệu, dược liệu là thứ trị bệnh cứu người, nếu ngay cả ý nghĩ đó chúng ta cũng không có, thì cần gì phải làm nghề này? Lợi nhuận là bao nhiêu, ta không thể nói cho ngươi biết, nhưng ta có thể cam đoan, với giá bán của chúng ta, dân chúng nhất định có thể mua được!
Một thương nhân vóc người mập mạp nói:
- Điền lão bản, thứ lỗi ta nói thẳng, Điền gia dược hành các ngươi đã làm ăn với thái y viện, thì cần gì phải tới Đông Hải này mò vũng nước đục? Nếu ngươi thật lòng muốn trợ giúp dân chúng Đông Hải giải trừ bệnh tật, ta có một biện pháp tốt, không biết ngươi có sẵn lòng cân nhắc đến hay không?
- Xin chỉ giáo!
- Điền gia dược hành các ngươi không cần đăng ký kinh doanh ở Đông Hải.
Thương nhân kia cười nói:
- Chúng ta trực tiếp tới kinh thành tìm ngươi nhận hàng, ngươi nói thuốc đó giá rẻ, ngươi định bán giá bao nhiêu ở Đông Hải, thì đến lúc đó ngươi trừ phí chuyên chở ra, bán thẳng cho chúng ta là được rồi. Như vậy, ngươi ngồi ở nhà vẫn có thể buôn bán, không cần vất vả. Chúng ta nhập hàng từ chỗ ngươi, sau đó vận chuyển về Đông Hải, bán cho người bệnh là được rồi, làm như vậy, chẳng phải là vẹn toàn cả đôi bên sao?
Người nọ nói xong, nhiều người có mặt đều gật đầu.
Có người hùa theo, nói:
- Điền lão bản, nếu như thuốc của ngươi đúng như lời Miêu hội trưởng nói, là linh đan diệu dược chữa được bệnh kiết lỵ, Thảo Bản đường chúng ta ta bằng lòng nhập hàng từ chỗ ngươi.
Y vừa nói như vậy, lập tức có năm, sáu người đều đề nghị mua thuốc của Điền gia dược hành.
Những người này đều là người buôn bán, đương nhiên phải lập tức nắm lấy cơ hội, Miêu Tử Dật đã nói thuốc của Điền gia dược hành là loại thuốc tốt nhất điều trị được bệnh kiết lỵ, hơn nữa, Điền Tuyết Dung còn nói giá thuốc rất rẻ, mọi người biết ngay là có thể kiếm lợi, liền chủ động đề nghị nhập thuốc của Điền gia dược hành. Ý định của họ đơn giản là sau khi có thuốc trong tay, sẽ bán giá cao để kiếm một nhiều lợi nhuận, dù sao thì người mắc bệnh kiết lỵ ở Đông Hải thực sự rất nhiều, hoàn toàn không lo thuốc bán ra không ai mua.
Điền Tuyết Dung khẽ mỉm cười, nói:
- Chư vị, Điền gia dược hành tới Đông Hải mở xưởng sản xuất thuốc, kinh doanh ngay tại chỗ, mục đích của chúng ta là cố gắng tối đa tiết kiệm chi phí. Chỉ cần giá thành thấp, thì giá bán ra cũng rẻ. Ta biết nhiều người trong số chư vị đang ngồi đây cũng không tin Điền gia dược hành đến đây không phải vì mưu lợi, nhưng trên thực tế, Điền gia dược hành thật sự muốn như vậy. Mọi người nhập thuốc từ kinh thành, đường xá xa xôi, phí chuyên chở không thấp. Sau khi vận chuyển tới Đông Hải, chư vị cũng phải vất vả một phen, đương nhiên cũng sẽ không bán thuốc ra với giá vốn, ít nhiều cũng phải cộng thêm một ít lợi nhuận. Bởi vậy, giá thuốc sẽ cao hơn giá gốc khá nhiều, dân chúng cũng phải mua với giá cao. Vì nguyên nhân đó, Điền gia dược hành mới chuẩn bị thiết lập cửa hiệu ở Đông Hải.
Tề Ninh ngồi bên cạnh, nghe được lời nói ung dung, khoáng đạt của Điền phu nhân, lời lẽ có lý có tình, hoàn toàn không giống thái độ yếu đuối như khi ở bên cạnh hắn, bộc lộ rõ ràng sự tháo vát giỏi giang trong kinh doanh, hắn càng nghe càng yêu thích, thầm nghĩ nữ nhân mà lão tử vừa ý, quả nhiên đều không tầm thường.
Mọi người liền châu đầu ghé tai, tiếng bàn tán xôn xao cả hội trường. Miêu Tử Dật ho khan mấy tiếng, rồi cười nói:
- Lời nói của Điền lão bản quả thật có lý. Điền lão bản tự sản xuất thuốc, bớt đi một chút lợi nhuận, là có thể bán giá phải chăng cho bách tính. Nếu giao quyền kinh doanh cho chúng ta, mọi người đều bận bịu, dù sao cũng là việc làm ăn, khó tránh khỏi muốn kiếm thêm một số lợi nhuận, như vậy giá sẽ bị đẩy lên cao, chi phí dân chúng phải bỏ ra đối với loại thuốc này, khó tránh khỏi tăng cao. Bởi vậy lão phu nghĩ, Điền lão bản tự kinh doanh ở Đông Hải, là biện pháp tốt nhất.
Miêu hội trưởng còn chưa dứt tiếng, bên cạnh đã có người lên tiếng:
- Miêu hội trưởng, điều này chưa hẳn. Điền gia dược hành thiết lập hiệu thuốc ở Đông Hải, đương nhiên là có lợi, nhưng theo lão phu nhận thấy, thì hại nhiều hơn lợi, tuyệt đối không thể tiến hành.
Vừa nghe giọng nói, Tề Ninh đã biết là ai, liền cười nhạt, người nói không phải là lão sắc quỷ Trần Côn thì còn có thể là ai?
(1) Oan gia: nghĩa của từ oan gia trong trường hợp này là kẻ thù, cừu địch, khác với nghĩa oan gia là người là mình hờn giận nhưng trong thâm tâm lại rất yêu thương.
Bạn cần đăng nhập để bình luận