Cẩm Y Xuân Thu

Chương 643: Hoàng gia nước Bắc

Tề Ninh rời Quỷ Trúc Lâm đi về hướng bắc. Tuy đêm qua hắn đã rất mất sức nhưng cũng may nội lực thâm hậu, sau đó cũng ngủ được hai canh giờ cùng với Xích Đan Mị nên lấy lại kha khá sức, đi suốt hai canh giờ mới tới quan đạo.
Hắn biết nơi này còn cách thành Lỗ chừng trăm dặm đường, cũng may, trên quan đạo có người đến kẻ đi, không ít người đánh xe ngựa tới thành Lỗ. Hắn bèn mướn một cái xe ngựa nhỏ đánh thẳng vào thành, tới dịch quán, thanh toán tiền xe mới vào trong.
Hôm qua giằng co suốt một ngày, quần áo hắn đã xộc xệch, cũng may thủ vệ dịch quán vẫn nhận ra.
Hắn đi vào, đến đông uyển, binh sĩ nước Sở đang tuần thú nhìn thấy vội chạy vào bẩm báo. Tề Ninh vừa đến chính sảnh đông uyển, Tề Phong và Ngô Đạt Lâm đã dẫn một đám người tới, thấy hắn vẫn bình yên vô sự ai nấy đều vui mừng.
Tề Phong bước lên, kích động nói:
- Hầu gia, ngài… ngài về rồi. Thật tốt quá.
Ngô Đạt Lâm bước lên chắp tay thưa:
- Hầu gia, sau khi ngài bị cưỡng ép ra khỏi thành, chúng thuộc hạ vẫn thương lượng với người Đông Tề. Bọn họ cũng phái người ra tìm ngài. Tề Phong huynh đệ lo lắng cho an nguy của Hầu gia, muốn dẫn tất cả mọi người ra khỏi thành tìm, thuộc hạ lại lo lắng đây là đất Đông Tề, lỡ sơ sẩy một cái sẽ lại càng gây loạn, cho nên nghiêm cấm bọn họ hành động thiếu suy nghĩ. Cứ chờ tin tức bên Đông Tề đã.
Tề Ninh vỗ vỗ đầu vai Ngô Đạt Lâm, cười khen:
- Ngươi làm rất đúng, tình thế càng căng thẳng càng phải giữ bình tĩnh tỉnh táo.
Hắn liếc sang Tề Phong:
- Ngươi cũng là kẻ từng dạo chơi chiến trường, sao gặp chuyện lại luống cuống như thế. Về sau cần phải học tập Ngô Lĩnh đội một chút.
Tề Phong thấy Tề Ninh đã quay lại vui sướng, chẳng để ý cái gì khác, cười nói:
- Hầu gia nói phải, sau này thuộc hạ sẽ học hỏi Ngô lĩnh đội mọi thứ.
Ngô Đạt Lâm vội lên tiếng:
- Không dám.
- Ngô lĩnh đội, tình hình sau đó thế nào?
Tề Ninh ngồi xuống, chịu giày vò suốt một ngày, hắn khá là khát nước, bèn bảo Tề Phong đi châm trà, gọi Ngô Đạt Lâm ngồi bên cạnh hỏi:
- Người Đông Tề còn truy cứu chuyện Bắc Đường Phong dẫn theo thích khách hành thích không?
Ngô Đạt Lâm cười đáp:
- Nào có không truy cứu chứ. Khi ấy có không ít đại thần Đông Tề nói phải khống chế sứ đoàn Bắc Hán, còn phải bắt Dục Vương ga và Bắc Đường Phong lại. Nhưng Thái tử rất tỉnh táo, tuy nói thích khách có liên quan đến sứ đoàn Bắc Hán, nhưng dù sao Dục Vương gia cũng là Vương gia nước Hán, nếu lật mặt hoàn toàn, cũng không có lợi gì cho Đông Tề.
Tề Ninh thở dài:
- Ta cũng nghĩ chuyện này sẽ trôi qua thôi. Chưa chắc người Đông Tề đã dám làm gì sứ đoàn nước Hán.
- Nhưng các thần tử Đông Tề đều bất mãn với sứ đoàn nước Hán.
Trên triều, Dục Vương gia giỏi phản biện, ngôn từ sắc bén, các đại thần Đông Tề kia không nói qua được y, lại càng tức giận. Tối hôm qua, vị Đào Thượng thư Lễ bộ Đông Tề kia có sang đây ngồi với chúng ta một lúc, xem thái độ cách nói chuyện cũng khá bất mãn với người Bắc Hán.
- Vậy sau đó có bàn tới chuyện cắt đất cầu thân không?
- Không có. Quốc quân Đông Tề suýt nữa bị ám sát, còn chưa định được hồn. Sau khi Hầu gia đi rồi, Thân Đồ La tự mình hộ vệ Quốc quân Đông Tề lui vào, sau đó là do Thái tử Đông Tề chủ trì. Dục Vương gia tranh cãi với đám quan viên Đông Tề, một mực giải thích y không có lòng hành thích Quốc quân Đông Tề. Có điều, lúc trước Bắc Đường Phong bối rối quá đã thừa nhận thích khách kia là do mình mang vào trong cung, cho nên người Đông Tề đã nắm lấy điểm này dốc sức liều mạng chất vấn. Sau đó, Bắc Đường Phong sợ tới mức không dám nói nửa lời.
Gã nhẹ giọng hỏi:
- Hầu gia, xem tình hình, có lẽ Bắc Đường Phong cũng không biết nữ nhân kia là thích khách.
Tề Phong mang trà lên:
- Hầu gia, thuộc hạ thấy tiểu tử Bắc Đường Phong kia háo sắc như mạng, cho nên đã bị thích khách kia lừa. Bắc Đường Phong nhát như chuột, nếu biết nữ nhân kia là thích khách, tuyệt đối không có gan mang ả vào cung đâu.
Tề Ninh nghĩ bụng ngươi đoán đúng rồi, cười nói:
- Chỉ mong Bắc Đường Phong có thể sống sót rời Đông Tề. Triều đình lệnh cho Lệnh Hồ Quốc tướng nhận lễ vật, trước kia vẫn không tiện đưa qua, tối nay ngươi dẫn mấy người đem lễ vật tới đi.
Ngô Đạt Lâm chắp tay thưa vâng.
Tề Phong ở bên cạnh hỏi:
- Hầu gia, nếu lần này người Đông Tề giao Công chúa cho người Bắc Hán, vậy không phải số lễ vật chúng ta đưa qua kia đã lãng phí rồi sao?
- Nếu không ngươi đi dặn vị Thượng thư Lễ bộ kia một tiếng, nếu không cưới được Công chúa thì trả lễ vật lại cho chúng ta?
Tề Ninh nhấp một ngụm trà cười cười:
- Nói không chừng số lễ vật kia sẽ được trả về thật đấy.
Ngô Đạt Lâm cau mày hỏi:
- Hầu gia, ngài thật sự nghĩ người Bắc Hán sẽ thắng lần này sao?
Tề Ninh đặt chén trà xuống:
- Người Bắc Hán cắt đất cầu thân, đây là chuyện trước kia ta không ngờ tới. Ta vẫn nghĩ, bất luận là quốc gia nào, thổ địa đều là dùng máu tươi đánh xuống, tuyệt đối không ai dễ dàng cắt nhượng, càng không có khả năng cắt nhượng khi đang chiếm hết ưu thế. Bắc Hán mạnh hơn Đông Tề không ít, ai có thể ngờ đám con cháu nhà rùa kia lại dùng chiêu này.
Ngô Đạt Lâm nói:
- Ít nhất nước Sở ta tuyệt đối không làm vậy.
- Đúng rồi, hiện giờ tình hình ở Bắc Hán thế nào? Nước Hán còn chưa lập Thái tử sao?
- Quốc quân khai quốc của Bắc Hán là Bắc Đường Thiên Võ, vốn là Hầu gia nước Sở, là người nước Sở, từ thời tiên triều Đế quốc Đại Sở. Tộc Bắc Đường vốn là ngoại thích của Đế quốc Đại Sở, khi đó Bắc Đường Thiên Võ tọa trấn Ký Châu, quan phong Ký Châu Mục.
Ông ta có hai muội muội, một là Hoàng hậu nước Sở, một là Quý phi nước Sở, gần vua hưởng vinh quang, trong triều - dã rất có thế lực.
Ngô Đạt Lâm hiểu rất rõ, vị tiểu Hầu gia này mới được khai khiếu không lâu, trước kia không hề tham dự quốc sự, hiện giờ hắn đã hỏi chuyện nước Hán lập Thái tử, rất có thể không biết rõ lắm lịch sử nước Hán, vì vậy y bèn giải thích rõ ràng lịch sử Bắc Hán một lượt mới nói rõ được.
Lúc này lại có người đưa bánh ngọt tới, cũng khá lâu Tề Ninh chưa ăn gì, hắn bèn cầm một miếng lên, hỏi:
- Nếu đã được hưởng ân được quang vinh như thế, vì sao Bắc Đường Thiên Vũ phải khởi binh tạo phản?
- Quốc quân vong quốc của Đế quốc Đại Sở không có tài trị quốc, lại ham mê sắc đẹp. Trước kia ông ta sủng ái hai vị nương nương Bắc Đường gia, cũng nhờ vậy mà Bắc Đường gia có thế lực cực kỳ mạnh mẽ. Nhưng sau này ông ta lại sủng ái một vị phi tử họ Đường, còn lập nàng ta làm Quý Phi. Nếu chỉ có vậy cũng thôi, nhưng Đường gia lại dựa được vào Đường Quý Phi mà quật khởi, lại muốn Hoàng đế phế bỏ Bắc Đường Hoàng hậu, lập Đường Quý Phi làm hậu. Đấu tranh cung đình đương nhiên đẫm máu, giằng co suốt hai năm, Bắc Đường Hoàng hậu đột nhiên đột tử. Sự kiện này đã gây ra thiên đại tai họa. Bắc Đường Thiên Võ không nói hai lời, lập tức dấy binh mưu phản, giương cờ hiệu thanh quân. Khi đó thế lực Bắc Đường gia rất mạnh, cả Đế quốc Đại Sở không ai bằng, vây cánh khắp nơi đều có. Bắc Đường Thiên Võ dấy binh một lần, người theo như mây, chỉ trong một thời gian ngắn đã tập trung được hơn mười vạn binh mã, đánh thẳng tới Lạc Dương.
Đường gia còn chưa ổn định căn cơ, có được bao nhiêu binh mã thủ hạ đâu, chỉ có thể cưỡng ép Hoàng đế chạy thục mạng về phía nam, còn chưa qua Trường Giang đã bị một đội loạn binh ngăn cản.
Hoàng đế nước Sở cùng hơn ngàn quan viên lớn nhỏ đi theo đều bị chém giết bên bờ Trường Giang, máu chảy thành sông.
Đoạn lịch sử này Tề Ninh đã được nghe Hướng Bách Ảnh kể lại, biết Quốc quân vong quốc của Đế quốc Đại Sở chết bên bờ Trường Giang.
- Bắc Đường Thiên Võ chiếm cứ Lạc Dương, mới đầu có lập nên một tiểu Hoàng đế. Khi đó, Đế quốc Đại Sở chỉ là trên danh nghĩa, tiểu Hoàng đế cũng chỉ là con rối, không tới mấy tháng, tiểu Hoàng đế kia hạ chiếu thư thối vị nhượng chức, Bắc Đường Thiên Võ ngồi lên ngôi Hoàng đế, lập nên Đế quốc Bắc Hán.
Ngô Đạt Lâm thuộc lòng giai đoạn lịch sử kia như lòng bàn tay:
- Sau khi Bắc Đường Thiên Võ chết, con trai trưởng của ông ta kế thừa ngôi Hoàng đế, phong hào Sùng Minh Đế. Sùng Minh Đế không được thọ như lão tử của mình, sau khi chết, con trai trưởng Bắc Đường Hoan kế vị ngôi Quân, hiện là Quang Vũ Đế.
- Quang Vũ Đế?
Tề Ninh khẽ giật mình, cười nhàn nhạt hỏi:
- Thanh danh lớn nhỉ? Bắc Hán có một Đại Tông sư, Bắc Dường Huyễn Dạ, ngươi có biết không?
- Hầu gia muốn nói tới Mục Vân Hầu sao?
Ngô Đạt Lâm gật đầu:
- Mục Vân Hầu Bắc Đường Huyễn Dạ cùng Sùng Minh Đế là thân huynh đệ, cùng là con trai của Quốc quân khai quốc của Bắc Hán Bắc Đường Thiên Võ. Nhưng thuộc hạ không biết nhiều về người này, chỉ biết ông ta là Hoàng thúc của Hoàng đế Bắc Hán, còn trên lão Hoàng đế Quang Vũ kia một bậc. Dục Vương gia cũng phải gọi ông ta là Hoàng thúc.
Tề Ninh nghĩ bụng, quả nhiên mấy Đại Tông Sư này đều là lão yêu quái, cứ như vậy mà tính, có lẽ Bắc Đường Huyễn Dạ cũng không thể trẻ hơn Bắc Cung Liên Thành và Đảo chủ đảo Bạch Vân bao nhiêu, nhưng không biết mặt mũi Bác Đường Huyễn Dạ có giữ được tuổi xuân như hai Đại Tông Sư kia không?
- Tộc Bắc Đường nhân khẩu thịnh vượng. Bắc Đường Hoan có bảy tám nhi tử, theo như thuộc hạ biết, năm xưa khi Bắc Đường Hoan có được Hoàng tử đầu tiên cực kỳ hưng phấn, liền lập làm Thái tử, ai ngờ, không đến năm tháng sau, vị Thái tử kia đã chết non. Tới khi sinh được Hoàng tử thứ hai, Bắc Đường Hoan lại lập nó làm Thái tử, vị Thái tử này cũng sống được vài năm, nhưng đến năm tuổi, khi luyện tập cưỡi ngựa, nghe nói con ngựa bị chấn kinh mà nhị Thái tử ngã xuống, sau cơn sợ hãi, không đến ba ngày cũng chết.
Tề Ninh hơi kinh ngạc, nghĩ bụng, vận mệnh của Bắc Đường Hoan này cũng không tốt lắm. Ngô Đạt Lâm tiếp tục kể:
- Hai vị Thái tử đều lần lượt chết non, từ đó về sau Bắc Đường Hoan không dám lập Thái tử nữa.
Hiện giờ lão có năm vị Hoàng tử, Bắc Đường Phong xếp hàng thứ tư. Nhưng Bắc Đường Phong này là do Hoàng hậu sinh ra, cho nên theo quy củ lập trữ, khả năng y kế thừa ngôi vị Hoàng đế là lớn nhất.
Tề Ninh nghĩ bụng, bảo sao lần này Bắc Hán lại muốn cầu thân cho Bắc Đường Phong, thì ra vì rất có thể gã sẽ trở thành Hoàng đế Bắc Hán, trong lòng không nhịn được mà nghĩ, nếu Bắc Đường Phong này được lên làm Hoàng đế, so với tiểu Hoàng đế Long Thái của nước Sở, vô luận là mưu trí hay gan dạ sáng suốt, Bắc Đường Phong vẫn kém xa tiểu Hoàng đế Long Thái. Song hùng tranh bá đều ở Hoàng đế, có lẽ nước Sở thắng được.
Tề Ninh bôn ba suốt một ngày hêm qua, đêm qua lại vất vả triền miên, hôm nay đi đường cả buổi, vất vả chịu đủ giày vò, cũng khá mệt. Hắn biết hôm qua Quốc quân Đông Tề bị hành thích, kinh hồn chưa định, có lẽ hôm nay sẽ không thể triệu kiến ngoại sứ, bèn cho người chuẩn bị nước tắm, tắm gội một hồi, thay một bộ quần áo sạch sẽ mềm mại rồi về phòng ngủ một giấc.
Khi hắn tỉnh lại thì ngoài trời đã tối đen. Hắn đứng dậy, chợt nghe có tiếng xì xào bàn tán ngoài cửa, hình như có người đang nói chuyện. Hắn nhíu mày bước ra mở cửa thì thấy có mấy người đang rì rầm thầm thì trong nội viện của mình, nghe tiếng mở cửa bèn dừng câu chuyện bước tới.
Tề Ninh nhìn lướt qua hỏi:
- Có chuyện gì mà châu đầu ghé tai vậy?
Tề Phong và Ngô Đạt Lâm liếc nhìn nhau, bước tới thấp giọng báo:
- Hầu gia, có thể bên sứ đoàn Bắc Hán bên kia đã xảy ra chuyện.
Chúng thuộc hạ đang nghĩ có nên bẩm báo với Hầu gia không.
n đầu hắn tới thành Thượng Kinh là với thân phận Chỉ a Công - một con tin hèn mọn. hành Thượng Kinh, ta đã trở lại" Lần thứ hai hắn tới ành Thượng Kinh - là để bao - vây. yền Bính - Tam Giới Đại Sư - From zero to hero.
một tiểu Hoàng tử bị bỏ rơi, đưa tới nước địch làm con , hắn đã trở thành Chiến Thần. Nhất tướng công thành n cốt khô - một Chiến Thần, đổi bằng bao nhiêu tướng ng thành, đổi lấy bao nhiêu núi cốt khô? Bởi, con đường y nhất để chấm dứt bạo lực, máu tanh, chính là dùng o lực cao hơn, máu tanh nồng đậm hơn, để dập tắt. Tàn ẫn!
a!
Thiên Tử - Nguyệt Quan Full hương 644: Không nói tiếng nào đã đi

Bạn cần đăng nhập để bình luận