Cẩm Y Xuân Thu

Chương 842: Đoạt tước

Quần thần đều nghĩ đêm nay có trò hay xem, đều muốn xem kết cục như thế nào, tất nhiên không chịu rời đi. Đèn ngoài cửa cung xa xăm như ánh sao, nhưng chiếu sáng cả một khoảng không như ban ngày.
Tư Mã Thường Thận đi rất nhanh, chỉ một lát sau đã thấy y quay trở lại. Quần thần lập tức tránh đường, trong tay Tư Mã Thường Thận cầm một cuốn vải vàng, đắc ý quơ lên nói:
- Cầm Y Hầu, Đậu đại nhân, đây là ý chỉ của Thái Hậu, không biết có ý chỉ này, đã có thể kiểm tra hai cỗ xe ngựa kia chưa?
Nói xong, y đặt cuộn vải vào trong tay Đậu Quỳ.
Đậu Quỳ sớm đã toát mồ hôi hột, y mở cuộn vải ra, mặt xám như tro tàn, đưa cho Tề Ninh. Lúc này có ý chỉ của Thái Hậu, Đậu Quỳ không còn lý do gì để ngăn Tư Mã Thường Thận kiểm tra xe. Mặt y trắng bệch, trong lòng biết rõ, chỉ cần rương trên xe được mở ra, tiền đồ của mình cũng đi theo.
Bây giờ y chỉ mong Tề Ninh có thể nghĩ ra biện pháp ngăn cản Tư Mã Thường Thận.
Tề Ninh lại không tiếp nhận cuốn vải kia, khẽ thở dài:
- Chư vị đại nhân đều ở đây, đúng sai đen trắng rất nhanh sẽ biết. Có ý chỉ của Thái Hậu, chúng ta không thể cản Trung Nghĩa Hầu kiểm tra xe, nhưng có chút đạo lý phải nói rõ.
Tư Mã Thường Thận hừ lạnh nói:
- Đạo lý gì?
- Chư vị, ban sai bộ Hộ làm việc công, tối nay Trung Nghĩa Hầu nhúng tay giữa chừng, đây là chuyện thật không thể chối.
Tề Ninh trở nên lạnh lùng:
- Ta không biết đến cùng là ai cấp cho Trung Nghĩa Hầu quyền lực lớn như vậy. Cả việc của bộ Hộ cũng muốn quản. Hôm nay có thể quản việc của bộ Hộ, như vậy mai có phải là muốn quản cả chuyện của bộ Hình thậm chí là bộ Binh?
Hắn lại cười lạnh:
- Trung Nghĩa Hầu, không bằng ta bẩm với Hoàng Thượng, trực tiếp thăng ngài lên Tể tướng, trực tiếp quản lý lục bộ nha môn, ngài thấy thế nào?
Tư Mã Thường Thận không quan tâm nói:
- Cẩm Y Hầu, những lời này của ngươi, đơn giản chỉ là để ngăn bản Hầu lên xe kiểm tra. Nhưng mà bản Hầu vốn cứng đầu, không đạt mục đích là không bỏ qua. Việc đêm nay, không phải là bản Hầu nhúng tay vào việc của bộ Hộ, mà là cảm thấy đêm nay Đậu Quỳ không bình thường, cần phải điều tra rõ.
- Tâm trạng của Trung Nghĩa Hầu, ta có thể hiểu.
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Nhưng mà nếu không có giới hạn, để mặc Trung Nghĩa Hầu muốn làm gì thì làm nấy, muốn kiểm tra ai liền kiểm tra, môt khi truyền ra ngoài có phải tổn hại thanh danh của Tư Mã gia? Tư Mã Thường Thận nhíu mày:
- Ngươi có ý gì?
- Rất đơn giản. Trung Nghĩa Hầu nhận định trong xe của Đậu đại nhân là trân bảo ăn trộm, nếu thật như vậy, thì đây là một đại án, lập công lớn cho triều đình, Tề Ninh nhìn chằm chằm vào mắt Tư Mã Thường Thận:
- Nếu như thế, tuy hành vi đêm nay có chút vô lễ, nhưng dù sao cũng là lập công, ưu khuyết bù nhau. Chúng ta cũng không dám nói gì.
Tư Mã Thường Thận nhíu mày, cũng nhìn chằm chằm vào mắt Tề Ninh.
- Nhưng nếu Đậu đại nhân trong sạch, trong xe ngựa không có kỳ trân dị bảo như lời của Trung Nghĩa Hầu, chẳng lẽ Đậu đại nhân nên nhận sự vũ nhục này của Trung Nghĩa Hầu?
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Tốt xấu gì Đậu đại nhân cũng là trọng thần của triều đình, đường đường Thượng thư bộ Hộ. Khi làm việc lại bị Trung Nghĩa Hầu ngăn trở, thậm chí còn bị vu là trộm bảo vật của Vương phủ. Cho dù là người bình thường cũng không chịu được, nói chi trọng thần của triều đình?
Hắn nâng tay chỉ quần thần:
Nếu đêm nay Trung Nghĩa Hầu không cho mọi ngườimột lời giải thích, vậy có phải từ nay trong triều đình Trung Nghĩa Hầu muốn tra ai thì tra người nấy?
Lời này của Tề Ninh có tính kích động rất lớn. Đêm nay Tư Mã Thường Thận điều tra Đậu Quỳ, mà Đậu Quỳ đã được xem như thần tử có địa vị cực cao trong triều. Nếu Tư Mã Thường Thận không có chứng cớ mà vẫn được điều tra Đậu Quỳ, như vậy chính như lời Tề Ninh nói, sau này Tư Mã Thường Thận muốn tra ai thì tra người nấy.
Thỏ tử hồ bi, quần thần vừa nghĩ tới đây liền khó có thể không bất mãn với Tư Mã Thường Thận.
Trong lòng Tư Mã Thường Thận biết Tề Ninh đang kích động quần thần, cảm thấy tức giận nhưng không muốn tranh chấp vào lúc này. Y nhận ra quần thần bất mãn, mới cười lạnh nói:
- Cẩm Y Hầu, ngươi cảm thấy bản Hầu muốn điều tra xe ngựa thì phải thế nào?
Tề Ninh cao giọng:
- Đậu đại nhân làm việc vì triều đình, ta tin tưởng Đậu đại nhân.
Cho nên trước mặt chư vị, ta bảo đảm Đậu đại nhân là người trung nghĩa. Nếu quả thật hôm nay tìm được trân bảo trên xe của Đậu đại nhân, như vậy là bản Hầu nhìn người không rõ, nguyện ý xin Hoàng Thượng tước đi tước vị Cẩm Y Hầu này.
Lời vừa ra, liền như sét đánh, không ít quan viên thốt ra tiếng kêu kinh ngạc.
Tứ đại thế tập ở Đại Sở có thể nói là vinh quang vô thượng, cũng là sự tồn tại đặc biệt của Sở quốc. Từ khi lập quốc tới nay, tứ đại thế tập luôn có địa vị cực kỳ cao quý, ai cũng biết, tước vị thế tập của Sở quốc là vinh quang thật sự, đó là nhờbao công lao hãn mã từ khi lập quốc mới có.
Chỉ cần có tước vị thế tập liền có chỗ đứng trong triều đình Sở Quốc. Ví dụ như Tô Trinh tài cán bình thường, nhưng bởi vì kế thừa tước vị Võ Hương Hầu, y cũng được hưởng thụ vinh hoa phú quý vượt qua các triều thần. Hơn nữa trong triều có rất nhiều người xem thường Tô Trinh, nhưng không dám thất lễ với y.
Tước vị Cẩm Y Hầu lại do hai vị Hầu gia chứng minh hàng thật giá thật, khắp thiên hạ, cho dù thế sự xoay vần thế nào, Cẩm Y Hầu vẫn luôn khiến người ta phải xem trọng.
Nhưng vị tiểu Hầu gia này, tối nay vì đảm bảo cho Đậu Quỳ, lại lấy tước vị Cẩm Y Hầu ra đặt cược.
Không ít người đều nghĩ Tề Ninh điên rồi.
Một khi tước vị Cẩm Y Hầu bị tước đoạt, như vậy không những thực ấp của Cẩm Y Tề gia sẽ bị thu hồi, quan trọng hơn là sau này chống lại Tư Mã gia sẽ càng khó hơn.
Người trung hiền đã cảm thán ở trong lòng, thầm nghĩ người trẻ tuổi hay nóng vội. Xem ra Tiểu Hầu gia này muốn tiêu sạch toàn bộ tài sản tích lũy của Tề gia rồi.
Tư Mã Thường Thận lại như sợ Tề Ninh nuốt lời, lập tức nói:
- Mọi người đều nghe thấy rồi đấy, Cẩm Y Hậu lấy tước vị ra đảm bảo cho Đậu đại nhân, bản Hầu không nghe sót từ nào.
Đậu Quỳ cũng cảm thấy hoảng sợ, thầm nghĩ Tề Ninh hồ đồ rồi. Nếu Tề Ninh có tước vị Cẩm Y Hậu còn có thể cố gắng cứu mình, nhưng một khi cả tước vị cũng mất, bản thân Tề Ninh cũng khó bảo toàn, đừng nói là che chở người khác. Y há miệng định khuyên, Tề Ninh đã nhìn chằm chằm Tư Mã Thường Thận:
- Chẳng lẽ Trung Nghĩa Hầu không có gì để tỏ thái độ?
Tư Mã Thường Thận sao lại không rõ ý của Tề Ninh, y nói như đinh đóng cột:
- Cẩm Ý Hầu dám lấy tước vị ra đảm bảo, bản Hầu cũng sẽ không để ngươi chịu thiệt. Nếu trong xe ngựa này không có gì quan trọng, bản Hầu cũng sẽ xin thánh chỉ, tước đi tước vị Trung Nghĩa Hầu.
Cẩm Y Hầu, ngươi vừa lòng chưa?
Mọi người thấy Tư Mã Thường Thận cũng lấy tước vị Trung Nghĩa Hầu ra cược, tất nhiên là có mười phần tự tin. Lúc này đều cảm thấy bầu không khí khẩn trương hẳn lên, vì dù ai thắng ai thuathua, tứ đại thế tập từ ngày khai quốc tới nay sẽ thiếu đi một.
Từ nay về sau, Sở quốc chỉ còn tồn tại ba nhà thế tập.
- Chờ đã.
Tề Ninh nâng tay nói:
- Lời này của Trung Nghĩa Hầu không rõ ý lắm, ngài nói trong xe không có gì quan trọng, thì sẽ xin thánh chỉ tước tước vị. Ngài nói cho mọi người biết, cái gì quan trọng, cái gì không quan trọng?
Đậu Quỳ nghĩ Tề Ninh ngay cả tước vị đều đánh bạc được, mình việc gì phải do dự. Y ổn định tinh thần, cười lạnh nói:
- Không sai, Trung Nghĩa Hầu, lời này cần phải nói rõ.
Tư Mã Thường Thận nói:
- Được, ta nói rõ. Nếu trong xe ngựa không phải là trân bảo trộm từ Vương phủ, hoặc là tranh chữ đồ cổ, vậy thì bản Hầu thua. Đúng rồi, nếu Tiêu Thiệu Tông ở bên trong, cũng như vậy, không cần nhiều lời.
Tề Ninh nói:
- Mọi người đều nghe cả rồi đấy.
Đây chính là lời từ miệng Trung Nghĩa Hầu nói ra. Để tránh hiểu lầm, nay ta nói lại một lần. Nếu trong xe ngựa không có vàng bạc châu báu hoặc tranh chữ đồ cổ, cũng không phải là thế tử của Hoài Nam Vương. Như vậy là hành động chen ngang can thiệp sự vụ của bộ Hộ, vượt quyền làm việc, sẽ xin Hoàng Thượng lột bỏ tước vị Trung Nghĩa Hầu, ta nói không sai chứ?
Tư Mã Thường Thận gật đầu nói:
- Ngươi nói không sai, ý của bản Hầu là như thế.
Tề Ninh cười lạnh, lùi lại hai bước, cất cao giọng:
- Nếu Trung Nghĩa Hầu đã thỉnh chỉ của Thái Hậu, ta không ngăn trở nữa.
Hắn chỉ vào trong xe, nói:
- Trung Nghĩa Hầu cứ phái người tìm, có thể lật cả xe lên.
Tư Mã Thường Thận cũng không nhiều lời, trầm giọng nói:
- Người đâu, lục soát cho ta!
Mời người y dẫn theo lúc trước vẫn vây quanh xe ngựa, nghe y ra lệnh liền không do dự nữa, như là hổ sói tiến lên xe. Rất nhanh họliền nâng bốn năm chiếc rương từ trong xe ra.
Quần thần vây quanh bốn phía, châu đầu ghé tai, sợ bỏ qua chuyện hay.
Năm chiếc thùng xếp thành một hàng, tất cả đều dán giấy niêm phong. Trên mặt Tư Mã Thường Thận hiện vẻ đắc ý, y trầm giọng nói:
- Mở rương ra.
Mấy tên người hầu tiến tới, dùng đao mở khóa sắt, nhanh chóng mở năm chiếc rương ra. Sau khi mở ra, trong mỗi chiếc rương đều phủ một tấm vải tím. Tư Mã Thường Thận chắp một tay sau lưng, liếc mắt nhìn Đậu Quỳ. Sắc mặt Đậu Quỳ lúc này trắng bệch, mồ hôi trên trán y tứa ra, cả người cũng hơi run rẩy. Tư Mã Thường Thận cười mỉm, lại liếc mắt nhìn Tề Ninh, chỉ thấy Tề Ninh đang chắp tay sau lưng, nhìn lên trời.
Tư Mã Thường Thận đi đến một chiếc rương, vươn tay, xốc vải lên.
Quần thần ngừng thở, một đám mở to mắt nhìn chằm chằm chiếc rương kia, chỉ muốn xem trong rương giấu cái gì. Khi Tư Mã Thường Thận xốc tấm vải lên, Đậu Quỳ méo mặt, quay đi không dám nhìn.

Tấm vải được xốc lên, trong nháy mắt, bốn bề im lặng.
Tư Mã Thường Thận nhìn chằm chằm vào rương. Khuôn mặt đắc ý lúc đầu biến đổi. Lúc này các quan viên cũng đã nhìn thấy trong rương. Trong đó hóa ra để năm sáu cái bô, có người không chịu được phải bịt mũi lại.
Đồng tử của Tư Mã Thường Thận co lại, y vội vàng mở các rương khác ra. Mọi người đều nhìn thấy, năm chiếc rương, không có gì khác, tất cả đều là bô. Tất cả có ba bốn mươi cái, có cái bằng gỗ, có cái bằng đồng. Nhưng mà bô bằng đồng không nhiều, cũng chỉ ba bốn cái mà thôi.
Kỳ trân dị bảo, đồ cổ tranh chữ Tư Mã Thường Thận nhắc tới, không có một thứ nào.
Lúc này sắc mặt của Tư Mã Thường Thận đã trắng bệch, trán y đổ mồ hôi. Đậu Quỳ như cảm giác được gì đó, liếc mắt nhìn trong thùng, y giật mình, không tự chủ được đi tới trước. Chờ lúc thấy trong thùng đều là bô, y liền mừng như điên, trên mặt khó giấu vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.
Rất nhanh, xung quanh liền nổi lên tiếng rì rầm.
Lúc này Tề Ninh mới chậm rãi đi tới, nhìn lướt qua rồi mới nhìn thẳng mặt Tư Mã Thường Thận.
Tư Mã Thường Thận cảm giác được ánh mắt của Tề Ninh như đao vậy, y không dám đối mặt với Tề Ninh, lẩm bẩm:
- Bẫy, đây là bẫy!
Y quay lại bắt lấy tay áo của Đậu Quỳ, lạnh lùng:
- Đậu Quỳ, các ngươi bày trò gì?
Đây là bẫy!
- Bẫy?
Đậu Quỳ tránh ra, lui về sau, trong lòng y đã ổn định, lúc này đã tự tin mười phần:
- Trung Nghĩa Hầu, ngài nói bẫy là sao? Tối nay chặn ngang xe ngựa là ngài, chả lẽ là ta mời ngài tới?
- Tại sao trong rương toàn là bô?
Tư Mã Thường Thận tức giận:
- Sao lại như thế?
Đậu Quỳ sửa sang quan bào, thản nhiên nói:
- Nếu đã lục soát phủ Hoài Nam Vương, vậy thì cái gì có thể sung vào quốc khố đều phải thu hết.
Mấy cái bô cũng trong phạm vi này. Nhưng dù sao cũng không phải cái gì hay ho, cho nên chờ nửa đêm mới sai người chuyển về bộ Hộ. Trung Nghĩa Hầu, làm vậy có trái với quốc pháp hay không?
Theo lẽ thường mà nói, tịch thu tài sản, rất ít khi lôi cả cái bô đi.
Ngoài vàng bạc châu báu, tranh chữ đồ cổ, mấy thứ còn lại đều cho người chở thẳng đi, mà bô thì chẳng ai hỏi tới. Hoài Nam Vương hưởng hết vinh hoa phú quý, có mấy cái bô làm bằng vàng là thật, nhưng hôm qua đã bị tịch thu chở đi rồi.
Không một ai có thể ngờ, đêm khuya, Đậu Quỳ lại chở bô ra khỏi phủ Hoài Nam Vương. Tuy làm người ta không ngờ tới, nhưng trên pháp lý, lại không sai trái gì cả. Hơn nữa cũng không ai ngu tới mức biển thủ mấy cái bô để kiếm lợi.
Lúc này Tư Mã Thường Thận đã biết mình bị gài, nhưng trước mắt bao người, y không thể nói gì cả.
Tề Ninh thở dài:
- Trung Nghĩa Hầu, hiện tại trắng đen rõ ràng. Trong xe chở cái gì, mọi người đều thấy rõ mồn một.
Hắn chỉ vào trong rương nói:
- Nếu có ai xem đây là kỳ trân dị bảo, thì có thể mang đi, bản Hầu sẽ xin hoàng thượng ban cho người đó.
Mọi người đều cười vang.
Tư Mã Thường Thận cảm thấy mặt mình nóng lên, Tề Ninh lại nói:
- Trung Nghĩa Hầu nói trong Hoài Nam Vương phủ còn giấu trân bảo. Nhưng mà ta và Đậu đại nhân đã lật từng góc của Vương phủ lên. A đúng rồi, phụ trách tra tìm là huynh đệ Vũ Lâm Doanh, tìm ra cái gì đều lên danh sách cả, hơn nữa còn chuyển đến bộ Hộ. Ta thật không biết Hoài Nam Vương còn trân bảo gì có thể mang ra ngoài.
Trần Lan Đình thấy Tư Mã Thường Thận rơi vào thế khó, không nhịn được nói:
- Chẳng lẽ Cẩm Y Hầu không biết Hoài Nam Vương có thú sưu tầm kỳ trân dị bảo? Hơn nữa nghe người ta nói hắn có một nơi chuyên cất chứa những kỳ trân dị bảo này. Trung Nghĩa Hầu lo có người tìm được chỗ bảo vật đó, giấu đi chiếm làm của mình, cho nên mới làm như vậy.
- Chậm đã.
Tề Ninh nhíu mày nói:
- Trần Thị Lang, ngươi nói đến đây, bản Hầu cần hỏi rõ ràng.
Ngươi nghe nói trong Hoài Nam Vương phủ giấu bảo vật, vậy ngươi phải nói rõ ràng, là ai nói với ngươi, chứng cứ đâu, bảo vật giấu ở chỗ nào?
Trần Lan Đình sửng sốt, xấu hổ nói:
- Hạ quan cũng chỉ nghe người nói, còn bảo vật ở đâu, hạ quan sao biết được.
- Ngươi không biết, tại sao lại nói ẩu nói tả?
Tề Ninh cười lạnh nói:
- Ngươi nghe ai nói? Bây giờ mang hắn lại đây, trước mặt chư vị đại nhân, chúng ta nói rõ. Nếu không sẽ có người nói ta cùng Đậu đại nhân phát hiện ra bảo vật, chiếm bỏ túi riêng. Nỗi oan này, bản Hầu không chịu được. Đậu đại nhân, ngài chịu được không?
- Đương nhiên không được.
Đậu Quỳ khí thế mười phần, nghiêm nghị nói:
- Bản quan cùng Hầu gia làm việc chính trực, tuân theo luật pháp, nay lại bị… Hừ, bị Trung Nghĩa Hầu vu oan. Nếu lần sau còn có người hắt nước bẩn lên người Hầu gia và bản quan, chẳng lẽ vẫn phải chịu? Bản quan quản lý bộ Hộ, suốt ngày chạm mặt với tiền, nếu có người hồ nghi, cảm thấy bản quan không trong sạch cũng thôi, nhưng mà Cẩm Y Tề gia xưa nay liêm khiết, chí công vô tư. Tiểu Hầu gia lại công chính liêm minh, có người chửi bới làm tổn hại thanh danh của Cẩm Y Tề gia, bản quan không chấp nhận được.
Tề Ninh nói:
- Cho nên hôm nay Trần Thị Lang đã nói đến nước này, phải lấy chứng cớ ra, chứng minh Hoài Nam Vương có giấu bảo vật. Bây giờ ngươi mang người nói chuyện này tới đây.
Hắn vuốt mũi, cười lạnh nói:
- Hoài Nam Vương có bảo vật, tự nhiên không nói ra ngoài, sao người kia lại biết? Nếu không phải cực kỳ thân cận, hơn nữa lại là người được Hoài Nam Vương tin tưởng, sao hắn biết?
Hắn và Đậu Quỳ kẻ xướng người họa, nhưng trong lời nói tràn đầy sát khí.
Câu cuối cùng là quan trọng nhất.
Biết Hoài Nam Vương giấu bảo vật, chỉ có thể là vây cánh của Hoài Nam Vương. Nay cả triều lo lắng nhất là bị liên lụy tới án Hoài Nam Vương mưu phản, chỉ ước gì có thể rũ mọi quan hệ với Hoài Nam Vương.
Trần Lan Đình biết việc không ổn, vội vàng nói:
- Hầu gia, hạ quan cũng chỉ ngẫu nhiên nghe người ta nhắc tới, còn là ai nói ra, hạ quan không nhớ được.
- Hả?
Tề Ninh lạnh lùng nói:
- Một câu không nhớ, là rũ được tất cả.
Hắn chỉ vào mũi Trần Lan Đình:
- Bản Hầu nghe nói trước khi Hoài Nam Vương mưu phản, ngươi từng qua lại với Hoài Nam Vương, có chuyện này hay không?
Trần Lan Đình hồn phi phách tán, thất thanh nói:
- Sao lại có chuyện này, Cẩm Y Hầu, ngài đừng có ngậm máu phun người, ngài có chứng cớ gì mà nói vậy?
- Trần đại nhân không có chứng cớ cũng có thể tin lời nói bậy, chẳng lẽ bản Hầu không thể?
Tề Ninh thản nhiên nói:
- Trần Lan Đình, ngươi phải nhớ, cơm ăn bậy được, lời cấm nói lung tung. Bản Hầu hỏi lại ngươi một lần, việc Hoài Nam Vương giấu bảo vật trong phủ là thật hay giả?
Trần Lan Đình đổ mồ hôi, dùng tay áo lau đi, nói:
- Đây là bịa đặt, tuyệt không có việc này.
- Xem ra Trần đại nhân vẫn hiểu lý lẽ.
Tề Ninh lộ vẻ tươi cười:
- Chuyện không có chứng cớ, không được nói hươu nói vượn.
Điều này ngay cả trẻ con ba tuổi cũng biết, đường đường là trọng thần của triều đình, không lẽ không bằng đứa trẻ lên ba? Nếu Hoài Nam Vương không có bảo vật, vậy chuyển trộm bảo vật của Vương phủ, cũng là nói bậy.
Rồi hắn đột nhiên nhìn về phía Tư Mã Thường Thận:
- Trung Nghĩa Hầu, Trần đại nhân nói chuyện phủ Hoài Nam Vương giấu bảo vật là bịa đặt, không biết ý ngài thế nào?
Tư Mã Thường Thận biết mình bị Tề Ninh tính kế, cười lạnh nói:
- Có hay không bản Hầu không rõ, không có chứng cứ tự nhiên là khó nói. Nhưng mà không thể nói là không có.
- Có thế chứ.
Tề Ninh mỉm cười chỉ vào rương nói:
- Như vậy Trung Nghĩa Hầu cảm thấy đây là đồ quý giá? Đậu đại nhân có trộm bảo vật hay không?
Tư Mã Thường Thận không còn lời để nói, y chắp tay sau lưng, hừ lạnh.
- Xem ra Trung Nghĩa Hầu cũng thấy đây không phải là bảo vật của Vương phủ rồi.
Tề Ninh phất tay:
- Đậu đại nhân, mấy cái rương này vốn lành lặn, lại bị người ta phá khóa, ngài bảo nên làm gì bây giờ?
Đậu Quỳ nói:
- Trước kia như thế nào, thì sửa về như thế.
Tề Ninh cười nói:
- Không sai.
Hắn chỉ vào mấy tên thủ hạ của Tư Mã Thường Thận:
- Các ngươi đều nghe thấy, phá hỏng khóa rồi, bây giờ sửa lại. Sau đó đưa rương lên xe, trước để thế nào, giờ y như thế, không được sai chút nào.
Đám thủ hạ lộ vẻ khó xử, trong nhất thời không biết nên làm thế nào.
Tư Mã Thường Thận lấy ra một thỏi vàng để vào trong rương, nói - Đĩnh vàng này, đủ mua mười cái rương.
- Nếu Trung Nghĩa Hầu dùng vàng bồi thường, nể mặt Trấn Quốc Công, Đậu đại nhân, chúng ta không truy cứu chuyện này nữa.
Tề Ninh cười ha ha.
Lúc này Đậu Quỳ đã muốn bán mạng cho Tề Ninh, lập tức nói:
- Hết thảy nghe Hầu gia phân phó.
Sắc mặt y trầm xuống, nói với mấy tên thủ hạ của Tư Mã gia:
- Các ngươi còn không để rương lên, chẳng lẽ cứ để mấy cái bô ở cửa cung?
Không đợi Tư Mã Thường Thận phân phó, đám thủ hạ vội vàng đóng rương, đặt cẩn thận năm chiếc thùng lên xe ngựa.
- Trung Nghĩa Hầu, sau chuyện đêm nay, mong ngài sau này không nên chen ngang việc của các nha môn.
Tề Ninh thờ dài:
- Lại càng không nên động tí lại thỉnh Thái Hậu hạ chỉ, nếu Thái Hậu biết là hạ chỉ điều tra mấy cái bô, không biết sẽ tức giận như thế nào.
- Ngươi!
Hôm nay từ đầu tới cuối, Tư Mã Thường Thận đều thua dưới tay Tề Ninh, cực kì tức giận. Y lại không thể phát tiết trước mặt bao người.
Tề Ninh mỉm cười, nói:
- Nhưng mà không cần lo lắng quá mức. Trung Nghĩa Hầu đã nói, sẽ xin Hoàng Thượng tước tước vị.
Nếu bị tước tước vị, ngài sẽ không có tư cách nhúng tay vào chuyện của các nha môn. Đây cũng không phải chuyện xấu, Trung Nghĩa Hầu, có phải hay không?
Quần thần nghĩ Tư Mã Thường Thận ngươi đánh cuộc trước mặt mọi người, giờ ngươi thua thảm hại, tổng không tới mức xù nợ chứ. Đêm nay ngươi là Trung Nghĩa Hầu, chờ Hoàng Thượng hạ chỉ, tứ đại thế tập của Đại Sở nay mất đi một.

Bạn cần đăng nhập để bình luận