Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1057: Mật đạo


Trong bóng đêm, hai người kia giống như hồn ma bóng quế thình lình xuất hiện, đi thẳng tới trước cửa chùa Di Lặc, rồi vội vàng đẩy cửa mà vào.
Chờ cho hai người kia đi vào chùa, Tề Ninh mới hồi phục tinh thần, thấp giọng hỏi:
- Nàng dẫn ta tới, là để nhìn hai người này? Bọn họ là ai vậy?
Xích Đan Mị khẽ thở dài:
- Ta cũng không biết lai lịch của họ, bởi vậy ta mới dẫn ngươi tới xem thử.
- Dẫn ta đến xem thử?
Tề Ninh hết sức nghi hoặc, lúc này trên phố hoàn toàn vắng lặng, sau khi hai bóng người kia vào trong, trong chùa cũng không có động tĩnh gì:
- Hồ ly tinh, rốt cuộc nàng muốn làm cái gì?
Xích Đan Mị đưa tay véo mạnh một cái bên hông Tề Ninh, khiến hắn nhăn mặt. Xích Đan Mị gắt khẽ:
- Trước đây ngươi đều gọi người ta là cô cô, bây giờ lại gọi là hồ ly tinh, ngươi là đồ vô lương tâm, mới ghét bỏ người ta nhanh chóng như vậy!
Tề Ninh thấp giọng nói:
- Ai nói ta ghét bỏ nàng chứ? Ta rất thích vẻ lẳng lơ quyến rũ của cô cô, mới chuyển sang gọi là hồ ly tinh, nữ nhân khác còn chưa đủ tư cách để ta gọi như vậy! Hồ ly tinh không những phải đẹp, mà còn…
Hắn chưa nói hết câu, Xích Đan Mị đã khẽ gắt:
- Đừng nói bậy nữa. Tiểu sắc lang, ta hỏi ngươi, ngươi đã nhìn ra điều gì ở hai người kia rồi?
Tề Ninh lắc đầu, nói:
- Cả người bọn họ đều bao bọc kín đáo, hoàn toàn không thể nhìn ra tướng mạo thế nào, tuy nhiên căn cứ vào động tác mà nói, thì người đi trước rất linh hoạt, còn người đi sau rõ ràng hơi ngốc.
Xích Đan Mị khẽ gật đầu:
- Người đi phía trước tất nhiên là một cao thủ rồi, còn người đi sau thế nào, ta cũng không nhìn ra được.
- Cô cô, ta có điều không hiểu.
Tề Ninh khẽ nói:
- Nàng cũng không biết hai người kia là ai, đương nhiên cũng không có ân oán gì, vì sao khuya khoắt thế này, lại dẫn ta tới đây? Chẳng phải nàng luôn ở trong cung sao, vì sao lại có hứng chạy tới quan sát ngôi chùa này?
Xích Đan Mị cười quyến rũ, nhẹ giọng nói:
- Lát nữa ngươi sẽ biết vì sao ta lại làm như vậy.
- Lát nữa, là có ý gì?
Nhưng Xích Đan Mị không nói gì, đôi mắt mê người như tràn ngập hơi sương nhìn thẳng vào mắt Tề Ninh, như cười như không. Tề Ninh nhìn đăm đăm vào gương mặt xinh đẹp của nàng, cầm lòng không đậu, liền sáp tới hôn lên môi nàng. Xích Đan Mị cũng không chống cự, ngược lại còn đưa hai tay ôm chặt Tề Ninh. Tề Ninh một tay ôm eo nàng, một tay nhẹ nhàng xoa xoa lên cặp mông căng tròn của nàng, cảm nhận vị ngọt ngào thơm tho trên đôi môi. Lúc này, hắn cảm thấy máu huyết chảy rần rật trong huyết quản, cả người hơi nóng lên, chỉ hận không thể “làm” Xích Đan Mị ngay tại chỗ.
Xích Đan Mị cố ý uốn éo thân thể, dán sát cơ thể mềm mại của mình vào người Tề Ninh, dùng chính nó nhẹ nhàng ma sát cơ thể Tề Ninh, khiến hắn cảm nhận được sự mềm mại và đường cong nhấp nhô trên cơ thể mình. Tề Ninh càng ôm chặt Xích Đan Mị, dường như muốn nàng hòa làm một với thân thể của mình. Đột nhiên, hắn cảm thấy cánh môi đau nhói, khẽ “Ôi” một tiếng, liền né ra, Xích Đan Mị cười khanh khách, nũng nịu nói:
- Tiểu sắc lang không ngoan, bị phạt rồi đó!
Tề Ninh quay người lại, đè Xích Đan Mị vào vách tường, tức giận nói:
- Hồ ly tinh, là nàng trêu chọc ta, cũng đừng trách ta không khách khí.
Nói rồi, hắn định hôn lên cái gáy thon thả, trắng nõn của nàng, Xích Đan Mị uốn éo cơ thể như một con rắn, cười khúc khích nói:
- Tiểu sắc lang, nếu ngươi cứ tiếp tục dây dưa ở chỗ này, sẽ bỏ lỡ trò hay đó. Người ta đã là người của ngươi rồi, ngươi muốn ta, sau này còn có cơ hội, nhưng đêm nay ta muốn dẫn ngươi đi xem trò hay, nếu ngươi không muốn xem, thì tùy ngươi thôi.
Tề Ninh liền dừng tay, mặc dù hắn cũng không biết hai người vừa rồi là ai, nhưng đêm hôm khuya khoắc, hai người ăn mặc kín mít, lén lút đi vào một nơi có thể nói là hầu như đã hoang phế như chùa Di Lặc, chuyện này rất kỳ lạ.
Xích Đan Mị thừa cơ xoay người, hết sức linh hoạt tránh ra xa, rồi vẫy tay với Tề Ninh, thấp giọng nói:
- Ngươi theo ta.
Nhẹ nhàng như chim én, nàng đi về phía chùa Di Lặc. Tề Ninh hơi giật mình, nhưng cũng không chần chừ, liền theo sau nàng.
Xích Đan Mị tới trước cửa, Tề Ninh cũng theo sát phía sau, hắn phát hiện nước sơn trên hai cánh cửa gỗ đều đã tróc hết, nhưng chất liệu gỗ rõ ràng là rất tốt, tuy trông cũ kỹ, nhưng không hư hại nhiều.
Xích Đan Mị khẽ đẩy cửa ra, cánh cửa cũng chỉ khép hờ, không cần tốn nhiều sức cũng dễ dàng đẩy ra được. Tề Ninh hơi giật mình, thầm nghĩ hai người kia ở trong này, Xích Đan Mị lại tùy tiện xông vào, thật sự không ổn lắm.
Xích Đan Mị nghiêng người đã bước vào trong, Tề Ninh thấy vậy, do dự một chút, rốt cuộc cũng đi theo. Xích Đan Mị đứng bên cửa, đợi Tề Ninh vào trong, liền xoay người đóng cửa lại.
Tuy chùa này gọi là chùa Di Lặc, nhưng Tề Ninh nghĩ phải gọi là miếu Di Lặc thì chính xác hơn, vì bên trong cũng không rộng, chỉ lớn hơn một chút so với miếu thổ địa, chỉ cần nhìn thoáng qua, Tề Ninh đã có thể biết nơi này không có nhiều người tới.
Chính giữa miếu là một tượng Phật Di Lặc bằng đá, hai bên là mấy băng ghế dài. Sau tượng Phật Di Lặc, có hai bức phù điêu bằng đá, chạm khắc hộ pháp Kim Cương phùng mang trợn mắt, nhưng kể cả pho tượng Phật Di Lặc, tất cả đều có chỗ sứt mẻ.
Chỉ cần liếc mắt, là có thể nhìn được khắp phòng trong, điều khiến Tề Ninh giật mình, là vừa rồi rõ ràng thấy hai người kia đi vào trong đó, nhưng lúc này lại không thấy một bóng người.
Trên vách tường hai bên, có hai cửa sổ nhỏ, nhưng đã được che lại bằng gỗ, hoàn toàn không thể ra ngoài từ cửa sổ. Chùa này chỉ có một lối vào duy nhất, phía sau chùa không có cánh cửa nào.
Tề Ninh rất kinh ngạc.
Trước đó không lâu, hắn phá vụ án Đạm Đài Chích Lân tự sát trong gian mật thất, không ngờ đêm nay lại gặp một gian mật thất nữa.
- Người đâu rồi?
Tề Ninh hạ giọng hỏi:
- Chẳng lẽ hai người kia là ma? (!)
Xích Đan Mị khẽ cười, đưa một ngón tay lên môi, ra hiệu cho Tề Ninh đừng nói nhiều, rồi đi vòng tới phía sau tượng Phật.
Thật ra thì pho tượng Phật Di Lặc và hai bức phù điêu hộ pháp Kim Cương kia đều được chạm trổ rất bình thường, thậm chí hơi thô, thoạt nhìn đường cong cũng không được tự nhiên. Thấy Xích Đan Mị bước tới, đặt tay lên phía sau tượng Phật Di Lặc, Tề Ninh đang ngạc nhiên, thì lại thấy pho tượng Phật từ từ chuyển động, quay đi một góc chín mươi độ, đế tượng cũng đã dời khỏi vị trí ban đầu. Tề Ninh giật mình, phát hiện phía dưới chỗ trước đó là cái bệ, lại xuất hiện một miệng hầm tối om.
Lúc này Tề Ninh mới hiểu ra, hai người lúc nãy cũng không phải là ma quỷ gì, lại càng không phải là tan biến vào hư không, mà đã đi xuống miệng hầm này.
Xích Đan Mị ngồi xuống bên cạnh miệng hầm, ngẩng lên liếc nhìn Tề Ninh, khẽ cười một tiếng, nói:
- Tiểu sắc lang, có dám xuống dưới không?
Lúc này Tề Ninh đã biết, ngay cả cơ quan mà Xích Đan Mị cũng có thể mở được, như vậy tất nhiên nàng rất quen thuộc đối với tình huống nơi này. Hắn ngòi xuống bên cạnh Xích Đan Mị, trong này vốn tối om, huống chi là trong cái hang kia, từ trên nhìn xuống không nhìn thấy gì cả. Tề Ninh hoàn toàn không biết gì về tình huống trong hang, hắn nhíu mày nói:
- Cô cô, bọn họ vừa từ đây đi xuống, nàng cũng biết trong này có điều kỳ lạ chứ?
Xích Đan Mị thấp giọng nói:
- Thật ra đây là một điều trong số đó.
- ?
Xích Đan Mị khẽ gật đầu:
- Chỗ này dẫn tới đâu, cam đoan ngươi cũng đoán không ra.
- Dẫn tới đâu?
- Người ta không nói cho ngươi biết đâu!
Xích Đan Mị úp mở, khẽ cười nói:
- Ngươi là một đấng nam nhi, muốn biết câu trả lời, thì tự đi tìm. Ta đã chỉ đường cho ngươi, ngươi cũng không có gan đi tìm đáp án sao?
- Không phải là không có gan.
Tề Ninh cười khổ nói:
- Chỉ là ta không biết, việc này có liên quan tới ta hay không. Ta không nhận ra hai người kia, kinh thành rất rộng lớn, có hàng triệu người dân, mỗi ngày đều có rất nhiều chuyện bí mật phát sinh, nếu như chuyện này không liên quan tới ta, chúng ta cần gì phải nhúng tay vào?
- Xì, ngươi chỉ viện lý do, đồ nhát gan!
Xích Đan Mị liếc nhìn Tề Ninh, dáng vẻ vô cùng quyến rũ, cũng không để ý tới hắn, liền nhảy vào trong hang. Tề Ninh kinh hãi, lúc này hắn cũng không dám gọi to, sợ hai người kia nghe được. Hắn khom người nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy tối đen, bèn thở dài, nói:
- Sớm muộn gì cũng bị con hồ ly tinh này hại chết thôi.
Không thể tránh được, vì lo lắng cho an nguy của Xích Đan Mị, hắn đành nhảy xuống phía dưới.
Hang cũng không sâu lắm, sau khi nhảy xuống, Tề Ninh cố ý nín hơi, chân còn chưa chạm đất, đã cảm thấy bên cạnh có một bàn tay giữ người mình lại, đà rơi lập tức bị hóa giải, hai chân đứng vững trên mặt đất. Mũi hắn lại ngửi thấy mùi thơm quen thuộc trên người Xích Đan Mị, cũng lờ mờ nhìn thấy một bóng người bên cạnh, nhưng do mắt chưa kịp thích ứng với bóng tối, ngay cả đường nét thân hình của Xích Đan Mị, hắn cũng không thể nhìn rõ.
Hắn ngẩng lên, tuy trên đầu tối đen, nhưng vẫn có thể nhìn thấy miệng hang, chợt hắn phát hiện phía trên từ từ tối dần rồi lập tức hoàn toàn tối đen, pho tượng Phật Di Lặc đã di chuyển về vị trí ban đầu, che miệng hang lại.
Tề Ninh hơi giật mình, thấp giọng nói:
- Cô cô, phía trên!
- Đừng ầm ĩ chuyện không đáng!
Xích Đan Mị kề tai hắn khẽ nói:
- Ta biết cách mở ra. Nếu không đóng lại như thế này, bọn họ sẽ biết có người phát hiện bí mật ở đây, đây gọi là đánh rắn động cỏ.
Tề Ninh thở dài:
- Vậy rốt cuộc hang này dẫn tới đâu? Làm sao nàng phát hiện được nơi này?
Xích Đan Mị khẽ cười, nói;
- Hai người mà ngươi vừa nhìn thấy lúc nãy, cứ ba ngày lại tới đây, sau đó đi qua chỗ này. Nửa tháng nay, ta luôn quan sát bọn họ, chỉ là có một người xem ra không phải là hạng người tầm thường, ta sợ tới quá gần sẽ bị phát hiện, cho nên không dám kinh động bọn họ. Về phần vì sao ta phát hiện được nơi này, lát nữa ngươi sẽ rõ cả thôi.
Tề Ninh nói:
- Bây giờ chúng ta phải đi tới đầu bên kia? Nhưng ở trong này tối đen như vậy, làm sao nhận biết đường đi?
Thật ra lúc này, không những không nhìn thấy đường, mà không khí trong hang rất nặng nề, nếu là người thường, tất nhiên sẽ không chịu được, nhưng Tề Ninh và Xích Đan Mị đều là cao thủ, hơn nữa nội lực thâm hậu, tinh thông phương pháp vận khí, cho nên có thể ở trong đường hầm này mà không sao cả.
Xích Đan Mị cũng không giải thích, chỉ đưa bàn tay mềm mại nắm tay Tề Ninh, dẫn hắn đi tới phía trước.

Bạn cần đăng nhập để bình luận